Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 1763: Giật dây bắc cầu! (1)

Chương 1763: Giật dây bắc cầu! (1)Chương 1763: Giật dây bắc cầu! (1)
Lý Hạo tuy là người của Lý gia Phục Châu, so với các tân binh kia sức chiến đấu mạnh hơn không ít.
Nhưng hắn ở dưới tay giáo úy Đãng Khẩu quân Bàng Ngọc chỉ chống đỡ không đến ba hiệp, đã bị một đao chặt đầu.
Giáo úy Lý Hạo chết trận, càng khiến thủ quân mất đi trục xương sống.
Một đô úy tiếp nhận quyền chỉ huy, ý đồ ổn định đầu trận tuyển.
Nhưng không đến nửa nén hương thời gian, đô úy Phục Châu quân này cũng bị chém giết chết trận ngay tại chỗ.
“Không ngăn được!”
Có mấy gã Phục Châu quân bị chém giết liên tiếp Lui về phía sau, đối mặt các binh sĩ Đăng Khấu quân vẻ mặt dữ tợn không ngừng tấn công mãnh liệt kia, bọn họ chật vật không thể ngăn cản.
“Chạy đi!”
Mấy người bọn họ ngăn không được Đãng Khấu quân công kích mãnh liệt, trực tiếp xoay người hướng về phương hướng cầu thang thành bỏ chạy. “AI”
Người nọ tụt lại phía sau bị binh sĩ Đãng Khấu quân nhảy lên một cước đạp ngã xuống đất.Docfull.vn- Chỉ 1000 đồng/ngày đọc tất cả Kho 1000++ truyện dịch miễn phí !
Không đợi hắn bò dậy, trường đao đã từ sau lưng hắn đâm xuống, hắn co giật hai cái, bị giết chết ngay tại chỗ.
Đãng Khấu quân vẫn luôn nghỉ ngơi dưỡng sức, bọn họ đột nhiên xen lẫn trong đội ngũ Hắc Kỳ doanh giết lên đầu tường, thủ quân tỉnh lực cạn kiệt căn bản không ngăn được. Ở dưới thế công mãnh tiệt của liên quân, phòng tuyển Phục Châu quân trực tiếp bị đánh xuyên qua.
Thủ vệ Phục Châu quân kinh hoảng thất thổ tản ra bỏ chạy, tựa như chó nhà có tang.
Rất nhiều binh sĩ Phục Châu quân ở lúc chạy trốn, thậm chí ném xuống binh khí của mình, cởi quân phục chui vào phố ngõ trốn đi.
“Thừa thắng xông lên!” “Đừng cho bọn hắn cơ hội thở dốc!” “Nhân lúc tỉnh thần cao, đoạt lấy thành Phục Châu!” Giáo úy Đấng Khấu quân Bàng Ngọc đứng ở trên đầu tường xác năm khắp nơi, vung trường đao nhỏ máu, phát ra tiếng gầm gừ. “Giết!”
Binh sĩ liên quân cuồn cuộn không ngừng giết lên đầu tường, triển khai chém giết đối với các quân lính Phục Châu quân tản mạn.
Cổng thành rất nhanh cũng bị mở ra, liên quân cuồn cuộn như thủy triều ùa vào, giết vào thành Phục Châu. Sáng sớm, Trương Vân Xuyên vừa ăn xong bữa sáng, đang ở trong thư phòng lật xem tấu báo văn thư của Quân Tình ti, thân quân đô úy Tôn Lôi bước vào phòng.
Tôn Lôi chắp tay nói với Trương Vân Xuyên: “Đại nhân, đô úy Thạch Trụ đến.” “Mời hắn vào đi”
Trương Vân Xuyên nói xong, buông xuống tấu báo văn thư trong tay.
“RÕI” Một lát sau, giáo úy Mộc tự doanh Thạch Trụ được Tôn Lôi dẫn vào thư phòng của Trương Vân Xuyên.
“Mộc tự doanh đô úy Thạch Trụ, bái kiến đại nhân!” Thạch Trụ ôm quyền hành Lễ, vẻ mặt có chút khẩn trương.
Trương Vân Xuyên cười khoát tay, hãn sắc mặt hòa ái nói: “Thạch Trụ huynh đệ, không cần đa lễ.”
“Hôm nay chính là muốn tìm riêng ngươi tán gầu vài câu việc nhà, cho nên tùy ý chút”
Trương Vân Xuyên hòa ái dễ gần, nhưng khuôn mặt Thạch Trụ lại vẫn căng thẳng như cũ, không dám tùy ÿ. Phải biết rằng, vị trước mắt này chính là phòng ngự phó sứ Đông Nam tiết độ phủ, đại đô đốc Tả Ky quân, được tính là quan to biên giới! Hắn chỉ là một đô úy nhỏ của Mộc tự doanh mà thôi, quả thật không dám lỗ măng.
Trương Vân Xuyên đứng lên nói: “Trong phòng này ngột ngạt, chúng ta đến bên ngoài đi một chút đi” “Vâng!”
Trương Vân Xuyên nói xong đi ra khỏi thư phòng, đô úy Thạch Trụ thì theo sát phía sau.
Bây giờ đã tháng mười hai, phương Bắc rất nhiều nơi đã là ngàn dặm đóng băng vạn dặm tuyết bay rồi.
Trần Châu mặc dù có chút âm lãnh, nhưng phóng mắt nhìn, vẫn có một chút cây xanh quanh năm phiêu đãng một chút màu xanh.
Phủ đại đô đốc Tả Ky quân của Trương Vân Xuyên ở Trần Châu diện tích không nhỏ, hai người dọc theo hành lang gấp khúc, chậm rãi tản bộ.
Trương Vân Xuyên chủ động mở miệng dò hỏi: “Thạch Trụ huynh đệ, ngươi là người phủ Ninh Dương nhỉ?” Thạch Trụ vội trả Lời: “Bẩm đại nhân, ta là người huyện Đại Hưng phủ Ninh Dương.” “Vậy tính ra, chúng ta còn là nửa đồng hương đó.”
Trương Vân Xuyên cười cười nói: “Huyện Tam Hà chúng ta cùng huyện Đại Hưng các ngướơi, là giáp nhau.” “Đại nhân, thôn chúng ta ngay tại chồ giao giới hai huyện”
Trương Vân Xuyên gật gật đầu nói: “Cái này ta biết, lúc trước ta còn dẫn người đi qua thôn các ngươi đó.” “Lưu Hắc Tử tên chó kia nuốt bạc của ta, chúng ta coi như không đánh không quen biết”
Thạch Trụ gãi gãi đầu, trong lúc nhất thời không biết nói tiếp như thế nào.
Trương Vân Xuyên tiếp tục hỏi: “Trong nhà ngươi còn có ai?” “Bẩm đại nhân, trong nhà của ta chỉ còn lại một mẹ già.”
“Vậy lão nhân gia bây giờ còn ở huyện Tam Hà không?”
Thạch Trụ lắc lắc đầu, giải thích: “Ta dùng bạc ở Hải Châu bên kia mua mấy gian phòng, ta đã đón mẹ ta tới Hải Châu.”
“Ừm, không ngờ ngươi còn rất hiểu thuận đấy”
Thạch Trụ nói: “Bây giờ thời buổi rối loạn, khắp nơi đều đang đánh trận, đạo phỉ giặc cỏ nhiều như lông trâu, ta dàn xếp mẹ ta ở Hải Châu, ta cũng an tâm ởi theo đại nhân đánh trận”
“Mẹ ngươi thân thể thế nào?”
“Mẹ ta thân thể còn rất khỏe, một lần trước đại nhân ngài ban cho ta vài mẫu đất, mẫu thân ta tự mình chăm sóc”
“Lão nhân gia rất lợi hại nha”
Thạch Trụ bất đắc dĩ nói: “Ta bây giờ quân lương cũng tiêu không bao nhiêu, ta đều bảo người ta mang cho mẹ ta, ăn uống hoàn toàn là đủ rồi.” “Ta cũng bảo bà ấy nghỉ ngơi, để bà ấy được sống vài ngày lành”
Bạn cần đăng nhập để bình luận