Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 2045: Đường xa mà đến! (1)

Chương 2045: Đường xa mà đến! (1)Chương 2045: Đường xa mà đến! (1)
Trương Vân Xuyên ngẩng đầu lên, cũng uống một bát lớn, rượu cay đắng khiến trong bụng hăn nóng như lửa. “Đại tướng quân, ta cũng kính ngươi một bát!”
Đại Hùng đưa mắt ra dấu, liền thấy Bàng Bưu cũng bưng bát rượu đến trước mặt.
Tào Thuận ở một bên ổn ào nói: “Đại tướng quân, ngươi cũng không thể nhận thua nhai”
“Uống một bát, uống một bát!”
Mọi người đều ở một bên ổn ào, khiến Trương Vân Xuyên vị Đại tướng quân này đành phải bưng bát rượu.
May mắn lúc này, Đô úy Tôn Lôi đã đi tới, ghé đến bên tai Trương Vân Xuyên thì thầm vài câu.
Trương Vân Xuyên sau khi nghe xong Tôn Lôi thì thẩm, lập tức cao hứng đứng lên. “Các vị huynh đệ, các ngươi tiếp tục uống, hôm nay bữa này tính ta mời các ngươi, ta có việc đi về trước”
Trương Vân Xuyên nói với mọi người: “Ngày khác chúng ta lại không say không về!” “Này này này!”
Trương Vân Xuyên muốn đi, Đại Hùng liền thuận thế bắt lấy cánh tay Trương Vân Xuyên.
“Ta nói Đại tướng quân, ngươi đừng nghĩ mượn cơ hội trốn rượu, giờ cho dù là có chuyện lớn băng trời, vậy cũng phải ngày mai nói sau.” Đại Hùng quay đầu nói với mọi người: “Mọi người nói có phải đạo lý này hay không?” “Đại tướng quân cũng không thể lâm trận bỏ chạy nha!” “Hôm nay phải không say không về!”
“Đến đến đến, rót đầy cho Đại tướng quân!”
Trương Vân Xuyên bất đắc dĩ nói: “Đại Hùng, ta thực có chuyện!”
Đại Hùng nấc rượu nói: “Đại ca, ngươi có chuyện gì, ngươi ở nơi này uống, ta thay ngươi đi Làm!”
Trương Vân Xuyên tức giận nói: “Ngươi đi đường cũng loạng choạng rồi, vẫn là thành thành thật thật ở lại nơi này ổi.” Lúc này, cửa nhã gian bị đẩy ra.
“Tránh một chút!”
“Dê nướng cả con đến rồi!” Quân nhu đại tổng quản Tiền Phú Quý hô một tiếng, mấy tiểu nhị nâng dê nướng cả con vào nhã gian.
Trương Vân Xuyên thấy thế, vội giẫy thoát Đại Hùng, chen đến cửa.
“Tiền Phú Quý, ngươi thay ta chiêu đãi các huynh đệ một phen cho tốt, ta có việc đi trước.” Tiền Phú Quý cũng nghi hoặc khó hiểu, “Đại tướng quân, đổ ăn vừa mới đưa lên mà, sao đã muốn ởi rồi?” Trương Vân Xuyên vỗ vỗ bả vai Tiền Phú Quý nói: “Ta thực có chuyện, thay ta chiêu đãi mọi người thật tốt”
“Vậy được rồi!”
Tiền Phú Quý cũng không hỏi nhiều, lập tức đáp ứng. Trương Vân Xuyên sau khi đẩy Tiền Phú Quý ra, bản thân hướng về mọi người chắp tay, xoay người Liền chuồn ra cửa. “Ài, Đại tướng quân, ngài cũng không thể chuồn nhai!” “Đi, mau ngăn lại Đại tướng quân!”
Bọn họ còn cho rằng Trương Vân Xuyên muốn nhân cơ hội trốn rượu, vài người bọn Tào Thuận muốn đuổi theo Trương Vân Xuyên.
Tiền Phú Quý đứng ở cửa, dang cánh tay ngăn cản Tào Thuận ngà ngà say.
“Tào Thuận huynh đệ, dê nướng cả con này vừa nướng xong, vừa thơm vừa giòn, mau ăn nhân lúc còn nóng!” “Mọi người đừng vội uống, ăn chút dê nướng lót dạ một chút, nếm thử Phú Quý đại tửu lâu chúng ta nướng thịt dê thế nào!”
Tào Thuận nhìn Trương Vân Xuyên nhanh như chớp chạy xuống lầu, tức giận quay đầu nói với Tiền Phú Quý: “Ngươi thả Đại tướng quân chạy rồi, đợi lát nữa ngươi uống với ta à?”
Tiền Phú Quý cười ha ha: “Tào huynh đệ, xem ngươi nói lời này, ta chính là ngàn chén không say, ngươi xác định muốn uống với ta sao?” “Ai da, chưa nhìn ra nhai!” “Được, hôm nay ta liền Lliểu mình bổi quân tử!”
Tiền Phú Quý nói với đám người xem náo nhiệt: “Ta thấy chỉ uống rượu cũng không có ý nghĩa, chúng ta làm ván cược trợ hứng một chút thế nào?”
“Được nhai!”
Lưu Hắc Tử dẫn đầu mở miệng phụ họa: “Ta đặt năm mướơi lượng, cược Tào Thuận huynh đệ năm trước!” “Cũng tính ta một suất!” Giám quân sứ Vương Thừa An cũng ở một bên phụ họa. “Đến đến đến, đừng chỉ nói, móc bạc đặt cược nào!” Đại Hùng nhếch miệng cười mắng: “Lão Tiền, ngươi có ý tứ gì hả, còn sợ lão tử quyt nợ à?”
Tiền Phú Quý cười hề hề: “Chu đại ca, ngươi uống tới ngà ngà say, ta quả thực sợ ngươi nói uống nhiều không tính”
“Ngươi con mẹ nó muốn bị thu thập rồi, ta hôm nay giãn gân cốt cho ngươi...” Chu Hùng tạo thế muốn đi đánh Tiền Phú Quý, bị Tiền Phú Quý cười né tránh.
Khi mọi người ở trong tửu lâu vô cùng náo nhiệt chơi đùa ăn nhậu, Trương Vân Xuyên vị Trấn Nam Đại tướng quân này mang theo mùi rượu đầy người quay trở về Đại tướng quân phủ.
Trong phòng ngủ sảnh sau Đại tướng quân phủ, ánh nến sáng ngời.
Trương Vân Xuyên sải bước tiến vào phòng ngủ, thân vệ bọn Tôn Lôi thì hiểu chuyện dừng bước ở ngoài cửa sân. Trong phòng ngủ, Tô Ngọc Ninh mới từ Trần Châu chạy tới đang sửa sang lại quần áo.
Nhìn bóng lưng quen thuộc kia, Trương Vân Xuyên cao hứng cất bước tiến lên, từ phía sau ôm Tô Ngọc Ninh. “Phu nhân, nàng làm ta nhớ chết mất!”
Tô Ngọc Ninh bỉu môi, có chút ghét bỏ đẩy ra Trương Vân Xuyên người đầy mùi rượu.
“Đại tướng quân, ai là phu nhân của ngươi?” Tô Ngọc Ninh hờn dỗi nói: “Ngươi có phu nhân sao?” Trương Vân Xuyên cười hề hể, Lại ôm Tô Ngọc Ninh, ở trên øò má của nàng dùng sức hôn mấy cái.
“Nàng không phải là phu nhân của ta sao.”
“Đi đi đi, người đầy mùi rượu, thối chết mất” Trương Vân Xuyên lại ôm thân thể mềm mại đó của Tô Ngọc Ninh không buông tay.
“Nàng sao chưa đánh tiếng đã chạy đến phủ Ninh Dương rồi?”
Trương Vân Xuyên xoa cái bụng nhô lên của Tô Ngọc Ninh, có chút thầm oán nói: “Vừa đánh trận xong, khắp nơi còn đều là quân tính tản mạn đạo phỉ giặc cỏ, nàng trên đường lại không dễ đi, xe ngựa xóc nảy như vậy, nàng cùng đứa nhỏ nếu xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận