Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 1972: Sóng ngầm mãnh liệt!

Chương 1972: Sóng ngầm mãnh liệt!Chương 1972: Sóng ngầm mãnh liệt!
Phùng Thành Song thất vọng rời khỏi doanh trướng của Hoàng Tuyết Tùng, lặng lẽ quay trở về nơi đóng quân của mình.
Nghĩ đến người nhà mình bị Tả Ky quân nắm giữ, đại tướng quân lại lãnh khốc vô tình như thế, hắn cảm thấy mình không thể ngồi chờ chết.
Hoàng Tuyết Tùng chần chần chừ chừ, không có một chút quyết đoán.
Mình nếu chờ hắn làm ra quyết định, chỉ sợ đồ ăn đều nguội hết rồi.
Một khi đại tướng quân bên này hạ lệnh rút quân, Tả Ky quân bên kia thẹn quá hóa giận, vậy gia quyến của mình Liền thật sự nguy hiểm.
Hắn không chần chờ nữa, về tới phía sau bàn sách, nhấc bút, 'soạt soạt” viết một phong thư.
Hắn thổi khô mực, sau khi lại kiểm tra kỹ càng một phen, lúc này mới bỏ nó vào trong một cái phong bì, ở trên mặt bìa viết chữ “Trấn Nam đại tướng quân thân khải”.
“Đi gọi Háo Tử* tới.”
Hắn thu lại bức thư tự tay viết cho Trương Vân Xuyên, phân phó người đi gọi một thân tín của mình.
Thân tín này của hắn ở dưới trướng hắn đảm nhiệm chức giáo úy, chính là xuất thân gia nô của hắn, trung tâm nhất đối với hẳn.
“Cộp cộp!”
Một lát sau, một giáo úy dáng người gầy gò vén lêu trại, đi vào trong quân trướng.
“Tướng quân, ngươi có việc tìm ta?”
“Háo Tử, ngươi tới đây.” Phùng Thành Song vẫy vẫy tay đối với Háo Tử.
“Vâng!”
Háo Tử đi tới trước mặt Phùng Thành Song ngồi xuống.
“Hảo Tử, nghe phu nhân của Lương tham tướng nói, nữ nhân của ngươi cũng ở Tả Ky quân bên kia
Phùng Thành Song nói với Háo Tử: “Chúng ta bên này nếu không đầu hàng, vậy nữ nhân của ngươi cùng gia quyến của ta đều có khả năng bị Tả Ky quân giết chết”
“Nhưng đại tướng quân bây giờ chỉ lo mình, không để ý gia quyến chúng ta chết sống”
Phùng Thành Song có chút bất mãn nói: “Hắn mặc kệ, nhưng chúng ta không thể trơ mắt nhìn người trong nhà mình bị giết”
“Cho nên ta chuẩn bị để ngươi đi Tả Ky quân một chuyến, trao đổi một phen chuyện chúng ta buông binh khí, ngươi có bằng lòng hay không.”
Háo Tử gật gật đầu thật mạnh.
“Tướng quân, ta bằng lòng!” Háo Tử cũng đang lo lắng cho nữ nhân của mình đây. Thấy tướng quân nhà mình bằng Lòng thỏa hiệp đàm phán với Tả Ky quân, hẳn tự nhiên là cao hứng.
Nếu có thể đàm phán ổn thỏa, vậy nữ nhân của mình liền không phải chết.
“Tốt lắm!”
Phùng Thành Song lấy ra bức thư mình tự tay viết, đưa cho Háo TỬ.
“Ngươi mang một phong thư này đến lúc đó tự mình giao cho Trấn Nam đại tướng quân Trương Đại Lang, sau đó bảo hắn cho một câu trả Lời.”
Phùng Thành Song dặn dò: “Sau khi hẳn cho câu trả lời, ngươi liền bàn bạc với bên kia một cái ám hiệu liên lạc, sau đó ở trước khi trời tối chạy về nói cho ta biết.” “RÕI”
Háo Tử trịnh trọng gật gật đầu.
Hắn sau đó cởi giày của mình, nhét một phong thư này vào trong giày, để ngừa vạn nhất.
Phùng Thành Song thấy Háo Tử cẩn thận như thế, hắn rất hài lòng.
“Tướng quân, vậy ta đi trước.”
“Được, ta chờ tin tức tốt của ngươi.”
Háo Tử sau khi cáo từ, trực tiếp rời khỏi doanh trướng. Hắn sau khi rời khỏi doanh trướng, đến thẳng một đoạn doanh trại bọn họ đóng giữ. Trong toàn bộ doanh địa lâm thời đóng quân mấy vạn binh mã, cho nên mỗi một tướng lĩnh phụ trách một khu vực. Dưới trướng bản thân Háo Tử bây giờ còn có hơn ba ngàn người, bọn họ cũng phụ trách một đoạn phòng tuyến.
Hắn sau khi về tới phòng tuyến của mình, triệu tập mấy đô úy dưới trướng lại, sau khi dặn dò một phen đối với bọn họ, sau đó muốn ngồi vào sọt rời doanh. “Đứng lại!”
Nhưng lúc Háo Tử đang chuẩn bị rời doanh địa, một quan quân dẫn theo người gọi lại hãn.
Quan quân này là người của trung quân doanh Dương Văn Hậu.
Trên thực tế Dương Văn Hậu biết được trong quân Lòng người bất ổn, vì thế phái ra không ít người âm thầm theo dõi, phòng ngừa tướng [nh dưới trướng có hành động khác thường.
Phùng Thành Song một mình đi gặp phó tướng Hoàng Tuyết Tùng, bây giờ lại phái ra thân tín muốn rời doanh địa, tất cả cái này đều ở trong sự nắm giữ của Dương Văn Hậu.
Bây giờ thấy Háo Tử muốn đi ra ngoài, quan quân trung quân doanh lập tức dẫn người xông tới.
“Làm gì!”
Háo Tử biến sắc.
“Làm gì?”
“Ngươi rời doanh địa đi làm cái gì?”
Trên mặt quan quân này lộ ra nụ cười lạnh, mở miệng chất vấn.
“Ta làm gì Liên quan ngươi cái răm!”
Quan quân đó hừ lạnh một tiếng, lập tức hạ lệnh: “Ta hoài nghi ngươi muốn đi theo địch, bát lại cho tai” “Ta xem ai dám!”
Háo Tử hô một tiếng, các binh sĩ Phục Châu quân chung quanh đều rút đao kiếm xông tới.
Quan quân kia cùng hơn mười người mình mang đến đều ngẩn ra, đáy mắt hiện lên nét bối rối.
“Ta là người của trung quân doanh!”
“Phụng mệnh đại tướng quân truy bắt hăn, các ngươi đều tránh ra!”
Quan quân này đổi mặt các binh sĩ Phục Châu quân chung quanh, ý đồ chấn trụ bọn họ.
Nhưng liên tục chiến bại khiến uy vọng của đại tướng quân Dương Văn Hậu đã hạ thấp đến một cái đáy.
So với đại tướng quân cao cao tại thượng mà nói, Hảo Tử vị giáo úy này cùng bọn họ sớm chiều ở chung, quan hệ với nhau càng thêm thân cận.
Bạn cần đăng nhập để bình luận