Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 1779: Thủ đoạn nhỏ! (1)

Chương 1779: Thủ đoạn nhỏ! (1)Chương 1779: Thủ đoạn nhỏ! (1)
Hắn thân là phòng ngự phó sứ Đông Nam tiết độ phủ, lại là thủ trưởng cũ một mũỗi quân đội này, hắn tự mình đi an ủi một phen, nhất định có thể mua chuộc lòng người.
Trương Vân Xuyên rời khỏi tân binh doanh, quay trở về phủ đại đô đốc Tả Ky quân ở thành Bắc An.
Hắn sau khi tiến hành sắp xếp một phen đối với các hạng công việc, quyết định hôm sau đi trấn Mạnh gia, đi thăm an ủi Tuần Phòng quân.
Nhưng buổi tối Trương Vân Xuyên và Tô Ngọc Ninh, Trương Vân Nhi cùng nhau ăn bữa tối, đô úy Tôn Lôi xuất hiện ở cửa.
Đô úy Tôn Lôi chắp tay nói: “Đại nhân, người Giang Châu tới.”
Trương Vân Xuyên ngẩng đầu hỏi: “Ai tới?”
“Uông Trường Khôi.” Tôn Lôi nói: “Hắn đã đến cổng” Trương Vân Xuyên nhìn Tô Ngọc Ninh cùng Trương Vân Nhi một lần, cười khổ nói: “Ngọc Ninh, nha đầu, hai người ăn trước đi, ta đi gặp Uông Trường Khôi một chút.” Tô Ngọc Ninh biết nghĩ cho người khác, nói: “Chàng đi đi, lát nữa ta bảo phòng bếp để lại cho chàng một ít đồ ăn, giữ nóng cho chàng ở trong nổi”
“Không cần phần cơm cho ta”
Trương Vân Xuyên nói: “Uông Trường Khôi này tốt xấu gì đại biểu tiết độ phủ, hắn đường xa mà đến, nhắm chừng còn chưa ăn cơm, ta lát nữa ởi tửu lâu bày một bàn cho hắn.”
“Vậy cũng được.” Tô Ngọc Ninh dặn dò: “Chàng uống ít rượu chút.”
“Ùm, trong lòng ta tự có tính toán.”
Trương Vân Xuyên đứng dậy, theo Tôn Lôi đi về phía cổng. Ở cổng, đặc sứ tiết độ phủ Uông Trường Khôi còn ngồi ở trên lưng ngựa, phía sau còn đi theo một đoàn xe thật dài.
Nhìn thấy Trương Vân Xuyên đi ra, hăn không dám tự đại, vội xoay người xuống ngựa, chủ động nghênh đón.
“Bái kiến Trương đại nhân!” Trên mặt Uông Trường Khôi tràn đầy nụ cười, biểu hiện rất cung kính. Trương Vân Xuyên nhìn đoàn xe phía sau Uồng Trường Khôi một lần, cười chắp tay nói: “Không biết Uông đại nhân muốn tới Trần Châu chúng ta, chưa tiếp đón từ xa.”
“Trương đại nhân khách khí rồi.”
Uông Trường Khôi mở miệng nói: “Trương đại nhân, ta một lần này là phụng mệnh tiết độ sứ đại nhân cùng trưởng sử đại nhân, đặc biệt đến Trần Châu ủy lạo đại quân cùng tuyên đọc thăng thưởng”
“Vốn sớm nên đến, chỉ là phủ Đông Sơn bị kẻ địch chiếm cứ, đường xá cách trở, cho nên ta chỉ có thể đi đường vòng, chậm trễ một ít thời gian”
“Để Trương đại nhân cùng các tướng sĩ đợi lâu, còn xin Trương đại nhân chớ trách nha.”
“Tiết độ sứ đại nhân cùng trưởng sử đại nhân có thể nhớ Tả Ky quân chúng ta, đã cảm ơn trời đất rồi, nào có đạo lý trách tội.”
Trương Vân Xuyên khoát tay, sau đó hỏi: “Uông đại nhân còn chưa ăn cơm nhỉ?”
“Sốt ruột đi đường, trên đường ăn một ít lương khô, cơm tối trái lại còn chưa có thời gian ăn”
Trương Vân Xuyên nghe vậy, sau đó nói với Tôn Lôi: “Nhanh đi tửu lâu đặt một bàn tiệc rượu, ta muốn tẩy trần cho Uông đại nhân” “Như thế thì thật sự ngại quá”
“Chúng ta coi như người quen cũ, đến Trần Châu chúng ta, coi như đến trong nhà mình, không cần khách khí.”
Trương Vân Xuyên sau đó mời đoàn người Uông Trường Khôi đi tửu lâu ăn cơm. Trương Vân Xuyên ở Vân Trung Tiên tửu lâu của thành Bắc An bày tiệc, nhiệt tình khoản đãi đoàn người Uông Trường Khôi.
Lúc dùng bữa, Trương Vân Xuyên cũng nói bóng nói gió tìm hiểu một ít tình huống của Giang Châu.
Quân Tình ti bọn họ ở Giang Châu mặc dù có mạng lưới tình báo, nhưng thời gian thành lập quá ngắn, cơ sở quá mỏng, cho nên cũng không phải không gì không làm được. Huống hồ bọn họ còn phải lúc nào cũng đề phòng Tứ Phương các những thế lực tình báo khác đè ép, vì thế Quân Tình tỉ ở bên kia cũng không dễ sống.
Trương Vân Xuyên vẻ mặt đầy quan tâm dò hỏi Uông Trường Khôi: “Không biết tiết độ sứ đại nhân bây giờ thân thể tốt hơn chút nào chưa?”
Uông Trường Khôi hơi ngẩn ra, sau đó cười nói: “Tốt, tốt lắm”
“Chẳng qua tiết độ sứ đại nhân bệnh nặng một hổi, hôm nay thân thể còn cần tĩnh dưỡng, không thể quá mức làm lụng vất vả”
“Cho nên hôm nay công việc lớn nhỏ của tiết độ phủ, tiết độ sứ đại nhân đều giao cho trưởng sử đại nhân xử trí.” Trương Vân Xuyên biết, tiết độ sứ Giang Vạn Thành sợ là muốn nâng đỡ Giang Vĩnh Vân thượng vị rồi.
Nhưng nghĩ đến mình và Giang Vĩnh Vân không tè chung một cái hồ, về sau quan hệ sợ là có chút khó xử.
Uông Trường Khôi nhìn Trương Vân Xuyên một lần, nói: “Một Lần này các ngươi ở Trần Châu đánh thắng trận lớn, trưởng sử đại nhân rất cao hứng đó!”
“Trưởng sử đại nhân trước mặt mọi người khen, Trương đại nhân ngài là Định Hải Thần Châm của Đông Nam tiết độ phủ chúng ta, có lực lượng ngăn cơn sóng dữ!” “Chúng ta trên chiến trường liên tiếp tan tác, phủ Lâm Xuyên, phủ Ninh Dương cùng phủ Đông Sơn đều đã đánh mất”
“Trương đại nhân ngài ở Trần Châu đánh thắng trận, ủng hộ sĩ khí Đông Nam tiết độ phủ chúng ta cực Llón!” “Hôm nay Phục Châu quân cảnh nội phủ Đông Sơn đã không dám tiếp tục công kích tiến lên, đã có thế co đầu rút cổ, cái này đều dựa hết vào công lao của Trương đại nhân ngài nha.”
Trương Vân Xuyên cười cười: “Trưởng sử đại nhân quá khen rồi”
“Ta thân là phòng ngự phó sứ Đông Nam tiết độ phủ, lại là đại đô đốc Tả Ky quân, bảo cảnh an dân vốn là việc thuộc bổn phận mà”
Uông Trường Khôi nói: “Trương đại nhân không cần khiêm tốn” “Trưởng sử đại nhân nói.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận