Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 2079: Biết nghĩ cho người khác!...

Chương 2079: Biết nghĩ cho người khác!...Chương 2079: Biết nghĩ cho người khác!...
Bây giờ Tham nghị viên đều là đầu não của một ít ban ngành, nhân số vẫn là quá ít.
Về sau, còn phải để các châu phủ, các huyện cũng cần từ dân gian từ dân chúng đề cử ba người đi lên, đảm nhiệm Tham nghị viên hội nghị liên tịch.
Phàm là các Tham nghị viên này dân chúng chọn, phải tiến hành thẩm tra nghiêm khắc đối với tư cách của bọn họ, phải đại biểu dân chúng thật sự.
Đương nhiên, bảo đảm đại biểu dân chúng thật sự như thế nào, còn cần tiến một bước chế định chỉ tiết chương trình tương quan. Hắn sở dĩ muốn làm như vậy, chính là hy vọng chuyển biến con đường nguồn gốc quyền lực.
Nếu Tham nghị viên đều là dân chúng chọn lên, vậy bọn họ chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm đối với dân chúng, không dám lừa gạt dân chúng.
Một khi bọn họ dám làm như thế, vậy lần tiếp theo dân chúng sẽ không chọn bọn họ, bọn họ cũng liền không có quyền lực.
Nếu toàn bộ Tham nghị viên đều là bên trên chỉ định hoặc bổ nhiệm, vậy bọn họ sẽ chỉ chịu trách nhiệm đối với bên trên, mà xem nhẹ dân chúng.
Dù sao nếu dân chúng không thể quyết định bọn họ làm Tham nghị viên hay không, vậy ý kiến của dân chúng tự nhiên cũng liền không quan trọng.
Bọn họ không nghe lấy ý kiến của dân chúng, tự nhiên cũng không thể phản ứng chân thật khó khăn của dân chúng, vậy biến thành quan lão gia rồi.
Đương nhiên, những việc này nói thì dễ dàng, làm lại không dễ dàng.
Nếu toàn bộ đều do dân chúng đi chọn, vậy cũng rất dễ dàng dẫn tới quyền lực mất khống chế.
Cho nên ý tưởng của Trương Vân Xuyên là, về sau dưới huyện như là Bảo trưởng, Giáp trưởng các nhân viên, từng bước sửa thành dân chúng chọn.
Chọn những người dân chúng tán thành kia đi đảm nhiệm những chức vụ này, sau đó từ trong những người này lại chọn Tham nghị viên, vào hội nghị liên tịch.
Sau đó hội nghị liên tịch lại cùng nhau họp, chế định một ít quyết sách trọng đại, thậm chí chọn ra nhân tuyển của Tham quân, Tham chính Chính Sự các hoặc Quân Xa các.
Đương nhiên, tất cả cái này chỉ là một thiết tưởng cùng quy hoạch trăm ngàn chỗ hổ, thậm chí viển vông của Trương Vân Xuyên mà thôi, cụ thể còn phải làm từng bước một.
Trương Vân Xuyên một lần này khai phủ kiến nha, tương đương với chia nhà ở riêng rồi. Chia nhà ở riêng cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Không quản lý gia đình không biết củi gạo đắt. Trước kia hắn trừ đánh trận, chuyện lớn nhỏ đều có Đông Nam Tiết độ phủ quản.
Ví dụ như lương thảo quân lương các thứ, đều là Đông Nam Tiết độ phủ phụ trách phân phối cung ứng.
Không còn lương thực tiền bạc, chỉ cần viết một phong thư, đưa tay xin là được rồi. Bên trên nếu không cho, vậy thì quấy. Nhưng bây giờ hắn cùng Đông Nam Tiết độ phủ ngồi ngang hàng, trở thành Trấn Nam Đại tướng quân triều đình sắc phong, Đông Nam Tiết độ phủ không cung ứng lương thực tiền bạc nữa. Triều đình núi cao hoàng để xa, trông cậy vào triều đình phân phối Lương thực tiền bạc, vậy nhắm chừng chết đói cũng không lấy được. Cho nên bây giờ Lương thảo quân lương việc này, đều cần chính hắn phụ trách kiếm.
Đây chỉ là một sự kiện biến hóa trong đó, còn đừng nói chuyện lớn nhỏ khác.
Còn cần tiến hành điều chỉnh nhân sự quy mô lón, cứu tế dân chúng, cần chế định quy củ, nhiều vô số, không gì không có.
Hội nghị liên tịch mở cả thảy ba ngày, Trương Vân Xuyên lúc này mới mang công việc lớn nhỏ bọn họ cần làm lần lượt bố trí xuống.
Chạng vạng, Đại tướng quân phủ, Chính Sự các Trưởng sử Lê Tử Quân lúc này mới kéo thân thể mỏi mệt trở về chỗ ở của mình.
Mấy ngày nay liên tục hội nghị cường độ cao, khiến Lê Tử Quân cũng cảm giác có chút ăn không tiêu.
Nhưng hắn làm đứng đầu quan văn trên danh nghĩa của Đại tướng quân phủ, tự nhiên không thể vắng họp, chỉ có thể gắng gượng tỉnh thần tham gia.
Chỗ ở của Lê Tử Quân là Trương Vân Xuyên đặc biệt phê chuẩn, mang tòa nhà một vị quan viên phủ Ninh Dương ban đầu nhường ra, làm phủ đệ của Lê Tử Quân vị Trưởng sử này.
Mấy ngày nay liên tục hội nghị cường độ cao, khiến Lê Tử Quân cũng cảm giác có chút ăn không tiêu.
“Cha!”
Lê Trường Thuận con Lê Tử Quân đã sớm ở cửa nhà chờ đón.
Nhìn thấy Lê Tử Quân xuống kiệu, cũng cất bước nghênh đón.
Lê Trường Thuận là theo đám người Tô Ngang cùng nhau đến phủ Ninh Dương. Vốn bọn họ là bị phương diện Đông Nam Tiết độ phủ giam dữ, làm một quân cờ áp chế Lê Tử Quân.
Ở dưới Trương Vân Xuyên tạo áp lực, phương diện Đông Nam Tiết độ phủ vì phóng thích thiện ý, cho nên một lần này thả một đám người Lê gia bị khống chế.
“Con không ở trong phủ đợi, đứng ở cửa làm gì?”
Nhìn thấy con trai mình thế mà đứng ở cửa, điều này làm hắn cũng rất nghi hoặc. Lê Trường Thuận từ trong tay tùy tùng tiếp nhận túi vải chứa văn thư của Lê Tử Quân.
“Cha, trong nhà có khách đến”
Lê Tử Quân hướng tới trong phủ nhìn một lần, nghe được bên trong mơ hồ có tiếng nói truyền đến, hẳn mở miệng hỏi: “Ai tới?”
Lê Trường Thuận trả lời: “Tam thúc, Ngũ thúc bọn họ đều đến đây.”
Lê Tử Quân hơi ngẩn ra, saud dó phân phó: “Con ởổi phân phó phòng bếp làm thêm vài món ăn, hôm nay giữ bọn họ ở lại dùng cơm.” “Vâng!”
Lê Trường Thuận lên tiếng, theo Lê Tử Quân vào phủ đệ. Trong phòng khách phủ đệ, hơn ba mươi người trung niên cùng thanh niên đang ngồi cùng một chỗ uống trà cười nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận