Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 2065: Chuyển giá! (2)

Chương 2065: Chuyển giá! (2)Chương 2065: Chuyển giá! (2)
“Ở trên nguyên tắc bảo đảm công bằng công chính, già trẻ lớn bé như nhau, các nơi binh trạm, cửa hàng Lương thực thời điểm thu Lương, đều cao hơn giá dân gian, xem như để lợi cho dân” “Như thế đã có thể bổ sung lương thực tích trữ của chúng ta ở các nơi, cũng có thể để dân chúng có thể dựa vào con đường bán lương thực, có thể căn cứ tình hình của mình, đi chỗ gần buôn bán, có thể nói tát cả đều vui”
“Bởi vậy, dân chúng thuận tiện, nha môn trong tay có bạc, các nơi binh trạm của chúng ta cũng có lương thực, cũng tránh cho hao tổn vận chuyển...”
Lê Tử Quân sau khi nghe xong Trương Vân Xuyên giải thích một phen, cũng khẽ gật đầu.
Chỉ cần không cưỡng chế chấp hành, hơn nữa để binh trạm các nơi cũng thu lương, vậy quả thật là một việc tốt.
Hắn to lắng nhất chính là quan phủ đều thu bạc, dân chúng không thể không bán lương thực, gian thương một khi ép giá, tổn thất chính là dân chúng.
Nhưng hôm nay bọn họ có binh trạm, lại không cưỡng chế, vậy tất cả vấn để liền giải quyết dễ dàng.
Lê Tử Quân đề nghị nói: “Vì tránh cho dân chúng chịu thiệt, ảnh hưởng danh dự nha môn, về sau các nơi binh trạm thu lương, nhất định phải lựa chọn sử dụng người đáng tin cậy.”
“Đồng thời cũng phải tránh vấn đề một ít nha môn địa phương vì lười biếng, chỉ thu bạc không thu Lương thực.” Trương Vân Xuyên cũng gật đầu: “Về sau phàm là thời điểm thu lương thu thuế, Đốc Sát ti, Quân Pháp ti các nơi, cũng cần phái người tuần tra khắp nơi, bảo đảm các nơi mang quyết định của Đại tướng quân phủ chúng ta đưa vào thực tế.” “Đối với hủy bỏ sưu cao thuế nặng, xác nhập thuế ruộng các vấn đề thuế phú, các vị còn có dị nghị hay không?”
Trương Vân Xuyên sau khi nói xong, nhìn quét mọi người một vòng, trưng cầu ý kiến của bọn họ.
Nhưng bọn họ đại đa số người đều chưa từng tiếp xúc chuyện phương diện thuế vụ.
Mới vừa rồi tuy nghe xong một cái đại khái, nhưng cũng biết, làm như vậy đối với dân chúng là có lợi.
Cho nên bọn họ cũng đều bày tỏ tán thành thuế vụ cải cách một lần này, ủng hộ quyết định của Đại tướng quân.
“Vậy được, thay đổi thuế vụ đối với dân chúng cứ theo đó mà làm”
Trương Vân Xuyên nói với Lê Tử Quân: “Phương hướng đại khái chính là như thế, chương trình cụ thể do Chính Sự các các ngươi định ra, trong một tháng, báo Nội các sơ thẩm, sau đó trình báo cho ta phê chuẩn, lại chấp hành cụ thể”
“Vâng, hạ quan tuân mệnh!” Trương Vân Xuyên sau khi nghĩ một chút, nói với Lê Tử Quân: “Một lần này cải cách nhằm vào là các loại thuế vụ dân chúng trồng trọt.” “Ngoài ra, thuế buôn nhằm vào thương nhân làm ăn Chính Sự các các ngươi cũng cần cân nhắc kỹ một phen, định ra một cái chương trình.”
“Cụ thể có thể tham chiếu hình thức trưng thu thuế buôn của Hải Châu, Trần Châu, các ngươi cần tiến một bước ưu hóa, sau đó đưa cho Nội các thương thảo”
Một lần này bọn họ hủy bỏ rất nhiều sưu cao thuế nặng thêm ở trân thân dân chúng bình thường, về sau thuế ruộng cũng sẽ rất nhẹ. Nhưng bọn họ muốn tăng cường quân bị, muốn phát triển các loại binh khí, muốn sửa đường vân vân, đều cần Lượng lớn bạc.
Cho nên bọn họ phải từ nơi khác bù trở về.
Trương Vân Xuyên mang nơi bù Lại này đặt ở trên thuế buôn.
Đối với những người làm ăn đó mà nói, bọn họ ít nhất đều là nhà có của ăn của để.
Từ trên người bọn họ thu mười lượng bạc, vậy bọn họ nhiều lắm là vấn đề ăn bớt mấy bữa thịt.
Nhưng nếu từ trên thân dân chúng trồng trọt thu mười lượng bạc, sẽ khiến mấy chục gia đình phá sản. Chính là vì như thế, hắn chuẩn bị mang thuế vụ gán đến trên thân những người giàu có kia, từ trên người bọn họ đi bù lại thiếu hụt. Đương nhiên, muốn từ trên người bọn họ cắt thịt, tự nhiên cũng không thể mổ gà lấy trứng.
Bạc của người ta cũng không phải gió thổi đến.
Thu quá nhiều, người ta hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, không làm ăn nữa, về lâu về dài, thuế này liền không thu nổi nữa.
Vì thế, trong lòng Trương Vân Xuyên đã bắt đầu tính toán một cái kế hoạch nuôi heo.
Muốn giết heo ăn thịt, vậy thì nuôi nhiều heo một chút, nuôi bọn họ béo một chút, chỉ có như thế, bọn họ mới có thể thường xuyên có thịt ăn, tránh cho thời kì giáp hạt.
Cho nên kế hoạch nuôi heo này căn bản chính là ra sức cổ vũ mọi người đi kinh thương, cổ vũ kẻ có tiền đi làm ăn.
Trương Vân Xuyên ngẩng đầu, dặn dò với mọi người. “Bắt đầu từ hôm nay, Đốc Sát tỉ nhất định phải gánh vác trách nhiệm, các nha môn cũng phải ước thúc tốt người của mình”
“Về sau nhằm vào các thương nhân làm ăn kia, nhất định phải bảo hộ nghiêm thêm!”
“Một là các nha môn không thể thu hiếu kính của các thương nhân này, hai là các nha môn còn phải nghiêm khắc đả kích đám du côn ác bá kia trên địa phương, phòng ngừa bọn họ quấy rầy người làm ăn”
“Đối với những người muốn làm ăn mà không có vốn kia, Phú Quý tiền trang cũng phải cho tiện lợi, cho hạn mức bạc nhất định ủng hộ bọn họ”
“Thương nhân về sau chính là cha mẹ tái sinh của chúng ta, phải mang bọn họ nâng lên, hầu hại!” “Chỉ có bọn họ làm ăn làm tốt rồi, làm lớn rồi, kiếm bạc nhiều rồi, chúng ta cũng mới có thể trưng thu được càng nhiều bạc thuế buôn, một điểm này hy vọng các ngươi đều rõ.”
“Nếu ai cản đường kiếm tiền của người làm ăn, vậy chính là cản con đường kiếm tiền của Đại tướng quân phủ chúng ta, quyết không bỏ qua!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận