Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 2011: Mắt thấy là thật! (1)

Chương 2011: Mắt thấy là thật! (1)Chương 2011: Mắt thấy là thật! (1)
Các lưu dân này hoàn toàn là bị người ta biến thành công cụ.
Bọn họ chỉ là muốn một chút lương thực để sống mà thôi.
Bọn họ tụ tập lại kích động tấn công đám người Tô Ngang, lúc này mới để những kẻ dụng tâm kín đáo kia có thể nhanh chóng đột phá doanh địa của đám người Tô Ngang.
Nếu không phải bọn Tô Ngang người đông thế mạnh, kịp thời lui giữ thôn nhỏ tàn phá, đám người Tô Ngang đã xong đời. Trên thực tế các lưu dân này cũng là người đáng thương. Nếu là quê nhà bọn họ chưa bị chiến hỏa hủy diệt, vậy bọn họ cũng không đáng mạo hiểm phiêu lưu thật lớn đi cướp đoàn xe lương thực của quan phủ, cuối cùng bị người ta biến thành vũ khi. Nếu đặt ở ngày xưa, tấn công đoàn xe của quan phủ, vô luận là lý do gì, đó đều là tội chết.
Dù sao xúc phạm quyền uy cùng giới hạn của quan phủ. Nhưng Trương Vân Xuyên thương xót những lưu dân này, lý giải điều khó xử của bọn họ, cũng không chuẩn bị đại khai sát giới, để bình ổn lửa giận của Tiết độ phủ. Giết một ít sơn tặc là đủ, không cần phải mang hơn hai ngàn lưu dân bắt được đều giết hết.
Trương Vân Xuyên thu hồi ánh mắt, sau đó phân phó: “Lại sắp xếp sàng lọc một phen, kiểm tra một lần thân phận của bọn họ, nếu là Lưu dân thật, thì thả đi”
“Vâng!”
Giáo úy Dương Nhị Lang lập tức đáp ứng. Trương Vân Xuyên không đành lòng nhìn bộ dáng thê thảm của những lưu dân xanh xao vàng vọt kia, xoay người đi về phía ngựa của mình.
Trương Vân Xuyên xoay người lên ngựa, hắn quay đầu phân phó Đô úy Tôn Lôi một tiếng.
“Truyền Lời của ta, bảo Dương Thanh, Lương Đại Hổ buổi chiều tới gặp ta!”
“RỒI”
Buổi chiều, Dương Thanh Tri phủ phủ Ninh Dương cùng Lương Đại Hổ đệ nhất quân đoàn trưởng Tả Ky quân cùng nhau đến phủ đệ lâm thời Trương Vân Xuyên ngủ Lại.
“Các ngươi đến rồi à” Trương Vân Xuyên sau khi nhìn thấy hai người tới, cất tiếng chào hỏi với hai người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận