Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 1796: Thủ trưởng cũ! (2)

Chương 1796: Thủ trưởng cũ! (2)Chương 1796: Thủ trưởng cũ! (2)
Tọa trấn thành Lâm Xuyên, cần phụ trách công việc nhiều phương diện, dẫn tới thân thể Lê Tử Quân xảy ra vấn đề rất lớn.
Dẫn tới sau khi phá vây, trực tiếp suy sụp.
Bây giờ được nghỉ ngơi cùng điều dưỡng đầy đủ, thân thể mệt đến suy sụp cũng đang từng bước khôi phục.
Lê Tử Quân đang ở bên lò lửa đốt rất vượng cầm một quyển sách lật xem, tham tướng Lưu Vân xuất hiện ở cửa.
Lưu Vân chắp tay nói: “Lê đại nhân, phòng ngự phó sứ Trương đại nhân đến thăm ngài.”
“Đại Lang đến đây?”
Lê Tử Quân nghe được Trương Vân Xuyên đến, tỏ ra rất vui vẻ.
Hắn vội buông xuống quyển sách trong tay, phân phó: “Mau mời hắn vào!”
Mặc dù có lời đổn Trương Đại Lang chính là đại sơn tặc Trương Vân Xuyên trên Cửu Phong sơn.
Nhưng ở trong mắt Lê Tử Quân, mặc kệ hãăn là Trương Đại Lang hay Trương Vân Xuyên, đó đều là chuyện râu ria.
Chỉ cần phẩm tính không có vấn đề, chưa từng làm chuyện thương thiên hại LÍ, chưa đi gây họa dân chúng, như vậy là đủ rồi.
Huống hồ Lê Tử Quân hắn lấy thân phận một quan văn nắm giữ Tuần Phòng quân, Trương Đại Lang là một gã hãn tướng hắn coi trọng nhất.
Trương Đại Lang từ Tuần Phòng quân ởi ra, hôm nay đã trở thành đại đô đốc Tả Ky quân cùng phòng ngự phó sứ của Đông Nam tiết độ phủ. Tướng lnh dưới trướng mình có thể đi tới địa vị cao bây giờ, hắn là rất vui mừng. Tham tướng Lưu Vân dẫn Trương Vân Xuyên cất bước tiến vào trong phòng ẩm áp. Trương Vân Xuyên liếc một cái liền thấy được Lê Tử Quân ngồi ở trên ghế.
So với Lê Tử Quân phong độ phơi phới, hăng hái của ngày xưa, bây giờ vị Lê đại nhân này cả người gầy đi vài vòng, hầu như gầy đến thoát tướng rồi.
“Trương Đại Lang, bái kiến Lê đại nhân!” Trương Vân Xuyên đi vội hai bước, khom người ôm quyền hướng Lê Tử Quân hành lẽ. “Đại Lang, không cần đa tễ, không cần đa lễ”
Lê Tử Quân nhìn Trương Vân Xuyên càng thêm trầm ổn mạnh mẽ, trong đôi mắt tràn đẩy vui mừng cùng nụ cười, hắn vội tiếp đón nói: “Ngồi, ngồi xuống nói chuyện”
“Vâng!”
Tham tướng Lưu Vân kéo qua một băng ghế, Trương Vân Xuyên xoay người ngồi xuống.
Trương Vân Xuyên sau khi ngồi xuống, nhìn về phía Lê Tử Quân, quan tâm hỏi: “Lê đại nhân, ngươi bây giờ thân thể thế nào?”
“Tốt, tốt lắm”
Lê Tử Quân vỗ vỗ cánh tay Trương Vân Xuyên, cảm kích nói: “Cái này còn là nhờ có ngươi đó.”
“Khổng đại tổng quản tặng cho ta không ít dược liệu quý báu, mỗi ngày trái cây rau dưa không ngừng, muốn cái gì cho cái đó, ta cảm giác thân thể lại có sức rồi, bây giờ chống gậy cũng có thể xuống đất đi đường rồi” Đại tổng quản Khổng Thiệu Nghi nghe được lời này, toét miệng cười lên, hắn khiêm tổn nói: “Lê đại nhân quá khen rồi, đây đều là điều chúng ta nên làm”
Trương Vân Xuyên thì quay đầu khen: “Làm không tệ.” Khổng Thiệu Nghi được Trương Vân Xuyên khen, trong lòng ngọt tựa như ăn mật.
“Lê đại nhân, ngài bây giờ nha, cứ tĩnh dưỡng cho tốt, cần cái gì nói một tiếng là được, ta bảo người ta đưa tới cho ngài.” Lê Tử Quân xấu hổ nói: “Đại Lang à, một lần này thêm phiến toái cho ngươi rồi” “Àj!” Trương Vân Xuyên cười nói: “Lê đại nhân xem ngươi nói lời này, Trương Đại Lang ta có thể cung cấp giúp đỡ trong khả năng, đó cũng là vinh hạnh của ta”
Lê Tử Quân chỉ chỉ Trương Vân Xuyên, mỉm cười nói: “Ngươi nha, vẫn là biết nói chuyện như vậy.”
“Đây đều là đại nhân ngài dạy được tốt mà!”
“Ha ha ha hat” Lê Tử Quân nghe vậy, phát ra tiếng cười sang sảng, trạng thái tỉnh thần không tệ.
Lê Tử Quân sau khi cười, tò mò hỏi: “Đại Lang à, nghe nói Tả Ky quân các ngươi ở Trần Châu đánh thắng trận lớn, đã tiêu diệt hết Phục Châu Hổ Nha quân?” “Đúng”
Trương Vân Xuyên gật gật đầu: “Nếu không phải vì thu thập Hổ Nha quân, ta đã sớm dẫn quân đi phủ Lâm Xuyên trợ chiến cho các ngươi.” “Ai da, không ngờ, không ngờ nha!”
Lê Tử Quân đánh giá Trương Vân Xuyên ngồi ở trên băng ghế, cảm khái nói: “Nhớ ngày đó lúc ta đảm nhiệm tiễu tặc sứ, ngươi còn chỉ là một tiểu đô úy mà thôi” “Hôm nay đã có thể một mình đảm đương một phía, trở thành trụ cột vững vàng của Đông Nam tiết độ phủ ta, quả nhiên là thời thế tạo anh hùng nha!”
Trương Vân Xuyên khiêm tốn nói: “Cái này đều không tách rời Lê đại nhân ngài bồi dưỡng cùng cất nhắc”
Lê Tử Quân khoát tay nói: “Lê Tử Quân ta nào có năng lực đó, đây đều là tự ngươi chém giết đẫm máu tạo dựng ra”
“Nhưng ngươi làm người ởi ra từ Tuần Phòng quân ta, ngươi bây giờ càng lợi hại, Lê Tử Quân ta cũng có thể thơm lây theo nha.”
Tâm tình Lê Tử Quân quả thật không tệ.
Tướng lĩnh đi ra từ Tuần Phòng quân của mình bây giờ ở Đông Nam tiết độ phủ tỏa sáng rực rõ, đánh cho kẻ địch hoa rơi nước chảy. Hắn đại đô đốc Tuần Phòng quân, tiết độ phủ phòng ngự sứ này, tự nhiên là nở mày nở mặt.
Trương Vân Xuyên lúc trước lấy thân phận phó tướng Tuần Phòng quân kiêm nhiệm Trần Châu trấn thủ sứ, phó tướng Tả Ky quân, từ đó về sau thoát ly danh sách chiến đấu của Tuần Phòng quân, tự thành hệ thống.
Từ đó về sau, hẳn vẫn luôn bận rộn các loại công việc, cũng không có thời gian gặp mặt Lê Tử Quân vị thủ trưởng cũ này. Chỉ là không ngờ, khi bọn họ lại gặp mặt, thân phận địa vị hai bên đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Lê Tử Quân đã bị chụp cái mũ thông đồng với địch, chức vụ phòng ngự sứ này của hắn trên thực tế đã bị giải trừ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận