Đế Quốc Đại Phản Tặc

Chương 1824: Người đánh cá! (1)

Chương 1824: Người đánh cá! (1)Chương 1824: Người đánh cá! (1)
Lúc này, một người đánh cá bên cạnh vội tranh cướp nói với quản sự kia: “Chăng qua ta vội vã về nhà, ngươi nếu muốn mua, hơn mười con cá béo này ngươi đều mua hết, như thế nào?”
“Nhìn thấy chưa, ngươi không bán, có người bán!” Người bộ dáng quản sự kia đi đến quầy cách vách, hào khí nói với người đánh cá đó: “Cá của ngươi ta mua hết!” “Có ngay!”
Người đánh cá kia vội vớt cá lên cây, trên mặt tràn đầy nụ cười. “Ta nhổ vào!”
“Cái thứ không hiểu quy củ” “Sớm hay muộn gặp báo ứng.”
Nhìn thấy có người hạ giá cướp mỗi làm ăn, người đánh cá ban đầu liền hướng xuống đất nhổ mạnh một bãi nước bọt, trong miệng hung tợn măng một câu. Lúc này, lại một phụ nhân đeo giỏ rau đi tới, người đánh cá lại chất đầy nụ cười lên mặt.
“Đại tỷ, mua cá không, mười lăm đồng tiền lớn một cân?” “Đắt quá rồi”
Người đánh cá khẽ cắn môi nói: “Ngươi nếu thật sự muốn, mười bốn đồng tiền lớn một cân cũng được...” “Con cá này của ngươi đều chết rồi.”
“Chỗ này không phải còn có con sống sao.”
“Con cá chết này, mười đồng tiền lớn bán hay không?” “Đại tỷ, con cá này tuy đã chết, nhưng được ba bốn cân đấy...” Khi người đánh cá này đang cùng phụ nhân này cò kè mặc cả, đột nhiên cách đó không xa vang lên tiếng chiêng trống.
Người đánh cá ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy đại đội nha dịch đang đi tới bên này. “Nhường đường, nhường đường!”
“Đều con mẹ nó thu sạp lại một chút!”
“Đừng chắn đường!”
Người đánh cá nhìn thấy đám nha dịch kia tay cầm thủy hỏa côn cùng thước sắt, vội mang thùng gỗ cùng sọt cá mình đựng cá các thứ di chuyển hướng dưới mái hiên.
Các sạp hàng chung quanh đều luống cuống tay chân thu thập đồ đạc.
Nhưng vẫn có không ít tiểu thương khuân vác không kịp hàng hóa bị nha dịch đạp đổ xuống đất, khiến trên đường gà bay chó sủa.
Người đánh cá chuyển sọt cá của mình đến dưới mái hiên, đang khoanh cánh tay xem náo nhiệt.
Mấy nha dịch cũng đi tới trước mặt hắn. Mấy tên nha dịch kia nhìn lướt qua cá béo trong thùng gỗ của hắn, sau khi nhìn nhau một cái, một nha dịch giơ chân đạp đổ thùng gỗ của hắn.
“Đại nhân, đại nhân, ngài làm cái gì vậy.”
Nhìn thấy thùng gỗ của mình bị đạp đổ, hơn mười con cá lớn nhất thời nhảy tanh tách phân tán ở trên đường, người đánh cá khẩn trương đi bắt, rất chật vật.
Mấy tên nha dịch này thấy thể, cười ha ha. Bọn họ xoay người nhặt lên mấy con cá to, trực tiếp xách ở trên tay mình, nghênh ngang muốn rời khỏi.
“Đại nhân, đại nhân, đây là cá của ta.”
Người đánh cá nhặt những con cá khác vào trong thùng gồ, lại phát hiện nha dịch nhặt đi mấy con to nhất, vội đi đòi.
“Lớn mật!”
Nha dịch đó thấy người đánh cá không biết điều, nâng tay liền hướng về ngực hắn đấm 'rầm rầm' hai cú, đánh cho người đánh cá lui về phía sau vài bước.
“Cái gì cá của ngươi, đây rõố ràng là Lão tử nhặt dưới đất!”
“Ngươi thế mà bôi nhọ lão tử!”
“Ngươi muốn tìm chết hả? !” Một nha dịch hùng hùng hổ hổ nói: “Ngươi dám dây dưa nữa, lão tử bắt ngươi lại!” Người đánh cá đối mặt mấy tên nha dịch vẻ mặt hung ác, sau khi do dự vài giây, cuối cùng vẫn là không dám tiếp tục đòi. Câu cửa miệng nói, dân không đấu với quan.
Cho dù mấy tên này là nha dịch tầng dưới chót, người đánh cá này cũng thật sự không có dũng khí tranh đấu với bọn họ.
“HừI?”
Mấy tên nha dịch này thấy người đánh cá cúi đầu về tới dưới mái hiên, bọn họ lúc này mới xách cá to, nghênh ngang tiếp tục đi về phía trước.
“Đều con mẹ nó đừng cản đường!” “Những kẻ không liên quan tránh rat”
“Nói ngươi đó, tai điếc hả!” Đám nha dịch đang dọn đường phố, các tiểu thương kia bị đuổi gà bay chó sủa, nhao nhao tránh né.
Không ít tiểu thương không kịp dời đi hàng hóa liên rơi vào trong tay nha dịch, trở thành khoản thu nhập thêm của bọn họ, chọc đám tiểu thương trong lòng mắng chửi không ngừng.
Sau khi đám nha dịch đi qua, theo sát sau trên đường lại có một đội binh sĩ Trấn Nam quân võ trang tận răng tới đây, uy phong Llẫm liệt.
Ở phía sau đám binh sĩ Trấn Nam quân này, là một dẫy dài tù phạm bị dây thừng buộc nối lại.
Đám tù phạm này tóc tai bù xù, cả người vết máu loang Llổ, nhìn qua rất chật vật. “Đi nhanh chút!”
Người đánh cá tuy vừa rồi bị nha dịch dùng thủ đoạn lấy đi mấy con cá to, trong lòng đặc biệt không thoải mái. Nhưng bây giờ nhìn thấy đám tủ phạm kia bị binh sĩ xô đẩy đánh đập, trong lòng nhất thời lại thư thái hơn rất nhiều.
So với đám tù phạm lập tức phải xử trảm này mà nói, hắn không thể nghi ngờ là may mắn, tuy cuộc sống gian nan, nhưng ít nhất còn sống.
Tiểu thương như người đánh cá cùng dân chúng ở phụ cận đứng dưới mái hiên, Lẵng lặng nhìn đám tù phạm khóc lóc xin tha kia.
Những người này đều là tội nhân hiểm nghi tham dự vụ án nguyên trưởng sử Giang Vĩnh Vân mưu nghịch, sắp sửa ở trước chợ cửa đông nơi này xử trảm.
Chung quanh đầu chợ là binh sĩ Trấn Nam quân võ trang tận răng, bọn họ ngăn cách dân chúng vây xem cùng đám tù phạm kia.
Chỉ thấy một giám trảm quan uy phong lẫm liệt ở dưới vài tên quan cấp dưới đi cùng, sải bước đi lên trước.
Dưới bầu trời âm u lạnh tễo, giám trảm quan nhìn một lần các tù phạm khóc như mưa, lớn tiếng xin tha kia, mặt không biểu cảm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận