Khai Quốc Công Tặc
Chương 86: Hồng trần (2)
Chương 86: Hồng trần (2)
Liên tỷ là một người phụ nữ thuần phác, nếu như có thể bỏ được cái tật xấu lắm miệng thì sẽ cho người ta một ấn tượng tốt hơn. Nhưng đối với Trình Danh Chấn mà nói, đối phương lắm mồm cũng không hẳn là chuyện xấu. Ít nhất thì từ miệng chị ta hắn cũng thám thính được tình hình của Đỗ Quyên dễ dàng hơn, thậm chỉ không cần vòng vo, cũng có thể thám thính được một cách tường tận.
Đợi uống xong hai chén sâm, hắn bước đầu đã rõ tình hình. Nơi đây gọi là Hồng Hoa Oa Tử, nằm ở sâu trong đầm Cự Lộc. Từ những năm nghiệp lớn đầu tiên, liên tục có người không chịu nổi sưu cao thuế nặng mà chốn ở đây. Trương Kim Xưng và các Đại Đương Gia sau khi tạo phản nhìn thấy nơi này địa hình thuận lợi bèn để cho người già, phụ nữ và trẻ em an trí ở đây. Quy mô của Trương Gia Quân tăng lớn, dân số trong trạch cũng ngày một nhiều, dần dần tạo thành một thị trấn lớn, loại tự thu, không quyên không thuế, tự nhiên có hương vị của một đào nguyên.
Từ góc độ của Liên tỷ, Trương Kim Xưng rất chiếu cố đến gia quyến của cấp dưới mình. Mọi người dù là đánh cá hay làm ruộng đều không cần phải tiến cống cho Trương đại đương gia. Mỗi lần ra ngoài “chiêu mộ” vật tư trở về, Trương Gia Quân có thể còn cấp phát cho dân chúng, thỏa mãn “lòng tham” của một nhóm người.
Đương nhiên người với người ở chung sẽ có phát sinh chút tranh chấp lông gà vỏ tỏi. Vài vị đầu lĩnh trong Trương Gia Quân đảm đương là nhân vật quan lão gia, bởi vì là thủ lĩnh phải xử mọi việc cho công bằng. Mặc dù có phát sinh chút lệch lạc thì thông qua người quen cũng là cách để thay đổi sửa chữa.
- Mấy vị Đại đương gia thay phiên nhau xử án?
Hắn nghe thấy vậy liền tò mò trừng mắt truy vấn.
- Sao có thể chứ, nhà có ngàn cái miệng còn chủ nhà chỉ có một người!
Vừa cất bát trên bàn, Liên tỷ vừa cười đáp lại:
- Dù là chuyện gì, cuối cùng Đại đương gia cũng nghe thấy. Nhưng thường chuyện nhỏ thì không phiền đến ông ta, Lục đương gia hoặc Bát đương gia sẽ ra mặt, giải quyết tất cả mọi chuyện.
Tứ đương gia họ Vương và Trương Kim Xưng giống như kết phường mua bán. Trong giọng kể đứt quãng của Liên tỷ, hắn biết được nhiều tin tức hữu dụng. Lục đương gia xuất thân công môn, hình như là quan phủ sai dịch, rất quen thuộc pháp luật. Trừ hai thuộc hạ đắc lực thì dưới trướng của Trương Kim Xưng còn Nhị đương gia Tiết Tụng, tam đương gia Đỗ Ba Lạt, ngũ đương gia Hách Lão Đao, và thất đương gia Đỗ Quyên. Những người này chủ yếu cầm quân đánh giặc, rất ít khi quản những việc vặt vãnh trong đầm Cự Lộc.
Chẳng qua nếu như trong doanh trại có đám đàn bà đụng chân đụng tay thì sẽ giao cho Đỗ Quyên trừng trị. Mà Thất đương gia Đỗ Quyên cũng rất quan tâm đến các tỷ muội, quơ được người gây họa, nhẹ thì sẽ quất roi da trước mặt mọi người, nặng thì chặt tay cắt tai. Bởi vậy lâu dần cô ta được tặng cho cái biệt hiệu là Ngọc Diện La Sát. Cô nghe thấy cũng không tức giận.
Vừa nói đến Đỗ Quyên, Liên tỷđã không thể khống chế nổi. Cất kĩ bát đũa, chị ta đã đem chuyện Thất đương gia trượng nghĩa trừng trị bọn vô lại ác hán, cứu khốn phòng nguy, tương trợ kẻ yếu, giúp nữ nhân trong trạch cắt vải, khâu vá... kể lại với hắn. Giống như nàng chính là ngọc nữ trước mặt Bồ Tát, đại thiện nhân đệ nhất thiên hạ.
Tuổi của Trình Danh Chấn cũng không còn nhỏ, sao lại không nghe ra ý tứ xa xôi của Liên tỷ. Hắn liền cười chuyển hướng đề tài:
- Tỷ vừa mới nói còn một vị Bát đương gia, trước khi gia nhập ông ta làm cái gì? Sao lần này ở ngoài thành Quán Đào ta không thấy ông ta?
Vừa dứt lời, Liên tỷ lập tức tắt hẳn nụ cười, thò đầu nhìn ra ngoài rồi mới thấp giọng đáp:
- Bát đương gia vừa mới gia nhập từ mùa xuân. Chúng ta cũng không biết lai lịch rõ ràng của ông ta. Một tháng cũng có khi cả nửa tháng ông ta không ở trong trạch. Cậu không cần phải nhìn ông ta, có Thất đương gia ở đây, ông ta sẽ không dám đến đâu.
- Vì sao thế?
Thấy ánh mắt Liên tỷ có điều che dấu, Trình Danh Chấn càng thấy tò mò.
- Người kia cùng với nhóm họ căn bản không cùng đường!
Một lần nữa Liên tỷ lại cầm lấy bát đũa bước nhanh ra ngoài:
- Dù sao ông ta cũng không dễ dàng đến đây đâu, cậu không cần lo lắng. Nếu dám đến đây sẽ có người đi báo với Thất đương gia!
Dứt lời, chị ta vén mành cửa dời đi. Trong phòng lại chỉ còn một mình hắn, ngẩn người nhìn ra bóng cây cửa sổ. Ổ thổ phỉ trong miệngLiên tỷ khác biết quá lớn với những điều dự đoán của hắn, lớn đến mức khó có thể nhận ra được. Trong dự đoán trước kia của hắn, sào huyệt của bọn giặc cỏ căn bản không phải thế này. Nếu chúng có thể đi cướp thì cũng không cần phải làm ruộng, đánh cá, se tơ dệt vải. Chúng lười biếng, lỗ mãng thậm chí vô liêm sỉ. Dù nam hay nữ cũng coi trời bằng vung, một lời không hợp lập tức rút đao khiêu chiến. Tin tức vừa mới nghe được hoàn toàn tương phản, bọn thổ phỉ cũng có cuộc sống trật tự, cũng có hỉ, lộ, ái, ố giống như người bên ngoài. Nếu không cẩn thận phân chia, thì ngươi thậm chí còn không nhận thấy sự khác biết giữa Liên tỷ với Thất đại côn, Bát đại dì trong ngõ Lư Thỉ, cùng giống như những người khác, đều nhiều chuyện, thích nói xấu sau lưng người khác...
- Đã đến rồi thì cứ tạm thời ở đây.
Lá cây ngoài cửa sổ bay xào xạc, hắn cười an ủi mình. Dù thổ phỉ là bọn cầm thú ăn tươi nuốt sống hay là kẻ di dân thế ngoại đào nguyên, trước khithương thế tốt lên thì hắn cũng phải ở chỗ này. Hai lần chạy trốn võ tướng đều thấy mặt hắn, nếu trong thành bị người ta nhìn thấy được chỉ e trên đời này không ai còn giúp được hắn.
Ngày thứ hai vẫn là Liên tỷ mang cơm đến và còn có một người gù tóc hoa râm. Thấy hắn đã có thể vịn vào tường đi được, mắt người gù liền sáng lên:
- Không ngờ ngươi không chết?
Y kinh ngạc hỏi, dường như nhìn thấy ma vậy:
- Mau ngồi xuống để ta sờ xem, xem ngưoi làm cái gì vậy!
- Vâng, Tôn đại phu?
Hắn ngửi thấy từ đối phương đầy mùi thảo dược cũng đoán được thân phận của người này, bèn chào ông ta:
- Mấy ngày này đã làm phiền ngài rồi, Trình mỗ cảm kích vô cùng!
- Dông dài!
Người gì trợn mắt:
- Ngồi xuống, đừng nhúc nhích! Ta không làm ăn thịt ngươi đâu!
Một bàn tay to chạm tới, nắn bóp toàn thân hắn như sờ vào gia súc, vài lần nắn xoa còn chưa đã nghiền, còn đem sốc quần áo của hắn lên cẩn thận kiểm tra.
Lớn như này rồi, ngoài mẹ hắn ra thì hắn chưa bao giờ để lộ thân thể mình trước mặt nữ nhân khác cả, hắn ngượng ngập toát cả mồ hôi. Liên tỷ đừng bên nhìn thấy cũng không tránh đi, chỉ mím môi cười. Rốt cuộc họ vẫn là thổ phỉ, trong lòng hắn liền nảy sinh ấn tượng không tốt. Chỉ mong mình mau khỏe, nhanh chóng dời khỏi chỗ này.
- Khá lắm, Thập bát hán, bò Tây Tạng ba tuổi, ngươi rấtchắc chắn đấy!
Lúc hắn sắp sụp đổ thì rốt cuộc ông gù cũng hoàn thành công việc kiểm tra. Ông ta đánh mạnh vào lưng hắn rồi khen:
- Nam nhân rắn chắc như vậy, lần đầu tiên ta gặp. Cứu được tính mạng trở lại, thì có thể chạy tám mươi mẫu đất đấy.
- Vãn bối luyện võ từ nhỏ, mười mấy năm qua không hề gián đoạn!
Thật sự không muốn tiếp tục bị người gù này coi mình là gia súc khen nữa, Trình Danh Chấn lớn tiếng giải thích. Mặc dù ông ta đã từng dùng thuốc cứu cái mạng nhỏ của mình nhưng cũng không có nghĩa là có thể làm nhục nhân cách của hắn.
- Vậy được rồi, mặc dù không chết nhưng cũng phải tê liệt cả tháng!
Cảm thấy giọng của hắn có chút không vui, ông ta còn nói:
- Quyên Tử cũng tinh mắt đấy, nhìn người cũng rất chuẩn! Nó dùng sâm bổ mệnh cho ngươi, ta thấy đáng tiếc. Bây giờ xem ra mấy cây sâm kia cũng dùng được.
Vừa tức, vừa xấu hổ, ngay cả cổ Trình Danh Chấn cũng đỏ lên. Dù gì thổ phỉ cũng không biết phân biệt phải trái, đành ngồi vào bàn bên cạnh, lấy bát xơi cơm. Đồ ăn đã đặt trên bàn, cũng không giữ khách ở lại dùng cơm dù thế nào cũng không phải hành vi lễ phép. Người gù họ Tôn cũng không để ý, cười xem xét tư thế ăn cơm của hắn, lại lầu bàu nói:
- Ngươi nên kiếm một nô tì? Tướng ăn cơm cũng tốt lắm, dễ dàng điều dưỡng. Không cần ăn quá no, bên ngoài còn một lọ thuốc, sau khi ăn xong từ từ mà uống. Buổi tối nhớ là uống nhiều nước, xoay người ít thôi...
- Lão ngài cũng ngồi xuống ăn chút gì đó đi!
Thấy ông ta không nóng không lạnh, Trình Danh Chấn ngược lạilại có chút băn khoăn, chỉ vào cơm trong nồi gỗ, cất giọng mời.
- Đó là cơm cho người bệnh, ngươi cứ hưởng thụ đi, lão gù không có cái phúc đó.
Lang trung họ Tôn cười lắc đầu, lại từ từ lấy mấy hộp gỗ ngân ủ ra:
- Trong này là dầu cao ta vừa chế, trước khi đi ngủ cởi áo ra xoa lênchỗ vết thương. Nửa tháng sau sẽ không để lại sẹo, có cũng không to.
- Khiến ngài phí tâm rồi!
Hẳn vội buông bát đũa, hai tay nhận lấy lấy hộp thuốc. Dù ông ta có thô bỉ đến mức nào thì dù sao cũng thật tâm chữa bệnh cho mình. Ân tình tốt xấu đó đến thằng ngốc cũng phân biệt được.
- Ừm.
Thấy hắn lễ phép cảm ơn, lão gù cười gật đầu. Dù là từ góc độ nào thì lứa tuổi của hắn trong doanh địa cũng ít. Cách nói năng của hắn hào phóng, cử chỉ nho nhã lễ độ, vóc người cũng anh tuấn xứng với Đỗ Quyên. Nghĩ đi nghĩ lại, ánh mắt của Tôn Đà Tử đang bình thản lại lóe lên sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.
- Thuốc này có vấn đề gì sao?
Hắn hiểu sai ý, tay giơ lên cười chê truy hỏi. Nếu người gù đòi tiền xem bệnh với mình, mình nhất định không đưa. Lần trước ở hiệu thuốc Bắc Chu ký, một gói thuốc mà đã mấy trăm tiền, lúc này ăn của người ta các loại đồ bổ như sâm lộc nhung, không biết bao nhiêu tiền mới trả cho đủ.
- Thuốc không thành vấn đề!
Lão gù tiếp tục lắc đầu, sau đó thở phào một hơi dài:
- Tối cứ ngủ trước, để Liên tỷ giúp ngươi bôi thuốc. Vết thương trên lưng ngươi không với đến đâu.
- Vãn bối, vãn bối tự nghĩ cách!
Trình Danh Chấn không dự đoán được ông ta do dự lúc lâu chính là vì chủ ý cùi bắp như vậy, lại xấu hổ vô cùng.
- Sợ cái gì, mấy hôm nay ngươi hôn mê, sao mà cô ấy không nhìn thấy chứ?
Tôn Đà Tử đột nhiên run rẩy, phất tay áo dựng lên:
- Liên tử đâu, ngươi hãy chăm sóc tốt cho hắn, đừng để hắn một mình đối phó.
- Vâng, ai da!
Xưa nay Liên tỷ phóng khoáng vô cùng, giờ vẻ mặt lại trở lên vô cùng cổ quái. Không dám nhìn vào ánh mắt người gù, chỉ lặng yên nhìn xuống giày của mình.
- Đa... đa tạ Liên tỷ đã trượng nghĩa cứu giúp!
Mặt hắn đỏ như con tôm, lạy dài chấm đất. Phần ân tình lớn này, mặc dù tuổi Liên tỷ đã lớn nhưng dù sao cũng là phụ nữ. E sau này chỉ có thể gọi gọi tỷ là tỷ tỷ mới có thể báo đáp ân cứu mạng này.
- Đừng, đừng như vậy!
Trình gia, Trình gia! Ngài đã cứu nhiều huynh đệ như vậy, hầu ngài, hầu ngài là điều nên làm mà...
Liên tỷ không dám ngẩng đầu lên, chỉ đong đưa cái chén trên bàn.
Nàng không dám đối mặt với sự cảm kích của Trình Danh Chấn, càng không dám không nghe theo sự chỉ bảo của Tôn Đà Tử. Mấy ngày qua, đích xác có người đã bôi thuốc cho thiếu niên đang hôn mê, nhưng người đó không phải là nàng, còn vì sao Đà Tử thúc đổ hết lên đầu nàng, nguyên nhân trong đó, nữ nhân lương thiện không giải thích được, càng không đoán được!
Liên tỷ là một người phụ nữ thuần phác, nếu như có thể bỏ được cái tật xấu lắm miệng thì sẽ cho người ta một ấn tượng tốt hơn. Nhưng đối với Trình Danh Chấn mà nói, đối phương lắm mồm cũng không hẳn là chuyện xấu. Ít nhất thì từ miệng chị ta hắn cũng thám thính được tình hình của Đỗ Quyên dễ dàng hơn, thậm chỉ không cần vòng vo, cũng có thể thám thính được một cách tường tận.
Đợi uống xong hai chén sâm, hắn bước đầu đã rõ tình hình. Nơi đây gọi là Hồng Hoa Oa Tử, nằm ở sâu trong đầm Cự Lộc. Từ những năm nghiệp lớn đầu tiên, liên tục có người không chịu nổi sưu cao thuế nặng mà chốn ở đây. Trương Kim Xưng và các Đại Đương Gia sau khi tạo phản nhìn thấy nơi này địa hình thuận lợi bèn để cho người già, phụ nữ và trẻ em an trí ở đây. Quy mô của Trương Gia Quân tăng lớn, dân số trong trạch cũng ngày một nhiều, dần dần tạo thành một thị trấn lớn, loại tự thu, không quyên không thuế, tự nhiên có hương vị của một đào nguyên.
Từ góc độ của Liên tỷ, Trương Kim Xưng rất chiếu cố đến gia quyến của cấp dưới mình. Mọi người dù là đánh cá hay làm ruộng đều không cần phải tiến cống cho Trương đại đương gia. Mỗi lần ra ngoài “chiêu mộ” vật tư trở về, Trương Gia Quân có thể còn cấp phát cho dân chúng, thỏa mãn “lòng tham” của một nhóm người.
Đương nhiên người với người ở chung sẽ có phát sinh chút tranh chấp lông gà vỏ tỏi. Vài vị đầu lĩnh trong Trương Gia Quân đảm đương là nhân vật quan lão gia, bởi vì là thủ lĩnh phải xử mọi việc cho công bằng. Mặc dù có phát sinh chút lệch lạc thì thông qua người quen cũng là cách để thay đổi sửa chữa.
- Mấy vị Đại đương gia thay phiên nhau xử án?
Hắn nghe thấy vậy liền tò mò trừng mắt truy vấn.
- Sao có thể chứ, nhà có ngàn cái miệng còn chủ nhà chỉ có một người!
Vừa cất bát trên bàn, Liên tỷ vừa cười đáp lại:
- Dù là chuyện gì, cuối cùng Đại đương gia cũng nghe thấy. Nhưng thường chuyện nhỏ thì không phiền đến ông ta, Lục đương gia hoặc Bát đương gia sẽ ra mặt, giải quyết tất cả mọi chuyện.
Tứ đương gia họ Vương và Trương Kim Xưng giống như kết phường mua bán. Trong giọng kể đứt quãng của Liên tỷ, hắn biết được nhiều tin tức hữu dụng. Lục đương gia xuất thân công môn, hình như là quan phủ sai dịch, rất quen thuộc pháp luật. Trừ hai thuộc hạ đắc lực thì dưới trướng của Trương Kim Xưng còn Nhị đương gia Tiết Tụng, tam đương gia Đỗ Ba Lạt, ngũ đương gia Hách Lão Đao, và thất đương gia Đỗ Quyên. Những người này chủ yếu cầm quân đánh giặc, rất ít khi quản những việc vặt vãnh trong đầm Cự Lộc.
Chẳng qua nếu như trong doanh trại có đám đàn bà đụng chân đụng tay thì sẽ giao cho Đỗ Quyên trừng trị. Mà Thất đương gia Đỗ Quyên cũng rất quan tâm đến các tỷ muội, quơ được người gây họa, nhẹ thì sẽ quất roi da trước mặt mọi người, nặng thì chặt tay cắt tai. Bởi vậy lâu dần cô ta được tặng cho cái biệt hiệu là Ngọc Diện La Sát. Cô nghe thấy cũng không tức giận.
Vừa nói đến Đỗ Quyên, Liên tỷđã không thể khống chế nổi. Cất kĩ bát đũa, chị ta đã đem chuyện Thất đương gia trượng nghĩa trừng trị bọn vô lại ác hán, cứu khốn phòng nguy, tương trợ kẻ yếu, giúp nữ nhân trong trạch cắt vải, khâu vá... kể lại với hắn. Giống như nàng chính là ngọc nữ trước mặt Bồ Tát, đại thiện nhân đệ nhất thiên hạ.
Tuổi của Trình Danh Chấn cũng không còn nhỏ, sao lại không nghe ra ý tứ xa xôi của Liên tỷ. Hắn liền cười chuyển hướng đề tài:
- Tỷ vừa mới nói còn một vị Bát đương gia, trước khi gia nhập ông ta làm cái gì? Sao lần này ở ngoài thành Quán Đào ta không thấy ông ta?
Vừa dứt lời, Liên tỷ lập tức tắt hẳn nụ cười, thò đầu nhìn ra ngoài rồi mới thấp giọng đáp:
- Bát đương gia vừa mới gia nhập từ mùa xuân. Chúng ta cũng không biết lai lịch rõ ràng của ông ta. Một tháng cũng có khi cả nửa tháng ông ta không ở trong trạch. Cậu không cần phải nhìn ông ta, có Thất đương gia ở đây, ông ta sẽ không dám đến đâu.
- Vì sao thế?
Thấy ánh mắt Liên tỷ có điều che dấu, Trình Danh Chấn càng thấy tò mò.
- Người kia cùng với nhóm họ căn bản không cùng đường!
Một lần nữa Liên tỷ lại cầm lấy bát đũa bước nhanh ra ngoài:
- Dù sao ông ta cũng không dễ dàng đến đây đâu, cậu không cần lo lắng. Nếu dám đến đây sẽ có người đi báo với Thất đương gia!
Dứt lời, chị ta vén mành cửa dời đi. Trong phòng lại chỉ còn một mình hắn, ngẩn người nhìn ra bóng cây cửa sổ. Ổ thổ phỉ trong miệngLiên tỷ khác biết quá lớn với những điều dự đoán của hắn, lớn đến mức khó có thể nhận ra được. Trong dự đoán trước kia của hắn, sào huyệt của bọn giặc cỏ căn bản không phải thế này. Nếu chúng có thể đi cướp thì cũng không cần phải làm ruộng, đánh cá, se tơ dệt vải. Chúng lười biếng, lỗ mãng thậm chí vô liêm sỉ. Dù nam hay nữ cũng coi trời bằng vung, một lời không hợp lập tức rút đao khiêu chiến. Tin tức vừa mới nghe được hoàn toàn tương phản, bọn thổ phỉ cũng có cuộc sống trật tự, cũng có hỉ, lộ, ái, ố giống như người bên ngoài. Nếu không cẩn thận phân chia, thì ngươi thậm chí còn không nhận thấy sự khác biết giữa Liên tỷ với Thất đại côn, Bát đại dì trong ngõ Lư Thỉ, cùng giống như những người khác, đều nhiều chuyện, thích nói xấu sau lưng người khác...
- Đã đến rồi thì cứ tạm thời ở đây.
Lá cây ngoài cửa sổ bay xào xạc, hắn cười an ủi mình. Dù thổ phỉ là bọn cầm thú ăn tươi nuốt sống hay là kẻ di dân thế ngoại đào nguyên, trước khithương thế tốt lên thì hắn cũng phải ở chỗ này. Hai lần chạy trốn võ tướng đều thấy mặt hắn, nếu trong thành bị người ta nhìn thấy được chỉ e trên đời này không ai còn giúp được hắn.
Ngày thứ hai vẫn là Liên tỷ mang cơm đến và còn có một người gù tóc hoa râm. Thấy hắn đã có thể vịn vào tường đi được, mắt người gù liền sáng lên:
- Không ngờ ngươi không chết?
Y kinh ngạc hỏi, dường như nhìn thấy ma vậy:
- Mau ngồi xuống để ta sờ xem, xem ngưoi làm cái gì vậy!
- Vâng, Tôn đại phu?
Hắn ngửi thấy từ đối phương đầy mùi thảo dược cũng đoán được thân phận của người này, bèn chào ông ta:
- Mấy ngày này đã làm phiền ngài rồi, Trình mỗ cảm kích vô cùng!
- Dông dài!
Người gì trợn mắt:
- Ngồi xuống, đừng nhúc nhích! Ta không làm ăn thịt ngươi đâu!
Một bàn tay to chạm tới, nắn bóp toàn thân hắn như sờ vào gia súc, vài lần nắn xoa còn chưa đã nghiền, còn đem sốc quần áo của hắn lên cẩn thận kiểm tra.
Lớn như này rồi, ngoài mẹ hắn ra thì hắn chưa bao giờ để lộ thân thể mình trước mặt nữ nhân khác cả, hắn ngượng ngập toát cả mồ hôi. Liên tỷ đừng bên nhìn thấy cũng không tránh đi, chỉ mím môi cười. Rốt cuộc họ vẫn là thổ phỉ, trong lòng hắn liền nảy sinh ấn tượng không tốt. Chỉ mong mình mau khỏe, nhanh chóng dời khỏi chỗ này.
- Khá lắm, Thập bát hán, bò Tây Tạng ba tuổi, ngươi rấtchắc chắn đấy!
Lúc hắn sắp sụp đổ thì rốt cuộc ông gù cũng hoàn thành công việc kiểm tra. Ông ta đánh mạnh vào lưng hắn rồi khen:
- Nam nhân rắn chắc như vậy, lần đầu tiên ta gặp. Cứu được tính mạng trở lại, thì có thể chạy tám mươi mẫu đất đấy.
- Vãn bối luyện võ từ nhỏ, mười mấy năm qua không hề gián đoạn!
Thật sự không muốn tiếp tục bị người gù này coi mình là gia súc khen nữa, Trình Danh Chấn lớn tiếng giải thích. Mặc dù ông ta đã từng dùng thuốc cứu cái mạng nhỏ của mình nhưng cũng không có nghĩa là có thể làm nhục nhân cách của hắn.
- Vậy được rồi, mặc dù không chết nhưng cũng phải tê liệt cả tháng!
Cảm thấy giọng của hắn có chút không vui, ông ta còn nói:
- Quyên Tử cũng tinh mắt đấy, nhìn người cũng rất chuẩn! Nó dùng sâm bổ mệnh cho ngươi, ta thấy đáng tiếc. Bây giờ xem ra mấy cây sâm kia cũng dùng được.
Vừa tức, vừa xấu hổ, ngay cả cổ Trình Danh Chấn cũng đỏ lên. Dù gì thổ phỉ cũng không biết phân biệt phải trái, đành ngồi vào bàn bên cạnh, lấy bát xơi cơm. Đồ ăn đã đặt trên bàn, cũng không giữ khách ở lại dùng cơm dù thế nào cũng không phải hành vi lễ phép. Người gù họ Tôn cũng không để ý, cười xem xét tư thế ăn cơm của hắn, lại lầu bàu nói:
- Ngươi nên kiếm một nô tì? Tướng ăn cơm cũng tốt lắm, dễ dàng điều dưỡng. Không cần ăn quá no, bên ngoài còn một lọ thuốc, sau khi ăn xong từ từ mà uống. Buổi tối nhớ là uống nhiều nước, xoay người ít thôi...
- Lão ngài cũng ngồi xuống ăn chút gì đó đi!
Thấy ông ta không nóng không lạnh, Trình Danh Chấn ngược lạilại có chút băn khoăn, chỉ vào cơm trong nồi gỗ, cất giọng mời.
- Đó là cơm cho người bệnh, ngươi cứ hưởng thụ đi, lão gù không có cái phúc đó.
Lang trung họ Tôn cười lắc đầu, lại từ từ lấy mấy hộp gỗ ngân ủ ra:
- Trong này là dầu cao ta vừa chế, trước khi đi ngủ cởi áo ra xoa lênchỗ vết thương. Nửa tháng sau sẽ không để lại sẹo, có cũng không to.
- Khiến ngài phí tâm rồi!
Hẳn vội buông bát đũa, hai tay nhận lấy lấy hộp thuốc. Dù ông ta có thô bỉ đến mức nào thì dù sao cũng thật tâm chữa bệnh cho mình. Ân tình tốt xấu đó đến thằng ngốc cũng phân biệt được.
- Ừm.
Thấy hắn lễ phép cảm ơn, lão gù cười gật đầu. Dù là từ góc độ nào thì lứa tuổi của hắn trong doanh địa cũng ít. Cách nói năng của hắn hào phóng, cử chỉ nho nhã lễ độ, vóc người cũng anh tuấn xứng với Đỗ Quyên. Nghĩ đi nghĩ lại, ánh mắt của Tôn Đà Tử đang bình thản lại lóe lên sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.
- Thuốc này có vấn đề gì sao?
Hắn hiểu sai ý, tay giơ lên cười chê truy hỏi. Nếu người gù đòi tiền xem bệnh với mình, mình nhất định không đưa. Lần trước ở hiệu thuốc Bắc Chu ký, một gói thuốc mà đã mấy trăm tiền, lúc này ăn của người ta các loại đồ bổ như sâm lộc nhung, không biết bao nhiêu tiền mới trả cho đủ.
- Thuốc không thành vấn đề!
Lão gù tiếp tục lắc đầu, sau đó thở phào một hơi dài:
- Tối cứ ngủ trước, để Liên tỷ giúp ngươi bôi thuốc. Vết thương trên lưng ngươi không với đến đâu.
- Vãn bối, vãn bối tự nghĩ cách!
Trình Danh Chấn không dự đoán được ông ta do dự lúc lâu chính là vì chủ ý cùi bắp như vậy, lại xấu hổ vô cùng.
- Sợ cái gì, mấy hôm nay ngươi hôn mê, sao mà cô ấy không nhìn thấy chứ?
Tôn Đà Tử đột nhiên run rẩy, phất tay áo dựng lên:
- Liên tử đâu, ngươi hãy chăm sóc tốt cho hắn, đừng để hắn một mình đối phó.
- Vâng, ai da!
Xưa nay Liên tỷ phóng khoáng vô cùng, giờ vẻ mặt lại trở lên vô cùng cổ quái. Không dám nhìn vào ánh mắt người gù, chỉ lặng yên nhìn xuống giày của mình.
- Đa... đa tạ Liên tỷ đã trượng nghĩa cứu giúp!
Mặt hắn đỏ như con tôm, lạy dài chấm đất. Phần ân tình lớn này, mặc dù tuổi Liên tỷ đã lớn nhưng dù sao cũng là phụ nữ. E sau này chỉ có thể gọi gọi tỷ là tỷ tỷ mới có thể báo đáp ân cứu mạng này.
- Đừng, đừng như vậy!
Trình gia, Trình gia! Ngài đã cứu nhiều huynh đệ như vậy, hầu ngài, hầu ngài là điều nên làm mà...
Liên tỷ không dám ngẩng đầu lên, chỉ đong đưa cái chén trên bàn.
Nàng không dám đối mặt với sự cảm kích của Trình Danh Chấn, càng không dám không nghe theo sự chỉ bảo của Tôn Đà Tử. Mấy ngày qua, đích xác có người đã bôi thuốc cho thiếu niên đang hôn mê, nhưng người đó không phải là nàng, còn vì sao Đà Tử thúc đổ hết lên đầu nàng, nguyên nhân trong đó, nữ nhân lương thiện không giải thích được, càng không đoán được!
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận