Khai Quốc Công Tặc
Chương 175: Đằng Uyên (10).
Chương 175: Đằng Uyên (10).
Đối với phu nhân Liễu Nhi của Trương Kim Xưng, trong lòng Đỗ Quyên luôn có vài phân kính nể. Người đã dạy cô làm thế nào để thể hiện là một người con gái nhẹ nhàng dịu dàng trước mặt đàn ông, làm thế nào để nắm chặt tâm tư đàn ông, thậm chí còn dạy cô làm sao để tự xử lí chuyện trong đầm Cự Lộc, vừa không để cho thực lực dưới trướng mình quá lớn khiến cho Trình Danh Chấn cảm thấy bị uy hiếp áp lực, lại có thể lợi dụng thực lực nhỏ bé đó cẩn thận bảo vệ lợi ích của hai người.
Bất kể những chỉ dẫn này có hiệu quả hay không, nhưng thiện ý bao hàm bên trong thì bất cứ người hiểu chuyện nào cũng có thể cảm nhận được. Đặc biệt là về mặt chuẩn bị đồ cưới, may áo cưới, thu thập những vật phẩm mà người mới cần, nếu không phải là Liễu Nhi, Đỗ Quyên thậm chí còn không biết tìm ai giúp đỡ! Nhưng lần này, lời khuyên của Liễu Nhi, Đỗ Quyên cũng không nghe nữa. Cô không thể cứ trố mắt nhìn người đàn ông của mình đi liều mình với kẻ địch được, còn mình thì vẫn ngồi im trong phòng quần áo trâm vòng như không có chuyện gì. Cô càng không thể dễ dàng tha thứ cho những vị trại chủ do dự không quyết trong vấn đề có cứu viện hay không, thế nên làm lỡ mất thời cơ cứu viện tốt nhất. Trước kia Đại Đương Gia dẫn gần chục vạn quân mà còn không đánh thắng nổi Dương Tích Hội. Trình Danh Chấn và Vương Nhị Mao cùng với đám lâu la dưới trướng cũng chỉ chưa tới bốn ngàn, sao có thể toàn thân thoát khỏi lão tặc kia được chứ?
- Hắn nếu dám mạo hiểm như vậy, ắt có lí do để mạo hiểm!
Thấy Đỗ Quyên căn bản không nghe theo lời khuyên của mình, Liễu Nhi nghiêng người một bước, chặn cửa phòng lại:
- Người quan trọng nhất bên cạnh hắn chính là cô, vào giờ phút quan trọng này mà cô còn không tin tưởng hắn, còn bảo người khác làm sao tin tưởng hắnđược? Muội à, nghe lời tỉ, ngồi xuống tiếp tục may áo cưới của muội đi. Trong đầm Cự Lạc này, có không biết bao nhiêu người đang nhìn vào muội, vào thời khắc quan trọng này muội ngồi càng ổn, thì càng giúp được nhiều cho các huynh đệ!
Ngoài việc ngồi chờ đợi kết quả cuối cùng của trận chiến ra, không được phép làm bất cứ việc gì khác. Đỗ Quyên trừng đôi mắt ngấn lệ, giận dữ trong ánh mắt lại biến mất từng chút từng chút một. Bản thân cô cũng từng dẫn quân đánh trận, cũng biết rằng điều kiêng kị nhất khi lâm trận chính là gây thêm phiền phức. Cho dù có đem tất cả các huynh đệ dưới trướng đi ủng hộ trượng phu, khi cả bọn sắp tới chiến trường, hai bên cũng đã phân xong thắng bại. Nếu Trình Danh Chấn thắng, hành động điên cuồng này của cô chỉ biến thành trò cười cho người khác. Nếu Trình Danh Chấn thua, đội quân tiếp viện vội vàng chạy tới căn bản cũng không thể xoay chuyển thế cục, chỉ có thể bị quân địch đuổi đám lâu la bại trận như đuổi vịt.
Hai người phụ nữ yên lặng ngồi về vị trí cũ của mình, tiếp tục cúi đầu xỏ chỉ luồn kim. Cây kim khâu trong tay bỗng chốc lại trở nên nặng ngàn cân, không phải là khi xuyên qua, mà là khi kéo lên quá nhanh, thế nên kéo đứt cả sợi cát tuyến bền chắc. Tiếng ve tiếng ếch bên ngoài không ỏ ê lòng người, “ộp, ộp, ộp...” “chi li, chi li, chi li......” tiếng kêu ngày càng lớn, ngày càng mau, mau đến nỗi khiến người ta ngẹt thở, mau đến nỗi nước mắt người cứ tràn thẳng vào mũi.
Cuối cùng, có vài tiếng bước chân vọng lại, đánh tan tiếng ve kêu và tiếng ếch giằng co. Đỗ Quyên nghiêng ngả, khó khăn lắm mới ngồi vững được, sau đó lấy tấm rèm trong tay che che, phủ lên vết máu trên đầu ngón tay.
Người đến không phải là để đưa tin chiến thắng. Người của Ngũ đương gia Hách Lão Đao không thể về nhanh đến thế được. Ngoại trừ người đưa tin dám nghênh ngang đi lại như vậy trong doanh địa của cô ra, hơn nữa đàn ông có thể vừa đi vừa cười chỉ có thể có ba người, một là cha cô Đỗ Ba Lạt, một là vị hôn phu của cô Trình Danh Chấn, người còn lại chỉ có thể là Đại đương gia Trương Kim Xưng.
Qua cánh cửa sổ mở rộng, thấy hai người phụ nữ vẫn may quần áo như không có chuyện gì, Trương Kim Xưng và Tiết Tụng không kìm nổi bước chậm lại. Trong ấn tượng, Đỗ Quyên xưa nay không hề nữ tính như hôm nay, từng đường kim mũi chỉ toát lên vẻ dịu dàng và nhu thuận, qủa thực khiến bọn họ nghi ngờ trong phòng đã thay thành một người khác. Nhưng giá binh khí đặt dưới cửa sổ, còn cả cung cứng treo trên tường, lại mách bảo họ chủ nhân của căn phòng trước mặt bọn họ vẫn là người chủ đó, chỉ vì một lí do mà ai cũng biết, nên mới vui lòng thể hiện sự dịu dàng của mình.
- Đại đương gia, người sao lại rảnh rỗi đến đây vậy!
Dù sao cũng chưa từng luyện võ, Liễu Nhi không thể so độ bình tĩnh với Đỗ Quyên được, nghe thấy tiếng bước chân dừng bất động bên ngoài, vội vàng bỏ kim chỉ xuống, đứng dậy tươi cười chào đón.
- Nhị bá đặc biệt tới đón Liễu Nhi tỉ tỉ sao?
Thấy Liễu Nhi đứng dậy, Đỗ Quyên cũng đành thu gọn kim chỉ, chỉnh đốn trang phục làm lễ.
- Tiết đại thúc sao cũng đến vậy, việc cấp bách của người làm xong rồi ạ?
- Chưa, hôm nay không có việc gì. Đi lung tung một tí!
Biết rõ Đỗ Quyên không thể không biết tí gì về tình hình bên ngoài, Tiết Tụng vẫn bị những biểu hiện giả dối trước mắt làm cho mơ hồ, ngây ra, cười đáp lại.
- Cháu chưa thu dọn chỗ này, nếu nhị bá và đại thúc không ngại, mời vào phòng ngồi một lát, cháu sẽ cho người mang trà tới!
Theo Liễu Nhi học cách đối nhân xử thế mấy tháng, Đỗ Quyên làm cũng có vài phần dáng điệu khuê các. Chỉ là cô biểu hiện càng thong dong thì trong lòng Trương Kim Xưng và Tiết Tụng càng thiếu tự tin. Vội vàng khoát khoát tay, cười ngăn cản:
- Cái này, trà thì chúng ta không uống nữa. Ở trại chính đã uống no bụng rồi.hai chúng ta đến đây cũng chỉ là tùy tiện đi dạo, tiện thể thông báo với cháu một tiếng, Cửu đương gia đi khiêu khích Tông thành rồi, có thể sẽ đối đầu với Dương mắt trắng!
Đỗ Quyên cười nhẹ nhàng, thoáng một cái hai chữ tự hào và tự tin đã viết rõ lên mặt:
- Thật không, huynh ấy cũng to gan thật. Chuyện từ khi nào vậy? Bây giờ chiếm được Tông thành chưa?
- Không nhanh như vậy đâu! Hai ngày trước nó từ Thanh chương xuất phát tính toán đâu ra đấy, hôm nay cũng mới đến nơi. Không thể nào đánh ngay được.
Trương Kim Xưng giả ngốc cũng không qua được Đỗ Quyên, đành phải nói thẳng mục đích đến đây của mình ra:
- Tên Dương Bạch Nhãn đó cũng không dễ đùa, chúng ta có phái người cứu viện hay không, ta vẫn cứ do dự. Tính ra cháu cũng là người nhà Đương gia, nên muốn nghe ý kiến của cháu!
- Cháu có thể có chủ ý gì hay ạ, Đại đương gia sắp xếp thế nào, cháu làm thế nấy là được!
Đỗ Quyên cười chua xót, nhưng ánh mắt lại càng kiên định hơn.
“Tin tưởng hắn, nếu đến ngay cả muội cũng không tin hắn, thì người khác càng không thể tín nhiệm hắn”, câu nói đó của Liễu Nhi vẫn cứ vang vọng bên tai cô, khiến cô không thể không gạt bỏ nỗi sợ hãi trong lòng, ung dung đối mặt với vận mệnh sắp tới.
- Nhưng cháu nghĩ huynh ấy làm như vậy, nhất định là có suy xét kĩ lưỡng. Đại đương gia có phái viện binh đi hay không, kết quả cũng sẽ không thua kém bao nhiêu.
- Ngươi thấy chưa, ta đã nói Tiểu Cửu huynh đệ có định liệu trước rồi mà!
Không đợi Trương Kim Xưng kịp nghĩ ra Đỗ Quyên rốt cuộc muốn biểu đạt ý gì, nhị đương gia Tiết Tụng đã bắt đầu hứng thứ vỗ tay.
- Tiểu Cửu cưới Quyên Tử, đúng là phúc đức mấy đời tu được. Chuyện cả đống đàn ông chúng ta còn lờ mờ, một câu của Quyên Tử đã giải quyết xong!
- Cũng đúng, phái binh đi, cũng chưa chắc đã kịp hai quân giao thủ!
Trương Kim Xưng vốn cứ lòng vòng giữa việc phái hay không phái quân đi, thấy Đỗ Quyên cũng ủng hộ ý kiến của Tiết Tụng, niềm tin đối với Trình Danh Chấn lập tức tăng lên.
- Chỉ đem theo có ba ngàn quân mà dám khiêu chiến với Dương Bạch Nhãn, cũng chỉ có đầm Cự Lộc chúng ta, mới có thể có được bực hảo hán này. Bất kể thắng hay bại, chỉ cần Tiểu Cửu có thể bình an trở về, ta nhất định sẽ đích thân xuất đầm đón nó. Bà nội nó, sau này đứa nào còn cười đầm Cự Lộc ta không người, ông đây sẽ chém cả chín đời nhà nó, đảm bảo bọn nó không đứa nào ngóc đầu lên được!
Ngừng cười, lão cũng không dông dài nữa, tùy tiện dặn dò Liễu Nhi vài câu, lôi Nhị đương gia Tiết Tụng quay người về trại chính. Nghe tiếng bước chân bên ngoài đi xa rồi, Liễu Nhi cuối cùng thở phào một hơi, đưa tay quạt quạt vào cổ mình vài cái, thở hổn hển nói:
- Bà cô nhỏ của ta ơi, muội thật bản lĩnh. Lúc trước còn nhảy lên muốn đi xông pha cùng người ta, thoáng một cái đã vững chãi như tượng bùn Bồ Tát ấy!
- Là do tỉ tỉ chỉ bảo kịp thời đó!
Đỗ Quyên nhàn nhạt cười, đầm Cự Lộc không phái quân tiếp viện, bản thân cuối cùng cũng không làm Trình Danh Chấn mất mặt. Nhưng ngộ nhỡ Trình Danh Chấn bại trận, có thể đến cả đầm Cự Lộc cũng không về được. Cô có thể cùng Trình Danh Chấn đánh cược, và chấp nhận tất cả mọi kết quả thắng thua. Nhưng chỉ tiếp tục đợi, không chỉ chờ đợi tin tức chiến thắng hay tin dữ chuyển đến, cũng không làm bất cứ việc gì khác.
- Không sao, năm ngoái một mình Cửu đương gia, cũng có thể trở về từ giữa mấy vạn quân của Trương Đại Đương Gia đấy thôi!
Liễu Nhi bước lên nắm lấy bàn tay lạnh giá của Đỗ Quyên, nhẹ nhàng an ủi:
- Lúc đầu ai cũng nghĩ hắn chắc chắn sẽ chết, nhưng ta thì tin tưởng, hắn phúc lớn mạng lớn, nhất định có thể sống sót trở về!
- Lúc ấy khác bây giờ!
Đỗ Quyên cảm nhận được sự ấm áp trong lòng đối phương, lại bỏ qua sự run rẩy trên cơ thể và trong âm thanh của đối phương.
- Lúc đó ta ở trong doanh của Trương Đại Đương Gia, bây giờ lại là một mình huynh ấy, ta không phái binh đi thêm phiền, cũng không yêu cầu người phái binh đi làm mất mặt huynh ấy. Bản thân ta....
Khẽ cắn răng, cô quả quyết khẳng định:
- Tự chính ta đi dò la tin tức, không cho huynh ấy một mình liều mạng với kẻ thù!
Liễu Nhi bị ánh mắt quả quyết của Đỗ Quyên làm cho hoảng sợ, lần đầu tiên không tiếp tục ngăn cản nữa:
- Vậy muội ăn nói thế nào với Đại Đương Gia? Muội vừa nói với người không cần phái viện binh nữa, bây giờ lại tiếp tục đòi xuất đầm giúp nó!
Liễu Nhi ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt Đỗ Quyên truy hỏi, trong lòng bỗng thấy rất hâm mộ, sao hắn lại có thể chọn một người con gái vung đao múa kiếm chứ không phải là mình?
Nếu mình có được một nửa thân thủ như Đỗ Quyên, cũng sẽ không cần phải phụ thuộc bất cứ kẻ nào. Như vậy, có thể thoát xa cái đầm Cự Lộc này, trên một con đường nào đó ắt phải trải qua, chờ đợi hắn đi qua. Không dám yêu cầu hắn thuộc về mình, nhưng có thể cùng hắn sóng bước giơ đao, đồng sinh cộng tử, cả đời này sống cũng cam tâm.
- Ban nãy nói không phái binh cứu viện, bởi vì muội đã coi mình là Thất Đương Gia trong đầm Cự Lộc. Bây giờ, muội xuất đầm đi đón trượng phu muội, lí do này được chứ!
Đỗ Quyên cúi đầu, nhìn Liễu Nhi đang lo lắng cho mình, trịnh trọng giải thích. Cô có thể không là Thất Đương Gia của đầm Cự Lộc, lại không thể không là người con gái của Trình Danh Chấn. Ngay giây phút đầu tiên gặp mặt, trong khoảnh khắc vẻ nho nhã giọng điệu đầy sách vở của huynh ấy đối với mình, quyết định này đã được định xong.
Chỉ là người khác không nhắc tới, bản thân nàng cũng luôn không để ý mà thôi.
Nhưng một khi phát hiện ra cái quyết định này, sẽ là đời đời kiếp kiếp, mãi mãi không đổi.
Giải thích: Tác giả Tửu Đồ xin lỗi bạn đọc đã nhầm tên của Quận Thủ Quận Thanh Hà là Dương Tích Hội chứ không phải Dương Tích Thiện. Do sai sót này tác giả xin lỗi bạn đọc.
Nên tại chương này sẽ bọn mình cũng sẽ để tên là Dương Tích Hội nha, cũng mong các bạn thông cảm.
đối phương vừa ý, vội khẩn trương đuổi theo, giải thích nói:
- Huyền Thành, Huyền Thành xin hãy dừng bước. Đằng sau vụ án của Cao Dĩnh còn ẩn giấu rất nhiều điều kì quái, liên quan đến việc tranh đấu quyền lực của mấy đại phái hệ trong quân. Nếu không cẩn thận chỉ e là không thể giúp được Trình lão tướng quân mà lại còn đẩy ông ấy đến đường cùng nữa. Kết quả lại để tên Trình Danh Chấn kia sẽ đổ hết tội lên đầu ta, chuyện chiêu an này lại không có đường thông!
Đối với phu nhân Liễu Nhi của Trương Kim Xưng, trong lòng Đỗ Quyên luôn có vài phân kính nể. Người đã dạy cô làm thế nào để thể hiện là một người con gái nhẹ nhàng dịu dàng trước mặt đàn ông, làm thế nào để nắm chặt tâm tư đàn ông, thậm chí còn dạy cô làm sao để tự xử lí chuyện trong đầm Cự Lộc, vừa không để cho thực lực dưới trướng mình quá lớn khiến cho Trình Danh Chấn cảm thấy bị uy hiếp áp lực, lại có thể lợi dụng thực lực nhỏ bé đó cẩn thận bảo vệ lợi ích của hai người.
Bất kể những chỉ dẫn này có hiệu quả hay không, nhưng thiện ý bao hàm bên trong thì bất cứ người hiểu chuyện nào cũng có thể cảm nhận được. Đặc biệt là về mặt chuẩn bị đồ cưới, may áo cưới, thu thập những vật phẩm mà người mới cần, nếu không phải là Liễu Nhi, Đỗ Quyên thậm chí còn không biết tìm ai giúp đỡ! Nhưng lần này, lời khuyên của Liễu Nhi, Đỗ Quyên cũng không nghe nữa. Cô không thể cứ trố mắt nhìn người đàn ông của mình đi liều mình với kẻ địch được, còn mình thì vẫn ngồi im trong phòng quần áo trâm vòng như không có chuyện gì. Cô càng không thể dễ dàng tha thứ cho những vị trại chủ do dự không quyết trong vấn đề có cứu viện hay không, thế nên làm lỡ mất thời cơ cứu viện tốt nhất. Trước kia Đại Đương Gia dẫn gần chục vạn quân mà còn không đánh thắng nổi Dương Tích Hội. Trình Danh Chấn và Vương Nhị Mao cùng với đám lâu la dưới trướng cũng chỉ chưa tới bốn ngàn, sao có thể toàn thân thoát khỏi lão tặc kia được chứ?
- Hắn nếu dám mạo hiểm như vậy, ắt có lí do để mạo hiểm!
Thấy Đỗ Quyên căn bản không nghe theo lời khuyên của mình, Liễu Nhi nghiêng người một bước, chặn cửa phòng lại:
- Người quan trọng nhất bên cạnh hắn chính là cô, vào giờ phút quan trọng này mà cô còn không tin tưởng hắn, còn bảo người khác làm sao tin tưởng hắnđược? Muội à, nghe lời tỉ, ngồi xuống tiếp tục may áo cưới của muội đi. Trong đầm Cự Lạc này, có không biết bao nhiêu người đang nhìn vào muội, vào thời khắc quan trọng này muội ngồi càng ổn, thì càng giúp được nhiều cho các huynh đệ!
Ngoài việc ngồi chờ đợi kết quả cuối cùng của trận chiến ra, không được phép làm bất cứ việc gì khác. Đỗ Quyên trừng đôi mắt ngấn lệ, giận dữ trong ánh mắt lại biến mất từng chút từng chút một. Bản thân cô cũng từng dẫn quân đánh trận, cũng biết rằng điều kiêng kị nhất khi lâm trận chính là gây thêm phiền phức. Cho dù có đem tất cả các huynh đệ dưới trướng đi ủng hộ trượng phu, khi cả bọn sắp tới chiến trường, hai bên cũng đã phân xong thắng bại. Nếu Trình Danh Chấn thắng, hành động điên cuồng này của cô chỉ biến thành trò cười cho người khác. Nếu Trình Danh Chấn thua, đội quân tiếp viện vội vàng chạy tới căn bản cũng không thể xoay chuyển thế cục, chỉ có thể bị quân địch đuổi đám lâu la bại trận như đuổi vịt.
Hai người phụ nữ yên lặng ngồi về vị trí cũ của mình, tiếp tục cúi đầu xỏ chỉ luồn kim. Cây kim khâu trong tay bỗng chốc lại trở nên nặng ngàn cân, không phải là khi xuyên qua, mà là khi kéo lên quá nhanh, thế nên kéo đứt cả sợi cát tuyến bền chắc. Tiếng ve tiếng ếch bên ngoài không ỏ ê lòng người, “ộp, ộp, ộp...” “chi li, chi li, chi li......” tiếng kêu ngày càng lớn, ngày càng mau, mau đến nỗi khiến người ta ngẹt thở, mau đến nỗi nước mắt người cứ tràn thẳng vào mũi.
Cuối cùng, có vài tiếng bước chân vọng lại, đánh tan tiếng ve kêu và tiếng ếch giằng co. Đỗ Quyên nghiêng ngả, khó khăn lắm mới ngồi vững được, sau đó lấy tấm rèm trong tay che che, phủ lên vết máu trên đầu ngón tay.
Người đến không phải là để đưa tin chiến thắng. Người của Ngũ đương gia Hách Lão Đao không thể về nhanh đến thế được. Ngoại trừ người đưa tin dám nghênh ngang đi lại như vậy trong doanh địa của cô ra, hơn nữa đàn ông có thể vừa đi vừa cười chỉ có thể có ba người, một là cha cô Đỗ Ba Lạt, một là vị hôn phu của cô Trình Danh Chấn, người còn lại chỉ có thể là Đại đương gia Trương Kim Xưng.
Qua cánh cửa sổ mở rộng, thấy hai người phụ nữ vẫn may quần áo như không có chuyện gì, Trương Kim Xưng và Tiết Tụng không kìm nổi bước chậm lại. Trong ấn tượng, Đỗ Quyên xưa nay không hề nữ tính như hôm nay, từng đường kim mũi chỉ toát lên vẻ dịu dàng và nhu thuận, qủa thực khiến bọn họ nghi ngờ trong phòng đã thay thành một người khác. Nhưng giá binh khí đặt dưới cửa sổ, còn cả cung cứng treo trên tường, lại mách bảo họ chủ nhân của căn phòng trước mặt bọn họ vẫn là người chủ đó, chỉ vì một lí do mà ai cũng biết, nên mới vui lòng thể hiện sự dịu dàng của mình.
- Đại đương gia, người sao lại rảnh rỗi đến đây vậy!
Dù sao cũng chưa từng luyện võ, Liễu Nhi không thể so độ bình tĩnh với Đỗ Quyên được, nghe thấy tiếng bước chân dừng bất động bên ngoài, vội vàng bỏ kim chỉ xuống, đứng dậy tươi cười chào đón.
- Nhị bá đặc biệt tới đón Liễu Nhi tỉ tỉ sao?
Thấy Liễu Nhi đứng dậy, Đỗ Quyên cũng đành thu gọn kim chỉ, chỉnh đốn trang phục làm lễ.
- Tiết đại thúc sao cũng đến vậy, việc cấp bách của người làm xong rồi ạ?
- Chưa, hôm nay không có việc gì. Đi lung tung một tí!
Biết rõ Đỗ Quyên không thể không biết tí gì về tình hình bên ngoài, Tiết Tụng vẫn bị những biểu hiện giả dối trước mắt làm cho mơ hồ, ngây ra, cười đáp lại.
- Cháu chưa thu dọn chỗ này, nếu nhị bá và đại thúc không ngại, mời vào phòng ngồi một lát, cháu sẽ cho người mang trà tới!
Theo Liễu Nhi học cách đối nhân xử thế mấy tháng, Đỗ Quyên làm cũng có vài phần dáng điệu khuê các. Chỉ là cô biểu hiện càng thong dong thì trong lòng Trương Kim Xưng và Tiết Tụng càng thiếu tự tin. Vội vàng khoát khoát tay, cười ngăn cản:
- Cái này, trà thì chúng ta không uống nữa. Ở trại chính đã uống no bụng rồi.hai chúng ta đến đây cũng chỉ là tùy tiện đi dạo, tiện thể thông báo với cháu một tiếng, Cửu đương gia đi khiêu khích Tông thành rồi, có thể sẽ đối đầu với Dương mắt trắng!
Đỗ Quyên cười nhẹ nhàng, thoáng một cái hai chữ tự hào và tự tin đã viết rõ lên mặt:
- Thật không, huynh ấy cũng to gan thật. Chuyện từ khi nào vậy? Bây giờ chiếm được Tông thành chưa?
- Không nhanh như vậy đâu! Hai ngày trước nó từ Thanh chương xuất phát tính toán đâu ra đấy, hôm nay cũng mới đến nơi. Không thể nào đánh ngay được.
Trương Kim Xưng giả ngốc cũng không qua được Đỗ Quyên, đành phải nói thẳng mục đích đến đây của mình ra:
- Tên Dương Bạch Nhãn đó cũng không dễ đùa, chúng ta có phái người cứu viện hay không, ta vẫn cứ do dự. Tính ra cháu cũng là người nhà Đương gia, nên muốn nghe ý kiến của cháu!
- Cháu có thể có chủ ý gì hay ạ, Đại đương gia sắp xếp thế nào, cháu làm thế nấy là được!
Đỗ Quyên cười chua xót, nhưng ánh mắt lại càng kiên định hơn.
“Tin tưởng hắn, nếu đến ngay cả muội cũng không tin hắn, thì người khác càng không thể tín nhiệm hắn”, câu nói đó của Liễu Nhi vẫn cứ vang vọng bên tai cô, khiến cô không thể không gạt bỏ nỗi sợ hãi trong lòng, ung dung đối mặt với vận mệnh sắp tới.
- Nhưng cháu nghĩ huynh ấy làm như vậy, nhất định là có suy xét kĩ lưỡng. Đại đương gia có phái viện binh đi hay không, kết quả cũng sẽ không thua kém bao nhiêu.
- Ngươi thấy chưa, ta đã nói Tiểu Cửu huynh đệ có định liệu trước rồi mà!
Không đợi Trương Kim Xưng kịp nghĩ ra Đỗ Quyên rốt cuộc muốn biểu đạt ý gì, nhị đương gia Tiết Tụng đã bắt đầu hứng thứ vỗ tay.
- Tiểu Cửu cưới Quyên Tử, đúng là phúc đức mấy đời tu được. Chuyện cả đống đàn ông chúng ta còn lờ mờ, một câu của Quyên Tử đã giải quyết xong!
- Cũng đúng, phái binh đi, cũng chưa chắc đã kịp hai quân giao thủ!
Trương Kim Xưng vốn cứ lòng vòng giữa việc phái hay không phái quân đi, thấy Đỗ Quyên cũng ủng hộ ý kiến của Tiết Tụng, niềm tin đối với Trình Danh Chấn lập tức tăng lên.
- Chỉ đem theo có ba ngàn quân mà dám khiêu chiến với Dương Bạch Nhãn, cũng chỉ có đầm Cự Lộc chúng ta, mới có thể có được bực hảo hán này. Bất kể thắng hay bại, chỉ cần Tiểu Cửu có thể bình an trở về, ta nhất định sẽ đích thân xuất đầm đón nó. Bà nội nó, sau này đứa nào còn cười đầm Cự Lộc ta không người, ông đây sẽ chém cả chín đời nhà nó, đảm bảo bọn nó không đứa nào ngóc đầu lên được!
Ngừng cười, lão cũng không dông dài nữa, tùy tiện dặn dò Liễu Nhi vài câu, lôi Nhị đương gia Tiết Tụng quay người về trại chính. Nghe tiếng bước chân bên ngoài đi xa rồi, Liễu Nhi cuối cùng thở phào một hơi, đưa tay quạt quạt vào cổ mình vài cái, thở hổn hển nói:
- Bà cô nhỏ của ta ơi, muội thật bản lĩnh. Lúc trước còn nhảy lên muốn đi xông pha cùng người ta, thoáng một cái đã vững chãi như tượng bùn Bồ Tát ấy!
- Là do tỉ tỉ chỉ bảo kịp thời đó!
Đỗ Quyên nhàn nhạt cười, đầm Cự Lộc không phái quân tiếp viện, bản thân cuối cùng cũng không làm Trình Danh Chấn mất mặt. Nhưng ngộ nhỡ Trình Danh Chấn bại trận, có thể đến cả đầm Cự Lộc cũng không về được. Cô có thể cùng Trình Danh Chấn đánh cược, và chấp nhận tất cả mọi kết quả thắng thua. Nhưng chỉ tiếp tục đợi, không chỉ chờ đợi tin tức chiến thắng hay tin dữ chuyển đến, cũng không làm bất cứ việc gì khác.
- Không sao, năm ngoái một mình Cửu đương gia, cũng có thể trở về từ giữa mấy vạn quân của Trương Đại Đương Gia đấy thôi!
Liễu Nhi bước lên nắm lấy bàn tay lạnh giá của Đỗ Quyên, nhẹ nhàng an ủi:
- Lúc đầu ai cũng nghĩ hắn chắc chắn sẽ chết, nhưng ta thì tin tưởng, hắn phúc lớn mạng lớn, nhất định có thể sống sót trở về!
- Lúc ấy khác bây giờ!
Đỗ Quyên cảm nhận được sự ấm áp trong lòng đối phương, lại bỏ qua sự run rẩy trên cơ thể và trong âm thanh của đối phương.
- Lúc đó ta ở trong doanh của Trương Đại Đương Gia, bây giờ lại là một mình huynh ấy, ta không phái binh đi thêm phiền, cũng không yêu cầu người phái binh đi làm mất mặt huynh ấy. Bản thân ta....
Khẽ cắn răng, cô quả quyết khẳng định:
- Tự chính ta đi dò la tin tức, không cho huynh ấy một mình liều mạng với kẻ thù!
Liễu Nhi bị ánh mắt quả quyết của Đỗ Quyên làm cho hoảng sợ, lần đầu tiên không tiếp tục ngăn cản nữa:
- Vậy muội ăn nói thế nào với Đại Đương Gia? Muội vừa nói với người không cần phái viện binh nữa, bây giờ lại tiếp tục đòi xuất đầm giúp nó!
Liễu Nhi ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt Đỗ Quyên truy hỏi, trong lòng bỗng thấy rất hâm mộ, sao hắn lại có thể chọn một người con gái vung đao múa kiếm chứ không phải là mình?
Nếu mình có được một nửa thân thủ như Đỗ Quyên, cũng sẽ không cần phải phụ thuộc bất cứ kẻ nào. Như vậy, có thể thoát xa cái đầm Cự Lộc này, trên một con đường nào đó ắt phải trải qua, chờ đợi hắn đi qua. Không dám yêu cầu hắn thuộc về mình, nhưng có thể cùng hắn sóng bước giơ đao, đồng sinh cộng tử, cả đời này sống cũng cam tâm.
- Ban nãy nói không phái binh cứu viện, bởi vì muội đã coi mình là Thất Đương Gia trong đầm Cự Lộc. Bây giờ, muội xuất đầm đi đón trượng phu muội, lí do này được chứ!
Đỗ Quyên cúi đầu, nhìn Liễu Nhi đang lo lắng cho mình, trịnh trọng giải thích. Cô có thể không là Thất Đương Gia của đầm Cự Lộc, lại không thể không là người con gái của Trình Danh Chấn. Ngay giây phút đầu tiên gặp mặt, trong khoảnh khắc vẻ nho nhã giọng điệu đầy sách vở của huynh ấy đối với mình, quyết định này đã được định xong.
Chỉ là người khác không nhắc tới, bản thân nàng cũng luôn không để ý mà thôi.
Nhưng một khi phát hiện ra cái quyết định này, sẽ là đời đời kiếp kiếp, mãi mãi không đổi.
Giải thích: Tác giả Tửu Đồ xin lỗi bạn đọc đã nhầm tên của Quận Thủ Quận Thanh Hà là Dương Tích Hội chứ không phải Dương Tích Thiện. Do sai sót này tác giả xin lỗi bạn đọc.
Nên tại chương này sẽ bọn mình cũng sẽ để tên là Dương Tích Hội nha, cũng mong các bạn thông cảm.
đối phương vừa ý, vội khẩn trương đuổi theo, giải thích nói:
- Huyền Thành, Huyền Thành xin hãy dừng bước. Đằng sau vụ án của Cao Dĩnh còn ẩn giấu rất nhiều điều kì quái, liên quan đến việc tranh đấu quyền lực của mấy đại phái hệ trong quân. Nếu không cẩn thận chỉ e là không thể giúp được Trình lão tướng quân mà lại còn đẩy ông ấy đến đường cùng nữa. Kết quả lại để tên Trình Danh Chấn kia sẽ đổ hết tội lên đầu ta, chuyện chiêu an này lại không có đường thông!
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận