Khai Quốc Công Tặc
Chương 39: Oanh Kha (16)
Chương 39: Oanh Kha (16)
Trước khi Trình gia suy tàn, Tiểu Cửu đã từng thấy bạc quan. Cẩn thận nhìn thỏi bạc trong tay Vương Nhị Mao, hắn biết rằng đối phương không nói sai. Đây đích thật là một khối bạc quan rất khó nhìn thấy trên thị trường, bình thường chỉ dùng đến trấn kho, dùng để đổi trên thị trường ít nhất có thể đổi được ba xâu Nhục Hảo! Một khối bạc lớn như vậy, đương nhiên là với một nhân vật nhỏ bé không có cấp bậc như Vương Nhị Mao không thể cướp đoạt hay nhận hối lộ được, nhưng tại sao Vương Nhị Mao lại có nó, thật sự khiến người ta cảm thấy kỳ quái. Vương Nhị Mao rất nhanh nắm tay lại, không để Tiểu Cửu nhìn lâu hơn. Dựa vào trực giác, Trình Tiểu Cửu cho rằng đằng sau hẳn sẽ cất giấu bí mất, nhưng lại chưa phải lúc để truy cứu, chỉ ười cười, thấp giọng dặn dò:
- Mau cất đi đi, thỏi bạc lớn như vậy, đủ để hai chúng ta sống qua được mấy tháng đấy, mà một khi bị ai đó dòm ngó, thì lại càng rắc rối thêm.
- Về nhà tìm con dao chặt làm đôi, chia cho huynh một nửa.
Vương Nhị Mao cất thỏi bạc đi, cười nói:
- Còn lại một nửa đệ giữ lại để mua thuốc, để nhỡ đâu vị tiểu thư kia lòng dạ ác độc, thấy đệ xông tới đụng xe ngựa, còn không kêu tôi tớ ghìm ngựa lại ấy chứ.
- Đi chết đi!
Trình Tiểu Cửu lại đẩy Vương Nhị Mao một cái, thấp giọng quát lớn.
- Ta không cần bạc của ngươi. Tự ngươi cứ giữ lấy đi, đợi sang năm mà cưới vợ. Hai muội muội ngươi cũng lớn rồi, để ngươi đi tìm chết, không bằng ngươi đi mua vải cho hai muội muội may y phục, cũng để tương lai các nàng được gả cho nhà thích hợp!
Nhắc tới trách nhiệm của người ca xa, Vương Nhị Mao cuối cùng từ trong cuồng nhiệt mà bình tĩnh lại, thở dài, sâu kín nói:
- Huynh nói đúng, sau này hai tiểu muội ta còn phải lập gia đình, cũng không thể gả cho người giống như ta bữa nay ăn mà không có bữa sau được. Nhưng những nhà có chút môn hộ, ai để ý tới chúng ta chứ.
- Cũng không thể nói như vậy. Nam nhân là cây, cho nên cưới vợ không thể trèo cao, nữ nhân là cây mây, chỉ cần có hình thức dễ nhìn, tính tình tốt một chút, tìm được một bờ vai kiên cố cũng không phải là chuyện khó.
Trình Tiểu Cửu thấy vẻ mặt chán chường của Nhị Mao, lập tức an ủi y.
Vương Nhị Mao nhếch nhếch miệng, tiếp tục cười khổ lắc đầu. Trong lòng y nghĩ, cuộc sống của y vừa mới có chút khởi sắc, nên cũng không hy vọng hai muội muội của mình sẽ ở mãi ngõ Lư Thỉ. Đại Tiểu thư Chu gia kia có cuộc sống khác xa một trời vực với cuộc sống của y ở ngõ Lư Thỉ, đương nhiên đó đã là một giấc mộng hão huyền rồi. Mặc dù y may mắn mỗi tháng có thể kiếm được một thỏi bạc, nhưng biết đến bao giờ mới trở thành đại phú ông trong thành Quán Đào. Mà xuất thân, dòng dõi của đối phương giống như một cái hào rộng, vĩnh viễn y không thể vượt qua, chỉ có thể lén nhìn mà thôi.
Nghĩ tới những điều này, sự nhiệt tình trong lòng chậm rãi kết băng, y hung hãn nhổ nước miếng xuống đất, hùng hùng hổ hổ nói:
- Mẹ nó, thế đạo này bất thường, người cũng chia là ba bảy loại, phật cũng chia làm mười vạn tám ngàn cấp! Kẻ nào động tới bố đây, bố đây sẽ cho một mồi lửa thiêu rụi cho sạch sẽ, cho tất cả đều biến thành tro bụi, để xem tro bụi của ai to lớn hơn.
- Chẳng nghiêm chỉnh chút nào! Để thiêu đốt lớn như thế, ngươi kiếm được bao nhiêu củi hả?
Trình Tiểu Cửu cười lắc đầu. Kiểu ăn nói điên khùng của Vương Nhị Mao, hắn nghe nhiều đến quen rồi.
Vương Nhị Mao bị hỏi đến không phản bác được, sờ sờ cái ót, ha hả cười. Nếu như muốn thiêu rụi tất cả bất bình trên thế gian này, chỉ sợ thái dương từ trên trời rơi xuống mới có thể làm được. Chỉ là mình lại không có bản lĩnh lớn như vậy, cũng chẳng tìm được bộ cung Xạ Nhật như Trình Tiểu Cửu từng nói.
Ngây ngô cười nhìn mặt trời chiều chốc lát, Vương Nhị Mao lại gãi gãi đầu, cười nói:
- Giọng nói của tiểu nương tử thật hay, tương lai không biết ai may mắn cưới được cô ấy. Lão tử đây không cam lòng, đời này không lấy được cô ấy, thì nhất định cũng phải tìm cơ hội gặp được cô ấy một lần, để cô ấy biết rằng ta từng thương nhớ cô ấy. Hì hì, hì hì...
Trình Tiểu Cửu không thể ngăn cản lòng mê muội của bằng hữu tốt, đành giả bộ chuẩn bị đi về nhà. Vương Nhị mao cười gượng xoa xoa mặt, chạy đuổi thoe, thấp giọng nói:
- Huynh đừng đi nhanh như vậy chứ, có chuyện này đệ phải nói cho huynh biết. Thỏi bạc kia thật ra không phải là đệ đi vơ vét của dân đâu, mà là một quý khách trong nha môn thưởng cho đấy. Mà huynh cũng đã gặp người đó rồi, ngày đó lúc sấm sét, chính là người đã hỗ trợ thêm tiền công và thêm năm đấu gạo cho những người mạo hiểm lên thuyền giúp.
- Là tiểu thương kia ư?
Trình Tiểu Cửu chậm bước chân lại, quay người lại hỏi. Đó là khoản tiền lớn mà hắn và Vương Nhị Mao dựa vào bản thân mà kiếm được, cho nên không thể nào quên. Lúc ấy, hắn chỉ vì đang bất chợt phát tài mà cao hứng, nên không nghĩ gì khác, nhưng hiện giờ nhớ lại, cảm giác những chuyện xảy ra trên kênh đào ngày hôm ấy không điểm gì là không kỳ quái cả.
- Đúng, chính là tiểu thương đó. Bản lĩnh rất lớn đó nha, đệ đã ba lần thấy hắn đi vào huyện nha rồi, căn bản không cần phải thông báo đấy.
Vương Nhị Mao hoàn toàn không biết Trình Tiểu Cửu lúc này nghĩ gì, lớn tiếng trả lời.
Một tiểu thương, lại có thể thay Chu gia mà bản thân Huyện Lệnh Quán Đào cũng không dám đắc tội để gia tăng tiền công cho nhóm cửu vạn, mà quản gia Chu phủ còn khúm núm với hắn ta nữa, điều này sao có thể? Một tiểu thương, tùy tiện ra tay thưởng cho người khác là quan ngân hai lượng, hắn ta nhiều tiền không có chỗ tiêu sao? Một tiểu thương rõ ràng còn là quý khách của Huyện nha, không ngờ mua bán xong hai mươi thuyền lương thực lớn, còn không vội trở về báo cáo kết quả công tác cho ông chủ!
Hắn ta không phải là tai mắt của Trương Kim Xưng đấy chứ! Trong giây lát, trong lòng Trình Tiểu Cửu nảy lên một ý nghĩ như vậy. Đầu tiên là hắn bị ý nghĩ hoang đường như vậy làm hoảng sợ, sau đó lại lắc đầu cười cười, bác bỏ khả năng này.
Với xuất thân của Trương Kim Xưng, thân, tuyệt đối không có khả năng kết giao với Lâm Huyện lệnh. Nhưng người này phong cách làm việc đích xác quỷ dị. Có thể tùy ý ra vào huyện nha, hắn ta có gây bất lợi với ân công Lâm Huyện lệnh không? Trình Tiểu Cửu không dám không đề phòng. Hắn tiến sát gần Nhị Mao, thì thầm hỏi:
- Hắn ta thưởng cho ngươi một thỏi bạc lớn như vậy, không cầu ngươi giúp hắn làm việc gì sao? Ví dụ như lấy thứ gì trong nha môn, thám thính tình huống gì đó chẳng hạn?
- Huynh bị phơi nắng đến si ngốc rồi hả!
Vương Nhị Mao đẩy Trình Tiểu Cửu ra, cười nói:
- Người đó là bằng hữu tốt của Huyện tôn đại nhân đấy, hôm qua lúc đệ dẫn đội tuần tra trong nha môn, còn chứng kiến hắn ta đang ngồi chơi cờ cùng Huyện tôn đại nhân ở Tây Hoa Thính. Nếu hắn ta muốn lấy thứ gì đó, vậy thì trực tiếp mà lấy, cần gì phải nhờ ta giúp chứ? Nếu như hỏi thăm tình huống Quán Đào chúng ta, thì quản gia Chu Phủ, còn có hai vị Bộ đầu đại nhân, còn có Đổng Chủ Bộ nữa, ai cũng biết nhiều hơn đệ, sao lại nhờ vả đệ?
- Vậy cũng đúng!
Trình Tiểu Cửu nhẹ nhàng gật đầu. Nếu người này là bằng hữu tốt của Huyện lệnh, đích xác không có cần mua chuộc Vương Nhị Mao làm gì, nhưng nếu đã vậy, hắn ta cần gì phải thưởng thỏi bạc hai lượng làm gì?
Không đợi hắn tiếp tục đặt câu hỏi, Vương Nhị Mao đã không nín được, giành trước đưa ra đáp án.
- Buổi trưa hôm qua, đệ dẫn người tuần tra trong nha môn, Lâm Huyện lệnh thấy đệ, liền ra lệnh cho ta phái vài huynh đệ đưa vị khách quý kia đi đến sàn đấu võ xem các huynh đệ huấn luyện. Theo như vị khách quý kia nói, hắn chỉ mở mang tầm mắt. Đệ thì cảm thấy trong nha môn quá không thoải mái, nên tự mình dẫn hắn ta đi. Trên đường đi có nói vài câu với hắn, làm hắn rất vui. Lúc tới nơi, hắn tùy tiện lấy ra thỏi bạc, cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái mà thưởng cho đệ luôn đấy.
- Hắn không mang tùy tùng theo sao?
Trình Tiểu Cửu vẫn cảm thấy kỳ quái, cau mày hỏi.
- Ban ngày, hắn mang tùy tùng làm gì?
Vương Nhị Mao không hiểu hỏi lại. Sau đó lại hiểu ý tứ của Trình Tiểu Cửu, cười đáp.
- Hắn là bằng hữu của Huyện lệnh đại nhân, còn sợ có người dám đoạt bạc của hắn sao? Hơn nữa, người nọ vóc dáng tuy rằng không cao, nhưng vai ngực lại rất vững chắc, lúc đi lại hết sức vững chãi, nhất định là có luyện võ đấy. Đệ cảm thấy hai chúng ta liên kết lại đánh hắn, cũng chưa chắc đã thắng được. Về phần đám du côn đầu đường huyện Quán Đào chúng ta, có xông lên cũng chỉ là lót nắm đấm cho hắn thôi.
Người đó có võ nghệ! Điều này rất có ý nghĩa, Trình Tiểu Cửu càng cảm thấy hoài nghi thân phận của tiểu thương kia rồi.
- Lúc hắn nhìn ta huấn luyện hương dũng, thì có nói gì không?
Ngẫm nghĩ một chút, hắn lại truy hỏi Vương Nhị Mao, trong lòng mơ hồ dâng lên một sự bất an, cụ thể nguy hiểm ở đâu, thì lại không thể biết!
- Không nói gì cả.
Vương Nhị Mao cố gắng nhớ lại tình cảnh lúc chính ngọ, cau mày đáp lại.
- Hắn giống như rất thích thương trận mà huynh bày bố, nhìn rất lâu. Sau khi thấy các huynh chuẩn bị đi ăn cơm thì mới cười cười rồi đi đấy.
- Chỉ sợ không phải là cười tán thưởng!
Trình Tiểu Cửu thầm nói trong lòng. Mai Hoa thương trận mà mình bày ra, hiệu quả kém xa thực hiện. Để dụ dỗ Huyện lệnh và bách tính chung quanh an tâm, thì điều đó lại mang hiệu quả rất lớn, nhưng trong mắt người hiểu biết, chỉ sợ nơi nơi đều là sơ hở.
Hắn có thể thẳng thắn nói rõ thiện ý của mình với Lâm Huyện lệnh hay không? Trình Tiểu Cửu cảm giác trong lòng hắn hết sức căng thẳng, bao hoài nghi và lo lắng hòa quện rối loạn, hắn cố gắng bình tĩnh lại, nhưng lại không tìm được chút đầu mối nào cả. Vừa định hỏi lại mấy vấn đề, quay đầu lại đã không thấy Vương Nhị Mao đâu. Hắn nhanh chóng thu lại vẻ lo lắng lại, cố gắng nở ra nụ cười phấn chấn nên có của một thiếu niên.
Đã đến ngõ Lư Thỉ rồi, nhà hắn cách đó không xa.
Chú thích: Bạc thời Đại Tùy không phải là tiền lưu thông chủ yếu, gần như là làm quan phủ trấn kho hoặc là dùng để hối lộ trong quan trường. Với giá hàng thời Đại Tùy, một lượng bạc ở dân gian có thể đổi được một xâu rưỡi đến hai xâu tiền, sức mua tương đương từ sáu ngàn đến tám ngàn nhân dân tệ hiện tại.
Trước khi Trình gia suy tàn, Tiểu Cửu đã từng thấy bạc quan. Cẩn thận nhìn thỏi bạc trong tay Vương Nhị Mao, hắn biết rằng đối phương không nói sai. Đây đích thật là một khối bạc quan rất khó nhìn thấy trên thị trường, bình thường chỉ dùng đến trấn kho, dùng để đổi trên thị trường ít nhất có thể đổi được ba xâu Nhục Hảo! Một khối bạc lớn như vậy, đương nhiên là với một nhân vật nhỏ bé không có cấp bậc như Vương Nhị Mao không thể cướp đoạt hay nhận hối lộ được, nhưng tại sao Vương Nhị Mao lại có nó, thật sự khiến người ta cảm thấy kỳ quái. Vương Nhị Mao rất nhanh nắm tay lại, không để Tiểu Cửu nhìn lâu hơn. Dựa vào trực giác, Trình Tiểu Cửu cho rằng đằng sau hẳn sẽ cất giấu bí mất, nhưng lại chưa phải lúc để truy cứu, chỉ ười cười, thấp giọng dặn dò:
- Mau cất đi đi, thỏi bạc lớn như vậy, đủ để hai chúng ta sống qua được mấy tháng đấy, mà một khi bị ai đó dòm ngó, thì lại càng rắc rối thêm.
- Về nhà tìm con dao chặt làm đôi, chia cho huynh một nửa.
Vương Nhị Mao cất thỏi bạc đi, cười nói:
- Còn lại một nửa đệ giữ lại để mua thuốc, để nhỡ đâu vị tiểu thư kia lòng dạ ác độc, thấy đệ xông tới đụng xe ngựa, còn không kêu tôi tớ ghìm ngựa lại ấy chứ.
- Đi chết đi!
Trình Tiểu Cửu lại đẩy Vương Nhị Mao một cái, thấp giọng quát lớn.
- Ta không cần bạc của ngươi. Tự ngươi cứ giữ lấy đi, đợi sang năm mà cưới vợ. Hai muội muội ngươi cũng lớn rồi, để ngươi đi tìm chết, không bằng ngươi đi mua vải cho hai muội muội may y phục, cũng để tương lai các nàng được gả cho nhà thích hợp!
Nhắc tới trách nhiệm của người ca xa, Vương Nhị Mao cuối cùng từ trong cuồng nhiệt mà bình tĩnh lại, thở dài, sâu kín nói:
- Huynh nói đúng, sau này hai tiểu muội ta còn phải lập gia đình, cũng không thể gả cho người giống như ta bữa nay ăn mà không có bữa sau được. Nhưng những nhà có chút môn hộ, ai để ý tới chúng ta chứ.
- Cũng không thể nói như vậy. Nam nhân là cây, cho nên cưới vợ không thể trèo cao, nữ nhân là cây mây, chỉ cần có hình thức dễ nhìn, tính tình tốt một chút, tìm được một bờ vai kiên cố cũng không phải là chuyện khó.
Trình Tiểu Cửu thấy vẻ mặt chán chường của Nhị Mao, lập tức an ủi y.
Vương Nhị Mao nhếch nhếch miệng, tiếp tục cười khổ lắc đầu. Trong lòng y nghĩ, cuộc sống của y vừa mới có chút khởi sắc, nên cũng không hy vọng hai muội muội của mình sẽ ở mãi ngõ Lư Thỉ. Đại Tiểu thư Chu gia kia có cuộc sống khác xa một trời vực với cuộc sống của y ở ngõ Lư Thỉ, đương nhiên đó đã là một giấc mộng hão huyền rồi. Mặc dù y may mắn mỗi tháng có thể kiếm được một thỏi bạc, nhưng biết đến bao giờ mới trở thành đại phú ông trong thành Quán Đào. Mà xuất thân, dòng dõi của đối phương giống như một cái hào rộng, vĩnh viễn y không thể vượt qua, chỉ có thể lén nhìn mà thôi.
Nghĩ tới những điều này, sự nhiệt tình trong lòng chậm rãi kết băng, y hung hãn nhổ nước miếng xuống đất, hùng hùng hổ hổ nói:
- Mẹ nó, thế đạo này bất thường, người cũng chia là ba bảy loại, phật cũng chia làm mười vạn tám ngàn cấp! Kẻ nào động tới bố đây, bố đây sẽ cho một mồi lửa thiêu rụi cho sạch sẽ, cho tất cả đều biến thành tro bụi, để xem tro bụi của ai to lớn hơn.
- Chẳng nghiêm chỉnh chút nào! Để thiêu đốt lớn như thế, ngươi kiếm được bao nhiêu củi hả?
Trình Tiểu Cửu cười lắc đầu. Kiểu ăn nói điên khùng của Vương Nhị Mao, hắn nghe nhiều đến quen rồi.
Vương Nhị Mao bị hỏi đến không phản bác được, sờ sờ cái ót, ha hả cười. Nếu như muốn thiêu rụi tất cả bất bình trên thế gian này, chỉ sợ thái dương từ trên trời rơi xuống mới có thể làm được. Chỉ là mình lại không có bản lĩnh lớn như vậy, cũng chẳng tìm được bộ cung Xạ Nhật như Trình Tiểu Cửu từng nói.
Ngây ngô cười nhìn mặt trời chiều chốc lát, Vương Nhị Mao lại gãi gãi đầu, cười nói:
- Giọng nói của tiểu nương tử thật hay, tương lai không biết ai may mắn cưới được cô ấy. Lão tử đây không cam lòng, đời này không lấy được cô ấy, thì nhất định cũng phải tìm cơ hội gặp được cô ấy một lần, để cô ấy biết rằng ta từng thương nhớ cô ấy. Hì hì, hì hì...
Trình Tiểu Cửu không thể ngăn cản lòng mê muội của bằng hữu tốt, đành giả bộ chuẩn bị đi về nhà. Vương Nhị mao cười gượng xoa xoa mặt, chạy đuổi thoe, thấp giọng nói:
- Huynh đừng đi nhanh như vậy chứ, có chuyện này đệ phải nói cho huynh biết. Thỏi bạc kia thật ra không phải là đệ đi vơ vét của dân đâu, mà là một quý khách trong nha môn thưởng cho đấy. Mà huynh cũng đã gặp người đó rồi, ngày đó lúc sấm sét, chính là người đã hỗ trợ thêm tiền công và thêm năm đấu gạo cho những người mạo hiểm lên thuyền giúp.
- Là tiểu thương kia ư?
Trình Tiểu Cửu chậm bước chân lại, quay người lại hỏi. Đó là khoản tiền lớn mà hắn và Vương Nhị Mao dựa vào bản thân mà kiếm được, cho nên không thể nào quên. Lúc ấy, hắn chỉ vì đang bất chợt phát tài mà cao hứng, nên không nghĩ gì khác, nhưng hiện giờ nhớ lại, cảm giác những chuyện xảy ra trên kênh đào ngày hôm ấy không điểm gì là không kỳ quái cả.
- Đúng, chính là tiểu thương đó. Bản lĩnh rất lớn đó nha, đệ đã ba lần thấy hắn đi vào huyện nha rồi, căn bản không cần phải thông báo đấy.
Vương Nhị Mao hoàn toàn không biết Trình Tiểu Cửu lúc này nghĩ gì, lớn tiếng trả lời.
Một tiểu thương, lại có thể thay Chu gia mà bản thân Huyện Lệnh Quán Đào cũng không dám đắc tội để gia tăng tiền công cho nhóm cửu vạn, mà quản gia Chu phủ còn khúm núm với hắn ta nữa, điều này sao có thể? Một tiểu thương, tùy tiện ra tay thưởng cho người khác là quan ngân hai lượng, hắn ta nhiều tiền không có chỗ tiêu sao? Một tiểu thương rõ ràng còn là quý khách của Huyện nha, không ngờ mua bán xong hai mươi thuyền lương thực lớn, còn không vội trở về báo cáo kết quả công tác cho ông chủ!
Hắn ta không phải là tai mắt của Trương Kim Xưng đấy chứ! Trong giây lát, trong lòng Trình Tiểu Cửu nảy lên một ý nghĩ như vậy. Đầu tiên là hắn bị ý nghĩ hoang đường như vậy làm hoảng sợ, sau đó lại lắc đầu cười cười, bác bỏ khả năng này.
Với xuất thân của Trương Kim Xưng, thân, tuyệt đối không có khả năng kết giao với Lâm Huyện lệnh. Nhưng người này phong cách làm việc đích xác quỷ dị. Có thể tùy ý ra vào huyện nha, hắn ta có gây bất lợi với ân công Lâm Huyện lệnh không? Trình Tiểu Cửu không dám không đề phòng. Hắn tiến sát gần Nhị Mao, thì thầm hỏi:
- Hắn ta thưởng cho ngươi một thỏi bạc lớn như vậy, không cầu ngươi giúp hắn làm việc gì sao? Ví dụ như lấy thứ gì trong nha môn, thám thính tình huống gì đó chẳng hạn?
- Huynh bị phơi nắng đến si ngốc rồi hả!
Vương Nhị Mao đẩy Trình Tiểu Cửu ra, cười nói:
- Người đó là bằng hữu tốt của Huyện tôn đại nhân đấy, hôm qua lúc đệ dẫn đội tuần tra trong nha môn, còn chứng kiến hắn ta đang ngồi chơi cờ cùng Huyện tôn đại nhân ở Tây Hoa Thính. Nếu hắn ta muốn lấy thứ gì đó, vậy thì trực tiếp mà lấy, cần gì phải nhờ ta giúp chứ? Nếu như hỏi thăm tình huống Quán Đào chúng ta, thì quản gia Chu Phủ, còn có hai vị Bộ đầu đại nhân, còn có Đổng Chủ Bộ nữa, ai cũng biết nhiều hơn đệ, sao lại nhờ vả đệ?
- Vậy cũng đúng!
Trình Tiểu Cửu nhẹ nhàng gật đầu. Nếu người này là bằng hữu tốt của Huyện lệnh, đích xác không có cần mua chuộc Vương Nhị Mao làm gì, nhưng nếu đã vậy, hắn ta cần gì phải thưởng thỏi bạc hai lượng làm gì?
Không đợi hắn tiếp tục đặt câu hỏi, Vương Nhị Mao đã không nín được, giành trước đưa ra đáp án.
- Buổi trưa hôm qua, đệ dẫn người tuần tra trong nha môn, Lâm Huyện lệnh thấy đệ, liền ra lệnh cho ta phái vài huynh đệ đưa vị khách quý kia đi đến sàn đấu võ xem các huynh đệ huấn luyện. Theo như vị khách quý kia nói, hắn chỉ mở mang tầm mắt. Đệ thì cảm thấy trong nha môn quá không thoải mái, nên tự mình dẫn hắn ta đi. Trên đường đi có nói vài câu với hắn, làm hắn rất vui. Lúc tới nơi, hắn tùy tiện lấy ra thỏi bạc, cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái mà thưởng cho đệ luôn đấy.
- Hắn không mang tùy tùng theo sao?
Trình Tiểu Cửu vẫn cảm thấy kỳ quái, cau mày hỏi.
- Ban ngày, hắn mang tùy tùng làm gì?
Vương Nhị Mao không hiểu hỏi lại. Sau đó lại hiểu ý tứ của Trình Tiểu Cửu, cười đáp.
- Hắn là bằng hữu của Huyện lệnh đại nhân, còn sợ có người dám đoạt bạc của hắn sao? Hơn nữa, người nọ vóc dáng tuy rằng không cao, nhưng vai ngực lại rất vững chắc, lúc đi lại hết sức vững chãi, nhất định là có luyện võ đấy. Đệ cảm thấy hai chúng ta liên kết lại đánh hắn, cũng chưa chắc đã thắng được. Về phần đám du côn đầu đường huyện Quán Đào chúng ta, có xông lên cũng chỉ là lót nắm đấm cho hắn thôi.
Người đó có võ nghệ! Điều này rất có ý nghĩa, Trình Tiểu Cửu càng cảm thấy hoài nghi thân phận của tiểu thương kia rồi.
- Lúc hắn nhìn ta huấn luyện hương dũng, thì có nói gì không?
Ngẫm nghĩ một chút, hắn lại truy hỏi Vương Nhị Mao, trong lòng mơ hồ dâng lên một sự bất an, cụ thể nguy hiểm ở đâu, thì lại không thể biết!
- Không nói gì cả.
Vương Nhị Mao cố gắng nhớ lại tình cảnh lúc chính ngọ, cau mày đáp lại.
- Hắn giống như rất thích thương trận mà huynh bày bố, nhìn rất lâu. Sau khi thấy các huynh chuẩn bị đi ăn cơm thì mới cười cười rồi đi đấy.
- Chỉ sợ không phải là cười tán thưởng!
Trình Tiểu Cửu thầm nói trong lòng. Mai Hoa thương trận mà mình bày ra, hiệu quả kém xa thực hiện. Để dụ dỗ Huyện lệnh và bách tính chung quanh an tâm, thì điều đó lại mang hiệu quả rất lớn, nhưng trong mắt người hiểu biết, chỉ sợ nơi nơi đều là sơ hở.
Hắn có thể thẳng thắn nói rõ thiện ý của mình với Lâm Huyện lệnh hay không? Trình Tiểu Cửu cảm giác trong lòng hắn hết sức căng thẳng, bao hoài nghi và lo lắng hòa quện rối loạn, hắn cố gắng bình tĩnh lại, nhưng lại không tìm được chút đầu mối nào cả. Vừa định hỏi lại mấy vấn đề, quay đầu lại đã không thấy Vương Nhị Mao đâu. Hắn nhanh chóng thu lại vẻ lo lắng lại, cố gắng nở ra nụ cười phấn chấn nên có của một thiếu niên.
Đã đến ngõ Lư Thỉ rồi, nhà hắn cách đó không xa.
Chú thích: Bạc thời Đại Tùy không phải là tiền lưu thông chủ yếu, gần như là làm quan phủ trấn kho hoặc là dùng để hối lộ trong quan trường. Với giá hàng thời Đại Tùy, một lượng bạc ở dân gian có thể đổi được một xâu rưỡi đến hai xâu tiền, sức mua tương đương từ sáu ngàn đến tám ngàn nhân dân tệ hiện tại.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận