Khai Quốc Công Tặc
Chương 2: Tử Lưu (18)
Chương 2: Tử Lưu (18)
Trình Danh Chấn cười mệt mỏi, nhẹ giọng đáp:
- Không sao! Đà Tử Thúc cũng đã nói, ta ngủ hơi nhiều, nên luôn luôn nửa mê nửa tỉnh!
- Vậy ngồi xuống, muội lấy cho huynh gối đệm. Đà Tử chết tiệt, cũng không đợi muội vào rồi hẵng đi!
Đỗ Quyên một tay luống cuống đỡ Trình Danh Chấn nghiêng mình dựa vào một bên, vừa trách móc. Lúc quay đầu, vẫn không quên lấy mu bàn tay quệt quệt một chút, tránh để trượng phu phát hiện nước mắt trong mắt của mình.
Vấn đề không thể cùng thảo luận với Tôn Đà Tử, cũng không có cách nào thảo luận với thê tử. Trình Danh Chấn không muốn để thê tử cũng trở nên tâm sự nặng nề giống như mình, cũng không muốn nhìn thấy đôi mắt kia vì mình mà sưng đỏ. Nhẹ nhàng nắm lấy đôi cánh tay của Đỗ Quyên kéo về phía mình, hắn cười cười ra lệnh:
- Không cho phép được khóc nhè, không phải ta vẫn đang khỏe mạnh hay sao? Còn khóc nữa, khóc đến nỗi mắt hư cả, bao nhiêu thuốc cũng không trị nổi!
- Ai khóc chứ! Muội không khóc đâu!
Đỗ Quyên dùng sức thoát khỏi bàn tay của Trình Danh Chấn, nhanh chóng lau mặt, sau đó cười hì một tiếng:
- Tiểu Cửu đáng chết, tỉnh một cái là ức hiếp muội, huynh không biết làm việc khác hay sao?
- Đó là mánh khóe sở trường nhất của ta!
Trình Danh Chấn mặt dày đáp lại, nắm lấy miếng vải bố vắt trên đầu giường, nhẹ nhàng lau sạch sẽ khuôn mặt cho thể tử. Vừa lau xong, nước mắt lại tuôn ra. Đỗ Quyên vừa cười, vừa dùng tay đánh vào lồng ngực của hắn:
- Chỉ biết ngủ, chỉ biết ngủ, gọi thế nào cũng không dậy. Có bản lĩnh thì ngủ tiếp đi, ngủ hết năm nay rồi dậy ăn bánh tết!
Nắm tay đã từng luyện qua võ rất có lực, đánh cho trong lòng Trình Danh Chấn hết một đợt ngọt ngào lại một đợt đau đớn. Quyên Tử gầy đi rồi, hắn có thể nhìn rõ ràng mạch máu ở lưng tay của nàng. Vừa mới trúng một lần độc, lại phải chịu trách nhiệm bảo vệ cả đầm Cự Lộc, sau đó lại hầu hạ con bệnh này qua ngày qua đêm, chỉ có trời mới biết Quyên Tử rốt cuộc đã phải hi sinh bao nhiêu. Còn bản thân hắn thì hình như trước nay chưa hề báo đáp nàng, cũng không nghĩ ra làm thế nào mới khiến nàng thoải mái lên một chút, vui vẻ lên một chút. Ở một mức độ nào đó là bởi vì ngựa chiến vội vã, ở một mức độ nào đó là bởi vì không muốn phải đối mặt với rất nhiều thứ trong đầm này.
Chỉ đấm vài cái, Đỗ Quyên không đành lòng đấm thêm nữa. Cơ thể của Trình Danh Chấn yếu hơn trước, qua lớp quần áo và cơ thịt, nàng có thể cảm nhận được xương cốt cứng rắn.
- Huynh đừng ngủ nữa!
Nàng cười thương lượng, lẫn cả vài phần cầu khẩn.
- Muội sợ, thật sự rất sợ!
- Nha đầu ngốc!
Trình Danh Chấn một tay kéo đầu Đỗ Quyên dựa vào lồng ngực của mình. Hắn không biết làm thế nào để an ủi, thật ra lúc này nói cái gì cũng đều là thừa. Tiếng nhip tim đấp không chỉ là thê tử nghe thấy, mà bản thân hắn cũng nghe thấy. Đó là một trái tim không cam chịu trầm luân, chất chứa rất nhiều chuyện, nhưng lại vẫn ấm nóng như cũ, sưởi cho hai gò má cả thê tử hồng như lửa, sưởi cho máu và cơ thịt của hắn cũng nóng lên, tản ra một hào khí nam nhi.
Ít nhất trước mắt hoàn toàn bị lạc phương hướng, bản thân hắn còn bảo hộ một nữ nhân. Trình Danh Chấn bắt đầu cười, cười đến tâm sự cũng dần dần giãn ra. Hữu Võ Hầu chết tiệt, Đại Tùy chết tiệt, đầm Cự Lộc chết tiệt. Hắn làm gì phải suy xét nhiều như vậy, niềm vui đang ở phía trước, cứ nắm chặt lấy nó rồi tính.
- Cười cái gì?
Đỗ Quyên ngẩng đôi mắt long lanh nước, kinh ngạc hỏi.
- Bị nước dìm bảy quân rồi, đương nhiên phải cười!
Trình Danh Chấn nhẹ nhàng đụng vào vành tai của thê tử, cười trêu chọc.
Đỗ Quyên nhanh chóng cúi đầu, phát hiện ngực Trình Danh Chấn đã bị mình khóc làm cho ướt sũng cả một khoảng, không khỏi bật cười, dùng ngón tay nhẹ nhàng di di phần áo ướt đẫm trên ngực Trình Danh Chấn.
- Vừa khóc vừa cười!
Trình Danh Chấn nhanh chóng bồi thêm một câu, ánh mắt Đỗ Quyên nhanh chóng trừng lên, đưa tay lên chực đánh. Nhìn gương mặt trượng phu vàng như nến, lại có mấy phần không nỡ, nàng hơi cúi đầu, nước mắt nước mũi quệt quệt lên ngực Trình Danh Chấn.
Quệt đủ rồi, hai vợ chồng lại nhìn nhau cười, trong mắt dâng tràn niềm thương tiếc vô hạn.
Mấy tháng liền không gặp, vốn dĩ có rất nhiều lời muốn nói, lúc này bỗng nhiên cảm thấy không nói cũng có thể hiểu. Cứ lặng lẽ nhìn nhau và cười như vậy, cảm nhận sự yên bình hiếm có. Không biết là bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng bước chân nhỏ vụn, còn có tiếng ho khan mấy tiếng, khuôn mặt Đỗ Quyên bỗng nhiên đỏ ửng, trèo lên, ngồi xuống một cách quy củ bên cạnh giường. Trình Danh Chấn cùng vội vã ngồi thẳng dậy, dùng chăn che đi chỗ quần áo ướt đẫm.
Hai người Trình Chu Thị và Liễu Nhi cùng đi vào, bưng một phần thịt khô, một bát cháo mạch, hai phần điểm tâm được chế biến tỉ mỉ, đỏ đỏ xanh xanh, trong mùa đông xem ra rất hiếm.
Được trại chủ phu nhân đích thân phụng dưỡng, Trình Danh Chấn và Đỗ Quyên đều cảm thấy có chút áy náy, vội vàng cúi đầu tạ ơn. Liễu Nhi nhìn thoáng qua Trình Danh Chấn, cười nói:
- Cảm tạ cái gì mà cảm tạ, Tiểu Cửu huynh đệ là thần có công, Đại Đương gia đã dặn dò, muốn ta phải chăm sóc cẩn thận!
Quay đầu nhìn Đỗ Quyên khuôn mặt đã ửng đỏ, thấp giọng khen:
- Muội là có phúc đấy, muội xem tay nghề của lão tỷ tỷ, những người tầm thường không làm được. Có rảnh thì học mấy chiêu, vợ chồng tôn trọng lẫn nhau…
Thất Đương gia Đỗ Quyên không sợ trời không sợ đất, lúc này lại bị nói đến nỗi có chút thẹn thùng, kéo ống tay áo của Liễu Nhi, liên tục gọi tỷ tỷ. Gọi rồi, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt nhân từ của mẹ chồng, chợt lui về phía sau mấy bước, mắt trừng to.
- Làm sao vậy?
Liễu Nhi bị vẻ mặt sinh động của Đỗ Quyên làm cho hoảng sợ, chau mày hỏi. Không đợi Đỗ Quyên đáp lại, nàng cũng phát hiện ra vấn đề trong cách xưng hô của ba người. Nàng trước nay vẫn luôn xưng tỷ muội với Đỗ Quyên, đồng thời cũng gọi mẫu thân của Trình Danh Chấn là lão tỷ tỷ. Nhưng Đỗ Quyên là nương tử của Trình Danh Chấn, con dâu của Trình Chu Thị.
- Chúng ta người nào tính của người nấy, chia ra mà tính!
Làm ra chuyện nực cười thế này, Liễu Nhi cảm thấy vô cùng xấu hổ. Chỉ đành phải che miệng cười, tìm một cái bậc thang cho mình.
- Bọn nam nhân kia, chẳng phải cũng ai tính của người nấy hay sao? Đại Đương gia gọi Tiểu Cửu là huynh đệ, Tam Đương Gia gọi Đại Đương Gia là Nhị ca, Tiểu Cửu lại là con rể của Tam Đương gia, muội còn gọi Đại Đương gia là Nhị Bá…
Đích thực là mơ hồ, trong phòng tất cả mọi người đều cười. Liễu Nhi vừa cười vừa giúp Trình Chu Thị thu dọn bàn, giả vờ làm bộ thở dài, khẽ giọng oán giận:
- Tốt rồi, ước chừng ở đây không có chỗ của ta rồi. Các ngươi là người một nhà cứ ăn từ từ, ta về Đại Đương gia xem tình hình bệnh của Tiểu Cửu.
- Ta đưa muội đi!
Trình Chu Thị cũng tìm cớ, vội vã rời đi.
- Con hầu hạ Tiểu Cửu ăn cơm, sức khỏe củaốn vừa mới khỏi, đừng làm cho nó mệt. Mẹ tiễn phu nhân, tiện cũng muốn đi dạo mấy bước!
Trong nháy mắt, trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng. Cười ấm áp, ngồi quỳ bên cạnh chiếc bàn cơm thấp. Trình Danh Chân lâu lắm không được ăn gì rồi, Đỗ Quyên không dám để hắn ăn nhanh quá, vừa giúp hắn gắp rau thêm cháo, vừa nói chuyện đùa với hắn. Hai vợ chồng cứ nói chuyện mãi, cuối cùng câu chuyện dừng lại ở Liễu Nhi. Trình Danh Chấn do dự một lát, thấp giọng hỏi:
- Mấy ngày nay Trại chủ phu nhân đều ở nhà chúng ta sao? Vậy thì thật là khổ cho tỷ ấy.
- Nghe người ta nói, hình như gần đây tỷ ấy bị thất sủng!
Đỗ Quyên nhìn nhìn bốn phía, sau đó mới nói giọng thật nhỏ thật nhỏ, tức giận:
- Trương Nhị Bá lần này đánh thắng lớn, thanh thế dâng cao. Sau đó có người tặng cho y hai hồ ly, nói là cái gì đại tiểu thư của Thư Hương Môn Đệ, có tri thức hiểu lễ nghĩa. Cho nên Liễu Nhi tỷ tỷ ngày nào cũng chạy ra ngoài, khỏi phải nhìn thấy hai con hồ ly kia mà phiền lòng.
Nói về chuyện của nhà khác, nắm đấm của nàng nắm chặt lại, răng cắn chặt kêu ken két. Nhìn thấy dáng vẻ Đỗ Quyên lòng đầy căm phẫn, Trình Danh Chấn không cần đoán, cũng biết Đỗ Ba Lạt đánh tan Phũ Dương ở Trương Gia Quân xong, chắc chắn đã làm những chuyện tương tự. Đây quả thật là điệu bộ nhất quán của đa phần các huynh trai trong Trương Gia Quân, hình như chỉ có trên người những nữ tử nhỏ hơn bọn họ rất nhiều, bọn họ mới có thể tìm thấy tự tôn và tự tin. Ngoài ra, không còn có đam mê nào khác.
Hắn không thể đánh giá hành vi của nhạc phụ mình, cũng không có tư cách can thiệp vào việc nhà của Trương Kim Xưng. Chỉ đành không đáp lời, cười ha ha ăn cháo. Sau khi nói mấy câu phát hiện ra không cùng chủ đề với Trình Danh Chấn, Đỗ Quyên có chút nhụt chí, nàng trợn mắt, hung hãn nói:
- Dù sao nam nhân của cả cái đầm Cự Lộc này, không tìm thấy người nào tốt đẹp cả. Lúc nào cũng đứng núi này trông núi nọ, trong lòng luôn hướng ra bên ngoài. Trương Đại Đương gia cũng sắp sáu mươi rồi, còn có cả Ma Tử Thúc, đúng là người càng già càng không biết xấu hổ…
- Không phải tất cả mọi người đều như vậy!
Trình Danh Chấn hạ đũa xuống, giọng kháng nghị. Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà hắn và một số vị Đương gia khác vẫn luôn bất đồng, giống như giữa một đám sói xám xuất hiện một con sói trắng, bất luận là có ý xấu hay không, đều có một vẻ khác thường.
- Muội biết huynh không giống bọn họ!
Đỗ Quyên nhìn khuôn mặt anh tuấn của Trình Danh Chấn, thở dài đáp lại. Mày rậm, mũi cao, khuôn mặt như dao gọt, đôi môi như rìu đục. Từ lúc nhìn thấy người nam nhân này, đã khiến cho nàng bị mê hoặc, cho đến tận khi hai người thành thân, vẫn là nhìn mãi không chán.
Dùng lời nói của Liễu Nhi mà nói, nam nhân như vậy chắc chắn có rất nhiều nữ nhi thầm thương trộm nhớ, rất khó nắm giữ. Nếu như lo lắng bất an ngày đêm nhìn chằm chằm, chi bằng cả hai đều thoải mái một chút, cho hắn biết điểm tốt của hắn. Nghĩ đến đây, nàng lại thấp giọng bổ sung:
- Nếu như ngày nào đó lang quân thích, thì cứ đưa về nhà. Muội tuy rằng không đọc qua nhiều sách, nhưng cũng biết đức làm vợ…
- Nàng học ở đâu mấy cái lời vớ vẩn đó!
Trình Danh Chấn dùng ngón tay gõ lên trán Đỗ Quyên, thấp giọng quát:
- Đức làm vợ là nạp muội cho phu nhân, sau đó bản thân trốn ra ngoài không về nhà, mắt không nhìn thì tim không đau sao?
Hắn nhanh chóng hiểu được ai đã dạy Đỗ Quyên những điều đó, dở khóc dở cười:
- Nam nhân tam thê tứ muội, đích thức là không gọi là sai. Nhưng ít nhất cũng phải được nam nhân đó yêu thích! Ta chưa từng nghe nói, có người sợ trong nhà còn ít người, nên giúp lang quân của mình tìm cách nạp muội cả!
- Không phải muội nói là nếu như sao?
Đỗ Quyên xoa trán, giọng điệu đáng thương. Nghe ra hàm ý bất mãn trong lời nói của trượng phu, trong lòng nàng rất vui, ngoài miệng cũng dịu dàng săn sóc:
- Muội chỉ nói huynh có thể đem về, muội không thể làm người đàn bà nhỏ mọn. Nhưng bọn họ có thể trượt chân rơi vào hồ nước, hay là không cẩn thận mà bị ngựa giẫm lên hay không, muội cũng không dám đảm bảo!
Trình Danh Chấn cười mệt mỏi, nhẹ giọng đáp:
- Không sao! Đà Tử Thúc cũng đã nói, ta ngủ hơi nhiều, nên luôn luôn nửa mê nửa tỉnh!
- Vậy ngồi xuống, muội lấy cho huynh gối đệm. Đà Tử chết tiệt, cũng không đợi muội vào rồi hẵng đi!
Đỗ Quyên một tay luống cuống đỡ Trình Danh Chấn nghiêng mình dựa vào một bên, vừa trách móc. Lúc quay đầu, vẫn không quên lấy mu bàn tay quệt quệt một chút, tránh để trượng phu phát hiện nước mắt trong mắt của mình.
Vấn đề không thể cùng thảo luận với Tôn Đà Tử, cũng không có cách nào thảo luận với thê tử. Trình Danh Chấn không muốn để thê tử cũng trở nên tâm sự nặng nề giống như mình, cũng không muốn nhìn thấy đôi mắt kia vì mình mà sưng đỏ. Nhẹ nhàng nắm lấy đôi cánh tay của Đỗ Quyên kéo về phía mình, hắn cười cười ra lệnh:
- Không cho phép được khóc nhè, không phải ta vẫn đang khỏe mạnh hay sao? Còn khóc nữa, khóc đến nỗi mắt hư cả, bao nhiêu thuốc cũng không trị nổi!
- Ai khóc chứ! Muội không khóc đâu!
Đỗ Quyên dùng sức thoát khỏi bàn tay của Trình Danh Chấn, nhanh chóng lau mặt, sau đó cười hì một tiếng:
- Tiểu Cửu đáng chết, tỉnh một cái là ức hiếp muội, huynh không biết làm việc khác hay sao?
- Đó là mánh khóe sở trường nhất của ta!
Trình Danh Chấn mặt dày đáp lại, nắm lấy miếng vải bố vắt trên đầu giường, nhẹ nhàng lau sạch sẽ khuôn mặt cho thể tử. Vừa lau xong, nước mắt lại tuôn ra. Đỗ Quyên vừa cười, vừa dùng tay đánh vào lồng ngực của hắn:
- Chỉ biết ngủ, chỉ biết ngủ, gọi thế nào cũng không dậy. Có bản lĩnh thì ngủ tiếp đi, ngủ hết năm nay rồi dậy ăn bánh tết!
Nắm tay đã từng luyện qua võ rất có lực, đánh cho trong lòng Trình Danh Chấn hết một đợt ngọt ngào lại một đợt đau đớn. Quyên Tử gầy đi rồi, hắn có thể nhìn rõ ràng mạch máu ở lưng tay của nàng. Vừa mới trúng một lần độc, lại phải chịu trách nhiệm bảo vệ cả đầm Cự Lộc, sau đó lại hầu hạ con bệnh này qua ngày qua đêm, chỉ có trời mới biết Quyên Tử rốt cuộc đã phải hi sinh bao nhiêu. Còn bản thân hắn thì hình như trước nay chưa hề báo đáp nàng, cũng không nghĩ ra làm thế nào mới khiến nàng thoải mái lên một chút, vui vẻ lên một chút. Ở một mức độ nào đó là bởi vì ngựa chiến vội vã, ở một mức độ nào đó là bởi vì không muốn phải đối mặt với rất nhiều thứ trong đầm này.
Chỉ đấm vài cái, Đỗ Quyên không đành lòng đấm thêm nữa. Cơ thể của Trình Danh Chấn yếu hơn trước, qua lớp quần áo và cơ thịt, nàng có thể cảm nhận được xương cốt cứng rắn.
- Huynh đừng ngủ nữa!
Nàng cười thương lượng, lẫn cả vài phần cầu khẩn.
- Muội sợ, thật sự rất sợ!
- Nha đầu ngốc!
Trình Danh Chấn một tay kéo đầu Đỗ Quyên dựa vào lồng ngực của mình. Hắn không biết làm thế nào để an ủi, thật ra lúc này nói cái gì cũng đều là thừa. Tiếng nhip tim đấp không chỉ là thê tử nghe thấy, mà bản thân hắn cũng nghe thấy. Đó là một trái tim không cam chịu trầm luân, chất chứa rất nhiều chuyện, nhưng lại vẫn ấm nóng như cũ, sưởi cho hai gò má cả thê tử hồng như lửa, sưởi cho máu và cơ thịt của hắn cũng nóng lên, tản ra một hào khí nam nhi.
Ít nhất trước mắt hoàn toàn bị lạc phương hướng, bản thân hắn còn bảo hộ một nữ nhân. Trình Danh Chấn bắt đầu cười, cười đến tâm sự cũng dần dần giãn ra. Hữu Võ Hầu chết tiệt, Đại Tùy chết tiệt, đầm Cự Lộc chết tiệt. Hắn làm gì phải suy xét nhiều như vậy, niềm vui đang ở phía trước, cứ nắm chặt lấy nó rồi tính.
- Cười cái gì?
Đỗ Quyên ngẩng đôi mắt long lanh nước, kinh ngạc hỏi.
- Bị nước dìm bảy quân rồi, đương nhiên phải cười!
Trình Danh Chấn nhẹ nhàng đụng vào vành tai của thê tử, cười trêu chọc.
Đỗ Quyên nhanh chóng cúi đầu, phát hiện ngực Trình Danh Chấn đã bị mình khóc làm cho ướt sũng cả một khoảng, không khỏi bật cười, dùng ngón tay nhẹ nhàng di di phần áo ướt đẫm trên ngực Trình Danh Chấn.
- Vừa khóc vừa cười!
Trình Danh Chấn nhanh chóng bồi thêm một câu, ánh mắt Đỗ Quyên nhanh chóng trừng lên, đưa tay lên chực đánh. Nhìn gương mặt trượng phu vàng như nến, lại có mấy phần không nỡ, nàng hơi cúi đầu, nước mắt nước mũi quệt quệt lên ngực Trình Danh Chấn.
Quệt đủ rồi, hai vợ chồng lại nhìn nhau cười, trong mắt dâng tràn niềm thương tiếc vô hạn.
Mấy tháng liền không gặp, vốn dĩ có rất nhiều lời muốn nói, lúc này bỗng nhiên cảm thấy không nói cũng có thể hiểu. Cứ lặng lẽ nhìn nhau và cười như vậy, cảm nhận sự yên bình hiếm có. Không biết là bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng bước chân nhỏ vụn, còn có tiếng ho khan mấy tiếng, khuôn mặt Đỗ Quyên bỗng nhiên đỏ ửng, trèo lên, ngồi xuống một cách quy củ bên cạnh giường. Trình Danh Chấn cùng vội vã ngồi thẳng dậy, dùng chăn che đi chỗ quần áo ướt đẫm.
Hai người Trình Chu Thị và Liễu Nhi cùng đi vào, bưng một phần thịt khô, một bát cháo mạch, hai phần điểm tâm được chế biến tỉ mỉ, đỏ đỏ xanh xanh, trong mùa đông xem ra rất hiếm.
Được trại chủ phu nhân đích thân phụng dưỡng, Trình Danh Chấn và Đỗ Quyên đều cảm thấy có chút áy náy, vội vàng cúi đầu tạ ơn. Liễu Nhi nhìn thoáng qua Trình Danh Chấn, cười nói:
- Cảm tạ cái gì mà cảm tạ, Tiểu Cửu huynh đệ là thần có công, Đại Đương gia đã dặn dò, muốn ta phải chăm sóc cẩn thận!
Quay đầu nhìn Đỗ Quyên khuôn mặt đã ửng đỏ, thấp giọng khen:
- Muội là có phúc đấy, muội xem tay nghề của lão tỷ tỷ, những người tầm thường không làm được. Có rảnh thì học mấy chiêu, vợ chồng tôn trọng lẫn nhau…
Thất Đương gia Đỗ Quyên không sợ trời không sợ đất, lúc này lại bị nói đến nỗi có chút thẹn thùng, kéo ống tay áo của Liễu Nhi, liên tục gọi tỷ tỷ. Gọi rồi, đột nhiên nhìn thấy khuôn mặt nhân từ của mẹ chồng, chợt lui về phía sau mấy bước, mắt trừng to.
- Làm sao vậy?
Liễu Nhi bị vẻ mặt sinh động của Đỗ Quyên làm cho hoảng sợ, chau mày hỏi. Không đợi Đỗ Quyên đáp lại, nàng cũng phát hiện ra vấn đề trong cách xưng hô của ba người. Nàng trước nay vẫn luôn xưng tỷ muội với Đỗ Quyên, đồng thời cũng gọi mẫu thân của Trình Danh Chấn là lão tỷ tỷ. Nhưng Đỗ Quyên là nương tử của Trình Danh Chấn, con dâu của Trình Chu Thị.
- Chúng ta người nào tính của người nấy, chia ra mà tính!
Làm ra chuyện nực cười thế này, Liễu Nhi cảm thấy vô cùng xấu hổ. Chỉ đành phải che miệng cười, tìm một cái bậc thang cho mình.
- Bọn nam nhân kia, chẳng phải cũng ai tính của người nấy hay sao? Đại Đương gia gọi Tiểu Cửu là huynh đệ, Tam Đương Gia gọi Đại Đương Gia là Nhị ca, Tiểu Cửu lại là con rể của Tam Đương gia, muội còn gọi Đại Đương gia là Nhị Bá…
Đích thực là mơ hồ, trong phòng tất cả mọi người đều cười. Liễu Nhi vừa cười vừa giúp Trình Chu Thị thu dọn bàn, giả vờ làm bộ thở dài, khẽ giọng oán giận:
- Tốt rồi, ước chừng ở đây không có chỗ của ta rồi. Các ngươi là người một nhà cứ ăn từ từ, ta về Đại Đương gia xem tình hình bệnh của Tiểu Cửu.
- Ta đưa muội đi!
Trình Chu Thị cũng tìm cớ, vội vã rời đi.
- Con hầu hạ Tiểu Cửu ăn cơm, sức khỏe củaốn vừa mới khỏi, đừng làm cho nó mệt. Mẹ tiễn phu nhân, tiện cũng muốn đi dạo mấy bước!
Trong nháy mắt, trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng. Cười ấm áp, ngồi quỳ bên cạnh chiếc bàn cơm thấp. Trình Danh Chân lâu lắm không được ăn gì rồi, Đỗ Quyên không dám để hắn ăn nhanh quá, vừa giúp hắn gắp rau thêm cháo, vừa nói chuyện đùa với hắn. Hai vợ chồng cứ nói chuyện mãi, cuối cùng câu chuyện dừng lại ở Liễu Nhi. Trình Danh Chấn do dự một lát, thấp giọng hỏi:
- Mấy ngày nay Trại chủ phu nhân đều ở nhà chúng ta sao? Vậy thì thật là khổ cho tỷ ấy.
- Nghe người ta nói, hình như gần đây tỷ ấy bị thất sủng!
Đỗ Quyên nhìn nhìn bốn phía, sau đó mới nói giọng thật nhỏ thật nhỏ, tức giận:
- Trương Nhị Bá lần này đánh thắng lớn, thanh thế dâng cao. Sau đó có người tặng cho y hai hồ ly, nói là cái gì đại tiểu thư của Thư Hương Môn Đệ, có tri thức hiểu lễ nghĩa. Cho nên Liễu Nhi tỷ tỷ ngày nào cũng chạy ra ngoài, khỏi phải nhìn thấy hai con hồ ly kia mà phiền lòng.
Nói về chuyện của nhà khác, nắm đấm của nàng nắm chặt lại, răng cắn chặt kêu ken két. Nhìn thấy dáng vẻ Đỗ Quyên lòng đầy căm phẫn, Trình Danh Chấn không cần đoán, cũng biết Đỗ Ba Lạt đánh tan Phũ Dương ở Trương Gia Quân xong, chắc chắn đã làm những chuyện tương tự. Đây quả thật là điệu bộ nhất quán của đa phần các huynh trai trong Trương Gia Quân, hình như chỉ có trên người những nữ tử nhỏ hơn bọn họ rất nhiều, bọn họ mới có thể tìm thấy tự tôn và tự tin. Ngoài ra, không còn có đam mê nào khác.
Hắn không thể đánh giá hành vi của nhạc phụ mình, cũng không có tư cách can thiệp vào việc nhà của Trương Kim Xưng. Chỉ đành không đáp lời, cười ha ha ăn cháo. Sau khi nói mấy câu phát hiện ra không cùng chủ đề với Trình Danh Chấn, Đỗ Quyên có chút nhụt chí, nàng trợn mắt, hung hãn nói:
- Dù sao nam nhân của cả cái đầm Cự Lộc này, không tìm thấy người nào tốt đẹp cả. Lúc nào cũng đứng núi này trông núi nọ, trong lòng luôn hướng ra bên ngoài. Trương Đại Đương gia cũng sắp sáu mươi rồi, còn có cả Ma Tử Thúc, đúng là người càng già càng không biết xấu hổ…
- Không phải tất cả mọi người đều như vậy!
Trình Danh Chấn hạ đũa xuống, giọng kháng nghị. Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà hắn và một số vị Đương gia khác vẫn luôn bất đồng, giống như giữa một đám sói xám xuất hiện một con sói trắng, bất luận là có ý xấu hay không, đều có một vẻ khác thường.
- Muội biết huynh không giống bọn họ!
Đỗ Quyên nhìn khuôn mặt anh tuấn của Trình Danh Chấn, thở dài đáp lại. Mày rậm, mũi cao, khuôn mặt như dao gọt, đôi môi như rìu đục. Từ lúc nhìn thấy người nam nhân này, đã khiến cho nàng bị mê hoặc, cho đến tận khi hai người thành thân, vẫn là nhìn mãi không chán.
Dùng lời nói của Liễu Nhi mà nói, nam nhân như vậy chắc chắn có rất nhiều nữ nhi thầm thương trộm nhớ, rất khó nắm giữ. Nếu như lo lắng bất an ngày đêm nhìn chằm chằm, chi bằng cả hai đều thoải mái một chút, cho hắn biết điểm tốt của hắn. Nghĩ đến đây, nàng lại thấp giọng bổ sung:
- Nếu như ngày nào đó lang quân thích, thì cứ đưa về nhà. Muội tuy rằng không đọc qua nhiều sách, nhưng cũng biết đức làm vợ…
- Nàng học ở đâu mấy cái lời vớ vẩn đó!
Trình Danh Chấn dùng ngón tay gõ lên trán Đỗ Quyên, thấp giọng quát:
- Đức làm vợ là nạp muội cho phu nhân, sau đó bản thân trốn ra ngoài không về nhà, mắt không nhìn thì tim không đau sao?
Hắn nhanh chóng hiểu được ai đã dạy Đỗ Quyên những điều đó, dở khóc dở cười:
- Nam nhân tam thê tứ muội, đích thức là không gọi là sai. Nhưng ít nhất cũng phải được nam nhân đó yêu thích! Ta chưa từng nghe nói, có người sợ trong nhà còn ít người, nên giúp lang quân của mình tìm cách nạp muội cả!
- Không phải muội nói là nếu như sao?
Đỗ Quyên xoa trán, giọng điệu đáng thương. Nghe ra hàm ý bất mãn trong lời nói của trượng phu, trong lòng nàng rất vui, ngoài miệng cũng dịu dàng săn sóc:
- Muội chỉ nói huynh có thể đem về, muội không thể làm người đàn bà nhỏ mọn. Nhưng bọn họ có thể trượt chân rơi vào hồ nước, hay là không cẩn thận mà bị ngựa giẫm lên hay không, muội cũng không dám đảm bảo!
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận