Khai Quốc Công Tặc
Chương 1: Tiết thu (30)
Chương 1: Tiết thu (30)
- Trên không chính thì dưới không loạn, có nhiều Hoàng thượng, chắc chắn có nhiều cẩu quan. Cẩu quan chó nhà ngươi không ngờ không ăn hối lộ, còn có thể làm được chức Quận Thủ, thật sự con mẹ nó quá kỳ quái mà.
Lúc này, đến lượt Vương Nhị Mao cười lạnh.
- Lão tử hỏi ngươi, vừa rồi ngươi nói muốn tìm chúng ta là muốn nói gì, hãy nói hết đi, để ta cho ngươi làm ma quỷ ăn no.
- Trương mỗ thân là quan viên Đại Tùy, không thể không thay mặt Hoàng thượng diệt trừ gian nịnh, lại không thể thay triều đình bảo vệ Lê Dương thật tốt, chết không có gì đáng tiếc.
Ngạo khí trên người Trương Văn Kỳ mất hết, thở dài đáp.
- Nhưng trước khi Trương mỗ chết vẫn muốn khuyên Đại vương một câu, ngươi chiếm Lê Dương, có thể tùy tiện lấy vật này vậy nọ, mà những thứ không lấy đi thì đừng động vào, ngàn vạn lần đừng phá hủy nó.
- Ngươi nói là nhà kho Lê Dương này?
Vương Nhị Mao đã dần dần khôi phục lại sự bình tĩnh liền phản ứng nhanh chóng, mang theo vài phần bội phục hỏi. Chết đến nơi rồi, cẩu quan này rõ ràng còn muốn bảo vệ kho lương thực thay chủ nhân gã, thật sự là quá trung thành và tận tâm. Nhưng nhà kho Lê Dương nhất định phải thiêu hủy đấy, Trương Gia Quân chốc lát không tới được, mà xung quanh thành căn bản vô hiểm khả hủ, một khi triều đình điều động đại quân đến đoạt lại, trong nháy mắt là có thể đoạt lại toàn bộ lương thực đấy.
Trương Văn Kỳ thở dài, khẽ gật đầu:
- Nhà kho này là tích trữ hơn hai mươi quận Hà Bắc, năm xưa Dương Huyền Cảm không bỏ được không thiêu hủy nó, Lý tướng quân khốn thủ cô thành cũng không bỏ được không thiêu hủy nó. Đại vương tuy xuất thân thổ phỉ, nhìn cũng có can đảm có kiến thức, không cần thiết phải làm những việc khiến nhân thần cũng căm phẫn này.
- Không làm việc mà nhân thần căm phẫn, quan quân đến đây, sẽ để lại cho ta một con đường sống sao? Ta không thiêu hủy nó, chẳng lẽ để triều đình tuyển quân mua ngựa đến đánh ta sao?
Vương Nhị Mao cười ha ha, ngữ khí hết sức khinh thường cách nói của Trương Văn Kỳ.
Thái Thú Cấp quận Trương Văn Kỳ không ứng đối được, bùi ngùi thở dài. Nhìn bộ dạng nản lòng thoái chí của y, Vương Nhị Mao cũng động chút lòng trắc ẩn tiếc nuối người tài, bước đến gần, ngồi xuống hỏi.
- Nếu ngươi đầu hàng, ta sẽ không đốt nhà kho Lê Dương. Vụ giao dịch này, Quận thủ đại nhân chịu làm không?
Trương Văn Kỳ nghe xong, vẻ mặt đầu tiên là vui vẻ, sau đó lại lộ nét sầu thảm.
- Trương mỗ không thể bảo vệ được Lê Dương, đã là một lần bôi nhọ tổ tông rồi, lại đầu hàng kẻ địch, lại càng hổ thẹn với liệt tổ liệt tông Trương gia. Đại vương đừng ép ta, tuy Trương mỗ thất bại trong tay ngươi, nhưng mặt mũi này, vẫn phải giữ để đi gặp tổ tông!
Vương Nhị Mao đúng là vốn không có hy vọng chiêu hàng đối với kẻ một sách này, nghe đối phương đáp lại như thế, cười cười, sai người kéo gã xuống. Trương Trư Bì cũng khâm phục lòng can đảm và nhân cách của Quận Thủ, tiến lên trước, hạ thấp giọng khuyên nhủ:
- Nhị Mao huynh đệ, ngươi thật sự không thể không giết hắn được sao?
- Giết cái gì mà giết. Người đâu, bắt hắn vào đại lao, hầu hạ ăn uống thật tốt.
Vương Nhị Mao cười khổ vài tiếng, mệnh lệnh các huynh đệ đang nghển cổ đợi giết Trương Văn Kỳ trói lại, nhốt vào lao tù nha môn.
- Lão tử không giết hắn, lão tử muốn hắn thấy, một vị quan tốt chân chính là như thế nào!
Dứt lời, y cũng không thèm để ý tới sự kháng nghị của Trương Văn Kỳ, đi thẳng về vị trí Quận Thủ, ngồi vững vàng, hít một hơi thật sâu, hắng giọng ra lệnh.
- Người tới, dẫn quản lý nhà kho Lê Dương tới cho ta!
Đám lâu la đáp lời, từ trong nhóm lâu la từ trong đám tù binh áp tải Ti thương nhà kho Lê Dương Thang Đức Tài lên đại sảnh. Ti thương đại nhân kia không có khí phách như Quận Thủ Trương Văn kỳ, không đợi người khác đá vào chân, đã quỳ thụp xuống, vừa dập đầu vừa kêu khóc:
- Đại vương tha mạng, Đại vương tha mạng, tiểu nhân chỉ là một kẻ trông coi nhà kho, từ trước tới giờ chưa hề làm chuyện xấu bao giờ.
- Nhìn ngươi như bãi nước tiểu ấy.
Vương Nhị Mao vô cùng khinh thường với nhân cách của đối phương, liền gằn giọng thóa mạ.
- Uy... Uy... Uy... Ô... ô...
Nhóm thân binh làm nha dịch tạm thời cũng biết cách làm cho quan viên Than Đức Tài mất mặt, cùng kêu lên đường uy. Mới quát một một chút, Thang Đức Tài đã sợ ngã khụy xuống đất, quan bào ướt sũng một mảng lớn mà cũng không cảm thấy hổ thẹn, khóc gào to:
- Đại vương, ta thật sự không làm chuyện xấu nào, nhiều nhất là chỉ trộm mấy bao gạo to, nhưng không phải là tử tội.
- Im miệng.
Vương Nhị Mao suýt chút nữa bị gã làm cho tức giận, vỗ bàn thật mạnh.
- Bản quan mặc kệ ngươi trộm lương thực hay trộm gì, bản quan hỏi ngươi, nha kho Lê Dương rốt cuộc còn tồn bao nhiêu lương thực? Ngươi biết tổng số bao nhiêu?
- Có có, tuyệt đối có!
Ti Thương nhà kho Lê Dương Thang Đức Tài nghe đối phương nói tới chỗ tác dụng của mình, bất giác phấn chấn lên.
- Chỗ tiểu nhân có một chồng sổ sách ghi chép mười năm trở lại đây, mỗi một khoản lương thực ra vào đều được ghi chép trên đó rất đầy đủ, tiểu nhân hàng tháng đều thẩm tra đối chiếu, dù không nói ra con số chính xác, thì cũng không ít hơn một ngàn thạch đâu ạ.
- Ta hỏi ngươi rốt cuộc là có bao nhiêu lương thực, chưa không nói là tra sổ sách của ngươi!
Vương Nhị Mao vỗ xuống bàn, mệnh đối phương không được nói những lời vô nghĩa.
Số lương ngàn thạch, tính toán của Ti Thương quan viên sai số không nhỏ, mà lương thực tồn ở nhà kho Lê Dương hẳn là rất lớn, đương nhiên là có thể nghĩ ra rồi. Nhưng Thang Đức Tài báo ra con số lại vượt qua dự đoán của mọi người, không những làm cho nhóm lâu la giật mình trợn mắt há hốc mồm, ngay cả đám quan lại khác đang khóc lóc cầu xin tha mạng cũng ngừng khóc, há hốc miệng.
- Nhà kho Lê Dương là do Tiên hoàng dựng nên để phòng ngừa mất mùa, bên trong có một ngàn hai trăm hai mươi lăm hầm lương thực, nếu chất đầy toàn bộ, mỗi hầm có thể chứa được tám ngàn thạch lương thực...
Vương Nhị Mao nghe được mắt tối sầm lại, thiếu chút nữa thì ngã chổng vó xuống ghế, bất chấp duy trì hình tượng, y bám chặt vào mép bàn, lớn tiếng quát hỏi:
- Hiện tại thì sao, mỗi hầm lương thực có chất đầy hay không?
Ti Thương Thang Đức Tài ngẫm nghĩ một chút thành thật trả lời:
- Đầy, đại bộ phận đều tràn đầy! Dương... Dương Huyền Cảm vận chuyển đi một chút. Lý... Lý tướng quân cấp phát cho dân chúng một ít, nhưng... nhưng đây chẳng qua chỉ là chín... chín trâu mất một sợi lông, không đáng kể. Chỉ là lương thực để trong nhà kho đã quá lâu rồi, không thể ăn được nữa rồi.
- Mẹ nó, thà để lương thực không ăn, cũng không chịu mang đi cứu tế dân chúng, cẩu quan còn không biết xấu hổ ra vẻ cao thâm ở trước mặt lão tử!
Vương Nhị mao liên tục đập bàn, vô cùng tiếc nuối hậm hực, đồng thời cũng tức giận. Quê nhà Quán Đào của y cách nhà kho Lê Dương không xa, đi đò ba ngày là có thể đến, nhưng trong ký ức tuổi thơ của y, hầu như chỉ là đói bụng và không có cơm ăn.
Nghĩ đến nhà kho lương thực lớn tọa ngay trước cửa nhà mình, mà mình lại lúc nào cũng đói bụng đến đầu váng mắt hoa, một luồng lửa giận một lần nửa xông lên đỉnh đầu y.
- Đám cẩu quan các ngươi, bản thân mình thì trộm được, sao lại còn đành lòng để lương thực mục nát, không biết đó là bao mồ hôi nước mắt mới thu hoạch được sao? Mẹ nó, ta thấy các ngươi đều đáng chết, ai cũng không oan!
- Đại nhân, oan uổng a. Đại nhân!
Không dự đoán được Vương Nhị Mao nói trở mặt liền trở mặt, Ti thương Thang Đức Tài cúi đầu sát đất, gào khóc to.
- Chúng ta chỉ biển thủ chút lương thực trong kho, chứ không có gan mở nhà kho phát lương thực. Dù là... dù là Quận thủ đại nhân cũng phải trình lên triều đình, triều đình phúc đáp xuống mới có thể động đến lương thực trong kho đấy.
- Đại nhân, không phải chúng ta thấy chết mà không cứu, năm nay sổ sách vụ đông đã dâng lên rồi, đợi triều đình phê chuẩn xuống thì đã là mùa thu sang năm, nên chết đói đấy, đã sớm chết đói rồi.
Một gã Thư lại khác của nha môn e sợ mình bị vạ lây, liền giành biện bạch cho mình.
Vương Nhị Mao nổi giận đùng đùng vỗ bàn, nhưng lại không có tâm tư tiếp tục giết người, cắn chặt răng, điềm nhiên nói:
- Thang Ti thương, ta hỏi ngươi, hẳn ngươi cũng biết lương thực trong hầm chứa nào là còn tốt, và lương thực trong hầm chứa nào là hỏng hết rồi đúng không?
- Việc này?
Cơ hội sống ngay trước mắt rồi, Thang Ti thương phát hiện mình lại rất khó bắt lấy, do dự một hồi lâu, mới bẩm báo chi tiết:
- Tiểu nhân... tiểu nhân không rõ lắm. Dưới trướng tiểu nhân có rất nhiều Thương trưởng, khố binh, xưa nay là bọn họ phụ trách trông coi lương thực. Tiểu nhân chỉ quản lý tổng sổ thôi.
- Vậy thủ hạ của ngươi đâu?
Vương Nhị Mao hổn hển chửi thề, tiếp tục hỏi.
Thang Ti thương nhìn nhìn đống người ngoài đại sảnh, cung kính trả lời:
- Dưới trướng tiểu nhân tổng cộng có ba mươi Thương trưởng, hơn hai trăm Khố binh, toàn bộ Khố binh đã chạy trốn hết, Thương trưởng thì chạy mười mấy người, bốn người đã bị các hảo hán dưới trướng Đại vương chém chết, còn lại đều quỳ ở bên ngoài.
Chú thích: Theo tư liệu lịch sử, Đại Tùy theo thứ tự thiết lập nhà kho Lê Dương, nhà kho Hà Dương, nhà khó Quảng Thông, nhà ho Lạc Khẩu. Nhà kho Lạc Khẩu là quy mô lớn nhất trong các nhà kho trên, có ba nghìn hầm lương thực, mỗi hầm chứa tám ngàn thạch lương thực. Năm nhà kho lớn này không ngờ trải qua chiến loạn thời Tùy mạt đã tiêu hao hết, tận đến giữa những năm Trinh Quán, mới có Trần Lương của triều Tùy có thể lấy ra giúp nạn thiên tai.
- Trên không chính thì dưới không loạn, có nhiều Hoàng thượng, chắc chắn có nhiều cẩu quan. Cẩu quan chó nhà ngươi không ngờ không ăn hối lộ, còn có thể làm được chức Quận Thủ, thật sự con mẹ nó quá kỳ quái mà.
Lúc này, đến lượt Vương Nhị Mao cười lạnh.
- Lão tử hỏi ngươi, vừa rồi ngươi nói muốn tìm chúng ta là muốn nói gì, hãy nói hết đi, để ta cho ngươi làm ma quỷ ăn no.
- Trương mỗ thân là quan viên Đại Tùy, không thể không thay mặt Hoàng thượng diệt trừ gian nịnh, lại không thể thay triều đình bảo vệ Lê Dương thật tốt, chết không có gì đáng tiếc.
Ngạo khí trên người Trương Văn Kỳ mất hết, thở dài đáp.
- Nhưng trước khi Trương mỗ chết vẫn muốn khuyên Đại vương một câu, ngươi chiếm Lê Dương, có thể tùy tiện lấy vật này vậy nọ, mà những thứ không lấy đi thì đừng động vào, ngàn vạn lần đừng phá hủy nó.
- Ngươi nói là nhà kho Lê Dương này?
Vương Nhị Mao đã dần dần khôi phục lại sự bình tĩnh liền phản ứng nhanh chóng, mang theo vài phần bội phục hỏi. Chết đến nơi rồi, cẩu quan này rõ ràng còn muốn bảo vệ kho lương thực thay chủ nhân gã, thật sự là quá trung thành và tận tâm. Nhưng nhà kho Lê Dương nhất định phải thiêu hủy đấy, Trương Gia Quân chốc lát không tới được, mà xung quanh thành căn bản vô hiểm khả hủ, một khi triều đình điều động đại quân đến đoạt lại, trong nháy mắt là có thể đoạt lại toàn bộ lương thực đấy.
Trương Văn Kỳ thở dài, khẽ gật đầu:
- Nhà kho này là tích trữ hơn hai mươi quận Hà Bắc, năm xưa Dương Huyền Cảm không bỏ được không thiêu hủy nó, Lý tướng quân khốn thủ cô thành cũng không bỏ được không thiêu hủy nó. Đại vương tuy xuất thân thổ phỉ, nhìn cũng có can đảm có kiến thức, không cần thiết phải làm những việc khiến nhân thần cũng căm phẫn này.
- Không làm việc mà nhân thần căm phẫn, quan quân đến đây, sẽ để lại cho ta một con đường sống sao? Ta không thiêu hủy nó, chẳng lẽ để triều đình tuyển quân mua ngựa đến đánh ta sao?
Vương Nhị Mao cười ha ha, ngữ khí hết sức khinh thường cách nói của Trương Văn Kỳ.
Thái Thú Cấp quận Trương Văn Kỳ không ứng đối được, bùi ngùi thở dài. Nhìn bộ dạng nản lòng thoái chí của y, Vương Nhị Mao cũng động chút lòng trắc ẩn tiếc nuối người tài, bước đến gần, ngồi xuống hỏi.
- Nếu ngươi đầu hàng, ta sẽ không đốt nhà kho Lê Dương. Vụ giao dịch này, Quận thủ đại nhân chịu làm không?
Trương Văn Kỳ nghe xong, vẻ mặt đầu tiên là vui vẻ, sau đó lại lộ nét sầu thảm.
- Trương mỗ không thể bảo vệ được Lê Dương, đã là một lần bôi nhọ tổ tông rồi, lại đầu hàng kẻ địch, lại càng hổ thẹn với liệt tổ liệt tông Trương gia. Đại vương đừng ép ta, tuy Trương mỗ thất bại trong tay ngươi, nhưng mặt mũi này, vẫn phải giữ để đi gặp tổ tông!
Vương Nhị Mao đúng là vốn không có hy vọng chiêu hàng đối với kẻ một sách này, nghe đối phương đáp lại như thế, cười cười, sai người kéo gã xuống. Trương Trư Bì cũng khâm phục lòng can đảm và nhân cách của Quận Thủ, tiến lên trước, hạ thấp giọng khuyên nhủ:
- Nhị Mao huynh đệ, ngươi thật sự không thể không giết hắn được sao?
- Giết cái gì mà giết. Người đâu, bắt hắn vào đại lao, hầu hạ ăn uống thật tốt.
Vương Nhị Mao cười khổ vài tiếng, mệnh lệnh các huynh đệ đang nghển cổ đợi giết Trương Văn Kỳ trói lại, nhốt vào lao tù nha môn.
- Lão tử không giết hắn, lão tử muốn hắn thấy, một vị quan tốt chân chính là như thế nào!
Dứt lời, y cũng không thèm để ý tới sự kháng nghị của Trương Văn Kỳ, đi thẳng về vị trí Quận Thủ, ngồi vững vàng, hít một hơi thật sâu, hắng giọng ra lệnh.
- Người tới, dẫn quản lý nhà kho Lê Dương tới cho ta!
Đám lâu la đáp lời, từ trong nhóm lâu la từ trong đám tù binh áp tải Ti thương nhà kho Lê Dương Thang Đức Tài lên đại sảnh. Ti thương đại nhân kia không có khí phách như Quận Thủ Trương Văn kỳ, không đợi người khác đá vào chân, đã quỳ thụp xuống, vừa dập đầu vừa kêu khóc:
- Đại vương tha mạng, Đại vương tha mạng, tiểu nhân chỉ là một kẻ trông coi nhà kho, từ trước tới giờ chưa hề làm chuyện xấu bao giờ.
- Nhìn ngươi như bãi nước tiểu ấy.
Vương Nhị Mao vô cùng khinh thường với nhân cách của đối phương, liền gằn giọng thóa mạ.
- Uy... Uy... Uy... Ô... ô...
Nhóm thân binh làm nha dịch tạm thời cũng biết cách làm cho quan viên Than Đức Tài mất mặt, cùng kêu lên đường uy. Mới quát một một chút, Thang Đức Tài đã sợ ngã khụy xuống đất, quan bào ướt sũng một mảng lớn mà cũng không cảm thấy hổ thẹn, khóc gào to:
- Đại vương, ta thật sự không làm chuyện xấu nào, nhiều nhất là chỉ trộm mấy bao gạo to, nhưng không phải là tử tội.
- Im miệng.
Vương Nhị Mao suýt chút nữa bị gã làm cho tức giận, vỗ bàn thật mạnh.
- Bản quan mặc kệ ngươi trộm lương thực hay trộm gì, bản quan hỏi ngươi, nha kho Lê Dương rốt cuộc còn tồn bao nhiêu lương thực? Ngươi biết tổng số bao nhiêu?
- Có có, tuyệt đối có!
Ti Thương nhà kho Lê Dương Thang Đức Tài nghe đối phương nói tới chỗ tác dụng của mình, bất giác phấn chấn lên.
- Chỗ tiểu nhân có một chồng sổ sách ghi chép mười năm trở lại đây, mỗi một khoản lương thực ra vào đều được ghi chép trên đó rất đầy đủ, tiểu nhân hàng tháng đều thẩm tra đối chiếu, dù không nói ra con số chính xác, thì cũng không ít hơn một ngàn thạch đâu ạ.
- Ta hỏi ngươi rốt cuộc là có bao nhiêu lương thực, chưa không nói là tra sổ sách của ngươi!
Vương Nhị Mao vỗ xuống bàn, mệnh đối phương không được nói những lời vô nghĩa.
Số lương ngàn thạch, tính toán của Ti Thương quan viên sai số không nhỏ, mà lương thực tồn ở nhà kho Lê Dương hẳn là rất lớn, đương nhiên là có thể nghĩ ra rồi. Nhưng Thang Đức Tài báo ra con số lại vượt qua dự đoán của mọi người, không những làm cho nhóm lâu la giật mình trợn mắt há hốc mồm, ngay cả đám quan lại khác đang khóc lóc cầu xin tha mạng cũng ngừng khóc, há hốc miệng.
- Nhà kho Lê Dương là do Tiên hoàng dựng nên để phòng ngừa mất mùa, bên trong có một ngàn hai trăm hai mươi lăm hầm lương thực, nếu chất đầy toàn bộ, mỗi hầm có thể chứa được tám ngàn thạch lương thực...
Vương Nhị Mao nghe được mắt tối sầm lại, thiếu chút nữa thì ngã chổng vó xuống ghế, bất chấp duy trì hình tượng, y bám chặt vào mép bàn, lớn tiếng quát hỏi:
- Hiện tại thì sao, mỗi hầm lương thực có chất đầy hay không?
Ti Thương Thang Đức Tài ngẫm nghĩ một chút thành thật trả lời:
- Đầy, đại bộ phận đều tràn đầy! Dương... Dương Huyền Cảm vận chuyển đi một chút. Lý... Lý tướng quân cấp phát cho dân chúng một ít, nhưng... nhưng đây chẳng qua chỉ là chín... chín trâu mất một sợi lông, không đáng kể. Chỉ là lương thực để trong nhà kho đã quá lâu rồi, không thể ăn được nữa rồi.
- Mẹ nó, thà để lương thực không ăn, cũng không chịu mang đi cứu tế dân chúng, cẩu quan còn không biết xấu hổ ra vẻ cao thâm ở trước mặt lão tử!
Vương Nhị mao liên tục đập bàn, vô cùng tiếc nuối hậm hực, đồng thời cũng tức giận. Quê nhà Quán Đào của y cách nhà kho Lê Dương không xa, đi đò ba ngày là có thể đến, nhưng trong ký ức tuổi thơ của y, hầu như chỉ là đói bụng và không có cơm ăn.
Nghĩ đến nhà kho lương thực lớn tọa ngay trước cửa nhà mình, mà mình lại lúc nào cũng đói bụng đến đầu váng mắt hoa, một luồng lửa giận một lần nửa xông lên đỉnh đầu y.
- Đám cẩu quan các ngươi, bản thân mình thì trộm được, sao lại còn đành lòng để lương thực mục nát, không biết đó là bao mồ hôi nước mắt mới thu hoạch được sao? Mẹ nó, ta thấy các ngươi đều đáng chết, ai cũng không oan!
- Đại nhân, oan uổng a. Đại nhân!
Không dự đoán được Vương Nhị Mao nói trở mặt liền trở mặt, Ti thương Thang Đức Tài cúi đầu sát đất, gào khóc to.
- Chúng ta chỉ biển thủ chút lương thực trong kho, chứ không có gan mở nhà kho phát lương thực. Dù là... dù là Quận thủ đại nhân cũng phải trình lên triều đình, triều đình phúc đáp xuống mới có thể động đến lương thực trong kho đấy.
- Đại nhân, không phải chúng ta thấy chết mà không cứu, năm nay sổ sách vụ đông đã dâng lên rồi, đợi triều đình phê chuẩn xuống thì đã là mùa thu sang năm, nên chết đói đấy, đã sớm chết đói rồi.
Một gã Thư lại khác của nha môn e sợ mình bị vạ lây, liền giành biện bạch cho mình.
Vương Nhị Mao nổi giận đùng đùng vỗ bàn, nhưng lại không có tâm tư tiếp tục giết người, cắn chặt răng, điềm nhiên nói:
- Thang Ti thương, ta hỏi ngươi, hẳn ngươi cũng biết lương thực trong hầm chứa nào là còn tốt, và lương thực trong hầm chứa nào là hỏng hết rồi đúng không?
- Việc này?
Cơ hội sống ngay trước mắt rồi, Thang Ti thương phát hiện mình lại rất khó bắt lấy, do dự một hồi lâu, mới bẩm báo chi tiết:
- Tiểu nhân... tiểu nhân không rõ lắm. Dưới trướng tiểu nhân có rất nhiều Thương trưởng, khố binh, xưa nay là bọn họ phụ trách trông coi lương thực. Tiểu nhân chỉ quản lý tổng sổ thôi.
- Vậy thủ hạ của ngươi đâu?
Vương Nhị Mao hổn hển chửi thề, tiếp tục hỏi.
Thang Ti thương nhìn nhìn đống người ngoài đại sảnh, cung kính trả lời:
- Dưới trướng tiểu nhân tổng cộng có ba mươi Thương trưởng, hơn hai trăm Khố binh, toàn bộ Khố binh đã chạy trốn hết, Thương trưởng thì chạy mười mấy người, bốn người đã bị các hảo hán dưới trướng Đại vương chém chết, còn lại đều quỳ ở bên ngoài.
Chú thích: Theo tư liệu lịch sử, Đại Tùy theo thứ tự thiết lập nhà kho Lê Dương, nhà kho Hà Dương, nhà khó Quảng Thông, nhà ho Lạc Khẩu. Nhà kho Lạc Khẩu là quy mô lớn nhất trong các nhà kho trên, có ba nghìn hầm lương thực, mỗi hầm chứa tám ngàn thạch lương thực. Năm nhà kho lớn này không ngờ trải qua chiến loạn thời Tùy mạt đã tiêu hao hết, tận đến giữa những năm Trinh Quán, mới có Trần Lương của triều Tùy có thể lấy ra giúp nạn thiên tai.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận