Khai Quốc Công Tặc
Chương 78: Đông Môn (30)
Chương 78: Đông Môn (30)
- Thúc thúc ta mong muốn gả con gái cho ngươi, ngươi còn mặt mũi mà mắng thúc thúc vô lương tâm!
Cọc gỗ ngắn cười ha hả nói trúng thóp của đối phương:
- Đừng nói bản thân ngươi tay thô, cầm rìu còn nắm không chắc…
Bốn gã tiểu lâu la cười hỉ hả, Trình Danh Chấn nhanh chóng đã tìm hiểu được lai lịch chi tiết. Mấy tên này đều đến từ một thôn, vì lũ lớn xảy ra vào mùa xuân, quan phủ lại từ chối cứu tế nên phải đầu quân cho Trương Kim Xưng. Mà dưới trướng của Trương Kim Xưng, bọn họ thuộc Cẩm trại của Thất đương gia Đỗ Quyên, xưa nay rất ít khi ra trận đánh giặc, vì thế thức ăn tiếp tế còn lâu mới sánh được với binh mã chính thống của Trương Kim Xưng.
- Hỏa trại mà ban nãy các ngươi nói chính là thân binh của Trương đại đương gia sao? Ta ở Thiên Khu lữ trong thành, cũng là thân binh của huyện lệnh ta. Có điều không ai thiên vị cho bọn ta, thường ngày ăn giống như các huynh đệ ở nhóm khác!
Vừa dùng con dao cạo gân thịt, Trình Danh Chấn vừa vô tình hỏi.
- Chúng ta bên này cũng không phải thiên vị riêng biệt cho Sơn trại và Lâm trại. Chỉ là trước khi đánh trận mới khao quân…
Tên tiểu đầu mục biệt hiệu là mộc tạc không hề đề phòng, buột miệng trả lời Trình Danh Chấn. Nói được một nửa, gã bỗng nhận ra không nên tiết lộ bí mật, vội vàng lấy miếng xương chặn mồm lại, mở to mắt nhìn phản ứng của đối phương.
Trình Danh Chấn rõ ràng nhiệt tình với đống gân thịt trên miếng xương hơn cả tình hình quân sự, hắn luôn tay gọt thịt ra rồi chấm xuống nước tương đen và thả tọt vào mồm.
- Ta từ nhỏ đã thích ăn gân thịt trên xương, nhai rất hay! Vị đại ca nào lại đi lấy một mâm thịt nữa tới đây đi, đã nói hai ngày nay ta không ăn cơm mà, đói quá…
Nhìn đống xương đã bị gặm trắng hếu trên bàn, đám lâu la ngượng ngùng cười. Đối với năm tên đã lâu không được ăn mặn mà nói thì một mâm thịt nướng quả thật hơi ít. Nhưng giờ lại đến tiền doanh lấy thịt, có khi sẽ bị Vương đương gia quản lý thức ăn dùng roi đánh chết mất. Dù sao mâm thịt kia đã nói là dành riêng cho mình Trình Danh Chấn, căn bản không có phần của bốn tên bọn chúng.
Thấy mọi người không ai chịu nhúc nhích, Trình Danh Chấn đành phải cười nói thêm một câu:
- Không sao, cứ nói là ta ăn. Bọn họ nhất định sẽ cho. Quan phủ xử trảm tử tù, ngày hôm trước còn cho bữa ăn ngon cơ mà, huống hồ Đại đương gia các ngươi khi công thành còn phải lấy ta ra uy hiếp những người trong thành!
Vừa dứt lời, không khí vui vẻ trong lều lập tức không còn nữa. Bốn gã lâu la trừng mắt nhìn Trình Danh Chấn, chẳng cần biết tay đầy mỡ màng nhưng năm ngón tay nắm chặt lấy chuôi đao bên hông.
Đêm nay vào thành hành động là việc chư vị đương gia mới bàn bạc lúc chập tối, nghiêm cấm tiết lộ bất cứ thông tin nào cho người ngoài. Tên tiểu hoạt đầu trước mắt cũng quá tinh quái, lại chỉ dựa vào mấy miếng thịt đã moi được sự thực rồi.
- Buổi chiều ta đã đoán được rồi. Đại đương gia các ngươi vì muốn Lâm huyện lệnh lơ là mới để Vương Nhị Mao đưa thư vào thành!
Nỗi kinh ngạc kìm nén trong lòng, Trình Danh Chấn tỏ ra không có gì liền nói thêm vào. Lúc này dao cắt thịt lại quay lại trên tay hắn, nhưng hắn không dám chắc sau khi giết bốn tên này sẽ không kinh động đến đám lâu la khác bên ngoài. Vì thế chi bằng tiếp tục giả vờ ngu ngốc, ném dao lên bàn để đánh lừa bọn chúng.
- Chỉ là ta không ngờ Trương đại đương gia nóng vội như vậy, tối nay đã vào thành rồi! Các ngươi mang cho ta chút rượu, dù sao phải chết thì hãy để cho ta uống vui vẻ.
Chiêu này quả nhiên hiệu quả, mấy tên lâu la thấy Trình Danh Chấn ném trả đoản đao liền buông lỏng cảnh giác. Bốn người, quả thật không thể để một gã choai choai hù dọa được. Huống hồ đối phương luôn khách khí mời mình ăn uống, chưa từng thể hiện chút thù địch nào.
Nghĩ đến đây, tên đầu mục đầu tiên cảm thấy nóng mặt, nhếch miệng ra lệnh cho đám thuộc hạ:
- Cọc gỗ ngắn, Cẩu Thặng, hai ngươi đi đi. Cứ nói theo lệnh của Thất đương gia, không được thất lễ với Trình công tử! Chúng ta chuốc say Trình công tử, cũng tránh cho hắn đỡ khó chịu trong lòng!
- Vâng!
Hai tên lâu la đó vâng một tiếng rồi đứng dậy ra khỏi trướng. Mộc tạc và một tên khác là Cửu Thành vẫn thấy ngượng ngùng, nhân lúc thu dọn đống xương trên bàn đã khẽ an ủi:
- Trình công tử cũng đừng quá buồn. Đại đương gia của chúng ta thực sự muốn tối nay nhân lúc đêm tối sẽ vào thành, nhưng người không muốn lấy đầu của công tử đi tế cờ. Người luôn coi Thất đương gia như con gái ruột, công tử có thể được ở trong doanh trướng của Thất đương gia thì Đại đương gia chắc chắn cũng không nảy sinh lòng xấu xa với công tử!
Trình Danh Chấn nghiêng người về phía sau, cười gượng không dứt:
- Đại đương gia của ngươi lừa ta giống như con khỉ vậy. Canh ba tấn công thành hay canh năm? Đến lúc đó ta sẽ bị đặt ở đâu?
- Thất đương gia đã dặn dò, không được nói cho ngài biết, để ngài ngủ ngon. Đợi canh ba vào thành, Thất đương gia sẽ đích thân đón Vương Nhị Mao và người nhà công tử ra!
Mộc Tạc cũng thật thà bẩm báo.
Thất đương gia Đỗ Quyên chưa bao giờ để cho bất kỳ người đàn ông nào trong quân lính họ Trương vào quân trướng của nàng duy có chàng thiếu niên khôi ngô tuấn tú trước mặt được vào, hơn nữa ở liên tiếp hai đêm liền. Nếu làm thân binh mà đến giờ ngay cả tâm tư nữ nhi đó của Thất đương gia cũng không đoán được thì cũng đừng tiếp tục làm thân binh nữa. Vì thế hôm nay lấy lòng Trình công tử, đồng nghĩa với tương lai lấy lòng Thất đương gia. Không cầu được thăng chức nhanh mà ít nhất lần sau khi công phá thành không bị phái lên tiền tuyến.
- Ôi!
Trình Danh Chấn ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống, hai tay kê sau đầu, nhìn đờ đẫn lên nóc lều. Nước mắt không kìm được cứ tuôn ra, lăn dài xuống tấm đệm da.
- Ngài, ngài đừng buồn nữa. Thực ra, thực ra Trương đại đương gia không hung ác như lời đồn. Chúng ta rất ít, rất ít khi giết người, chỉ là, chỉ là khi bất đắc dĩ…
Tên Mộc Tạc có lòng tốt lẩm bẩm an ủi. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác, gã biết trong lòng mình chắc chắn sẽ rất khó chịu. Dù sao bằng hữu, người thân đều ở trong thành, qua đêm nay không biết mấy người bảo toàn được tính mạng.
Trình Danh Chấn tiếp tục thở dài rơi lệ, lăn lộn trên tấm đệm da chó như con lươn:
- Bất đắc dĩ, Trương đại đương gia bất đắc dĩ bao lần rồi?
- Đại, Đại đương gia…
Mộc Tạc và Cửu Thành không biết thanh minh cho người khác thế nào. Giết người, phóng hỏa, tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành, dường như từ khi nhập bọn đến giờ, những chuyện này mỗi năm đều diễn ra một hai lần. Lần này trong thành đã đưa lương thực ra, nhưng không biết xuất phát từ nguyên nhân gì.
Đám tiểu lâu la này không thể đoán được suy nghĩ của các trại chủ. Rất nhanh, bọn chúng cũng không cần tiếp tục ngượng ngùng vì điều này nữa. Tấm thảm da chó dưới người Trình Danh Chấn đột nhiên tự cuốn lại, móc chặt trên đỉnh đầu bọn chúng. Ngay sau đó, hai tên chỉ cảm thấy đau sau gáy và mất đi toàn bộ cảm giác.
Mới vừa còn thở dài gào khóc trên đất, Trình Danh Chấn đã nhảy lên, dùng cục xương trong tay đập mạnh mấy phát vào gáy hai tên lâu la, cho đến khi chắc chắn chúng đã ngất mới nhanh chóng tháo quần áo vào đoản đao của Mộc Tạc ra mặc lên người mình. Làm xong tất cả, hắn đắp chăn lên hai tên này, với lấy con dao gọt xương trên bàn cắm vào lưng, sau đó vén rèm cửa lên, nghênh ngang đi ra ngoài trướng.
Bên ngoài đám lâu la qua lại rất đông, đèn đuốc sáng một vùng, không phải là thời cơ tốt nhất để hành thích. Tuy nhiên Trình Danh Chấn đã không thể chờ thêm được nữa, một khi quân địch bắt đầu công thành, có hay không sự chỉ huy của Trương Kim Xưng thì kết cục của huyện Quán Đào cơ bản là giống nhau. Lâm huyện lệnh không thể ngờ rằng ban ngày Trương Kim Xưng vừa nhận lễ vật xong mà buổi tối đã lập tức phát động tiến công. Kẻ địch toàn lực hành động, đám hương dũng của huyện Quán Đào cũng không thể tạo kỳ tích lần trước được.
Cũng may đám lâu la dưới trướng của Trương Kim Xưng thiếu đề phòng, hoặc là, bọn chúng đều không nghĩ một gã choai choai có thể gây ra sóng gió gì trong mười mấy vạn đại quân. Vì thế căn bản không ai lại gần nhìn kĩ xem người từ trong trướng đi ra là Mộc Tạc hay khách quý bị giam giữ, mặc cho Trình Danh Chấn nghênh ngang đi qua ngay dưới mắt bọn họ.
Càng đến gần trung quân của Trương Kim Xưng, quân lính đi lại trong doanh trại càng nhiều, rất nhiều người đàn ông cao lớn vạm vã vui vẻ phấn khởi như đang ăn tết. Trong đội ngũ túm năm tụm ba đó có người khiêng thang mây dài, bên viền của nó còn có màu xanh tươi mới, vừa nhìn là biết ngay thang may này được gấp rút chế ra hai ngày nay.
Ngay từ đầu, Trương Kim Xưng đã không mắc lừa! Khi Trình Danh Chấn nhìn thấy thang mây đã đoán ngay được toàn bộ kế sách của kẻ địch. Bọn chúng sở dĩ đồng ý yêu cầu của Lâm huyện lệnh là vì cũng cần thời gian chế tạo gấp gáp khí giới để tấn công thành. Còn lương thực và lợn sống cực khổ chuyển từ trong thành ra vừa hay để Trương Kim Xưng tiếp viện khao tam quân trước cuộc chiến.
- Đừng mong đối phương là thằng ngốc!
Trong tiếng người ầm ĩ, Trình Danh Chấn một lần nữa nghe thấy tiếng cười lạnh lùng của Trương Kim Xưng. Hắn nắm chặt chuôi đao ở hông, bước đi nhanh hơn. Việc mình trốn thoát rất nhanh sẽ bị Cọc gỗ và Cẩu Thặng quay về phát hiện ra. Trước lúc này, mình phải lẩn đến cạnh Trương Kim Xưng, dùng con dao gọt xương đâm vào bụng con yêu quái từng nuốt vô số tim gan người sống kia.
- U u – u u – u u.
Có người thổi còi báo động, người nhanh chóng chạy về đại trướng da bò. Trình Danh Chấn cứng rắn chạy theo đám người đó, lao nhanh về phía trước. Đúng là thổ phỉ, để tìm một người chạy trốn phải báo hiệu toàn doanh trại! Đây đúng là giúp mình tạo cơ hội, trong đám người kêu loạn, Trương Kim Xưng sao có thể phân biệt được người báo tin nào là thật, người nào là giả?
Ngày càng nhiều đám lâu la chạy qua người hắn, còn có kẻ phi ngựa chạy trong quân doanh. Đám người này nể mặt Trình Tiểu Cửu quá, vì sự bỏ trốn của hắn mà hoảng loạn tới mức này! Có tiếng bước chân rất nhanh tiến lại gần hắn, Trình Danh Chấn mau chóng rút đao, toàn thân phòng bị. Người này cũng không quay đầu lại, vừa chạy vừa hét:
- Địch tập kích, địch tập kích…
- Nói bậy kẻ địch đâu ra!
Một giọng nói rất quen thuộc chất vấn thay cho Trình Danh Chấn, ngay sau đó, Đỗ Ba Lạt vai trần chạy từ trong quân trướng ra, tay xách mạch đao. Y nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt mà phẫn nộ giơ binh khí lên, vô số lưu tinh kéo cái đuôi dài từ chính giữa phía đông bắn đến, đốt lên các ngọn lửa trong quân doanh.
- Thúc thúc ta mong muốn gả con gái cho ngươi, ngươi còn mặt mũi mà mắng thúc thúc vô lương tâm!
Cọc gỗ ngắn cười ha hả nói trúng thóp của đối phương:
- Đừng nói bản thân ngươi tay thô, cầm rìu còn nắm không chắc…
Bốn gã tiểu lâu la cười hỉ hả, Trình Danh Chấn nhanh chóng đã tìm hiểu được lai lịch chi tiết. Mấy tên này đều đến từ một thôn, vì lũ lớn xảy ra vào mùa xuân, quan phủ lại từ chối cứu tế nên phải đầu quân cho Trương Kim Xưng. Mà dưới trướng của Trương Kim Xưng, bọn họ thuộc Cẩm trại của Thất đương gia Đỗ Quyên, xưa nay rất ít khi ra trận đánh giặc, vì thế thức ăn tiếp tế còn lâu mới sánh được với binh mã chính thống của Trương Kim Xưng.
- Hỏa trại mà ban nãy các ngươi nói chính là thân binh của Trương đại đương gia sao? Ta ở Thiên Khu lữ trong thành, cũng là thân binh của huyện lệnh ta. Có điều không ai thiên vị cho bọn ta, thường ngày ăn giống như các huynh đệ ở nhóm khác!
Vừa dùng con dao cạo gân thịt, Trình Danh Chấn vừa vô tình hỏi.
- Chúng ta bên này cũng không phải thiên vị riêng biệt cho Sơn trại và Lâm trại. Chỉ là trước khi đánh trận mới khao quân…
Tên tiểu đầu mục biệt hiệu là mộc tạc không hề đề phòng, buột miệng trả lời Trình Danh Chấn. Nói được một nửa, gã bỗng nhận ra không nên tiết lộ bí mật, vội vàng lấy miếng xương chặn mồm lại, mở to mắt nhìn phản ứng của đối phương.
Trình Danh Chấn rõ ràng nhiệt tình với đống gân thịt trên miếng xương hơn cả tình hình quân sự, hắn luôn tay gọt thịt ra rồi chấm xuống nước tương đen và thả tọt vào mồm.
- Ta từ nhỏ đã thích ăn gân thịt trên xương, nhai rất hay! Vị đại ca nào lại đi lấy một mâm thịt nữa tới đây đi, đã nói hai ngày nay ta không ăn cơm mà, đói quá…
Nhìn đống xương đã bị gặm trắng hếu trên bàn, đám lâu la ngượng ngùng cười. Đối với năm tên đã lâu không được ăn mặn mà nói thì một mâm thịt nướng quả thật hơi ít. Nhưng giờ lại đến tiền doanh lấy thịt, có khi sẽ bị Vương đương gia quản lý thức ăn dùng roi đánh chết mất. Dù sao mâm thịt kia đã nói là dành riêng cho mình Trình Danh Chấn, căn bản không có phần của bốn tên bọn chúng.
Thấy mọi người không ai chịu nhúc nhích, Trình Danh Chấn đành phải cười nói thêm một câu:
- Không sao, cứ nói là ta ăn. Bọn họ nhất định sẽ cho. Quan phủ xử trảm tử tù, ngày hôm trước còn cho bữa ăn ngon cơ mà, huống hồ Đại đương gia các ngươi khi công thành còn phải lấy ta ra uy hiếp những người trong thành!
Vừa dứt lời, không khí vui vẻ trong lều lập tức không còn nữa. Bốn gã lâu la trừng mắt nhìn Trình Danh Chấn, chẳng cần biết tay đầy mỡ màng nhưng năm ngón tay nắm chặt lấy chuôi đao bên hông.
Đêm nay vào thành hành động là việc chư vị đương gia mới bàn bạc lúc chập tối, nghiêm cấm tiết lộ bất cứ thông tin nào cho người ngoài. Tên tiểu hoạt đầu trước mắt cũng quá tinh quái, lại chỉ dựa vào mấy miếng thịt đã moi được sự thực rồi.
- Buổi chiều ta đã đoán được rồi. Đại đương gia các ngươi vì muốn Lâm huyện lệnh lơ là mới để Vương Nhị Mao đưa thư vào thành!
Nỗi kinh ngạc kìm nén trong lòng, Trình Danh Chấn tỏ ra không có gì liền nói thêm vào. Lúc này dao cắt thịt lại quay lại trên tay hắn, nhưng hắn không dám chắc sau khi giết bốn tên này sẽ không kinh động đến đám lâu la khác bên ngoài. Vì thế chi bằng tiếp tục giả vờ ngu ngốc, ném dao lên bàn để đánh lừa bọn chúng.
- Chỉ là ta không ngờ Trương đại đương gia nóng vội như vậy, tối nay đã vào thành rồi! Các ngươi mang cho ta chút rượu, dù sao phải chết thì hãy để cho ta uống vui vẻ.
Chiêu này quả nhiên hiệu quả, mấy tên lâu la thấy Trình Danh Chấn ném trả đoản đao liền buông lỏng cảnh giác. Bốn người, quả thật không thể để một gã choai choai hù dọa được. Huống hồ đối phương luôn khách khí mời mình ăn uống, chưa từng thể hiện chút thù địch nào.
Nghĩ đến đây, tên đầu mục đầu tiên cảm thấy nóng mặt, nhếch miệng ra lệnh cho đám thuộc hạ:
- Cọc gỗ ngắn, Cẩu Thặng, hai ngươi đi đi. Cứ nói theo lệnh của Thất đương gia, không được thất lễ với Trình công tử! Chúng ta chuốc say Trình công tử, cũng tránh cho hắn đỡ khó chịu trong lòng!
- Vâng!
Hai tên lâu la đó vâng một tiếng rồi đứng dậy ra khỏi trướng. Mộc tạc và một tên khác là Cửu Thành vẫn thấy ngượng ngùng, nhân lúc thu dọn đống xương trên bàn đã khẽ an ủi:
- Trình công tử cũng đừng quá buồn. Đại đương gia của chúng ta thực sự muốn tối nay nhân lúc đêm tối sẽ vào thành, nhưng người không muốn lấy đầu của công tử đi tế cờ. Người luôn coi Thất đương gia như con gái ruột, công tử có thể được ở trong doanh trướng của Thất đương gia thì Đại đương gia chắc chắn cũng không nảy sinh lòng xấu xa với công tử!
Trình Danh Chấn nghiêng người về phía sau, cười gượng không dứt:
- Đại đương gia của ngươi lừa ta giống như con khỉ vậy. Canh ba tấn công thành hay canh năm? Đến lúc đó ta sẽ bị đặt ở đâu?
- Thất đương gia đã dặn dò, không được nói cho ngài biết, để ngài ngủ ngon. Đợi canh ba vào thành, Thất đương gia sẽ đích thân đón Vương Nhị Mao và người nhà công tử ra!
Mộc Tạc cũng thật thà bẩm báo.
Thất đương gia Đỗ Quyên chưa bao giờ để cho bất kỳ người đàn ông nào trong quân lính họ Trương vào quân trướng của nàng duy có chàng thiếu niên khôi ngô tuấn tú trước mặt được vào, hơn nữa ở liên tiếp hai đêm liền. Nếu làm thân binh mà đến giờ ngay cả tâm tư nữ nhi đó của Thất đương gia cũng không đoán được thì cũng đừng tiếp tục làm thân binh nữa. Vì thế hôm nay lấy lòng Trình công tử, đồng nghĩa với tương lai lấy lòng Thất đương gia. Không cầu được thăng chức nhanh mà ít nhất lần sau khi công phá thành không bị phái lên tiền tuyến.
- Ôi!
Trình Danh Chấn ngửa mặt lên trời rồi ngã xuống, hai tay kê sau đầu, nhìn đờ đẫn lên nóc lều. Nước mắt không kìm được cứ tuôn ra, lăn dài xuống tấm đệm da.
- Ngài, ngài đừng buồn nữa. Thực ra, thực ra Trương đại đương gia không hung ác như lời đồn. Chúng ta rất ít, rất ít khi giết người, chỉ là, chỉ là khi bất đắc dĩ…
Tên Mộc Tạc có lòng tốt lẩm bẩm an ủi. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác, gã biết trong lòng mình chắc chắn sẽ rất khó chịu. Dù sao bằng hữu, người thân đều ở trong thành, qua đêm nay không biết mấy người bảo toàn được tính mạng.
Trình Danh Chấn tiếp tục thở dài rơi lệ, lăn lộn trên tấm đệm da chó như con lươn:
- Bất đắc dĩ, Trương đại đương gia bất đắc dĩ bao lần rồi?
- Đại, Đại đương gia…
Mộc Tạc và Cửu Thành không biết thanh minh cho người khác thế nào. Giết người, phóng hỏa, tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành, dường như từ khi nhập bọn đến giờ, những chuyện này mỗi năm đều diễn ra một hai lần. Lần này trong thành đã đưa lương thực ra, nhưng không biết xuất phát từ nguyên nhân gì.
Đám tiểu lâu la này không thể đoán được suy nghĩ của các trại chủ. Rất nhanh, bọn chúng cũng không cần tiếp tục ngượng ngùng vì điều này nữa. Tấm thảm da chó dưới người Trình Danh Chấn đột nhiên tự cuốn lại, móc chặt trên đỉnh đầu bọn chúng. Ngay sau đó, hai tên chỉ cảm thấy đau sau gáy và mất đi toàn bộ cảm giác.
Mới vừa còn thở dài gào khóc trên đất, Trình Danh Chấn đã nhảy lên, dùng cục xương trong tay đập mạnh mấy phát vào gáy hai tên lâu la, cho đến khi chắc chắn chúng đã ngất mới nhanh chóng tháo quần áo vào đoản đao của Mộc Tạc ra mặc lên người mình. Làm xong tất cả, hắn đắp chăn lên hai tên này, với lấy con dao gọt xương trên bàn cắm vào lưng, sau đó vén rèm cửa lên, nghênh ngang đi ra ngoài trướng.
Bên ngoài đám lâu la qua lại rất đông, đèn đuốc sáng một vùng, không phải là thời cơ tốt nhất để hành thích. Tuy nhiên Trình Danh Chấn đã không thể chờ thêm được nữa, một khi quân địch bắt đầu công thành, có hay không sự chỉ huy của Trương Kim Xưng thì kết cục của huyện Quán Đào cơ bản là giống nhau. Lâm huyện lệnh không thể ngờ rằng ban ngày Trương Kim Xưng vừa nhận lễ vật xong mà buổi tối đã lập tức phát động tiến công. Kẻ địch toàn lực hành động, đám hương dũng của huyện Quán Đào cũng không thể tạo kỳ tích lần trước được.
Cũng may đám lâu la dưới trướng của Trương Kim Xưng thiếu đề phòng, hoặc là, bọn chúng đều không nghĩ một gã choai choai có thể gây ra sóng gió gì trong mười mấy vạn đại quân. Vì thế căn bản không ai lại gần nhìn kĩ xem người từ trong trướng đi ra là Mộc Tạc hay khách quý bị giam giữ, mặc cho Trình Danh Chấn nghênh ngang đi qua ngay dưới mắt bọn họ.
Càng đến gần trung quân của Trương Kim Xưng, quân lính đi lại trong doanh trại càng nhiều, rất nhiều người đàn ông cao lớn vạm vã vui vẻ phấn khởi như đang ăn tết. Trong đội ngũ túm năm tụm ba đó có người khiêng thang mây dài, bên viền của nó còn có màu xanh tươi mới, vừa nhìn là biết ngay thang may này được gấp rút chế ra hai ngày nay.
Ngay từ đầu, Trương Kim Xưng đã không mắc lừa! Khi Trình Danh Chấn nhìn thấy thang mây đã đoán ngay được toàn bộ kế sách của kẻ địch. Bọn chúng sở dĩ đồng ý yêu cầu của Lâm huyện lệnh là vì cũng cần thời gian chế tạo gấp gáp khí giới để tấn công thành. Còn lương thực và lợn sống cực khổ chuyển từ trong thành ra vừa hay để Trương Kim Xưng tiếp viện khao tam quân trước cuộc chiến.
- Đừng mong đối phương là thằng ngốc!
Trong tiếng người ầm ĩ, Trình Danh Chấn một lần nữa nghe thấy tiếng cười lạnh lùng của Trương Kim Xưng. Hắn nắm chặt chuôi đao ở hông, bước đi nhanh hơn. Việc mình trốn thoát rất nhanh sẽ bị Cọc gỗ và Cẩu Thặng quay về phát hiện ra. Trước lúc này, mình phải lẩn đến cạnh Trương Kim Xưng, dùng con dao gọt xương đâm vào bụng con yêu quái từng nuốt vô số tim gan người sống kia.
- U u – u u – u u.
Có người thổi còi báo động, người nhanh chóng chạy về đại trướng da bò. Trình Danh Chấn cứng rắn chạy theo đám người đó, lao nhanh về phía trước. Đúng là thổ phỉ, để tìm một người chạy trốn phải báo hiệu toàn doanh trại! Đây đúng là giúp mình tạo cơ hội, trong đám người kêu loạn, Trương Kim Xưng sao có thể phân biệt được người báo tin nào là thật, người nào là giả?
Ngày càng nhiều đám lâu la chạy qua người hắn, còn có kẻ phi ngựa chạy trong quân doanh. Đám người này nể mặt Trình Tiểu Cửu quá, vì sự bỏ trốn của hắn mà hoảng loạn tới mức này! Có tiếng bước chân rất nhanh tiến lại gần hắn, Trình Danh Chấn mau chóng rút đao, toàn thân phòng bị. Người này cũng không quay đầu lại, vừa chạy vừa hét:
- Địch tập kích, địch tập kích…
- Nói bậy kẻ địch đâu ra!
Một giọng nói rất quen thuộc chất vấn thay cho Trình Danh Chấn, ngay sau đó, Đỗ Ba Lạt vai trần chạy từ trong quân trướng ra, tay xách mạch đao. Y nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt mà phẫn nộ giơ binh khí lên, vô số lưu tinh kéo cái đuôi dài từ chính giữa phía đông bắn đến, đốt lên các ngọn lửa trong quân doanh.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận