Khai Quốc Công Tặc
Chương 166: Vấn đỉnh (32)
Chương 166: Vấn đỉnh (32)
Kế hoạch của Trình Danh Chấn vô cùng liều lĩnh, hắn muốn lợi dụng địa hình chỗ bãi nước cạn bùn dày chỗ hạ du sông Nhu Thủy, không thuận lợi cho việc đột phá bằng tốc độ của đối phương, một mẻ xử đẹp Sài Thiệu.
Có ba lý do thôi thúc hắn đưa ra cái quyết định liều lĩnh này, thứ nhất, binh lực trước mắt của hai bên địch ta chênh lệch rõ ràng, Minh Châu quân và Thạch gia quân hợp lại, số người vừa vặn bằng nửa quân số của Sài Thiệu, đường đường chính chính bày trận quyết đấu, về cơ bản thì đúng là giơ đầu chịu chết. Vì thế, chỉ có thể dùng quỷ kế để giành thắng lợi. Thứ hai, quân địch do Sài Thiệu chỉ huy chạy suốt quãng đường dài tới, dọc đường căn bản không được nghỉ ngơi cẩn thận, đến bây giờ đã trở thành nỏ mạnh hết đà. Điều này, từ chuyện bọn họ có thể một đêm chiếm được thành Tiên Ngu lại không thể làm gì được mấy trăm quân do Ngũ Thiên Tích chỉ huy phòng thủ trên cây cầu gỗ đó, là có thể nhận ra một cách rõ ràng. Nếu như có thể nắm chắc thời cơ đánh cho một trận phủ đầu, rất có thể có được hiệu quả tuyệt vời. Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất. Hắn căn bản không có thời gian cùng Sài Thiệu tiêu hao tiếp. Binh mã của ltk và ln bất cứ lúc nào cũng có thể đánh giết tới, một khi “Lý gia quân” ba đường hợp vây, Minh Châu quân chắc chắn chết không có đất chôn.
Hoàn thành kế hoạch cụ thể này là Thạch Toản dẫn khoảng năm ngàn binh mã, cùng đám Ngũ Thiên Tích, Thạch Trọng một đường chặn ở phòng tuyến bãi Bạch Sa, chặn Sài Thiệu lại bằng bất cứ giá nào, làm đối phương không có cách nào lên bờ thuận lợi. Còn bản thân Trình Danh Chấn thì, dẫn toàn bộ người ngựa trong Minh Châu doanh và các huynh đệ Thạch gia quân còn lại từ cây cầu hiện còn nằm trong vòng kiểm soát của mình giết qua, tới sau lưng Sài Thiệu, cho hắn hai mặt giáp công.
Một khi Trình Danh Chấn tới nơi, quân Sài Thiệu trước sau bị địch tấn công, dưới chân lại là thu thủy băng lạnh ắt sẽ sụp đổ. Ngộ nhỡ trước khi Trình Danh Chấn đến được vị trí chỉ định, phòng tuyến Bạch Sa bị Sài Thiệu công phá, thì toàn bộ chiến thuật tác chiến coi như thất bại, đám Thạch Toản và Ngũ Thiên Tích cũng sẽ thật tử nhất sinh.
- Kế này, khả năng thắng bại cũng chỉ có năm- năm, Thạch đại ca....
Trình Danh Chấn sơ lược trình bày xong suy nghĩ của mình, nhìn ánh mắt Thạch Toản, thấp giọng trưng cầu ý kiến đối phương.
- Làm, đừng nói có năm phần thắng, có hai phần thắng cũng làm! Luyến tiếc đứa nhỏ không tóm được sói!
Thạch Toản đập bàn, không chút do dự đưa ra quyết định. Suy nghĩ của y hoàn toàn đơn giản so với suy nghĩ của Trình Danh Chấn. Bố đây đại vương một núi, nghĩ năm đó ngoài cái mạng này là của mình ra, cái gì cũng không có. Bây giờ bố đây sơn hào hải vị cái gì cũng được ăn rồi, gái đẹp cũng chơi rồi, đại quan cũng làm rồi, đời này sống thế cũng đủ rồi. Sài Thiệu ngươi dám chặn đường lui của bố mày, bố mày sẽ cùng mày liều một phen. Nếu có thua, đầu rơi chỉ qua là cái sẹo to bằng cái bát, hai mươi năm sau lại là một trang hảo hán. Ngộ nhỡ ông trời phù hộ đánh tên tiểu tử Sài Thiệu ngươi thành tàn phế, lão Thạch đây coi như lời rồi. Từ nay về sau, bất luận là đi đến đâu, người ta nhắc chuyện ai lấy ít đánh nhiều đánh bại Tả Dực Vệ Đại tướng quân, bật ngón tay cái lên trước tiên phải nhắc tới tên lão Thạch ta trước tiên. Không phải là tham công, ai bảo bây giờ quân của lão Thạch ta nhiều hơn quân của Trình tiểu cửu chứ! Tính chủ lực đương nhiên không thể tính bên ít quân hơn được rồi.
Bất luận thế nào, mục tiêu của hai người về cơ bản là giống nhau, đều là đánh bại quân của Sài Thiệu, mở ra con đường sống cho các huynh đệ Đậu gia quân. Bây giờ, lập tức điều chỉnh bố trí. Phái thân tín, cưỡi khoái mã gọi hết các huynh đệ đã phái đi mai phục ở các nơi về. Chia nhau đi về phía bãi cát trắng và cây cầu vô danh. Hai vị chủ soái thì đích thân dẫn thân binh, đi ngay trong đêm tới địa điểm tập hết với các huynh đệ.
Chuyện này nói ra thì đơn giản, thực hiện thì lại có chút gấp gáp. Thạch Toản chạy nhanh chạy chậm hơn nửa ngày trời, tới gần tối, cuối cùng cũng tới được bãi cát trắng. Nhìn hai quân song song bên bờ đối diện, hắn âm thầm nhẹ nhàng thở ra, xuống ngựa, kéo tên tướng lĩnh tâm phúc Thạch Trọng của mình lên trước nghênh đón lại, hỏi:
- Sao ngươi lại chạy tới đây rồi? Các huynh đệ tuyến đầu loạn lên thì làm thế nào? Tên họ Sài đâu, lão ta khi nào đến vậy, bắt đầu tiến công chưa?
Một loạt các câu hỏi hỏi ra, nhiều đến nỗi Thạch Trọng không biết nên trả lời cái nào trước mới tốt. Nghĩ ngợi một lát, đắn đo trả lời:
- Sài Thiệu buổi trưa đến. Người ngựa mệt mỏi, thấy quân ta đã có chuẩn bị, thế nên tạm thời không phát động tiến công! Thuộc hạ nghe thám báo nói người tới, nên tạm thời giao các huynh đệ cho Ngũ Thiên Tích chỉ huy....
- Được rồi, tên họ Sài đó còn chưa chưa tiến công là được rồi! Dông dài!
Thạch Toản hết kiên nhẫn xua tay, chặn đứt lời giải thích của Thạch Trọng. Sau đó nghiến răng cười:
- Hà hà, ta còn sợ hắn vừa đến đã lập tức vượt sông, tiểu tử ngươi không trụ nổi cơ. Chưa bắt đầu là tốt rồi, chúng ta tập hợp binh lại, cẩn thận hầu hạ tên họ Sài đó!
- Đại soái....
Thạch Trọng nhìn xung quanh, thấp giọng nói:
- Thuộc hạ có câu này không biết có nên nói không!
- Có gì cứ nói. Học ai cái kiểu này đấy?
Thạch Toản lập tức nhướn chân mày lên, sầm mặt quát.
Thạch Trọng bị giáo huấn, sắc mặt lập tức đỏ lên. Lại vẫn cẩn thận nhìn ngó xung quanh như cũ, phát hiện xung quanh không có huynh đệ Minh Châu quân, mới hạ giọng xuống thấp hết cỡ, với độ chỉ có hai người có thể nghe thấy bổ sung:
- Thuộc hạ cảm thấy, rất khó giữ được bãi sông. Binh mã của tên họ Đậu quá đông, con sông trước mắt nhìn thì rộng, nhưng nước lại không mấy sâu!
- Ta thấy tên tiểu tử ngươi lâu không được ăn đòn rồi. Trận còn chưa đánh, quân tâm đã loạn trước rồi!
Thạch Toản nhướn mày, thấp giọng quát:
- Ngũ Thiên Tích người ta dẫn mấy trăm người mà thủ được cả buổi chiều với buổi tối. Tính thêm cả số ta mới dẫn tới nữa, trong tay chúng ta có trên năm nghìn huynh đệ, còn để Sài Thiệu phá vỡ phòng tuyến nữa, thì tất cả sẽ được nhảy sông !
- Tình hình khác rồi!
Thạch Trọng lùi sau nửa bước, sau đó cười phản bác:
- Quân của Ngũ Thiên Tích ta xem qua rồi, tất cả đều là Mạch đao thủ trọng giáp xanh một màu. Trong tay chúng ta làm gì có trang bị tốt như vậy? Huống hồ ngày hôm qua hắn giữ là một cây cầu, lợi dụng được ưu thế địa hình, Sài Thiệu tuy có mang theo nhiều người, lại không bày binh bố trận nổi.hai bên thực sự giao chiến cùng một lúc cũng chỉ có mười mấy người! cho nên thế lực mới ngang hàng với quân địch. Còn bây giờ, đại soái, người nhìn ra giữa sông mà xem.....
- Thế thì sao!
Thạch Toản rất không phục đáp lại:
- Trình huynh đệ đem tất cả của cải ra gom góp lại, thắt lưng buộc bụng mới tạo ra được cánh quân tinh nhuệ này. Trang bị của chúng ta không bằng hắn, nhưng quân số của chúng ta hơn hắn đến mấy lần! Hổ tốt còn không kìm nổi một con sói sao, cái tên tiểu Thạch đầu nhà ngươi, sao người càng lớn lá gan càng nhỏ thế?
Vừa quở trách Thạch Trọng nói không phải, Thạch Toản vừa ngoái đầu nhìn ra giữa dòng sông. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn là đã lập tực hít phải luồng khí lạnh.
Binh mã của Sài Thiệu đích thực chưa bắt đầu vượt sông, nhưng cũng không phải tất cả đều ở trên bờ nghỉ ngơi dưỡng sức. Rất nhiều binh sĩ còn có rất nhiều dân chúng bị bắt tới, dồn vào một đống xem ra cũng có đến bảy tám ngàn, bận rộn như bầy kiến ở phía bờ bên kia. Không ngừng đem từng bao từng bao cát ném vào giữa dòng sông, sau đó trải lên những đoạn cây mới chặt về.
Sông Nhu Thủy chảy đến đoạn bãi cát trắng này thì, lòng sông đã mở rộng hơn thượng du đến năm lần có dư. Nhưng độ sâu tương ứng của nước sông cũng chỉ còn lại bằng một phần năm ban đầu. Mất bao cát lấp xuống, lập tức đã tạo ra những cái trụ cầu đơn giản. Đại thụ bắc lên hai cái trụ cầu đó, nháy mắt, cây cầu tạo thành từ cây đại thụ và bao cát đã dài thêm về phía trước một đoạn lớn.
Điều khiến người ta khiếp sợ chính là, cây cầu gỗ đơn giản đang được dựng này không chỉ có một cây, Thạch Toản đếm sơ qua từ đông sang tây, có đến sáu cây chụm đầu đồng tiến. Theo cách nói của Thạch Trọng thì, Sài Thiệu đến bờ nam cũng khoảng hơn hai canh giờ rồi. Mà chỉ trong vòng vẻn vẹn có hai canh giờ ngắn ngủi, mặt cầu đã bắc được phần năm rồi.
Lần này có chút rắc rối rồi đây. Nếu Sài Thiệu giả ngốc đi lòng vòng, thì dựa vào ưu thế địa hình, Thạch Toản còn có niềm tin ngăn cản được hắn. Nhưng hắn ta bắc cầu giết sang, lại khắc phục được nhược điểm bản thẩn lún xuống bùn hành động bất tiện, địa thế so với trên bờ bắc gần như tương đương nhau, rất khó để phe phòng ngự chiếm được ưu thế.
- Ngươi ngốc à, sao không dùng cung tên ngăn cản?
Nghiêng đầu sang một bên thốt ra lời lẽ trách móc.
- Đại soái bớt giận. Trên sông gió lớn, vũ tiễn rất khó bắn trúng mục tiêu. Hơn nữa cung thủ của chúng ta ít hơn đối phương. Cùng dùng vũ tiễn đón tiếp nhau, chắc chắn chịu thiệt!
Thạch Trọng lại thở dài một cái, trước khi Thạch Toản đến, hắn và Ngũ Thiên Tích hai người đã thử qua nhiều cách, mưu đồ kìm hãm tốc độ dựng cầu của đối phương. Nhưng những cách đó đều không có hiệu quả, ngược lại lại góp không vào đó mấy chục huynh đệ.
- Con bà nó!
Thạch Toản bực đến nghiến răng lại. Sáu cây cầu nổi chụm đầu thẳng tiến, với tốc độ này, nửa sau đêm nay chắc chắn có thể bắc tới bờ bắc. Đến lúc đó, y chỉ có thể phân binh sáu đường, chặn sáu đầu cầu liều một phen với Sài Thiệu. Nhưng Sài Thiệu chắc cũng không ngu đến thế, nhất định phải di chuyển quân theo sáu cây cầu đó. Y chỉ cần bắc cây cầu qua quá nửa dòng sông, là đã có thể huy động quân phát động cường công. Một bộ phận huynh đệ xông lên theo mặt cầu, nhảy lên bãi cát bờ bắc. Một số sĩ tốt khác lội nước phía dưới cầu mà qua, lợi dụng sự hỗn loạn lúc quân trên cầu giao thủ với quân phòng thủ, cố xông lên bờ.
Chỉ cần khoảng một ngàn sĩ tốt Lý gia quân lên được bờ, là có thể chặn đứng năm ngàn huynh đệ dưới trướng của mình. Còn Lý gia quân theo sau có thể ung dung qua sông, dùng ưu thế về quân số, dìm chết năm ngàn huynh đệ dưới trướng mình ngay trên bãi cát trắng này!
- Ban nãy ta cũng đã bàn bạc với Ngũ huynh đệ, cảm thấy cố thủ cũng không giữ nổi.
Dường như đoán được chủ soái đang nghĩ gì, Thạch Trọng thấp giọng nhắc nhở.
- Vậy ngươi nghĩ sao?
Thạch Toản nổi giận đùng đùng vì tình hình mới xuất hiện, chau mày hỏi thuộc hạ đối sách.
- Ý của Ngũ Thiên Tích là nửa đêm chủ động tiến công, cướp doanh trại của Sài Thiệu.
Thạch Trọng cắn cắn răng, trả lời với giọng cực thấp:
- Nhưng thuộc hạ cảm thấy, nếu cây cầu thượng du vẫn nằm trong tay chúng ta, chi bằng, chi bằng chúng ta biến cho xong! Dù sao Đậu Kiến Đức đối với người cũng bình thường, hắn chết hay không, liên quan quái gì đến chúng ta!
- Không được, không được! Tuyệt đối không được!
Thạch Toản lắc đầu nguây nguẩy, mày nhăn thành cái vết:
- Lão Đậu đối với chúng ta đúng là bình thường, cũng không bạc đãi chúng ta. Huống hồ không có lão Đậu, chúng ta ở Hà Bắc cũng không nhảy múa được mấy hôm. Vượt sông đánh lén, e rằng cũng không có gì hay ho cho lắm. Sài Thiệu dù sao cũng là một đại tướng quân, không thể đến chút phòng bị cũng không có! Xiz!
Vừa hít thở thứ không khí lạnh lẽo, y vừa khổ công suy nghĩ. Đã đến lúc này rồi, lại đi tìm Trình Danh Chấn hỏi kế sách nữa chắc chắn là không kịp rồi. Bản thân mình cũng đánh trận mười mấy năm rồi, loại rạ cứng gốc thế này đúng là chưa từng gặp qua bao giờ.
- Con bà nó!
Trong giây lát, Thạch Toản nghiến răng, lớn tiếng kêu:
- Nó muốn qua sông cứ để nó qua! Gọi hết huynh đệ trên bến xuống nghỉ ngơi. Đừng cản. Ai sợ ai chứ, đợi nó lên bờ, bố đây đánh thật với nó một trận chơi!
Kế hoạch của Trình Danh Chấn vô cùng liều lĩnh, hắn muốn lợi dụng địa hình chỗ bãi nước cạn bùn dày chỗ hạ du sông Nhu Thủy, không thuận lợi cho việc đột phá bằng tốc độ của đối phương, một mẻ xử đẹp Sài Thiệu.
Có ba lý do thôi thúc hắn đưa ra cái quyết định liều lĩnh này, thứ nhất, binh lực trước mắt của hai bên địch ta chênh lệch rõ ràng, Minh Châu quân và Thạch gia quân hợp lại, số người vừa vặn bằng nửa quân số của Sài Thiệu, đường đường chính chính bày trận quyết đấu, về cơ bản thì đúng là giơ đầu chịu chết. Vì thế, chỉ có thể dùng quỷ kế để giành thắng lợi. Thứ hai, quân địch do Sài Thiệu chỉ huy chạy suốt quãng đường dài tới, dọc đường căn bản không được nghỉ ngơi cẩn thận, đến bây giờ đã trở thành nỏ mạnh hết đà. Điều này, từ chuyện bọn họ có thể một đêm chiếm được thành Tiên Ngu lại không thể làm gì được mấy trăm quân do Ngũ Thiên Tích chỉ huy phòng thủ trên cây cầu gỗ đó, là có thể nhận ra một cách rõ ràng. Nếu như có thể nắm chắc thời cơ đánh cho một trận phủ đầu, rất có thể có được hiệu quả tuyệt vời. Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất. Hắn căn bản không có thời gian cùng Sài Thiệu tiêu hao tiếp. Binh mã của ltk và ln bất cứ lúc nào cũng có thể đánh giết tới, một khi “Lý gia quân” ba đường hợp vây, Minh Châu quân chắc chắn chết không có đất chôn.
Hoàn thành kế hoạch cụ thể này là Thạch Toản dẫn khoảng năm ngàn binh mã, cùng đám Ngũ Thiên Tích, Thạch Trọng một đường chặn ở phòng tuyến bãi Bạch Sa, chặn Sài Thiệu lại bằng bất cứ giá nào, làm đối phương không có cách nào lên bờ thuận lợi. Còn bản thân Trình Danh Chấn thì, dẫn toàn bộ người ngựa trong Minh Châu doanh và các huynh đệ Thạch gia quân còn lại từ cây cầu hiện còn nằm trong vòng kiểm soát của mình giết qua, tới sau lưng Sài Thiệu, cho hắn hai mặt giáp công.
Một khi Trình Danh Chấn tới nơi, quân Sài Thiệu trước sau bị địch tấn công, dưới chân lại là thu thủy băng lạnh ắt sẽ sụp đổ. Ngộ nhỡ trước khi Trình Danh Chấn đến được vị trí chỉ định, phòng tuyến Bạch Sa bị Sài Thiệu công phá, thì toàn bộ chiến thuật tác chiến coi như thất bại, đám Thạch Toản và Ngũ Thiên Tích cũng sẽ thật tử nhất sinh.
- Kế này, khả năng thắng bại cũng chỉ có năm- năm, Thạch đại ca....
Trình Danh Chấn sơ lược trình bày xong suy nghĩ của mình, nhìn ánh mắt Thạch Toản, thấp giọng trưng cầu ý kiến đối phương.
- Làm, đừng nói có năm phần thắng, có hai phần thắng cũng làm! Luyến tiếc đứa nhỏ không tóm được sói!
Thạch Toản đập bàn, không chút do dự đưa ra quyết định. Suy nghĩ của y hoàn toàn đơn giản so với suy nghĩ của Trình Danh Chấn. Bố đây đại vương một núi, nghĩ năm đó ngoài cái mạng này là của mình ra, cái gì cũng không có. Bây giờ bố đây sơn hào hải vị cái gì cũng được ăn rồi, gái đẹp cũng chơi rồi, đại quan cũng làm rồi, đời này sống thế cũng đủ rồi. Sài Thiệu ngươi dám chặn đường lui của bố mày, bố mày sẽ cùng mày liều một phen. Nếu có thua, đầu rơi chỉ qua là cái sẹo to bằng cái bát, hai mươi năm sau lại là một trang hảo hán. Ngộ nhỡ ông trời phù hộ đánh tên tiểu tử Sài Thiệu ngươi thành tàn phế, lão Thạch đây coi như lời rồi. Từ nay về sau, bất luận là đi đến đâu, người ta nhắc chuyện ai lấy ít đánh nhiều đánh bại Tả Dực Vệ Đại tướng quân, bật ngón tay cái lên trước tiên phải nhắc tới tên lão Thạch ta trước tiên. Không phải là tham công, ai bảo bây giờ quân của lão Thạch ta nhiều hơn quân của Trình tiểu cửu chứ! Tính chủ lực đương nhiên không thể tính bên ít quân hơn được rồi.
Bất luận thế nào, mục tiêu của hai người về cơ bản là giống nhau, đều là đánh bại quân của Sài Thiệu, mở ra con đường sống cho các huynh đệ Đậu gia quân. Bây giờ, lập tức điều chỉnh bố trí. Phái thân tín, cưỡi khoái mã gọi hết các huynh đệ đã phái đi mai phục ở các nơi về. Chia nhau đi về phía bãi cát trắng và cây cầu vô danh. Hai vị chủ soái thì đích thân dẫn thân binh, đi ngay trong đêm tới địa điểm tập hết với các huynh đệ.
Chuyện này nói ra thì đơn giản, thực hiện thì lại có chút gấp gáp. Thạch Toản chạy nhanh chạy chậm hơn nửa ngày trời, tới gần tối, cuối cùng cũng tới được bãi cát trắng. Nhìn hai quân song song bên bờ đối diện, hắn âm thầm nhẹ nhàng thở ra, xuống ngựa, kéo tên tướng lĩnh tâm phúc Thạch Trọng của mình lên trước nghênh đón lại, hỏi:
- Sao ngươi lại chạy tới đây rồi? Các huynh đệ tuyến đầu loạn lên thì làm thế nào? Tên họ Sài đâu, lão ta khi nào đến vậy, bắt đầu tiến công chưa?
Một loạt các câu hỏi hỏi ra, nhiều đến nỗi Thạch Trọng không biết nên trả lời cái nào trước mới tốt. Nghĩ ngợi một lát, đắn đo trả lời:
- Sài Thiệu buổi trưa đến. Người ngựa mệt mỏi, thấy quân ta đã có chuẩn bị, thế nên tạm thời không phát động tiến công! Thuộc hạ nghe thám báo nói người tới, nên tạm thời giao các huynh đệ cho Ngũ Thiên Tích chỉ huy....
- Được rồi, tên họ Sài đó còn chưa chưa tiến công là được rồi! Dông dài!
Thạch Toản hết kiên nhẫn xua tay, chặn đứt lời giải thích của Thạch Trọng. Sau đó nghiến răng cười:
- Hà hà, ta còn sợ hắn vừa đến đã lập tức vượt sông, tiểu tử ngươi không trụ nổi cơ. Chưa bắt đầu là tốt rồi, chúng ta tập hợp binh lại, cẩn thận hầu hạ tên họ Sài đó!
- Đại soái....
Thạch Trọng nhìn xung quanh, thấp giọng nói:
- Thuộc hạ có câu này không biết có nên nói không!
- Có gì cứ nói. Học ai cái kiểu này đấy?
Thạch Toản lập tức nhướn chân mày lên, sầm mặt quát.
Thạch Trọng bị giáo huấn, sắc mặt lập tức đỏ lên. Lại vẫn cẩn thận nhìn ngó xung quanh như cũ, phát hiện xung quanh không có huynh đệ Minh Châu quân, mới hạ giọng xuống thấp hết cỡ, với độ chỉ có hai người có thể nghe thấy bổ sung:
- Thuộc hạ cảm thấy, rất khó giữ được bãi sông. Binh mã của tên họ Đậu quá đông, con sông trước mắt nhìn thì rộng, nhưng nước lại không mấy sâu!
- Ta thấy tên tiểu tử ngươi lâu không được ăn đòn rồi. Trận còn chưa đánh, quân tâm đã loạn trước rồi!
Thạch Toản nhướn mày, thấp giọng quát:
- Ngũ Thiên Tích người ta dẫn mấy trăm người mà thủ được cả buổi chiều với buổi tối. Tính thêm cả số ta mới dẫn tới nữa, trong tay chúng ta có trên năm nghìn huynh đệ, còn để Sài Thiệu phá vỡ phòng tuyến nữa, thì tất cả sẽ được nhảy sông !
- Tình hình khác rồi!
Thạch Trọng lùi sau nửa bước, sau đó cười phản bác:
- Quân của Ngũ Thiên Tích ta xem qua rồi, tất cả đều là Mạch đao thủ trọng giáp xanh một màu. Trong tay chúng ta làm gì có trang bị tốt như vậy? Huống hồ ngày hôm qua hắn giữ là một cây cầu, lợi dụng được ưu thế địa hình, Sài Thiệu tuy có mang theo nhiều người, lại không bày binh bố trận nổi.hai bên thực sự giao chiến cùng một lúc cũng chỉ có mười mấy người! cho nên thế lực mới ngang hàng với quân địch. Còn bây giờ, đại soái, người nhìn ra giữa sông mà xem.....
- Thế thì sao!
Thạch Toản rất không phục đáp lại:
- Trình huynh đệ đem tất cả của cải ra gom góp lại, thắt lưng buộc bụng mới tạo ra được cánh quân tinh nhuệ này. Trang bị của chúng ta không bằng hắn, nhưng quân số của chúng ta hơn hắn đến mấy lần! Hổ tốt còn không kìm nổi một con sói sao, cái tên tiểu Thạch đầu nhà ngươi, sao người càng lớn lá gan càng nhỏ thế?
Vừa quở trách Thạch Trọng nói không phải, Thạch Toản vừa ngoái đầu nhìn ra giữa dòng sông. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn là đã lập tực hít phải luồng khí lạnh.
Binh mã của Sài Thiệu đích thực chưa bắt đầu vượt sông, nhưng cũng không phải tất cả đều ở trên bờ nghỉ ngơi dưỡng sức. Rất nhiều binh sĩ còn có rất nhiều dân chúng bị bắt tới, dồn vào một đống xem ra cũng có đến bảy tám ngàn, bận rộn như bầy kiến ở phía bờ bên kia. Không ngừng đem từng bao từng bao cát ném vào giữa dòng sông, sau đó trải lên những đoạn cây mới chặt về.
Sông Nhu Thủy chảy đến đoạn bãi cát trắng này thì, lòng sông đã mở rộng hơn thượng du đến năm lần có dư. Nhưng độ sâu tương ứng của nước sông cũng chỉ còn lại bằng một phần năm ban đầu. Mất bao cát lấp xuống, lập tức đã tạo ra những cái trụ cầu đơn giản. Đại thụ bắc lên hai cái trụ cầu đó, nháy mắt, cây cầu tạo thành từ cây đại thụ và bao cát đã dài thêm về phía trước một đoạn lớn.
Điều khiến người ta khiếp sợ chính là, cây cầu gỗ đơn giản đang được dựng này không chỉ có một cây, Thạch Toản đếm sơ qua từ đông sang tây, có đến sáu cây chụm đầu đồng tiến. Theo cách nói của Thạch Trọng thì, Sài Thiệu đến bờ nam cũng khoảng hơn hai canh giờ rồi. Mà chỉ trong vòng vẻn vẹn có hai canh giờ ngắn ngủi, mặt cầu đã bắc được phần năm rồi.
Lần này có chút rắc rối rồi đây. Nếu Sài Thiệu giả ngốc đi lòng vòng, thì dựa vào ưu thế địa hình, Thạch Toản còn có niềm tin ngăn cản được hắn. Nhưng hắn ta bắc cầu giết sang, lại khắc phục được nhược điểm bản thẩn lún xuống bùn hành động bất tiện, địa thế so với trên bờ bắc gần như tương đương nhau, rất khó để phe phòng ngự chiếm được ưu thế.
- Ngươi ngốc à, sao không dùng cung tên ngăn cản?
Nghiêng đầu sang một bên thốt ra lời lẽ trách móc.
- Đại soái bớt giận. Trên sông gió lớn, vũ tiễn rất khó bắn trúng mục tiêu. Hơn nữa cung thủ của chúng ta ít hơn đối phương. Cùng dùng vũ tiễn đón tiếp nhau, chắc chắn chịu thiệt!
Thạch Trọng lại thở dài một cái, trước khi Thạch Toản đến, hắn và Ngũ Thiên Tích hai người đã thử qua nhiều cách, mưu đồ kìm hãm tốc độ dựng cầu của đối phương. Nhưng những cách đó đều không có hiệu quả, ngược lại lại góp không vào đó mấy chục huynh đệ.
- Con bà nó!
Thạch Toản bực đến nghiến răng lại. Sáu cây cầu nổi chụm đầu thẳng tiến, với tốc độ này, nửa sau đêm nay chắc chắn có thể bắc tới bờ bắc. Đến lúc đó, y chỉ có thể phân binh sáu đường, chặn sáu đầu cầu liều một phen với Sài Thiệu. Nhưng Sài Thiệu chắc cũng không ngu đến thế, nhất định phải di chuyển quân theo sáu cây cầu đó. Y chỉ cần bắc cây cầu qua quá nửa dòng sông, là đã có thể huy động quân phát động cường công. Một bộ phận huynh đệ xông lên theo mặt cầu, nhảy lên bãi cát bờ bắc. Một số sĩ tốt khác lội nước phía dưới cầu mà qua, lợi dụng sự hỗn loạn lúc quân trên cầu giao thủ với quân phòng thủ, cố xông lên bờ.
Chỉ cần khoảng một ngàn sĩ tốt Lý gia quân lên được bờ, là có thể chặn đứng năm ngàn huynh đệ dưới trướng của mình. Còn Lý gia quân theo sau có thể ung dung qua sông, dùng ưu thế về quân số, dìm chết năm ngàn huynh đệ dưới trướng mình ngay trên bãi cát trắng này!
- Ban nãy ta cũng đã bàn bạc với Ngũ huynh đệ, cảm thấy cố thủ cũng không giữ nổi.
Dường như đoán được chủ soái đang nghĩ gì, Thạch Trọng thấp giọng nhắc nhở.
- Vậy ngươi nghĩ sao?
Thạch Toản nổi giận đùng đùng vì tình hình mới xuất hiện, chau mày hỏi thuộc hạ đối sách.
- Ý của Ngũ Thiên Tích là nửa đêm chủ động tiến công, cướp doanh trại của Sài Thiệu.
Thạch Trọng cắn cắn răng, trả lời với giọng cực thấp:
- Nhưng thuộc hạ cảm thấy, nếu cây cầu thượng du vẫn nằm trong tay chúng ta, chi bằng, chi bằng chúng ta biến cho xong! Dù sao Đậu Kiến Đức đối với người cũng bình thường, hắn chết hay không, liên quan quái gì đến chúng ta!
- Không được, không được! Tuyệt đối không được!
Thạch Toản lắc đầu nguây nguẩy, mày nhăn thành cái vết:
- Lão Đậu đối với chúng ta đúng là bình thường, cũng không bạc đãi chúng ta. Huống hồ không có lão Đậu, chúng ta ở Hà Bắc cũng không nhảy múa được mấy hôm. Vượt sông đánh lén, e rằng cũng không có gì hay ho cho lắm. Sài Thiệu dù sao cũng là một đại tướng quân, không thể đến chút phòng bị cũng không có! Xiz!
Vừa hít thở thứ không khí lạnh lẽo, y vừa khổ công suy nghĩ. Đã đến lúc này rồi, lại đi tìm Trình Danh Chấn hỏi kế sách nữa chắc chắn là không kịp rồi. Bản thân mình cũng đánh trận mười mấy năm rồi, loại rạ cứng gốc thế này đúng là chưa từng gặp qua bao giờ.
- Con bà nó!
Trong giây lát, Thạch Toản nghiến răng, lớn tiếng kêu:
- Nó muốn qua sông cứ để nó qua! Gọi hết huynh đệ trên bến xuống nghỉ ngơi. Đừng cản. Ai sợ ai chứ, đợi nó lên bờ, bố đây đánh thật với nó một trận chơi!
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận