Khai Quốc Công Tặc
Chương 197: Canh bạc (4)
Chương 197: Canh bạc (4)
Trần Diễn Thọ được chôn cất ở huyện Tam Nguyên gần Kinh Đô, gia tộc Lý thị trong Hoàng lăng. Khi Lý gia khởi sự cũng làm liên lụy đến vài người thân bị tàn sát, còn có Bình Chiêu công chúa Đại Đường Lý Uyển Nhi cũng được chôn cất ở trong này. Đợi mình trăm tuổi, Lý Uyên cũng hi vọng mình được hôn mê như thế. Những người này khi còn sống chưa từng không tranh giành gì với ông, sau khi chết cũng không khiến ông phải phiền lòng.
Theo di nguyện của người chết lúc còn sống, lễ tang được tổ chức đơn giản. Chỉ có trực hệ thân thuộc của Trần Diễn Thọ, Hoàng đế Đại Đường Lý Uyên và mấy đại thần tham gia. Những khách đến viếng thăm khác đều bị mượn cớ phải đứng ngoài cửa. Dù vậy, Trần gia làm mấy chiếc xe ngựa giả. Từ quan to đến quan tiểu phẩm rất nhiều người từ trước đến nay chưa từng tới Trần gia nhưng cũng rất nhiều người tỏ ra thương nhớ. Cái này khiến cho Lý Uyên rất vui mừng, ông biết mình đã không nhìn lầm Trần Diễn Thọ. Nếu lúc Trần Diễn Thọ còn sống mà lập bè kết đảng thì đủ để làm khó triều đình, nhưng ông ta không làm như vậy. Một lòng tuân theo quy tắc mà làm tròn bổn phận, theo Lý Uyên đến tận năm 70 tuổi, đem cả nửa đời sức lực mà cống hiến mưu kế cho vua.
- Trước lúc chết Trần công còn vì trẫm mà hiến kế!
Trên đường về Kinh, Lý Uyên thở dài nói với Bùi Tịch:
- Còn trẫm không kịp cho ông ta cái gì. Thậm chí đến con cháu cũng chưa làm được gì. Ông ta không cho trẫm làm vậy, cũng không cho trẫm chăm sóc hai đứa con.
- Là Trần công sợ con cháu mình vô phúc không có phúc được giàu sang!
Bùi Tịch thở dài, thấp giọng đáp lại, vì lo lắng cho tang lễ của Trần Diễn Thọ mà nhiều chuyện bị chậm trễ. Vốn dĩ tháng này y lĩnh quân đi thu phục Thái Nguyên, nhưng vì chuyện bi thương này mà Lý Uyên tâm thần bấn loạn, đến giờ vẫn chưa hạ lệnh xuất binh. Làm thần tử, y cũng không thúc giục mà cứ để vậy. Như vậy, ít nhất cũng thể hiện mình không phải vì công danh mà đến tình cảm đồng nghiệp cũng không để ý gì. Về phần thời cơ chiến đấu, bỏ qua thì cũng bỏ qua rồi. Dù sao nước Đại Đường đang phát triển không ngừng, không sợ thế lực của Lưu Vũ Chu không bộc lộ ra nhược điểm mới.
- Ta biết, là do ông ấy không yên tâm về trẫm!
Lý Uyên lắc đầu cười khổ dâng lên một nỗi niềm cô độc:
- Sợ sẽ có ngày trẫm quên công lao của ông ấy, sợ trẫm không lo được cho hai đứa con. Con người của Diễn Thọ chính là quá thông minh, suy nghĩ rất chu toàn.
- Bệ hạ có thể thưởng ruộng đất cho Trần gia, cố gắng xa Kinh Thành, không màu mỡ, cũng không cằn cỗi. Tự nhiên sẽ không để cho người khác rình rập! Cho dù sau này con cháu của Trần gia không nhận, cũng giữ được hơn trăm năm nữa!
Bùi Tịch hiểu Lý Uyên đã suy nghĩ về cái gì, nên thấp giọng đề nghị.
Hoàng đến Đại Đường Lý Uyên năm nay đã 53 tuổi, dù là sức khỏe hay trí nhớ cũng dần dần kém đi. Còn thái tử Lý Kiến Thành thì không đủ để mọi người hy vọng, thế tử Thế Dân dũng mãnh thiện chiến rất được đám võ tướng ủng hộ. Thế lực của hai người đã chuyển từ tranh đấu chỗ tối dần dần công khai. Các trọng thần trong triều vì tư lợi cũng đã bắt đầu chia bè phái. Còn Trần Diễn Thọ trợ giúp bên Lý Uyên khó tránh khỏi đắc tội với các đại thần, một khi đã đắc tội với họ thì con cháu Trần gia sau này cũng sẽ bị liên lụy. Cho nên, đứng ở góc độ của Bùi Tịch, cảm thấy để cho con cháu của ông ta từ bỏ đường làm quan là điều đúng đắn. Tuy tự Bùi Tịch không làm được nhưng cũng không ngại tỏ vẻ khâm phục vầ mưu trí và kiến thức của Trần Diễn Thọ.
- Khanh cũng cho rằng như vậy sao?
Lý Uyên đột nhiên quay đầu lại nhìn Bùi Tịch chằm chằm hỏi.
Đã là cuối xuân, bầu trời đã quang đãng hơn nhiều. Bùi Tịch cảm thấy rét run lên, vội vàng né tránh, trên lưng ngựa cong người đáp lại:
- Thần, bệ hạ biết, bản tính của thần vẫn khá yếu đuối!
- Ngươi là kẻ không có xương!
Lý Uyên nắm lấy roi ngựa, bổ như phía Bùi Tịch. Rất là thất vọng, nhưng cũng không phải là không thể lý giải được. Dù sao dính đến tính mạng của người nhà, thậm chí là tiền đồ của cả gia tộc thì không ai muốn chủ động nhảy vào đống lửa cả.
Nghĩ đến đây, ông thở dài, thúc ngựa chạy ra ngoài. Chúng thần và đám thị vệ bị hành động lỗ mãng của Bệ hạ làm cho hoảng sợ, cũng ra sức thúc ngựa đuổi theo. Nhưng không ai dám đuổi đến quá gần, dám vượt lên Hoàng đế sẽ bị buộc tội khi quân không chết cũng bị lột da.
Lý Uyên rong ruổi trong gió lặng. Trên cùng quê lúa mạch non đã sinh trưởng khá cao, một màu xanh mướt. Đi qua con đường giữa cánh đồng lúa mạch, đồng không mông quạnh, không ai biết được cái gì đang chờ phía trước? Nhưng có một tư vị mãi không hết đó là sự tịch mịch. Đó là lời nguyền rủa mà những người trở thành Đế vương phải tiếp nhận, không ai có thể thoát được.
Vương giả không tình thân, cảm giác thành tựu trên cả vạn người. Nếu đổi lại mình là Dương Quảng năm đó, chính mình cũng không biết có giết huynh bức cha hay không, không dám chắc nữa. Có lẽ làm rồi sau này sẽ hối hận còn không làm thì thương tiếc cả đời? Ông lắc đầu thở dài, hích vào bụng ngựa phóng thẳng trên con đường yên ắng!
Kĩ thuận cưỡi ngựa của đám quần thần và chiến mã không bằng Lý Uyên đã bị bỏ xa lại phía sau. Mấy tên võ tướng nhìn nhau, phân công nhau đi về các hướng. Làm như vậy sẽ giẫm nát không ít lúa mạch non nhưng quan địa phương cũng có thể bồi thường cho dân chúng. Nếu chẳng may thiên tử Đại Đường gặp phải phiền toái gì, Trung Nguyên chưa định, dù là sự thay đổi gì cũng sẽ khiến mọi người rơi vào vực sâu vạn kiếp không phục.
Nhìn thấy cảnh này, Bùi Tịch lắc đầu cười khổ. Tả Phó Xạ Lưu Văn Tĩnh thì phải chịu tội đóng cửa ở nhà suy nghĩ, nhưng quan văn do y dẫn đầu tiếp tục lấy cớ đó cũng trốn trong nhà, sẽ bị mọi người cô lập. Bùi Tịch không dám mạo hiểm cùng lũ bạn lánh nạn mà phải chọn giữu tương lại và cạm bẫy trước mặt. Tăng tốc, thúc ngựa đuổi theo Lý Uyên.
- Khanh đến làm gì? Không phải là muốn thay trẫm chia sẻ sao?
Lý Uyên hỏi mà không quay đầu lại, tiếp tục thúc ngựa chạy như điên.
- Thần, thần không dám!
Bùi Tịch thấp giọng đáp lại nhưng bị tiếng vó ngựa át đi. Bị Lý Uyên cố tình coi thường, lại chạy như điên về phía trước, Lý Uyên quay đầu lại cười hỏi một câu lạnh lùng:
- Ngày mai dù trẫm làm bất kể một cái gì, đám quần thân cũng sẽ cho rằng là tính toán của khanh, khanh có tin không?
- Bệ, bệ hạ, thần, mạng này là của bệ hạ! Ngài muốn chơi thế nào thì chơi như thế đi!
Bùi Tịch thúc ngựa lên sóng vai cùng chạy với Lý Uyên. Nếu tiếp tục chạy nữa, y cũng thể chết vì mệt được chi bằng để cho Lý Uyên được như ý, thoải mái một phen.
- Khanh ấy à, đẩy không đi, đánh lại rút lui!
Lý Uyên bị sự bám dai của Bùi Tịch chọc cho cười, lắc đầu từ từ kéo dây cương. Ngựa dưới háng chủ phản ứng rất linh hoạt, tốc độ lập tức chậm lại từ chạy như điên đến chậm dần rồi từ chậm dần thành đi.
- Thần, khả năng của thần cũng chỉ xứng làm một Tiểu lại. Gặp hệ hạ mới được thăng chức nhanh, còn bản tính của thần thích ăn ngon mặc đẹp không thể cao thượng bằng Trần công. Cho nên, cho nên đụng đến chuyện không làm được đành phải co rụt lại thôi ạ!
Bùi Tịch ra sức kêu oan.
Lúc này, đám quần thần đã bị bỏ lại rất xa. Mặc dù có thể đuổi đến đây nhưng theo bản năng họ cũng không muốn gần quá. Bọn họ đều là người thông minh, biết chuyện gì nên tham dự, chuyện gì không nên tham sự vào. Lý Uyên luôn lắc đầu về sự thông minh của bọn họ, thở dài một tiếng cười khổ nói:
- Khanh có thể nói thật với trẫm đã là điều rất tốt rồi. Không giống những người khác, ngoài miệng thì đường hoàng nhưng thực tế đều vì phú quý cho bản thân? Trước lúc lâm chung Diễn Thọ còn hiến kế cho trẫm, không muốn để cho người khác biết kế này là của ông ta. Khanh đã là cánh tay của trẫm lại là bạn của Diễn Thọ. Cho nên, khanh nhất định phải gánh vác!
- Thần có thể từ chối sao?
Bùi Tịch quay đầu lại nhìn xa xôi, cười khổ nói.
- Không thể!
Lý Uyên trả lời gọn gàng:
- Nhưng trẫm có thể cho khanh điều tốt, khanh muốn cái gì hôm nay cứ việc nói với trẫm. Chỉ cần trẫm còn tại vị, đảm bảo sẽ cho khanh được!
- Vậy, để thần suy nghĩ kĩ đã!
Bùi Tịch thở hổn hển đáp:
- Ruộng tốt bệ hạ đã cấp cho nhiều. Mỹ nữ, với tuổi của thần không có phúc để hưởng thụ. Kim bài miễn chết ư? Thần đã có ba cái? Thôi đi, thứ đó đời này thần không dùng đến. Nếu bệ hạ đồng ý xin hãy ban thưởng cho thần mấy câu nói, tuyên bố ngay trước mặt quan văn quan võ lại để cho Sử Quan ghi chép án. Dù thần có làm việc trái với lương tâm coi như cũng đáng!
- Tên tiểu nhân này gian xảo thật! nhưng thực ra cũng được coi là tinh!
Lý Uyên bị tính toán của Bùi Tịch làm cho tức điên lên, dùng doi ngựa chỉ vào ngựa của đối phương mà mắng.
- Chuyện mưu của chúng thần chẳng lẽ không được bộc lộ sao? Thần làm tiểu nhân bị bệ hạ mắng mấy câu cũng không sao!
Bùi Tịch cười cười, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Lý Uyên lại thở dài lần nữa, không cười mà đồng ý:
- Được rồi, sau khi về Kinh Thành, khanh lĩnh binh lên bắc chinh trước, trước mặt mọi người trẫm sẽ cổ vũ khanh, cho khanh mấy cây đánh giá tốt. Nói vậy chỉ cần con cháu trẫm sau này trẫm cũng không chiều như thế. Nhưng trẫm muốn những chuyện khnah làm, khanh phải nắm chặt, không được chậm trễ!
- Đồng ý!
Bùi Tịch giơ bàn tay ra, vỗ tay với Lý Uyên. Sau đó suy nghĩ một chút rồi hỏi nhỏ:
- Mấy ngày trước thần có nghe người ta nói Tả phó xạ Lưu Văn Tĩnh đóng cửa ở nhà suy nghĩ, lại không biết hối cải. Ngày nào cũng mời vu sư bà cốt làm hình như là nguyền rủa ai đó!
- Có chuyện này sao?
Lý Uyên hỏi tỏ vẻ kinh ngạc:
- Thế Dân tỏ vẻ thế nào? Sao trẫm chưa nghe nói?
- Có thể Tần vương điện hạ không biết rõ nội tình nhưng cũng không tránh khỏi quan hệ. Dù sao Lưu Văn Tĩnh cũng là trưởng sử hành quân cho điện hạ, khá thân thiết đấy.
Xưa nay không can thiệp vào chuyện đấu đá lẫn nhau, ngẫu nhiên lâm vào, Bùi Tịch lại làm vô cùng chu đáo:
- Không kết giao, cảm kích không báo, hai tội danh này e rằng Tần vương chạy không nổi rồi. Ngoài ra, Lưu Văn Tĩnh háo sắc vô độ, trong nhà thu nạp rất nhiều đàn bà, thương xuyên sủng hạnh một lần rồi bỏ. Rất nhiều người oán hận!
- Ồ!
Lý Uyên nhẹ nhàng gật đầu. Không cần nói rõ, ông đã biết động tác tiếp theo của Bùi Tịch. Gia đình không yên, các tiểu thiếp cấu kết với người khác tố cáo, tất cả đều có vẻ hợp tình hợp lý:
- Thằng ranh này, trẫm còn chưa chết cơ mà. Năm đó trẫm còn ban cho nó hai kim bài miễn chết!
Nhắc tới chuyện kim bài miễn chết, trong lòng Bùi Tịch liền căng thẳng. Nếu kim bài miễn chết không cứu được Lưu Văn Tình, như vậy mình cũng không nói được gì rồi. Y hơi trầm ngâm rồi nói tiếp:
- Lưu Văn Tĩnh vốn đã nham hiểm. Lúc ở nhà tự ngẫm còn luôn tục oán rằng mình có công vô thường, bị trách phạt thề rằng sau này nhất định phải đòi lại công bằng! Mặc dù là mưu phản nhưng mưu phản có lương tâm. Bệ hạ xem xét!
Mưu phản, chính là tội cả gia tộc phải chết rồi. Tội này kim bài miễn chết cũng vô ích, Lý Uyên thở phào cười khổ nói:
- Trẫm không phải là người không có tình cảm. Nhưng chủ yếu cành khỏe, sau này sẽ dẫn đến hậu họa mất nước. Vết xe đổ của Đại Tùy chưa xa, Lưu Văn Tĩnh không cẩn thận không thể trách được trẫm!
Bùi Tịch nhảy xuống ngựa, lạy dài trên mặt đất:
- Thần có ba kim bài miễn chết, nhiều hơn Lưu Văn Tĩnh một cái. Đời này thần sẽ không phạm phải sai lầm như Lưu Văn Tĩnh, sau này bệ hạ đừng quên một lòng son sắt của thần.
- Trẫm biết! tuy khanh thay Tần vương nói tốt, từ trước đến nay lại không có kết giao gì với nó! Khanh chỉ là người hiền lành mà thôi!
Lý Uyên hiển được hành động tàn nhẫn của mình ngày hôm nay làm cho Bùi Tịch sợ hãi, ông lắc đầu cười khổ giải thích:
- Khanh cho là trẫm muốn thế sao? Trần công không màng đến tính mạng mà nhắc nhở trẫm, trẫm không dám phụ tấm lònh trung thành của ông ấy? câu nói hôm nay, trẫm không nói với bất kì người nào, khanh cứ chuẩn bị lĩnh binh đi bắc, trẫm sẽ thay ngươi chống đỡ cho!
- Thần tạ ơn hồng ân của bệ hạ!
Bùi Tịch lại lạy dài, rồi lau mồ hồi đổ trên trán:
- Chạy nhanh quá rồi!
Y cười khổ giải thích với Lý Uyên:
- Thần là quan văn, không đuổi kịp được bệ hạ!
- Làm bổn phậm của khanh là tốt rồi.
Lý Uyên nhảy xuống ngựa kéo dây cương chậm rãi bước đi:
- Không cần đuổi theo trẫm. Lúc cần trẫm sẽ tự chờ khanh. Đúng rồi, Ân Khai Sơn và Tần vương cũng đến rất gần, trẫm chuẩn bị gõ gã một chút. Võ tướng mà, nghĩ quá nhiều không phải là chuyện tốt!
- Thần biết. Có mấy người buộc tội Ân Khai Sơn cướp số binh lớn, vẫn đang ở trong tay thần!
Bùi Tịch lại lau mồ hôi, vừa lau vừa đáp.
- Ừ!
Lý Uyên từ chối cho ý kiến, dắt chiến mã đi về phía xa. Lúa hai bên đường xanh mướt kéo dài đến vô tận. Con đường dưới chân cũng bắt đầu tịch mịch.
Trần Diễn Thọ được chôn cất ở huyện Tam Nguyên gần Kinh Đô, gia tộc Lý thị trong Hoàng lăng. Khi Lý gia khởi sự cũng làm liên lụy đến vài người thân bị tàn sát, còn có Bình Chiêu công chúa Đại Đường Lý Uyển Nhi cũng được chôn cất ở trong này. Đợi mình trăm tuổi, Lý Uyên cũng hi vọng mình được hôn mê như thế. Những người này khi còn sống chưa từng không tranh giành gì với ông, sau khi chết cũng không khiến ông phải phiền lòng.
Theo di nguyện của người chết lúc còn sống, lễ tang được tổ chức đơn giản. Chỉ có trực hệ thân thuộc của Trần Diễn Thọ, Hoàng đế Đại Đường Lý Uyên và mấy đại thần tham gia. Những khách đến viếng thăm khác đều bị mượn cớ phải đứng ngoài cửa. Dù vậy, Trần gia làm mấy chiếc xe ngựa giả. Từ quan to đến quan tiểu phẩm rất nhiều người từ trước đến nay chưa từng tới Trần gia nhưng cũng rất nhiều người tỏ ra thương nhớ. Cái này khiến cho Lý Uyên rất vui mừng, ông biết mình đã không nhìn lầm Trần Diễn Thọ. Nếu lúc Trần Diễn Thọ còn sống mà lập bè kết đảng thì đủ để làm khó triều đình, nhưng ông ta không làm như vậy. Một lòng tuân theo quy tắc mà làm tròn bổn phận, theo Lý Uyên đến tận năm 70 tuổi, đem cả nửa đời sức lực mà cống hiến mưu kế cho vua.
- Trước lúc chết Trần công còn vì trẫm mà hiến kế!
Trên đường về Kinh, Lý Uyên thở dài nói với Bùi Tịch:
- Còn trẫm không kịp cho ông ta cái gì. Thậm chí đến con cháu cũng chưa làm được gì. Ông ta không cho trẫm làm vậy, cũng không cho trẫm chăm sóc hai đứa con.
- Là Trần công sợ con cháu mình vô phúc không có phúc được giàu sang!
Bùi Tịch thở dài, thấp giọng đáp lại, vì lo lắng cho tang lễ của Trần Diễn Thọ mà nhiều chuyện bị chậm trễ. Vốn dĩ tháng này y lĩnh quân đi thu phục Thái Nguyên, nhưng vì chuyện bi thương này mà Lý Uyên tâm thần bấn loạn, đến giờ vẫn chưa hạ lệnh xuất binh. Làm thần tử, y cũng không thúc giục mà cứ để vậy. Như vậy, ít nhất cũng thể hiện mình không phải vì công danh mà đến tình cảm đồng nghiệp cũng không để ý gì. Về phần thời cơ chiến đấu, bỏ qua thì cũng bỏ qua rồi. Dù sao nước Đại Đường đang phát triển không ngừng, không sợ thế lực của Lưu Vũ Chu không bộc lộ ra nhược điểm mới.
- Ta biết, là do ông ấy không yên tâm về trẫm!
Lý Uyên lắc đầu cười khổ dâng lên một nỗi niềm cô độc:
- Sợ sẽ có ngày trẫm quên công lao của ông ấy, sợ trẫm không lo được cho hai đứa con. Con người của Diễn Thọ chính là quá thông minh, suy nghĩ rất chu toàn.
- Bệ hạ có thể thưởng ruộng đất cho Trần gia, cố gắng xa Kinh Thành, không màu mỡ, cũng không cằn cỗi. Tự nhiên sẽ không để cho người khác rình rập! Cho dù sau này con cháu của Trần gia không nhận, cũng giữ được hơn trăm năm nữa!
Bùi Tịch hiểu Lý Uyên đã suy nghĩ về cái gì, nên thấp giọng đề nghị.
Hoàng đến Đại Đường Lý Uyên năm nay đã 53 tuổi, dù là sức khỏe hay trí nhớ cũng dần dần kém đi. Còn thái tử Lý Kiến Thành thì không đủ để mọi người hy vọng, thế tử Thế Dân dũng mãnh thiện chiến rất được đám võ tướng ủng hộ. Thế lực của hai người đã chuyển từ tranh đấu chỗ tối dần dần công khai. Các trọng thần trong triều vì tư lợi cũng đã bắt đầu chia bè phái. Còn Trần Diễn Thọ trợ giúp bên Lý Uyên khó tránh khỏi đắc tội với các đại thần, một khi đã đắc tội với họ thì con cháu Trần gia sau này cũng sẽ bị liên lụy. Cho nên, đứng ở góc độ của Bùi Tịch, cảm thấy để cho con cháu của ông ta từ bỏ đường làm quan là điều đúng đắn. Tuy tự Bùi Tịch không làm được nhưng cũng không ngại tỏ vẻ khâm phục vầ mưu trí và kiến thức của Trần Diễn Thọ.
- Khanh cũng cho rằng như vậy sao?
Lý Uyên đột nhiên quay đầu lại nhìn Bùi Tịch chằm chằm hỏi.
Đã là cuối xuân, bầu trời đã quang đãng hơn nhiều. Bùi Tịch cảm thấy rét run lên, vội vàng né tránh, trên lưng ngựa cong người đáp lại:
- Thần, bệ hạ biết, bản tính của thần vẫn khá yếu đuối!
- Ngươi là kẻ không có xương!
Lý Uyên nắm lấy roi ngựa, bổ như phía Bùi Tịch. Rất là thất vọng, nhưng cũng không phải là không thể lý giải được. Dù sao dính đến tính mạng của người nhà, thậm chí là tiền đồ của cả gia tộc thì không ai muốn chủ động nhảy vào đống lửa cả.
Nghĩ đến đây, ông thở dài, thúc ngựa chạy ra ngoài. Chúng thần và đám thị vệ bị hành động lỗ mãng của Bệ hạ làm cho hoảng sợ, cũng ra sức thúc ngựa đuổi theo. Nhưng không ai dám đuổi đến quá gần, dám vượt lên Hoàng đế sẽ bị buộc tội khi quân không chết cũng bị lột da.
Lý Uyên rong ruổi trong gió lặng. Trên cùng quê lúa mạch non đã sinh trưởng khá cao, một màu xanh mướt. Đi qua con đường giữa cánh đồng lúa mạch, đồng không mông quạnh, không ai biết được cái gì đang chờ phía trước? Nhưng có một tư vị mãi không hết đó là sự tịch mịch. Đó là lời nguyền rủa mà những người trở thành Đế vương phải tiếp nhận, không ai có thể thoát được.
Vương giả không tình thân, cảm giác thành tựu trên cả vạn người. Nếu đổi lại mình là Dương Quảng năm đó, chính mình cũng không biết có giết huynh bức cha hay không, không dám chắc nữa. Có lẽ làm rồi sau này sẽ hối hận còn không làm thì thương tiếc cả đời? Ông lắc đầu thở dài, hích vào bụng ngựa phóng thẳng trên con đường yên ắng!
Kĩ thuận cưỡi ngựa của đám quần thần và chiến mã không bằng Lý Uyên đã bị bỏ xa lại phía sau. Mấy tên võ tướng nhìn nhau, phân công nhau đi về các hướng. Làm như vậy sẽ giẫm nát không ít lúa mạch non nhưng quan địa phương cũng có thể bồi thường cho dân chúng. Nếu chẳng may thiên tử Đại Đường gặp phải phiền toái gì, Trung Nguyên chưa định, dù là sự thay đổi gì cũng sẽ khiến mọi người rơi vào vực sâu vạn kiếp không phục.
Nhìn thấy cảnh này, Bùi Tịch lắc đầu cười khổ. Tả Phó Xạ Lưu Văn Tĩnh thì phải chịu tội đóng cửa ở nhà suy nghĩ, nhưng quan văn do y dẫn đầu tiếp tục lấy cớ đó cũng trốn trong nhà, sẽ bị mọi người cô lập. Bùi Tịch không dám mạo hiểm cùng lũ bạn lánh nạn mà phải chọn giữu tương lại và cạm bẫy trước mặt. Tăng tốc, thúc ngựa đuổi theo Lý Uyên.
- Khanh đến làm gì? Không phải là muốn thay trẫm chia sẻ sao?
Lý Uyên hỏi mà không quay đầu lại, tiếp tục thúc ngựa chạy như điên.
- Thần, thần không dám!
Bùi Tịch thấp giọng đáp lại nhưng bị tiếng vó ngựa át đi. Bị Lý Uyên cố tình coi thường, lại chạy như điên về phía trước, Lý Uyên quay đầu lại cười hỏi một câu lạnh lùng:
- Ngày mai dù trẫm làm bất kể một cái gì, đám quần thân cũng sẽ cho rằng là tính toán của khanh, khanh có tin không?
- Bệ, bệ hạ, thần, mạng này là của bệ hạ! Ngài muốn chơi thế nào thì chơi như thế đi!
Bùi Tịch thúc ngựa lên sóng vai cùng chạy với Lý Uyên. Nếu tiếp tục chạy nữa, y cũng thể chết vì mệt được chi bằng để cho Lý Uyên được như ý, thoải mái một phen.
- Khanh ấy à, đẩy không đi, đánh lại rút lui!
Lý Uyên bị sự bám dai của Bùi Tịch chọc cho cười, lắc đầu từ từ kéo dây cương. Ngựa dưới háng chủ phản ứng rất linh hoạt, tốc độ lập tức chậm lại từ chạy như điên đến chậm dần rồi từ chậm dần thành đi.
- Thần, khả năng của thần cũng chỉ xứng làm một Tiểu lại. Gặp hệ hạ mới được thăng chức nhanh, còn bản tính của thần thích ăn ngon mặc đẹp không thể cao thượng bằng Trần công. Cho nên, cho nên đụng đến chuyện không làm được đành phải co rụt lại thôi ạ!
Bùi Tịch ra sức kêu oan.
Lúc này, đám quần thần đã bị bỏ lại rất xa. Mặc dù có thể đuổi đến đây nhưng theo bản năng họ cũng không muốn gần quá. Bọn họ đều là người thông minh, biết chuyện gì nên tham dự, chuyện gì không nên tham sự vào. Lý Uyên luôn lắc đầu về sự thông minh của bọn họ, thở dài một tiếng cười khổ nói:
- Khanh có thể nói thật với trẫm đã là điều rất tốt rồi. Không giống những người khác, ngoài miệng thì đường hoàng nhưng thực tế đều vì phú quý cho bản thân? Trước lúc lâm chung Diễn Thọ còn hiến kế cho trẫm, không muốn để cho người khác biết kế này là của ông ta. Khanh đã là cánh tay của trẫm lại là bạn của Diễn Thọ. Cho nên, khanh nhất định phải gánh vác!
- Thần có thể từ chối sao?
Bùi Tịch quay đầu lại nhìn xa xôi, cười khổ nói.
- Không thể!
Lý Uyên trả lời gọn gàng:
- Nhưng trẫm có thể cho khanh điều tốt, khanh muốn cái gì hôm nay cứ việc nói với trẫm. Chỉ cần trẫm còn tại vị, đảm bảo sẽ cho khanh được!
- Vậy, để thần suy nghĩ kĩ đã!
Bùi Tịch thở hổn hển đáp:
- Ruộng tốt bệ hạ đã cấp cho nhiều. Mỹ nữ, với tuổi của thần không có phúc để hưởng thụ. Kim bài miễn chết ư? Thần đã có ba cái? Thôi đi, thứ đó đời này thần không dùng đến. Nếu bệ hạ đồng ý xin hãy ban thưởng cho thần mấy câu nói, tuyên bố ngay trước mặt quan văn quan võ lại để cho Sử Quan ghi chép án. Dù thần có làm việc trái với lương tâm coi như cũng đáng!
- Tên tiểu nhân này gian xảo thật! nhưng thực ra cũng được coi là tinh!
Lý Uyên bị tính toán của Bùi Tịch làm cho tức điên lên, dùng doi ngựa chỉ vào ngựa của đối phương mà mắng.
- Chuyện mưu của chúng thần chẳng lẽ không được bộc lộ sao? Thần làm tiểu nhân bị bệ hạ mắng mấy câu cũng không sao!
Bùi Tịch cười cười, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Lý Uyên lại thở dài lần nữa, không cười mà đồng ý:
- Được rồi, sau khi về Kinh Thành, khanh lĩnh binh lên bắc chinh trước, trước mặt mọi người trẫm sẽ cổ vũ khanh, cho khanh mấy cây đánh giá tốt. Nói vậy chỉ cần con cháu trẫm sau này trẫm cũng không chiều như thế. Nhưng trẫm muốn những chuyện khnah làm, khanh phải nắm chặt, không được chậm trễ!
- Đồng ý!
Bùi Tịch giơ bàn tay ra, vỗ tay với Lý Uyên. Sau đó suy nghĩ một chút rồi hỏi nhỏ:
- Mấy ngày trước thần có nghe người ta nói Tả phó xạ Lưu Văn Tĩnh đóng cửa ở nhà suy nghĩ, lại không biết hối cải. Ngày nào cũng mời vu sư bà cốt làm hình như là nguyền rủa ai đó!
- Có chuyện này sao?
Lý Uyên hỏi tỏ vẻ kinh ngạc:
- Thế Dân tỏ vẻ thế nào? Sao trẫm chưa nghe nói?
- Có thể Tần vương điện hạ không biết rõ nội tình nhưng cũng không tránh khỏi quan hệ. Dù sao Lưu Văn Tĩnh cũng là trưởng sử hành quân cho điện hạ, khá thân thiết đấy.
Xưa nay không can thiệp vào chuyện đấu đá lẫn nhau, ngẫu nhiên lâm vào, Bùi Tịch lại làm vô cùng chu đáo:
- Không kết giao, cảm kích không báo, hai tội danh này e rằng Tần vương chạy không nổi rồi. Ngoài ra, Lưu Văn Tĩnh háo sắc vô độ, trong nhà thu nạp rất nhiều đàn bà, thương xuyên sủng hạnh một lần rồi bỏ. Rất nhiều người oán hận!
- Ồ!
Lý Uyên nhẹ nhàng gật đầu. Không cần nói rõ, ông đã biết động tác tiếp theo của Bùi Tịch. Gia đình không yên, các tiểu thiếp cấu kết với người khác tố cáo, tất cả đều có vẻ hợp tình hợp lý:
- Thằng ranh này, trẫm còn chưa chết cơ mà. Năm đó trẫm còn ban cho nó hai kim bài miễn chết!
Nhắc tới chuyện kim bài miễn chết, trong lòng Bùi Tịch liền căng thẳng. Nếu kim bài miễn chết không cứu được Lưu Văn Tình, như vậy mình cũng không nói được gì rồi. Y hơi trầm ngâm rồi nói tiếp:
- Lưu Văn Tĩnh vốn đã nham hiểm. Lúc ở nhà tự ngẫm còn luôn tục oán rằng mình có công vô thường, bị trách phạt thề rằng sau này nhất định phải đòi lại công bằng! Mặc dù là mưu phản nhưng mưu phản có lương tâm. Bệ hạ xem xét!
Mưu phản, chính là tội cả gia tộc phải chết rồi. Tội này kim bài miễn chết cũng vô ích, Lý Uyên thở phào cười khổ nói:
- Trẫm không phải là người không có tình cảm. Nhưng chủ yếu cành khỏe, sau này sẽ dẫn đến hậu họa mất nước. Vết xe đổ của Đại Tùy chưa xa, Lưu Văn Tĩnh không cẩn thận không thể trách được trẫm!
Bùi Tịch nhảy xuống ngựa, lạy dài trên mặt đất:
- Thần có ba kim bài miễn chết, nhiều hơn Lưu Văn Tĩnh một cái. Đời này thần sẽ không phạm phải sai lầm như Lưu Văn Tĩnh, sau này bệ hạ đừng quên một lòng son sắt của thần.
- Trẫm biết! tuy khanh thay Tần vương nói tốt, từ trước đến nay lại không có kết giao gì với nó! Khanh chỉ là người hiền lành mà thôi!
Lý Uyên hiển được hành động tàn nhẫn của mình ngày hôm nay làm cho Bùi Tịch sợ hãi, ông lắc đầu cười khổ giải thích:
- Khanh cho là trẫm muốn thế sao? Trần công không màng đến tính mạng mà nhắc nhở trẫm, trẫm không dám phụ tấm lònh trung thành của ông ấy? câu nói hôm nay, trẫm không nói với bất kì người nào, khanh cứ chuẩn bị lĩnh binh đi bắc, trẫm sẽ thay ngươi chống đỡ cho!
- Thần tạ ơn hồng ân của bệ hạ!
Bùi Tịch lại lạy dài, rồi lau mồ hồi đổ trên trán:
- Chạy nhanh quá rồi!
Y cười khổ giải thích với Lý Uyên:
- Thần là quan văn, không đuổi kịp được bệ hạ!
- Làm bổn phậm của khanh là tốt rồi.
Lý Uyên nhảy xuống ngựa kéo dây cương chậm rãi bước đi:
- Không cần đuổi theo trẫm. Lúc cần trẫm sẽ tự chờ khanh. Đúng rồi, Ân Khai Sơn và Tần vương cũng đến rất gần, trẫm chuẩn bị gõ gã một chút. Võ tướng mà, nghĩ quá nhiều không phải là chuyện tốt!
- Thần biết. Có mấy người buộc tội Ân Khai Sơn cướp số binh lớn, vẫn đang ở trong tay thần!
Bùi Tịch lại lau mồ hôi, vừa lau vừa đáp.
- Ừ!
Lý Uyên từ chối cho ý kiến, dắt chiến mã đi về phía xa. Lúa hai bên đường xanh mướt kéo dài đến vô tận. Con đường dưới chân cũng bắt đầu tịch mịch.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận