Khai Quốc Công Tặc
Chương 202: Canh bạc (9)
Chương 202: Canh bạc (9)
Vừa thấy mạch đao sáng như tuyết kia, trong lòng Vương Đức Nhân run run, nháy mắt đã quên hét những dặn dò tùy cơ hành động trước đó của Bùi Tịch. Dựa theo quy củ của Lục lâm đạo, Trình Danh Chấn dùng chiêu thức ấy tạo uy thế để phủ đầu rồi, nếu như mình hơi có chút ứng đối, nhẹ thì mình sẽ bị gãy tay gãy chân, nặng thì mất đầu!
Họ Trình kia từng có giao tình với Từ Nhị Ngõa Cương, nhìn Mạch đao trận đằng đằng sát khí, Vương Đức Nhân âm thầm hối hận mình không nên nhận lời trước mặt Bùi Tịch. Lúc này mấy thế lực lớn chiếm cứ Hà bắc, ngoại trừ Lý Đường và Đậu Kiến Đức còn có bộ Từ Mậu Công Ngõa Cương, luận thân sơ, khẳng định Trình Danh Chấn thân thiết với Từ Nhị hơn mình. Mà mình năm đó phụng mệnh Lý Mật đâm một đao sau lưng Từ Nhị, nếu Trình Danh Chấn muốn kết minh với Từ Nhị giáp công Đậu Kiến Đức, cái đầu của Vương Đức Nhân mình chẳng thể giữ được rồi.
Nhưng dù hối hận thì cũng đã muộn rồi. Gắng đè nén sự sợ hãi trong lòng, Vương Đức Nhân gượng cười chắp tay:
- Trình huynh...., Trình Đại đương gia, lâu rồi không gặp, ngài, lão nhân gia ngài luôn khỏe chứ ạ!
Nói xong, hai chân nhũn ra, Trình Danh Chấn thấy vậy, khẩn trương tiến lên một tay giữ chặt hai tay Vương Đức Nhân, cười lớn nói nói:
- Vương đại ca sao đột nhiên nói chuyện lại khách khí như vậy. Nếu huynh còn tiếp tục như thế, huynh đệ ta sẽ không chào đón huynh nữa!
- Không... không... nghe theo lời của huynh đệ!
Vương Đức Nhân tiếp tục cố gắng muốn khom người thi lễ bái kiến Trình Danh Chấn, nhưng hai tay lại như bị kìm sắt giữ chặt, không thể cử động được.
Trên mặt Trình Danh Chấn tươi cười thân thiết, buông một cánh tay Vương Đức Nhân ra, nhưng lại khoách cánh tay kia kẹp vào nách mình, cười ha hả mời:
- Ta đang luyện binh, không nghĩ lão ca lại tới. Nào nào, đi bên này, huynh đệ chúng ta hôm nay không say không về.
Nói xong, kéo Vương Đức Nhân chui qua mạch đao, mấy trăm Mạch Đao Thủ đồng thời hô một tiếng, thu đại đao sáng loáng mở ra một thông đạo bằng hai hàng đao sắc bén. Vương Đức Nhân thấy vậy, hai chân đều mềm nhũn. Y biết rằng, Mạch Đao Thủ này không phải là hình thức, hai tráng hán ngay bên cạnh y tỏa ra sát khí mạnh mẽ, đập vào mặt, đó cũng không phải động tác võ thuật đẹp mắt chỉ bày ra như thế, hơn mười tính mạng đang ở dưới lưỡi đao, sát khí nồng đậm.
Đang bị sát khí bức đến mức không thể thở nổi, Trình Danh Chấn cố tình dừng bước, nhìn nhìn Vương Đức Nhân, cười ha hả hỏi han:
- Xin hỏi lão ca, đội ngũ người này của ta nhìn có được không!
- Nhìn được, nhìn được. Không dối gạt huynh đệ ngươi, đi khắp Hà Nam Hà Bắc, huynh đệ ta cho tới bây giờ chưa từng thấy đội ngũ nào tinh nhuệ như thế.
Vương Đức Nhân gấp đến độ mồ hôi túa ra, sống chết cũng không hề tự cho mình là đại ca nhìn ra hiểu rộng. Quay lại nhìn vài thân tín của mình, một đám mặt vàng như đất, trên trán ai nấy đều toát mồ hôi hột.
Thật sự là người so với người phải chết, hàng so với hàng phải ném bỏ. Tới giờ khắc này, Vương Đức Nhân cũng không dám vọng tưởng nói ba xạo gì để thuyết phục chiêu hàng Trình Danh Chấn nữa. Y chỉ ngóng trông có thể sớm có thể nói ý tứ của Bùi Tịch đưa tới, rồi mau chóng rời khỏi đầm rồng hang hổ này càng nhanh càng tốt.
Trình Danh Chấn một chút cũng không thông cảm cho nỗi khổ sở của y, dừng bước bên trong rừng mạch đao, tiếp tục chỉ trỏ:
- Năm ngoái ở bên sông Nhu Thủy, chính là số huynh đệ này, hơn bảy trăm người đã cứng rắn ngăn chặn hai vạn đại quân của Sài Thiệu. Hôm nay lão ca ngươi đã đến, ta đồng ý cho ngươi nhìn thấy bảo bối của mình. Chứ nếu là người khác, ai dám đi gần như thế, thì ta đã một đao chém đầu kẻ đó rồi!
“Trời ơi, ta không muốn đến gần xem đâu!”
Trong lòng Vương Đức Nhân phát khổ, ngoài miệng lại không thể không nhận lòng tốt của đối phương:
- Đúng vậy, đúng vậy, báu vật như thế, sao có thể dễ dàng để người khác nhìn thấy. Nhưng hai người chúng ta có giao tình mà, Trình ca ngươi sao có thể giấu riêng với huynh đệ ta chứ.
- Vương đại ca biết là tốt rồi. Từ lần trước kết định, trên dưới Minh Châu Doanh đều coi ngươi là bằng hữu rồi!
Trình Danh Chấn cười gật gật đầu, lôi kéo tay Vương Đức Nhân, đi nhanh đi về phía trước.
- Tuy rằng lúc này ngươi không còn ở Ngõa Cương quân nữa rồi, ta cũng đã thoát ly dưới trướng Đậu Kiến Đức, nhưng giao tình giữa chúng ta vẫn không hề mất.
- Đúng vậy, đúng vậy. Hai người chúng ta vẫn có giao tình đây. Không liên quan gì đến người ngoài.
Vương Đức Nhân vụng trộm lau mồ hôi, cười gượng trả lời. Hiện tại trong lòng y tự nhận xui xẻo. Nhớ năm đó lúc gặp Trình Danh Chấn, người ta còn là đang ở trong quân nhà mình, mình còn bị người ta bài bố nữa chứ. Hiện giờ lại tới địa bàn của người ta, mình không nên thể hiện gì nữa, khách theo chủ, khách theo chủ là tốt nhất.
Vì có tâm tư này, y không ngại uốn mình nịnh bợ khúm núm theo đám người Trình Danh Chấn. Cũng may Trình Danh Chấn cũng không dề dà, kéo y xem duyệt đội Mạch Đao thủ xong, lập tức đi nhanh vào một tòa Tụ nghĩa sảnh:
- Nơi này là của Trương Đại Đương Gia năm xưa, ta không hủy đi, vốn là dùng đế nhớ cố nhân, thật không ngờ có ngày lại có thể dùng đến nó.
Trình Danh Chấn vừa an bài “khách quý” nhập tọa, vừa thấp giọng cảm thán.
Vương Đức Nhân nghe vậy nhìn xung quanh, quả nhiên ở tụ nghĩa sảnh trên bốn vách tường đều mang màu sắc khói lửa năm xưa. Trong giây lát, y ý thức được địa phương này năm đó mình cũng từng đã tới, còn từng tình nguyện truyền lời thay đám người Lý Mật, Phòng Ngạn Tảo. Hiện giờ mình lại tới nữa, không ngờ việc cần làm trên vai lại không hề thay đổi.
Trong nháy mắt, thân thể Vương Đức Nhân lảo đảo, ánh mắt mơ hồ đăm đăm. Ta đang làm gì đây? Y mờ mịt tự hỏi. Tựa như một lữ nhân đi trên một con đường thật dài, lại phát hiện mình đã quay lại điểm xuất phát. Trước mắt mọi thứ đều rất quen thuộc, nhưng lại mơ hồ như trong mộng.
- Vương đại ca, ngồi đi. Sao đến giờ mà huynh vẫn còn khách khí!
Trình Danh Chấn vốn muốn đả kích Vương Đức Nhân một chút, diệt tắt vẻ kiêu ngạo của đối phương, lại không ngờ Vương Đức Nhân sẽ bị xúc động tâm sự như thế, trong lúc nhất thời không rõ đối phương có phải bị mình làm cho hoảng sợ hay không, liền nhanh chóng thay đổi khuôn mặt tươi cười, ôn hòa gọi.
Liên tiếp gọi ba lần, Vương Đức Nhân mới từ trong hoảng hốt quay lại, cười khổ, thấp giọng đáp lại.
- Ngươi xem lão ca đúng là không có tiền đồ rồi. Chê cười chê cười.
Dứt lời, trên người không ngờ khôi phục vài phần oai hùng của lục lâm hào kiệt, cười lớn ngồi xuống. Điều này cũng có chút ngoài dự đoán của Trình Danh Chấn. Cũng may hắn cũng không nghĩ sẽ làm gì Vương Đức Nhân, cười cười, khách khí nói:
- Không biết Vương đại ca sẽ tới, ta không kịp chuẩn bị gì cả. Chỉ có rượu nhạt trà nhạt, xin Vương đại ca chớ ngại đơn sơ!
- Không sao không sao. Năm đó ta cũng là từ trong đất mà kiếm ăn, có khổ đắng gì mà chưa từng nếm qua. Nếu ở trong đại sảnh dùng cơm mà còn đòi hỏi này nọ, vậy thì thật đúng là chẳng ra gì rồi!
Nghe vậy, sắc mặt của Trình Danh Chấn lại tươi hơn, vỗ nhẹ tay, lệnh thuộc hạ mang rượu và thức ăn lên. Không bao lâu, rượu và thức ăn liên tục được đưa vào, có dê, có cá, có cả món ăn mới mẻ của thôn quê, ăn vô cùng ngon miệng, làm Vương Đức Nhân mặt mày hớn hở.
Rượu uống được một chút, y thở hắt ra, cười nói:
- Vốn cho rằng Trình huynh đệ ngươi bị lão Đậu làm cho khổ sở, không ngờ rằng ngươi lại binh tinh lương thực đủ. Ca ca ta lần này...
- Uống rượu, uống rượu!
Trình Danh Chấn cười cắt ngang:
- Đừng nhắc tới lão Đậu nữa. Nắm đó là bản thân ta ngu ngốc, tin lão. Từ nay về sau không bao giờ ngu như thế nữa.
- Đúng vậy, uống rượu!
Vương Đức Nhân cười nâng chén, uống sạch. Đặt chén rượu xuống, y tiếp tục nói:
- Lần này lão ca ca đến, thật ra...
- Bất kể là vì sao ngươi đến, đã đến rồi, cũng là khách của ta.
Trình Danh Chấn lại cười nâng chén cắt ngang, không cho Vương Đức Nhân nói hết. Trên thực tế, bóng dáng của Vương Đức Nhân vừa xuất hiện bên đầm Cự Lộc, trên dưới Minh Châu Doanh cũng đã đoán được mục đích của y rồi. Khỏi phải mất bao nhiêu khí lực, chỉ cần nhìn bộ quan bào Đại Đường trên người y là biết rõ toàn bộ. Nhưng đối với đường ra của mình, chúng huynh đệ Minh Châu Doanh lại chưa có kết luận được. Năm đó Đậu Kiến Đức thành ý mời đoàn người gia nhập liên minh có thể sâu hơn lần này, kết quả thì sao, nhớ đến những huynh đệ chết ở bên bờ sông Nhu Thủy, trong lòng Trình Danh Chấn và mọi người đều đau đớn không thôi.
Trên thực tế, Minh Châu Doanh đã bị dồn đến cùng đường bí lối. Nhưng đoàn người lại không chuẩn bị tiếp tục bị người ta thu phục. Cho nên, hơn vạn tinh binh, giáp sĩ như mây, vạn khoảnh ruộng tốt trong khoảng thời gian ngắn đều bị trên dưới Minh Châu Doanh lấy ra “đùa ngịch”, lừa Vương Đức Nhân trợn mắt há hốc mồm, nhưng lừa thì lừa như vậy, trong lòng mình thì lại đang hết sức băn khoăn.
Vương Đức Nhân không hiểu nỗi khó xử của Trình Danh Chấn, còn tưởng rằng hắn sợ mình ra giá tiền không lớn. Khi đã quyết định chắc chắn, bèn quyết định ăn ngay nói thật:
- Huynh đệ ngươi đừng ngắt lời ta nữa, hãy để ta nói rõ. Hiện tại ta đang làm quan Đại Đường, ngươi cũng biết đấy, Thừa tướng Đại Đường Bùi Tịch khâm phục huynh đệ ngươi, muốn lão ca ta làm thuyết khách...
Còn chưa dứt lời, chung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Chúng hào kiệt đang nâng chén đều đặt hết xuống bàn, cười lạnh nhìn Vương Đức Nhân.
Da đầu Vương Đức Nhân run lên, tim đập mạnh, chắp tay với mọi người:
- Các vị huynh đệ hãy nghe ta nói hết, các vị huynh đệ hãy nghe ta nói hết. Sau khi nói xong muốn đánh muốn phạt, lão ca ta xin nhận hết. Lão ca ta biết rằng thân phận của mình thấp, không có tư cách thì làm thuyết khách. Nhưng nếu hôm nay ta mặt dày đến đây, các ngươi cũng hay để lão ca ta nói một lời đi. Xem như ta cầu xin các ngươi cũng được, nợ các ngươi cũng được. Các ngươi muốn điều kiện gì mới có thể quy thuận Đại Đường, hoặc là vẫn tự có ý định tự lập làm Vương, hãy cứ nói với ta một lời. Hôm nay chỉ cần một câu chắc chắn, ta quyết không dám dông dài nữa.
Dứt lời, mượn rượu thêm can đảm, nhìn Trình Danh Chấn, không ngừng thở dài.
Làm thuyết khách làm được như Vương Đức Nhân, cũng coi như là độc nhất từ xưa đến nay rồi. Đám người Trình Danh Chấn ngơ ngác nhìn nhau, lối mòn trước đó đã chuẩn bị đều rơi vào nơi hư không rồi. Đang do dự nên đối phó như nào, lại nghe Vương Đức Nhân cười khổ liên tục, khàn giọng nói:
- Vương Đức Nhân ta chẳng có bản lĩnh gì mấy, làm sứ giả căn bản là không trâu bắt chó đi cày đấy. Nhưng các huynh đệ sau này cũng không thể ở mãi tại đầm Cự Lộc. Nếu như muốn giết Đậu Kiến Đức để báo thù, nhiều đồng minh dù gì cũng sẽ mạnh hơn kẻ thù.
Câu nói cuối cùng này rốt cuộc đã nói đến điểm mấu chốt. Đám người Trình Danh Chấn và Vương Nhị Mao đưa mắt nhìn nhau thăm dò, tương đối gật đầu, sau đó lại vừa cười lắc đầu. Đoán ý qua lời nói và sắc mặt đều không phải là sở trường của Vương Đức Nhân, dù sao hôm nay cũng đã mất mặt đến nhà người ta, y cũng không sợ gì nữa, tiếp tục gật đầu nói:
- Chỉ cần cho ta một lời chắc chắn, để ta về báo cáo kết quả là được. Lão ca ta lăn lộn xuất thân không dễ dàng, các huynh đệ giúp đỡ, lão ca ta vĩnh viễn ghi nhớ lòng tốt của các ngươi!
Mọi thủ đoạn lưu manh cũng đã lấy ra dùng rồi, cũng coi như Bùi Tịch không dùng sai người. Trình Danh Chấn lại dùng ánh mắt hỏi các huynh đệ, thở dài, thấp giọng nói:
- Vương đại ca sao lại nói thế, khỏi phải nói ngươi là sứ giả của Đại Đường, dù không phải, dựa vào giao tình trước đây của chúng ta, chúng ta sao làm khó ngươi chứ? Ngươi đã nói rõ rồi, huynh đệ chúng ta cũng hỏi ngươi một câu. Lý Uyên kia, rốt cuộc là người như nào?
Vừa thấy mạch đao sáng như tuyết kia, trong lòng Vương Đức Nhân run run, nháy mắt đã quên hét những dặn dò tùy cơ hành động trước đó của Bùi Tịch. Dựa theo quy củ của Lục lâm đạo, Trình Danh Chấn dùng chiêu thức ấy tạo uy thế để phủ đầu rồi, nếu như mình hơi có chút ứng đối, nhẹ thì mình sẽ bị gãy tay gãy chân, nặng thì mất đầu!
Họ Trình kia từng có giao tình với Từ Nhị Ngõa Cương, nhìn Mạch đao trận đằng đằng sát khí, Vương Đức Nhân âm thầm hối hận mình không nên nhận lời trước mặt Bùi Tịch. Lúc này mấy thế lực lớn chiếm cứ Hà bắc, ngoại trừ Lý Đường và Đậu Kiến Đức còn có bộ Từ Mậu Công Ngõa Cương, luận thân sơ, khẳng định Trình Danh Chấn thân thiết với Từ Nhị hơn mình. Mà mình năm đó phụng mệnh Lý Mật đâm một đao sau lưng Từ Nhị, nếu Trình Danh Chấn muốn kết minh với Từ Nhị giáp công Đậu Kiến Đức, cái đầu của Vương Đức Nhân mình chẳng thể giữ được rồi.
Nhưng dù hối hận thì cũng đã muộn rồi. Gắng đè nén sự sợ hãi trong lòng, Vương Đức Nhân gượng cười chắp tay:
- Trình huynh...., Trình Đại đương gia, lâu rồi không gặp, ngài, lão nhân gia ngài luôn khỏe chứ ạ!
Nói xong, hai chân nhũn ra, Trình Danh Chấn thấy vậy, khẩn trương tiến lên một tay giữ chặt hai tay Vương Đức Nhân, cười lớn nói nói:
- Vương đại ca sao đột nhiên nói chuyện lại khách khí như vậy. Nếu huynh còn tiếp tục như thế, huynh đệ ta sẽ không chào đón huynh nữa!
- Không... không... nghe theo lời của huynh đệ!
Vương Đức Nhân tiếp tục cố gắng muốn khom người thi lễ bái kiến Trình Danh Chấn, nhưng hai tay lại như bị kìm sắt giữ chặt, không thể cử động được.
Trên mặt Trình Danh Chấn tươi cười thân thiết, buông một cánh tay Vương Đức Nhân ra, nhưng lại khoách cánh tay kia kẹp vào nách mình, cười ha hả mời:
- Ta đang luyện binh, không nghĩ lão ca lại tới. Nào nào, đi bên này, huynh đệ chúng ta hôm nay không say không về.
Nói xong, kéo Vương Đức Nhân chui qua mạch đao, mấy trăm Mạch Đao Thủ đồng thời hô một tiếng, thu đại đao sáng loáng mở ra một thông đạo bằng hai hàng đao sắc bén. Vương Đức Nhân thấy vậy, hai chân đều mềm nhũn. Y biết rằng, Mạch Đao Thủ này không phải là hình thức, hai tráng hán ngay bên cạnh y tỏa ra sát khí mạnh mẽ, đập vào mặt, đó cũng không phải động tác võ thuật đẹp mắt chỉ bày ra như thế, hơn mười tính mạng đang ở dưới lưỡi đao, sát khí nồng đậm.
Đang bị sát khí bức đến mức không thể thở nổi, Trình Danh Chấn cố tình dừng bước, nhìn nhìn Vương Đức Nhân, cười ha hả hỏi han:
- Xin hỏi lão ca, đội ngũ người này của ta nhìn có được không!
- Nhìn được, nhìn được. Không dối gạt huynh đệ ngươi, đi khắp Hà Nam Hà Bắc, huynh đệ ta cho tới bây giờ chưa từng thấy đội ngũ nào tinh nhuệ như thế.
Vương Đức Nhân gấp đến độ mồ hôi túa ra, sống chết cũng không hề tự cho mình là đại ca nhìn ra hiểu rộng. Quay lại nhìn vài thân tín của mình, một đám mặt vàng như đất, trên trán ai nấy đều toát mồ hôi hột.
Thật sự là người so với người phải chết, hàng so với hàng phải ném bỏ. Tới giờ khắc này, Vương Đức Nhân cũng không dám vọng tưởng nói ba xạo gì để thuyết phục chiêu hàng Trình Danh Chấn nữa. Y chỉ ngóng trông có thể sớm có thể nói ý tứ của Bùi Tịch đưa tới, rồi mau chóng rời khỏi đầm rồng hang hổ này càng nhanh càng tốt.
Trình Danh Chấn một chút cũng không thông cảm cho nỗi khổ sở của y, dừng bước bên trong rừng mạch đao, tiếp tục chỉ trỏ:
- Năm ngoái ở bên sông Nhu Thủy, chính là số huynh đệ này, hơn bảy trăm người đã cứng rắn ngăn chặn hai vạn đại quân của Sài Thiệu. Hôm nay lão ca ngươi đã đến, ta đồng ý cho ngươi nhìn thấy bảo bối của mình. Chứ nếu là người khác, ai dám đi gần như thế, thì ta đã một đao chém đầu kẻ đó rồi!
“Trời ơi, ta không muốn đến gần xem đâu!”
Trong lòng Vương Đức Nhân phát khổ, ngoài miệng lại không thể không nhận lòng tốt của đối phương:
- Đúng vậy, đúng vậy, báu vật như thế, sao có thể dễ dàng để người khác nhìn thấy. Nhưng hai người chúng ta có giao tình mà, Trình ca ngươi sao có thể giấu riêng với huynh đệ ta chứ.
- Vương đại ca biết là tốt rồi. Từ lần trước kết định, trên dưới Minh Châu Doanh đều coi ngươi là bằng hữu rồi!
Trình Danh Chấn cười gật gật đầu, lôi kéo tay Vương Đức Nhân, đi nhanh đi về phía trước.
- Tuy rằng lúc này ngươi không còn ở Ngõa Cương quân nữa rồi, ta cũng đã thoát ly dưới trướng Đậu Kiến Đức, nhưng giao tình giữa chúng ta vẫn không hề mất.
- Đúng vậy, đúng vậy. Hai người chúng ta vẫn có giao tình đây. Không liên quan gì đến người ngoài.
Vương Đức Nhân vụng trộm lau mồ hôi, cười gượng trả lời. Hiện tại trong lòng y tự nhận xui xẻo. Nhớ năm đó lúc gặp Trình Danh Chấn, người ta còn là đang ở trong quân nhà mình, mình còn bị người ta bài bố nữa chứ. Hiện giờ lại tới địa bàn của người ta, mình không nên thể hiện gì nữa, khách theo chủ, khách theo chủ là tốt nhất.
Vì có tâm tư này, y không ngại uốn mình nịnh bợ khúm núm theo đám người Trình Danh Chấn. Cũng may Trình Danh Chấn cũng không dề dà, kéo y xem duyệt đội Mạch Đao thủ xong, lập tức đi nhanh vào một tòa Tụ nghĩa sảnh:
- Nơi này là của Trương Đại Đương Gia năm xưa, ta không hủy đi, vốn là dùng đế nhớ cố nhân, thật không ngờ có ngày lại có thể dùng đến nó.
Trình Danh Chấn vừa an bài “khách quý” nhập tọa, vừa thấp giọng cảm thán.
Vương Đức Nhân nghe vậy nhìn xung quanh, quả nhiên ở tụ nghĩa sảnh trên bốn vách tường đều mang màu sắc khói lửa năm xưa. Trong giây lát, y ý thức được địa phương này năm đó mình cũng từng đã tới, còn từng tình nguyện truyền lời thay đám người Lý Mật, Phòng Ngạn Tảo. Hiện giờ mình lại tới nữa, không ngờ việc cần làm trên vai lại không hề thay đổi.
Trong nháy mắt, thân thể Vương Đức Nhân lảo đảo, ánh mắt mơ hồ đăm đăm. Ta đang làm gì đây? Y mờ mịt tự hỏi. Tựa như một lữ nhân đi trên một con đường thật dài, lại phát hiện mình đã quay lại điểm xuất phát. Trước mắt mọi thứ đều rất quen thuộc, nhưng lại mơ hồ như trong mộng.
- Vương đại ca, ngồi đi. Sao đến giờ mà huynh vẫn còn khách khí!
Trình Danh Chấn vốn muốn đả kích Vương Đức Nhân một chút, diệt tắt vẻ kiêu ngạo của đối phương, lại không ngờ Vương Đức Nhân sẽ bị xúc động tâm sự như thế, trong lúc nhất thời không rõ đối phương có phải bị mình làm cho hoảng sợ hay không, liền nhanh chóng thay đổi khuôn mặt tươi cười, ôn hòa gọi.
Liên tiếp gọi ba lần, Vương Đức Nhân mới từ trong hoảng hốt quay lại, cười khổ, thấp giọng đáp lại.
- Ngươi xem lão ca đúng là không có tiền đồ rồi. Chê cười chê cười.
Dứt lời, trên người không ngờ khôi phục vài phần oai hùng của lục lâm hào kiệt, cười lớn ngồi xuống. Điều này cũng có chút ngoài dự đoán của Trình Danh Chấn. Cũng may hắn cũng không nghĩ sẽ làm gì Vương Đức Nhân, cười cười, khách khí nói:
- Không biết Vương đại ca sẽ tới, ta không kịp chuẩn bị gì cả. Chỉ có rượu nhạt trà nhạt, xin Vương đại ca chớ ngại đơn sơ!
- Không sao không sao. Năm đó ta cũng là từ trong đất mà kiếm ăn, có khổ đắng gì mà chưa từng nếm qua. Nếu ở trong đại sảnh dùng cơm mà còn đòi hỏi này nọ, vậy thì thật đúng là chẳng ra gì rồi!
Nghe vậy, sắc mặt của Trình Danh Chấn lại tươi hơn, vỗ nhẹ tay, lệnh thuộc hạ mang rượu và thức ăn lên. Không bao lâu, rượu và thức ăn liên tục được đưa vào, có dê, có cá, có cả món ăn mới mẻ của thôn quê, ăn vô cùng ngon miệng, làm Vương Đức Nhân mặt mày hớn hở.
Rượu uống được một chút, y thở hắt ra, cười nói:
- Vốn cho rằng Trình huynh đệ ngươi bị lão Đậu làm cho khổ sở, không ngờ rằng ngươi lại binh tinh lương thực đủ. Ca ca ta lần này...
- Uống rượu, uống rượu!
Trình Danh Chấn cười cắt ngang:
- Đừng nhắc tới lão Đậu nữa. Nắm đó là bản thân ta ngu ngốc, tin lão. Từ nay về sau không bao giờ ngu như thế nữa.
- Đúng vậy, uống rượu!
Vương Đức Nhân cười nâng chén, uống sạch. Đặt chén rượu xuống, y tiếp tục nói:
- Lần này lão ca ca đến, thật ra...
- Bất kể là vì sao ngươi đến, đã đến rồi, cũng là khách của ta.
Trình Danh Chấn lại cười nâng chén cắt ngang, không cho Vương Đức Nhân nói hết. Trên thực tế, bóng dáng của Vương Đức Nhân vừa xuất hiện bên đầm Cự Lộc, trên dưới Minh Châu Doanh cũng đã đoán được mục đích của y rồi. Khỏi phải mất bao nhiêu khí lực, chỉ cần nhìn bộ quan bào Đại Đường trên người y là biết rõ toàn bộ. Nhưng đối với đường ra của mình, chúng huynh đệ Minh Châu Doanh lại chưa có kết luận được. Năm đó Đậu Kiến Đức thành ý mời đoàn người gia nhập liên minh có thể sâu hơn lần này, kết quả thì sao, nhớ đến những huynh đệ chết ở bên bờ sông Nhu Thủy, trong lòng Trình Danh Chấn và mọi người đều đau đớn không thôi.
Trên thực tế, Minh Châu Doanh đã bị dồn đến cùng đường bí lối. Nhưng đoàn người lại không chuẩn bị tiếp tục bị người ta thu phục. Cho nên, hơn vạn tinh binh, giáp sĩ như mây, vạn khoảnh ruộng tốt trong khoảng thời gian ngắn đều bị trên dưới Minh Châu Doanh lấy ra “đùa ngịch”, lừa Vương Đức Nhân trợn mắt há hốc mồm, nhưng lừa thì lừa như vậy, trong lòng mình thì lại đang hết sức băn khoăn.
Vương Đức Nhân không hiểu nỗi khó xử của Trình Danh Chấn, còn tưởng rằng hắn sợ mình ra giá tiền không lớn. Khi đã quyết định chắc chắn, bèn quyết định ăn ngay nói thật:
- Huynh đệ ngươi đừng ngắt lời ta nữa, hãy để ta nói rõ. Hiện tại ta đang làm quan Đại Đường, ngươi cũng biết đấy, Thừa tướng Đại Đường Bùi Tịch khâm phục huynh đệ ngươi, muốn lão ca ta làm thuyết khách...
Còn chưa dứt lời, chung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Chúng hào kiệt đang nâng chén đều đặt hết xuống bàn, cười lạnh nhìn Vương Đức Nhân.
Da đầu Vương Đức Nhân run lên, tim đập mạnh, chắp tay với mọi người:
- Các vị huynh đệ hãy nghe ta nói hết, các vị huynh đệ hãy nghe ta nói hết. Sau khi nói xong muốn đánh muốn phạt, lão ca ta xin nhận hết. Lão ca ta biết rằng thân phận của mình thấp, không có tư cách thì làm thuyết khách. Nhưng nếu hôm nay ta mặt dày đến đây, các ngươi cũng hay để lão ca ta nói một lời đi. Xem như ta cầu xin các ngươi cũng được, nợ các ngươi cũng được. Các ngươi muốn điều kiện gì mới có thể quy thuận Đại Đường, hoặc là vẫn tự có ý định tự lập làm Vương, hãy cứ nói với ta một lời. Hôm nay chỉ cần một câu chắc chắn, ta quyết không dám dông dài nữa.
Dứt lời, mượn rượu thêm can đảm, nhìn Trình Danh Chấn, không ngừng thở dài.
Làm thuyết khách làm được như Vương Đức Nhân, cũng coi như là độc nhất từ xưa đến nay rồi. Đám người Trình Danh Chấn ngơ ngác nhìn nhau, lối mòn trước đó đã chuẩn bị đều rơi vào nơi hư không rồi. Đang do dự nên đối phó như nào, lại nghe Vương Đức Nhân cười khổ liên tục, khàn giọng nói:
- Vương Đức Nhân ta chẳng có bản lĩnh gì mấy, làm sứ giả căn bản là không trâu bắt chó đi cày đấy. Nhưng các huynh đệ sau này cũng không thể ở mãi tại đầm Cự Lộc. Nếu như muốn giết Đậu Kiến Đức để báo thù, nhiều đồng minh dù gì cũng sẽ mạnh hơn kẻ thù.
Câu nói cuối cùng này rốt cuộc đã nói đến điểm mấu chốt. Đám người Trình Danh Chấn và Vương Nhị Mao đưa mắt nhìn nhau thăm dò, tương đối gật đầu, sau đó lại vừa cười lắc đầu. Đoán ý qua lời nói và sắc mặt đều không phải là sở trường của Vương Đức Nhân, dù sao hôm nay cũng đã mất mặt đến nhà người ta, y cũng không sợ gì nữa, tiếp tục gật đầu nói:
- Chỉ cần cho ta một lời chắc chắn, để ta về báo cáo kết quả là được. Lão ca ta lăn lộn xuất thân không dễ dàng, các huynh đệ giúp đỡ, lão ca ta vĩnh viễn ghi nhớ lòng tốt của các ngươi!
Mọi thủ đoạn lưu manh cũng đã lấy ra dùng rồi, cũng coi như Bùi Tịch không dùng sai người. Trình Danh Chấn lại dùng ánh mắt hỏi các huynh đệ, thở dài, thấp giọng nói:
- Vương đại ca sao lại nói thế, khỏi phải nói ngươi là sứ giả của Đại Đường, dù không phải, dựa vào giao tình trước đây của chúng ta, chúng ta sao làm khó ngươi chứ? Ngươi đã nói rõ rồi, huynh đệ chúng ta cũng hỏi ngươi một câu. Lý Uyên kia, rốt cuộc là người như nào?
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận