Khai Quốc Công Tặc
Chương 3: Triều lộ (45)
Chương 3: Triều lộ (45)
Qua sông, ánh mắt Phòng Ngạn Tảo càng thêm u ám. Lần này y phụng mệnh đến đây, cho dù không thể thuận lợi ‘thuyết phục” Trình Danh Chấn đầu cho Ngõa Cương quân thì ít nhất cũng tìm được đồng minh cho Ngõa Cương Quân ở phía Bắc Hoàng Hà để có thể hợp tác và dựa vào nhau lâu dài. Còn tình hình thực lực lớn mạnh của Minh Châu Quân sẽ trực tiếp quyết định độ khó khăn của nhiệm vụ. Nếu Minh Châu Quân đã mạnh tới mức có thể sinh tồn dưới áp lực song tầng của Trương Kim Xưng và quan phủ xung quanh, đương nhiên cũng không cần chỗ dựa vững chắc ngoài tầm tay là núi Ngõa Cương này. Hơn nữa, Phòng Ngạn Tảo biết rõ, Trình Danh Chấn không hề hứng thú, thậm chí rất ghét khi nói đến số mệnh. Ngược lại, nếu thực lực của Minh Châu Quân quá nhỏ bé, cũng khó để đạt được yêu cầu cùng Vương Đức Nhân đồng loạt uy hiếp nhà kho Lê Dương, kiềm chế bộ phận chủ lực của quân Tùy. Trại Ngõa Cương cũng không cần hao phí quá nhiều tinh lực lên y.
Từ ấn tượng tiếp xúc đầu tiên, tình hình của Minh Châu Quân rõ ràng gần với Ngõa Cương Quân trước đây. Phòng Ngạn Tảo không hiểu lắm về phương diện quân sự, nhưng cũng từng thấy mấy nhóm quân mạnh vang danh thiên hạ, coi như cũng được mở mang tầm mắt. Trong mắt y, lúc này con cháu Minh Châu dưới trướng Trình Danh Chấn mặc dù số lượng ít hơn nhưng sĩ khí và quân dung lại không hề thua kém nội doanh Ngõa Cương do Từ Mậu Công lập ra và quân tinh nhuệ quận Tề do Trương Tu Đà dẫn đầu. Còn về mặt chính vụ, so với các khu vực khác mà hào kiệt lục lâm khống chế thì Minh Châu rất mạnh. Có thể nói, trong các lãnh địa lục lâm mà Phòng Ngạn Tảo đã thấy, phạm vi khống chế của Minh Châu Quân là khu vực duy nhất còn giữ được an ninh tốt và tiếp cận với dân chúng nhiều nhất.
Càng quan sát kĩ, cảnh sắc xung quanh càng ủng hộ kết luận trong lòng Phòng Ngạn Tảo. Lúc này đã cuối thu đầu đông, cánh đồng bát ngán đối diện sông Chương Thủy sớm đã chỉ còn cảnh tiêu điều, còn bên phía Minh Châu vẫn có bóng người bận rộn trên đồng. Nếu để ý một chút, không khó để nhận ra đại đa số những người bận rộn trên đồng ruộng đều là nông phụ chân tay to thô và những đứa trẻ xanh xao vàng vọt. Những người già mang cỏ khô và phân đất vất vả thu thập được lại trộn đều với nhau, tỉ mỉ rắc xuống đất bùn vừa được xới lên một lượt. Như vậy, qua mùa đông nước tuyết tưới xuống, đến mùa xuân tất cả đất đai phì nhiêu sẽ tràn đầy sức sống. Hạt giống nảy mầm trong đất, hứa hẹn một vụ mùa bội thu.
Phụ nữ và trẻ con bận rộn bón phân ngoài đồng trước khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, đàn ông thì được tổ chức thành các nhóm, dưới sự giám sát của quan lại địa phương hoặc đám lâu la xuất ngũ, ra sức sửa sang mương máng thông đồng ruộng. Minh Châu có nguồn nước dồi dào, đất đai bằng phẳng, có thể tưởng tượng, nếu việc xây dựng cải tạo mương máng trong những năm Thái bình này vẫn phát huy hiệu quả thì sang năm cho dù hạn hán hay lụt lội cũng sẽ không đe dọa quá lớn cho việc thu hoạch đồng ruộng ở Minh Châu.
Thu hoạch đồng nghĩa với nhân khẩu, nhân khẩu lại đồng nghĩa với sức tiêu hao chiến tranh. Điều quan trọng hơn là, mảnh đất mà có thể sinh tồn trong thời loạn, có thể yên ổn sống, cũng có nghĩa là lòng dân. Phòng Ngạn Tảo nhạy cảm nhận thấy, tâm trạng của tất cả mọi người đang bận rộn kia dường như đều rất tốt, cho dù quần áo rách nát, công cụ thô sơ, nhưng trên gương mặt họ đều tươi cười. Phía xa có tiếng hát của lũ trẻ con vang đến, đẩy bầu không khí yên bình ở đồng ruộng lên cao hơn. Đám người lớn bận rộn nghe thấy tiếng hát liền ngẩng đầu lên, gọi mấy câu về phía có tiếng hát vang lên, hoặc là quát mắng, phần lớn là dặn dò, thể hiện sự quan tâm và khát khao, chờ đợi ở tương lai.
Chỉ có những người tràn đầy hy vọng vào tương lai mới tươi cười thoải mái như thế. Bọn họ dường như hoàn toàn quên mất Trình Danh Chấn chỉ là một sơn tặc, không hề có quyền lực quyết định thuế má cao thấp của mấy châu huyện gần đó, càng không có quyền quyết định sở hữu đất đai dưới chân. Bọn họ chỉ cười vì lại nhìn thấy cơ hội sống tiếp, không quan tâm đến việc cơ hội đó sẽ biến mất trong chốc lát hay không, sẽ ngắn ngủi như ánh mặt trời chiếu trên sương mai.
- So với triều đình và Trương Kim Xưng, bọn họ có lẽ càng hy vọng Trình Danh Chấn đóng quân lâu dài ở đây!
Mắt thấy cảnh tượng trước mắt thật phấn chấn, Phòng Ngạn Tảo thấy chua chát. Những người dựa vào cái cày đó không có bao nhiêu sức mạnh nhưng có khi lại là then chốt quyết định được thắng thua. Y không chút do dự tin rằng, nếu Trình Danh Chấn có xung đột với Trương Kim Xưng, bách tính xung quanh sẽ chủ động mật báo thay Trình Danh Chấn, thậm chí sẽ có không ít người dũng cảm vác cuốc đi giúp Minh Châu Quân giữ thành. Còn về quan phủ bên kia sông hoặc lực lượng tới từ nơi xa hơn, cho dù là quan quân lúc này chiếm được danh phận đại nghĩa hay là người khác, gồm cả phần Ngõa Cương Quân của Vương Đức Nhân, nếu tùy tiện tấn công tới đây, chắc chắn không thu được kết quả tốt đẹp gì.
Trong khi Trình Danh Chấn bắt đầu cai quản ba huyện Minh Châu còn chưa được một năm. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi này, hắn đã thu phục được lòng dân nơi đây. Nếu lâu hơn nữa, người ngoài càng khó làm lung lay được gốc rễ của hắn. Tới khi đó, hắn còn cần tiếp đón Ngõa Cương Quân sao? Có thể, chẳng những Ngõa Cương Quân khó vươn tay đến đây nữa, mà nửa Hà Bắc đều phải nhìn sắc mặt của họ mà làm việc.
Càng nhìn càng kinh ngạc, càng nghĩ càng mất nhuệ khí, đến nỗi sắc mặt Phòng Ngạn Tảo suốt chặng đường buồn bực không vui, đến tận khi theo đoàn người tới gần nha môn huyện Thanh Chương, hai hàng lông mày thưa thớt còn nhíu chặt lại một chỗ.
- Các vị khách quý đường xa tới đây, chỗ thâm sơn cùng cốc chúng tôi không có gì ngon tiếp đãi, đành chuẩn bị rượu nhạt tỏ lòng thành kính, có chỗ nào tiếp đón không được chu đáo, xin bỏ quá cho!
Giúp Trình Danh Chấn thu xếp cho khách vào chỗ ngồi xong, Đoàn Thanh thấy mặt Phòng Ngạn Tảo xị ra, cứ tưởng mình có chỗ nào đắc tội với y liền tiến lên, cười ha hả tỏ vẻ xin lỗi.
- Không sao, không sao!
Phòng Ngạn Tảo ngây người một lúc, choáng váng đáp lại.
- Thảo nào Vương huynh đệ thấy nhớ nhà như dao cắt, trên đường liên tục thúc ngựa chạy nhanh. Hóa ra ở đây yên bình thế này, giống như chốn Đào Nguyên vậy!
Tạ Ánh Đăng cũng thấy Phòng Ngạn Tảo khác thường, vội vã tiến lại giải thích thay đồng bạn.
Đồng thời, gã giẫm một cái lên giày của Phòng Ngạn Tảo mà không để cho người khác nhìn thấy. Một luồng cảm giác nóng bỏng lập tức từ mũi chân chạy lên đỉnh đầu, Phòng Ngạn Tảo thấy đau mới hoàn toàn bừng tỉnh, hai tay chắp lại đáp lễ với chủ nhân.
- Tiểu ca nói đùa rồi, mọi người đều là người trong lục lâm, sao kén chọn thức ăn này nọ chứ? Bọn ta mạo muội tới đây, không làm chư vị huynh đệ cảm thấy phiền toái là may lắm rồi!
- Có gì phiền toái chứ, ai chả biết đại danh của Ngõa Cương Quân!
Đoàn Thanh ở bên cạnh Trình Danh Chấn đã lâu nên ít nhiều cũng học được cách đối nhân xử thế từ chủ soái. Y xua tay cười ha hả khách sáo.
- Chư vị đều là khách quý mà Minh Châu ta có mời cũng không mời được, có thể đến nơi chật hẹp nhỏ bé này, Đương lệnh huyện gia lên đường nhậm chức, Trình giáo đầu đi dàn xếp các huynh đệ rồi, lát nữa sẽ tới!
Phòng Ngạn Tảo nghiêng đầu nhìn, cuối cùng khi mình đang u mê nghĩ ngợi thì Trình Danh Chấn và Vương Nhị Mao đã không biết trốn đi đâu rồi. Lúc này phụ trách ra mặt tiếp đón mình và Tạ Ánh Đăng chỉ là mấy tên tiểu đầu mục mặc thường phục võ tướng. Nhìn ký hiệu trên quần áo, cấp bậc lớn nhất cũng chỉ là Đô Úy, kém xa so với thân phận Vệ Úy Thiếu Khanh Ngõa Cương Quân của mình!
Thân là sứ giả, Phòng Ngạn Tảo cực kỳ mẫn cảm về phương diện lễ phép ngoại giao. Hành động của Trình Danh Chấn lúc trước ở sông Chương Thủy có thể giải thích do nóng lòng trấn an lòng quân, nhưng lúc này hành động gạt khách sang một bên thì có phần quá thất lễ. Phòng Ngạn Tảo không mong được đối xử như thượng sai, ít nhất, tính mạng của Vương Nhị Mao là do Ngõa Cương Quân cứu. Cho dù từ góc độ trả ân tình, tên họ Trình cũng nên sắp xếp ổn thỏa cho khách trước rồi mới cùng huynh đệ của mình ôn nỗi khổ ly biệt mới đúng!
Nghĩ đến đây, y liếc nhìn Tạ Ánh Đăng với ánh mắt tối sầm, hy vọng đối phương có thể cùng mình thể hiện được sự tức giận một cách phù hợp. Nhưng y lại nhận ra Tạ Ánh Đăng căn bản không để ý tới chức vụ chiêu đãi thấp kém, ngược lại tùy tiện tìm một chỗ ngồi dành cho khách để ngồi xuống, vừa lấy khăn ướt đám lâu la đưa cho để lau bụi đường trên mặt, vừa cười khà khà chào hỏi đám đầu mục xung quanh, dường như nói chuyện với ai cũng vui vẻ, chỉ có điều giữ khoảng cách với đồng đảng của mình.
Không có sự phối hợp của Tạ Ánh Đăng, cơn giận dữ tràn đầy của Phòng Ngạn Tảo không thể thể hiện ra, y đành nhận lấy chiếc khăn ẩm mà tên tiểu lâu la đưa cho để lau tay, sau đó quẳng khăn thật mạnh vào đối phương, cười nhạt:
- Trình tướng quân yêu quý sĩ tốt, thành tích của hắn chắc chắn sánh vai với danh tướng xưa! Ta nghe nói bình thường hắn ăn ở đều giống như các huynh đệ, chắc lần này vì tiếp đón bọn ta, tiêu tốn của hắn không ít nhỉ!
- Tiêu tốn đâu đến mức ấy!
Đoàn Thanh lần này lại không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Phòng Ngạn Tảo, nghĩ một lát, y cười đáp lại:
- Tuy nhiên Trình giáo đầu quả thật xưa nay phần lớn thời gian đều cùng ăn cơm với đám bọn ta. Không chỉ hắn, Quyên Tử tỷ tỷ hầu hết thời gian cũng ở trong quân doanh. Hai người bọn họ thích đông người náo nhiệt, không muốn được chăm sóc đặc biệt!
- Đỗ láo tướng quân lớn tuổi như vậy, cũng ăn cơm cùng mọi người sao?
Phòng Ngạn Tảo có ý định bới móc, vừa cười vừa truy hỏi.
- Đỗ lão tướng quân? Ai cơ?
Đoàn Thanh ngỡ ngàng hỏi lại. Nói được một nửa mới hiểu ra đối phương nói Đỗ Ba Lạt. Lão già này xa xỉ nổi tiếng, gã căn bản không thể che giấu được, đành ngượng ngùng cười, khẽ nói:
- Ngươi nói Đỗ Tam Đương gia à. Lão không tính là người của Minh Châu Quân ta. Lão nhân gia đã rửa tay gác kiếm, bình thường rất ít khi đến nha môn, chỉ lúc nào hai vợ chồng giáo đầu bận không đến, thi thoảng mới mời lão nhân gia trấn thủ.
Xem ra Đỗ Ba Lạt hoàn toàn mất quyền khống chế quân đội. Không biết là chủ động từ bỏ hay bị con gái con rể ép buộc! Phòng Ngạn Tảo khẽ nháy mắt, nhanh chóng đưa ra kết luận. Theo y suy đoán, Đỗ Ba Lạt là nhân vật then chốt liên hệ Minh Châu Quân với đầm Cự Lộc. Nếu người này đã hoàn toàn rút khỏi trung tâm quyền lực của Minh Châu, chứng tỏ Trương Kim Xưng đã không còn chút ảnh hưởng nào tới Minh Châu Quân. Chỉ có điều từ chút tin tức hiện giờ, vẫn khó để xác định quan hệ lệ thuộc bề mặt giữa đầm Cự Lộc và Minh Châu còn có thể duy trì được bao lâu? Trương Kim Xưng và Trình Danh Chấn mấy tháng tới có lại làm một trận oanh liệt giống như hồi mùa hè không? Lần trước sống mái với nhau và kết thúc quá vội vàng, Ngõa Cương Quân chưa kịp phản ứng. Nếu có lần này, có lẽ chính là cơ hội lớn để nhúng tay vào!
- Lão Đương gia bỏ rất nhiều công sức cho Minh Châu, cũng nên được hưởng những sự chăm sóc đặc biệt!
Trong lúc Phòng Ngạn Tảo đang lén lút nghĩ kế mưu ma chước quỷ, Đoàn Thanh nói thêm vào.
- Vì giáo đầu và Quyên Tử tỷ, lão nhân gia đã để lại toàn bộ của cải tích lũy nhiều năm và huynh đệ dưới trướng lại đầm Cự Lộc. Vì thế mọi người đều kính phục người. Bình thường người ăn uống nhiều một chút, các huynh đệ cũng không tính toán gì. Nếu đổi lại là người khác, nói thật, giáo đầu còn không ngại thì ai trong chúng ta có tư cách chứ?
Qua sông, ánh mắt Phòng Ngạn Tảo càng thêm u ám. Lần này y phụng mệnh đến đây, cho dù không thể thuận lợi ‘thuyết phục” Trình Danh Chấn đầu cho Ngõa Cương quân thì ít nhất cũng tìm được đồng minh cho Ngõa Cương Quân ở phía Bắc Hoàng Hà để có thể hợp tác và dựa vào nhau lâu dài. Còn tình hình thực lực lớn mạnh của Minh Châu Quân sẽ trực tiếp quyết định độ khó khăn của nhiệm vụ. Nếu Minh Châu Quân đã mạnh tới mức có thể sinh tồn dưới áp lực song tầng của Trương Kim Xưng và quan phủ xung quanh, đương nhiên cũng không cần chỗ dựa vững chắc ngoài tầm tay là núi Ngõa Cương này. Hơn nữa, Phòng Ngạn Tảo biết rõ, Trình Danh Chấn không hề hứng thú, thậm chí rất ghét khi nói đến số mệnh. Ngược lại, nếu thực lực của Minh Châu Quân quá nhỏ bé, cũng khó để đạt được yêu cầu cùng Vương Đức Nhân đồng loạt uy hiếp nhà kho Lê Dương, kiềm chế bộ phận chủ lực của quân Tùy. Trại Ngõa Cương cũng không cần hao phí quá nhiều tinh lực lên y.
Từ ấn tượng tiếp xúc đầu tiên, tình hình của Minh Châu Quân rõ ràng gần với Ngõa Cương Quân trước đây. Phòng Ngạn Tảo không hiểu lắm về phương diện quân sự, nhưng cũng từng thấy mấy nhóm quân mạnh vang danh thiên hạ, coi như cũng được mở mang tầm mắt. Trong mắt y, lúc này con cháu Minh Châu dưới trướng Trình Danh Chấn mặc dù số lượng ít hơn nhưng sĩ khí và quân dung lại không hề thua kém nội doanh Ngõa Cương do Từ Mậu Công lập ra và quân tinh nhuệ quận Tề do Trương Tu Đà dẫn đầu. Còn về mặt chính vụ, so với các khu vực khác mà hào kiệt lục lâm khống chế thì Minh Châu rất mạnh. Có thể nói, trong các lãnh địa lục lâm mà Phòng Ngạn Tảo đã thấy, phạm vi khống chế của Minh Châu Quân là khu vực duy nhất còn giữ được an ninh tốt và tiếp cận với dân chúng nhiều nhất.
Càng quan sát kĩ, cảnh sắc xung quanh càng ủng hộ kết luận trong lòng Phòng Ngạn Tảo. Lúc này đã cuối thu đầu đông, cánh đồng bát ngán đối diện sông Chương Thủy sớm đã chỉ còn cảnh tiêu điều, còn bên phía Minh Châu vẫn có bóng người bận rộn trên đồng. Nếu để ý một chút, không khó để nhận ra đại đa số những người bận rộn trên đồng ruộng đều là nông phụ chân tay to thô và những đứa trẻ xanh xao vàng vọt. Những người già mang cỏ khô và phân đất vất vả thu thập được lại trộn đều với nhau, tỉ mỉ rắc xuống đất bùn vừa được xới lên một lượt. Như vậy, qua mùa đông nước tuyết tưới xuống, đến mùa xuân tất cả đất đai phì nhiêu sẽ tràn đầy sức sống. Hạt giống nảy mầm trong đất, hứa hẹn một vụ mùa bội thu.
Phụ nữ và trẻ con bận rộn bón phân ngoài đồng trước khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, đàn ông thì được tổ chức thành các nhóm, dưới sự giám sát của quan lại địa phương hoặc đám lâu la xuất ngũ, ra sức sửa sang mương máng thông đồng ruộng. Minh Châu có nguồn nước dồi dào, đất đai bằng phẳng, có thể tưởng tượng, nếu việc xây dựng cải tạo mương máng trong những năm Thái bình này vẫn phát huy hiệu quả thì sang năm cho dù hạn hán hay lụt lội cũng sẽ không đe dọa quá lớn cho việc thu hoạch đồng ruộng ở Minh Châu.
Thu hoạch đồng nghĩa với nhân khẩu, nhân khẩu lại đồng nghĩa với sức tiêu hao chiến tranh. Điều quan trọng hơn là, mảnh đất mà có thể sinh tồn trong thời loạn, có thể yên ổn sống, cũng có nghĩa là lòng dân. Phòng Ngạn Tảo nhạy cảm nhận thấy, tâm trạng của tất cả mọi người đang bận rộn kia dường như đều rất tốt, cho dù quần áo rách nát, công cụ thô sơ, nhưng trên gương mặt họ đều tươi cười. Phía xa có tiếng hát của lũ trẻ con vang đến, đẩy bầu không khí yên bình ở đồng ruộng lên cao hơn. Đám người lớn bận rộn nghe thấy tiếng hát liền ngẩng đầu lên, gọi mấy câu về phía có tiếng hát vang lên, hoặc là quát mắng, phần lớn là dặn dò, thể hiện sự quan tâm và khát khao, chờ đợi ở tương lai.
Chỉ có những người tràn đầy hy vọng vào tương lai mới tươi cười thoải mái như thế. Bọn họ dường như hoàn toàn quên mất Trình Danh Chấn chỉ là một sơn tặc, không hề có quyền lực quyết định thuế má cao thấp của mấy châu huyện gần đó, càng không có quyền quyết định sở hữu đất đai dưới chân. Bọn họ chỉ cười vì lại nhìn thấy cơ hội sống tiếp, không quan tâm đến việc cơ hội đó sẽ biến mất trong chốc lát hay không, sẽ ngắn ngủi như ánh mặt trời chiếu trên sương mai.
- So với triều đình và Trương Kim Xưng, bọn họ có lẽ càng hy vọng Trình Danh Chấn đóng quân lâu dài ở đây!
Mắt thấy cảnh tượng trước mắt thật phấn chấn, Phòng Ngạn Tảo thấy chua chát. Những người dựa vào cái cày đó không có bao nhiêu sức mạnh nhưng có khi lại là then chốt quyết định được thắng thua. Y không chút do dự tin rằng, nếu Trình Danh Chấn có xung đột với Trương Kim Xưng, bách tính xung quanh sẽ chủ động mật báo thay Trình Danh Chấn, thậm chí sẽ có không ít người dũng cảm vác cuốc đi giúp Minh Châu Quân giữ thành. Còn về quan phủ bên kia sông hoặc lực lượng tới từ nơi xa hơn, cho dù là quan quân lúc này chiếm được danh phận đại nghĩa hay là người khác, gồm cả phần Ngõa Cương Quân của Vương Đức Nhân, nếu tùy tiện tấn công tới đây, chắc chắn không thu được kết quả tốt đẹp gì.
Trong khi Trình Danh Chấn bắt đầu cai quản ba huyện Minh Châu còn chưa được một năm. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi này, hắn đã thu phục được lòng dân nơi đây. Nếu lâu hơn nữa, người ngoài càng khó làm lung lay được gốc rễ của hắn. Tới khi đó, hắn còn cần tiếp đón Ngõa Cương Quân sao? Có thể, chẳng những Ngõa Cương Quân khó vươn tay đến đây nữa, mà nửa Hà Bắc đều phải nhìn sắc mặt của họ mà làm việc.
Càng nhìn càng kinh ngạc, càng nghĩ càng mất nhuệ khí, đến nỗi sắc mặt Phòng Ngạn Tảo suốt chặng đường buồn bực không vui, đến tận khi theo đoàn người tới gần nha môn huyện Thanh Chương, hai hàng lông mày thưa thớt còn nhíu chặt lại một chỗ.
- Các vị khách quý đường xa tới đây, chỗ thâm sơn cùng cốc chúng tôi không có gì ngon tiếp đãi, đành chuẩn bị rượu nhạt tỏ lòng thành kính, có chỗ nào tiếp đón không được chu đáo, xin bỏ quá cho!
Giúp Trình Danh Chấn thu xếp cho khách vào chỗ ngồi xong, Đoàn Thanh thấy mặt Phòng Ngạn Tảo xị ra, cứ tưởng mình có chỗ nào đắc tội với y liền tiến lên, cười ha hả tỏ vẻ xin lỗi.
- Không sao, không sao!
Phòng Ngạn Tảo ngây người một lúc, choáng váng đáp lại.
- Thảo nào Vương huynh đệ thấy nhớ nhà như dao cắt, trên đường liên tục thúc ngựa chạy nhanh. Hóa ra ở đây yên bình thế này, giống như chốn Đào Nguyên vậy!
Tạ Ánh Đăng cũng thấy Phòng Ngạn Tảo khác thường, vội vã tiến lại giải thích thay đồng bạn.
Đồng thời, gã giẫm một cái lên giày của Phòng Ngạn Tảo mà không để cho người khác nhìn thấy. Một luồng cảm giác nóng bỏng lập tức từ mũi chân chạy lên đỉnh đầu, Phòng Ngạn Tảo thấy đau mới hoàn toàn bừng tỉnh, hai tay chắp lại đáp lễ với chủ nhân.
- Tiểu ca nói đùa rồi, mọi người đều là người trong lục lâm, sao kén chọn thức ăn này nọ chứ? Bọn ta mạo muội tới đây, không làm chư vị huynh đệ cảm thấy phiền toái là may lắm rồi!
- Có gì phiền toái chứ, ai chả biết đại danh của Ngõa Cương Quân!
Đoàn Thanh ở bên cạnh Trình Danh Chấn đã lâu nên ít nhiều cũng học được cách đối nhân xử thế từ chủ soái. Y xua tay cười ha hả khách sáo.
- Chư vị đều là khách quý mà Minh Châu ta có mời cũng không mời được, có thể đến nơi chật hẹp nhỏ bé này, Đương lệnh huyện gia lên đường nhậm chức, Trình giáo đầu đi dàn xếp các huynh đệ rồi, lát nữa sẽ tới!
Phòng Ngạn Tảo nghiêng đầu nhìn, cuối cùng khi mình đang u mê nghĩ ngợi thì Trình Danh Chấn và Vương Nhị Mao đã không biết trốn đi đâu rồi. Lúc này phụ trách ra mặt tiếp đón mình và Tạ Ánh Đăng chỉ là mấy tên tiểu đầu mục mặc thường phục võ tướng. Nhìn ký hiệu trên quần áo, cấp bậc lớn nhất cũng chỉ là Đô Úy, kém xa so với thân phận Vệ Úy Thiếu Khanh Ngõa Cương Quân của mình!
Thân là sứ giả, Phòng Ngạn Tảo cực kỳ mẫn cảm về phương diện lễ phép ngoại giao. Hành động của Trình Danh Chấn lúc trước ở sông Chương Thủy có thể giải thích do nóng lòng trấn an lòng quân, nhưng lúc này hành động gạt khách sang một bên thì có phần quá thất lễ. Phòng Ngạn Tảo không mong được đối xử như thượng sai, ít nhất, tính mạng của Vương Nhị Mao là do Ngõa Cương Quân cứu. Cho dù từ góc độ trả ân tình, tên họ Trình cũng nên sắp xếp ổn thỏa cho khách trước rồi mới cùng huynh đệ của mình ôn nỗi khổ ly biệt mới đúng!
Nghĩ đến đây, y liếc nhìn Tạ Ánh Đăng với ánh mắt tối sầm, hy vọng đối phương có thể cùng mình thể hiện được sự tức giận một cách phù hợp. Nhưng y lại nhận ra Tạ Ánh Đăng căn bản không để ý tới chức vụ chiêu đãi thấp kém, ngược lại tùy tiện tìm một chỗ ngồi dành cho khách để ngồi xuống, vừa lấy khăn ướt đám lâu la đưa cho để lau bụi đường trên mặt, vừa cười khà khà chào hỏi đám đầu mục xung quanh, dường như nói chuyện với ai cũng vui vẻ, chỉ có điều giữ khoảng cách với đồng đảng của mình.
Không có sự phối hợp của Tạ Ánh Đăng, cơn giận dữ tràn đầy của Phòng Ngạn Tảo không thể thể hiện ra, y đành nhận lấy chiếc khăn ẩm mà tên tiểu lâu la đưa cho để lau tay, sau đó quẳng khăn thật mạnh vào đối phương, cười nhạt:
- Trình tướng quân yêu quý sĩ tốt, thành tích của hắn chắc chắn sánh vai với danh tướng xưa! Ta nghe nói bình thường hắn ăn ở đều giống như các huynh đệ, chắc lần này vì tiếp đón bọn ta, tiêu tốn của hắn không ít nhỉ!
- Tiêu tốn đâu đến mức ấy!
Đoàn Thanh lần này lại không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Phòng Ngạn Tảo, nghĩ một lát, y cười đáp lại:
- Tuy nhiên Trình giáo đầu quả thật xưa nay phần lớn thời gian đều cùng ăn cơm với đám bọn ta. Không chỉ hắn, Quyên Tử tỷ tỷ hầu hết thời gian cũng ở trong quân doanh. Hai người bọn họ thích đông người náo nhiệt, không muốn được chăm sóc đặc biệt!
- Đỗ láo tướng quân lớn tuổi như vậy, cũng ăn cơm cùng mọi người sao?
Phòng Ngạn Tảo có ý định bới móc, vừa cười vừa truy hỏi.
- Đỗ lão tướng quân? Ai cơ?
Đoàn Thanh ngỡ ngàng hỏi lại. Nói được một nửa mới hiểu ra đối phương nói Đỗ Ba Lạt. Lão già này xa xỉ nổi tiếng, gã căn bản không thể che giấu được, đành ngượng ngùng cười, khẽ nói:
- Ngươi nói Đỗ Tam Đương gia à. Lão không tính là người của Minh Châu Quân ta. Lão nhân gia đã rửa tay gác kiếm, bình thường rất ít khi đến nha môn, chỉ lúc nào hai vợ chồng giáo đầu bận không đến, thi thoảng mới mời lão nhân gia trấn thủ.
Xem ra Đỗ Ba Lạt hoàn toàn mất quyền khống chế quân đội. Không biết là chủ động từ bỏ hay bị con gái con rể ép buộc! Phòng Ngạn Tảo khẽ nháy mắt, nhanh chóng đưa ra kết luận. Theo y suy đoán, Đỗ Ba Lạt là nhân vật then chốt liên hệ Minh Châu Quân với đầm Cự Lộc. Nếu người này đã hoàn toàn rút khỏi trung tâm quyền lực của Minh Châu, chứng tỏ Trương Kim Xưng đã không còn chút ảnh hưởng nào tới Minh Châu Quân. Chỉ có điều từ chút tin tức hiện giờ, vẫn khó để xác định quan hệ lệ thuộc bề mặt giữa đầm Cự Lộc và Minh Châu còn có thể duy trì được bao lâu? Trương Kim Xưng và Trình Danh Chấn mấy tháng tới có lại làm một trận oanh liệt giống như hồi mùa hè không? Lần trước sống mái với nhau và kết thúc quá vội vàng, Ngõa Cương Quân chưa kịp phản ứng. Nếu có lần này, có lẽ chính là cơ hội lớn để nhúng tay vào!
- Lão Đương gia bỏ rất nhiều công sức cho Minh Châu, cũng nên được hưởng những sự chăm sóc đặc biệt!
Trong lúc Phòng Ngạn Tảo đang lén lút nghĩ kế mưu ma chước quỷ, Đoàn Thanh nói thêm vào.
- Vì giáo đầu và Quyên Tử tỷ, lão nhân gia đã để lại toàn bộ của cải tích lũy nhiều năm và huynh đệ dưới trướng lại đầm Cự Lộc. Vì thế mọi người đều kính phục người. Bình thường người ăn uống nhiều một chút, các huynh đệ cũng không tính toán gì. Nếu đổi lại là người khác, nói thật, giáo đầu còn không ngại thì ai trong chúng ta có tư cách chứ?
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận