Khai Quốc Công Tặc
Chương 1: Tiết thu (8)
Chương 1: Tiết thu (8)
Vừa nghĩ tới việc sau khi trở về còn phải đối diện với khuôn mặt Diêm vương kia của Phùng Hiếu Từ, ngay lập tức Dương Văn Đỉnh nước mắt dàn dụa:
- Đại đương gia khai ân cho tại hạ ở lại trên núi trốn trước vài ngày. Ngài giam hạ quan lại đi, tại hạ nguyện ý làm tù binh của ngài! Không, xin chấp thuận cho tại hạ làm con tin. Con tin! Tại hạ là hậu nhân Dương gia ở Huỳnh Dương, ngài bắt tại hạ rồi ngày sau nhất định sẽ có một khoản tiền chuộc lớn!
Trời ơi, còn có thể loại chủ động muốn làm con tin? Đám trại chủ kinh ngạc mắt tròn mắt dẹt nhưng Trương Kim Xưng lại không thèm cân nhắc về yêu cầu của đối phương, rút con dao nhọn bên hông ra đâm mạnh xuống bàn:
- Ngươi coi lão tử là loại người gì? Lão tử đã thu phí bảo an của ngươi tự nhiên không thể tiếp tục cướp, ép ngươi. Ăn xong rồi mau lăn đi cho lão tử, nếu còn không đi lão tử lập tức biến ngươi thành đồ nhắm rượu!
- Đại... Đại... Đại... Đại...
Nhớ lại sở thích đặc biệt của Trương Kim Xưng, Dương Văn Đỉnh quá sợ hãi tới mức ngay cả một câu đầy đủ cũng nói không ra, vơ lấy bức thư của Trương Kim Xưng đưa cho, lắp bắp tràng dài:
- Tại... Tại hạ... Tại hạ đi... Đi ngay đây!
- Cút nhanh, cút nhanh!
Trương Kim Xưng dùng sức phất tay ra lệnh cho bọn thị vệ kéo Dương Văn Đỉnh và đám tùy tùng của hắn ra khỏi bàn rượu, ném ra ngoài sơn trại.
Ván bài đã được bắt đầu, đây là lần đầu tiên đặt cược, song phương so đấu là khí thế.
Chỗ tặc quân không tìm được chỗ tránh nạn, huyện lệnh xấu số Dương Văn Đỉnh chỉ đành chậm chạp quay trở về, đợi đến khi hắn trở lại quân doanh của Phùng Hiếu Từ thì đã là buổi chiều của ngày hôm Sau. Vốn tưởng rằng sau khi Phùng Hiếu Từ xem xong thư của Trương Kim Xưng nhất định sẽ tức giận tái mặt, lấy một kẻ không liên quan là hắn ra hả giận; không ngờ sau khi Phùng Hiếu Từ cẩn thận đọc xong bức thư, trên mặt lại hiện ra vẻ tươi cười.
- Ngươi đi xuống trước đi, để lão phu suy nghĩ xem làm thế nào trả lời chất vấn của hắn? Nghĩ xong rồi còn phải phiền ngươi đi một chuyến nữa!
Lão tướng quân thu lại bức thư, cười ha hả ra lệnh.
- Vậy... Vậy ti chức đi trước ! ?
Dương Văn Đỉnh không dám tin vào lỗ tai của mình nữa, lùi lại rút ra ngoài trướng bồng; không cẩn thận bị vấp vào dây cột trên mặt đất. Bịch! Ngã chỏng vó lên trời.
- Lăn ra! Loại hàng đó mà cũng làm phụ mẫu một phương!
Phùng Hiếu Từ đột nhiên trở mặt bước lên trước một cước đá Dương Văn Minh bay ra ngoài hơn năm thước.
- Lão tướng quân bớt giận! Loại người này không đáng để tức giận!
Chúng tướng trong trướng cố nén ý cười đều tiến lên thay Dương Văn Đỉnh nói vài câu. Khuyên can mới mới khiến cho Phùng Hiếu Từ trở lại án soái, sau đó lại nhìn thấy Dương huyện lệnh đã lăn ra khỏi quân trướng, e sợ cha mẹ không sinh ra bốn chân.
- Loại người như vậy, loại người như vậy!
Phùng Hiếu Từ lửa giận khó tan, nắm tay đánh lên án soái rung ầm ầm.
- Chẳng trách được vài tên mã tặc có thể tung hoành ngàn dặm, quan viên địa phương của Đại Tùy ta đều khiếp nhược như vậy chỉ cần một người đã có thể đánh cho bọn họ không dám ra mặt!
- Dù sao hắn chỉ là tên quan văn, chưa từng gặp qua tình huống nào to lớn.
Ưng dương lang tướng Triệu Diệc ở bên cạnh cười khuyên can.
- Từ thời tiên hoàng định đô cho tới nay, các vùng Hà Bắc đã hơn ba mươi năm nay chưa từng nghe nói có người nào dám tới đưa thư cho Trương Kim Xưng, còn dám mang theo thư Trương tặc trở về đã là việc vô cùng khó khăn!
- Hừ! Loại người này cũng có thể được ủy thác làm quan trách không được dân chúng tạo phản!
Phùng Hiếu Từ lửa giận trong lòng vẫn còn chưa tan, hừ lạnh một tiếng, nói vài câu đại nghịch bất đạo. Trong quân trướng ngoại trừ vài tên tướng lĩnh quận binh do thái thú Trương Văn Kỳ phái tới hỗ trợ ra thì còn lại đều là tâm phúc đi theo lão đã nhiều năm, cho nên lão cũng không sợ bị người ta len lén mật báo lên triều đình. Lại hùng hổ mắng chửi vài câu, cầm lá thư đang đặt trên bàn vỗ vỗ, thấp giọng ra lệnh:
- Các ngươi cũng xem đi, đây là thư trả lời của Trương tặc đã gửi cho lão phu. Mặc kệ là câu cú hay chữ viết đều mạnh hơn tên huyện lệnh họ Dương kia gấp cả trăm lần!
Đám tướng lĩnh nửa tin nửa ngờ tụm lại bên án soái im lặng xem sét. Vừa xem thật sự là giật mình kinh ngạc. Thư hồi âm viết theo thể Hữu quân tiêu chuẩn, bay múa thanh thoát kiểu như du long, từng nét từng chữ đều lộ ra vẻ tiêu sái. Có thể luyện chữ viết đến trình độ này cả triều đình cũng tìm không được vài người, mà nội dung của bức thư cư nhiên hoàn toàn dùng kiểu viết biền ngẫu, bốn bốn sáu sáu, hành văn liền mạch lưu loát, không những khí thế bàng bạc mà câu văn thông đạt, từng câu từng chữ còn lộ ra một loại tự tin và chính khí, giống như bọn họ là quan quân còn đám người Phùng Hiếu Từ mới là sơn tặc chuyên làm việc ác.
- Đây là Trương Kim Xưng mời thày đồ tới làm hộ thôi!
Ưng dương lang tướng Triệu Diệc không dám tin tưởng trong tặc quân lại có nhân vật văn nhã như vậy, suy nghĩ một hồi bĩu môi nghi ngờ.
- Ngươi xem thử hình thức kết cấu câu chữ như vậy giống kẻ tay trói gà không chặt viết ra sao?
Phùng Hiếu Từ lắc đầu, không ngừng cười lạnh.
- Hiền tài chân chính hoàn toàn không có đường xuất đầu liền đi làm giặc, bao cỏ hèn nhát lại dựa vào tổ tiên ban cho đi làm quan một phương. Chẳng trách được tình huống triều đình Đại Tùy ta ngày một kém đi? Ta sớm đã nói qua, thổ phỉ không phải sinh ra từ trong núi mà là từ triều đình sinh ra, nhưng lời này nói không một ai nghe vào tai!
Cũng không trách được Phùng Hiếu Từ trong lời nói luôn tràn ngập oán khí, gần nửa tháng nay gần như ngày nào lão ta cũng bị triều đình chỉ trích. Khi mới bắt đầu giọng điệu còn ôn hòa, chỉ thúc dục lão mau chóng thực hiện chức trách, bình định phản loạn mà thôi. Về sau, đơn giản là uy hiếp khiển trách, tuyên bố nếu như lão tiếp tục án binh bất động ở Lê Dương triều đình sẽ phái một vị chủ soái khác tới thay thế, đồng thời truy tra những người có liên quan tội tiêu cực tránh chiến. Mà Phùng Hiếu Từ lại cho rằng trước mắt không phải là thời cơ tốt để xuất chiến, Trương Kim Xưng khí thế hung hăng nhất định là có chuẩn bị mà tới, cho dù phủ binh có thể đánh bại hắn thì sau một tên Trương Kim Xưng sẽ đẻ ra một tên Vương Kim Xưng, Lý Kim Xưng khác dựng cờ tạo phản. Nếu không có kế hoạch dài hạn, một mặt trấn an dân chúng bá tánh, điều chỉnh lại tác phong làm việc của quan lại, tiêu diệt căn nguyên sinh ra thổ phỉ từ căn bản; mặt khác hạn chế mấy nhóm hãn phỉ ở một khu vực nhất định, không ngừng phân cắt như tằm ăn rỗi, cuối cùng một lần quét sạch.
Nhưng các vùng Hà Bắc và Hà Tây liên tục truyền văn thư cấp báo về Đông Đô, trong triều đình mặc dù có hai người Lại hộ và Tô Úy ra sức biện giải cho Phùng Hiếu Từ nhưng cũng không có tác dụng quá lớn. Miệng nhiều người chảy mòn cả vàng, phe đối nghịch có đám người Vũ Văn Thuật, Bùi Uẩn không ngừng khích bác đến cuối cùng, ngay cả hoàng đế bệ hạ Dương Nghiễm, kẻ rất ít khi hỏi đến việc triều chính cũng nổi giận, ra lệnh cho Ngu Thế Cơ đích thân chấp bút hạ thánh chỉ cho Phùng Hiếu Từ, đốc xúc lão mau chóng xuất binh diệt phỉ, nếu không lấy Thổ Vạn Tự làm tiền lệ mà xử trí.
Đại tướng quân Thổ Vạn Tự bởi vì thời gian giằng co với phỉ tặc quá lâu, lại không chịu dâng tặng lễ vật cho quyền thần trong triều cho nên bị Dương Nghiễm hạ chỉ xử trảm. Phùng Hiếu Từ đương không dám đi theo con đường của hắn, sau khi nhận được thánh chỉ mới không thể không mang theo phủ binh mới hồi phục nguyên khí chạy đến Phủ sơn, cùng Trương Kim Xưng nhất quyết một trận sống mãi.
Oán giận thì mặc oán giận, đến rồi thì vẫn phải đánh. Các huynh đệ cũng hi vọng trước khi quyết chiến có thể tận lực hiểu thêm về địch thủ một chút, cho nên rất nghiêm túc phân tích bút tích trong bức thư gửi đến. Trải qua nhắc nhở của Phùng Hiếu Từ bọn họ phát hiện ra quả thực bức thư này phát ra từ tay một gã võ tướng. Chỉ nhìn vào lực đạo dùng khi đặt bút, hạ bút có thể nhìn ra được kẻ này cánh tay trầm ổn, lực cổ tay vô cùng tốt.
- Thật không ngờ dưới trướng Trương tặc lại có một nhân vật văn võ song toàn như thế này!
Khinh xa đô úy Lưu Khắc Kỷ là kẻ có tao nghệ về thư pháp cao nhất ở đây, đưa ra kết luận đầu tiên.
- Nói vậy kẻ này chính là Trình Danh Chấn rồi!
Ưng dương đô úy Triệu Diệc Đạt cũng thấp giọng phụ họa:
- Tên tặc này và Trương Kim Xưng hao phí nhiều sức lực như vậy để lôi kéo chúng ta từ Lê Dương tới đây, sợ rằng không chỉ vì khoe khoang chút văn vẻ này! Tôi luôn có cảm giác, hai trận ở Hằng Thủy và Chương Thủy, tặc quân đều không dùng hết toàn lục. Nhìn qua có vẻ tổn thất cực lớn nhưng trên thực tế là đang tỏ ra yếu thế ở trước mặt chúng ta.
- Đúng là như vậy. Lần này khẩu vị của Trương tặc rất lớn!
Chủ đề câu chuyện chuyển sang quân vụ, tâm trạng của Phùng Hiếu Từ trở nên hòa hoãn hơn:
- Hắn muốn lấy đầu lão phu để lập uy, lão phu liền đưa mình tới trước cửa nhà hắn. Hiện tại, hắn dùng văn phong tứ biền lục với chúng ta sợ rằng cũng không phải vì khoe khoang mà là vì muốn giữ chúng ta ở lại dưới chân núi sau đó tìm cơ hội ra tay mà thôi!
Vừa dứt lời, quận binh giáo úy Chu Văn lập tức bước lên can gián:
- Vậy lão tướng quân hà tất để bọn chúng toại nguyện! Chúng ta binh cường mã tráng, các huynh đệ ai nấy đều có thể lấy một chọi mười, sớm ngày quyết chiến với hắn khiến hắn không có cơ hội sử dụng âm chiêu!
Vừa nghĩ tới việc sau khi trở về còn phải đối diện với khuôn mặt Diêm vương kia của Phùng Hiếu Từ, ngay lập tức Dương Văn Đỉnh nước mắt dàn dụa:
- Đại đương gia khai ân cho tại hạ ở lại trên núi trốn trước vài ngày. Ngài giam hạ quan lại đi, tại hạ nguyện ý làm tù binh của ngài! Không, xin chấp thuận cho tại hạ làm con tin. Con tin! Tại hạ là hậu nhân Dương gia ở Huỳnh Dương, ngài bắt tại hạ rồi ngày sau nhất định sẽ có một khoản tiền chuộc lớn!
Trời ơi, còn có thể loại chủ động muốn làm con tin? Đám trại chủ kinh ngạc mắt tròn mắt dẹt nhưng Trương Kim Xưng lại không thèm cân nhắc về yêu cầu của đối phương, rút con dao nhọn bên hông ra đâm mạnh xuống bàn:
- Ngươi coi lão tử là loại người gì? Lão tử đã thu phí bảo an của ngươi tự nhiên không thể tiếp tục cướp, ép ngươi. Ăn xong rồi mau lăn đi cho lão tử, nếu còn không đi lão tử lập tức biến ngươi thành đồ nhắm rượu!
- Đại... Đại... Đại... Đại...
Nhớ lại sở thích đặc biệt của Trương Kim Xưng, Dương Văn Đỉnh quá sợ hãi tới mức ngay cả một câu đầy đủ cũng nói không ra, vơ lấy bức thư của Trương Kim Xưng đưa cho, lắp bắp tràng dài:
- Tại... Tại hạ... Tại hạ đi... Đi ngay đây!
- Cút nhanh, cút nhanh!
Trương Kim Xưng dùng sức phất tay ra lệnh cho bọn thị vệ kéo Dương Văn Đỉnh và đám tùy tùng của hắn ra khỏi bàn rượu, ném ra ngoài sơn trại.
Ván bài đã được bắt đầu, đây là lần đầu tiên đặt cược, song phương so đấu là khí thế.
Chỗ tặc quân không tìm được chỗ tránh nạn, huyện lệnh xấu số Dương Văn Đỉnh chỉ đành chậm chạp quay trở về, đợi đến khi hắn trở lại quân doanh của Phùng Hiếu Từ thì đã là buổi chiều của ngày hôm Sau. Vốn tưởng rằng sau khi Phùng Hiếu Từ xem xong thư của Trương Kim Xưng nhất định sẽ tức giận tái mặt, lấy một kẻ không liên quan là hắn ra hả giận; không ngờ sau khi Phùng Hiếu Từ cẩn thận đọc xong bức thư, trên mặt lại hiện ra vẻ tươi cười.
- Ngươi đi xuống trước đi, để lão phu suy nghĩ xem làm thế nào trả lời chất vấn của hắn? Nghĩ xong rồi còn phải phiền ngươi đi một chuyến nữa!
Lão tướng quân thu lại bức thư, cười ha hả ra lệnh.
- Vậy... Vậy ti chức đi trước ! ?
Dương Văn Đỉnh không dám tin vào lỗ tai của mình nữa, lùi lại rút ra ngoài trướng bồng; không cẩn thận bị vấp vào dây cột trên mặt đất. Bịch! Ngã chỏng vó lên trời.
- Lăn ra! Loại hàng đó mà cũng làm phụ mẫu một phương!
Phùng Hiếu Từ đột nhiên trở mặt bước lên trước một cước đá Dương Văn Minh bay ra ngoài hơn năm thước.
- Lão tướng quân bớt giận! Loại người này không đáng để tức giận!
Chúng tướng trong trướng cố nén ý cười đều tiến lên thay Dương Văn Đỉnh nói vài câu. Khuyên can mới mới khiến cho Phùng Hiếu Từ trở lại án soái, sau đó lại nhìn thấy Dương huyện lệnh đã lăn ra khỏi quân trướng, e sợ cha mẹ không sinh ra bốn chân.
- Loại người như vậy, loại người như vậy!
Phùng Hiếu Từ lửa giận khó tan, nắm tay đánh lên án soái rung ầm ầm.
- Chẳng trách được vài tên mã tặc có thể tung hoành ngàn dặm, quan viên địa phương của Đại Tùy ta đều khiếp nhược như vậy chỉ cần một người đã có thể đánh cho bọn họ không dám ra mặt!
- Dù sao hắn chỉ là tên quan văn, chưa từng gặp qua tình huống nào to lớn.
Ưng dương lang tướng Triệu Diệc ở bên cạnh cười khuyên can.
- Từ thời tiên hoàng định đô cho tới nay, các vùng Hà Bắc đã hơn ba mươi năm nay chưa từng nghe nói có người nào dám tới đưa thư cho Trương Kim Xưng, còn dám mang theo thư Trương tặc trở về đã là việc vô cùng khó khăn!
- Hừ! Loại người này cũng có thể được ủy thác làm quan trách không được dân chúng tạo phản!
Phùng Hiếu Từ lửa giận trong lòng vẫn còn chưa tan, hừ lạnh một tiếng, nói vài câu đại nghịch bất đạo. Trong quân trướng ngoại trừ vài tên tướng lĩnh quận binh do thái thú Trương Văn Kỳ phái tới hỗ trợ ra thì còn lại đều là tâm phúc đi theo lão đã nhiều năm, cho nên lão cũng không sợ bị người ta len lén mật báo lên triều đình. Lại hùng hổ mắng chửi vài câu, cầm lá thư đang đặt trên bàn vỗ vỗ, thấp giọng ra lệnh:
- Các ngươi cũng xem đi, đây là thư trả lời của Trương tặc đã gửi cho lão phu. Mặc kệ là câu cú hay chữ viết đều mạnh hơn tên huyện lệnh họ Dương kia gấp cả trăm lần!
Đám tướng lĩnh nửa tin nửa ngờ tụm lại bên án soái im lặng xem sét. Vừa xem thật sự là giật mình kinh ngạc. Thư hồi âm viết theo thể Hữu quân tiêu chuẩn, bay múa thanh thoát kiểu như du long, từng nét từng chữ đều lộ ra vẻ tiêu sái. Có thể luyện chữ viết đến trình độ này cả triều đình cũng tìm không được vài người, mà nội dung của bức thư cư nhiên hoàn toàn dùng kiểu viết biền ngẫu, bốn bốn sáu sáu, hành văn liền mạch lưu loát, không những khí thế bàng bạc mà câu văn thông đạt, từng câu từng chữ còn lộ ra một loại tự tin và chính khí, giống như bọn họ là quan quân còn đám người Phùng Hiếu Từ mới là sơn tặc chuyên làm việc ác.
- Đây là Trương Kim Xưng mời thày đồ tới làm hộ thôi!
Ưng dương lang tướng Triệu Diệc không dám tin tưởng trong tặc quân lại có nhân vật văn nhã như vậy, suy nghĩ một hồi bĩu môi nghi ngờ.
- Ngươi xem thử hình thức kết cấu câu chữ như vậy giống kẻ tay trói gà không chặt viết ra sao?
Phùng Hiếu Từ lắc đầu, không ngừng cười lạnh.
- Hiền tài chân chính hoàn toàn không có đường xuất đầu liền đi làm giặc, bao cỏ hèn nhát lại dựa vào tổ tiên ban cho đi làm quan một phương. Chẳng trách được tình huống triều đình Đại Tùy ta ngày một kém đi? Ta sớm đã nói qua, thổ phỉ không phải sinh ra từ trong núi mà là từ triều đình sinh ra, nhưng lời này nói không một ai nghe vào tai!
Cũng không trách được Phùng Hiếu Từ trong lời nói luôn tràn ngập oán khí, gần nửa tháng nay gần như ngày nào lão ta cũng bị triều đình chỉ trích. Khi mới bắt đầu giọng điệu còn ôn hòa, chỉ thúc dục lão mau chóng thực hiện chức trách, bình định phản loạn mà thôi. Về sau, đơn giản là uy hiếp khiển trách, tuyên bố nếu như lão tiếp tục án binh bất động ở Lê Dương triều đình sẽ phái một vị chủ soái khác tới thay thế, đồng thời truy tra những người có liên quan tội tiêu cực tránh chiến. Mà Phùng Hiếu Từ lại cho rằng trước mắt không phải là thời cơ tốt để xuất chiến, Trương Kim Xưng khí thế hung hăng nhất định là có chuẩn bị mà tới, cho dù phủ binh có thể đánh bại hắn thì sau một tên Trương Kim Xưng sẽ đẻ ra một tên Vương Kim Xưng, Lý Kim Xưng khác dựng cờ tạo phản. Nếu không có kế hoạch dài hạn, một mặt trấn an dân chúng bá tánh, điều chỉnh lại tác phong làm việc của quan lại, tiêu diệt căn nguyên sinh ra thổ phỉ từ căn bản; mặt khác hạn chế mấy nhóm hãn phỉ ở một khu vực nhất định, không ngừng phân cắt như tằm ăn rỗi, cuối cùng một lần quét sạch.
Nhưng các vùng Hà Bắc và Hà Tây liên tục truyền văn thư cấp báo về Đông Đô, trong triều đình mặc dù có hai người Lại hộ và Tô Úy ra sức biện giải cho Phùng Hiếu Từ nhưng cũng không có tác dụng quá lớn. Miệng nhiều người chảy mòn cả vàng, phe đối nghịch có đám người Vũ Văn Thuật, Bùi Uẩn không ngừng khích bác đến cuối cùng, ngay cả hoàng đế bệ hạ Dương Nghiễm, kẻ rất ít khi hỏi đến việc triều chính cũng nổi giận, ra lệnh cho Ngu Thế Cơ đích thân chấp bút hạ thánh chỉ cho Phùng Hiếu Từ, đốc xúc lão mau chóng xuất binh diệt phỉ, nếu không lấy Thổ Vạn Tự làm tiền lệ mà xử trí.
Đại tướng quân Thổ Vạn Tự bởi vì thời gian giằng co với phỉ tặc quá lâu, lại không chịu dâng tặng lễ vật cho quyền thần trong triều cho nên bị Dương Nghiễm hạ chỉ xử trảm. Phùng Hiếu Từ đương không dám đi theo con đường của hắn, sau khi nhận được thánh chỉ mới không thể không mang theo phủ binh mới hồi phục nguyên khí chạy đến Phủ sơn, cùng Trương Kim Xưng nhất quyết một trận sống mãi.
Oán giận thì mặc oán giận, đến rồi thì vẫn phải đánh. Các huynh đệ cũng hi vọng trước khi quyết chiến có thể tận lực hiểu thêm về địch thủ một chút, cho nên rất nghiêm túc phân tích bút tích trong bức thư gửi đến. Trải qua nhắc nhở của Phùng Hiếu Từ bọn họ phát hiện ra quả thực bức thư này phát ra từ tay một gã võ tướng. Chỉ nhìn vào lực đạo dùng khi đặt bút, hạ bút có thể nhìn ra được kẻ này cánh tay trầm ổn, lực cổ tay vô cùng tốt.
- Thật không ngờ dưới trướng Trương tặc lại có một nhân vật văn võ song toàn như thế này!
Khinh xa đô úy Lưu Khắc Kỷ là kẻ có tao nghệ về thư pháp cao nhất ở đây, đưa ra kết luận đầu tiên.
- Nói vậy kẻ này chính là Trình Danh Chấn rồi!
Ưng dương đô úy Triệu Diệc Đạt cũng thấp giọng phụ họa:
- Tên tặc này và Trương Kim Xưng hao phí nhiều sức lực như vậy để lôi kéo chúng ta từ Lê Dương tới đây, sợ rằng không chỉ vì khoe khoang chút văn vẻ này! Tôi luôn có cảm giác, hai trận ở Hằng Thủy và Chương Thủy, tặc quân đều không dùng hết toàn lục. Nhìn qua có vẻ tổn thất cực lớn nhưng trên thực tế là đang tỏ ra yếu thế ở trước mặt chúng ta.
- Đúng là như vậy. Lần này khẩu vị của Trương tặc rất lớn!
Chủ đề câu chuyện chuyển sang quân vụ, tâm trạng của Phùng Hiếu Từ trở nên hòa hoãn hơn:
- Hắn muốn lấy đầu lão phu để lập uy, lão phu liền đưa mình tới trước cửa nhà hắn. Hiện tại, hắn dùng văn phong tứ biền lục với chúng ta sợ rằng cũng không phải vì khoe khoang mà là vì muốn giữ chúng ta ở lại dưới chân núi sau đó tìm cơ hội ra tay mà thôi!
Vừa dứt lời, quận binh giáo úy Chu Văn lập tức bước lên can gián:
- Vậy lão tướng quân hà tất để bọn chúng toại nguyện! Chúng ta binh cường mã tráng, các huynh đệ ai nấy đều có thể lấy một chọi mười, sớm ngày quyết chiến với hắn khiến hắn không có cơ hội sử dụng âm chiêu!
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận