Khai Quốc Công Tặc
Chương 1: Tiết thu (5)
Chương 1: Tiết thu (5)
- Đại đương gia nói là?
Vương Ma Tử trợn tròn mắt, da mặt run rẩy co rút thành một đoàn. Vài canh giờ trước Trương Kim Xưng còn ở trước mặt mọi người nhấn mạnh quân kỷ, nhưng bây giờ lại lén dặn dò hắn cố gắng giết người phóng hỏa. Điều này thay đổi quá lớn, quả thực hắn có chút không theo kịp tiết tấu.
- Cho ngươi tới Hà Đông làm nghề nghiệp chính của chúng ta, giết người phóng hỏa!
Trương Kim Xưng bất mãn liếc xéo hắn một cái, hậm hực nói. Đần độn như vậy còn dám tranh giành địa vị với đám thanh niên, đổi lại là bất kỳ kẻ nào trong đám Trình Danh Chấn, Đoạn Thanh, Vương Nhị Mao, chỉ cần nghe mình nói thoáng qua khẳng định đã hiểu được rốt cuộc là ý tứ gì.
Không nhắc nhở còn tốt, càng nhắc nhở Vương Ma Tử càng cảm thấy trời đất xoay tròn:
- Ban ngày lão Trương ngươi còn... ?
- Tên đầu heo nhà ngươi! Tại sao Trương Kim Xưng ta lại có một huynh đệ như ngươi kia chứ!
Trương Kim Xưng hung hăng đá cho đối phương một cước, hận không thể moi tim Vương Ma Tử ra ngoài nhìn xem có phải làm từ gỗ mục không.
- Cự Lộc trạch là sào huyệt của chúng ta, các vùng xung quanh nó trong tương lai đều là căn cơ của chúng ta, đương nhiên không thể tùy tiện cướp đoạt. Mà phía tây Thái Hành sơn, chúng ta không phải cố kỵ gì cả hơn nữa vẫn còn chưa biết nơi đó sẽ là địa bàn của ai, chúng ta còn cần phải khách khí sao. Ngươi tới đó thỏa sức cướp bóc, đốt phá, quân kỷ ta chỉ quan tâm mặt đông Thái Hành sơn, vượt qua Thái Hành sơn thì hoàn toàn vô tác dụng!
- Vậy cũng được, thỏ không ăn cỏ gần hang!
Vương Ma Tử híp đôi mắt tam giác nhiều ít đã hiểu được dụng ý của Trương Kim Xưng. Đối với quân kỷ mới hắn là kẻ phản đối mạnh mẽ nhất, làm cường đạo không giết người cướp của thì còn gọi là cường đạo nữa sao? Mà sự sắp xếp này của Trương Kim Xưng lại vừa khéo hợp với lòng hắn, một mình ra quân, thích làm gì thì làm nấy không có mục tiêu cụ thể cũng không có nhiệm vụ cụ thể. Loại chuyện tốt này đi đâu mà tìm chứ? Rốt cuộc vẫn là đại đương gia hiểu rõ tâm trạng của lão huynh đệ!
Trương Kim Xưng quả thực hiểu rõ Vương Ma Tử suy nghĩ gì tuy nhiên tâm tư của lão thì Vương Ma Tử căn bản không thể đoán được.
- Sau khi ngươi vượt qua Thái Hành sơn, chú ý an toàn của bản thân đừng cậy mạnh, không đánh được thì lùi lại, chạy về một mẫu ba tấc đất của chúng ta, ta nhất định có thể đỡ được cho ngươi!
- Đúng vậy, đúng vậy!
Vương Ma Tử liên tục vâng dạ, e sợ Trương Kim Xưng một lần nữa đổi ý. Tính khí của lão huynh đệ hắn biết, chủ ý đưa ra cực nhanh mà thay đổi cũng cực nhanh.
- Tối nay tôi lập tức lên đường, đảm bảo quấy cho Thượng Đảng quận long trời lở đất! Huynh và Ba Lạt ca cứ chờ mà xem đi.
Đỗ Ba Lạt trừng mắt nhìn hắn, mặc dù rất bất đắc dĩ với bộ dáng tiểu nhân vênh váo đắc ý đó nhưng vẫn quan tâm dặn dò:
- Đừng ham huyện thành, phủ thành, đánh vài bảo trại là đủ. Tường thành của huyền thành và phủ thành quá cao, đợi ngươi đánh vào rồi viện quân của người ta cũng đánh giết tới nơi.
- Tôi làm gì có bản lãnh mà đánh huyện thành, binh khí vừa tay, khôi giáp đều nằm ở trong tay con rể lão cả! Chỉ dựa vào liêm đao, cán cuốc trong tay tôi cũng chỉ đứng ngoài thành trông vào thôi!
Vương Ma Tử căn bản không biết tốt xấu, phẫn nộ oán hận.
- Người như ngươi thật không biết đủ.
Trương Kim Xưng vỗ hắn một cái, cười cắt ngang:
- Vài tên các ngươi kiếm được chỗ tốt, đã khi nào phân chia cho Tiểu cửu chưa? Tiểu cửu nhà người ta dùng mạng đổi lại đám vũ khí vừa tay đó, sao có thể đến phần các ngươi được?
- Có bản lãnh thì tự mình đi cướp đi, chúng ta nhất định không tranh đoạt với ngươi!
Đỗ Ba Lạt tức giận lỗ mũi bốc khói, chế nhạo:
- Chỉ là đừng để cho người ta bắt được, lúc đó lại hại ta phải tới cứu ngươi!
Trong mấy lần hành động đơn độc gần đây nhất, Trình Danh Chấn cướp được từ trong tay quan quân một lượng lớn vũ khí chất lượng tốt như áo giáp, giáo dài, mạch đao, cung tốt. Mỗi lần có thu hoạch hắn đều phân chia ra làm ba phần, lấy ba thành 'hiếu kính' đại đương gia Trương Kim Xưng, bốn thành phân chia cho quân đội trong vài lão doanh trại khác, chỉ lưu lại ba thành cuối cùng trang bị cho thuộc hạ của mình. Bởi vậy, từ Trương Kim Xưng cho đến các vị trại chủ khác đều thu được chỗ tốt từ Trình Danh Chấn, ăn đồ của người thì ngậm miệng chặt. Vương Ma Tử thêu dệt chuyện ở việc phân chia chiến lợi phẩm thuần túy là không biết tốt xấu, lấy oán trả ân, không chỉ khiến cho Đỗ Ba Lạt một bụng tức giận không thoải mái mà ngay cả Trương Kim Xưng cũng không đứng về phía hắn.
- Đánh thì đánh, huynh đệ dưới tay lão tử không phải đất bùn.
Vương Ma Tử không chiếm được sự ủng hộ, chỉ đành hậm hực từ bỏ.
- Vùng Hà Đông béo tốt kia lão tử ăn bụng no căn miệng đầy dầu mỡ, khi đó các ngươi ngàn vạn lần đừng đỏ mắt thòm thèm!
Nói xong, hắn không còn tâm trạng nào uống rượu tiếp nữa, đặt vò rượu xuống bàn, thuận tay xé một cái đùi gà cho vào miệng, thản nhiên bỏ đi.
Lúc này đã gần sang giờ hợi, đại đa số lâu la đã đi ngủ. Sau khi nghe được mệnh lệnh của trại chủ nhà mình, không ít tiếng mắng chửi hùng hổ bò dậy thu thập trang phục vật dụng, lương khô chuẩn bị xuất phát.
Sớm đã có người mang tin tức báo cho Trình Danh Chấn khiến cho hắn giật mình kinh hãi, có lòng đi tìm Trương Kim Xưng khuyên can lão nhưng suy nghĩ một hồi thì yên lặng quay trở lại trước bản đồ.
- Đại đương gia cũng thật là!
Đám người Đoạn Thanh, Chu Lễ Hổ, Trương Trư Bì, Hàn Cát Sinh, Vương Nhị Mao đang ở trong doanh trại Trình Danh Chấn thương nghị an bài hành động lần tiếp theo, nghe được Trương Kim Xưng đột nhiên thay đổi mệnh lệnh trong lòng đều phẫn hận bất bình.
- Nhất định là tên Vương Ma Tử kia lại đánh rắm trước mặt đại đương gia!
Trương Trư Bì lăn lộn ở Cự Lộc trạch thời gian lâu nhất, cũng là kẻ hiểu rõ nhất về tình hình nội bộ của Trương gia quân, cười lạnh vài tiếng thấp giọng đề nghị:
- Nếu như cửu trại chủ không tiện xuất hiện thì để tôi đi tìm ngũ đương gia. Vương Ma Tử sợ nhất là ngũ gia, mỗi lần mượn rượu làm càn đều bị ngũ gia hung hăng thu thập!
- Bản thân đại đương gia không động tâm thì người khác có đâm chọc cũng có tác dụng gì?
Vương Nhị Mao cười lạnh liếc xéo Trương Trư Bì, một lời vạch trần huyền cơ. Sau khi đuổi Chu Trữ đi hắn giống như biến thành một người khác, thay đổi đầu tiên đó là bộ dáng cợt nhả trước kia, hoặc là không nói năng gì, một khi nói đều không để lại đường lui.
Đám tướng lĩnh im lặng thừa nhận, đều hiểu được Vương Nhị Mao nói đúng điểm chính. Quả thực Trương Kim Xưng cực kỳ tin dùng đám thanh niên Trình Danh Chấn nhưng đồng thời, lão ta còn có ý đồ mượn dùng đám lão huynh đệ kiếm chế sự quật khởi của đám người mới. Thủ đoạn này không tính là cao minh cũng không đẹp, cuối cùng bị mọi người dễ dàng nhìn thấu, khiến cho lòng người không thoải mái.
Trong lòng Trình Danh Chấn vô cùng rõ ràng đối với chuyện đã xảy ra, khẽ cười quét mắt nhìn mọi người một lượt, thấy mọi người đều vô cùng uể oải thì lắc đầu, thấp giọng nói:
- Tôi đang định đề nghị với đại đương gia phái người chủ động đánh sang Hà Đông đấy, thật không ngờ tứ đương gia lại đi trước một bước. Vậy càng tốt, thôn xóm của Thượng Đảng quận không nhiều, tứ đương gia mang theo huynh đệ của ông ta tới đó đủ để quấy cho vùng tây Thái Hành sơn long trời lở đất. Nếu như quan lại hai vùng Hà Đông và Hà Bắc không ngừng cấp báo về triều đình, Phùng Hiếu Từ cho dù có người trong triều chống đỡ khẳng định không thể tiếp tục chống đỡ, chỉ cần lão ta rời khỏi Lê Dương thì kế hoạch của chúng ta đã hoành thành được một nửa!
Nhìn thấy người chịu ủy khuất đã tình nguyện nhẫn nhịn, cơn tức trong lòng mọi người cũng dần dần tiêu tan. Dù Trương Kim Xưng có làm không đúng đi nữa thì ông ta vẫn là đại đương gia của chi đội ngũ này, cơ nghiệp của Cự Lộc trạch là do lão ta và một đám lão gia hỏa sáng lập nên, mọi người chỉ chịu chút thiệt thòi nho nhỏ thì nhịn đi.
- Phùng Hiếu Từ là lão tướng dày dặn kinh nghiệm, tuy răng lần trước thua thiệt ở trong tay chúng ta nguyên nhân chủ yếu là bởi vì coi thường khinh địch. Lần trước lão ta lùi lại quá nhanh, huynh đệ dưới trướng căn bản không bị thương tổn đến gân cốt. Lần này chúng ta nghênh ngang trêu chọc lão ta như vậy...
Trương Trư Bì không muốn tiếp tục dây dưa vấn đề Vương Ma Tử dẫn quân tây tiến, chỉ vào bản đồ nhỏ giọng phân tích.
- Nhất định là khúc xương cứng. Không phải là khúc xương cứng thì làm sao chứng minh được hàm răng của chúng ta tốt?
Vương Nhị Mao cười lạnh cắt ngang, hai tay chắp trước ngực căn bản không đặt nguy hiểm phía trước vào mắt.
- Tôi lo lắng là lão ta cũng có ý nghĩ như vậy!
Trương Trư Bì mỉm cười, tiếp tục bổ sung:
- Nếu lão ta muốn một mẻ tóm gọn chúng ta thì nhất định sẽ không hành động đơn độc. Ngụy Chinh và Ngụy Đức của Vũ Dương quận ở đó đã lâu trong tay không ít quận binh, Thanh Hà Dương Thiện hội có lẽ cũng sẽ thừa cơ xuất binh! Chỉ một mình Phùng Hiếu Từ căn bản không đáng sợ, một khi chân chính giao chiến chúng ta sẽ phải lấy một đánh ba.
- Trương lão ca vẫn thích nâng chí khí kẻ địch, diệt uy phong bên mình như vậy!
- Đơn giản là binh tới tướng đỡ, chúng ta há sợ kẻ nào tới?
Mọi người bị lời phân tích của Trương Trư Bì làm cho rùng mình, mồm năm miệng mười phản bác.
Trương Trư Bì không hề tức giận, mỉm cười đợi Trình Danh Chấn giải thích nghi hoặc cho mình. Trình Danh Chấn trầm ngâm một hồi, nhỏ giọng nói:
- Trương lão ca nói đích xác có đạo lý nhưng trận này chỉ sợ đánh nhỏ, đánh lớn lại không đáng sợ. Dương Thiện hội từng chịu thiệt thòi ở trong tay chúng ta, cho dù chạy tới trợ uy cũng không dám dễ dàng xông lên tuyến đầu. Ngụy Chinh và Ngụy Nguyên Trường đều là loại khó nhằn, chẳng qua dựa vào kinh nghiệm giao tranh trước đây giữa chúng ta và hai người bọn chúng mà xem thì bọn chúng bị Nguyên Bảo Tàng khống chế, căn bản không thể tự quyết định. Mà Nguyên Bảo Tàng chẳng qua chỉ là một tên cẩu hùng trong ổ, không nở rời khỏi một mẫu ba tấc đất nhà mình. Cho dù hắn có chạy ra cũng sẽ cẩn thận vô cùng, không muốn thay Phùng Hiếu Từ làm tiên phong đâu. Cho nên trước khi hai nhà kia không tới trợ uy Phùng Hiếu Từ tình thế bất ổn còn có cơ hội rời đi. Nếu như quận binh Thanh Hà và Vũ Dương quận đều tới rồi, Phùng Hiếu Từ chắc chắn phải chết!
- Đại đương gia nói là?
Vương Ma Tử trợn tròn mắt, da mặt run rẩy co rút thành một đoàn. Vài canh giờ trước Trương Kim Xưng còn ở trước mặt mọi người nhấn mạnh quân kỷ, nhưng bây giờ lại lén dặn dò hắn cố gắng giết người phóng hỏa. Điều này thay đổi quá lớn, quả thực hắn có chút không theo kịp tiết tấu.
- Cho ngươi tới Hà Đông làm nghề nghiệp chính của chúng ta, giết người phóng hỏa!
Trương Kim Xưng bất mãn liếc xéo hắn một cái, hậm hực nói. Đần độn như vậy còn dám tranh giành địa vị với đám thanh niên, đổi lại là bất kỳ kẻ nào trong đám Trình Danh Chấn, Đoạn Thanh, Vương Nhị Mao, chỉ cần nghe mình nói thoáng qua khẳng định đã hiểu được rốt cuộc là ý tứ gì.
Không nhắc nhở còn tốt, càng nhắc nhở Vương Ma Tử càng cảm thấy trời đất xoay tròn:
- Ban ngày lão Trương ngươi còn... ?
- Tên đầu heo nhà ngươi! Tại sao Trương Kim Xưng ta lại có một huynh đệ như ngươi kia chứ!
Trương Kim Xưng hung hăng đá cho đối phương một cước, hận không thể moi tim Vương Ma Tử ra ngoài nhìn xem có phải làm từ gỗ mục không.
- Cự Lộc trạch là sào huyệt của chúng ta, các vùng xung quanh nó trong tương lai đều là căn cơ của chúng ta, đương nhiên không thể tùy tiện cướp đoạt. Mà phía tây Thái Hành sơn, chúng ta không phải cố kỵ gì cả hơn nữa vẫn còn chưa biết nơi đó sẽ là địa bàn của ai, chúng ta còn cần phải khách khí sao. Ngươi tới đó thỏa sức cướp bóc, đốt phá, quân kỷ ta chỉ quan tâm mặt đông Thái Hành sơn, vượt qua Thái Hành sơn thì hoàn toàn vô tác dụng!
- Vậy cũng được, thỏ không ăn cỏ gần hang!
Vương Ma Tử híp đôi mắt tam giác nhiều ít đã hiểu được dụng ý của Trương Kim Xưng. Đối với quân kỷ mới hắn là kẻ phản đối mạnh mẽ nhất, làm cường đạo không giết người cướp của thì còn gọi là cường đạo nữa sao? Mà sự sắp xếp này của Trương Kim Xưng lại vừa khéo hợp với lòng hắn, một mình ra quân, thích làm gì thì làm nấy không có mục tiêu cụ thể cũng không có nhiệm vụ cụ thể. Loại chuyện tốt này đi đâu mà tìm chứ? Rốt cuộc vẫn là đại đương gia hiểu rõ tâm trạng của lão huynh đệ!
Trương Kim Xưng quả thực hiểu rõ Vương Ma Tử suy nghĩ gì tuy nhiên tâm tư của lão thì Vương Ma Tử căn bản không thể đoán được.
- Sau khi ngươi vượt qua Thái Hành sơn, chú ý an toàn của bản thân đừng cậy mạnh, không đánh được thì lùi lại, chạy về một mẫu ba tấc đất của chúng ta, ta nhất định có thể đỡ được cho ngươi!
- Đúng vậy, đúng vậy!
Vương Ma Tử liên tục vâng dạ, e sợ Trương Kim Xưng một lần nữa đổi ý. Tính khí của lão huynh đệ hắn biết, chủ ý đưa ra cực nhanh mà thay đổi cũng cực nhanh.
- Tối nay tôi lập tức lên đường, đảm bảo quấy cho Thượng Đảng quận long trời lở đất! Huynh và Ba Lạt ca cứ chờ mà xem đi.
Đỗ Ba Lạt trừng mắt nhìn hắn, mặc dù rất bất đắc dĩ với bộ dáng tiểu nhân vênh váo đắc ý đó nhưng vẫn quan tâm dặn dò:
- Đừng ham huyện thành, phủ thành, đánh vài bảo trại là đủ. Tường thành của huyền thành và phủ thành quá cao, đợi ngươi đánh vào rồi viện quân của người ta cũng đánh giết tới nơi.
- Tôi làm gì có bản lãnh mà đánh huyện thành, binh khí vừa tay, khôi giáp đều nằm ở trong tay con rể lão cả! Chỉ dựa vào liêm đao, cán cuốc trong tay tôi cũng chỉ đứng ngoài thành trông vào thôi!
Vương Ma Tử căn bản không biết tốt xấu, phẫn nộ oán hận.
- Người như ngươi thật không biết đủ.
Trương Kim Xưng vỗ hắn một cái, cười cắt ngang:
- Vài tên các ngươi kiếm được chỗ tốt, đã khi nào phân chia cho Tiểu cửu chưa? Tiểu cửu nhà người ta dùng mạng đổi lại đám vũ khí vừa tay đó, sao có thể đến phần các ngươi được?
- Có bản lãnh thì tự mình đi cướp đi, chúng ta nhất định không tranh đoạt với ngươi!
Đỗ Ba Lạt tức giận lỗ mũi bốc khói, chế nhạo:
- Chỉ là đừng để cho người ta bắt được, lúc đó lại hại ta phải tới cứu ngươi!
Trong mấy lần hành động đơn độc gần đây nhất, Trình Danh Chấn cướp được từ trong tay quan quân một lượng lớn vũ khí chất lượng tốt như áo giáp, giáo dài, mạch đao, cung tốt. Mỗi lần có thu hoạch hắn đều phân chia ra làm ba phần, lấy ba thành 'hiếu kính' đại đương gia Trương Kim Xưng, bốn thành phân chia cho quân đội trong vài lão doanh trại khác, chỉ lưu lại ba thành cuối cùng trang bị cho thuộc hạ của mình. Bởi vậy, từ Trương Kim Xưng cho đến các vị trại chủ khác đều thu được chỗ tốt từ Trình Danh Chấn, ăn đồ của người thì ngậm miệng chặt. Vương Ma Tử thêu dệt chuyện ở việc phân chia chiến lợi phẩm thuần túy là không biết tốt xấu, lấy oán trả ân, không chỉ khiến cho Đỗ Ba Lạt một bụng tức giận không thoải mái mà ngay cả Trương Kim Xưng cũng không đứng về phía hắn.
- Đánh thì đánh, huynh đệ dưới tay lão tử không phải đất bùn.
Vương Ma Tử không chiếm được sự ủng hộ, chỉ đành hậm hực từ bỏ.
- Vùng Hà Đông béo tốt kia lão tử ăn bụng no căn miệng đầy dầu mỡ, khi đó các ngươi ngàn vạn lần đừng đỏ mắt thòm thèm!
Nói xong, hắn không còn tâm trạng nào uống rượu tiếp nữa, đặt vò rượu xuống bàn, thuận tay xé một cái đùi gà cho vào miệng, thản nhiên bỏ đi.
Lúc này đã gần sang giờ hợi, đại đa số lâu la đã đi ngủ. Sau khi nghe được mệnh lệnh của trại chủ nhà mình, không ít tiếng mắng chửi hùng hổ bò dậy thu thập trang phục vật dụng, lương khô chuẩn bị xuất phát.
Sớm đã có người mang tin tức báo cho Trình Danh Chấn khiến cho hắn giật mình kinh hãi, có lòng đi tìm Trương Kim Xưng khuyên can lão nhưng suy nghĩ một hồi thì yên lặng quay trở lại trước bản đồ.
- Đại đương gia cũng thật là!
Đám người Đoạn Thanh, Chu Lễ Hổ, Trương Trư Bì, Hàn Cát Sinh, Vương Nhị Mao đang ở trong doanh trại Trình Danh Chấn thương nghị an bài hành động lần tiếp theo, nghe được Trương Kim Xưng đột nhiên thay đổi mệnh lệnh trong lòng đều phẫn hận bất bình.
- Nhất định là tên Vương Ma Tử kia lại đánh rắm trước mặt đại đương gia!
Trương Trư Bì lăn lộn ở Cự Lộc trạch thời gian lâu nhất, cũng là kẻ hiểu rõ nhất về tình hình nội bộ của Trương gia quân, cười lạnh vài tiếng thấp giọng đề nghị:
- Nếu như cửu trại chủ không tiện xuất hiện thì để tôi đi tìm ngũ đương gia. Vương Ma Tử sợ nhất là ngũ gia, mỗi lần mượn rượu làm càn đều bị ngũ gia hung hăng thu thập!
- Bản thân đại đương gia không động tâm thì người khác có đâm chọc cũng có tác dụng gì?
Vương Nhị Mao cười lạnh liếc xéo Trương Trư Bì, một lời vạch trần huyền cơ. Sau khi đuổi Chu Trữ đi hắn giống như biến thành một người khác, thay đổi đầu tiên đó là bộ dáng cợt nhả trước kia, hoặc là không nói năng gì, một khi nói đều không để lại đường lui.
Đám tướng lĩnh im lặng thừa nhận, đều hiểu được Vương Nhị Mao nói đúng điểm chính. Quả thực Trương Kim Xưng cực kỳ tin dùng đám thanh niên Trình Danh Chấn nhưng đồng thời, lão ta còn có ý đồ mượn dùng đám lão huynh đệ kiếm chế sự quật khởi của đám người mới. Thủ đoạn này không tính là cao minh cũng không đẹp, cuối cùng bị mọi người dễ dàng nhìn thấu, khiến cho lòng người không thoải mái.
Trong lòng Trình Danh Chấn vô cùng rõ ràng đối với chuyện đã xảy ra, khẽ cười quét mắt nhìn mọi người một lượt, thấy mọi người đều vô cùng uể oải thì lắc đầu, thấp giọng nói:
- Tôi đang định đề nghị với đại đương gia phái người chủ động đánh sang Hà Đông đấy, thật không ngờ tứ đương gia lại đi trước một bước. Vậy càng tốt, thôn xóm của Thượng Đảng quận không nhiều, tứ đương gia mang theo huynh đệ của ông ta tới đó đủ để quấy cho vùng tây Thái Hành sơn long trời lở đất. Nếu như quan lại hai vùng Hà Đông và Hà Bắc không ngừng cấp báo về triều đình, Phùng Hiếu Từ cho dù có người trong triều chống đỡ khẳng định không thể tiếp tục chống đỡ, chỉ cần lão ta rời khỏi Lê Dương thì kế hoạch của chúng ta đã hoành thành được một nửa!
Nhìn thấy người chịu ủy khuất đã tình nguyện nhẫn nhịn, cơn tức trong lòng mọi người cũng dần dần tiêu tan. Dù Trương Kim Xưng có làm không đúng đi nữa thì ông ta vẫn là đại đương gia của chi đội ngũ này, cơ nghiệp của Cự Lộc trạch là do lão ta và một đám lão gia hỏa sáng lập nên, mọi người chỉ chịu chút thiệt thòi nho nhỏ thì nhịn đi.
- Phùng Hiếu Từ là lão tướng dày dặn kinh nghiệm, tuy răng lần trước thua thiệt ở trong tay chúng ta nguyên nhân chủ yếu là bởi vì coi thường khinh địch. Lần trước lão ta lùi lại quá nhanh, huynh đệ dưới trướng căn bản không bị thương tổn đến gân cốt. Lần này chúng ta nghênh ngang trêu chọc lão ta như vậy...
Trương Trư Bì không muốn tiếp tục dây dưa vấn đề Vương Ma Tử dẫn quân tây tiến, chỉ vào bản đồ nhỏ giọng phân tích.
- Nhất định là khúc xương cứng. Không phải là khúc xương cứng thì làm sao chứng minh được hàm răng của chúng ta tốt?
Vương Nhị Mao cười lạnh cắt ngang, hai tay chắp trước ngực căn bản không đặt nguy hiểm phía trước vào mắt.
- Tôi lo lắng là lão ta cũng có ý nghĩ như vậy!
Trương Trư Bì mỉm cười, tiếp tục bổ sung:
- Nếu lão ta muốn một mẻ tóm gọn chúng ta thì nhất định sẽ không hành động đơn độc. Ngụy Chinh và Ngụy Đức của Vũ Dương quận ở đó đã lâu trong tay không ít quận binh, Thanh Hà Dương Thiện hội có lẽ cũng sẽ thừa cơ xuất binh! Chỉ một mình Phùng Hiếu Từ căn bản không đáng sợ, một khi chân chính giao chiến chúng ta sẽ phải lấy một đánh ba.
- Trương lão ca vẫn thích nâng chí khí kẻ địch, diệt uy phong bên mình như vậy!
- Đơn giản là binh tới tướng đỡ, chúng ta há sợ kẻ nào tới?
Mọi người bị lời phân tích của Trương Trư Bì làm cho rùng mình, mồm năm miệng mười phản bác.
Trương Trư Bì không hề tức giận, mỉm cười đợi Trình Danh Chấn giải thích nghi hoặc cho mình. Trình Danh Chấn trầm ngâm một hồi, nhỏ giọng nói:
- Trương lão ca nói đích xác có đạo lý nhưng trận này chỉ sợ đánh nhỏ, đánh lớn lại không đáng sợ. Dương Thiện hội từng chịu thiệt thòi ở trong tay chúng ta, cho dù chạy tới trợ uy cũng không dám dễ dàng xông lên tuyến đầu. Ngụy Chinh và Ngụy Nguyên Trường đều là loại khó nhằn, chẳng qua dựa vào kinh nghiệm giao tranh trước đây giữa chúng ta và hai người bọn chúng mà xem thì bọn chúng bị Nguyên Bảo Tàng khống chế, căn bản không thể tự quyết định. Mà Nguyên Bảo Tàng chẳng qua chỉ là một tên cẩu hùng trong ổ, không nở rời khỏi một mẫu ba tấc đất nhà mình. Cho dù hắn có chạy ra cũng sẽ cẩn thận vô cùng, không muốn thay Phùng Hiếu Từ làm tiên phong đâu. Cho nên trước khi hai nhà kia không tới trợ uy Phùng Hiếu Từ tình thế bất ổn còn có cơ hội rời đi. Nếu như quận binh Thanh Hà và Vũ Dương quận đều tới rồi, Phùng Hiếu Từ chắc chắn phải chết!
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận