Khai Quốc Công Tặc
Chương 30: Ván bài (30)
Chương 30: Ván bài (30)
Tình hình tiếp theo quả đúng như dự đoán của Ngụy Trưng, Trình Danh Chấn đã thắng trận cũng không đuổi theo đám “Giặc cùng đường” bọn họ đuổi cùng giết tận, mà nhanh chóng rà soát lại quân số thương vong, để lại một vài người dọn dẹp lại đống đổ nát, số còn lại tiếp tục hành quân về phía nam.
Lại một lần nữa sống sót trong tay Dương Bạch Nhãn đám người ai cũng cảm thấy có chút may mắn, bọn họ cúi đầu đi trong đêm tối yên lặng, mặc cho ánh lửa vẫn còn bập bùng phía sau lưng, mặc cho những tiếng rên rỉ giãy chết phát ra từ đống đổ nát theo tiếng gió bay tới giày vò lương tâm của chính mình từng hồi.
Mãi cho đến khi bị một dòng sông rộng lớn chặn đường đi, Dương Thiện Hội mới quay đầu lại, phá vỡ bầu không khí trầm lặng:
- Tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ? Trận chiến thành ra như thế này, ta còn có mặt mũi nào mà đi gặp phụ lão ở Giang Đông?
- Cái này, hay là để Huyền Thành quyết định đi!
Quận thừa quận Võ Dương Ngụy Đức Thâm trong lòng đã sớm nguội lạnh như tro tàn, vả vào mồm, cười khổ đề nghị.
Dương Thiện Hội thở dài, chuyển ánh mắt nhìn về phía Ngụy Trưng. Tuy rằng chỉ là quan văn, kinh nghiệm và lý lịch cũng không thể bằng lão và Ngụy Đức Thâm. Nhưng vừa rồi ở thời điểm mấu chốt lại đưa ra quyết đoán làm kẻ khác không thể không nhìn với một cặp mắt khác. Công bằng mà nói, lúc ấy nếu không phải Ngụy Trưng phán đoán chuẩn xác, làm việc quả quyết, chỉ sợ tàn binh còn lại bên bờ sông lúc này, đã có hơn một nửa đi theo Minh Châu Quân rồi.
Khó có thể khước từ đoàn người trong mắt chờ mong, Ngụy Trưng trầm ngâm một chút, cau mày phân tích.
- Chỉ còn lại một chút nhân mã, cho dù ta có đuổi đường vòng tới Thanh Chương đi nữa, chỉ sợ cũng không có tác dụng gì! Ngược lại sẽ làm giảm sĩ khí của quan quân. Không bằng trước tiên chúng ta qua sông nghỉ ngơi và chỉnh đốn quân ngũ, rồi sau đó căn cứ vào sự biến hóa của thế cục mà tính toán tiếp!
- Cũng tốt. Ta tuy rằng bại trận, nhưng cũng khiến đội quân sở thuộc của kẻ tặc mệt mỏi không chịu nổi. Tang tướng quân ở Thanh Chương đợi quân địch mệt mỏi rồi tấn công, tất nhiên có thể bắt giữ được kẻ tặc, thay các huynh đệ báo thù rửa hận!
Dương Thiện Hội gật gật đầu, tự mình tìm cho mình cái cớ để chạy trốn.
- Rồi nói sau, tạo hóa trêu người. Ông trời rốt cuộc muốn làm cái gì, ta là phàm phu tục tử sao có thể đoán trước được? !
Ngụy Trưng lắc lắc đầu, trong lời nói đối với quan quân không có nửa điểm tự tin.
- Hay là Huyền Thành tưởng là Trình kẻ tặc đã kiệt sức, còn có thể cùng Tang tướng quân thu được lợi lộc gì sao?
Dương Thiện Hội bị dội cho một gáo nước lạnh, cảm thấy rất không cam lòng, cắn môi truy hỏi.
- Thắn bại chia đều 5- 5!
Ngụy Trưng tiếp tục lắc đầu thở dài.
- Chúng ta có dốc hết toàn lực cũng không thể giết được hắn, đã đem tiên cơ đánh mất hầu như không còn gì. Lúc này sĩ khí của quân phản loạn đang rất mạnh, Ba huyện Bình Ân lại là căn cứ kinh doanh của hắn nhiều năm. Ôi…
Than xong rồi. Gã lại tiếp tục bổ sung.
- Kế tốt nhất bây giờ, chỉ sợ là chúng ta không nên tấn công, mà nên nghĩ biện pháp giải quyết hậu quả càng sớm càng tốt. Bất kể Tang tướng quân thắng lợi, hay Trình kẻ tặc lại may mắn một lần nữa tránh được một kiếp nạn, các quận đều có rất nhiều việc công cần phải làm!
Nói một cách thẳng thắn, nói những lời này chủ yếu là để mọi người từ bỏ ảo tưởng trả thù, từng người về nhà. Dương Thiện Hội nghe vào tai những lý lẽ đó cảm thấy không thoải mái, nhưng y lại không thể phủ nhận việc Ngụy Trưng đề nghị như vậy là rất chính xác. Hiện giờ tàn binh của hai quận dồn vào chung một chỗ, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ có hơn ba trăm người. Nếu bị bắt buộc chết trên chiến trường, chỉ sợ đi không được nửa đường đã bị rơi hết vào tay Minh Châu Quân. Mặc dù may mắn không gặp Minh Châu Quân, cường hào ở bờ tây sông Chương Thủy cũng không phải là đèn cạn dầu. Nếu họ quyết định bắt tàn quân dâng cho Trình Danh Chấn làm quà gặp mặt, liên tiếp thất bại, sĩ khí quận binh giảm sút tinh thần bị tê liệt chưa chắc còn có đủ sức để phản kháng.
Cảm nhận trong lòng Ngụy Đức Thâm với Dương Thiện Hội không khác nhau là mấy. Tuy rằng không cam lòng chịu thất bại, nhưng lại không thể không đối mặt với sự thật. So với Dương Thiện Hội tuy rằng xấu hổ hơn chính là, nếu quận Võ Dương lại không biết tự lượng sức mình, “Bảo an phí” hàng năm liền tăng gấp bội. Mà một khi Trình Danh Chấn thật sự đánh bại Tang Hiển Hòa, quay đầu đánh vào quận Võ Dương yêu cầu thực hiện “lời hứa trước kia”. Từ Quận Thủ Nguyên Bảo Tàng, trở thành người buôn bán nhỏ ở đầu đường, to như quận Võ Dương chỉ sợ người không thể không nghĩ cách lột da lóc xương để tránh tai họa về sau không được.
Một người làm một người chịu, Ngụy Đức Thâm tuy rằng không phải là hảo hán, nhưng điểm giác ngộ ấy vẫn phải có. Nghĩ thông suốt tình cảnh của mình, y không ngờ khi không sợ đến hồn bay phách lạc như lúc trước, mà ngược lại cười cười, rất thoải mái nói:
- Thì cứ xử lý theo như Huyền Thành nói đi. Chúng ta chuẩn bị sớm một chút, đừng để nước đến chân mới nhảy lúc đó chân tay luống cuống lại không kịp. Dương công, gia nghiệp hùng hậu của ngươi ở huyện Thanh Hà, tương lai nếu nghe nói quận Võ Dương ta gặp khó khăn gì, kính xin nhớ lại tối nay ta cùng ngươi đồng sinh cộng tử, mà không tiếc gia tay tương trợ!
- Đó là điều hiển nhiên!
Dương Thiện Hội gật đầu hứa hẹn, nói được làm được, không cần lo lắng.
- Nếu không phải vì cứu ta, Đức Thâm cũng sẽ không rơi vào kết cục như thế này. Đợi sau khi trở lại Thanh Hà ta lập tức chỉnh đốn lại sĩ tốt, dựa vào cái mặt mo của Dương mỗ này, chỉ cần nỗ lực nửa năm, là có thể đưa mấy ngàn huynh đệ đến!
- Dương công hạt địa tới gần Tín Đô, sao không mời sáu quận Bác Lăng ra tay tương trợ?
Nghe Dương Thiện Hội nói những lời không may như vậy, Ngụy Trưng không kìm nổi liền nhắc nhở.
- Ta nghe nói Bác Lăng Quân Đại tổng quản Lý Trọng Kiên là người có chí khí, cũng là hạng người không tính toán chi li! Đến lúc đó Dương công có Bác Lăng là chỗ dựa, cúi xem Chương Thủy, chỉ cần nói một câu tiến vào cũng được, rút lui cũng được.
“Hài!” Dương Thiện Hội lại thở dài, không trả lời trực tiếp vào câu hỏi của Ngụy Trưng.
- Để nói sau, hiện giờ năng lực của quận Thanh Hà còn có thể tự bảo vệ mình được, không cần phải ăn nhờ ở đậu. Hơn nữa lúc này thời cuộc rối ren, Tang tướng quân dựa vào hai vạn quân tinh nhuệ, chưa chắc không bắt được một đám hại dân hại nước đó!
Bởi vì cái gọi là nghe lời nghe âm, dựa vào lời nói của Dương Thiện Hội, Ngụy Trưng có thể đoán được giữa người này và Lý Trọng Kiên có khúc mắc gì đó. Cho nên cũng không khuyên nữa, quay đầu đi sắp xếp người chặt cây cối, kết bè gỗ để qua sông. Bận rộn mãi cho đến khi trời sáng hẳn, cuối cùng cũng làm xong bè gỗ. Hai quận chúa đều tự dẫn dắt binh lính dưới trướng lục tục qua sông, dặn dò nhau bảo trọng, sau đó phân công nhau tản đi.
Kể từ đó, tất cả tiền cược đều và tin tức đều được đặt trên một người duy nhất là Tang Hiển Hòa. Bất kẻ là trong bụng lo lắng là triều đình cũng thế, không thể cho người khác biết tâm tư cũng vậy, hai bên bờ sông Chương Thủy, vô số đạo vô cùng lo lắng ánh mắt đều hướng về huyện Thanh Chương chật hẹp nhỏ bé, ngóng nhìn nơi đó càng sớm có kết quả càng tốt, để tránh mọi người đặt cược phải do dự.
Tang Hiển Hòa lại không biết mình đã trở thành con xúc xắc trong ván bài. Thành Thanh Chương không công được, không làm cho y cảm thấy ảo não, ngược lại khiến tướng sĩ trong thành có vài phần khâm phục, lén lút thu phục chủ ý của người này.
Loạn thế xảy ra, võ tướng sống yên phận chính là trước vốn dĩ là trong tay có nhiều nhân mã. Triều đình đã sớm không còn tin cậy được rồi, địa phương cũng đã sớm hỗn loạn. La Nghệ, Lý Uyên, Lý Húc, Tiết Cử, Vương Nhân Cung, đều là những đại viên môn ở nơi này, người nào không phải ỷ trong tay có thực lực, tài năng muốn gọi gió được gió, muốn hô mưa được mưa. Tang Hiển Hòa lúc đầu không hiểu được đạo lý này, cho nên cứ đánh là bại, thiếu chút nữa bị triều đình chém đầu. Hiện giờ y đã cân nhắc có hứng thú với nơi này, cho nên lại giao thủ cùng giặc cỏ, không tưởng tượng được lại kéo dài như vậy.
Tướng giữ thành bên trong là Vương Nhị Mao, dựa vào tên có thể đoán được, người này xuất thân cực kỳ hàn vi. Không kiên định sẽ không bền lòng, không bền lòng sẽ không có chí lớn. Tuy rằng gã cùng Trình kẻ tặc là bằng hữu từ thời tóc còn để chỏm, nhưng đầu năm nay mạng sống mới hòa làm một đấy, cái gì thân tình bằng hữu đều phải mở ra xem. Vương Đức Nhân còn cùng Trình Danh Chấn uống máu ăn thề rồi, nhưng trước mặt quan binh hùng mạnh, còn không phỉa là vẫn bắn một mũi tên thông theo đại lộ Thanh Chương sao?
Ngoài kia, cách thành Thanh Chương chừng năm dặm có một tòa thổ sơn, còn có hơn năm trăm kẻ cắp dưới sự dẫn dẵn của tên đầu mục là Hàn Cát Sinh, và đám người Vương Nhị Mao hô ứng. Người này cũng rất am hiểu việc dùng binh, mấy ngày liên tiếp chỉ cần quan công thành công được ngay, gã liền lập tức xuống núi uy hiếp doanh trại quan quân. Mà vài lần quân quân lập bẫy có ý định bắt sống, đều bị gã nhìn thấu, ăn trộm gà bất thành quay lại chặn lương thực.
Nếu như có thể thu phục người này về dưới trướng, có tổn thất nhiều hơn nữa Tang Hiển Hòa cũng nguyện ý. Đầu năm nay khó có tướng tài, binh lính đồng ý đi ra trận rồi luôn co cụm lại thành từng bó to. Còn bên trong thành Thiên Tích, Tang Hiển Hòa không nghĩ tới người này sau lại có thành kẻ tặc. Tuy nhiên như vậy cũng tốt, cần có một người ở bên cạnh Vương Nhị Mao để truyền tin, dựa vào tình cảm trước kia, Tang Hiển Hòa tin tưởng người mình phái đi đưa tin, Ngũ Thiên Tích sẽ không trảm người đưa tin!
Căn cứ vào những tính toán kể trên, y đã nắm trong tay thành Thanh Chương. Về phương diện khác, đám viện binh vây thành, đợi quân địch mỏi mệt rồi mới tấn công là chiến thuật tốt nhất, giữ lại chút sức chạy về báo Trình Danh Chấn, tính mạng các huynh đệ đều ở trong tòa thành này.
Người đưa tin rất nhanh đã được phái đi, ban đầu là đồng bọn cùng Ngũ Thiên Tích, có chút giao tình với nhau. Ngũ Thiên Tích không nể chút tình cảm xưa bắt lại trên thành Minh Chí, chỉ có điều chưa hỏi được câu nào. Vì để cho Ngũ Thiên Tích sớm đưa ra quyết định, Tang Hiển Hòa thúc giục binh mã công thành liên hồi, phá cửa nam thành. Cố để đối phương bị rơi vào tình huống cấp bách liều mạng, mới không dẫn dắt trực tiếp thuộc hạ vào trong thành.
Cái này, người sáng suốt có thể nhìn ra cao thấp. Mặc dù có Hàn Cát Sinh ở bên cạnh hô ứng, thành Thanh Chương cũng khó chống nổi đợt công kích tiếp theo của quan quân. Mà tin tức của Trình Danh Chấn lại không có hồi âm, căn bản không có khả năng từ trên trời rơi xuống.
- Hắc Đại hán thủ cửa nam là ai?
Chiếm hết ưu thế, Tang Hiển Hòa vừa khỏi bệnh tin tưởng mười phần, ngữ điệu và giọng nói đã trở nên bình tĩnh.
- Cờ hiệu của Hùng Khoát Hải!
Thuộc cấp ở bên cạnh ngẫm nghĩ một chút, cười trả lời. Ở tình thế xấu như vậy, nhưng đối phương vẫn nhiều lần xuất quân tập kích, thể lực và võ nghệ của bọn họ rất tốt, trong chướng các chư tướng để lại ấn tượng rất sâu sắc.
- Chính là vị tráng sĩ từng trượng ngĩa vì Trương Quận Thủ?
Tang Hiển Hòa ngẫm nghĩ một chút, tiếp tục truy hỏi.
- Có phải là gã không? Đó là một dòng họ rất thông minh!
Một gã phụ tá văn chức ở bên cạnh cười ha hả đáp lại. Giai thoại làm cho Thái Thú Cấp quận Trương Văn Kỳ rơi vào tay kẻ tặc, lại trượng nghĩa cứu giúp sớm đã truyền khắp trong dân chúng, đoàn người đều rất ngưỡng mộ Trương Văn Kỳ có vận khí tốt. Những người dưới trướng của y, trong lòng cũng có vài phần khâm phục.
- Sau khi phá thành, phải bắt sống y!
Tang Hiển Hòa cười cười gật đầu, thấp giọng chỉ bảo. Lại là một hổ tướng, lần này đến Hà Bắc đúng là không uổng phí! Việc làm người khác thấy lạ là, người có bản lĩnh như vậy, tại sao triều đình không sử dụng, ngược lại tập hợp hết dưới tay kẻ tặc Trình Danh Chấn? Chẳng lẽ thực sự là được ông trời chiếu cố sao? Đang cân nhắc, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một tiếng cấp báo:
- Bẩm Tang tướng quân, Ngũ Thiên Tích phái người truyền tin đã trở lại! Gã nguyện ý một lần nữa về dưới trướng của tướng quân!
Tình hình tiếp theo quả đúng như dự đoán của Ngụy Trưng, Trình Danh Chấn đã thắng trận cũng không đuổi theo đám “Giặc cùng đường” bọn họ đuổi cùng giết tận, mà nhanh chóng rà soát lại quân số thương vong, để lại một vài người dọn dẹp lại đống đổ nát, số còn lại tiếp tục hành quân về phía nam.
Lại một lần nữa sống sót trong tay Dương Bạch Nhãn đám người ai cũng cảm thấy có chút may mắn, bọn họ cúi đầu đi trong đêm tối yên lặng, mặc cho ánh lửa vẫn còn bập bùng phía sau lưng, mặc cho những tiếng rên rỉ giãy chết phát ra từ đống đổ nát theo tiếng gió bay tới giày vò lương tâm của chính mình từng hồi.
Mãi cho đến khi bị một dòng sông rộng lớn chặn đường đi, Dương Thiện Hội mới quay đầu lại, phá vỡ bầu không khí trầm lặng:
- Tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ? Trận chiến thành ra như thế này, ta còn có mặt mũi nào mà đi gặp phụ lão ở Giang Đông?
- Cái này, hay là để Huyền Thành quyết định đi!
Quận thừa quận Võ Dương Ngụy Đức Thâm trong lòng đã sớm nguội lạnh như tro tàn, vả vào mồm, cười khổ đề nghị.
Dương Thiện Hội thở dài, chuyển ánh mắt nhìn về phía Ngụy Trưng. Tuy rằng chỉ là quan văn, kinh nghiệm và lý lịch cũng không thể bằng lão và Ngụy Đức Thâm. Nhưng vừa rồi ở thời điểm mấu chốt lại đưa ra quyết đoán làm kẻ khác không thể không nhìn với một cặp mắt khác. Công bằng mà nói, lúc ấy nếu không phải Ngụy Trưng phán đoán chuẩn xác, làm việc quả quyết, chỉ sợ tàn binh còn lại bên bờ sông lúc này, đã có hơn một nửa đi theo Minh Châu Quân rồi.
Khó có thể khước từ đoàn người trong mắt chờ mong, Ngụy Trưng trầm ngâm một chút, cau mày phân tích.
- Chỉ còn lại một chút nhân mã, cho dù ta có đuổi đường vòng tới Thanh Chương đi nữa, chỉ sợ cũng không có tác dụng gì! Ngược lại sẽ làm giảm sĩ khí của quan quân. Không bằng trước tiên chúng ta qua sông nghỉ ngơi và chỉnh đốn quân ngũ, rồi sau đó căn cứ vào sự biến hóa của thế cục mà tính toán tiếp!
- Cũng tốt. Ta tuy rằng bại trận, nhưng cũng khiến đội quân sở thuộc của kẻ tặc mệt mỏi không chịu nổi. Tang tướng quân ở Thanh Chương đợi quân địch mệt mỏi rồi tấn công, tất nhiên có thể bắt giữ được kẻ tặc, thay các huynh đệ báo thù rửa hận!
Dương Thiện Hội gật gật đầu, tự mình tìm cho mình cái cớ để chạy trốn.
- Rồi nói sau, tạo hóa trêu người. Ông trời rốt cuộc muốn làm cái gì, ta là phàm phu tục tử sao có thể đoán trước được? !
Ngụy Trưng lắc lắc đầu, trong lời nói đối với quan quân không có nửa điểm tự tin.
- Hay là Huyền Thành tưởng là Trình kẻ tặc đã kiệt sức, còn có thể cùng Tang tướng quân thu được lợi lộc gì sao?
Dương Thiện Hội bị dội cho một gáo nước lạnh, cảm thấy rất không cam lòng, cắn môi truy hỏi.
- Thắn bại chia đều 5- 5!
Ngụy Trưng tiếp tục lắc đầu thở dài.
- Chúng ta có dốc hết toàn lực cũng không thể giết được hắn, đã đem tiên cơ đánh mất hầu như không còn gì. Lúc này sĩ khí của quân phản loạn đang rất mạnh, Ba huyện Bình Ân lại là căn cứ kinh doanh của hắn nhiều năm. Ôi…
Than xong rồi. Gã lại tiếp tục bổ sung.
- Kế tốt nhất bây giờ, chỉ sợ là chúng ta không nên tấn công, mà nên nghĩ biện pháp giải quyết hậu quả càng sớm càng tốt. Bất kể Tang tướng quân thắng lợi, hay Trình kẻ tặc lại may mắn một lần nữa tránh được một kiếp nạn, các quận đều có rất nhiều việc công cần phải làm!
Nói một cách thẳng thắn, nói những lời này chủ yếu là để mọi người từ bỏ ảo tưởng trả thù, từng người về nhà. Dương Thiện Hội nghe vào tai những lý lẽ đó cảm thấy không thoải mái, nhưng y lại không thể phủ nhận việc Ngụy Trưng đề nghị như vậy là rất chính xác. Hiện giờ tàn binh của hai quận dồn vào chung một chỗ, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ có hơn ba trăm người. Nếu bị bắt buộc chết trên chiến trường, chỉ sợ đi không được nửa đường đã bị rơi hết vào tay Minh Châu Quân. Mặc dù may mắn không gặp Minh Châu Quân, cường hào ở bờ tây sông Chương Thủy cũng không phải là đèn cạn dầu. Nếu họ quyết định bắt tàn quân dâng cho Trình Danh Chấn làm quà gặp mặt, liên tiếp thất bại, sĩ khí quận binh giảm sút tinh thần bị tê liệt chưa chắc còn có đủ sức để phản kháng.
Cảm nhận trong lòng Ngụy Đức Thâm với Dương Thiện Hội không khác nhau là mấy. Tuy rằng không cam lòng chịu thất bại, nhưng lại không thể không đối mặt với sự thật. So với Dương Thiện Hội tuy rằng xấu hổ hơn chính là, nếu quận Võ Dương lại không biết tự lượng sức mình, “Bảo an phí” hàng năm liền tăng gấp bội. Mà một khi Trình Danh Chấn thật sự đánh bại Tang Hiển Hòa, quay đầu đánh vào quận Võ Dương yêu cầu thực hiện “lời hứa trước kia”. Từ Quận Thủ Nguyên Bảo Tàng, trở thành người buôn bán nhỏ ở đầu đường, to như quận Võ Dương chỉ sợ người không thể không nghĩ cách lột da lóc xương để tránh tai họa về sau không được.
Một người làm một người chịu, Ngụy Đức Thâm tuy rằng không phải là hảo hán, nhưng điểm giác ngộ ấy vẫn phải có. Nghĩ thông suốt tình cảnh của mình, y không ngờ khi không sợ đến hồn bay phách lạc như lúc trước, mà ngược lại cười cười, rất thoải mái nói:
- Thì cứ xử lý theo như Huyền Thành nói đi. Chúng ta chuẩn bị sớm một chút, đừng để nước đến chân mới nhảy lúc đó chân tay luống cuống lại không kịp. Dương công, gia nghiệp hùng hậu của ngươi ở huyện Thanh Hà, tương lai nếu nghe nói quận Võ Dương ta gặp khó khăn gì, kính xin nhớ lại tối nay ta cùng ngươi đồng sinh cộng tử, mà không tiếc gia tay tương trợ!
- Đó là điều hiển nhiên!
Dương Thiện Hội gật đầu hứa hẹn, nói được làm được, không cần lo lắng.
- Nếu không phải vì cứu ta, Đức Thâm cũng sẽ không rơi vào kết cục như thế này. Đợi sau khi trở lại Thanh Hà ta lập tức chỉnh đốn lại sĩ tốt, dựa vào cái mặt mo của Dương mỗ này, chỉ cần nỗ lực nửa năm, là có thể đưa mấy ngàn huynh đệ đến!
- Dương công hạt địa tới gần Tín Đô, sao không mời sáu quận Bác Lăng ra tay tương trợ?
Nghe Dương Thiện Hội nói những lời không may như vậy, Ngụy Trưng không kìm nổi liền nhắc nhở.
- Ta nghe nói Bác Lăng Quân Đại tổng quản Lý Trọng Kiên là người có chí khí, cũng là hạng người không tính toán chi li! Đến lúc đó Dương công có Bác Lăng là chỗ dựa, cúi xem Chương Thủy, chỉ cần nói một câu tiến vào cũng được, rút lui cũng được.
“Hài!” Dương Thiện Hội lại thở dài, không trả lời trực tiếp vào câu hỏi của Ngụy Trưng.
- Để nói sau, hiện giờ năng lực của quận Thanh Hà còn có thể tự bảo vệ mình được, không cần phải ăn nhờ ở đậu. Hơn nữa lúc này thời cuộc rối ren, Tang tướng quân dựa vào hai vạn quân tinh nhuệ, chưa chắc không bắt được một đám hại dân hại nước đó!
Bởi vì cái gọi là nghe lời nghe âm, dựa vào lời nói của Dương Thiện Hội, Ngụy Trưng có thể đoán được giữa người này và Lý Trọng Kiên có khúc mắc gì đó. Cho nên cũng không khuyên nữa, quay đầu đi sắp xếp người chặt cây cối, kết bè gỗ để qua sông. Bận rộn mãi cho đến khi trời sáng hẳn, cuối cùng cũng làm xong bè gỗ. Hai quận chúa đều tự dẫn dắt binh lính dưới trướng lục tục qua sông, dặn dò nhau bảo trọng, sau đó phân công nhau tản đi.
Kể từ đó, tất cả tiền cược đều và tin tức đều được đặt trên một người duy nhất là Tang Hiển Hòa. Bất kẻ là trong bụng lo lắng là triều đình cũng thế, không thể cho người khác biết tâm tư cũng vậy, hai bên bờ sông Chương Thủy, vô số đạo vô cùng lo lắng ánh mắt đều hướng về huyện Thanh Chương chật hẹp nhỏ bé, ngóng nhìn nơi đó càng sớm có kết quả càng tốt, để tránh mọi người đặt cược phải do dự.
Tang Hiển Hòa lại không biết mình đã trở thành con xúc xắc trong ván bài. Thành Thanh Chương không công được, không làm cho y cảm thấy ảo não, ngược lại khiến tướng sĩ trong thành có vài phần khâm phục, lén lút thu phục chủ ý của người này.
Loạn thế xảy ra, võ tướng sống yên phận chính là trước vốn dĩ là trong tay có nhiều nhân mã. Triều đình đã sớm không còn tin cậy được rồi, địa phương cũng đã sớm hỗn loạn. La Nghệ, Lý Uyên, Lý Húc, Tiết Cử, Vương Nhân Cung, đều là những đại viên môn ở nơi này, người nào không phải ỷ trong tay có thực lực, tài năng muốn gọi gió được gió, muốn hô mưa được mưa. Tang Hiển Hòa lúc đầu không hiểu được đạo lý này, cho nên cứ đánh là bại, thiếu chút nữa bị triều đình chém đầu. Hiện giờ y đã cân nhắc có hứng thú với nơi này, cho nên lại giao thủ cùng giặc cỏ, không tưởng tượng được lại kéo dài như vậy.
Tướng giữ thành bên trong là Vương Nhị Mao, dựa vào tên có thể đoán được, người này xuất thân cực kỳ hàn vi. Không kiên định sẽ không bền lòng, không bền lòng sẽ không có chí lớn. Tuy rằng gã cùng Trình kẻ tặc là bằng hữu từ thời tóc còn để chỏm, nhưng đầu năm nay mạng sống mới hòa làm một đấy, cái gì thân tình bằng hữu đều phải mở ra xem. Vương Đức Nhân còn cùng Trình Danh Chấn uống máu ăn thề rồi, nhưng trước mặt quan binh hùng mạnh, còn không phỉa là vẫn bắn một mũi tên thông theo đại lộ Thanh Chương sao?
Ngoài kia, cách thành Thanh Chương chừng năm dặm có một tòa thổ sơn, còn có hơn năm trăm kẻ cắp dưới sự dẫn dẵn của tên đầu mục là Hàn Cát Sinh, và đám người Vương Nhị Mao hô ứng. Người này cũng rất am hiểu việc dùng binh, mấy ngày liên tiếp chỉ cần quan công thành công được ngay, gã liền lập tức xuống núi uy hiếp doanh trại quan quân. Mà vài lần quân quân lập bẫy có ý định bắt sống, đều bị gã nhìn thấu, ăn trộm gà bất thành quay lại chặn lương thực.
Nếu như có thể thu phục người này về dưới trướng, có tổn thất nhiều hơn nữa Tang Hiển Hòa cũng nguyện ý. Đầu năm nay khó có tướng tài, binh lính đồng ý đi ra trận rồi luôn co cụm lại thành từng bó to. Còn bên trong thành Thiên Tích, Tang Hiển Hòa không nghĩ tới người này sau lại có thành kẻ tặc. Tuy nhiên như vậy cũng tốt, cần có một người ở bên cạnh Vương Nhị Mao để truyền tin, dựa vào tình cảm trước kia, Tang Hiển Hòa tin tưởng người mình phái đi đưa tin, Ngũ Thiên Tích sẽ không trảm người đưa tin!
Căn cứ vào những tính toán kể trên, y đã nắm trong tay thành Thanh Chương. Về phương diện khác, đám viện binh vây thành, đợi quân địch mỏi mệt rồi mới tấn công là chiến thuật tốt nhất, giữ lại chút sức chạy về báo Trình Danh Chấn, tính mạng các huynh đệ đều ở trong tòa thành này.
Người đưa tin rất nhanh đã được phái đi, ban đầu là đồng bọn cùng Ngũ Thiên Tích, có chút giao tình với nhau. Ngũ Thiên Tích không nể chút tình cảm xưa bắt lại trên thành Minh Chí, chỉ có điều chưa hỏi được câu nào. Vì để cho Ngũ Thiên Tích sớm đưa ra quyết định, Tang Hiển Hòa thúc giục binh mã công thành liên hồi, phá cửa nam thành. Cố để đối phương bị rơi vào tình huống cấp bách liều mạng, mới không dẫn dắt trực tiếp thuộc hạ vào trong thành.
Cái này, người sáng suốt có thể nhìn ra cao thấp. Mặc dù có Hàn Cát Sinh ở bên cạnh hô ứng, thành Thanh Chương cũng khó chống nổi đợt công kích tiếp theo của quan quân. Mà tin tức của Trình Danh Chấn lại không có hồi âm, căn bản không có khả năng từ trên trời rơi xuống.
- Hắc Đại hán thủ cửa nam là ai?
Chiếm hết ưu thế, Tang Hiển Hòa vừa khỏi bệnh tin tưởng mười phần, ngữ điệu và giọng nói đã trở nên bình tĩnh.
- Cờ hiệu của Hùng Khoát Hải!
Thuộc cấp ở bên cạnh ngẫm nghĩ một chút, cười trả lời. Ở tình thế xấu như vậy, nhưng đối phương vẫn nhiều lần xuất quân tập kích, thể lực và võ nghệ của bọn họ rất tốt, trong chướng các chư tướng để lại ấn tượng rất sâu sắc.
- Chính là vị tráng sĩ từng trượng ngĩa vì Trương Quận Thủ?
Tang Hiển Hòa ngẫm nghĩ một chút, tiếp tục truy hỏi.
- Có phải là gã không? Đó là một dòng họ rất thông minh!
Một gã phụ tá văn chức ở bên cạnh cười ha hả đáp lại. Giai thoại làm cho Thái Thú Cấp quận Trương Văn Kỳ rơi vào tay kẻ tặc, lại trượng nghĩa cứu giúp sớm đã truyền khắp trong dân chúng, đoàn người đều rất ngưỡng mộ Trương Văn Kỳ có vận khí tốt. Những người dưới trướng của y, trong lòng cũng có vài phần khâm phục.
- Sau khi phá thành, phải bắt sống y!
Tang Hiển Hòa cười cười gật đầu, thấp giọng chỉ bảo. Lại là một hổ tướng, lần này đến Hà Bắc đúng là không uổng phí! Việc làm người khác thấy lạ là, người có bản lĩnh như vậy, tại sao triều đình không sử dụng, ngược lại tập hợp hết dưới tay kẻ tặc Trình Danh Chấn? Chẳng lẽ thực sự là được ông trời chiếu cố sao? Đang cân nhắc, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một tiếng cấp báo:
- Bẩm Tang tướng quân, Ngũ Thiên Tích phái người truyền tin đã trở lại! Gã nguyện ý một lần nữa về dưới trướng của tướng quân!
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận