Khai Quốc Công Tặc
Chương 3: Triều lộ (53)
Chương 3: Triều lộ (53)
- Mệnh lệnh gì? Không sai ngươi dẫn người đến hội hợp sao?
Trình Danh Chấn khẽ cau mày, tiếp tục truy hỏi. Theo như quy định khi hắn rời Đầm Cự Lộc năm đó, lúc hành quân đánh trận, nhất định sẽ lưu lại thủ hạ đắc lực để củng cố hậu phương, không để kẻ địch thừa cơ hội, đồng thời cũng đảm bảo được tin tức giữa tiền phương và hậu phương có thể kịp thời truyền đi. Rõ ràng, Trương Kim Xưng đã vứt bỏ hết mọi quy định cũ, thành Thanh Dương lớn như vậy, đám thuộc hạ ở lại trấn giữ chỉ hơn một trăm người. Người đứng đầu lại là kẻ thô kệch, hỏi mười câu thì hết chín câu nói không rõ ràng.
- Có. Nhưng đại đương gia chỉ sai ta nghĩ cách thu thập lương thảo! Kịp thời đưa qua cho ông ấy!
Tiểu đầu mục nhếch miệng, mặt đầy vẻ uất ức.
- Cửu đương gia, không phải là tiểu nhân không dốc sức. Ngài xem, trong thành Thanh Dương này còn đào đâu ra quân lương chứ. Nếu ngài gặp đại đương gia, nhất định phải cầu tình thay tiểu nhân. Tiểu nhân thật đã dốc toàn lực rồi, có mượn một trăm lá gan cũng không dám kháng mệnh đâu!
- Biết rồi!
Trình Danh Chấn chán nhất là loại người không có khí khái như thế này, lại thấy hỏi chẳng được tin tức mình cần, bèn xua xua tay, tỏ ý cho đối phương lui về nghỉ ngơi. Tiểu đầu mục đó cúi người từ từ đi ra ngoài được mấy bước, chần chừ một lát, rồi lại ngoảnh đầu chạy lại, xông đến trước mặt Trình Danh Chấn, quỳ "phịch" xuống đất, dập đầu van xin:
- Cửu đương gia nhất định phải nói giúp tiểu nhân vài câu công đạo. Từ sau khi ngài đi rồi, tính khí Đại đương gia luôn không tốt. Nếu ngài ấy tưởng rằng ta kháng mệnh bất tuân, nhất định sẽ lột da ta! Hu hu...
Một nam tử hán cao lớn như thế mà lại vừa nói vừa nghẹn ngào. Vương Nhị Mao chẳng nhìn nổi nữa, tiến lên trước kéo người này dậy, hung hăng giáo huấn:
- Xem chút tiền đồ của ngươi kìa. Đứng dậy nào, thật khiến Đầm Cự Lộc mất mặt. Đại đương gia sao mà hung dữ như thế, ngay cả một cơ hội để giải thích cũng không cho ngươi sao?
- Đại đương gia, Đại đương gia thật sự rất hung dữ!
Tiểu đầu mục lau nước mắt nước mũi, khóc lóc tố cáo.
- Nửa năm nay, ông ấy giết biết bao nhiêu người rồi. Các huynh đệ đều sợ chết khiếp. Vương đường chủ, ngài quả thật chưa từng thấy đâu...
- Không sao, ta sẽ nói giúp ngươi. Quân lương của ta còn đủ, có thể chia một ít cho đại đương gia!
Trình Danh Chấn không cách nào nghe tiếp, tái mặt trả lời.
Trong lời của đầu mục tuy không có tin tức hắn cần, nhưng chí ít cũng nói rõ được hai việc. Thứ nhất, Trương gia quân vì bành trướng một cách mù quáng, áp lực lương thảo rất lớn. Thứ hai, Trương Kim Xưng đã khôi phục lại tác phong hung bạo hiếu sát của ông ta, hay nói đúng hơn, đó là bản tính của ông, chưa từng thay đổi, chỉ là kiềm hãm lại trong một khoảng thời gian nào đó mà thôi.
Nghe Trình Danh Chấn chịu giúp đỡ, tiểu đầu mục cảm kích rơi nước mắt, mặc kệ Vương Nhị Mao ngăn cản thế nào, vẫn cố chấp quỳ gối khấu đầu lạy Trình Danh Chấn, sau đó đứng lên, vừa lùi lại vừa thử thăm dò:
- Cửu đương gia lần này trở về chắc không đi nữa đúng không?
- Có ý gì?
Trình Danh Chấn liếc gã một cái, tức giận hỏi.
- Các huynh đệ...
Tiểu đầu mục ấp úng một lúc, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, bất chấp khó khăn nói:
- Các huynh đệ đều... đều nói lúc Cửu đương gia còn cũng là lúc Đại đương gia tính khí dễ chịu nhất. Nếu lúc trước ngài không bỏ đi, có lẽ Đại đương gia sẽ không thay đổi nhanh như vậy. Kì thực Đại đương gia cũng chưa hẳn thật lòng muốn để ngài đi, nếu ngài có thể quay về, thiết nghĩ... thiết nghĩ trong lòng ngài ấy nhất định sẽ rất vui!
- Biết rồi, ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi!
Trình Danh Chấn cười cười, không tỏ ý kiến gì. Nếu lúc trước ở lại Đầm Cự Lộc, e là đã sớm bị Trương Kim Xưng làm thịt rồi. Hắn biết đó gần như là kết quả đã định, nhưng những lời này, chẳng cần mỗi người nói một lượt, bản thân hắn cũng thấy rõ, mình kịp thời thoát khỏi, thế là đủ rồi.
Tiểu đầu mục thấy không lay chuyển được Trình Danh Chấn, cũng không dám khuyên thêm, thi lễ rồi bất mãn lui ra. Không khí trong phòng lập tức trở nên nghiêm trọng, ai cũng rõ, hiện nay Trương gia quân nhìn bề ngoài thì thanh thế cực kỳ to lớn, nhưng trên thực tế đã trở thành một cái vỏ rỗng. Một khi gặp phải cản trở, e là ngay cả gót chân cũng khó mà đứng vững ở quận Thanh Hà.
Tạ Ánh Đăng là khách tướng, vốn không nên nói chen vào, nhưng lại không nỡ nhìn tinh thần mọi ngươi nặng nề như vậy, bèn ho khan mấy tiếng, mỉm cười đề nghị:
- Trước mắt, chúng ta dù đã xông ra tiền tuyến, nhưng cũng chưa chắc đã có thể giúp được nhiều. Để vững chắc, chi bằng bắt tay vào củng cố các huyện lân cận...
- Vùng lân cận đất đai bằng phẳng, hoàn toàn không có địa thể hiểm trở để phòng thủ!
Trình Danh Chấn lắc đầu cắt ngang.
- Binh mã chúng ta vốn ít, sau khi phân tán, e là sẽ càng không có tác dụng gì.
- Ra vậy, ta thật thất sách!
Tạ Ánh Đăng nghĩ ngợi một hồi, sảng khoái thừa nhận sai lầm.
- Thế thì phái thám báo, thăm dò sát sao động tĩnh xung quanh. Không chỉ nghe ngóng bên phía quan phủ, mà còn phải theo dõi các phe lục lâm hào kiệt khác nữa!
Trình Danh Chấn gật đầu tiếp thu ý kiến, lập tức bắt tay vào tăng cường cảnh giới xung quanh. Đồng thời phái người đi đến vùng giáp ranh giữa hai quận Thanh Hà và Tương Quốc, kiểm tra lại lần nữa tình hình cầu nối trên Vận Hà và Chương Thủy. Đợi sau khi cẩn thận sắp đặt ổn thỏa đường lui, tuyết bên ngoài cũng đã hết. Bình minh lại đến, Minh Châu quân nhổ trại lên đường, tiếp tục đánh lên phía bắc.
Trên đường, các thôn trang làng mạc đa phần đều đã trở thành đống hoang tàn, những người dân sống sót sau trận cướp bóc đều trốn trong bụi cỏ, nhìn binh mã đi qua, mắt đầy thù hằn. Thỉnh thoảng cũng có thể bắt gặp vài tòa trang viên may mắn còn sót lại, đều là tường đá màu xanh, trên lầu mơ hồ lóe lên hàn quang của cường nỏ. Trông thấy cờ hiệu của Minh Châu quân, họ lập tức dùng dây thừng thả lương thực, thịt khô và tiền đồng xuống. Nguyên liệu định dùng để khao quân, thà táng gia bại sản, cũng xin các hảo hán sớm lên đường.
Ngoại trừ những người dân không có nhà để về, thường gặp nhất trên đường chính là những nhóm lục lâm hào kiệt đến đây nhờ cậy Trương Kim Xưng, vác cờ hiệu đủ màu sắc. Nói là tìm đến nương tựa, nhưng họ lại không vội vã đuổi về hướng bắc, mà lục soát lại lần nữa như vắt kiệt những thôn trại mà Trương gia quân đã từng vơ vét cướp bóc, cướp đoạt lấy chút lương thực và tài sản ít ỏi còn sót lại, để lại sau lưng mảnh đất tuyệt vọng.
Trông thấy Minh Châu quân, ánh mắt của bọn lục lâm hào kiệt này vô cùng xấu hổ. Họ không dám cướp bóc trước mặt Trình Danh Chấn, nhưng lại không muốn bỏ phí cơ hội trấn lột tiền của. May mà Trình Danh Chấn đang vội lên đường, cũng không làm khó bọn họ, chỉ gọi mấy tên đầu mục lại, hỏi vị trí có thể của Trương gia quân rồi quay đầu bỏ đi.
Lần theo sự chỉ điểm của các hào kệt trên đường đi, vượt qua Chương Thủy rồi quay đầu đi về hướng Đông, sau khi vào quận Tín Đô, đoàn người rốt cuộc cũng biết được vị trí chính xác của Trương Kim Xưng.
- Chính là vùng phụ cận cách Nam Cung thành một trăm dặm, có thể tiếp tục đuổi theo hướng đông bắc. Trương đại đương gia sai bọn ta đi tấn công Du huyện, giành lấy huyện thành, sau khi đoạt được quân lương thì đến hội họp với ngài ấy!
Gã thổ phỉ hung hãn Lôi Vạn Niên bị chặn đường bực bội trả lời.
Trong mắt y, Minh Châu quân toàn thân bùn đất, mệt mỏi uể oải căn bản đến là để chia lợi. Hai mươi vạn người dưới trướng Trương đại đương gia, tùy tiện chọn một tên lính giữ ngựa bất kì cũng đủ khí thế hơn đám người trước mắt đây. Muốn đánh trận, dùng bọn họ mà được sao? Có hào kiệt từ khắp bốn phương đổ về đã đủ rồi, mỗi người một ngụm nước bọt xông lên, cũng có thể nhấn chìm quân địch.
- Xin hỏi Lôi trại chủ, Trương đại đương gia mấy ngày trước không biết đã đánh đến thành Trường Lạc hay chưa?
Trình Danh Chấn giả bộ không thấy vẻ bực mình trên mặt đối phương, cung kính thỉnh giáo.
- Còn không phải là gã Dương Bạch Nhãn đó sao? Đánh trận không được, chạy thì lại nhanh. Ngoài thành Trường Lạc bị chúng ta xông lên, trong phút chốc đã đánh cho tan tành. Hắn vừa thấy sự tình không ổn, không dám đi về phía bắc ném mình vào sông hoành thủy, mà quay đầu đi về phía nam!
Lôi Vạn Niên lại quét mắt nhìn bọn Trình Danh Chấn, dương dương tự đắc giáo huấn.
- Nếu các ngươi đến sớm hơn một bước thì tốt rồi, chặn cửa ải bên phía Nam Cung sớm một bước thì gã Dương Bạch Nhãn ắt đã bị bọn ta bắt sống!
- Tiếc là chúng ta đến quá trễ, không trông thấy được phong thái anh hùng của Lôi trại chủ!
Tạ Ánh Đăng tiếp lời, vô cùng nghiêm túc nịnh nọt Lôi Vạn Niên. Lôi Vạn Niên được nịnh đến mức toàn thân nhũn ra, cười cười, toét miệng trả lời:
- Các ngươi đến giờ này cũng không gọi là quá trễ. Sau khi đánh hạ Trường Lạc, Trương đại đương gia đang định xưng đế. Các ngươi đuổi theo, nói không chừng cũng vớt vát được mấy chức tướng quân.
Nói rồi, y lại nhìn cờ hiệu trên đầu Trình Danh Chấn, giống như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, kinh ngạc hỏi lại:
- Minh Châu quân? Minh Châu quân nào? Chẳng lẽ các ngươi là bộ hạ của Trình Danh Chấn?
- Đúng vậy!
Trình Danh Chấn mỉm cười gật đầu.
- Ờ, ờ, mắt ta thật là...
Lôi Vạn Niên vô cùng xấu hổ, liên tục vỗ ngực. Hai tháng trước y mới dẫn thuộc hạ đến nương nhờ dưới trướng Trương Kim Xưng, bất luận là về tư cách hay uy tín, đều còn lâu mới bằng Trình Danh Chấn. Đột nhiên cảm thấy mình đang múa rìu trước mặt Lỗ Ban, không khỏi vô cùng chột dạ. Sau khi ngực bị vỗ đến đỏ ửng, mới cười mỉa đề nghị:
- Ta không làm chậm trễ các vị hảo hán lên đường nữa. Ta phụng mệnh đi đánh Du Châu, phải gấp rút, đại đương gia đang đợi quân lương của ta!
Trình Danh Chấn vẫy tay tạm biệt đối phương, sau đó quay đầu quân, đi thẳng đến Nam Cung thành. Dựa vào trực giác của mấy năm cầm binh đánh trận trở lại đây, hắn cho rằng Dương Bách Nhãn dẫn Trương Kim Xưng đến quận Tín Đô ở phía Nam, e rằng không chỉ đơn giản là do hoảng sợ đến mức không chọn nổi đường đi. Phía sau nhất định có ẩn chứa âm mưu gì đó, nếu hắn đã đến trễ vậy rồi, có lẽ cũng không kịp nhắc nhở Trương Kim Xưng chú ý.
- Mệnh lệnh gì? Không sai ngươi dẫn người đến hội hợp sao?
Trình Danh Chấn khẽ cau mày, tiếp tục truy hỏi. Theo như quy định khi hắn rời Đầm Cự Lộc năm đó, lúc hành quân đánh trận, nhất định sẽ lưu lại thủ hạ đắc lực để củng cố hậu phương, không để kẻ địch thừa cơ hội, đồng thời cũng đảm bảo được tin tức giữa tiền phương và hậu phương có thể kịp thời truyền đi. Rõ ràng, Trương Kim Xưng đã vứt bỏ hết mọi quy định cũ, thành Thanh Dương lớn như vậy, đám thuộc hạ ở lại trấn giữ chỉ hơn một trăm người. Người đứng đầu lại là kẻ thô kệch, hỏi mười câu thì hết chín câu nói không rõ ràng.
- Có. Nhưng đại đương gia chỉ sai ta nghĩ cách thu thập lương thảo! Kịp thời đưa qua cho ông ấy!
Tiểu đầu mục nhếch miệng, mặt đầy vẻ uất ức.
- Cửu đương gia, không phải là tiểu nhân không dốc sức. Ngài xem, trong thành Thanh Dương này còn đào đâu ra quân lương chứ. Nếu ngài gặp đại đương gia, nhất định phải cầu tình thay tiểu nhân. Tiểu nhân thật đã dốc toàn lực rồi, có mượn một trăm lá gan cũng không dám kháng mệnh đâu!
- Biết rồi!
Trình Danh Chấn chán nhất là loại người không có khí khái như thế này, lại thấy hỏi chẳng được tin tức mình cần, bèn xua xua tay, tỏ ý cho đối phương lui về nghỉ ngơi. Tiểu đầu mục đó cúi người từ từ đi ra ngoài được mấy bước, chần chừ một lát, rồi lại ngoảnh đầu chạy lại, xông đến trước mặt Trình Danh Chấn, quỳ "phịch" xuống đất, dập đầu van xin:
- Cửu đương gia nhất định phải nói giúp tiểu nhân vài câu công đạo. Từ sau khi ngài đi rồi, tính khí Đại đương gia luôn không tốt. Nếu ngài ấy tưởng rằng ta kháng mệnh bất tuân, nhất định sẽ lột da ta! Hu hu...
Một nam tử hán cao lớn như thế mà lại vừa nói vừa nghẹn ngào. Vương Nhị Mao chẳng nhìn nổi nữa, tiến lên trước kéo người này dậy, hung hăng giáo huấn:
- Xem chút tiền đồ của ngươi kìa. Đứng dậy nào, thật khiến Đầm Cự Lộc mất mặt. Đại đương gia sao mà hung dữ như thế, ngay cả một cơ hội để giải thích cũng không cho ngươi sao?
- Đại đương gia, Đại đương gia thật sự rất hung dữ!
Tiểu đầu mục lau nước mắt nước mũi, khóc lóc tố cáo.
- Nửa năm nay, ông ấy giết biết bao nhiêu người rồi. Các huynh đệ đều sợ chết khiếp. Vương đường chủ, ngài quả thật chưa từng thấy đâu...
- Không sao, ta sẽ nói giúp ngươi. Quân lương của ta còn đủ, có thể chia một ít cho đại đương gia!
Trình Danh Chấn không cách nào nghe tiếp, tái mặt trả lời.
Trong lời của đầu mục tuy không có tin tức hắn cần, nhưng chí ít cũng nói rõ được hai việc. Thứ nhất, Trương gia quân vì bành trướng một cách mù quáng, áp lực lương thảo rất lớn. Thứ hai, Trương Kim Xưng đã khôi phục lại tác phong hung bạo hiếu sát của ông ta, hay nói đúng hơn, đó là bản tính của ông, chưa từng thay đổi, chỉ là kiềm hãm lại trong một khoảng thời gian nào đó mà thôi.
Nghe Trình Danh Chấn chịu giúp đỡ, tiểu đầu mục cảm kích rơi nước mắt, mặc kệ Vương Nhị Mao ngăn cản thế nào, vẫn cố chấp quỳ gối khấu đầu lạy Trình Danh Chấn, sau đó đứng lên, vừa lùi lại vừa thử thăm dò:
- Cửu đương gia lần này trở về chắc không đi nữa đúng không?
- Có ý gì?
Trình Danh Chấn liếc gã một cái, tức giận hỏi.
- Các huynh đệ...
Tiểu đầu mục ấp úng một lúc, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, bất chấp khó khăn nói:
- Các huynh đệ đều... đều nói lúc Cửu đương gia còn cũng là lúc Đại đương gia tính khí dễ chịu nhất. Nếu lúc trước ngài không bỏ đi, có lẽ Đại đương gia sẽ không thay đổi nhanh như vậy. Kì thực Đại đương gia cũng chưa hẳn thật lòng muốn để ngài đi, nếu ngài có thể quay về, thiết nghĩ... thiết nghĩ trong lòng ngài ấy nhất định sẽ rất vui!
- Biết rồi, ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi!
Trình Danh Chấn cười cười, không tỏ ý kiến gì. Nếu lúc trước ở lại Đầm Cự Lộc, e là đã sớm bị Trương Kim Xưng làm thịt rồi. Hắn biết đó gần như là kết quả đã định, nhưng những lời này, chẳng cần mỗi người nói một lượt, bản thân hắn cũng thấy rõ, mình kịp thời thoát khỏi, thế là đủ rồi.
Tiểu đầu mục thấy không lay chuyển được Trình Danh Chấn, cũng không dám khuyên thêm, thi lễ rồi bất mãn lui ra. Không khí trong phòng lập tức trở nên nghiêm trọng, ai cũng rõ, hiện nay Trương gia quân nhìn bề ngoài thì thanh thế cực kỳ to lớn, nhưng trên thực tế đã trở thành một cái vỏ rỗng. Một khi gặp phải cản trở, e là ngay cả gót chân cũng khó mà đứng vững ở quận Thanh Hà.
Tạ Ánh Đăng là khách tướng, vốn không nên nói chen vào, nhưng lại không nỡ nhìn tinh thần mọi ngươi nặng nề như vậy, bèn ho khan mấy tiếng, mỉm cười đề nghị:
- Trước mắt, chúng ta dù đã xông ra tiền tuyến, nhưng cũng chưa chắc đã có thể giúp được nhiều. Để vững chắc, chi bằng bắt tay vào củng cố các huyện lân cận...
- Vùng lân cận đất đai bằng phẳng, hoàn toàn không có địa thể hiểm trở để phòng thủ!
Trình Danh Chấn lắc đầu cắt ngang.
- Binh mã chúng ta vốn ít, sau khi phân tán, e là sẽ càng không có tác dụng gì.
- Ra vậy, ta thật thất sách!
Tạ Ánh Đăng nghĩ ngợi một hồi, sảng khoái thừa nhận sai lầm.
- Thế thì phái thám báo, thăm dò sát sao động tĩnh xung quanh. Không chỉ nghe ngóng bên phía quan phủ, mà còn phải theo dõi các phe lục lâm hào kiệt khác nữa!
Trình Danh Chấn gật đầu tiếp thu ý kiến, lập tức bắt tay vào tăng cường cảnh giới xung quanh. Đồng thời phái người đi đến vùng giáp ranh giữa hai quận Thanh Hà và Tương Quốc, kiểm tra lại lần nữa tình hình cầu nối trên Vận Hà và Chương Thủy. Đợi sau khi cẩn thận sắp đặt ổn thỏa đường lui, tuyết bên ngoài cũng đã hết. Bình minh lại đến, Minh Châu quân nhổ trại lên đường, tiếp tục đánh lên phía bắc.
Trên đường, các thôn trang làng mạc đa phần đều đã trở thành đống hoang tàn, những người dân sống sót sau trận cướp bóc đều trốn trong bụi cỏ, nhìn binh mã đi qua, mắt đầy thù hằn. Thỉnh thoảng cũng có thể bắt gặp vài tòa trang viên may mắn còn sót lại, đều là tường đá màu xanh, trên lầu mơ hồ lóe lên hàn quang của cường nỏ. Trông thấy cờ hiệu của Minh Châu quân, họ lập tức dùng dây thừng thả lương thực, thịt khô và tiền đồng xuống. Nguyên liệu định dùng để khao quân, thà táng gia bại sản, cũng xin các hảo hán sớm lên đường.
Ngoại trừ những người dân không có nhà để về, thường gặp nhất trên đường chính là những nhóm lục lâm hào kiệt đến đây nhờ cậy Trương Kim Xưng, vác cờ hiệu đủ màu sắc. Nói là tìm đến nương tựa, nhưng họ lại không vội vã đuổi về hướng bắc, mà lục soát lại lần nữa như vắt kiệt những thôn trại mà Trương gia quân đã từng vơ vét cướp bóc, cướp đoạt lấy chút lương thực và tài sản ít ỏi còn sót lại, để lại sau lưng mảnh đất tuyệt vọng.
Trông thấy Minh Châu quân, ánh mắt của bọn lục lâm hào kiệt này vô cùng xấu hổ. Họ không dám cướp bóc trước mặt Trình Danh Chấn, nhưng lại không muốn bỏ phí cơ hội trấn lột tiền của. May mà Trình Danh Chấn đang vội lên đường, cũng không làm khó bọn họ, chỉ gọi mấy tên đầu mục lại, hỏi vị trí có thể của Trương gia quân rồi quay đầu bỏ đi.
Lần theo sự chỉ điểm của các hào kệt trên đường đi, vượt qua Chương Thủy rồi quay đầu đi về hướng Đông, sau khi vào quận Tín Đô, đoàn người rốt cuộc cũng biết được vị trí chính xác của Trương Kim Xưng.
- Chính là vùng phụ cận cách Nam Cung thành một trăm dặm, có thể tiếp tục đuổi theo hướng đông bắc. Trương đại đương gia sai bọn ta đi tấn công Du huyện, giành lấy huyện thành, sau khi đoạt được quân lương thì đến hội họp với ngài ấy!
Gã thổ phỉ hung hãn Lôi Vạn Niên bị chặn đường bực bội trả lời.
Trong mắt y, Minh Châu quân toàn thân bùn đất, mệt mỏi uể oải căn bản đến là để chia lợi. Hai mươi vạn người dưới trướng Trương đại đương gia, tùy tiện chọn một tên lính giữ ngựa bất kì cũng đủ khí thế hơn đám người trước mắt đây. Muốn đánh trận, dùng bọn họ mà được sao? Có hào kiệt từ khắp bốn phương đổ về đã đủ rồi, mỗi người một ngụm nước bọt xông lên, cũng có thể nhấn chìm quân địch.
- Xin hỏi Lôi trại chủ, Trương đại đương gia mấy ngày trước không biết đã đánh đến thành Trường Lạc hay chưa?
Trình Danh Chấn giả bộ không thấy vẻ bực mình trên mặt đối phương, cung kính thỉnh giáo.
- Còn không phải là gã Dương Bạch Nhãn đó sao? Đánh trận không được, chạy thì lại nhanh. Ngoài thành Trường Lạc bị chúng ta xông lên, trong phút chốc đã đánh cho tan tành. Hắn vừa thấy sự tình không ổn, không dám đi về phía bắc ném mình vào sông hoành thủy, mà quay đầu đi về phía nam!
Lôi Vạn Niên lại quét mắt nhìn bọn Trình Danh Chấn, dương dương tự đắc giáo huấn.
- Nếu các ngươi đến sớm hơn một bước thì tốt rồi, chặn cửa ải bên phía Nam Cung sớm một bước thì gã Dương Bạch Nhãn ắt đã bị bọn ta bắt sống!
- Tiếc là chúng ta đến quá trễ, không trông thấy được phong thái anh hùng của Lôi trại chủ!
Tạ Ánh Đăng tiếp lời, vô cùng nghiêm túc nịnh nọt Lôi Vạn Niên. Lôi Vạn Niên được nịnh đến mức toàn thân nhũn ra, cười cười, toét miệng trả lời:
- Các ngươi đến giờ này cũng không gọi là quá trễ. Sau khi đánh hạ Trường Lạc, Trương đại đương gia đang định xưng đế. Các ngươi đuổi theo, nói không chừng cũng vớt vát được mấy chức tướng quân.
Nói rồi, y lại nhìn cờ hiệu trên đầu Trình Danh Chấn, giống như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, kinh ngạc hỏi lại:
- Minh Châu quân? Minh Châu quân nào? Chẳng lẽ các ngươi là bộ hạ của Trình Danh Chấn?
- Đúng vậy!
Trình Danh Chấn mỉm cười gật đầu.
- Ờ, ờ, mắt ta thật là...
Lôi Vạn Niên vô cùng xấu hổ, liên tục vỗ ngực. Hai tháng trước y mới dẫn thuộc hạ đến nương nhờ dưới trướng Trương Kim Xưng, bất luận là về tư cách hay uy tín, đều còn lâu mới bằng Trình Danh Chấn. Đột nhiên cảm thấy mình đang múa rìu trước mặt Lỗ Ban, không khỏi vô cùng chột dạ. Sau khi ngực bị vỗ đến đỏ ửng, mới cười mỉa đề nghị:
- Ta không làm chậm trễ các vị hảo hán lên đường nữa. Ta phụng mệnh đi đánh Du Châu, phải gấp rút, đại đương gia đang đợi quân lương của ta!
Trình Danh Chấn vẫy tay tạm biệt đối phương, sau đó quay đầu quân, đi thẳng đến Nam Cung thành. Dựa vào trực giác của mấy năm cầm binh đánh trận trở lại đây, hắn cho rằng Dương Bách Nhãn dẫn Trương Kim Xưng đến quận Tín Đô ở phía Nam, e rằng không chỉ đơn giản là do hoảng sợ đến mức không chọn nổi đường đi. Phía sau nhất định có ẩn chứa âm mưu gì đó, nếu hắn đã đến trễ vậy rồi, có lẽ cũng không kịp nhắc nhở Trương Kim Xưng chú ý.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận