Khai Quốc Công Tặc
Chương 284: Công tặc (1).
Chương 284: Công tặc (1).
Giết hết người, lập xong uy, phần thánh chỉ thứ hai từ kinh sư cũng đến nơi. Chiếu lệnh giao Giang Hạ vương Lý Đạo Tông trấn thủ Lạc Dương, phụ trách tiếp tục giữ yên ổn Hà Nam; chiếu lệnh cho Hoài An Vương Lý Thần Thông suất lĩnh Lưu Hoằng Cơ, Trưởng Tôn Thuận Đức, Trương Lượng, Ngưu Tiến Đạt, Hạ Hầu Uy và văn võ quan viên lập tức lĩnh năm mươi nghìn binh mã lên phía Bắc, nhận sở hạt các quận của Hạ vương Đậu Kiến Đức; chiếu lệnh cho Lý Thế Dân, Lý Nguyên Cát cùng với đám người ở trong cuộc chiến Lạc Dương đã lập hạ công huân hiển hách như Tần Thúc Bảo, Trình Tri Tiết, Uất Trì Kính Đức, giao lại sự vụ địa phương, áp giải Vương Thế Sung, Đậu Kiến Đức, hồi kinh hiến người bị bắt.
Trung quan tuyên đọc thánh chỉ xong, tất cả mọi người đều cảm thấy khó có thể tin. Sau khi cẩn thận nghe ngóng, mới biết dưới trướng Đậu Kiến Đức có hai người là Tả Phó Xạ Bùi Củ và Hữu Phó Xạ Tề Thiện Hành mấy ngày trước đó đã mang theo cả con út của Đậu Kiến Đức đầu hàng Đại Đường rồi, tám quận nam bộ Hà Bắc không chiến mà định ra.
Nếu bộ phận còn lại của Đậu Kiến Đức đã đầu hàng, thì không cần lại làm phiền Lý Thế Dân dẫn dắt các tướng Thiên Sách phủ mang đao mổ trâu đi giết gà. Cho nên việc khải hoàn hồi kinh chỉ là tình lý. Chỉ có điều đoàn người liều chết giống loại trái cây một mùa, chưa kịp chín lại bị người khác hái mất, không khỏi có chút cười chê. Lý Thế Dân liệu định phụ thân lại nghe lời gièm pha, chuẩn bị làm suy yếu lực lượng của chính mình, trong lòng rất không vui. Bởi vậy trên đường trở về, mệnh lệnh chư tướng bày ra tư thế chiến thắng, khi xuyên qua huyện Châu Quá, luôn vênh váo tự đắc. Có quan viên địa phương không chịu nổi nhũng nhiễu như vậy, dâng bản cáo trạng tới Lý Uyên. Lý Uyên đọc xong tấu chương này, thật lâu im lặng không nói gì, lệnh cho thái giám đốt ở bên ngoài thư phòng.
Là tướng lĩnh có công trong chiến dịch Lạc Dương, hai người Trình Danh Chấn, Vương Nhị Mao đã ở trong bản danh sách nhân viên khải hoàn hồi kinh lĩnh thưởng, do tầng quan hệ với Võ Sĩ Hoạch, Lý Thế Dân đối đãi với hai người rất là khách khí, an bài vị trí cho bọn hắn ở đội ngũ trung ương, đãi ngộ cùng cấp với hai người Lý Thế Tích (Từ Mậu Công), Vũ Văn Sĩ Cập.
Vương Nhị Mao năm đó ở Hoàng Hà, lấy năm trăm kị binh nhẹ đối chiến với năm nghìn thiết giáp của Vệ Văn Thăng, trong lúc nguy cấp, từng được Lý Thế Tích suất lĩnh Ngõa Cương quân cứu. Sau đó Lý Thế Tích tìm cách lôi kéo y, hy vọng y ở lại hiệu lực cho Ngõa Cương. Nhưng trong lòng Vương Nhị Mao từ đầu đến cuối lại không bỏ xuống được huynh đệ liên can ở đầm Cự Lộc, bởi vậy lợi dụng cơ hội Lý Mật nóng lòng tới Hà Bắc mà chạy về. Hiện giờ đầm Cự Lộc và Ngõa Cương trại đã thành mây khói, hai người Vương Nhị Mao và Từ Mậu Công cũng gặp nhau tại đường doanh, nhắc tới chuyện cũ năm đó, trong lòng đều là thổn thức.
Nửa đời Vũ Văn Sĩ Cập nhiều lần trải qua tang thương, bởi vậy trở nên thận trọng từ lời nói đến việc làm. Bất kể hai người Vương, Từ nói thân thiện đến như thế nào, đều chỉ ở một bên yên lặng dự thính, cũng không nói xen vào. Trình Danh Chấn vốn chính là cái cưa miệng hồ lô, lúc này đang vì đám người Ân Thu bị giết mà cảm thấy khổ sở, lại trầm mặc ít lời, cả ngày cũng khó được mở miệng một lần.
Đến buổi tối, đại quân cắm trại ở bên bờ Hoàng Hà. Trình Tri Tiết và đám Ngõa Cương cũ đến tìm Từ Mậu Công uống rượu, thuận tiện cũng mời tới ba người khác. Trình Danh Chấn tửu lượng nông, uống vào mấy chén, liền lấy cớ không chịu được rượu lực liền lui đi ra ngoài. Trở lại trong doanh trướng của mình, lại bị nắng nóng khiến cả người khó chịu, đành phải thay đổi kiện áo lụa khác, ra ngoài trướng vải hóng gió.
Mười dặm liên doanh, tiếng cười nói khắp nơi, đèn đuốc sáng trưng. Các tướng lĩnh lập nhiều công lớn đều được ban cho không ít, đắc chí vừa lòng. Đám sĩ tốt cũng bởi vì thấy hy vọng được về nhà mà hưng phấn không thôi. Thanh âm chơi đoán số, thanh âm hành lệnh, hỗn loạn liên tiếp ở trong tiếng ca, theo gió đêm truyền ra thật xa, thẳng đến bị một cỗ thanh âm đến từ phương bắc lớn hơn nữa cắn nuốt, mới chậm rãi dung nhập đêm hè, dung nhập bên trong hắc ám khắp nơi. Mà trong hắc ám, cái loại thanh âm giống như rồng gầm này, lại vẫn trước sau khẳng khái mãnh liệt, liên miên không ngừng.
Kia là tiếng sóng đến từ Hoàng Hà, chưa từng bởi vì Nghiêu hiền năng mà yếu bớt, cũng chưa từng vì Kiệt Trụ tàn bạo mà dữ dội. Từ xưa đến nay, ngàn năm như trước.
Trình Danh Chấn lững thững ra doanh, chậm rãi đi đến bên bờ Hoàng Hà. Vài tên thị vệ trung thành và tận tâm muốn đi theo, bị hắn xua tay cự tuyệt:
- Không có việc gì, ta ra bờ sông hóng gió. doanh trại quân đội lớn như vậy, ai còn dám lại đây trêu chọc ta?
Nhìn thấy bọn thị vệ thấp thỏm lo âu, hắn cười giải thích. Sau đó bước chân, đem tất cả ồn ào náo động quăng ở phía sau.
Đang là giữa mùa hè, nước Hoàng Hà trở nên rất đầy. Chưa đến gần, còn dư lại bên tai chỉ có tiếng sóng nổ vang không ngừng. Tiếng sóng kia như vạn ngựa lao nhanh, như sấm sét cuồn cuộn, vuốt lồng ngực của hắn, vuốt bờ vai của hắn, diệt hết sức nóng đang bao phủ toàn thân hắn. Rồi một cỗ cảm giác nóng bỏng lại lần nữa từ sâu trong nội tâm dâng lên, nóng khiến hắn thấy miệng đắng lưỡi khô.
- Cửu giáo đầu ngươi sở nguyện trung thành với Đại Đường, cùng Đại Tùy đã bị chúng ta đập nát, có cái gì khác nhau?
Chất vấn của Ân Thu ngày đó, vô tình lại như trống gõ trong tai của hắn. Đã nhiều ngày như vậy trôi qua, Trình Danh Chấn vẫn nhớ rõ như trước, khi mình đi chiêu hàng, ánh mắt khinh bỉ của tướng lĩnh Đậu Gia Quân. Trong mắt bọn hắn, hiện giờ Trình Danh Chấn tuyệt đối là một tên nhu nhược! Người phản bội! Mà chính mình thật sự yếu đuối sao? Trình Danh Chấn bất kể như thế nào cũng không dám thừa nhận.
Từ lúc bị bắt cầm lấy đao, mình gần như liền quên cái gì gọi là sợ hãi. Tuy rằng vẫn cố gắng sống sót, trước sau chưa từng sợ hãi chiến đấu và tử vong. Ân Thu, Vương Khoan, ngày đó từng dùng ánh mắt khinh miệt nhìn hắn, giống như khi đánh giặc chưa bao giờ dũng cảm tiến tới:
- Bọn họ có tư cách gì khinh thường ta? Ta lại có tư cách gì nghi ngờ bọn họ? Đại Đường và Đại Tùy thật sự có khác nhau sao? Lý Lão Ẩu và Dương Quảng, ai làm hoàng thượng có cái gì khác biệt?
Mấy vấn đề này giày vò lấy hắn, quay quanh hắn, khiến ngực hắn nặng trịch, gần như không cách nào hô hấp bình thường.
Mà điều hắn sở cầu, chỉ là được sống giống con người. Đại Tùy và Đại Đường khác biệt ở đâu, Lý Lão Ẩu cùng Dương Quảng khác biệt ở đâu, mấy vấn đề này quá lớn, căn bản hắn không có khả năng giải thích. Đám người Ân Thu cười hắn yếu đuối, cười hắn sợ chết. Những người khác ở Thiên Sách phủ cười hắn hảo tâm mục nát, cười hắn phí công lấy mặt nóng đi áp vào mông lạnh. Mà hắn lại chỉ là muốn khiến người khác sống sót thật tốt, giống như tự mình sống sót thật tốt, không cần dễ dàng trả giá bằng sinh mạng.
Chẳng lẽ cứu người cũng sai sao? Trong bóng đêm, nhìn không tới bất luận đáp án gì. Nước Hoàng Hà quay cuồng đổ xuống, không rảnh để ý tới một phàm phu tục tử đang hoang mang. Nó quá dài, quá rộng, giữa mỗi một đợt sóng lớn, đều phập phồng lấy ngàn sinh mạng mà tính. Thân thể tầm thường cuốn tiến vào trong đó, căn bản không lật nổi một bọt nước.
Lại một đợt sóng biển cuốn qua, ầm ầm xông ra giữa dòng sông chật hẹp. Ở phía xa, một ngọn đèn dầu chiếu rọi xuống, nước sông nguyên bản nên hiện ra sắc vàng đột nhiên biến thành một mảnh đỏ sẫm. Đám người Ân Thu bị trảm ở bên bờ sông Lạc Thủy, hạ du Lạc Thủy nối tiếp vào Hoàng Hà, Trình Danh Chấn ra sức lắc lắc đầu, đem ý tưởng thượng vàng hạ cám vãi ra khỏi đầu. Hắn không dám nhìn thẳng màu máu này, xoay người, chuẩn bị trở về doanh đi ngủ, lại thiếu chút nữa cùng một người khác.
- Ai?
Thiếu chút nữa chạm vào nhau, hai người gần như đồng thời thối lui nửa bước, một tay rút ra hoành đao. Cảm giác nghiêm nghị khi lâm chiến cuốn đi hết thảy tạp niệm. Nương theo ánh sáng mũi đao phản xạ, bọn họ thấy rõ gương mặt nhau:
- Vũ Văn tướng quân?
- Trình Tướng quân?
- Ngươi như thế nào ở chỗ này?
- Ngươi cũng đi dạo một chút?
Câu hỏi liên tiếp không được đối phương đáp lại, hai người lúng túng thu hồi đao, cùng lắc đầu cười khổ. Cười xong, một cỗ cảm giác đồng bệnh tương liên lại tràn tới trong lòng lẫn nhau.
- Trời quá nóng rồi!
Vũ Văn Sĩ Cập nhún nhún vai, tự tìm cho mình lối thoát:
- Ta đi dạo một chút, không nghĩ tới đèn tối, mới cản đường của ngươi!
- Đúng vậy, trời quá nóng rồi. Nóng đến mức người chóng mặt!
Trình Danh Chấn cười đáp lại, ánh sao chiếu vào răng hắn trắng như tuyết:
- Không ngờ ta không nghe thấy tiếng bước chân của ngươi, nếu không, không đến mức đầu đụng vào nhau!
- Không ngại, không ngại. Thân thể của ta gầy yếu, khẳng định không đụng lại ngươi.
Vũ Văn Sĩ Cập cười tự đánh trống lảng:
- Đụng ngã ngươi lại kéo ta lại, vẫn tốt hơn là rút đao chém lẫn nhau!
- Ta nào dám giơ tay cùng Vũ Văn tướng quân. Ngày đó ở bờ sông Tị Thủy, anh hùng ngươi đã dẫn dắt ba trăm người cưỡi vỡ đại trận của Đậu Gia Quân!
Trình Danh Chấn không nghĩ tới Vũ Văn Sĩ Cập vẫn không thích nói chuyện lại nói hài hước như thế, cười cười, thấp giọng khen tặng.
- Kẻ thù gặp mặt, hết sức đỏ mắt thôi. Lúc ấy chỉ bằng thù hận! Không phải bản lãnh thật sự gì cả!
Vũ Văn Sĩ Cập cười cười, thản nhiên đáp lại.
- Ồ!
Trình Danh Chấn cười gật đầu. Không biết kế tiếp nên nói cái gì. Thù hận giữa Vũ Văn Sĩ Cập và Đậu Kiến Đức hắn từng nghe nói qua. Ngay tại khoảng một năm rưỡi trước, ca ca, đệ đệ, cháu họ, đứa con của Vũ Văn Sĩ Cập, tính cả số khác nữa là hơn mười nhân khẩu họ Vũ Văn, bị Đậu Kiến Đức bắt được, xử trảm ở bờ sông Minh Thủy. Chỉ có thê tử Vũ Văn Sĩ Cập bởi vì là Nam Dương Công chúa của Đại Tùy, cho nên mới may mắn còn sống. Lúc ấy Vũ Văn Sĩ Cập lãnh binh ở bên ngoài, không kịp về viện, nghe được tin tức, ôm nỗi hận nương tựa vào Đại Đường. Sau đó quyết chí thề báo thù, nằm gai nếm mật.
Nhưng khi Vũ Văn gia cướp ngôi vị Hoàng đế, làm sao từng thương hại Dương Quảng cùng con cháu của gã đâu này? Nam Dương Công chúa còn không phải là bởi vì gả cho Vũ Văn Sĩ Cập, mới có thể may mắn thoát khỏi sao? Lại xa hơn nữa, khi Dương Quảng giết huynh trục đệ, chẳng cũng máu chảy thành sông? Trong ván cờ tranh giành ngôi báu, người nào dám xưng vô tội?
Chỉ có người dân bình thường bị bắt cuốn vào, phần thưởng thì người thắng không chia xẻ đến, lại phải trả giá hết thảy. Bọn họ vĩnh viễn là kẻ bại, mặc kệ ai thua ai thắng, giang sơn họ Lý hay là họ Dương!
- Có phải ngươi cảm thấy ta nói như vậy rất nhàm chán hay không?
Thấy ánh mắt Trình Danh Chấn lóe lên không chừng, Vũ Văn Sĩ Cập cười cười, u buồn hỏi.
- Không dám!
Trình Danh Chấn cảnh giác thu hồi tươi cười, lui về phía sau chắp tay:
- Tân Thành Công nói quá lời. Báo thù cho người nhà, là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Không ai có thể tìm ra thị phi gì trong đó?
- Có phải ta đây nên gọi ngươi là Đông Bình công hay không!
Vũ Văn Sĩ Cập nhếch miệng cười khổ, nói:
- Nếu không có Đông Bình công hiến kế cho Tần vương điện hạ đoạt Hổ Lao quan, Đậu Kiến Đức sao có thể bị giết nhanh như vậy được?
Giết hết người, lập xong uy, phần thánh chỉ thứ hai từ kinh sư cũng đến nơi. Chiếu lệnh giao Giang Hạ vương Lý Đạo Tông trấn thủ Lạc Dương, phụ trách tiếp tục giữ yên ổn Hà Nam; chiếu lệnh cho Hoài An Vương Lý Thần Thông suất lĩnh Lưu Hoằng Cơ, Trưởng Tôn Thuận Đức, Trương Lượng, Ngưu Tiến Đạt, Hạ Hầu Uy và văn võ quan viên lập tức lĩnh năm mươi nghìn binh mã lên phía Bắc, nhận sở hạt các quận của Hạ vương Đậu Kiến Đức; chiếu lệnh cho Lý Thế Dân, Lý Nguyên Cát cùng với đám người ở trong cuộc chiến Lạc Dương đã lập hạ công huân hiển hách như Tần Thúc Bảo, Trình Tri Tiết, Uất Trì Kính Đức, giao lại sự vụ địa phương, áp giải Vương Thế Sung, Đậu Kiến Đức, hồi kinh hiến người bị bắt.
Trung quan tuyên đọc thánh chỉ xong, tất cả mọi người đều cảm thấy khó có thể tin. Sau khi cẩn thận nghe ngóng, mới biết dưới trướng Đậu Kiến Đức có hai người là Tả Phó Xạ Bùi Củ và Hữu Phó Xạ Tề Thiện Hành mấy ngày trước đó đã mang theo cả con út của Đậu Kiến Đức đầu hàng Đại Đường rồi, tám quận nam bộ Hà Bắc không chiến mà định ra.
Nếu bộ phận còn lại của Đậu Kiến Đức đã đầu hàng, thì không cần lại làm phiền Lý Thế Dân dẫn dắt các tướng Thiên Sách phủ mang đao mổ trâu đi giết gà. Cho nên việc khải hoàn hồi kinh chỉ là tình lý. Chỉ có điều đoàn người liều chết giống loại trái cây một mùa, chưa kịp chín lại bị người khác hái mất, không khỏi có chút cười chê. Lý Thế Dân liệu định phụ thân lại nghe lời gièm pha, chuẩn bị làm suy yếu lực lượng của chính mình, trong lòng rất không vui. Bởi vậy trên đường trở về, mệnh lệnh chư tướng bày ra tư thế chiến thắng, khi xuyên qua huyện Châu Quá, luôn vênh váo tự đắc. Có quan viên địa phương không chịu nổi nhũng nhiễu như vậy, dâng bản cáo trạng tới Lý Uyên. Lý Uyên đọc xong tấu chương này, thật lâu im lặng không nói gì, lệnh cho thái giám đốt ở bên ngoài thư phòng.
Là tướng lĩnh có công trong chiến dịch Lạc Dương, hai người Trình Danh Chấn, Vương Nhị Mao đã ở trong bản danh sách nhân viên khải hoàn hồi kinh lĩnh thưởng, do tầng quan hệ với Võ Sĩ Hoạch, Lý Thế Dân đối đãi với hai người rất là khách khí, an bài vị trí cho bọn hắn ở đội ngũ trung ương, đãi ngộ cùng cấp với hai người Lý Thế Tích (Từ Mậu Công), Vũ Văn Sĩ Cập.
Vương Nhị Mao năm đó ở Hoàng Hà, lấy năm trăm kị binh nhẹ đối chiến với năm nghìn thiết giáp của Vệ Văn Thăng, trong lúc nguy cấp, từng được Lý Thế Tích suất lĩnh Ngõa Cương quân cứu. Sau đó Lý Thế Tích tìm cách lôi kéo y, hy vọng y ở lại hiệu lực cho Ngõa Cương. Nhưng trong lòng Vương Nhị Mao từ đầu đến cuối lại không bỏ xuống được huynh đệ liên can ở đầm Cự Lộc, bởi vậy lợi dụng cơ hội Lý Mật nóng lòng tới Hà Bắc mà chạy về. Hiện giờ đầm Cự Lộc và Ngõa Cương trại đã thành mây khói, hai người Vương Nhị Mao và Từ Mậu Công cũng gặp nhau tại đường doanh, nhắc tới chuyện cũ năm đó, trong lòng đều là thổn thức.
Nửa đời Vũ Văn Sĩ Cập nhiều lần trải qua tang thương, bởi vậy trở nên thận trọng từ lời nói đến việc làm. Bất kể hai người Vương, Từ nói thân thiện đến như thế nào, đều chỉ ở một bên yên lặng dự thính, cũng không nói xen vào. Trình Danh Chấn vốn chính là cái cưa miệng hồ lô, lúc này đang vì đám người Ân Thu bị giết mà cảm thấy khổ sở, lại trầm mặc ít lời, cả ngày cũng khó được mở miệng một lần.
Đến buổi tối, đại quân cắm trại ở bên bờ Hoàng Hà. Trình Tri Tiết và đám Ngõa Cương cũ đến tìm Từ Mậu Công uống rượu, thuận tiện cũng mời tới ba người khác. Trình Danh Chấn tửu lượng nông, uống vào mấy chén, liền lấy cớ không chịu được rượu lực liền lui đi ra ngoài. Trở lại trong doanh trướng của mình, lại bị nắng nóng khiến cả người khó chịu, đành phải thay đổi kiện áo lụa khác, ra ngoài trướng vải hóng gió.
Mười dặm liên doanh, tiếng cười nói khắp nơi, đèn đuốc sáng trưng. Các tướng lĩnh lập nhiều công lớn đều được ban cho không ít, đắc chí vừa lòng. Đám sĩ tốt cũng bởi vì thấy hy vọng được về nhà mà hưng phấn không thôi. Thanh âm chơi đoán số, thanh âm hành lệnh, hỗn loạn liên tiếp ở trong tiếng ca, theo gió đêm truyền ra thật xa, thẳng đến bị một cỗ thanh âm đến từ phương bắc lớn hơn nữa cắn nuốt, mới chậm rãi dung nhập đêm hè, dung nhập bên trong hắc ám khắp nơi. Mà trong hắc ám, cái loại thanh âm giống như rồng gầm này, lại vẫn trước sau khẳng khái mãnh liệt, liên miên không ngừng.
Kia là tiếng sóng đến từ Hoàng Hà, chưa từng bởi vì Nghiêu hiền năng mà yếu bớt, cũng chưa từng vì Kiệt Trụ tàn bạo mà dữ dội. Từ xưa đến nay, ngàn năm như trước.
Trình Danh Chấn lững thững ra doanh, chậm rãi đi đến bên bờ Hoàng Hà. Vài tên thị vệ trung thành và tận tâm muốn đi theo, bị hắn xua tay cự tuyệt:
- Không có việc gì, ta ra bờ sông hóng gió. doanh trại quân đội lớn như vậy, ai còn dám lại đây trêu chọc ta?
Nhìn thấy bọn thị vệ thấp thỏm lo âu, hắn cười giải thích. Sau đó bước chân, đem tất cả ồn ào náo động quăng ở phía sau.
Đang là giữa mùa hè, nước Hoàng Hà trở nên rất đầy. Chưa đến gần, còn dư lại bên tai chỉ có tiếng sóng nổ vang không ngừng. Tiếng sóng kia như vạn ngựa lao nhanh, như sấm sét cuồn cuộn, vuốt lồng ngực của hắn, vuốt bờ vai của hắn, diệt hết sức nóng đang bao phủ toàn thân hắn. Rồi một cỗ cảm giác nóng bỏng lại lần nữa từ sâu trong nội tâm dâng lên, nóng khiến hắn thấy miệng đắng lưỡi khô.
- Cửu giáo đầu ngươi sở nguyện trung thành với Đại Đường, cùng Đại Tùy đã bị chúng ta đập nát, có cái gì khác nhau?
Chất vấn của Ân Thu ngày đó, vô tình lại như trống gõ trong tai của hắn. Đã nhiều ngày như vậy trôi qua, Trình Danh Chấn vẫn nhớ rõ như trước, khi mình đi chiêu hàng, ánh mắt khinh bỉ của tướng lĩnh Đậu Gia Quân. Trong mắt bọn hắn, hiện giờ Trình Danh Chấn tuyệt đối là một tên nhu nhược! Người phản bội! Mà chính mình thật sự yếu đuối sao? Trình Danh Chấn bất kể như thế nào cũng không dám thừa nhận.
Từ lúc bị bắt cầm lấy đao, mình gần như liền quên cái gì gọi là sợ hãi. Tuy rằng vẫn cố gắng sống sót, trước sau chưa từng sợ hãi chiến đấu và tử vong. Ân Thu, Vương Khoan, ngày đó từng dùng ánh mắt khinh miệt nhìn hắn, giống như khi đánh giặc chưa bao giờ dũng cảm tiến tới:
- Bọn họ có tư cách gì khinh thường ta? Ta lại có tư cách gì nghi ngờ bọn họ? Đại Đường và Đại Tùy thật sự có khác nhau sao? Lý Lão Ẩu và Dương Quảng, ai làm hoàng thượng có cái gì khác biệt?
Mấy vấn đề này giày vò lấy hắn, quay quanh hắn, khiến ngực hắn nặng trịch, gần như không cách nào hô hấp bình thường.
Mà điều hắn sở cầu, chỉ là được sống giống con người. Đại Tùy và Đại Đường khác biệt ở đâu, Lý Lão Ẩu cùng Dương Quảng khác biệt ở đâu, mấy vấn đề này quá lớn, căn bản hắn không có khả năng giải thích. Đám người Ân Thu cười hắn yếu đuối, cười hắn sợ chết. Những người khác ở Thiên Sách phủ cười hắn hảo tâm mục nát, cười hắn phí công lấy mặt nóng đi áp vào mông lạnh. Mà hắn lại chỉ là muốn khiến người khác sống sót thật tốt, giống như tự mình sống sót thật tốt, không cần dễ dàng trả giá bằng sinh mạng.
Chẳng lẽ cứu người cũng sai sao? Trong bóng đêm, nhìn không tới bất luận đáp án gì. Nước Hoàng Hà quay cuồng đổ xuống, không rảnh để ý tới một phàm phu tục tử đang hoang mang. Nó quá dài, quá rộng, giữa mỗi một đợt sóng lớn, đều phập phồng lấy ngàn sinh mạng mà tính. Thân thể tầm thường cuốn tiến vào trong đó, căn bản không lật nổi một bọt nước.
Lại một đợt sóng biển cuốn qua, ầm ầm xông ra giữa dòng sông chật hẹp. Ở phía xa, một ngọn đèn dầu chiếu rọi xuống, nước sông nguyên bản nên hiện ra sắc vàng đột nhiên biến thành một mảnh đỏ sẫm. Đám người Ân Thu bị trảm ở bên bờ sông Lạc Thủy, hạ du Lạc Thủy nối tiếp vào Hoàng Hà, Trình Danh Chấn ra sức lắc lắc đầu, đem ý tưởng thượng vàng hạ cám vãi ra khỏi đầu. Hắn không dám nhìn thẳng màu máu này, xoay người, chuẩn bị trở về doanh đi ngủ, lại thiếu chút nữa cùng một người khác.
- Ai?
Thiếu chút nữa chạm vào nhau, hai người gần như đồng thời thối lui nửa bước, một tay rút ra hoành đao. Cảm giác nghiêm nghị khi lâm chiến cuốn đi hết thảy tạp niệm. Nương theo ánh sáng mũi đao phản xạ, bọn họ thấy rõ gương mặt nhau:
- Vũ Văn tướng quân?
- Trình Tướng quân?
- Ngươi như thế nào ở chỗ này?
- Ngươi cũng đi dạo một chút?
Câu hỏi liên tiếp không được đối phương đáp lại, hai người lúng túng thu hồi đao, cùng lắc đầu cười khổ. Cười xong, một cỗ cảm giác đồng bệnh tương liên lại tràn tới trong lòng lẫn nhau.
- Trời quá nóng rồi!
Vũ Văn Sĩ Cập nhún nhún vai, tự tìm cho mình lối thoát:
- Ta đi dạo một chút, không nghĩ tới đèn tối, mới cản đường của ngươi!
- Đúng vậy, trời quá nóng rồi. Nóng đến mức người chóng mặt!
Trình Danh Chấn cười đáp lại, ánh sao chiếu vào răng hắn trắng như tuyết:
- Không ngờ ta không nghe thấy tiếng bước chân của ngươi, nếu không, không đến mức đầu đụng vào nhau!
- Không ngại, không ngại. Thân thể của ta gầy yếu, khẳng định không đụng lại ngươi.
Vũ Văn Sĩ Cập cười tự đánh trống lảng:
- Đụng ngã ngươi lại kéo ta lại, vẫn tốt hơn là rút đao chém lẫn nhau!
- Ta nào dám giơ tay cùng Vũ Văn tướng quân. Ngày đó ở bờ sông Tị Thủy, anh hùng ngươi đã dẫn dắt ba trăm người cưỡi vỡ đại trận của Đậu Gia Quân!
Trình Danh Chấn không nghĩ tới Vũ Văn Sĩ Cập vẫn không thích nói chuyện lại nói hài hước như thế, cười cười, thấp giọng khen tặng.
- Kẻ thù gặp mặt, hết sức đỏ mắt thôi. Lúc ấy chỉ bằng thù hận! Không phải bản lãnh thật sự gì cả!
Vũ Văn Sĩ Cập cười cười, thản nhiên đáp lại.
- Ồ!
Trình Danh Chấn cười gật đầu. Không biết kế tiếp nên nói cái gì. Thù hận giữa Vũ Văn Sĩ Cập và Đậu Kiến Đức hắn từng nghe nói qua. Ngay tại khoảng một năm rưỡi trước, ca ca, đệ đệ, cháu họ, đứa con của Vũ Văn Sĩ Cập, tính cả số khác nữa là hơn mười nhân khẩu họ Vũ Văn, bị Đậu Kiến Đức bắt được, xử trảm ở bờ sông Minh Thủy. Chỉ có thê tử Vũ Văn Sĩ Cập bởi vì là Nam Dương Công chúa của Đại Tùy, cho nên mới may mắn còn sống. Lúc ấy Vũ Văn Sĩ Cập lãnh binh ở bên ngoài, không kịp về viện, nghe được tin tức, ôm nỗi hận nương tựa vào Đại Đường. Sau đó quyết chí thề báo thù, nằm gai nếm mật.
Nhưng khi Vũ Văn gia cướp ngôi vị Hoàng đế, làm sao từng thương hại Dương Quảng cùng con cháu của gã đâu này? Nam Dương Công chúa còn không phải là bởi vì gả cho Vũ Văn Sĩ Cập, mới có thể may mắn thoát khỏi sao? Lại xa hơn nữa, khi Dương Quảng giết huynh trục đệ, chẳng cũng máu chảy thành sông? Trong ván cờ tranh giành ngôi báu, người nào dám xưng vô tội?
Chỉ có người dân bình thường bị bắt cuốn vào, phần thưởng thì người thắng không chia xẻ đến, lại phải trả giá hết thảy. Bọn họ vĩnh viễn là kẻ bại, mặc kệ ai thua ai thắng, giang sơn họ Lý hay là họ Dương!
- Có phải ngươi cảm thấy ta nói như vậy rất nhàm chán hay không?
Thấy ánh mắt Trình Danh Chấn lóe lên không chừng, Vũ Văn Sĩ Cập cười cười, u buồn hỏi.
- Không dám!
Trình Danh Chấn cảnh giác thu hồi tươi cười, lui về phía sau chắp tay:
- Tân Thành Công nói quá lời. Báo thù cho người nhà, là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Không ai có thể tìm ra thị phi gì trong đó?
- Có phải ta đây nên gọi ngươi là Đông Bình công hay không!
Vũ Văn Sĩ Cập nhếch miệng cười khổ, nói:
- Nếu không có Đông Bình công hiến kế cho Tần vương điện hạ đoạt Hổ Lao quan, Đậu Kiến Đức sao có thể bị giết nhanh như vậy được?
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận