Khai Quốc Công Tặc
Chương 3: Triều lộ (5)
Chương 3: Triều lộ (5)
Giấc mộng luôn làm người khác toát lên sức sống gấp bội, cho dù giấc mơ này còn xa hơn cả nước Thiên Trúc. Rất nhanh cuộc họp bị lệch chủ đề, Trương Kim Xưng đã mấy lần mở miệng đều không thể kéo được đường về. Lấy đội quân Thanh Chương làm tiền tiêu, lấy đầm Cự Lộc làm tim gan, quét qua nửa quận Tương Quốc và quận Võ An, chờ thời cơ để thu lại hai nửa quận khác về. Ở hai quận có một trăm ngàn tinh binh, đây thực sự là đế vương chi nghiệp. Dù là Cao Đại đương gia Hà Bắc hay là Địch Đại đương gia Lục Lâm Đạo Hà Nam cho đến giờ cũng chưa đạt được đến độ cao này.
Rất nhanh, bản thân Trương Kim Xưng cũng bị đoàn người truyền thêm nhiệt huyết, cười ha hả chìm trong khao khát vào tương lai. Người đầu tiên đốt lên giấc mộng, ngược lại Trình Danh Chấn lại bị gạt sang một bên, ngốc nghếch mở to mắt nhìn thê tử Đỗ Quyên.
Mãi cho đến lúc sẩm tối, không khí sôi nổi của cuộc nghị sự hôm nay mới chấm dứt. Tất cả mọi người đều cao hứng, hai mắt tràn đầy sụ vui sướng. Đám người Trương Trư Bì và Hàn Thế Vượng cảm thấy thoải mái, vì trong thời gian ngắn bọn họ không phải lựa chọn tình thế tiến thoái lưỡng nan. Không phải trơ mắt nhìn tình thế chuyển biến ngày một xấu đi, lại càng không phải tham dự vào cuộc nội chiến không phần thắng.
Rốt cuộc thì tảng đá trong lòng Hách Lão Đao và Tôn Đà Tử cũng được trút bỏ. Bọn họ cũng không phải nhìn tai nạn phát sinh đang đến gần mà bất lực. Rốt cuộc bọn họ không cũng không cần phải ngày nào cũng đề phòng, vừa đề phòng lão huynh đệ đột nhiên gây khó dễ, vừa đề phòng người thanh niên bí quá làm liều. Rốt cuộc bọn họ cũng không phải lo lắng cho hàng ngũ của mình nữa, bởi vì chỉ hơi không cẩn thận rất có thể sẽ rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục.
Duy chỉ có mấy người Đỗ Ba Lạt là không mấy vui vẻ. Chuyện đã hứa với con gái con rể không làm được, khiến ông cảm thấy vô cùng chua chát. Mà con gái con rể ông đến Thanh Chương đóng quân lại càng làm cho ông cảm thấy mất mát và khó từ bỏ được. Loáng thoáng, ông cảm thấy mình và con gái lần này có lẽ đã thực sự chia xa, cả đời này rất khó để gặp mặt.
- Hai, hai tháng lương thảo, có phải hơi thiếu không.
Trên đường trở về doanh trại, lão gia cứ nắm chặt góc áo con rể, thấp giọng hỏi:
- Hay là, ta đến chỗ Đại đương gia nói vài lời, để ông ta cho con thêm chút quân lương? Dù sao tất cả cũng đều là con cướp về được, không lẽ nào y lại không cho!
- Cha, ngài đừng quan tâm nữa.
Không đợi Trình Danh Chấn trả lời, Đỗ Quyên đã giành nói trước:
- Thanh Chương và đầm Cự Lộc không quá xa, lương thảo bất cứ lúc nào cũng sẽ được tiếp tế. Từ trước đến nay Đại đương gia cho phép vào mà không cho phép ra, nếu không có lý do đầy đủ mà đến chỗ ông ta cầu lương thực, đây không phải là sẽ khiến ông ta sinh nghi sao?
- Ừ, ừ, hài.
Đỗ Ba Lạt gật đầu đồng ý sau đó lại thở dài bất đắc dĩ:
- Thực ra, thực ra, Trương Nhị Bá của con không phải là loại người như vậy. Cũng chỉ là gần đây ông ta muốn xen vào nhiều chuyện, trong lòng cũng có chút rối loạn. Cũng được, các con đi ra ngoài, đợi một thời gian nữa ông ấy cân nhắc cũng không sao.
Đúng là ông già rồi, bất cứ việc gì cũng không muốn động tâm suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ về hướng lạc quan nhất. Trong lòng Trình Danh Chấn căn bản không hề tán thành cách nhìn nhận này, nhưng vì để Đỗ Quyên khỏi phải âu lo về sau, hắn đành cười an ủi:
- Cha cứ yên tâm, chúng con đến Thanh Chương chủ yếu vẫn là để đối phó với Ngụy Trưng! Đại đương gia có cha ở bên, chắc sẽ không phạm phải sai lầm gì. Hơn nữa, người trong một nhà, càng xa càng thân, càng gần càng phiền toái. Chúng con đến Thanh Chương đóng quân một thời gian ngắn, chỉ có lợi chứ không sợ có hại.
- Hài, cũng phải.
Đỗ Ba Lạt chớp mắt khô khốc, lại thở dài:
- Tiểu Cửu, lúc này Quyên tử hoàn toàn có thể giao cho con rồi. Ta là cha không quản giáo con tốt, sau này nó có làm gì không đúng thì hãy nể mặt lão già ta...
Đỗ Quyên nghe thấy liền đỏ mặt, hờn dỗi:
- Cha, cha nói gì thế? Con đâu có làm sai chuyện gì? Cha đừng lo lắng, qua một thời gian ngắn nữa biết rõ tình hình hai bên, hai chúng con sẽ đón cha đến.
- Nói bậy, phải đón, phải đón trước bà thông gia chứ lại!
Đỗ Ba Lạt vỗ tay xuống, vẻ mặt nghiêm túc sửa lại:
- Con gả vào nhà Trình gia thì là vợ của Trình gia. Hết thảy đều phải lấy nhà chồng làm trọng.
Trình Danh Chấn nghe thấy vậy cảm động, cười thấp giọng đáp:
- Xem cha nói kìa, cứ như chúng ta không phải là người một nhà vậy. Cái gì mà Đỗ gia với Trình gia, chỉ cần ổn thỏa mọi chuyện, bất cứ lúc nào cha cũng có thể tới thăm chúng con!
Hắn hiểu được ý của Đỗ Ba Lạt là, nếu như mình noi theo Vương Ma Tử không về thì càng nên đón sớm mẹ và các huynh đệ ra đầm Cự Lộc càng tốt, để tránh tương lai vạn nhất hai bên càng lúc càng xa, những người già phụ nữ trẻ em còn lại ở lại trong đầm sẽ bị làm con tin.
Những lời này dù có thế nào cũng không thể nói rõ được, cho nên hắn chỉ dùng ánh mắt tỏ vẻ cảm kích. Lão tiểu thương Đỗ Ba Lạt biết Trình Danh Chấn hiểu ý mình, vui mừng dặn dò:
- Phàm là chuyện gì cũng không thể miễn cưỡng. Có thể lùi một bước thì nên lùi. Quan binh đánh tới, không nắm chắc phần thắng thì đừng có đánh bừa. Tương Quốc, Võ An, Ngụy Quân toàn rãnh mương, sông, suối, không giấu được người. Quan binh là gió, chúng ta là cây cỏ. Gió thổi không được lâu, cây cỏ chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể đứng lên được.
Ông còn rất nhiều kinh nghiệm giang hồ hữu dụng, những lục lâm kỵ húy, trước nay chưa kịp nói với vợ chồng son, bây giờ sắp đến lúc chia tay ông mới tổng kết lại đê nói. Có mấy danh ngôn có lý, có mấy lời cũng chỉ là tà thuyết ngụy biện, hiểu ông là có ý tốt, vợ chồng Trình Danh Chấn cũng không phản bác gì chỉ kiên trì nghe và ghi nhớ.
Phần còn lại là tiếp tục nói những lời vô nghĩa. Lại qua mấy ngày, Đỗ Ba Lạt lại lưu luyến dặn dò, hai vợ chồng Trình Danh Chấn và Đỗ Quyên dẫn dắt toàn bộ chiến binh và quân nhu già yếu của Cẩm Tự Doanh rời khỏi đầm Cự Lộc. Bọn họ mới dọc theo bờ đông Minh Thủy Hà Đông xuất phát qua Xuân Tấn, xuyên qua bên này bị chiến hỏa đốt thành hoang dã, một đường đi về hướng nam. Đại bộ phận huynh đệ đều không biết mình đã bị trục xuất, còn tưởng mục đích của chuyến đi lần này là vì đi “đòi nợ”, hi hi ha ha vừa đi vừa chơi. Vì để mọi người có đầy đủ thời gian làm quen, Trình Danh Chấn cũng không vội đi, cứ cách hai, ba mươi dặm lại cho nghỉ một lần. Vừa sửa sang lại đội hình, vừa quan sát xung quanh xem đóng quân chỗ nào cho thích hợp khai hoang, phát triển.
Thực ra mà nói, đất ở hai bên bờ sông đều rất màu mỡ đều có thể làm ruộng trồng lúa tốt. Sông Sa, sông Chương, sông Tự, còn có nước tuyết tan từ Thanh Chương Thái Hành Sơn chảy xuống nhập vào sông mang nước đi nuôi cây cối xanh tốt. Không biết từ năm nào, quan phủ địa hai bên bờ sông đã đào kênh dẫn nước đi khắp nơi, giống như bầu sữa nuôi dưỡng thành thị và nông thôn chung quanh. Chỉ có điều chiến loạn tàn khốc đã phá hoại quá tàn khốc, các kênh dẫn nước trong thời gian dài không được người sửa chữa, chỗ nào cũng hỏng. Nguồn nước mát lành từ chỗ hổng chảy lan tràn xuống khiến một vùng ngập lụt.
Thôn trại ven đường hầu như không có bóng người, phòng ốc cửa sổ đầy phân chim, cáo, chồn sóc đứng trên nóc nhà nghển cổ nhìn đại đội binh mã đang đến. Chúng nó cô độc đã lâu, quên cả sự nguy hiểm của loài người. Thỉnh thoảng thấy ruộng lúa hai bên đường, cỏ dại mọc còn nhiều hơn cả lúa, không biết ruộng này có chủ không hay chỉ là ruộng lúa hoang, vốn dĩ cũng không thể thu hoạch được.
Trước kia Trình Danh Chấn dẫn theo binh mã đều rất điên cuồng, trong lòng không hề thấy trống trải. Ngày đó là đi cướp bóc, thổ địa có sản xuất hay không cũng không cần quan tâm. Còn bây giờ, họ chỉ cố gắng tìm một chỗ để sinh sống cho yên ổn, cảnh tượng trước mắt khiến họ thấy có nhiều tư vị khác biệt.
Dùng câu “xương trắng lộ tại miền quê, ngàn dặm cũng không có gà gáy” để hình dung một chút cũng không quá đáng, nghiệt chướng này rốt cuộc là do ai tạo ra. Quan phủ, Trương Kim Xưng bức ép làm mất đường sống của dân chúng. Khởi nghĩa vũ trang của ông ta đến đâu cũng làm cho ngọc nát đá tàn. Càng chiến loạn cuộc sống của dân chúng càng gian nan, càng dễ đừng lên tạo phản. Cứ trong vòng luẩn quẩn như vậy, không đến hai ba năm thành thị cũng hóa đống hoang tàn, thôn trại đều biến thành mộ hết.
Những phần đất hoang tàn tái sản xuất cũng hết sức khó khăn. Còn chưa đi tới mục đích, đám người Đoàn Thanh, Trương Cẩn đã cảm thấy tiền đồ xa vời. Vì để Trương Kim Xưng mất đi lòng nghi ngờ, Cẩm Tự Doanh chỉ dẫn theo hai tháng lương thảo. Nếu bọn họ không mau chóng tìm được lương thực để tiếp tế đến lúc, đến lúc đó Trương Kim Xưng chỉ cần cắt nguồn lương thảo thì họ cũng phải ngoan ngoãn mà trở về.
Mãi đến khi gần đến huyện Minh Thủy, bọn họ mới nhìn thấy khói bếp đầu tiên. Khói bếp này mọi người thấy hết sức nhạt, nếu không phải bởi vì ánh mặt trời lúc chạng vạng quá rực rỡ, thì mọi người đã không để ý khói bếp mờ nhạt này rồi. Trình Danh Chấn phái trăm kỵ binh đuổi tới, ngăn chặn đường thông ra ngoài của thị trấn, cuối cùng cũng ngăn được con số mười ngàn người, người nào cũng xanh xao vàng vọt, trên người chẳng có gì đáng giá để cướp đoạt. Trình Danh Chấn tìm một ông lão ôn hòa hỏi han. Ông ta sợ lắp bắp, một hồi lâu mới nói rõ thân phận. Hóa ra, ông ta cũng không phải là người địa phương mà là người chạt loạn đến nơi này, nhìn thấy thành trì hoang phế liền đánh liều ở lại đây. Nếu các hảo hán không vui, bọn họ có thể cả đêm đi thu thập tài sản mang về, chỉ mong các hảo hán giơ cao đánh khẽ không giết sạch mọi người [r đây, khiến gia đình họ phải tuyệt tự.
- Ít tài sản này của các ngươi hãy giữ lại mà dùng đi!
Trình Danh Chấn dở khóc dở cười, đành phải kiên trì tỏ vẻ an ủi:
- Ta cho các ngươi một nghìn cân gạo, các ngươi nấu cháo với rau, có lẽ cũng trụ được đến mùa thu!
- Hảo, hảo hán! Không cần, không cần đâu.
Ông lão không tin vào tai mình nữa, môi run lẩy bẩy rốt cuộc cũng nói được nửa câu:
- Hảo hán đã không quan tâm đến sự hiếu kính của ta, ta đã vô cùng cảm kích. Sao có thể lấy của các hảo hán được.
Nói xong những lời khách sáo, đương nhiên là ông ta cũng không chịu được sự hấp dẫn của một nghìn cân gạo, sâu trong nội tâm ông ra cũng đang đấu tranh mạnh mẽ.
- Giữ lại đi, người lớn ăn ít cũng không sao nhưng không thể để những đứa trẻ đói bụng được.
Trình Danh Chấn phất tay, thấp giọng ra lệnh. Đám người này hầu hết là lưu lạc từ bên ngoài tới, theo lý mà nói thì họ có sống hay chết cũng không liên quan gì đến hắn. Nhưng sâu trong nội tâm hắn cảm thấy có áp lực, áp lực đến mức không thể thở được.
- Đa tạ, đa tạ, hảo hán!
Ông lão lập tức quỳ xuống đất, khấu đầu. Dân chúng xung quanh quần áo rách nát cũng quỳ xuống theo, dập đầu niệm Phật vô cùng cảm kích.
- Đi thôi!
Trình Danh Chấn thở dài, quay đầu lại bảo các huynh đệ chạy tiếp. Đội ngũ vừa bắt đầu di chuyển ông lão kia lại quỳ gối đi lên:
- Hảo, hảo hán gia….
- Có chuyện gì vậy?
Trình Danh Chấn cưỡi ngựa, cau mày hỏi.
- Không, không có chuyện gì!
Ông lão sợ đến mức run rẩy, suýt nữa thì tê liệt trên mặt đất. Một lúc sau, thấy Trình Danh Chấn không phát hỏa nữa, rốt cuộc cũng lấy lại được dũng khí để hỏi:
- Đợi, đợi đến mùa thu. Hảo, hảo hán gia muốn lấy lại mấy phần lợi tức ạ?
Giấc mộng luôn làm người khác toát lên sức sống gấp bội, cho dù giấc mơ này còn xa hơn cả nước Thiên Trúc. Rất nhanh cuộc họp bị lệch chủ đề, Trương Kim Xưng đã mấy lần mở miệng đều không thể kéo được đường về. Lấy đội quân Thanh Chương làm tiền tiêu, lấy đầm Cự Lộc làm tim gan, quét qua nửa quận Tương Quốc và quận Võ An, chờ thời cơ để thu lại hai nửa quận khác về. Ở hai quận có một trăm ngàn tinh binh, đây thực sự là đế vương chi nghiệp. Dù là Cao Đại đương gia Hà Bắc hay là Địch Đại đương gia Lục Lâm Đạo Hà Nam cho đến giờ cũng chưa đạt được đến độ cao này.
Rất nhanh, bản thân Trương Kim Xưng cũng bị đoàn người truyền thêm nhiệt huyết, cười ha hả chìm trong khao khát vào tương lai. Người đầu tiên đốt lên giấc mộng, ngược lại Trình Danh Chấn lại bị gạt sang một bên, ngốc nghếch mở to mắt nhìn thê tử Đỗ Quyên.
Mãi cho đến lúc sẩm tối, không khí sôi nổi của cuộc nghị sự hôm nay mới chấm dứt. Tất cả mọi người đều cao hứng, hai mắt tràn đầy sụ vui sướng. Đám người Trương Trư Bì và Hàn Thế Vượng cảm thấy thoải mái, vì trong thời gian ngắn bọn họ không phải lựa chọn tình thế tiến thoái lưỡng nan. Không phải trơ mắt nhìn tình thế chuyển biến ngày một xấu đi, lại càng không phải tham dự vào cuộc nội chiến không phần thắng.
Rốt cuộc thì tảng đá trong lòng Hách Lão Đao và Tôn Đà Tử cũng được trút bỏ. Bọn họ cũng không phải nhìn tai nạn phát sinh đang đến gần mà bất lực. Rốt cuộc bọn họ không cũng không cần phải ngày nào cũng đề phòng, vừa đề phòng lão huynh đệ đột nhiên gây khó dễ, vừa đề phòng người thanh niên bí quá làm liều. Rốt cuộc bọn họ cũng không phải lo lắng cho hàng ngũ của mình nữa, bởi vì chỉ hơi không cẩn thận rất có thể sẽ rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục.
Duy chỉ có mấy người Đỗ Ba Lạt là không mấy vui vẻ. Chuyện đã hứa với con gái con rể không làm được, khiến ông cảm thấy vô cùng chua chát. Mà con gái con rể ông đến Thanh Chương đóng quân lại càng làm cho ông cảm thấy mất mát và khó từ bỏ được. Loáng thoáng, ông cảm thấy mình và con gái lần này có lẽ đã thực sự chia xa, cả đời này rất khó để gặp mặt.
- Hai, hai tháng lương thảo, có phải hơi thiếu không.
Trên đường trở về doanh trại, lão gia cứ nắm chặt góc áo con rể, thấp giọng hỏi:
- Hay là, ta đến chỗ Đại đương gia nói vài lời, để ông ta cho con thêm chút quân lương? Dù sao tất cả cũng đều là con cướp về được, không lẽ nào y lại không cho!
- Cha, ngài đừng quan tâm nữa.
Không đợi Trình Danh Chấn trả lời, Đỗ Quyên đã giành nói trước:
- Thanh Chương và đầm Cự Lộc không quá xa, lương thảo bất cứ lúc nào cũng sẽ được tiếp tế. Từ trước đến nay Đại đương gia cho phép vào mà không cho phép ra, nếu không có lý do đầy đủ mà đến chỗ ông ta cầu lương thực, đây không phải là sẽ khiến ông ta sinh nghi sao?
- Ừ, ừ, hài.
Đỗ Ba Lạt gật đầu đồng ý sau đó lại thở dài bất đắc dĩ:
- Thực ra, thực ra, Trương Nhị Bá của con không phải là loại người như vậy. Cũng chỉ là gần đây ông ta muốn xen vào nhiều chuyện, trong lòng cũng có chút rối loạn. Cũng được, các con đi ra ngoài, đợi một thời gian nữa ông ấy cân nhắc cũng không sao.
Đúng là ông già rồi, bất cứ việc gì cũng không muốn động tâm suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ về hướng lạc quan nhất. Trong lòng Trình Danh Chấn căn bản không hề tán thành cách nhìn nhận này, nhưng vì để Đỗ Quyên khỏi phải âu lo về sau, hắn đành cười an ủi:
- Cha cứ yên tâm, chúng con đến Thanh Chương chủ yếu vẫn là để đối phó với Ngụy Trưng! Đại đương gia có cha ở bên, chắc sẽ không phạm phải sai lầm gì. Hơn nữa, người trong một nhà, càng xa càng thân, càng gần càng phiền toái. Chúng con đến Thanh Chương đóng quân một thời gian ngắn, chỉ có lợi chứ không sợ có hại.
- Hài, cũng phải.
Đỗ Ba Lạt chớp mắt khô khốc, lại thở dài:
- Tiểu Cửu, lúc này Quyên tử hoàn toàn có thể giao cho con rồi. Ta là cha không quản giáo con tốt, sau này nó có làm gì không đúng thì hãy nể mặt lão già ta...
Đỗ Quyên nghe thấy liền đỏ mặt, hờn dỗi:
- Cha, cha nói gì thế? Con đâu có làm sai chuyện gì? Cha đừng lo lắng, qua một thời gian ngắn nữa biết rõ tình hình hai bên, hai chúng con sẽ đón cha đến.
- Nói bậy, phải đón, phải đón trước bà thông gia chứ lại!
Đỗ Ba Lạt vỗ tay xuống, vẻ mặt nghiêm túc sửa lại:
- Con gả vào nhà Trình gia thì là vợ của Trình gia. Hết thảy đều phải lấy nhà chồng làm trọng.
Trình Danh Chấn nghe thấy vậy cảm động, cười thấp giọng đáp:
- Xem cha nói kìa, cứ như chúng ta không phải là người một nhà vậy. Cái gì mà Đỗ gia với Trình gia, chỉ cần ổn thỏa mọi chuyện, bất cứ lúc nào cha cũng có thể tới thăm chúng con!
Hắn hiểu được ý của Đỗ Ba Lạt là, nếu như mình noi theo Vương Ma Tử không về thì càng nên đón sớm mẹ và các huynh đệ ra đầm Cự Lộc càng tốt, để tránh tương lai vạn nhất hai bên càng lúc càng xa, những người già phụ nữ trẻ em còn lại ở lại trong đầm sẽ bị làm con tin.
Những lời này dù có thế nào cũng không thể nói rõ được, cho nên hắn chỉ dùng ánh mắt tỏ vẻ cảm kích. Lão tiểu thương Đỗ Ba Lạt biết Trình Danh Chấn hiểu ý mình, vui mừng dặn dò:
- Phàm là chuyện gì cũng không thể miễn cưỡng. Có thể lùi một bước thì nên lùi. Quan binh đánh tới, không nắm chắc phần thắng thì đừng có đánh bừa. Tương Quốc, Võ An, Ngụy Quân toàn rãnh mương, sông, suối, không giấu được người. Quan binh là gió, chúng ta là cây cỏ. Gió thổi không được lâu, cây cỏ chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể đứng lên được.
Ông còn rất nhiều kinh nghiệm giang hồ hữu dụng, những lục lâm kỵ húy, trước nay chưa kịp nói với vợ chồng son, bây giờ sắp đến lúc chia tay ông mới tổng kết lại đê nói. Có mấy danh ngôn có lý, có mấy lời cũng chỉ là tà thuyết ngụy biện, hiểu ông là có ý tốt, vợ chồng Trình Danh Chấn cũng không phản bác gì chỉ kiên trì nghe và ghi nhớ.
Phần còn lại là tiếp tục nói những lời vô nghĩa. Lại qua mấy ngày, Đỗ Ba Lạt lại lưu luyến dặn dò, hai vợ chồng Trình Danh Chấn và Đỗ Quyên dẫn dắt toàn bộ chiến binh và quân nhu già yếu của Cẩm Tự Doanh rời khỏi đầm Cự Lộc. Bọn họ mới dọc theo bờ đông Minh Thủy Hà Đông xuất phát qua Xuân Tấn, xuyên qua bên này bị chiến hỏa đốt thành hoang dã, một đường đi về hướng nam. Đại bộ phận huynh đệ đều không biết mình đã bị trục xuất, còn tưởng mục đích của chuyến đi lần này là vì đi “đòi nợ”, hi hi ha ha vừa đi vừa chơi. Vì để mọi người có đầy đủ thời gian làm quen, Trình Danh Chấn cũng không vội đi, cứ cách hai, ba mươi dặm lại cho nghỉ một lần. Vừa sửa sang lại đội hình, vừa quan sát xung quanh xem đóng quân chỗ nào cho thích hợp khai hoang, phát triển.
Thực ra mà nói, đất ở hai bên bờ sông đều rất màu mỡ đều có thể làm ruộng trồng lúa tốt. Sông Sa, sông Chương, sông Tự, còn có nước tuyết tan từ Thanh Chương Thái Hành Sơn chảy xuống nhập vào sông mang nước đi nuôi cây cối xanh tốt. Không biết từ năm nào, quan phủ địa hai bên bờ sông đã đào kênh dẫn nước đi khắp nơi, giống như bầu sữa nuôi dưỡng thành thị và nông thôn chung quanh. Chỉ có điều chiến loạn tàn khốc đã phá hoại quá tàn khốc, các kênh dẫn nước trong thời gian dài không được người sửa chữa, chỗ nào cũng hỏng. Nguồn nước mát lành từ chỗ hổng chảy lan tràn xuống khiến một vùng ngập lụt.
Thôn trại ven đường hầu như không có bóng người, phòng ốc cửa sổ đầy phân chim, cáo, chồn sóc đứng trên nóc nhà nghển cổ nhìn đại đội binh mã đang đến. Chúng nó cô độc đã lâu, quên cả sự nguy hiểm của loài người. Thỉnh thoảng thấy ruộng lúa hai bên đường, cỏ dại mọc còn nhiều hơn cả lúa, không biết ruộng này có chủ không hay chỉ là ruộng lúa hoang, vốn dĩ cũng không thể thu hoạch được.
Trước kia Trình Danh Chấn dẫn theo binh mã đều rất điên cuồng, trong lòng không hề thấy trống trải. Ngày đó là đi cướp bóc, thổ địa có sản xuất hay không cũng không cần quan tâm. Còn bây giờ, họ chỉ cố gắng tìm một chỗ để sinh sống cho yên ổn, cảnh tượng trước mắt khiến họ thấy có nhiều tư vị khác biệt.
Dùng câu “xương trắng lộ tại miền quê, ngàn dặm cũng không có gà gáy” để hình dung một chút cũng không quá đáng, nghiệt chướng này rốt cuộc là do ai tạo ra. Quan phủ, Trương Kim Xưng bức ép làm mất đường sống của dân chúng. Khởi nghĩa vũ trang của ông ta đến đâu cũng làm cho ngọc nát đá tàn. Càng chiến loạn cuộc sống của dân chúng càng gian nan, càng dễ đừng lên tạo phản. Cứ trong vòng luẩn quẩn như vậy, không đến hai ba năm thành thị cũng hóa đống hoang tàn, thôn trại đều biến thành mộ hết.
Những phần đất hoang tàn tái sản xuất cũng hết sức khó khăn. Còn chưa đi tới mục đích, đám người Đoàn Thanh, Trương Cẩn đã cảm thấy tiền đồ xa vời. Vì để Trương Kim Xưng mất đi lòng nghi ngờ, Cẩm Tự Doanh chỉ dẫn theo hai tháng lương thảo. Nếu bọn họ không mau chóng tìm được lương thực để tiếp tế đến lúc, đến lúc đó Trương Kim Xưng chỉ cần cắt nguồn lương thảo thì họ cũng phải ngoan ngoãn mà trở về.
Mãi đến khi gần đến huyện Minh Thủy, bọn họ mới nhìn thấy khói bếp đầu tiên. Khói bếp này mọi người thấy hết sức nhạt, nếu không phải bởi vì ánh mặt trời lúc chạng vạng quá rực rỡ, thì mọi người đã không để ý khói bếp mờ nhạt này rồi. Trình Danh Chấn phái trăm kỵ binh đuổi tới, ngăn chặn đường thông ra ngoài của thị trấn, cuối cùng cũng ngăn được con số mười ngàn người, người nào cũng xanh xao vàng vọt, trên người chẳng có gì đáng giá để cướp đoạt. Trình Danh Chấn tìm một ông lão ôn hòa hỏi han. Ông ta sợ lắp bắp, một hồi lâu mới nói rõ thân phận. Hóa ra, ông ta cũng không phải là người địa phương mà là người chạt loạn đến nơi này, nhìn thấy thành trì hoang phế liền đánh liều ở lại đây. Nếu các hảo hán không vui, bọn họ có thể cả đêm đi thu thập tài sản mang về, chỉ mong các hảo hán giơ cao đánh khẽ không giết sạch mọi người [r đây, khiến gia đình họ phải tuyệt tự.
- Ít tài sản này của các ngươi hãy giữ lại mà dùng đi!
Trình Danh Chấn dở khóc dở cười, đành phải kiên trì tỏ vẻ an ủi:
- Ta cho các ngươi một nghìn cân gạo, các ngươi nấu cháo với rau, có lẽ cũng trụ được đến mùa thu!
- Hảo, hảo hán! Không cần, không cần đâu.
Ông lão không tin vào tai mình nữa, môi run lẩy bẩy rốt cuộc cũng nói được nửa câu:
- Hảo hán đã không quan tâm đến sự hiếu kính của ta, ta đã vô cùng cảm kích. Sao có thể lấy của các hảo hán được.
Nói xong những lời khách sáo, đương nhiên là ông ta cũng không chịu được sự hấp dẫn của một nghìn cân gạo, sâu trong nội tâm ông ra cũng đang đấu tranh mạnh mẽ.
- Giữ lại đi, người lớn ăn ít cũng không sao nhưng không thể để những đứa trẻ đói bụng được.
Trình Danh Chấn phất tay, thấp giọng ra lệnh. Đám người này hầu hết là lưu lạc từ bên ngoài tới, theo lý mà nói thì họ có sống hay chết cũng không liên quan gì đến hắn. Nhưng sâu trong nội tâm hắn cảm thấy có áp lực, áp lực đến mức không thể thở được.
- Đa tạ, đa tạ, hảo hán!
Ông lão lập tức quỳ xuống đất, khấu đầu. Dân chúng xung quanh quần áo rách nát cũng quỳ xuống theo, dập đầu niệm Phật vô cùng cảm kích.
- Đi thôi!
Trình Danh Chấn thở dài, quay đầu lại bảo các huynh đệ chạy tiếp. Đội ngũ vừa bắt đầu di chuyển ông lão kia lại quỳ gối đi lên:
- Hảo, hảo hán gia….
- Có chuyện gì vậy?
Trình Danh Chấn cưỡi ngựa, cau mày hỏi.
- Không, không có chuyện gì!
Ông lão sợ đến mức run rẩy, suýt nữa thì tê liệt trên mặt đất. Một lúc sau, thấy Trình Danh Chấn không phát hỏa nữa, rốt cuộc cũng lấy lại được dũng khí để hỏi:
- Đợi, đợi đến mùa thu. Hảo, hảo hán gia muốn lấy lại mấy phần lợi tức ạ?
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận