Khai Quốc Công Tặc
Chương 82: Đông Môn (34)
Chương 82: Đông Môn (34)
Khoảng cách năm dặm nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Khó khăn đi hết một canh giờ, trong màn đêm dài mới mơ hồ hiện ra hình ảnh một thôn xóm. Theo lệnh vườn không nhà trống của triều đình, bá tánh trong thôn đã sớm bị cưỡng chế dời đến huyện Quán Đào từ mùa xuân. Thế nên trong một thôn to như vậy mà chẳng có lấy một bóng người, chỉ còn sót lại vài con chó già bị vứt bỏ, đứng dưới mái hiên mọc đầy cỏ hoang hướng về phía những vị khách không mời mà đến sủa ầm ĩ.
Chúng vẫn đang bảo vệ cho gia viên nhà mình. Nhưng chúng nhanh chóng phải trả giá cho hành động châu chấu đá xe này. Mấy tên lâu la đói đỏ cả mắt xông lên, loạn đao phanh thây. Tuy cơ thể chúng vừa già vừa gầy, nhưng nấu thành canh thịt, cũng có thể lấp đầy được mười mấy cái bụng đang kêu réo vì đói.
Có người xông vào trong viện, trắng trợn lục lọi từng gian phòng, hy vọng có thể tìm thấy một ít thức ăn hay tài sản do chủ nhân để lại. Có người lại đem cơn sợ hãi và căm phẫn vì chiến bại trút lên gian nhà cỏ cũ nát, đạp tường tháo cửa, tùy ý phá phách. Đội ngũ khó khăn lắm mới chỉnh tề trong chốc lát đã hỗn loạn trở lại, bóng người lay động, trong bóng đêm tựa như những âm hồn dã quỷ. Trương Kim Xưng lúc này lại chẳng có tâm trạng nào ước thúc quân kỷ, chỉ lo mở to mắt truy hỏi Trình Danh Chấn:
- Cầu ở đâu? Mau dẫn mọi người qua đó!
- Ở phía tây thôn, đối diện với tòa phật tháp bỏ hoang!
Trình Danh Chấn nghĩ ngợi một hồi, thấp giọng trả lời.
- Ngươi theo ta! Lão Đao, ngươi phái người đến trấn giữ ở đầu cầu trước!
Ánh mắt Trương Kim Xưng đột nhiên lóe lên tia sáng sắc bén, bàn tay nhanh chóng dò tìm bên hông.
Hách Lão Đao lập tức dẫn theo hơn mười tên kị thủ xông vào trong thôn. Cùng lúc đó, thân vệ của Trương Kim Xưng cũng thản nhiên áp sát bao vây Trình Danh Chấn. Bất kể là trong thôn có cầu hay không, sau khi thoát khỏi hiểm cảnh, Trương đại đương gia đều nhất định phải cho các huynh đệ một lời giải thích.
Thấy bầu không khí bất thường, Đỗ Quyên vội vã cầm dây cương, cùng với thân tín của mình một tả một hữu ép Trình Danh Chấn vào giữa. Hành động này khiến Trương Kim Xưng vô cùng bất mãn, không khỏi cau mày, hạ giọng khiển trách:
- Quyên tử, ngươi làm vậy là sao? Tiểu tử này vốn không cùng một đường với chúng ta! Trong hang sói không nuôi nổi chó săn, một khi để hắn biết được vị trí của bản doanh...
- Là hắn đã dẫn chúng ta đến được cầu!
Ngọc La Sát Đỗ Quyên đỏ mặt, lớn tiếng cãi lại.
- Là hắn đã không màng sống chết cứu huynh đệ chúng ta. Mọi người còn chưa qua sông, Trương Nhị Bá đã giết người dẫn đường. Lời này nếu lan truyền ra ngoài, từ nay về sau trong giới lục lâm Hà Bắc chúng ta làm sao còn ngẩng đầu lên được nữa?
Nghe tiếng hai người tranh cãi, những đầu mục khác cũng xúm lại. Có người lớn tiếng chỉ trích Đỗ Quyên không nên phạm thượng, có người lại lắc đầu cười khổ, đối với những bày tỏ của Đỗ Quyên tuy muốn mà chẳng giúp được. Thuộc hạ của Dương Công Khanh và Vương Đương Nhân ôm suy nghĩ chuyện chẳng liên quan đến mình, thích thú đứng xem nội bộ quân Trương gia nháo nhào ầm ĩ ra sao.
Trương Kim Xưng bị nhìn đến mức quá xấu hổ, nghẹn lời một lúc rồi mới xanh mặt tìm cho mình một đường lui.
- Ai nói ta muốn giết hắn. Ta chỉ đề phòng hắn lại rắp tâm lựa người. Các huynh đệ đều dựa vào một câu nói mà kiên trì, nếu lời tiểu tử đó nói là dối trá...
- Từ trước đến giờ ta chưa từng nói dối Đại đương gia!
Không đợi Trương Kim Xưng nói dứt lời, Trình Danh Chấn lập tức biện minh cho mình.
- Ở dưới thành Quán Đào, ta cũng chưa từng nói dối. Số tiền lương thực mà Lâm huyện lệnh đáp ứng với đại đương gia một phân cũng không thiếu. Còn việc thương lượng sau này, huyện Quán Đào còn chưa kịp trả lời, Đại đương gia đã hạ lệnh nhân lúc đêm tối công thành rồi!
- Ngươi câm mồm!
Trương Kim Xưng không cách nào chịu chấp nhận Trình Danh Chấn đổi trắng thay đen như thế, lớn tiếng quát tháo. Lương thực vật tư lần đầu vận chuyển ra ngoài thành quả thật một chút cũng không thiếu, nhưng huyện Quán Đào là vì để kéo dài thời gian nên mới không thể không giữ chữ tín. Nếu không phải vì trông thấy đối phương giữ đúng lời hứa, bản thân hắn đã sớm tiến vào thành từ hôm qua rồi, có tường thành huyện Quán Đào làm bình phong che chắn, quan quân sao có thể đánh lén thành công?
Trình Danh Chấn nhún nhún vai, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường. Trương gia quân bội ước trước, đây là sự thực không ai có thể phủ nhận. Tuy hắn biết Lâm huyện lệnh cũng không định thực hiện toàn bộ lời hứa, nhưng đó là việc chưa kịp phát sinh, không thể chứng minh hành động Trương Kim Xưng cố tình đánh lén huyện Quán Đào đêm qua là hợp tình hợp lý.
Dáng vẻ xem thường này đã hoàn toàn chọc giận các thủ lĩnh. Không đợi Trương Kim Xưng nổi giận, Dương Công Khanh lại một lần nữa rút vũ khí ra.
- Ta thay đại đương gia trừ đi mối họa này, ai dám ngăn cản, chính là làm khó dễ Dương Công Khanh ta!
- Ha ha ha!
Ngọc La Sát Đỗ Quyên cười đến run rẩy cả người.
- Có gan thì ngươi một đối một! Chỉ cần ngươi đừng dẫn huynh đệ theo, ta quyết không giúp đỡ. Nếu muốn lấy đông hiếp ít trên địa bàn Dương gia quân, Dương đương gia ngươi đã không biết xấu hổ, chúng ta sao lại không thể cùng ngươi làm chuyện mất mặt!
Lời vừa nói dứt, nàng khoát tay ra hiệu phía sau. Mười mấy tên lâu la thân tín lập tức lắp tên giương cung, mũi tên rét buốt không chút khách khí hướng về phía Dương Công Khanh và những người khác.
Trình Danh Chấn đi ngang hàng với Đỗ Quyên, biết rõ lúc này nếu hắn càng nhượng bộ thì sẽ càng không có đường thoát. Đỗ Quyên kéo chiến mã lùi lại mấy bước, thò tay rút thanh mạch đao sau lưng.
- Dương đương gia, xin chỉ giáo!
Thời khắc nguy hiểm, lễ độ cũng là một thứ vũ khí như kiêu ngạo, cũng có thể đả kích kẻ địch ở mức độ cao nhất.
Lần này đến phiên thuộc hạ của Trương Kim Xưng xem trò vui, mọi người nhao nhao tránh ra thành lối đi, chờ xem Dương Công Khanh tiến lên vung đao chém Trình Danh Chấn ngã ngựa hay sẽ bị Trình Danh Chấn phanh thây. Đây là giới lục lâm, không phải là chốn quan phủ. Quy tắc của lục lâm là kẻ mạnh làm vua, nơi đây mớ quy củ tôn ti trên dưới của quan phủ đều bị giảm thiểu đến mức tối đa!
Đơn đả độc đấu, Dương Công Khanh quả thực không nắm chắc phần thắng, tức giận đến mức nổi trận lôi đình.
- Nha đầu, mang thủ hạ của ngươi tránh ra, bị gã mặt trắng kia mê hoặc đến thần hồn điên đảo, mặt mũi giới lục lâm sắp bị ngươi làm cho mất sạch rồi!
- Không đi!
Mặt Đỗ Quyên đỏ đến mức tựa như sắp bật máu, vẫn đứng chắn xa xa bên cạnh Trình Danh Chấn.
- Chỗ của Trương gia quân, không tới phiên họ Dương ngươi ra lệnh.
- Nha đầu chết tiệt ăn cây táo rào cây sung!
Dương Công Khanh vẫy tay ra hiệu bốn phía, lệnh cho huynh đệ của mình tiến lên đẩy Đỗ Quyên và những người khác ra.
- Kẻ nào lộn xộn, ta sẽ giết kẻ đó trước!
Đỗ Quyên cũng không tỏ ra yếu thế, roi ngựa vung lên, lập tức hơn trăm kị binh rút đao ra. Một số là vốn lâu la dưới trướng Đỗ Ba Lạt sợ Thất đương gia bị bất lợi trong cuộc xung đột, nhao nhao dẫn người tiến lên phía trước, trong chốc lát đã vây Dương Công Khanh và đám tay chân của gã vào giữa, hình thành nên cục diện lấy đông hiếp ít một cách tuyệt đối.
Lúc này trời đã dần hửng sáng, hầu như mỗi người đều có thể thấy rõ vẻ xấu hổ trên mặt Trương Kim Xưng. Nếu y mở miệng quát bảo Đỗ Quyên dừng lại, e là nội bộ Trương gia quân từ nay về sau sẽ xuất hiện mầm mống tan rã. Nhưng nếu y không mở miệng giải vây cho Dương Công Khanh, xung đột hai bên tiếp tục kéo dài, cuối cùng kẻ được hời chắc chắn sẽ là cẩu gian tế Trình Danh Chấn.
Đang lúc y ở vào thế lỡ cưỡi trên lưng cọp, trong thôn chợt vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Hách Lão Đao giục ngựa trở về, vừa chạy vừa lớn tiếng hô:
- Cầu vẫn còn, cầu vẫn còn. Đại đương gia, mau dẫn người qua cầu, ở đằng xa có khói lửa bay lên!
Giờ phút then chốt này, bất luận là để Dương Công Khanh chết trong tay Trình Danh Chấn, hay là để Thất đương gia Đỗ Quyên ủng hộ người ngoài chèn ép người mình thì đều không có lợi cho Trương Kim Xưng. Nhờ Hách Lão Đao giải vây, y vừa may có thể thuận gió đẩy thuyền.
- Đừng làm loạn nữa. Có gì để qua sông rồi hãy nói. Huynh đệ nào không cưỡi ngựa thì đi trước, Lão Đao và Đỗ Quyên dẫn người cản phía sau!
- Vâng!
Đám tay chân đồng thanh đáp, vội vã chạy về phía tây của thôn, thoát khỏi vận hà là sẽ được an toàn, sống chết trước mắt, kẻ ngốc mới còn tâm trạng xem náo nhiệt.
Đám đông vây quanh đã tản ra, Dương Công Khanh cũng mất đi động lực tiếp tục liều mạng với Trình Danh Chấn. Gã hừ lạnh một tiếng, giắt binh khí trở lại bên hông. Có câu hảo hán không chấp nhặt thua thiệt trước mắt, sau khi qua khỏi vận hà, cơ hội để trừng trị tiểu tử này hãy còn nhều. Đám huynh đệ dưới trướng gã không thể nào bị quan quân tiêu diệt sạch toàn bộ, chỉ cần một nửa số người chạy thoát được trở về, thì chẳng sợ tiểu tử này có thể mọc cánh trốn thoát!
Về phần mụ la sát Đỗ Quyên, cô ta sớm muộn gì cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của Dương đại gia. Lần này Dương Công Khanh sở dĩ hưởng ứng lời kêu gọi của Trương Kim Xưng và cùng gã liên thủ tấn công Quán Đào chính là vì ngưỡng mộ dung mạo của Thất đương gia Đỗ Quyên. Vốn muốn nhân cơ hội hái được đóa dã kim liên này, nào ngờ lại tiền mất tật mang.
Trong lúc ôm cơn giận giữ không thể nào phát tiết, thanh âm của Trình Danh Chấn lại từ sau vọng đến.
- Đại đương gia hãy khoan, cầu quá hẹp, để kị binh qua sông trước nghỉ ngơi. Lính bộ qua sau!
- Các huynh đệ, lần này thì mọi người đã nghe rõ rồi đấy, họ Trình rốt cuộc là có rắp tâm gì!
Không đợi mọi người kịp hiểu rõ dụng ý thật sự của Trình Danh Chấn, Dương Công Khanh đã lập tức lớn tiếng gây chia rẽ. Khả năng sinh tồn của kị binh cao hơn nhiều so với bộ binh, cho dù không qua được sông, quân địch cũng chưa chắc có thể đuổi kịp. Có cơ hội sống sót, họ Trình không để bộ binh chạy chậm đi trước, mà lại đề nghị ưu tiên cho kị binh dễ dàng thoát thân, hắn không phải cố ý muốn đem Đại Hỏa đẩy vào cảnh dầu sôi lửa bỏng, thì còn có thể vì mục đích gì chứ?
Số lượng bộ binh chạy đến bên bờ vận hà cao hơn nhiều so với kị binh, bị Dương Công Khanh kích động, lập tức quân tình hung hãn. Trông thấy cơ hội danh chính ngôn thuận trừ khử đi vị tướng thiếu niên này, Trương Kim Xưng cũng thay đổi sắc mặt, tay vỗ vào bên hông, "keng" một tiếng, tự mình giơ cao thanh hoành đao.
- Nhị bá!
Không có dũng khí tiếp chiêu đại đương gia, Đỗ Quyên vội vã nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài hai bên má.
- Lần này ngươi còn có lời gì muốn nói?
Nàng nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo của Trương Kim Xưng, sau đó liền nghe thấy đám tay chân phẫn nộ hò hét.
- Giết hắn, giết hắn! Giết chết gã vương bát đản này đi!
Sau đó, lại không phải là tiếng kêu thảm thiết như trong dự đoán, mà là một tràng cười dài sang sảng.
- Ha ha, ha ha, ha ha ha ha!
Rất lâu rất lâu sau đó, tiếng cười của chàng thiếu niên ấy vẫn quanh quẩn mãi trong lòng nàng, tựa như ánh mặt trời.
Khoảng cách năm dặm nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Khó khăn đi hết một canh giờ, trong màn đêm dài mới mơ hồ hiện ra hình ảnh một thôn xóm. Theo lệnh vườn không nhà trống của triều đình, bá tánh trong thôn đã sớm bị cưỡng chế dời đến huyện Quán Đào từ mùa xuân. Thế nên trong một thôn to như vậy mà chẳng có lấy một bóng người, chỉ còn sót lại vài con chó già bị vứt bỏ, đứng dưới mái hiên mọc đầy cỏ hoang hướng về phía những vị khách không mời mà đến sủa ầm ĩ.
Chúng vẫn đang bảo vệ cho gia viên nhà mình. Nhưng chúng nhanh chóng phải trả giá cho hành động châu chấu đá xe này. Mấy tên lâu la đói đỏ cả mắt xông lên, loạn đao phanh thây. Tuy cơ thể chúng vừa già vừa gầy, nhưng nấu thành canh thịt, cũng có thể lấp đầy được mười mấy cái bụng đang kêu réo vì đói.
Có người xông vào trong viện, trắng trợn lục lọi từng gian phòng, hy vọng có thể tìm thấy một ít thức ăn hay tài sản do chủ nhân để lại. Có người lại đem cơn sợ hãi và căm phẫn vì chiến bại trút lên gian nhà cỏ cũ nát, đạp tường tháo cửa, tùy ý phá phách. Đội ngũ khó khăn lắm mới chỉnh tề trong chốc lát đã hỗn loạn trở lại, bóng người lay động, trong bóng đêm tựa như những âm hồn dã quỷ. Trương Kim Xưng lúc này lại chẳng có tâm trạng nào ước thúc quân kỷ, chỉ lo mở to mắt truy hỏi Trình Danh Chấn:
- Cầu ở đâu? Mau dẫn mọi người qua đó!
- Ở phía tây thôn, đối diện với tòa phật tháp bỏ hoang!
Trình Danh Chấn nghĩ ngợi một hồi, thấp giọng trả lời.
- Ngươi theo ta! Lão Đao, ngươi phái người đến trấn giữ ở đầu cầu trước!
Ánh mắt Trương Kim Xưng đột nhiên lóe lên tia sáng sắc bén, bàn tay nhanh chóng dò tìm bên hông.
Hách Lão Đao lập tức dẫn theo hơn mười tên kị thủ xông vào trong thôn. Cùng lúc đó, thân vệ của Trương Kim Xưng cũng thản nhiên áp sát bao vây Trình Danh Chấn. Bất kể là trong thôn có cầu hay không, sau khi thoát khỏi hiểm cảnh, Trương đại đương gia đều nhất định phải cho các huynh đệ một lời giải thích.
Thấy bầu không khí bất thường, Đỗ Quyên vội vã cầm dây cương, cùng với thân tín của mình một tả một hữu ép Trình Danh Chấn vào giữa. Hành động này khiến Trương Kim Xưng vô cùng bất mãn, không khỏi cau mày, hạ giọng khiển trách:
- Quyên tử, ngươi làm vậy là sao? Tiểu tử này vốn không cùng một đường với chúng ta! Trong hang sói không nuôi nổi chó săn, một khi để hắn biết được vị trí của bản doanh...
- Là hắn đã dẫn chúng ta đến được cầu!
Ngọc La Sát Đỗ Quyên đỏ mặt, lớn tiếng cãi lại.
- Là hắn đã không màng sống chết cứu huynh đệ chúng ta. Mọi người còn chưa qua sông, Trương Nhị Bá đã giết người dẫn đường. Lời này nếu lan truyền ra ngoài, từ nay về sau trong giới lục lâm Hà Bắc chúng ta làm sao còn ngẩng đầu lên được nữa?
Nghe tiếng hai người tranh cãi, những đầu mục khác cũng xúm lại. Có người lớn tiếng chỉ trích Đỗ Quyên không nên phạm thượng, có người lại lắc đầu cười khổ, đối với những bày tỏ của Đỗ Quyên tuy muốn mà chẳng giúp được. Thuộc hạ của Dương Công Khanh và Vương Đương Nhân ôm suy nghĩ chuyện chẳng liên quan đến mình, thích thú đứng xem nội bộ quân Trương gia nháo nhào ầm ĩ ra sao.
Trương Kim Xưng bị nhìn đến mức quá xấu hổ, nghẹn lời một lúc rồi mới xanh mặt tìm cho mình một đường lui.
- Ai nói ta muốn giết hắn. Ta chỉ đề phòng hắn lại rắp tâm lựa người. Các huynh đệ đều dựa vào một câu nói mà kiên trì, nếu lời tiểu tử đó nói là dối trá...
- Từ trước đến giờ ta chưa từng nói dối Đại đương gia!
Không đợi Trương Kim Xưng nói dứt lời, Trình Danh Chấn lập tức biện minh cho mình.
- Ở dưới thành Quán Đào, ta cũng chưa từng nói dối. Số tiền lương thực mà Lâm huyện lệnh đáp ứng với đại đương gia một phân cũng không thiếu. Còn việc thương lượng sau này, huyện Quán Đào còn chưa kịp trả lời, Đại đương gia đã hạ lệnh nhân lúc đêm tối công thành rồi!
- Ngươi câm mồm!
Trương Kim Xưng không cách nào chịu chấp nhận Trình Danh Chấn đổi trắng thay đen như thế, lớn tiếng quát tháo. Lương thực vật tư lần đầu vận chuyển ra ngoài thành quả thật một chút cũng không thiếu, nhưng huyện Quán Đào là vì để kéo dài thời gian nên mới không thể không giữ chữ tín. Nếu không phải vì trông thấy đối phương giữ đúng lời hứa, bản thân hắn đã sớm tiến vào thành từ hôm qua rồi, có tường thành huyện Quán Đào làm bình phong che chắn, quan quân sao có thể đánh lén thành công?
Trình Danh Chấn nhún nhún vai, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường. Trương gia quân bội ước trước, đây là sự thực không ai có thể phủ nhận. Tuy hắn biết Lâm huyện lệnh cũng không định thực hiện toàn bộ lời hứa, nhưng đó là việc chưa kịp phát sinh, không thể chứng minh hành động Trương Kim Xưng cố tình đánh lén huyện Quán Đào đêm qua là hợp tình hợp lý.
Dáng vẻ xem thường này đã hoàn toàn chọc giận các thủ lĩnh. Không đợi Trương Kim Xưng nổi giận, Dương Công Khanh lại một lần nữa rút vũ khí ra.
- Ta thay đại đương gia trừ đi mối họa này, ai dám ngăn cản, chính là làm khó dễ Dương Công Khanh ta!
- Ha ha ha!
Ngọc La Sát Đỗ Quyên cười đến run rẩy cả người.
- Có gan thì ngươi một đối một! Chỉ cần ngươi đừng dẫn huynh đệ theo, ta quyết không giúp đỡ. Nếu muốn lấy đông hiếp ít trên địa bàn Dương gia quân, Dương đương gia ngươi đã không biết xấu hổ, chúng ta sao lại không thể cùng ngươi làm chuyện mất mặt!
Lời vừa nói dứt, nàng khoát tay ra hiệu phía sau. Mười mấy tên lâu la thân tín lập tức lắp tên giương cung, mũi tên rét buốt không chút khách khí hướng về phía Dương Công Khanh và những người khác.
Trình Danh Chấn đi ngang hàng với Đỗ Quyên, biết rõ lúc này nếu hắn càng nhượng bộ thì sẽ càng không có đường thoát. Đỗ Quyên kéo chiến mã lùi lại mấy bước, thò tay rút thanh mạch đao sau lưng.
- Dương đương gia, xin chỉ giáo!
Thời khắc nguy hiểm, lễ độ cũng là một thứ vũ khí như kiêu ngạo, cũng có thể đả kích kẻ địch ở mức độ cao nhất.
Lần này đến phiên thuộc hạ của Trương Kim Xưng xem trò vui, mọi người nhao nhao tránh ra thành lối đi, chờ xem Dương Công Khanh tiến lên vung đao chém Trình Danh Chấn ngã ngựa hay sẽ bị Trình Danh Chấn phanh thây. Đây là giới lục lâm, không phải là chốn quan phủ. Quy tắc của lục lâm là kẻ mạnh làm vua, nơi đây mớ quy củ tôn ti trên dưới của quan phủ đều bị giảm thiểu đến mức tối đa!
Đơn đả độc đấu, Dương Công Khanh quả thực không nắm chắc phần thắng, tức giận đến mức nổi trận lôi đình.
- Nha đầu, mang thủ hạ của ngươi tránh ra, bị gã mặt trắng kia mê hoặc đến thần hồn điên đảo, mặt mũi giới lục lâm sắp bị ngươi làm cho mất sạch rồi!
- Không đi!
Mặt Đỗ Quyên đỏ đến mức tựa như sắp bật máu, vẫn đứng chắn xa xa bên cạnh Trình Danh Chấn.
- Chỗ của Trương gia quân, không tới phiên họ Dương ngươi ra lệnh.
- Nha đầu chết tiệt ăn cây táo rào cây sung!
Dương Công Khanh vẫy tay ra hiệu bốn phía, lệnh cho huynh đệ của mình tiến lên đẩy Đỗ Quyên và những người khác ra.
- Kẻ nào lộn xộn, ta sẽ giết kẻ đó trước!
Đỗ Quyên cũng không tỏ ra yếu thế, roi ngựa vung lên, lập tức hơn trăm kị binh rút đao ra. Một số là vốn lâu la dưới trướng Đỗ Ba Lạt sợ Thất đương gia bị bất lợi trong cuộc xung đột, nhao nhao dẫn người tiến lên phía trước, trong chốc lát đã vây Dương Công Khanh và đám tay chân của gã vào giữa, hình thành nên cục diện lấy đông hiếp ít một cách tuyệt đối.
Lúc này trời đã dần hửng sáng, hầu như mỗi người đều có thể thấy rõ vẻ xấu hổ trên mặt Trương Kim Xưng. Nếu y mở miệng quát bảo Đỗ Quyên dừng lại, e là nội bộ Trương gia quân từ nay về sau sẽ xuất hiện mầm mống tan rã. Nhưng nếu y không mở miệng giải vây cho Dương Công Khanh, xung đột hai bên tiếp tục kéo dài, cuối cùng kẻ được hời chắc chắn sẽ là cẩu gian tế Trình Danh Chấn.
Đang lúc y ở vào thế lỡ cưỡi trên lưng cọp, trong thôn chợt vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Hách Lão Đao giục ngựa trở về, vừa chạy vừa lớn tiếng hô:
- Cầu vẫn còn, cầu vẫn còn. Đại đương gia, mau dẫn người qua cầu, ở đằng xa có khói lửa bay lên!
Giờ phút then chốt này, bất luận là để Dương Công Khanh chết trong tay Trình Danh Chấn, hay là để Thất đương gia Đỗ Quyên ủng hộ người ngoài chèn ép người mình thì đều không có lợi cho Trương Kim Xưng. Nhờ Hách Lão Đao giải vây, y vừa may có thể thuận gió đẩy thuyền.
- Đừng làm loạn nữa. Có gì để qua sông rồi hãy nói. Huynh đệ nào không cưỡi ngựa thì đi trước, Lão Đao và Đỗ Quyên dẫn người cản phía sau!
- Vâng!
Đám tay chân đồng thanh đáp, vội vã chạy về phía tây của thôn, thoát khỏi vận hà là sẽ được an toàn, sống chết trước mắt, kẻ ngốc mới còn tâm trạng xem náo nhiệt.
Đám đông vây quanh đã tản ra, Dương Công Khanh cũng mất đi động lực tiếp tục liều mạng với Trình Danh Chấn. Gã hừ lạnh một tiếng, giắt binh khí trở lại bên hông. Có câu hảo hán không chấp nhặt thua thiệt trước mắt, sau khi qua khỏi vận hà, cơ hội để trừng trị tiểu tử này hãy còn nhều. Đám huynh đệ dưới trướng gã không thể nào bị quan quân tiêu diệt sạch toàn bộ, chỉ cần một nửa số người chạy thoát được trở về, thì chẳng sợ tiểu tử này có thể mọc cánh trốn thoát!
Về phần mụ la sát Đỗ Quyên, cô ta sớm muộn gì cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của Dương đại gia. Lần này Dương Công Khanh sở dĩ hưởng ứng lời kêu gọi của Trương Kim Xưng và cùng gã liên thủ tấn công Quán Đào chính là vì ngưỡng mộ dung mạo của Thất đương gia Đỗ Quyên. Vốn muốn nhân cơ hội hái được đóa dã kim liên này, nào ngờ lại tiền mất tật mang.
Trong lúc ôm cơn giận giữ không thể nào phát tiết, thanh âm của Trình Danh Chấn lại từ sau vọng đến.
- Đại đương gia hãy khoan, cầu quá hẹp, để kị binh qua sông trước nghỉ ngơi. Lính bộ qua sau!
- Các huynh đệ, lần này thì mọi người đã nghe rõ rồi đấy, họ Trình rốt cuộc là có rắp tâm gì!
Không đợi mọi người kịp hiểu rõ dụng ý thật sự của Trình Danh Chấn, Dương Công Khanh đã lập tức lớn tiếng gây chia rẽ. Khả năng sinh tồn của kị binh cao hơn nhiều so với bộ binh, cho dù không qua được sông, quân địch cũng chưa chắc có thể đuổi kịp. Có cơ hội sống sót, họ Trình không để bộ binh chạy chậm đi trước, mà lại đề nghị ưu tiên cho kị binh dễ dàng thoát thân, hắn không phải cố ý muốn đem Đại Hỏa đẩy vào cảnh dầu sôi lửa bỏng, thì còn có thể vì mục đích gì chứ?
Số lượng bộ binh chạy đến bên bờ vận hà cao hơn nhiều so với kị binh, bị Dương Công Khanh kích động, lập tức quân tình hung hãn. Trông thấy cơ hội danh chính ngôn thuận trừ khử đi vị tướng thiếu niên này, Trương Kim Xưng cũng thay đổi sắc mặt, tay vỗ vào bên hông, "keng" một tiếng, tự mình giơ cao thanh hoành đao.
- Nhị bá!
Không có dũng khí tiếp chiêu đại đương gia, Đỗ Quyên vội vã nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài hai bên má.
- Lần này ngươi còn có lời gì muốn nói?
Nàng nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo của Trương Kim Xưng, sau đó liền nghe thấy đám tay chân phẫn nộ hò hét.
- Giết hắn, giết hắn! Giết chết gã vương bát đản này đi!
Sau đó, lại không phải là tiếng kêu thảm thiết như trong dự đoán, mà là một tràng cười dài sang sảng.
- Ha ha, ha ha, ha ha ha ha!
Rất lâu rất lâu sau đó, tiếng cười của chàng thiếu niên ấy vẫn quanh quẩn mãi trong lòng nàng, tựa như ánh mặt trời.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận