Khai Quốc Công Tặc
Chương 147: Chiết Liễu (5).
Chương 147: Chiết Liễu (5).
Trương Kim Xưng cơ bản là người có thể đưa ra quyết định, nếu không cũng không có khả năng ngồi ở vị trí Đại Đương gia đầm Cự Lộc yên ổn như vậy. Nghe Trình Danh Chấn nói như vậy, âm thầm cân nhắc nói,
- Cùng lắm là dùng huyện Quán Đào làm một mồi lửa đốt đi, dù sao ta cũng không có ý định ở trong này. Nếu không thoát khỏi quan quân mà nói, bao nhiêu lương thực, đồ quân nhu vừa đoạt được, tất cả lại tan thành sương khói!
Nghĩ vậy, y vung tay lên, quay mặt về phía mấy chủ trại giao phó nói:
- Quyết định như vậy đi, cứ theo những gì Cửu Đương gia nói mà xử lý. Lão Tứ và lão Lục dẫn dắt huynh đệ dưới trướng trở về thành, mang theo người già yếu và đồ quân nhu đi lui trước, nếu kênh đào kết băng, thì trực tiếp qua sông, nếu như không kết băng, liền suốt đêm dựng cầu nổi. Sau khi qua sông đến Hứa gia hạ trại ngủ. Những người khác đều nhanh chóng đi phóng hỏa, đến gò đất phía Đông…
Y dùng lực chỉ chỉ hai bên tả hữu phía Đông huyện Quán Đào, nghiến răng nghiến lợi,
- Mô đất phía Đông kia, hễ là chỗ nào có thể đốt, đều đốt hết cho ta. Ta hôm nay muốn học Lưu Hoàng thúc, cho lửa đến thiêu Tân Dã thành của gã!
Chuyện xưa Tam quốc Lưu Bị hỏa thiêu Tân Dã lấy đả kích quân địch, nhưng thật ra ở nhân gian sớm đã lưu truyền. Đám dân chúng đều cho rằng đó là công lớn trận thắng đầu tiên sau khiGia Cát Lượng rời núi phụ tá Lưu Bị, dùng cái này chứng minh mưu trí của y. Trương Kim Xưng vào lúc này đột nhiên nói đến chuyện xưa về Lưu Bị và Gia Cát Lượng, trong lúc vô tình đem chính mình so sánh với người làm giày rơm bán Lưu Hoàng thúc rồi. Mà người thay y bày mưu tính kế là trình Danh Chấn, cũng vừa gia nhập Trương Gia Quân.
Lúc này chúng trại chủ đều dùng ánh mắt khác biệt liếc Trình Danh Chấn một cái, sau đó ầm ầm lĩnh mệnh. So với cầm đao đánh bừa cùng quan quân, nhiệm vụ này dễ dàng hơn nhiều, từ mức độ nào đó mà nói, thì gần đúng như là trò sở trường của bọn họ. Trong chốc lát phía cửa Đông huyện Quán Đào lại được đốt lên hàng ngàn ngọn lửa, chẳng những đốt chặn đường đi vào, mà ngay cả hai mô đất ở hai bên cửa, đồng ruộng, rừng cây, tất cả đều nhất loạt đốt, từ Bắc đến Nam, tạo thành một con rồng lửa dài chừng hơn mười dặm.
Nhị Đương gia Tiết Tụng là người cẩn thận, sợ thế lửa lan tràn quá lớn, sẽ gây tai họa cho người vô tội trong thành Quán Đào, dẫn dắt binh mã bản trại vội vã ra ngoài cửa thành phát quang một khoảng đất trống rộng chừng một trượng, dài ba dặm, trong khu vực đó một cây cỏ cũng không còn, chỉ có điều chỗ cách ly hẹp như vậy không ngăn trở được, bị gió thổi làm lửa cháy càng ngày càng lớn, giờ lại phải nghe theo ý trời.
Cũng may gió đêm nay thổi hướng Bắc là chính, chỉ thi thoảng đổi hướng Đông, hay hướng Tây một lát, thời gian cũng không kéo dài, cho nên huynh đệ ở các trại thỉnh thoảng có người vì phóng hỏa không theo thứ tự phối hợp hoàn hảo, bị ngọn lửa hun đến mặt mũi tối đen lại. Lại không ai giống Trình Danh Chấn như vậy, bị vây ở trong đám cháy. Đến rạng sáng, gió Bắc thổi tới càng ngày càng mạnh, thổi trúng hồng tinh bay loạn, rắn tím vũ điệu điên cuồng, không ngờ đem huyện Quán Đào ở sườn Đông ngoài phạm vi hơn mười dặm không trung đều nướng thành một mảng đỏ rực, phía Đông Nam bình minh đang lên có vẻ rất ảm đạm.
Cũng là do ông trời âm thầm giúp đỡ, trời vừa bắt đầu sáng, hướng gió đột nhiên chuyển hướng từ Bắc sang Tây. Trong lúc nhất thời, lửa nhờ gió thổi, lửa trợ uy của gió, khói đặc mang theo đốm lửa, cuồn cuộn dũng mãnh lao về hướng huyện Quán Đào, hòa cùng với ngọn lửa đêm qua Trình Danh Chấn đốt, một lần nữa lại quét ngang qua cánh rừng, cây cối ẩm thấp. Cái này, có thể không còn là lửa rừng cháy đất tháng chạp nữa rồi, mà là lửa cháy lan ra đồng cỏ rừng rực! Không những tên lâu la đi phóng hỏa kinh ngạc trợn tròn mắt, ngay cả Trình Danh Chấn cũng đứng dậy sợ tới mức há to mồm, tự nhiên quên hết chỗ đau trên người.
- Ngươi đã làm được một chuyện tốt!
Trương Kim Xưng trong lòng thầm kinh ngạc, giơ tay ôm cổ trình Danh Chấn, lớn tiếng tán thưởng,
- Năm đó Gia Cát Lượng hỏa thiêu Tân Dã, cũng chưa có khí thế lớn như vậy!
Công lao hỏa thiêu hơn mười dặm đồng ruộng và rừng cây này, Trình Danh Chấn cũng không dám “Độc chiếm”, nhếch nhếch miệng, thấp giọng đáp lại:
- Là Trương Đại đương gia vài ngày trước đã làm việc thiện, cho nên ông trời mới chiếu cố chúng ta, giúp đổi hướng gió!
- Ông trời là một lão mù chữ, đến bây giờ vẫn không phân biệt được người tốt người xấu!
Trương Kim Xưng bĩu môi, không đồng tình với cách nói của Trình Danh Chấn. Nhìn thấy đám cháy gần trong gang tấc đám cháy và huyện Quán Đào không chút nào bị ảnh hưởng, trong mơ hồ, y cũng cảm thấy mình càng ngày càng may mắn, nói không chừng thật đúng với lời nói của nữ nhân vừa giành được từ Lâm Huyện lệnh ám chỉ, phía trước là con đường công danh sự nghiệp đang chờ đợi mình.
Lưu Bang là một tên vô lại, sở dĩ làm nên việc lớn, là vì dưới trướng có Phàn Khoái, Tiêu Hà và Hàn Tín những người này giúp đỡ. Lưu Bị là một người bán giày rơm khổ cực, làm nên việc lớn, bởi vì có tuệ nhãn tìm được Gia Cát Lượng. Cùng ở với nữ nhân từng đọc qua nhiều sách một buổi tối, y thấy kiến thức của mình không giống lúc trước. Những thứ khác không nói, nhưng ít nhất trong lòng y bây giờ có chí hướng rất cao xa hơn rất nhiều. Mà các vị trại chủ ở trước mắt có, Hách Lão Đao dũng mãnh thô lỗ, có ba phần của Phàn Khoái. Nhị Đương gia Tiết Tụng tài năng có nhiều mưu cao, xử lý sự việc phát sinh rất thành thạo, làm được tốt hơn một phần Tiêu Hà. Mà lão Trương y, luận xuất thân cũng không kém hơn so vớihai họ Lưu là bao, chưa từng trải qua trộm vặt móc túi làm những việc không có đạo đức, cũng như đi khắp hang cùng ngõ hẻm buôn hàng, da lông súc vật lợi nhuận khẳng định so với giầy rơm lớn hơn.
Về phần ba người Hàn Tín và Trương Lương, Gia Cát Lượng tin tức ở nơi nào, Trương Kim Xưng quyết định tự mình tìm cho ra. So với Lưu Bị ba lần đến mời Gia Cát Lượng, lão Trương hai lần tấn công Quán Đào thìhai lần đều dẫn theo Trình Danh Chấn, cũng chỉ kém một chút mà thôi.
Nghĩ vậy, trong bụng Trương Kim Xưng giống như có lửa đốt vậy, thiêu đốt cả người làm tinh thần phấn chấn, bàn tay hướng mọi người quơ quơ, ra lệnh:
- Rút lui, rút lui, qua kênh đào, đến Hứa gia nghỉ ngơi ăn cơm. Người đâu, làm lấy một cỗ kiệu, cho Tiểu Gia Cát Lượng của chúng ta ngồi. Hắn khổ cực nguyên cả một đêm rồi, cũng không thể đi lại được!
- Nguyện ý vì Đại đương gia và quân sư cống hiến sức lực!
Vài người tâm phúc ở bên cạnh Trương Kim Xưng phụ họa theo, sau đó nhanh chóng tìm hai cây trường mâu rắn chắc, dùng vải đay kẹp thành cáng tre, không nói lời gì mà đem Trình Danh Chấn đặt lên.
Dân chúng huyện Quán Đào đã bị ánh lửa, tiếng người hô hoán, tiếng ngựa hý làm tỉnh dậy từ lúc nửa đêm, nhưng đều sợ uy quyền của Trương Kim Xưng, đều tránh ở trong cửa không dám ra. Bây giờ nhìn qua khe cửa lại thấy một đội lâu la phấn chấn đi xuyên qua thành, trong lòng dâng lên vài phần không muốn. Ở thành phá màn đêm buông xuống, chắc chắn có nhiều nhà đều gặp khó khăn. Nhưng từ sau khi Trương Gia Quân đóng ở huyện Quán Đào mấy ngày nay mà nói, cũng đích thực là mấy năm gần đây chưa được hãnh diện như vậy. Đám nha dịch, bang nhàn trước đây cưỡi trên đầu mọi người nay đã bị giết hết; gạo xát, bột mỳ trước đây chỉ có ngày lễ ngày tết may ra mới được ăn thì nay gần như nhà nhà đều đầy hai bao lớn; Đại viện Chu gia trước đây mọi người đi qua luôn có cảm giác áp bức tới mức không chịu nổi thì nay đã thành một đống gạch ngói vụn. Ngoại trừ lúc nửa đêm có mấy con chó hoang ở trong đống gạch ngói vụn tìm thức ăn, thì không còn thấy bất kỳ người nào của Chu gia đi ra, ỷ vào thân phận của mình và dòng họ muốn làm gì thì làm.
- Nhìn thấy chưa, Trình gia bị bọn họ dùng cáng tre mang đi kìa!
Có người ánh mắt tốt, nhìn qua khe cửa nhận ra Trình Danh Chấn đang bị nhóm lâu la thay nhau khiêng đi. Đối với thiếu niên dũng cảm sống tại huyện Quán Đào này chưa quá nửa năm mà đã hai lần xả thân cứu giúp nơi này, đám dân chúng theo bản năng cảm thấy rất thân thiết, rất nhiều công lao vốn không có quan hệ gì với hắn, nhưng hết thảy cũng đều nghĩ là do hắn làm. Dù sao chuyện tốt đều là người địa phương làm đấy, chuyện xấu muốn trách thì trách thổ phỉ bên ngoài tới.
- Ta nghe người ta nói, chúng ta lúc này tránh được một kiếp nạn, ít nhiều là nhờ Trình gia ở trước mặt Trương Đại Đương Gia nói giúp đó!
Có người khe hở ở cửa lớn hơn, nhìn thấy Trình Danh Chấn rõ ràng, bọn họ nhìn thấy người thiếu niên quấn đầy vải đay hai tay và hai chân, cũng nhìn thấy người thiếu niên đầu đầy tro rơm rạ và trên mặt đầy bọt nước. Ngẫm lại đêm qua bị hỏa thiêu đỏ rực trên không trung, không khỏi thấp giọng thở dài.
- Trình gia là người tốt, vậy mà lại đi theo đám tặc Trương Kim Xưng!
Mặc dù được rất nhiều chỗ tốt, nhưng trong mắt dân chúng bình thường, kẻ tặc chính là kẻ tặc, vĩnh viễn không có tiền đồ, vĩnh viễn cũng bị phỉ nhổ.
Tiếng thở dài rất nhanh chóng bị cắt ngang, có người đặt mình vào vị trí Trình Danh Chấn suy nghĩ, xúc động nói:
- Còn có cách khác sao? Không đi cùng Trương Đại Đương gia, hắn còn có thể ở lại? Nếu Quan quân vào huyện Quán Đào chúng ta, chỉ sợ người đầu tiên bị giết, chính là cả nhà Trình gia!
- Dù sao người tốt vẫn không được báo đáp, tai họa sống vạn năm!
Dân chúng trốn sau cánh cửa, có một vấn đề nhất trí với kết luận của Trương Kim Xưng đưa ra,
- Ông trời…, sợ là đã sớm bị mù rồi!
Trương Kim Xưng bây giờ không có thời gian để nghiên cứu thảo luận xem vấn đề ông trời có phải người mù cao thâm hay không. Sau khi trở lại huyện Quán Đào, việc đầu tiên y sai người chạy đến nhà giam, đem hết toàn bộ nam nhân ra ngoài chém đầu, nữ tù nhân cũng không cần tái thẩm, trói tất cả lại mang lên xe ngựa, tính làm hàng hóa chở đi, đợi khi có thời gian mang phân chia cho các huynh đệ.
Xác nhận mình đã diệt hoàn toàn được mầm hậu họa, y mệnh lệnh cho các chủ trại khác đi qua sông trước. Bản thân mình dẫn theo mấy thân tín trở về huyện nha, chụp vào cỗ xe ngựa, đem Mỹ Cơ Liễu thị vừa mới thu nhậnđi cùng. Lưu thị kia lúc nửa đêm đã trang điểm rất đẹp, thấy Trương Kim Xưng quả nhiên giữ chữ tín, cười lau đi tro bụi dính trên tóc y, dịu dàng nói:
- Thiếp biết ngay người nhất định sẽ quay lại đón thiếp. Thiếp thân vừa mới hun qua quần áo, người xem, mùi thơm này như thế nào!
Trương Kim Xưng ngửi được liền nhíu mày, bản năng tựa đầu tránh ra bên cạnh, lỗ mũi lại không chịu nghe theo chỉ huy, rõ ràng phân biệt ra được mồ hôi của nữ nhân và hương hoa quyện vào nhau, làm cho người ta không nỡ xa rời, hiện lên tươi cười, trong ánh mắt như người say rượu rất dịu dàng.
Có Tiêu Hà, Phàn Khoái, Trương Lương đi theo thì không có gì khác biệt lắm, nhưng thê tử của Lưu Bang là ai? Trương Kim Xưng không rõ lắm, dù sao khẳng định nàng không phải là người đàn bà tầm thường.
Trương Kim Xưng cơ bản là người có thể đưa ra quyết định, nếu không cũng không có khả năng ngồi ở vị trí Đại Đương gia đầm Cự Lộc yên ổn như vậy. Nghe Trình Danh Chấn nói như vậy, âm thầm cân nhắc nói,
- Cùng lắm là dùng huyện Quán Đào làm một mồi lửa đốt đi, dù sao ta cũng không có ý định ở trong này. Nếu không thoát khỏi quan quân mà nói, bao nhiêu lương thực, đồ quân nhu vừa đoạt được, tất cả lại tan thành sương khói!
Nghĩ vậy, y vung tay lên, quay mặt về phía mấy chủ trại giao phó nói:
- Quyết định như vậy đi, cứ theo những gì Cửu Đương gia nói mà xử lý. Lão Tứ và lão Lục dẫn dắt huynh đệ dưới trướng trở về thành, mang theo người già yếu và đồ quân nhu đi lui trước, nếu kênh đào kết băng, thì trực tiếp qua sông, nếu như không kết băng, liền suốt đêm dựng cầu nổi. Sau khi qua sông đến Hứa gia hạ trại ngủ. Những người khác đều nhanh chóng đi phóng hỏa, đến gò đất phía Đông…
Y dùng lực chỉ chỉ hai bên tả hữu phía Đông huyện Quán Đào, nghiến răng nghiến lợi,
- Mô đất phía Đông kia, hễ là chỗ nào có thể đốt, đều đốt hết cho ta. Ta hôm nay muốn học Lưu Hoàng thúc, cho lửa đến thiêu Tân Dã thành của gã!
Chuyện xưa Tam quốc Lưu Bị hỏa thiêu Tân Dã lấy đả kích quân địch, nhưng thật ra ở nhân gian sớm đã lưu truyền. Đám dân chúng đều cho rằng đó là công lớn trận thắng đầu tiên sau khiGia Cát Lượng rời núi phụ tá Lưu Bị, dùng cái này chứng minh mưu trí của y. Trương Kim Xưng vào lúc này đột nhiên nói đến chuyện xưa về Lưu Bị và Gia Cát Lượng, trong lúc vô tình đem chính mình so sánh với người làm giày rơm bán Lưu Hoàng thúc rồi. Mà người thay y bày mưu tính kế là trình Danh Chấn, cũng vừa gia nhập Trương Gia Quân.
Lúc này chúng trại chủ đều dùng ánh mắt khác biệt liếc Trình Danh Chấn một cái, sau đó ầm ầm lĩnh mệnh. So với cầm đao đánh bừa cùng quan quân, nhiệm vụ này dễ dàng hơn nhiều, từ mức độ nào đó mà nói, thì gần đúng như là trò sở trường của bọn họ. Trong chốc lát phía cửa Đông huyện Quán Đào lại được đốt lên hàng ngàn ngọn lửa, chẳng những đốt chặn đường đi vào, mà ngay cả hai mô đất ở hai bên cửa, đồng ruộng, rừng cây, tất cả đều nhất loạt đốt, từ Bắc đến Nam, tạo thành một con rồng lửa dài chừng hơn mười dặm.
Nhị Đương gia Tiết Tụng là người cẩn thận, sợ thế lửa lan tràn quá lớn, sẽ gây tai họa cho người vô tội trong thành Quán Đào, dẫn dắt binh mã bản trại vội vã ra ngoài cửa thành phát quang một khoảng đất trống rộng chừng một trượng, dài ba dặm, trong khu vực đó một cây cỏ cũng không còn, chỉ có điều chỗ cách ly hẹp như vậy không ngăn trở được, bị gió thổi làm lửa cháy càng ngày càng lớn, giờ lại phải nghe theo ý trời.
Cũng may gió đêm nay thổi hướng Bắc là chính, chỉ thi thoảng đổi hướng Đông, hay hướng Tây một lát, thời gian cũng không kéo dài, cho nên huynh đệ ở các trại thỉnh thoảng có người vì phóng hỏa không theo thứ tự phối hợp hoàn hảo, bị ngọn lửa hun đến mặt mũi tối đen lại. Lại không ai giống Trình Danh Chấn như vậy, bị vây ở trong đám cháy. Đến rạng sáng, gió Bắc thổi tới càng ngày càng mạnh, thổi trúng hồng tinh bay loạn, rắn tím vũ điệu điên cuồng, không ngờ đem huyện Quán Đào ở sườn Đông ngoài phạm vi hơn mười dặm không trung đều nướng thành một mảng đỏ rực, phía Đông Nam bình minh đang lên có vẻ rất ảm đạm.
Cũng là do ông trời âm thầm giúp đỡ, trời vừa bắt đầu sáng, hướng gió đột nhiên chuyển hướng từ Bắc sang Tây. Trong lúc nhất thời, lửa nhờ gió thổi, lửa trợ uy của gió, khói đặc mang theo đốm lửa, cuồn cuộn dũng mãnh lao về hướng huyện Quán Đào, hòa cùng với ngọn lửa đêm qua Trình Danh Chấn đốt, một lần nữa lại quét ngang qua cánh rừng, cây cối ẩm thấp. Cái này, có thể không còn là lửa rừng cháy đất tháng chạp nữa rồi, mà là lửa cháy lan ra đồng cỏ rừng rực! Không những tên lâu la đi phóng hỏa kinh ngạc trợn tròn mắt, ngay cả Trình Danh Chấn cũng đứng dậy sợ tới mức há to mồm, tự nhiên quên hết chỗ đau trên người.
- Ngươi đã làm được một chuyện tốt!
Trương Kim Xưng trong lòng thầm kinh ngạc, giơ tay ôm cổ trình Danh Chấn, lớn tiếng tán thưởng,
- Năm đó Gia Cát Lượng hỏa thiêu Tân Dã, cũng chưa có khí thế lớn như vậy!
Công lao hỏa thiêu hơn mười dặm đồng ruộng và rừng cây này, Trình Danh Chấn cũng không dám “Độc chiếm”, nhếch nhếch miệng, thấp giọng đáp lại:
- Là Trương Đại đương gia vài ngày trước đã làm việc thiện, cho nên ông trời mới chiếu cố chúng ta, giúp đổi hướng gió!
- Ông trời là một lão mù chữ, đến bây giờ vẫn không phân biệt được người tốt người xấu!
Trương Kim Xưng bĩu môi, không đồng tình với cách nói của Trình Danh Chấn. Nhìn thấy đám cháy gần trong gang tấc đám cháy và huyện Quán Đào không chút nào bị ảnh hưởng, trong mơ hồ, y cũng cảm thấy mình càng ngày càng may mắn, nói không chừng thật đúng với lời nói của nữ nhân vừa giành được từ Lâm Huyện lệnh ám chỉ, phía trước là con đường công danh sự nghiệp đang chờ đợi mình.
Lưu Bang là một tên vô lại, sở dĩ làm nên việc lớn, là vì dưới trướng có Phàn Khoái, Tiêu Hà và Hàn Tín những người này giúp đỡ. Lưu Bị là một người bán giày rơm khổ cực, làm nên việc lớn, bởi vì có tuệ nhãn tìm được Gia Cát Lượng. Cùng ở với nữ nhân từng đọc qua nhiều sách một buổi tối, y thấy kiến thức của mình không giống lúc trước. Những thứ khác không nói, nhưng ít nhất trong lòng y bây giờ có chí hướng rất cao xa hơn rất nhiều. Mà các vị trại chủ ở trước mắt có, Hách Lão Đao dũng mãnh thô lỗ, có ba phần của Phàn Khoái. Nhị Đương gia Tiết Tụng tài năng có nhiều mưu cao, xử lý sự việc phát sinh rất thành thạo, làm được tốt hơn một phần Tiêu Hà. Mà lão Trương y, luận xuất thân cũng không kém hơn so vớihai họ Lưu là bao, chưa từng trải qua trộm vặt móc túi làm những việc không có đạo đức, cũng như đi khắp hang cùng ngõ hẻm buôn hàng, da lông súc vật lợi nhuận khẳng định so với giầy rơm lớn hơn.
Về phần ba người Hàn Tín và Trương Lương, Gia Cát Lượng tin tức ở nơi nào, Trương Kim Xưng quyết định tự mình tìm cho ra. So với Lưu Bị ba lần đến mời Gia Cát Lượng, lão Trương hai lần tấn công Quán Đào thìhai lần đều dẫn theo Trình Danh Chấn, cũng chỉ kém một chút mà thôi.
Nghĩ vậy, trong bụng Trương Kim Xưng giống như có lửa đốt vậy, thiêu đốt cả người làm tinh thần phấn chấn, bàn tay hướng mọi người quơ quơ, ra lệnh:
- Rút lui, rút lui, qua kênh đào, đến Hứa gia nghỉ ngơi ăn cơm. Người đâu, làm lấy một cỗ kiệu, cho Tiểu Gia Cát Lượng của chúng ta ngồi. Hắn khổ cực nguyên cả một đêm rồi, cũng không thể đi lại được!
- Nguyện ý vì Đại đương gia và quân sư cống hiến sức lực!
Vài người tâm phúc ở bên cạnh Trương Kim Xưng phụ họa theo, sau đó nhanh chóng tìm hai cây trường mâu rắn chắc, dùng vải đay kẹp thành cáng tre, không nói lời gì mà đem Trình Danh Chấn đặt lên.
Dân chúng huyện Quán Đào đã bị ánh lửa, tiếng người hô hoán, tiếng ngựa hý làm tỉnh dậy từ lúc nửa đêm, nhưng đều sợ uy quyền của Trương Kim Xưng, đều tránh ở trong cửa không dám ra. Bây giờ nhìn qua khe cửa lại thấy một đội lâu la phấn chấn đi xuyên qua thành, trong lòng dâng lên vài phần không muốn. Ở thành phá màn đêm buông xuống, chắc chắn có nhiều nhà đều gặp khó khăn. Nhưng từ sau khi Trương Gia Quân đóng ở huyện Quán Đào mấy ngày nay mà nói, cũng đích thực là mấy năm gần đây chưa được hãnh diện như vậy. Đám nha dịch, bang nhàn trước đây cưỡi trên đầu mọi người nay đã bị giết hết; gạo xát, bột mỳ trước đây chỉ có ngày lễ ngày tết may ra mới được ăn thì nay gần như nhà nhà đều đầy hai bao lớn; Đại viện Chu gia trước đây mọi người đi qua luôn có cảm giác áp bức tới mức không chịu nổi thì nay đã thành một đống gạch ngói vụn. Ngoại trừ lúc nửa đêm có mấy con chó hoang ở trong đống gạch ngói vụn tìm thức ăn, thì không còn thấy bất kỳ người nào của Chu gia đi ra, ỷ vào thân phận của mình và dòng họ muốn làm gì thì làm.
- Nhìn thấy chưa, Trình gia bị bọn họ dùng cáng tre mang đi kìa!
Có người ánh mắt tốt, nhìn qua khe cửa nhận ra Trình Danh Chấn đang bị nhóm lâu la thay nhau khiêng đi. Đối với thiếu niên dũng cảm sống tại huyện Quán Đào này chưa quá nửa năm mà đã hai lần xả thân cứu giúp nơi này, đám dân chúng theo bản năng cảm thấy rất thân thiết, rất nhiều công lao vốn không có quan hệ gì với hắn, nhưng hết thảy cũng đều nghĩ là do hắn làm. Dù sao chuyện tốt đều là người địa phương làm đấy, chuyện xấu muốn trách thì trách thổ phỉ bên ngoài tới.
- Ta nghe người ta nói, chúng ta lúc này tránh được một kiếp nạn, ít nhiều là nhờ Trình gia ở trước mặt Trương Đại Đương Gia nói giúp đó!
Có người khe hở ở cửa lớn hơn, nhìn thấy Trình Danh Chấn rõ ràng, bọn họ nhìn thấy người thiếu niên quấn đầy vải đay hai tay và hai chân, cũng nhìn thấy người thiếu niên đầu đầy tro rơm rạ và trên mặt đầy bọt nước. Ngẫm lại đêm qua bị hỏa thiêu đỏ rực trên không trung, không khỏi thấp giọng thở dài.
- Trình gia là người tốt, vậy mà lại đi theo đám tặc Trương Kim Xưng!
Mặc dù được rất nhiều chỗ tốt, nhưng trong mắt dân chúng bình thường, kẻ tặc chính là kẻ tặc, vĩnh viễn không có tiền đồ, vĩnh viễn cũng bị phỉ nhổ.
Tiếng thở dài rất nhanh chóng bị cắt ngang, có người đặt mình vào vị trí Trình Danh Chấn suy nghĩ, xúc động nói:
- Còn có cách khác sao? Không đi cùng Trương Đại Đương gia, hắn còn có thể ở lại? Nếu Quan quân vào huyện Quán Đào chúng ta, chỉ sợ người đầu tiên bị giết, chính là cả nhà Trình gia!
- Dù sao người tốt vẫn không được báo đáp, tai họa sống vạn năm!
Dân chúng trốn sau cánh cửa, có một vấn đề nhất trí với kết luận của Trương Kim Xưng đưa ra,
- Ông trời…, sợ là đã sớm bị mù rồi!
Trương Kim Xưng bây giờ không có thời gian để nghiên cứu thảo luận xem vấn đề ông trời có phải người mù cao thâm hay không. Sau khi trở lại huyện Quán Đào, việc đầu tiên y sai người chạy đến nhà giam, đem hết toàn bộ nam nhân ra ngoài chém đầu, nữ tù nhân cũng không cần tái thẩm, trói tất cả lại mang lên xe ngựa, tính làm hàng hóa chở đi, đợi khi có thời gian mang phân chia cho các huynh đệ.
Xác nhận mình đã diệt hoàn toàn được mầm hậu họa, y mệnh lệnh cho các chủ trại khác đi qua sông trước. Bản thân mình dẫn theo mấy thân tín trở về huyện nha, chụp vào cỗ xe ngựa, đem Mỹ Cơ Liễu thị vừa mới thu nhậnđi cùng. Lưu thị kia lúc nửa đêm đã trang điểm rất đẹp, thấy Trương Kim Xưng quả nhiên giữ chữ tín, cười lau đi tro bụi dính trên tóc y, dịu dàng nói:
- Thiếp biết ngay người nhất định sẽ quay lại đón thiếp. Thiếp thân vừa mới hun qua quần áo, người xem, mùi thơm này như thế nào!
Trương Kim Xưng ngửi được liền nhíu mày, bản năng tựa đầu tránh ra bên cạnh, lỗ mũi lại không chịu nghe theo chỉ huy, rõ ràng phân biệt ra được mồ hôi của nữ nhân và hương hoa quyện vào nhau, làm cho người ta không nỡ xa rời, hiện lên tươi cười, trong ánh mắt như người say rượu rất dịu dàng.
Có Tiêu Hà, Phàn Khoái, Trương Lương đi theo thì không có gì khác biệt lắm, nhưng thê tử của Lưu Bang là ai? Trương Kim Xưng không rõ lắm, dù sao khẳng định nàng không phải là người đàn bà tầm thường.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận