Khai Quốc Công Tặc
Chương 3: Triều lộ (43)
Chương 3: Triều lộ (43)
Hai vạn binh mã không phải là con số nhỏ, để mà giấu được con mắt của quan phủ thì gần như là không thể. Cũng may là hôm trước cái người không có trách nhiệm là Hoàng đế Đại Tùy đã bị người Đột Quyết vây ở quận Nhạn Môn rồi, quan viên từ triều đình đến địa phương đều hỗn loạn. Binh mã dưới trướng của Trương Tu Đà quá ít, chia người ra sẽ buông tha cho núi Ngõa Cương. Cho nên Vương Đức Nhân sẽ đi được một cách thoải mái, vượt qua sông Hoàng Hà thì gần như là không bị ngăn cản gì nữa, sau đó đi về hướng bắc, đi dọc theo mảnh đất không không người ở đi về hướng núi Bác Vọng giữa quận Võ Dương và Cấp Quận.
Tuy vị trí Đông quận chỉ cách Ngõa Cương trại có một con sông Hoàng hà nhưng cảnh vật trước mắt hiện lên hoàn toàn khác. So với lúc khi còn ở núi Hà Nam, giữa cảnh u tối và áp lực, Hà Bắc hương dã lại càng trống trải, đất đai càng bằng phẳng, không khí cũng càng tinh khiết. Có lẽ cảm nhận của người khác sẽ không giống nhưng ít nhất trong mắt của Vương Đức Nhân thì tiền phương xinh đẹp vô cùng. Y không cần lại phải lo lắng đề phòng tính kế có may áo cho người ta hay không, cũng không cần phải nhìn trước ngó sau suy xét xem rốt cuộc là lựa chọn nghe theo lời đề nghị của Từ Mậu Công hay là chấp hành mệnh lệnh của Lý Mật, lại càng không phải nắm chuôi đao vào những thời khắc quan trọng, trong chớp mắt tay sai của mình biến thành cấp dưới của kẻ khác, còn mình thì chỉ còn lại một đống thi thể không đầu.
Đường về sau này tất cả đều là của y, đi đúng hay đi sai đều do y chịu trách nhiệm. Trước đó không đến núi Ngõa Cương trước, y cảm thấy có mất mát gì đó hình như có một cô hồn dã quỷ. Sau khi ở trên núi Ngõa Cương rốt cuộc y cũng phát hiện giấc mộng phong hầu kia không phải là người nào cũng có thể làm được. Đời này của mình chỉ nên làm một Đại vương trên núi, ai là chân mệnh thiên tử ai có thể ngồi đến cuối cùng trên ghế rồng, tốt nhất là không nên có chút quan hệ gì với mình. Ngày nào đó thái bình, mình sẽ giải tán các thủ hạ, mang theo vàng bạc của cải đã cướp được đi làm phú ông, trời không lo đất cũng mặc kệ đó mới là sự tiêu dao chân chính.
Nhưng không phải bây giờ, bây giờ vẫn còn chưa đến lúc rửa tay chậu vàng. Thời loạn còn chưa chấm dứt, trốn ở đâu thì cũng không bằng ở nhà của các huynh đệ mình. Điều càng quan trọng hơn là lúc này y còn cần hao phí rất nhiều khí lực mới có thể nắm được đội quân này trong tay. Lý Mật sắp xếp Vương Bá Đương và Phòng Ngạn Tảo đến cũng không phải là hay. Về phần Từ Mậu Công được cử đến một gã họ Tạ kia lại là một chủ nhân khôn khéo. Bất kì ai trong ba người này y đều không ứng phó được, họ đều cho y thấy sẽ rước lấy cái họa sát thân. Lúc này người duy nhất trong quân khiến y không phải đề phòng hay lo lắng gì đó chính là Vương Nhị Mao, nghe nói anh ta được về nhà thì vui sướng suýt nữa thì nhảy dựng lên. Dọc đường đi hình như duy chỉ có anh ta là không có tâm sự gì mắt sáng lên vui vẻ.
Đơn giản đến mức vui sướng, gần như là thuần khiết, làm cho người ta nhìn thấy cũng không khỏi sinh sự thèm muốn. Trời biết tên Vương Nhị Mao kia làm thế nào mã giữ được sự thuần khiết đến tận bây giờ. Vương Đức Nhân nhớ rõ mình cũng từng có tâm trạng giống như vậy, nhưng là trước lúc y chưa cầm đao. Vì y không đóng nổi tiền thuế bị nha dịch kìm kẹp, về sau đó sự vô âu vô lo không thuộc về y nữa. Dưới trướng ít người thì bị quan phủ đánh dẹp, dưới trướng nhiều người thì lại sợ các huynh đệ không trung thành. Khi gào thét với núi rừng muốn làm một người có công lớn khai quốc, vợ con được hưởng đặc quyền, khi thật sự có cơ hội làm người có công khai quốc thì lại e sợ làm đá cho người khác kê chân.
Không chỉ có một mình y sinh lòng thèm muốn với Vương Nhị Mao, ngay cả trong mắt của đám Phòng Ngạn Tảo, Vương Bá Đương cũng tràn đầy sự ấm áp. Họ đều là người trong giang hồ, không tự chủ được, còn Vương Nhị Mao ở trên giang hồ nhưng tâm không thuộc về giang hồ. Trong lòng anh ta còn có người nhà, bạn bè và huynh đệ của mình.
Người vội về nhà luôn chê mọi người đi chậm. Xuống núi Ngõa Cương, Vương Nhị Mao luôn tục thúc giục mọi người đi nhanh. Bọn họ dưới sự chăm chú để ý của quan viên và quận binh tại địa phương vòng qua Thiền Uyên qua Hoàng Hà và vùng đất đầy khói lửa phía xa xa. Khi qua gò đất đoàn người lại đột nhiên đi chậm lại, để trấn an cảm xúc của Vương Nhị Mao, Phòng Ngạn Tảo cười giải thích với anh ta:
- Khong thể đi về phía trước được rồi, đi nhanh quá, chẳng những người huynh đệ tốt Trình Danh Chấn của ngươi sẽ hiểu lầm chúng ta mà e rằng sẽ làm kinh động đến quan binh Ngụy Quận và Võ Dương. Một khi nảy sinh nghi ngờ họ sẽ ra tay, cả đoàn sẽ tránh khỏi cuộc ác chiến. Lúc này chúng ta vẫn chưa quen cuộc sống nơi đây, khai chiến khó tránh khỏi thua thiệt. Chi bằng tìm chỗ nghỉ chân trước rồi sau đó từ từ liên lạc với Cửu đương gia!
- Quận Võ Dương ngoài Ngụy Trưng ra thì những người khác không cần phải sợ!
Vương Nhị Mao từng thắng trận một lần, trong lòng cảm thấy mạnh lên nhiều:
- Quan binh Ngụy Quận cũng chỉ có thế. Năm ngoái chúng ta bao vây thành Phũ Dương lúc tiêu diệt Phùng Hiếu Từ, chỉ cách có hơn trăm dặm đường mà Thái thú Ngụy Quận cũng không dám phái viện binh. Hiện giờ hơn hai vạn binh mã của chúng ta đến tận cửa, không định tìm y gây phiền nhưng y đã trốn sâu trong nhà thắp hương rồi, sợ chạy ra ngoài sẽ bị chúng ta tiêu diệt.
- Vương huynh đệ nhớ nhà nóng ruột đương nhiên là hai chân bước nhanh, nhưng các huynh đệ khác thì không thể. Đánh liên tiếp hơn nửa tháng ở núi Ngõa Cương rồi lại vượt qua sông Hoàng Hà, chưa hề được nghỉ rồi!
Vương Đức Nhân cũng không muốn đi nữa, cười tiếp lời cho Phòng Ngạn Tảo.
Xa về phía bắc là Nội Hoàng, núi Bác Vọng ở giữa Nội Hoàng và Bác Vọng, địa hình có hơi hiểm trở, thích hợp nhất là tìm chỗ trú binh. Theo tính toán của Lý Mật và Từ Mậu Công trước đó, đội quân của Vương Đức Nhân phải giống như một cây chêm, uy hiếp cả ba quận Võ Dương, Cấp và Ngụy. Cho nên, Tạ Ánh Đăng cũng đồng ý với cách của Vương Đức Nhân, y vỗ vai Vương Nhị Mao cười nói:
- Dù sao thì dọc đường cũng không ai dám dừng, hay là ngươi mang theo một ít huynh đệ về tìm Trình trại chủ trước. Hai người cách xa đã lâu nỗi khổ này còn có người thứ hai hiểu được sao? Có ngươi đi chào hỏi trước, lúc chúng ta đến cũng không quá mạo muội!
Đúng là Vương Nhị Mao chỉ đợi những lời này, anh ta lập tức lên tiếng cười nói:
- Cũng được, ta và Tiểu cửu ca tốt lâu không gặp, không biết bây giờ hắn thế nào rồi. Ta đi trước, để hắn chuẩn bị rượu thịt, đón mọi người đến bất cứ lúc nào!
- Đến đó rồi, lúc đó tiểu tử nhà ngươi đừng có trở mặt mà đuổi bọn ta đi là tốt rồi!
Tạ Ánh Đăng và Vương Nhị Mao cũng có chút thân tình, biến chưởng thành quyền, đập mạnh vào gã, cười nói.
- Sao lại thế được, không chào đón ai còn được chứ không thể không chào đón tiểu Tạ người!
Vương Nhị Mao nhìn xung quanh rồi cười ha hả đáp lại. Những ngày anh ta ở núi Ngõa Cương, phần lớn thời gian đều ở trong doanh trại với các hào kiệt, cũng rất thân thiết với đám người Đơn Hùng Tín, Từ Mậu Công, Trình Tiết Tri. Mà Lý Mật rất không thích chiêu mộ những anh hùng hảo hán Tam Sơn Ngũ Nhạc. Tạ Ánh Đăng nghe ra lời anh ta nói có hàm ý khác, nháy mắt mấy cái thì ngầm hiểu. Còn Phòng Ngạn Tảo lại không nghĩ vậy, lúc thấy Vương Nhị Mao chuẩn bị chia tay mọi người liền cười đề nghị:
- Chi bằng ta cùng Bá Đương đi luôn. Đức Nhân ở bên này có Tạ huynh đệ giúp cũng đủ rồi. Đã lâu không gặp Trình đương gia, cũng không biết hắn còn nhận ra ta không.
- Sao dám không nhận ra ngươi chứ?
Vương Nhị Mao cười thản nhiên đáp lễ. Gã muốn nói để Phòng Ngạn Tảo rút đi trước, tránh đến sinh sự với Trình Danh Chấn. Nhưng Vương Đức Nhân lại ước gì Phòng Ngạo Tảo đi mau, chiếm trước một bước, lớn tiếng đề nghị:
- Ừ, một mình Vương huynh quay về có vẻ như Ngõa Cương chúng ta không thành ý lắm. Dù sao, Phòng tổng quản cũng nên tự thân xuất mã mới đúng. Nếu sợ trên đường không an toàn thì Bá Đương và Ánh Đăng cũng có thể đi cùng, bốn người các ngươi kết bạn thì cả Hà Bắc cũng không ai ngăn cản được.
Phòng Ngạn Tảo sao có thể đồng ý với Vương Đức Nhân dễ dàng như thế được, y cười khoát tay bình tĩnh ôn hòa nói:
- Hãy để Ánh Đăng ở lại giúp ngươi đi. Ngươi mới đến chưa quen cuộc sống ở đây. Nhiều người giúp cho chắc. Ngộ nhỡ có gặp bất chắc gì Ánh Đăng giỏi võ nghệ còn quay về Ngõa Cương kêu viện binh được. Nếu không, một mình ngươi ở chỗ này, mặc dù chúng ta yên tâm nhưng Mật Công biết cũng sẽ không hay.
Cả một đống tiểu hồ ly mỗi kẻ đều có toan tính riêng, miệng thì nói khách sáo nhưng trong lòng lại có có những chủ ý không để lộ ra. Vương Nhị Mao lúc này đã khác với Vương Nhị Mao trước kia khi chưa nhìn thấy gì, anh ta đi guốc trong bụng mọi người, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười nhìn như cả người lẫn vật vô hại:
- Vậy các ngươi cứ thương lượng đi, ta dẫn đầu là được. Bằng không thì hãy nghe ta, chúng ta giết Bình Ân, rồi hội hợp một chỗ với Tiểu cửu ca, đoạt lấy hai quận Võ Dương và Võ An.
Đề nghị này không thể thực hiện được, hơn nửa thôn làng quận Võ An đã rơi vào tay Trình Danh Chấn, căn bản là không cần người khác giúp đi lấy về nữa. Còn về quận Võ Dương, đó là nơi sớm đã cấu kết với Lý Mật, vừa cưỡng bức vừa tạo phản… khác nào vạch mặt. Hơn nữa, hai bên cũng hợp quân một chỗ, mặc dù Trình Danh Chấn không sợ Ngõa Cương Quân thâu tóm mình thì Vương Đức Nhân lại sợ hắn tính kế. Cho nên không đợi Vương Nhị Mao nói xong, mấy người đã lắc đầu:
- Đứng gấp gáp như vậy, ít nhất cũng phải để cho Trình trại chủ có sự chuẩn bị chứ…
- Chúng ta cũng đừng chậm trễ, ta sẽ ở lại cùng Đức Nhân, Ánh Đăng và Phòng tổng quản đi cùng Nhị Mao huynh đệ đi!
Thời khắc quan trọng, Vương Bá Đương lớn tiếng đề nghị.
Trước khi y gia nhập Ngõa Cương đã từng hoạt động ở vùng Nội Hoàng, địa hình vùng phụ cận cũng khá quen thuộc, cho nên đã chủ động ở lại giúp Vương Đức Nhân cũng là hợp tình hợp lý, đều có lợi cho đối phương. Vương Đức Nhân biết rằng mình đùn đẩy không được, cân nhắc nặng nhẹ một chút rồi cười đồng ý. Phòng Ngạn Tảo sau khi cẩn thận suy xét cũng hiểu được phương án này thỏa đáng hơn, gật đầu trịnh trọng nói:
- Vậy xin nhờ Bá Đương, hai người có thể đứng vững ở đây hay không đối với Ngõa Cương Quân là chuyện vô cùng quan trọng. Bây giờ hôn quân sắp chết, Cửu Đỉnh mất chủ, ta đi trước chuẩn bị một ngày, tương lai sẽ nhiều hơn một phần…
Chưa đợi y nói xong, Vương Nhị Mao và Tạ Ánh Đăng đã cưỡi ngựa đi mất. Mấy trăm tên kỵ binh vốn là của đầm Cự Lộc chỉ cần hô một tiếng là nhất tề đi theo. Phòng Ngạn Tảo bị bụi đường bám đầy mặt sặc đến nỗi không thở được, đành phải dừng kế hoạch, mưu lược cho nghiệp lớn dẫn một hàng binh mã đuổi theo nhanh như chớp, cuốn qua đồng hoang vắng vẻ bát ngát. Chiến kỳ Ngõa Cương Quân giơ lên cao trước đội ngũ.
Hai vạn binh mã không phải là con số nhỏ, để mà giấu được con mắt của quan phủ thì gần như là không thể. Cũng may là hôm trước cái người không có trách nhiệm là Hoàng đế Đại Tùy đã bị người Đột Quyết vây ở quận Nhạn Môn rồi, quan viên từ triều đình đến địa phương đều hỗn loạn. Binh mã dưới trướng của Trương Tu Đà quá ít, chia người ra sẽ buông tha cho núi Ngõa Cương. Cho nên Vương Đức Nhân sẽ đi được một cách thoải mái, vượt qua sông Hoàng Hà thì gần như là không bị ngăn cản gì nữa, sau đó đi về hướng bắc, đi dọc theo mảnh đất không không người ở đi về hướng núi Bác Vọng giữa quận Võ Dương và Cấp Quận.
Tuy vị trí Đông quận chỉ cách Ngõa Cương trại có một con sông Hoàng hà nhưng cảnh vật trước mắt hiện lên hoàn toàn khác. So với lúc khi còn ở núi Hà Nam, giữa cảnh u tối và áp lực, Hà Bắc hương dã lại càng trống trải, đất đai càng bằng phẳng, không khí cũng càng tinh khiết. Có lẽ cảm nhận của người khác sẽ không giống nhưng ít nhất trong mắt của Vương Đức Nhân thì tiền phương xinh đẹp vô cùng. Y không cần lại phải lo lắng đề phòng tính kế có may áo cho người ta hay không, cũng không cần phải nhìn trước ngó sau suy xét xem rốt cuộc là lựa chọn nghe theo lời đề nghị của Từ Mậu Công hay là chấp hành mệnh lệnh của Lý Mật, lại càng không phải nắm chuôi đao vào những thời khắc quan trọng, trong chớp mắt tay sai của mình biến thành cấp dưới của kẻ khác, còn mình thì chỉ còn lại một đống thi thể không đầu.
Đường về sau này tất cả đều là của y, đi đúng hay đi sai đều do y chịu trách nhiệm. Trước đó không đến núi Ngõa Cương trước, y cảm thấy có mất mát gì đó hình như có một cô hồn dã quỷ. Sau khi ở trên núi Ngõa Cương rốt cuộc y cũng phát hiện giấc mộng phong hầu kia không phải là người nào cũng có thể làm được. Đời này của mình chỉ nên làm một Đại vương trên núi, ai là chân mệnh thiên tử ai có thể ngồi đến cuối cùng trên ghế rồng, tốt nhất là không nên có chút quan hệ gì với mình. Ngày nào đó thái bình, mình sẽ giải tán các thủ hạ, mang theo vàng bạc của cải đã cướp được đi làm phú ông, trời không lo đất cũng mặc kệ đó mới là sự tiêu dao chân chính.
Nhưng không phải bây giờ, bây giờ vẫn còn chưa đến lúc rửa tay chậu vàng. Thời loạn còn chưa chấm dứt, trốn ở đâu thì cũng không bằng ở nhà của các huynh đệ mình. Điều càng quan trọng hơn là lúc này y còn cần hao phí rất nhiều khí lực mới có thể nắm được đội quân này trong tay. Lý Mật sắp xếp Vương Bá Đương và Phòng Ngạn Tảo đến cũng không phải là hay. Về phần Từ Mậu Công được cử đến một gã họ Tạ kia lại là một chủ nhân khôn khéo. Bất kì ai trong ba người này y đều không ứng phó được, họ đều cho y thấy sẽ rước lấy cái họa sát thân. Lúc này người duy nhất trong quân khiến y không phải đề phòng hay lo lắng gì đó chính là Vương Nhị Mao, nghe nói anh ta được về nhà thì vui sướng suýt nữa thì nhảy dựng lên. Dọc đường đi hình như duy chỉ có anh ta là không có tâm sự gì mắt sáng lên vui vẻ.
Đơn giản đến mức vui sướng, gần như là thuần khiết, làm cho người ta nhìn thấy cũng không khỏi sinh sự thèm muốn. Trời biết tên Vương Nhị Mao kia làm thế nào mã giữ được sự thuần khiết đến tận bây giờ. Vương Đức Nhân nhớ rõ mình cũng từng có tâm trạng giống như vậy, nhưng là trước lúc y chưa cầm đao. Vì y không đóng nổi tiền thuế bị nha dịch kìm kẹp, về sau đó sự vô âu vô lo không thuộc về y nữa. Dưới trướng ít người thì bị quan phủ đánh dẹp, dưới trướng nhiều người thì lại sợ các huynh đệ không trung thành. Khi gào thét với núi rừng muốn làm một người có công lớn khai quốc, vợ con được hưởng đặc quyền, khi thật sự có cơ hội làm người có công khai quốc thì lại e sợ làm đá cho người khác kê chân.
Không chỉ có một mình y sinh lòng thèm muốn với Vương Nhị Mao, ngay cả trong mắt của đám Phòng Ngạn Tảo, Vương Bá Đương cũng tràn đầy sự ấm áp. Họ đều là người trong giang hồ, không tự chủ được, còn Vương Nhị Mao ở trên giang hồ nhưng tâm không thuộc về giang hồ. Trong lòng anh ta còn có người nhà, bạn bè và huynh đệ của mình.
Người vội về nhà luôn chê mọi người đi chậm. Xuống núi Ngõa Cương, Vương Nhị Mao luôn tục thúc giục mọi người đi nhanh. Bọn họ dưới sự chăm chú để ý của quan viên và quận binh tại địa phương vòng qua Thiền Uyên qua Hoàng Hà và vùng đất đầy khói lửa phía xa xa. Khi qua gò đất đoàn người lại đột nhiên đi chậm lại, để trấn an cảm xúc của Vương Nhị Mao, Phòng Ngạn Tảo cười giải thích với anh ta:
- Khong thể đi về phía trước được rồi, đi nhanh quá, chẳng những người huynh đệ tốt Trình Danh Chấn của ngươi sẽ hiểu lầm chúng ta mà e rằng sẽ làm kinh động đến quan binh Ngụy Quận và Võ Dương. Một khi nảy sinh nghi ngờ họ sẽ ra tay, cả đoàn sẽ tránh khỏi cuộc ác chiến. Lúc này chúng ta vẫn chưa quen cuộc sống nơi đây, khai chiến khó tránh khỏi thua thiệt. Chi bằng tìm chỗ nghỉ chân trước rồi sau đó từ từ liên lạc với Cửu đương gia!
- Quận Võ Dương ngoài Ngụy Trưng ra thì những người khác không cần phải sợ!
Vương Nhị Mao từng thắng trận một lần, trong lòng cảm thấy mạnh lên nhiều:
- Quan binh Ngụy Quận cũng chỉ có thế. Năm ngoái chúng ta bao vây thành Phũ Dương lúc tiêu diệt Phùng Hiếu Từ, chỉ cách có hơn trăm dặm đường mà Thái thú Ngụy Quận cũng không dám phái viện binh. Hiện giờ hơn hai vạn binh mã của chúng ta đến tận cửa, không định tìm y gây phiền nhưng y đã trốn sâu trong nhà thắp hương rồi, sợ chạy ra ngoài sẽ bị chúng ta tiêu diệt.
- Vương huynh đệ nhớ nhà nóng ruột đương nhiên là hai chân bước nhanh, nhưng các huynh đệ khác thì không thể. Đánh liên tiếp hơn nửa tháng ở núi Ngõa Cương rồi lại vượt qua sông Hoàng Hà, chưa hề được nghỉ rồi!
Vương Đức Nhân cũng không muốn đi nữa, cười tiếp lời cho Phòng Ngạn Tảo.
Xa về phía bắc là Nội Hoàng, núi Bác Vọng ở giữa Nội Hoàng và Bác Vọng, địa hình có hơi hiểm trở, thích hợp nhất là tìm chỗ trú binh. Theo tính toán của Lý Mật và Từ Mậu Công trước đó, đội quân của Vương Đức Nhân phải giống như một cây chêm, uy hiếp cả ba quận Võ Dương, Cấp và Ngụy. Cho nên, Tạ Ánh Đăng cũng đồng ý với cách của Vương Đức Nhân, y vỗ vai Vương Nhị Mao cười nói:
- Dù sao thì dọc đường cũng không ai dám dừng, hay là ngươi mang theo một ít huynh đệ về tìm Trình trại chủ trước. Hai người cách xa đã lâu nỗi khổ này còn có người thứ hai hiểu được sao? Có ngươi đi chào hỏi trước, lúc chúng ta đến cũng không quá mạo muội!
Đúng là Vương Nhị Mao chỉ đợi những lời này, anh ta lập tức lên tiếng cười nói:
- Cũng được, ta và Tiểu cửu ca tốt lâu không gặp, không biết bây giờ hắn thế nào rồi. Ta đi trước, để hắn chuẩn bị rượu thịt, đón mọi người đến bất cứ lúc nào!
- Đến đó rồi, lúc đó tiểu tử nhà ngươi đừng có trở mặt mà đuổi bọn ta đi là tốt rồi!
Tạ Ánh Đăng và Vương Nhị Mao cũng có chút thân tình, biến chưởng thành quyền, đập mạnh vào gã, cười nói.
- Sao lại thế được, không chào đón ai còn được chứ không thể không chào đón tiểu Tạ người!
Vương Nhị Mao nhìn xung quanh rồi cười ha hả đáp lại. Những ngày anh ta ở núi Ngõa Cương, phần lớn thời gian đều ở trong doanh trại với các hào kiệt, cũng rất thân thiết với đám người Đơn Hùng Tín, Từ Mậu Công, Trình Tiết Tri. Mà Lý Mật rất không thích chiêu mộ những anh hùng hảo hán Tam Sơn Ngũ Nhạc. Tạ Ánh Đăng nghe ra lời anh ta nói có hàm ý khác, nháy mắt mấy cái thì ngầm hiểu. Còn Phòng Ngạn Tảo lại không nghĩ vậy, lúc thấy Vương Nhị Mao chuẩn bị chia tay mọi người liền cười đề nghị:
- Chi bằng ta cùng Bá Đương đi luôn. Đức Nhân ở bên này có Tạ huynh đệ giúp cũng đủ rồi. Đã lâu không gặp Trình đương gia, cũng không biết hắn còn nhận ra ta không.
- Sao dám không nhận ra ngươi chứ?
Vương Nhị Mao cười thản nhiên đáp lễ. Gã muốn nói để Phòng Ngạn Tảo rút đi trước, tránh đến sinh sự với Trình Danh Chấn. Nhưng Vương Đức Nhân lại ước gì Phòng Ngạo Tảo đi mau, chiếm trước một bước, lớn tiếng đề nghị:
- Ừ, một mình Vương huynh quay về có vẻ như Ngõa Cương chúng ta không thành ý lắm. Dù sao, Phòng tổng quản cũng nên tự thân xuất mã mới đúng. Nếu sợ trên đường không an toàn thì Bá Đương và Ánh Đăng cũng có thể đi cùng, bốn người các ngươi kết bạn thì cả Hà Bắc cũng không ai ngăn cản được.
Phòng Ngạn Tảo sao có thể đồng ý với Vương Đức Nhân dễ dàng như thế được, y cười khoát tay bình tĩnh ôn hòa nói:
- Hãy để Ánh Đăng ở lại giúp ngươi đi. Ngươi mới đến chưa quen cuộc sống ở đây. Nhiều người giúp cho chắc. Ngộ nhỡ có gặp bất chắc gì Ánh Đăng giỏi võ nghệ còn quay về Ngõa Cương kêu viện binh được. Nếu không, một mình ngươi ở chỗ này, mặc dù chúng ta yên tâm nhưng Mật Công biết cũng sẽ không hay.
Cả một đống tiểu hồ ly mỗi kẻ đều có toan tính riêng, miệng thì nói khách sáo nhưng trong lòng lại có có những chủ ý không để lộ ra. Vương Nhị Mao lúc này đã khác với Vương Nhị Mao trước kia khi chưa nhìn thấy gì, anh ta đi guốc trong bụng mọi người, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười nhìn như cả người lẫn vật vô hại:
- Vậy các ngươi cứ thương lượng đi, ta dẫn đầu là được. Bằng không thì hãy nghe ta, chúng ta giết Bình Ân, rồi hội hợp một chỗ với Tiểu cửu ca, đoạt lấy hai quận Võ Dương và Võ An.
Đề nghị này không thể thực hiện được, hơn nửa thôn làng quận Võ An đã rơi vào tay Trình Danh Chấn, căn bản là không cần người khác giúp đi lấy về nữa. Còn về quận Võ Dương, đó là nơi sớm đã cấu kết với Lý Mật, vừa cưỡng bức vừa tạo phản… khác nào vạch mặt. Hơn nữa, hai bên cũng hợp quân một chỗ, mặc dù Trình Danh Chấn không sợ Ngõa Cương Quân thâu tóm mình thì Vương Đức Nhân lại sợ hắn tính kế. Cho nên không đợi Vương Nhị Mao nói xong, mấy người đã lắc đầu:
- Đứng gấp gáp như vậy, ít nhất cũng phải để cho Trình trại chủ có sự chuẩn bị chứ…
- Chúng ta cũng đừng chậm trễ, ta sẽ ở lại cùng Đức Nhân, Ánh Đăng và Phòng tổng quản đi cùng Nhị Mao huynh đệ đi!
Thời khắc quan trọng, Vương Bá Đương lớn tiếng đề nghị.
Trước khi y gia nhập Ngõa Cương đã từng hoạt động ở vùng Nội Hoàng, địa hình vùng phụ cận cũng khá quen thuộc, cho nên đã chủ động ở lại giúp Vương Đức Nhân cũng là hợp tình hợp lý, đều có lợi cho đối phương. Vương Đức Nhân biết rằng mình đùn đẩy không được, cân nhắc nặng nhẹ một chút rồi cười đồng ý. Phòng Ngạn Tảo sau khi cẩn thận suy xét cũng hiểu được phương án này thỏa đáng hơn, gật đầu trịnh trọng nói:
- Vậy xin nhờ Bá Đương, hai người có thể đứng vững ở đây hay không đối với Ngõa Cương Quân là chuyện vô cùng quan trọng. Bây giờ hôn quân sắp chết, Cửu Đỉnh mất chủ, ta đi trước chuẩn bị một ngày, tương lai sẽ nhiều hơn một phần…
Chưa đợi y nói xong, Vương Nhị Mao và Tạ Ánh Đăng đã cưỡi ngựa đi mất. Mấy trăm tên kỵ binh vốn là của đầm Cự Lộc chỉ cần hô một tiếng là nhất tề đi theo. Phòng Ngạn Tảo bị bụi đường bám đầy mặt sặc đến nỗi không thở được, đành phải dừng kế hoạch, mưu lược cho nghiệp lớn dẫn một hàng binh mã đuổi theo nhanh như chớp, cuốn qua đồng hoang vắng vẻ bát ngát. Chiến kỳ Ngõa Cương Quân giơ lên cao trước đội ngũ.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận