Khai Quốc Công Tặc
Chương 67: Đông Môn (19)
Chương 67: Đông Môn (19)
- Ngươi không muốn sống nữa sao! Cút trở về cho ta!
Trình Danh Chấn nhíu mày, hung hăng đẩy Vương Nhị Mao một cái, dùng thanh âm cực thấp ra lệnh. Hắn lần này chủ động xin đi sứ giết giặc, lúc vừa đi trong đầu đã không có ý niệm trở về. Nếu đàm phán không được, liền muốn noi theo gương Kinh Kha ngày xưa. Đến lúc đó Vương Nhị Mao không biết võ nghệ đã không thể giúp được việc gì thì chớ, ngược lại nếu không đủ bình tĩnh sẽ để đối phương nhìn ra sơ hở.
- Tiểu Cửu ca, lần này ta cam đoan không hề sợ chết!
Vương Nhị Mao vẻ mặt tủi thân, giơ tay thề với trời.
- Đêm qua đệ đã có lỗi với huynh một lần rồi, hôm nay tuyệt sẽ không tiếp tục có lỗi với huynh nữa. Để đệ cùng đi với huynh, hai chúng ta cùng sinh cùng tử!
- Hoàn toàn không liên quan chuyện tối ngày hôm qua!
Trình Danh Chấn gấp đến độ dậm chân, muốn hô huynh đệ trên thành mang sợi dây xuống kéo Nhị Mao lên, ngẩng đầu, lại phát hiện miệng hàng rào trên tường tàn đã bị Đổng Chủ Bộ dẫn theo chúng Hương Dũng lấp lại. Nhân tính như vậy, hắn đành phải bất đắc dĩ cười cười, thấp giọng ra lệnh:
- Ngươi muốn đi cũng có thể, từ bây giờ về sau, hết thảy đều phải xem ánh mắt ta làm việc. Không cho ngươi đấu võ mồm, cũng không cãi làm chung quanh tán loạn!
- Đó là đương nhiên. Đệ khẳng định nghe lời huynh, huynh đệ chúng ta đồng tâm!
Vương Nhị Mao vội vàng gật đầu.
- Đi thôi, các huynh đệ đều đang nhìn đấy!
Hai người thiếu niên mở hai chân rộng ra đi, bước qua một loạt các thi thể nằm ngang dọc. Trong thi thể có lão nhân, có bé con, còn có người nhìn không ra tuổi đấy, trên mặt tiều tụy được chừng sáu mươi tuổi, thể cốt nhưng căn bản chưa kịp nẩy nở, gầy lăng lăng xương sườn xuống, bụng trương phồng lên. Gần như mỗi cái bụng đều có vài con quạ đen vây quanh, nghe thấy có bước chân người, bầy quạ đen vuốt cánh bay lên, bay tán loạn trên đỉnh đầu tối như mực.
- Chết đi, chết đi!
Tiếng kêu của chúng thét lên chói tai, hướng về phía hai người thiếu niên nguyền rủa. Trình Danh Chấn rút hoành đao bên hông hướng lên bầu trời quơ quơ, ánh đaosáng như tuyết hóa thành một đạo thiểm điện, làm bầy quạ đen sợ tới mức bỏ chạy toán loạn bốn phía.
- Tiểu Cửu Ca, cây đao này đúng là không tồi!
Vương Nhị Mao hâm mộ nói, ánh mắt hướng vào những thi thể băn khoăn tìm kiếm một chút, muốn tìm một cái gì đấy làm binh khí. Gã rất nhanh chóng thất vọng, người dưới trướng của Trương Kim Xưng không có thói quen mai táng đồng bọn, nhưng lại có thểnhặt tất cả những vật dụng của người chết, bao gồm binh khí và giầy.
- Mau một chút, đao này cho ngươi!
Trình Danh Chấn đem hoành đao bỏ vào trong vỏ giao cho Vương Nhị Mao.
- Huyện lệnh đại nhân tìm đến, ngươi dùng để đối phó!
- Tiểu Cửu ca, vậy còn huynh?
Vương Nhị Mao do dự tiếp nhận hoành đao, thấp giọng truy vấn
- Ta không dùng đao, ngược lại sẽ an toàn hơn!
Trình Danh Chấn cười trả lời.
- Bọn họ chắc chắn sẽ không để cho ta cầm đao vào gặp Trương Kim Xưng. Xung quanh có mười vạn người, mỗi người một ngụm nước miếng cũng đủ làm chúng ta chết đuối rồi, đao ngược lại chưa chắc phát huy tác dụng tốt nhất!
- Vậy cũng đúng!
Vương Nhị Mao giọng ồm ồm đáp lại. Bị một bầy quạ đen đang mổ ruột tử thi bay ra vấp phải, thiếu chút nữa té ngã.
Gã dùng vỏ đao chống trên mặt đất một chút, rất nhanh đứng vững. Quay đầu chán ghét nhìn những tử thi trên mặt đất, hung hăng nhổ nước miếng, thấp giọng nói thầm,
- Hừ, người chết cũng theo ta không qua được. Ta liền cho các ngươi nhìn, ta đây không phải là người hèn nhát!
- Ngươi không phải là người hèn nhát!
Trình Danh Chấn nghe được lời nói thầm của gã, giơ tay giật Nhị Mao một cái, lớn tiếng tuyên bố. Hắn vừa nhanh nhanh chóng nhìn thoáng qua phía nam tường thành, ở hàng rào đã không thấy Lâm Huyện lệnh va bóng dáng mọi người đâu. Chỉ có mấy cây chùm tua điêu linh ở trên cây thương, trên mũi thương phản chiếu ra nhiều điểm hàn quang.
Đối với vẻ lạnh lẽo trên tường thành, sơn tặc ngoài thành ngược lại có vẻ "Nhiệt tình" rất nhiều. Hai người thiếu niên mới từ đám thi thể ngổn ngang bước ra, binh tuần doanh lâu la đã giơ đao thương tiến lên "Hoan nghênh". Nhìn thấy ra khỏi thành chỉ có hai người, hơn nữa lại là hai đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, đám lâu la "Nhiệt tình" lập tức nghiêm túc, thu hồi binh khí, trừng mắt hướng hai người thiếu niên quát:
- Hai người các ngươi là đang làm gì? Đừng có đến gần, nếu không chúng ta sẽ bắt các ngươi làm tù binh!
- Chúng ta là sứ giả đấy!
Vương Nhị Mao sợ tới mức vội vàng giơ hoành đao trong tay lên, run rẩy trả lời.
- Sứ giả?
Nhóm binh lính lâu la nghe được tin mới thấy sửng sốt, sau đó phát ra một tràng cười lớn.
- Ngươi con mẹ nó đây có phải là hai nước giao chiến đâu? Cút ra bên cạnh đi chơi! Nơi này chúng ta chỉ lấy tù binh, không thu sứ giả!
- Chúng ta đến chính là đàm phán việc đầu hàng đấy.
Trình Danh Chấn nhanh chóng tiến lên một bước, mặt cầu khẩn cười giải thích.
- Đầu hàng thì mở cửa thành. Phái hai người các ngươi tới làm gì?
Có một tên cao hơn bả vai Trình Danh Chấn lớn tiếng quát hỏi.
- Không phải sợ làm dân chúng trong thành sợ hãi sao? Hơn nữa chuyện lớn như vậy, dù sao hai bên cũng cần thương lượng một chút, để đưa ra trình tự thực hiện!
Trình Danh Chấn không cần suy nghĩ, liền trả lời.
- Nói linh tinh bước đi gì chứ!
Nhóm lâu la lớn tiếng quát mắng, nếu cầm binh khí có lẽ đã đánh vào mặt Trình Danh Chấn và Vương Nhị Mao rồi.
- Mở cửa thành ra, trở về nói với tên cẩu quan, đem lúa trong nhà kho mở ra. Đem mấy tên sáng nay chống cự giao ra để bọn ta mổ bụng, bọn ta sẽ tạm tha cho gã! Bằng không, các ông đây chém một đao, cam đoan khiến gã không kịp hối hận!
- Kho lúa và phủ kho đã sớm mở ra. Bên trong có bao nhiêu thứ đều đã liệt kê ra hết. Các ngươi nhiều người như vậy, khó tránh khỏi sẽ hỗn loạn đúng không? Cho nên Huyện lệnh đại nhân trước hết để cho ta đến báo với Trương Đại Vương một chút, cũng không muốn chư vị sau khi vào thành phát hiện thứ gì ngắn, thiếu, lại lấy đầu của Huyện lệnh đại nhân ta xuống!
Trình Danh Chấn đã quyết dù sao bất cứ giá nào rồi, nên miệng lưỡi bắt đầu trơn tru:
- Danh sách đã ở trên người ta, trong thành lương thực hàng hóa tiền của bất cứ lúc nào có thể chở tới đây! Kính nhờ các vị tiền bối hỗ trợ thông báo một tiếng. Đã nói Binh Tào huyện Quán ĐàoTrình Danh Chấn phụng mệnh Huyện lệnh đại nhân, đến thương lượng việc đầu hàng!
- Ha ha ha ha!
Đám binh lính lâu la lại phát ra một trận cười lớn. Bọn họ đã từng gặp những người quan binh có da mặt dày, nhưng chưa từng thấy ai có da mặt dày như người của thành Quán Đào đấy. Cái gì mà đưa trước danh sách, rõ ràng là muốn cùng Trương Đại Vương cò kè mặc cả. Người thiếu niên này còn nói năng với lý lẽ rất hùng hồn, dường như sợ không ai nhìn ra lòng nhỏ mọn của Huyện lệnh nhà hắn vậy.
Vương Nhị Mao vừa tức lại vừa sợ, mặt mày sớm đã trở nên trắng bệch. Gã không thể nào khống chế được sự sợ hãi đang trào lên trong đáy lòn, khiến toàn thân gã run lẩy bẩy. Nhưng gã vẫn nhất quyết không lui lại, kiên trì ở bên cạnh người bằng hữu. Giống như ở trên người đối phương cất giấu vô số báu vật, thà chọn chết chứ không chịu từ bỏ.
- Ha hả, ha hả!
Trình Danh Chấn phát giác Nhị Mao không ổn, vừa đưa gã ra sau lưng vừa cười ngây ngô với đám lâu la.
- Ha hả, ha hả, ha hả ha hả!
Vương Nhị Mao máy móc nhắm mắt cười theo người bạn tốt. Sau khi cười vài tiếng, gã phát hiện giả ngu cũng không phải là chuyện rất khó khăn gì, ít nhất có thể làm cho mình tạm thời cảm giác thoải mái một ít. Vì thế cười đến càng thông thuận, cười đến chảy cả nước mắt.
Hai đứa trẻ ranh một gan lớn khờ ngốc, tên kia nhát gan hèn nhát, đối mặt với địch thủ như vậy, đám binh lính lâu la chẳng thèm thể hiện uy phong. Cười trong chốc lát, đội tiểu mục cầm đầu lau nước mắt vì cười ra, lắc đầu nói:
- Huyện Lệnh nhà ngươi thật có bản lĩnh, có thể nghĩ ra việc mang hai đứa trẻ ra dò đường! Theo ta đến cửa doanh trại chờ, ta thay ngươi đi báo với Trương Đại Vương. Tuy nhiên Đại vương có gặp ngươi hay không, ta cũng không thể cam đoan!
- Không sao, không sao. Chỉ cần chuyển lời của ta, là ta có thể thay Huyện lệnh đại nhân báo cáo công việc!
Trình Danh Chấn "Mừng rỡ", từ trong túi tiền lấy ra một đồng tiền, không hề cố kỵ nhét vào tay tiểu đầu mục.
- Đây là một chút lòng thành, các vị đại ca cầm mua rượu uống không say, mua cơm ăn không no, nhưng là tâm ý của ta. Ngày sau chúng ta cùng ở trong thành, các vị cứ việc đến nhà của ta uống rượu. Rượu của huyện Quán Đào chúng ta, thật ra cũng rất nổi tiếng!
- Mua rượu không, không say, mua cơm không, không no!
Vương Nhị Mao vừa run rẩy, vừa nói như vẹt.
- Đi đi, đừng đưa tiền để mua chuộc ta, nếubị Trương Đại Vương biết, thì ta đây không tránh khỏi bị đòn đâu!
Tiểu lâu la đầu mục dùng sức đưa tay đẩy, lớn tiếng quát lớn.
- Ta cần tiền, sẽ tự mình vào trong thành lấy. Không khiến ngươi phải đưa cho ta. Nhanh lên, đem binh khí giao ra đây, ở bên trong doanh trại không được nhìn đông nhìn tây, cẩn thận bị mang đi khoét mắt đấy!
- Không nghĩ tới các vị đại ca không lấy tiền, quả thực là liêm chính như Huyện lệnh ta vậy!
Trình Danh Chấn ngượng ngùng thu tay về, gãi cổ đáp lại.
Câu tâng bốc này không thành công, vài tên lâu la vừa nghe xong, lập tức lớn tiếng phản bác lại,
- Huyện lệnh nhà ngươi mà thanh liêm ư. Còn thiếu nướckhông đào hết thổ địa nhà cửa ra đấy! Nếu làm quan thanh liêm ta cũng không cần tạo phản, mẹ nó, cái mặt của bọn họ, chỉ có thể lừa được hai đứa trẻ các ngươi thôi!
- Cái đó, cái đó có thể ngươi nói sai rồi, ta.. Huyện lệnh nhà ta chưa bao giờ làm bộ làm dạng! Mỗi, mỗi lần ông ta nhận tiền, đều có sổ sách ghi lại!
Vương Nhị Mao cuối cùng cũng khống chế được một chút sợ hãi, rụt rè nói.
Việc này cũng không oan uổng cho các vị quan huyện Quán Đào, đến ngay cả Trình Tiểu Cửu ngồi chưa nóng ghế chức Binh Tào, trong nửa tháng đã kiếm được số tiền mà trong nữa năm hắn nghĩ cũng không lấy đâu ra. Chẳng qua ở trong thành Vương Nhị Mao cũng không dám nói lộ ra, giờ phút này bị sợ váng đầu, nói cái gì cũng không suy nghĩ.
Nhưng với nhóm binh lính lâu la nghe được, cảm thấy hai người thiếu niên không thể uy hiếp. Bọn họ cười ha hả mà vây hai người xúm lại ở bên trong, vừa đi về phía quaanh doanh, vừa chế giễu hai thiếu niên, lấy hai người bọn họ làm trò cười.
- Hưởng qua nữ nhân chưa? Chàng thiếu niên trẻ?
- Không có? Nhà ta nghèo, không lấy nổi thê tử. Trình ca hắn đã đính hôn, nhạc phụ đại nhân lại chê sính lễ ít, không chịu để con gái xuất giá!
Lời nói của Vương Nhị Mao dần dần bắt đầu lưu loát, mỗi câu đều làm mọi người vui vẻ.
- Mẹ nó, cái đó mà gọi là nhạc phụ. Rõ ràng là một tên buôn người! Đừng để ý đến gã, bao giờ phá thành ta dẫn ngươi đến cửa bọn họ đòi người. Dám sĩ diện, đánh hắn trước bắt gọi ông nội rồi nói sau!
Đám lâu la giống như thân quen với Trình Danh Chấn, cười nói bày ra mưu ma chước quỷ thay người thiếu niên.
- Không thể thế được! Thê tử của hắn nhất định phải ở cùng hắn làm!
- Đồ vô dụng, nữ nhân còn không đánh không được. Cứ lấy bàn tay đánh vào mông vài cái, cam đoan cô ta sẽ ngoan ngoãn với ngươi ngay!
- Vậy, vậy…
Vương Nhị Mao ha hả ngây ngô cười, không biết nói gì với với đám lâu la. Về nữ nhân, gã chỉ có một cách nghĩ mơ hồ, đó lànữ nhân của mình là cần phải cẩn thận che chở, sẽ không để nàng chảy nước mắt ở trước mặt mình, còn mình cũng sẽ không khiến nàng bị nửa phần tổn thương.
- Nhưng nàng sẽ nhận sự bảo hộ của ta sao?
Trong giây lát, trước mắt Vương Nhị Mao lại hiện lên hình bóng kia, vĩnh viễn xa không thể chạm, vĩnh viễn cao cao không thể với, trừ phi... Một ý điên cuồng hiện lên trong đầu gã, ngọn lửa giống như không bị khống chế lan tràn, lan tràn...
- Ngươi không muốn sống nữa sao! Cút trở về cho ta!
Trình Danh Chấn nhíu mày, hung hăng đẩy Vương Nhị Mao một cái, dùng thanh âm cực thấp ra lệnh. Hắn lần này chủ động xin đi sứ giết giặc, lúc vừa đi trong đầu đã không có ý niệm trở về. Nếu đàm phán không được, liền muốn noi theo gương Kinh Kha ngày xưa. Đến lúc đó Vương Nhị Mao không biết võ nghệ đã không thể giúp được việc gì thì chớ, ngược lại nếu không đủ bình tĩnh sẽ để đối phương nhìn ra sơ hở.
- Tiểu Cửu ca, lần này ta cam đoan không hề sợ chết!
Vương Nhị Mao vẻ mặt tủi thân, giơ tay thề với trời.
- Đêm qua đệ đã có lỗi với huynh một lần rồi, hôm nay tuyệt sẽ không tiếp tục có lỗi với huynh nữa. Để đệ cùng đi với huynh, hai chúng ta cùng sinh cùng tử!
- Hoàn toàn không liên quan chuyện tối ngày hôm qua!
Trình Danh Chấn gấp đến độ dậm chân, muốn hô huynh đệ trên thành mang sợi dây xuống kéo Nhị Mao lên, ngẩng đầu, lại phát hiện miệng hàng rào trên tường tàn đã bị Đổng Chủ Bộ dẫn theo chúng Hương Dũng lấp lại. Nhân tính như vậy, hắn đành phải bất đắc dĩ cười cười, thấp giọng ra lệnh:
- Ngươi muốn đi cũng có thể, từ bây giờ về sau, hết thảy đều phải xem ánh mắt ta làm việc. Không cho ngươi đấu võ mồm, cũng không cãi làm chung quanh tán loạn!
- Đó là đương nhiên. Đệ khẳng định nghe lời huynh, huynh đệ chúng ta đồng tâm!
Vương Nhị Mao vội vàng gật đầu.
- Đi thôi, các huynh đệ đều đang nhìn đấy!
Hai người thiếu niên mở hai chân rộng ra đi, bước qua một loạt các thi thể nằm ngang dọc. Trong thi thể có lão nhân, có bé con, còn có người nhìn không ra tuổi đấy, trên mặt tiều tụy được chừng sáu mươi tuổi, thể cốt nhưng căn bản chưa kịp nẩy nở, gầy lăng lăng xương sườn xuống, bụng trương phồng lên. Gần như mỗi cái bụng đều có vài con quạ đen vây quanh, nghe thấy có bước chân người, bầy quạ đen vuốt cánh bay lên, bay tán loạn trên đỉnh đầu tối như mực.
- Chết đi, chết đi!
Tiếng kêu của chúng thét lên chói tai, hướng về phía hai người thiếu niên nguyền rủa. Trình Danh Chấn rút hoành đao bên hông hướng lên bầu trời quơ quơ, ánh đaosáng như tuyết hóa thành một đạo thiểm điện, làm bầy quạ đen sợ tới mức bỏ chạy toán loạn bốn phía.
- Tiểu Cửu Ca, cây đao này đúng là không tồi!
Vương Nhị Mao hâm mộ nói, ánh mắt hướng vào những thi thể băn khoăn tìm kiếm một chút, muốn tìm một cái gì đấy làm binh khí. Gã rất nhanh chóng thất vọng, người dưới trướng của Trương Kim Xưng không có thói quen mai táng đồng bọn, nhưng lại có thểnhặt tất cả những vật dụng của người chết, bao gồm binh khí và giầy.
- Mau một chút, đao này cho ngươi!
Trình Danh Chấn đem hoành đao bỏ vào trong vỏ giao cho Vương Nhị Mao.
- Huyện lệnh đại nhân tìm đến, ngươi dùng để đối phó!
- Tiểu Cửu ca, vậy còn huynh?
Vương Nhị Mao do dự tiếp nhận hoành đao, thấp giọng truy vấn
- Ta không dùng đao, ngược lại sẽ an toàn hơn!
Trình Danh Chấn cười trả lời.
- Bọn họ chắc chắn sẽ không để cho ta cầm đao vào gặp Trương Kim Xưng. Xung quanh có mười vạn người, mỗi người một ngụm nước miếng cũng đủ làm chúng ta chết đuối rồi, đao ngược lại chưa chắc phát huy tác dụng tốt nhất!
- Vậy cũng đúng!
Vương Nhị Mao giọng ồm ồm đáp lại. Bị một bầy quạ đen đang mổ ruột tử thi bay ra vấp phải, thiếu chút nữa té ngã.
Gã dùng vỏ đao chống trên mặt đất một chút, rất nhanh đứng vững. Quay đầu chán ghét nhìn những tử thi trên mặt đất, hung hăng nhổ nước miếng, thấp giọng nói thầm,
- Hừ, người chết cũng theo ta không qua được. Ta liền cho các ngươi nhìn, ta đây không phải là người hèn nhát!
- Ngươi không phải là người hèn nhát!
Trình Danh Chấn nghe được lời nói thầm của gã, giơ tay giật Nhị Mao một cái, lớn tiếng tuyên bố. Hắn vừa nhanh nhanh chóng nhìn thoáng qua phía nam tường thành, ở hàng rào đã không thấy Lâm Huyện lệnh va bóng dáng mọi người đâu. Chỉ có mấy cây chùm tua điêu linh ở trên cây thương, trên mũi thương phản chiếu ra nhiều điểm hàn quang.
Đối với vẻ lạnh lẽo trên tường thành, sơn tặc ngoài thành ngược lại có vẻ "Nhiệt tình" rất nhiều. Hai người thiếu niên mới từ đám thi thể ngổn ngang bước ra, binh tuần doanh lâu la đã giơ đao thương tiến lên "Hoan nghênh". Nhìn thấy ra khỏi thành chỉ có hai người, hơn nữa lại là hai đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, đám lâu la "Nhiệt tình" lập tức nghiêm túc, thu hồi binh khí, trừng mắt hướng hai người thiếu niên quát:
- Hai người các ngươi là đang làm gì? Đừng có đến gần, nếu không chúng ta sẽ bắt các ngươi làm tù binh!
- Chúng ta là sứ giả đấy!
Vương Nhị Mao sợ tới mức vội vàng giơ hoành đao trong tay lên, run rẩy trả lời.
- Sứ giả?
Nhóm binh lính lâu la nghe được tin mới thấy sửng sốt, sau đó phát ra một tràng cười lớn.
- Ngươi con mẹ nó đây có phải là hai nước giao chiến đâu? Cút ra bên cạnh đi chơi! Nơi này chúng ta chỉ lấy tù binh, không thu sứ giả!
- Chúng ta đến chính là đàm phán việc đầu hàng đấy.
Trình Danh Chấn nhanh chóng tiến lên một bước, mặt cầu khẩn cười giải thích.
- Đầu hàng thì mở cửa thành. Phái hai người các ngươi tới làm gì?
Có một tên cao hơn bả vai Trình Danh Chấn lớn tiếng quát hỏi.
- Không phải sợ làm dân chúng trong thành sợ hãi sao? Hơn nữa chuyện lớn như vậy, dù sao hai bên cũng cần thương lượng một chút, để đưa ra trình tự thực hiện!
Trình Danh Chấn không cần suy nghĩ, liền trả lời.
- Nói linh tinh bước đi gì chứ!
Nhóm lâu la lớn tiếng quát mắng, nếu cầm binh khí có lẽ đã đánh vào mặt Trình Danh Chấn và Vương Nhị Mao rồi.
- Mở cửa thành ra, trở về nói với tên cẩu quan, đem lúa trong nhà kho mở ra. Đem mấy tên sáng nay chống cự giao ra để bọn ta mổ bụng, bọn ta sẽ tạm tha cho gã! Bằng không, các ông đây chém một đao, cam đoan khiến gã không kịp hối hận!
- Kho lúa và phủ kho đã sớm mở ra. Bên trong có bao nhiêu thứ đều đã liệt kê ra hết. Các ngươi nhiều người như vậy, khó tránh khỏi sẽ hỗn loạn đúng không? Cho nên Huyện lệnh đại nhân trước hết để cho ta đến báo với Trương Đại Vương một chút, cũng không muốn chư vị sau khi vào thành phát hiện thứ gì ngắn, thiếu, lại lấy đầu của Huyện lệnh đại nhân ta xuống!
Trình Danh Chấn đã quyết dù sao bất cứ giá nào rồi, nên miệng lưỡi bắt đầu trơn tru:
- Danh sách đã ở trên người ta, trong thành lương thực hàng hóa tiền của bất cứ lúc nào có thể chở tới đây! Kính nhờ các vị tiền bối hỗ trợ thông báo một tiếng. Đã nói Binh Tào huyện Quán ĐàoTrình Danh Chấn phụng mệnh Huyện lệnh đại nhân, đến thương lượng việc đầu hàng!
- Ha ha ha ha!
Đám binh lính lâu la lại phát ra một trận cười lớn. Bọn họ đã từng gặp những người quan binh có da mặt dày, nhưng chưa từng thấy ai có da mặt dày như người của thành Quán Đào đấy. Cái gì mà đưa trước danh sách, rõ ràng là muốn cùng Trương Đại Vương cò kè mặc cả. Người thiếu niên này còn nói năng với lý lẽ rất hùng hồn, dường như sợ không ai nhìn ra lòng nhỏ mọn của Huyện lệnh nhà hắn vậy.
Vương Nhị Mao vừa tức lại vừa sợ, mặt mày sớm đã trở nên trắng bệch. Gã không thể nào khống chế được sự sợ hãi đang trào lên trong đáy lòn, khiến toàn thân gã run lẩy bẩy. Nhưng gã vẫn nhất quyết không lui lại, kiên trì ở bên cạnh người bằng hữu. Giống như ở trên người đối phương cất giấu vô số báu vật, thà chọn chết chứ không chịu từ bỏ.
- Ha hả, ha hả!
Trình Danh Chấn phát giác Nhị Mao không ổn, vừa đưa gã ra sau lưng vừa cười ngây ngô với đám lâu la.
- Ha hả, ha hả, ha hả ha hả!
Vương Nhị Mao máy móc nhắm mắt cười theo người bạn tốt. Sau khi cười vài tiếng, gã phát hiện giả ngu cũng không phải là chuyện rất khó khăn gì, ít nhất có thể làm cho mình tạm thời cảm giác thoải mái một ít. Vì thế cười đến càng thông thuận, cười đến chảy cả nước mắt.
Hai đứa trẻ ranh một gan lớn khờ ngốc, tên kia nhát gan hèn nhát, đối mặt với địch thủ như vậy, đám binh lính lâu la chẳng thèm thể hiện uy phong. Cười trong chốc lát, đội tiểu mục cầm đầu lau nước mắt vì cười ra, lắc đầu nói:
- Huyện Lệnh nhà ngươi thật có bản lĩnh, có thể nghĩ ra việc mang hai đứa trẻ ra dò đường! Theo ta đến cửa doanh trại chờ, ta thay ngươi đi báo với Trương Đại Vương. Tuy nhiên Đại vương có gặp ngươi hay không, ta cũng không thể cam đoan!
- Không sao, không sao. Chỉ cần chuyển lời của ta, là ta có thể thay Huyện lệnh đại nhân báo cáo công việc!
Trình Danh Chấn "Mừng rỡ", từ trong túi tiền lấy ra một đồng tiền, không hề cố kỵ nhét vào tay tiểu đầu mục.
- Đây là một chút lòng thành, các vị đại ca cầm mua rượu uống không say, mua cơm ăn không no, nhưng là tâm ý của ta. Ngày sau chúng ta cùng ở trong thành, các vị cứ việc đến nhà của ta uống rượu. Rượu của huyện Quán Đào chúng ta, thật ra cũng rất nổi tiếng!
- Mua rượu không, không say, mua cơm không, không no!
Vương Nhị Mao vừa run rẩy, vừa nói như vẹt.
- Đi đi, đừng đưa tiền để mua chuộc ta, nếubị Trương Đại Vương biết, thì ta đây không tránh khỏi bị đòn đâu!
Tiểu lâu la đầu mục dùng sức đưa tay đẩy, lớn tiếng quát lớn.
- Ta cần tiền, sẽ tự mình vào trong thành lấy. Không khiến ngươi phải đưa cho ta. Nhanh lên, đem binh khí giao ra đây, ở bên trong doanh trại không được nhìn đông nhìn tây, cẩn thận bị mang đi khoét mắt đấy!
- Không nghĩ tới các vị đại ca không lấy tiền, quả thực là liêm chính như Huyện lệnh ta vậy!
Trình Danh Chấn ngượng ngùng thu tay về, gãi cổ đáp lại.
Câu tâng bốc này không thành công, vài tên lâu la vừa nghe xong, lập tức lớn tiếng phản bác lại,
- Huyện lệnh nhà ngươi mà thanh liêm ư. Còn thiếu nướckhông đào hết thổ địa nhà cửa ra đấy! Nếu làm quan thanh liêm ta cũng không cần tạo phản, mẹ nó, cái mặt của bọn họ, chỉ có thể lừa được hai đứa trẻ các ngươi thôi!
- Cái đó, cái đó có thể ngươi nói sai rồi, ta.. Huyện lệnh nhà ta chưa bao giờ làm bộ làm dạng! Mỗi, mỗi lần ông ta nhận tiền, đều có sổ sách ghi lại!
Vương Nhị Mao cuối cùng cũng khống chế được một chút sợ hãi, rụt rè nói.
Việc này cũng không oan uổng cho các vị quan huyện Quán Đào, đến ngay cả Trình Tiểu Cửu ngồi chưa nóng ghế chức Binh Tào, trong nửa tháng đã kiếm được số tiền mà trong nữa năm hắn nghĩ cũng không lấy đâu ra. Chẳng qua ở trong thành Vương Nhị Mao cũng không dám nói lộ ra, giờ phút này bị sợ váng đầu, nói cái gì cũng không suy nghĩ.
Nhưng với nhóm binh lính lâu la nghe được, cảm thấy hai người thiếu niên không thể uy hiếp. Bọn họ cười ha hả mà vây hai người xúm lại ở bên trong, vừa đi về phía quaanh doanh, vừa chế giễu hai thiếu niên, lấy hai người bọn họ làm trò cười.
- Hưởng qua nữ nhân chưa? Chàng thiếu niên trẻ?
- Không có? Nhà ta nghèo, không lấy nổi thê tử. Trình ca hắn đã đính hôn, nhạc phụ đại nhân lại chê sính lễ ít, không chịu để con gái xuất giá!
Lời nói của Vương Nhị Mao dần dần bắt đầu lưu loát, mỗi câu đều làm mọi người vui vẻ.
- Mẹ nó, cái đó mà gọi là nhạc phụ. Rõ ràng là một tên buôn người! Đừng để ý đến gã, bao giờ phá thành ta dẫn ngươi đến cửa bọn họ đòi người. Dám sĩ diện, đánh hắn trước bắt gọi ông nội rồi nói sau!
Đám lâu la giống như thân quen với Trình Danh Chấn, cười nói bày ra mưu ma chước quỷ thay người thiếu niên.
- Không thể thế được! Thê tử của hắn nhất định phải ở cùng hắn làm!
- Đồ vô dụng, nữ nhân còn không đánh không được. Cứ lấy bàn tay đánh vào mông vài cái, cam đoan cô ta sẽ ngoan ngoãn với ngươi ngay!
- Vậy, vậy…
Vương Nhị Mao ha hả ngây ngô cười, không biết nói gì với với đám lâu la. Về nữ nhân, gã chỉ có một cách nghĩ mơ hồ, đó lànữ nhân của mình là cần phải cẩn thận che chở, sẽ không để nàng chảy nước mắt ở trước mặt mình, còn mình cũng sẽ không khiến nàng bị nửa phần tổn thương.
- Nhưng nàng sẽ nhận sự bảo hộ của ta sao?
Trong giây lát, trước mắt Vương Nhị Mao lại hiện lên hình bóng kia, vĩnh viễn xa không thể chạm, vĩnh viễn cao cao không thể với, trừ phi... Một ý điên cuồng hiện lên trong đầu gã, ngọn lửa giống như không bị khống chế lan tràn, lan tràn...
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận