Khai Quốc Công Tặc
Chương 81: Phiêu tơ (10)
Chương 81: Phiêu tơ (10)
Lời vừa nói ra, trong đại trướng lập tức lặng ngắt như tờ. Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía Trình Danh Chấn, trên mặt tràn ngập sự khó hiểu lẫn ngạc nhiên.
Đối với hào kiệt của Đậu Gia Quân mà nói, trước mặt mọi người chống đối thượng cấp cũng không phải là chuyện lạ. Việc làm liều lĩnh như thế này hầu như mọi người đều trải qua. Lục Lâm Đạo chỉ nói chuyện bằng thực lực, chỉ cần trong tay ngươi có đủ năng lực, sẽ không phải lo lắng chuyện thượng cấp tính sổ sau này! Nhưng trước kia mọi người chống đối với thượng cấp, tám chín phần đều là bởi vì phân phối vật tư không đồng đều, hoặc là nhận lấy quyền lực trong tay đã bị suy yếu cho nên mới chống đối. Cho tới bây giờ không ai giống như Trình Danh Chấn vậy, binh mã trong tay từ năm nghìn người tăng lên mười lăm nghìn người, thực lực mở rộng ít nhất cũng gấp năm lần, vậy mà lại còn không hài lòng, ngược lại làm mất mặt mũi của Đại đương gia!
- Tuy là Tương Quốc và Võ An vẫn còn rất nhiều nơi chưa được quân ta chiếm, nhưng ta sẽ phái Phục Bảo càn quét hai quận kia một lần.
Trong lúc nhất thời, Đậu Kiến Đức cũng không đoán được Trình Danh Chấn thực sự muốn gì, giọng điệu mềm mỏng, vô cùng kiên trì bổ sung:
- Ngươi cứ việc yên tâm đi nhậm chức, thuế ruộng, khí giới, ta sẽ ưu tiên bổ sung cho ngươi!
- Chủ công coi trọng mạt tướng như vậy, mạt tướng vô cùng cảm kích!
Trình Danh Chấn lại vái Đậu Kiến Đức một vái, tiếp tục chối từ:
- Càng như vậy, mạt tướng càng sợ phụ lòng của chủ công. Cho nên lại càng không dám nhậm chức, chi bằng đem chức vị chọn người khác thích hợp hơn!
- Sao? Như thế nào? Trình tướng quân, theo ý kiến của ngươi, ai là người thích hợp hơn ngươi?
Trên mặt Đậu Kiến Đức vẫn tươi cười như trước, vẻ mặt ôn hoà hỏi.
- Thuộc hạ không biết!
Trình Danh Chấn suy nghĩ một chút, rất thẳng thắn trả lời.
Cái này có chút quá đáng, quả thực là cố ý làm cho người khác sượng mặt. Lời vừa nói ra Tống Chính Bản sợ Đậu Kiến Đức nổi giận, vội vàng tiến lên khuyên:
- Trình tướng quân, chủ công đã nhiều lần cân nhắc mới quyết định đem chức vị quan trọng này đặt vào tay ngươi!
Vừa nói, y vừa khẽ nháy mắt với Trình Danh Chấn, ám chỉ đối phương trước hết hãy đi nhậm chức, về phần cá nhân còn ý kiến gì, sau này sẽ trao đổi riêng với Đậu Kiến Đức.
Vậy mà hết lần này tới lần khác Trình Danh Chấn vẫn không lay chuyển, căn bản không thèm để tâm tới ý tốt của y, nhìn quanh một chút, vô cùng thẳng thắn đáp lại:
- Hai quận Tương Quốc cùng Võ An tuy nhỏ, nhưng lại kẹt giữa Thái Hành Sơn và Kênh Đào. Phía bắc thì giáp với Bác Lăng địa bàn của Đại tổng quản Lý Trọng Kiên, phía tây đối diện với sào huyệt Thái Nguyên của Lý Uyên ở Hà Đông. Nếu có chút sơ sẩy, là có khả năng sẽ bị hai nơi tây, bắc công kích. Người cầm quyền hơi buông lỏng, là có thể dân chúng sẽ vứt bỏ chủ công mà chuyển sang đầu phục người khác. Cho nên, chức vị tổng quản này, ngoại trừ người văn võ song toàn ra mới có thể tiếp nhận chức vụ. Với chút bản lĩnh của mạt tướng, quản một huyện thì còn có thể, nếu lớn một chút, ha hả...
- Trình tướng quân không cần khiêm tốn!
Đậu Kiến Đức nghe xong câu chuyện, cười thoải mái. Ông ta nhìn ra được, Trình Danh Chấn thật sự không muốn làm chức vị Đại tổng quản Tương Quốc. Về phần nguyên nhân cụ thể trong đó, có khả năng giống như hắn vừa nói vậy, là cho rằng cái chức vị này quá trọng yếu, sợ hắn không đủ năng lực để tiếp nhận. Càng có khả năng là do hắn đang giận lẫy, bởi vì liên tiếp hai trận chiến đều bị cử người giám sát quân kỷ mà hờn dỗi. Bất luận là nguyên nhân trước hay là vì nguyên nhân sau, Đậu Kiến Đức đều có thể hiểu được. Dù sao người thiếu niên này ngày hôm nay đứng đây nói chuyện vẫn còn nghĩ tới lợi ích lâu dài của Đậu Gia Quân, về tình về lý đều không có sai lầm gì lớn.
Có điều nếu như Trình Danh Chấn không chịu đảm nhiệm chức Đại tổng quản Tương Quốc, chọn người cho chức vị này sẽ rất khó khăn. Tào Đán, Vương Phục Bảo năng lực lĩnh quân không thua gì hắn, nhưng không am hiểu dân chính. Tống Chính Bản, Khổng Đức Thiệu đều đã làm quan địa phương, Trì Chính kinh nghiệm tương đối khá, nhưng lại không giỏi võ. Về phần những người khác, nói thật, cho dù là bọn họ chủ động đứng ra xin đi giết giặc, Đậu Kiến Đức còn chưa thể tin được, đương nhiên lại càng không thể đem một vị trí trọng yếu như vậy mà giao cho.
Đang lúc do dự, Nội sử xá nhân Khổng Đức Thiệu lách mình ra khỏi hàng, cười can ngăn:
- Nếu quận Tương Quốc vị trí trọng yếu như vậy, sao chủ công không đặt riêng hai chức văn võ? Quan văn chỉ lo việc dân chính, võ tướng coi việc quân vụ. Ngày thường văn võ không can thiệp chuyện của ai. Một khi có việc, chủ công sai trọng thần khác, hoặc là tự mình dẫn theo đại quân đến, cũng đã có thể bảo đảm sơn hà được vững chắc!
- Cái này thật là biện pháp tốt, thỉnh chủ công cân nhắc!
Tế Tửu Lăng Kính suy nghĩ một chút, cũng phụ họa theo kiến nghị của Đại Đức Thiệu. Y cũng đã nhận thấy, hôm nay việc làm liều lĩnh của Trình Danh Chấn làm cho Đậu Kiến Đức rất khó xuống đài, chỉ có ý kiến hòa hoãn của Khổng Đức Thiệu mới có thể tránh cho hai bên phải mất mặt.
Đậu Kiến Đức từ trước đến nay luôn có đức tính là dám nghe lời can gián, trầm ngâm suy nghĩ rồi khẽ đồng ý:
- Hai vị tiên sinh nói có lý. An bài lúc đầu của Đậu mỗ, quả thật có chút không chu đáo. Một phần là nhờ có sự nhắc nhở của hai vị, một phần cũng do sự kiên trì của Trình tướng quân!
- Tranh luận hôm nay, không vì danh, không vì lợi, mà đều là vì cơ nghiệp của chủ công. Nếu lan truyền ra ngoài, chắc hẳn là một đoạn giai thoại!
Khổng Đức Thiệu là người khôn khéo, lên giọng cười ha hả nói về cuộc tranh luận vừa rồi.
Nghe vậy, tất cả mọi người đều tươi cười hài lòng. Đúng vậy, chủ công giao cho Trình tướng quân trọng trách, là xuất phát từ việc coi trọng người trẻ tuổi, chỉ cần có tài là được đề cử. Mà Trình tướng quân từ chối, cũng là vì trung thành với chủ công. Sự hòa thuận giữa quân thần với nhau như vậy biết tìm ở đâu ra, cũng chỉ có ở Đậu Gia Quân, mới có thể thấy tình cảnh cảm động như vậy.
Xuất phát từ lo lắng của mọi người, mọi người đều nhao nhao ca ngợi Đậu Kiến Đức. Đậu Kiến Đức nghe những lời này, trong lòng vốn có chút không hài lòng cũng đã tiêu tán mất. Gật đầu, cười nói:
- Sau này nếu như ta có chỗ nào tính toán chưa chu đáo, chư vị cũng phải giống như Trình tướng quân thẳng thắn mà nhắc nhở ta. Không cần thiết phải nể mặt mũi của ta. Chuyện của chúng ta không lớn, không thể làm lại nhiều lần. Mọi chuyện đều phải cẩn thận, mới có thể tìm được nơi ổn định trong thời loạn thế!
- Vâng!
Mọi người hô lên vang dội. Một trận phong ba tới đột ngột trước đó bởi vì tiếng cười vang mà trở nên biến mất.
Đợi mọi người cười xong, Đậu Kiến Đức giơ tay hạ thấp một lượt, tiếp tục nói:
- Lúc này thực lực của quân ta không đủ để tranh đấu cùng với bọn người Lý Uyên, Lý Trọng Kiên, cho nên quận Tương Quốc cũng không thể dồn quá nhiều binh, để tránh cho người phải kiêng dè. Chức Quận Thừa này...
Ông nhìn Trình Danh Chấn, do dự rồi ngừng lại:
- Chức Quận Thừa, đương nhiên Trình tướng quân là thích hợp nhất. Nhưng hiện giờ quân ta võ tướng thì nhiều, quan văn lại ít. Nếu ngươi lại làm Quận Thừa, Quận Thủ Tương Quốc sẽ do ai làm?
- Mạt tướng bất tài, nguyện ý nhận chức Quận Thủ Tương Quốc!
Trình Danh Chấn ôm quyền, không chút do dự nói.
Lời vừa nói xong, cả sảnh đường yên lặng. Hiện giờ trong tay có binh mới là trọng yếu, quan văn căn bản không đáng tiền. Danh tiếng của Quận Thủ nghe cũng không tệ, nhưng tùy tiện một tên giáo úy mang đao tới, cũng phải nhất nhất nghe theo lệnh của y mà làm. Xem ra hôm nay Trình Danh Chấn thực sự là ngủ đến mức hồ đồ rồi, đầu tiên là Đại tổng quản dành sẵn lại không làm, hiện tại lại nhất định chuẩn bị giao ra binh quyền.
Qua một hồi lâu, Đậu Kiến Đức mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần, quan sát nhiều lần Trình Danh Chấn, cau mày hỏi:
- Với tài năng cầm quyền của ngươi thì thừa sức làm Quận Thủ. Nhưng các tướng sĩ trong Minh Châu Doanh thì làm sao bây giờ? Ngươi không dẫn theo bọn họ, bảo ta phải giao bọn họ cho ai?
- Chủ công có thể giao bọn họ cho Vương tướng quân hoặc là Tào tướng quân!
Trình Danh Chấn suy nghĩ một chút, rất thành khẩn đáp lại.
- Dù sao Minh Châu Doanh cũng chỉ có bốn ngàn người, bổ sung dưới tướng của vị tướng quân nào cũng không gây phiền hà gì. Nếu như chủ công thấy phiền phức, để cho bọn họ chuyển làm hương dũng của địa phương cũng được. Xưa nay ở địa phương đều bắt trộm cướp để giữ gìn trị an, khi có chiến tranh chủ công chỉ cần ra lệnh một tiếng, là có thể tập hợp lại để đi theo làm tùy tùng cho chủ công!
- Ừm...
Đậu Kiến Đức trầm ngâm hồi lâu. Quả thật ông rất mong muốn đem Minh Châu Doanh đưa vào đội ngũ chính quy. Thế nhưng, lúc này Trình Danh Chấn đã chủ động từ chối chức Đại tổng quản, bỏ võ theo văn, nếu như đem Minh Châu Doanh giao cho Tào Đán hay Vương Phục Bảo, làm vậy là quá không hợp lẽ rồi. Việc ngày hôm nay, mọi người đều đã tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ tám chín phần mười cười Đậu Kiến Đức ông là kẻ vô tâm, nuốt địa bàn của Trình Danh Chấn rồi ngay cả căn cơ của người cũng muốn lấy đi.
Với tiếng tăm của Đậu Kiến Đức hiện giờ, tuyệt đối sẽ không làm chuyện dơ bẩn như vậy. Bởi vậy, mặc dù vô cùng yêu thích sức chiến đấu của Minh Châu Doanh, ông cũng quyết định nhịn đau dứt bỏ.
- Trong địa bàn của quận mới Tương Quốc vẫn còn có một vài thành huyện chưa có thái độ rõ ràng. Nếu như ta thân lĩnh đại quân đến chinh phạt, sợ rằng sẽ khiến bọn người Lý Uyên hiểu lầm. Thôi thì thế này, hay là đem mấy vùng đất chưa yên giao cho địa phương, do Quận Thủ ngươi dẫn theo binh của quận đi đến bình định.
Cười hướng về phía Trình Danh Chấn gật đầu, ông thẳng thắn thành khẩn ra mệnh lệnh.
- Kế hoạch tăng binh cho Minh Châu Doanh trước kia hủy bỏ, quy mô chính vẫn giữ ở mức trên dưới năm nghìn người. Xem như là quận binh đi, về địa phương do cấp trên trực tiếp điều khiển. Ngoài ra, ta sẽ phái Tào Chấn Viễn đóng quân ở huyện Ngụy. Nếu ngươi gặp khó khăn, lúc nào cũng có thể cầu viện hắn!
- Tạ ơn chủ công tín nhiệm, thần lĩnh mệnh!
Trình Danh Chấn thay đổi thân phận cực nhanh, nghe Đậu Kiến Đức nói xong, lập tức thay đổi cách trả lời theo giọng điệu của một quan văn.
- Ngươi...
Đậu Kiến Đức lắc đầu mà cười, không biết là bị cử chỉ của Trình Danh Chấn làm cho tức cười, hay là vì nguyên nhân nào khác.
- Ha ha, ha ha...
Thấy sự việc đã được giải quyết tốt đẹp, bọn người Tào Đán, Vương Phục Bảo, Dương Công Khanh cũng phát ra tiếng cười nhẹ nhõm.
Tống Chính Bản vẫn một mực thờ ơ lạnh nhạt âm thầm lắc đầu, muốn nói gì đó, nhìn dáng vẻ mọi người khoái trá như vậy, đành nhẫn nhịn, đem lời muốn nói đã ra tới miệng nuốt xuống dưới. Việc này Đậu Kiến Đức xử lý vô cùng không thích hợp, có thể nói, từ khi bắt đầu đánh quận Thanh Hà, Đậu Kiến Đức xử lí Minh Châu Doanh không hề thoả đáng. Mà hôm nay, ông ta sai lại càng sai. Là một người từng trải đã từng lăn lộn ở chốn quan trường, hiện giờ Tống Chính Bản đã có thể bình tĩnh nhận ra điều vi diệu của việc xảy ra ngày hôm nay. Đáng tiếc, y phát hiện đã quá muộn rồi, muốn sửa đổi đã không còn kịp.
- Quận mới Tương Quốc ở Bình Ân, quận này là do hai quận hợp lại làm một, trên thực tế địa bàn còn không lớn hơn một quận Võ Dương. Cho nên cũng không cần phải lập ra nhiều huyện, bốn huyện là đủ. Về phần chọn ai làm Huyện lệnh, tự ngươi quyết định đi. Sau đó báo cho Tống trường sử chuẩn bị...
Đậu Kiến Đức vẫn còn đang truyền lệnh, Trình Danh Chấn đáp ứng từng cái một. Thế nhưng, những lời hai người nói Tống Chính Bản một chữ nghe cũng không vào.
Thân cây đã đủ dài rồi mới cắt tỉa cành lá cho gọn gàng thì đâu còn tác dụng gì nữa. Chỉ tiếc, ngoại trừ những người trong cuộc, hầu như không ai có khả năng thấy được chuyện này. Cho dù là người trong cuộc, bọn họ đối với hành vi của bản thân có thể hiểu được bao nhiêu? Trình Danh Chấn biết hắn đang làm gì sao? Đậu Kiến Đức biết mình đang làm gì sao? Tống Chính Bản đoán không được, chỉ thấy bị một trận uể oải vô cùng che khuất con mắt, cả người bất tri bất giác chìm xuống, từ từ chìm xuống.
Lời vừa nói ra, trong đại trướng lập tức lặng ngắt như tờ. Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía Trình Danh Chấn, trên mặt tràn ngập sự khó hiểu lẫn ngạc nhiên.
Đối với hào kiệt của Đậu Gia Quân mà nói, trước mặt mọi người chống đối thượng cấp cũng không phải là chuyện lạ. Việc làm liều lĩnh như thế này hầu như mọi người đều trải qua. Lục Lâm Đạo chỉ nói chuyện bằng thực lực, chỉ cần trong tay ngươi có đủ năng lực, sẽ không phải lo lắng chuyện thượng cấp tính sổ sau này! Nhưng trước kia mọi người chống đối với thượng cấp, tám chín phần đều là bởi vì phân phối vật tư không đồng đều, hoặc là nhận lấy quyền lực trong tay đã bị suy yếu cho nên mới chống đối. Cho tới bây giờ không ai giống như Trình Danh Chấn vậy, binh mã trong tay từ năm nghìn người tăng lên mười lăm nghìn người, thực lực mở rộng ít nhất cũng gấp năm lần, vậy mà lại còn không hài lòng, ngược lại làm mất mặt mũi của Đại đương gia!
- Tuy là Tương Quốc và Võ An vẫn còn rất nhiều nơi chưa được quân ta chiếm, nhưng ta sẽ phái Phục Bảo càn quét hai quận kia một lần.
Trong lúc nhất thời, Đậu Kiến Đức cũng không đoán được Trình Danh Chấn thực sự muốn gì, giọng điệu mềm mỏng, vô cùng kiên trì bổ sung:
- Ngươi cứ việc yên tâm đi nhậm chức, thuế ruộng, khí giới, ta sẽ ưu tiên bổ sung cho ngươi!
- Chủ công coi trọng mạt tướng như vậy, mạt tướng vô cùng cảm kích!
Trình Danh Chấn lại vái Đậu Kiến Đức một vái, tiếp tục chối từ:
- Càng như vậy, mạt tướng càng sợ phụ lòng của chủ công. Cho nên lại càng không dám nhậm chức, chi bằng đem chức vị chọn người khác thích hợp hơn!
- Sao? Như thế nào? Trình tướng quân, theo ý kiến của ngươi, ai là người thích hợp hơn ngươi?
Trên mặt Đậu Kiến Đức vẫn tươi cười như trước, vẻ mặt ôn hoà hỏi.
- Thuộc hạ không biết!
Trình Danh Chấn suy nghĩ một chút, rất thẳng thắn trả lời.
Cái này có chút quá đáng, quả thực là cố ý làm cho người khác sượng mặt. Lời vừa nói ra Tống Chính Bản sợ Đậu Kiến Đức nổi giận, vội vàng tiến lên khuyên:
- Trình tướng quân, chủ công đã nhiều lần cân nhắc mới quyết định đem chức vị quan trọng này đặt vào tay ngươi!
Vừa nói, y vừa khẽ nháy mắt với Trình Danh Chấn, ám chỉ đối phương trước hết hãy đi nhậm chức, về phần cá nhân còn ý kiến gì, sau này sẽ trao đổi riêng với Đậu Kiến Đức.
Vậy mà hết lần này tới lần khác Trình Danh Chấn vẫn không lay chuyển, căn bản không thèm để tâm tới ý tốt của y, nhìn quanh một chút, vô cùng thẳng thắn đáp lại:
- Hai quận Tương Quốc cùng Võ An tuy nhỏ, nhưng lại kẹt giữa Thái Hành Sơn và Kênh Đào. Phía bắc thì giáp với Bác Lăng địa bàn của Đại tổng quản Lý Trọng Kiên, phía tây đối diện với sào huyệt Thái Nguyên của Lý Uyên ở Hà Đông. Nếu có chút sơ sẩy, là có khả năng sẽ bị hai nơi tây, bắc công kích. Người cầm quyền hơi buông lỏng, là có thể dân chúng sẽ vứt bỏ chủ công mà chuyển sang đầu phục người khác. Cho nên, chức vị tổng quản này, ngoại trừ người văn võ song toàn ra mới có thể tiếp nhận chức vụ. Với chút bản lĩnh của mạt tướng, quản một huyện thì còn có thể, nếu lớn một chút, ha hả...
- Trình tướng quân không cần khiêm tốn!
Đậu Kiến Đức nghe xong câu chuyện, cười thoải mái. Ông ta nhìn ra được, Trình Danh Chấn thật sự không muốn làm chức vị Đại tổng quản Tương Quốc. Về phần nguyên nhân cụ thể trong đó, có khả năng giống như hắn vừa nói vậy, là cho rằng cái chức vị này quá trọng yếu, sợ hắn không đủ năng lực để tiếp nhận. Càng có khả năng là do hắn đang giận lẫy, bởi vì liên tiếp hai trận chiến đều bị cử người giám sát quân kỷ mà hờn dỗi. Bất luận là nguyên nhân trước hay là vì nguyên nhân sau, Đậu Kiến Đức đều có thể hiểu được. Dù sao người thiếu niên này ngày hôm nay đứng đây nói chuyện vẫn còn nghĩ tới lợi ích lâu dài của Đậu Gia Quân, về tình về lý đều không có sai lầm gì lớn.
Có điều nếu như Trình Danh Chấn không chịu đảm nhiệm chức Đại tổng quản Tương Quốc, chọn người cho chức vị này sẽ rất khó khăn. Tào Đán, Vương Phục Bảo năng lực lĩnh quân không thua gì hắn, nhưng không am hiểu dân chính. Tống Chính Bản, Khổng Đức Thiệu đều đã làm quan địa phương, Trì Chính kinh nghiệm tương đối khá, nhưng lại không giỏi võ. Về phần những người khác, nói thật, cho dù là bọn họ chủ động đứng ra xin đi giết giặc, Đậu Kiến Đức còn chưa thể tin được, đương nhiên lại càng không thể đem một vị trí trọng yếu như vậy mà giao cho.
Đang lúc do dự, Nội sử xá nhân Khổng Đức Thiệu lách mình ra khỏi hàng, cười can ngăn:
- Nếu quận Tương Quốc vị trí trọng yếu như vậy, sao chủ công không đặt riêng hai chức văn võ? Quan văn chỉ lo việc dân chính, võ tướng coi việc quân vụ. Ngày thường văn võ không can thiệp chuyện của ai. Một khi có việc, chủ công sai trọng thần khác, hoặc là tự mình dẫn theo đại quân đến, cũng đã có thể bảo đảm sơn hà được vững chắc!
- Cái này thật là biện pháp tốt, thỉnh chủ công cân nhắc!
Tế Tửu Lăng Kính suy nghĩ một chút, cũng phụ họa theo kiến nghị của Đại Đức Thiệu. Y cũng đã nhận thấy, hôm nay việc làm liều lĩnh của Trình Danh Chấn làm cho Đậu Kiến Đức rất khó xuống đài, chỉ có ý kiến hòa hoãn của Khổng Đức Thiệu mới có thể tránh cho hai bên phải mất mặt.
Đậu Kiến Đức từ trước đến nay luôn có đức tính là dám nghe lời can gián, trầm ngâm suy nghĩ rồi khẽ đồng ý:
- Hai vị tiên sinh nói có lý. An bài lúc đầu của Đậu mỗ, quả thật có chút không chu đáo. Một phần là nhờ có sự nhắc nhở của hai vị, một phần cũng do sự kiên trì của Trình tướng quân!
- Tranh luận hôm nay, không vì danh, không vì lợi, mà đều là vì cơ nghiệp của chủ công. Nếu lan truyền ra ngoài, chắc hẳn là một đoạn giai thoại!
Khổng Đức Thiệu là người khôn khéo, lên giọng cười ha hả nói về cuộc tranh luận vừa rồi.
Nghe vậy, tất cả mọi người đều tươi cười hài lòng. Đúng vậy, chủ công giao cho Trình tướng quân trọng trách, là xuất phát từ việc coi trọng người trẻ tuổi, chỉ cần có tài là được đề cử. Mà Trình tướng quân từ chối, cũng là vì trung thành với chủ công. Sự hòa thuận giữa quân thần với nhau như vậy biết tìm ở đâu ra, cũng chỉ có ở Đậu Gia Quân, mới có thể thấy tình cảnh cảm động như vậy.
Xuất phát từ lo lắng của mọi người, mọi người đều nhao nhao ca ngợi Đậu Kiến Đức. Đậu Kiến Đức nghe những lời này, trong lòng vốn có chút không hài lòng cũng đã tiêu tán mất. Gật đầu, cười nói:
- Sau này nếu như ta có chỗ nào tính toán chưa chu đáo, chư vị cũng phải giống như Trình tướng quân thẳng thắn mà nhắc nhở ta. Không cần thiết phải nể mặt mũi của ta. Chuyện của chúng ta không lớn, không thể làm lại nhiều lần. Mọi chuyện đều phải cẩn thận, mới có thể tìm được nơi ổn định trong thời loạn thế!
- Vâng!
Mọi người hô lên vang dội. Một trận phong ba tới đột ngột trước đó bởi vì tiếng cười vang mà trở nên biến mất.
Đợi mọi người cười xong, Đậu Kiến Đức giơ tay hạ thấp một lượt, tiếp tục nói:
- Lúc này thực lực của quân ta không đủ để tranh đấu cùng với bọn người Lý Uyên, Lý Trọng Kiên, cho nên quận Tương Quốc cũng không thể dồn quá nhiều binh, để tránh cho người phải kiêng dè. Chức Quận Thừa này...
Ông nhìn Trình Danh Chấn, do dự rồi ngừng lại:
- Chức Quận Thừa, đương nhiên Trình tướng quân là thích hợp nhất. Nhưng hiện giờ quân ta võ tướng thì nhiều, quan văn lại ít. Nếu ngươi lại làm Quận Thừa, Quận Thủ Tương Quốc sẽ do ai làm?
- Mạt tướng bất tài, nguyện ý nhận chức Quận Thủ Tương Quốc!
Trình Danh Chấn ôm quyền, không chút do dự nói.
Lời vừa nói xong, cả sảnh đường yên lặng. Hiện giờ trong tay có binh mới là trọng yếu, quan văn căn bản không đáng tiền. Danh tiếng của Quận Thủ nghe cũng không tệ, nhưng tùy tiện một tên giáo úy mang đao tới, cũng phải nhất nhất nghe theo lệnh của y mà làm. Xem ra hôm nay Trình Danh Chấn thực sự là ngủ đến mức hồ đồ rồi, đầu tiên là Đại tổng quản dành sẵn lại không làm, hiện tại lại nhất định chuẩn bị giao ra binh quyền.
Qua một hồi lâu, Đậu Kiến Đức mới miễn cưỡng lấy lại tinh thần, quan sát nhiều lần Trình Danh Chấn, cau mày hỏi:
- Với tài năng cầm quyền của ngươi thì thừa sức làm Quận Thủ. Nhưng các tướng sĩ trong Minh Châu Doanh thì làm sao bây giờ? Ngươi không dẫn theo bọn họ, bảo ta phải giao bọn họ cho ai?
- Chủ công có thể giao bọn họ cho Vương tướng quân hoặc là Tào tướng quân!
Trình Danh Chấn suy nghĩ một chút, rất thành khẩn đáp lại.
- Dù sao Minh Châu Doanh cũng chỉ có bốn ngàn người, bổ sung dưới tướng của vị tướng quân nào cũng không gây phiền hà gì. Nếu như chủ công thấy phiền phức, để cho bọn họ chuyển làm hương dũng của địa phương cũng được. Xưa nay ở địa phương đều bắt trộm cướp để giữ gìn trị an, khi có chiến tranh chủ công chỉ cần ra lệnh một tiếng, là có thể tập hợp lại để đi theo làm tùy tùng cho chủ công!
- Ừm...
Đậu Kiến Đức trầm ngâm hồi lâu. Quả thật ông rất mong muốn đem Minh Châu Doanh đưa vào đội ngũ chính quy. Thế nhưng, lúc này Trình Danh Chấn đã chủ động từ chối chức Đại tổng quản, bỏ võ theo văn, nếu như đem Minh Châu Doanh giao cho Tào Đán hay Vương Phục Bảo, làm vậy là quá không hợp lẽ rồi. Việc ngày hôm nay, mọi người đều đã tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ tám chín phần mười cười Đậu Kiến Đức ông là kẻ vô tâm, nuốt địa bàn của Trình Danh Chấn rồi ngay cả căn cơ của người cũng muốn lấy đi.
Với tiếng tăm của Đậu Kiến Đức hiện giờ, tuyệt đối sẽ không làm chuyện dơ bẩn như vậy. Bởi vậy, mặc dù vô cùng yêu thích sức chiến đấu của Minh Châu Doanh, ông cũng quyết định nhịn đau dứt bỏ.
- Trong địa bàn của quận mới Tương Quốc vẫn còn có một vài thành huyện chưa có thái độ rõ ràng. Nếu như ta thân lĩnh đại quân đến chinh phạt, sợ rằng sẽ khiến bọn người Lý Uyên hiểu lầm. Thôi thì thế này, hay là đem mấy vùng đất chưa yên giao cho địa phương, do Quận Thủ ngươi dẫn theo binh của quận đi đến bình định.
Cười hướng về phía Trình Danh Chấn gật đầu, ông thẳng thắn thành khẩn ra mệnh lệnh.
- Kế hoạch tăng binh cho Minh Châu Doanh trước kia hủy bỏ, quy mô chính vẫn giữ ở mức trên dưới năm nghìn người. Xem như là quận binh đi, về địa phương do cấp trên trực tiếp điều khiển. Ngoài ra, ta sẽ phái Tào Chấn Viễn đóng quân ở huyện Ngụy. Nếu ngươi gặp khó khăn, lúc nào cũng có thể cầu viện hắn!
- Tạ ơn chủ công tín nhiệm, thần lĩnh mệnh!
Trình Danh Chấn thay đổi thân phận cực nhanh, nghe Đậu Kiến Đức nói xong, lập tức thay đổi cách trả lời theo giọng điệu của một quan văn.
- Ngươi...
Đậu Kiến Đức lắc đầu mà cười, không biết là bị cử chỉ của Trình Danh Chấn làm cho tức cười, hay là vì nguyên nhân nào khác.
- Ha ha, ha ha...
Thấy sự việc đã được giải quyết tốt đẹp, bọn người Tào Đán, Vương Phục Bảo, Dương Công Khanh cũng phát ra tiếng cười nhẹ nhõm.
Tống Chính Bản vẫn một mực thờ ơ lạnh nhạt âm thầm lắc đầu, muốn nói gì đó, nhìn dáng vẻ mọi người khoái trá như vậy, đành nhẫn nhịn, đem lời muốn nói đã ra tới miệng nuốt xuống dưới. Việc này Đậu Kiến Đức xử lý vô cùng không thích hợp, có thể nói, từ khi bắt đầu đánh quận Thanh Hà, Đậu Kiến Đức xử lí Minh Châu Doanh không hề thoả đáng. Mà hôm nay, ông ta sai lại càng sai. Là một người từng trải đã từng lăn lộn ở chốn quan trường, hiện giờ Tống Chính Bản đã có thể bình tĩnh nhận ra điều vi diệu của việc xảy ra ngày hôm nay. Đáng tiếc, y phát hiện đã quá muộn rồi, muốn sửa đổi đã không còn kịp.
- Quận mới Tương Quốc ở Bình Ân, quận này là do hai quận hợp lại làm một, trên thực tế địa bàn còn không lớn hơn một quận Võ Dương. Cho nên cũng không cần phải lập ra nhiều huyện, bốn huyện là đủ. Về phần chọn ai làm Huyện lệnh, tự ngươi quyết định đi. Sau đó báo cho Tống trường sử chuẩn bị...
Đậu Kiến Đức vẫn còn đang truyền lệnh, Trình Danh Chấn đáp ứng từng cái một. Thế nhưng, những lời hai người nói Tống Chính Bản một chữ nghe cũng không vào.
Thân cây đã đủ dài rồi mới cắt tỉa cành lá cho gọn gàng thì đâu còn tác dụng gì nữa. Chỉ tiếc, ngoại trừ những người trong cuộc, hầu như không ai có khả năng thấy được chuyện này. Cho dù là người trong cuộc, bọn họ đối với hành vi của bản thân có thể hiểu được bao nhiêu? Trình Danh Chấn biết hắn đang làm gì sao? Đậu Kiến Đức biết mình đang làm gì sao? Tống Chính Bản đoán không được, chỉ thấy bị một trận uể oải vô cùng che khuất con mắt, cả người bất tri bất giác chìm xuống, từ từ chìm xuống.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận