Khai Quốc Công Tặc
Chương 59: Đông Môn (11)
Chương 59: Đông Môn (11)
Những tên lính kị binh khoác lên người những chiếc áo giáp đơn sơ, vũ khí trong tay đều là hoành đao. Trước hết bọn chúng diễu võ giương oai dưới chân thành vài vòng, sau đó chỉnh đốn đội ngũ, dần dần hình thành một phương trận ngay ngắn. Tiếp theo đó là tiếng trống đánh cờ reo, có một tên tướng lĩnh hình dáng lực lưỡng như hùm beo cưỡi ngựa xông ra, phi ngựa như bay đến trước rào chắn.
Cách chừng năm mươi bước chân, người đó bèn hãm phanh ngựa lại, hướng về phía quân phòng ngự bên kia rào chắn mà nói lớn:
- Ai là người nắm quyền ở đây, xin bước ra gặp mặt, đại vương nhà chúng tôi có điều muốn nói!
- Ra đi, ra đi! Không dám ra thì là đồ vô dụng xấu xí!
Nhưng tên giặc bị thua trận đứng bên ngoài thành tức giận phừng phừng luôn miệng gào thét.
- Các ngươi mới là lũ rác rưởi, cái đồ không có cha dạy bảo!
- Cái lũ không có cha dạy bảo mới không đi theo đường chính nghĩa, người tốt không làm mà lại đi làm giặc!
Đại bộ phận anh em huynh đệ ở đây đều xuất thân từ tầng lớp lao động chân tay, độ chua ngoa trong từng câu nói cũng chẳng kém gì sức lực bốc vác của họ, ỷ vào cái câu nói khiêu khích của lũ giặc mà chửi cho chúng tức muốn phát điên.
Tên lính ngồi trên lưng ngựa nhận thấy bên phe mình không kiếm được chút lợi nào từ việc cãi nhau, bèn lập tức giơ tay ra hiệu yên lặng, trấn át những tiếng ồn ào của bọn lính tay sai.
- Xin mời chủ tướng cố thành bước ra gặp mặt một chút! Trương Đại vương có chuyện muốn nói!
Lấy hết hơi mở rộng vòm họng, gã lại hướng về phía bên kia rào chắn nói lớn. Âm thanh dày dặn rõ ràng của gã trấn áp hoàn toàn những tiếng ầm ĩ của hai bên.
Thân là Trường sử hành quân lâm thời, Trình Tiểu Cửu đương nhiên không thể để cho bọn chúng coi thường được. Gạt đám lính bảo vệ trước mặt sang một bên, vội vàng tiến lên trước vài bước, hướng ra phía ngoài rào chắc hành lễ với tên lính cưỡi ngựa kia một cái.
- Trình mỗ chịu sự ủy thác của Huyện lệnh đại nhân nhận trọng trách bảo vệ Nam thành, tráng sĩ có điều gì muốn nói, xin cứ việc nói với ta. Nếu Trình mỗ cảm thấy hợp tình hợp lý, chắc chắn sẽ bẩm báo lại với Huyện tôn đại nhân!
Những lời nói điềm tĩnh đủ chừng mực có phần khách khí chốn chiến trận được nói ra từ miệng của một chàng thiếu niên chưa tròn hai mươi tuổi, khiến cho những người nghe ai nấy đều không khỏi ngỡ ngàng. Tên lính kị binh nhếch mép cười, dùng cái giọng nịnh nọt trẻ con mà giáo huấn:
- Cái đứa trẻ con nhà ngươi không hiểu chuyện, những lời mà Trương Đại vương muốn chuyển đến Huyện lệnh đại nhân nhà các ngươi có liên quan đến sự sống chết của toàn bộ bách tính trong thành. Một đứa oắt con như nhà ngươi bước ra nhận chức trách? Mau mau quay về, gọi thủ lĩnh của các ngươi ra gặp ta, chậm trễ là ảnh hưởng đến tính mạng của tất cả mọi người trong thành!
- Cái tên phàm phu nhà ngươi quả không hiểu chuyện!
Trình Tiểu Cửu tức giận phẩy tay áo một cái, dùng giọng điệu của vị tiền bối đáp trả lời:
- Cổ nhân đã từng nói: Chí lớn không đợi tuổi cao. Nếu như tuổi cao mới có bản lĩnh lớn, thì há chẳng phải Tôn Bá Phù đến chết cũng chẳng có cơ hội mà thể hiện tài năng hay sao? Nhà ngươi mau mau về tìm một người có hiểu biết ra đây nói chuyện với ta, tránh làm lỡ chuyện lớn của Trương Đại vương nhà các ngươi, khiến cho có nhiều tên lính tay sai hơn nữa mất mạng một cách vô tội!
- Ha ha ha ha!
Những người bên trong và bên ngoài thành bị những câu nói đầy tự tin và kiêu hãnh của Tiểu Cửu chọc cho cười lớn khoái trá, sự tình địch giữa hai bên thoáng một lát được giảm bớt đi khá nhiều.
Tên lính kị binh đó đã từng học võ, đương nhiên là biết Tôn Bá Phù là nhân vật nổi tiếng như thế nào, tuổi còn nhỏ nhưng đã cầm quân chinh phạt tứ phương, nổi tiếng bách chiến bách thắng, từng được người đời tôn là Hổ Vồ. Những người học võ hai nước Ngụy, Tần không có ai là không coi Tôn Bá Phù là tấm gương để học hỏi theo. Chàng thiếu niên đứng sau rào chắn ấy, tuy tuổi ít hơn Tôn Bá Phù năm xưa, nhưng phong độ khí chất thì không hề thua kém bất kỳ đấng anh hùng hảo hán nào.
Nghĩ đến đây, tên lính đó không khỏi lắc đầu cười gượng, kìm chế lại sự ngạo mạn của bản thân, chắp tay hành lễ với Tiểu Cửu nói lớn:
- Nếu tiểu tướng ngài có thể làm chủ, Hắc mỗ xin đem những lời của đại vương nhà chúng tôi nói với ngài luôn, hi vọng sau khi nghe xong ngài có thể đứng vững. Ý của Trương Đại vương như sau: thành Huyện Quán Đào đã bị hỏng từ lâu, các ngươi có thể cản bước chúng ta một chốc một lát, nhưng cuối cùng cũng khó có thể tránh được cái nạn diệt thân. Chi bằng nhận định cho rõ ràng thế cục, sớm đầu hàng dâng huyện Quán Đào cho chúng ta, niệm tình các ngươi đều là những hảo hán, Trương Đại vương sẽ không làm khó các ngươi. Chúng ta chỉ đến thu thập quân lương, lấy đủ lương thực chúng ta sẽ rời đi, quyết không làm hại một cái cây ngọn cỏ của quý huyện.
Tên này có tiếng nói trong vang, hình dáng lại phảng phất chút hào khí, lời khuyên hàng được nói ra từ miệng của hắn cũng làm tăng thêm độ tin tưởng. Các anh em huynh đệ chém giết đã thấm mệt, nghe thấy những lời này, cũng có phần dao động, tất cả đều hướng ánh mắt nhìn Trình Tiểu Cửu, chờ đợi sự phản ứng của hắn.
- Nói như vậy, là do chúng tôi không hiểu ý tứ của Đại vương nhà các ngươi hay sao, nổi loạn đánh nhau vô cớ à?
Trình Tiểu Cửu trong lòng khẽ bất bình một tiếng, lập tức phản bác lại.
- Vậy kết cục cuối cùng của Huyện Bình Ân là như thế nào? Thành Lưu Gia bị tiêu diệt bởi ai? Đừng nói với ta là không phải do đại vương nhà các ngươi làm. Những người dân đó tự dưng lại tự tìm đến cái chết à?
Một tràng phản bác chứa đầy sự phẫn nộ và trách móc khiến cho đám quân Hương dũng ngay lập tức hiểu ra được vấn đề, quên đi cái mộng đầu hàng bảo vệ tính mạng của mình. Huyện Bình Ân cách nơi đây có một trăm dặm, mùa xuân năm rồi bị lũ giặc Trương Kim Xưng đến cướp phá, hơn tám nghìn người trong thành vậy mà chỉ còn sống sót chưa đầy tám trăm người. Người thân của chúng ta đều ở trong thành này, nếu như thành bị thất thủ thì chẳng có ai dám chắc được rằng vợ con gia đình mình sẽ có thể là những kẻ may mắn còn sống sót.
- Những kẻ đó không biết hơn thiệt, dám coi thường uy danh, đắc tội với Trương đại vương nhà chúng ta. Đại vương đương nhiên phải cho chúng biết sự lợi hại!
Tên lính kị binh đó không có cách nào để biện hộ cho sự bạo hành của chúng trước đây, chỉ đành miễn cưỡng nói một cách ngang ngược.
- Vậy thì chúng ta đánh giết các ngươi từ đêm qua đến giờ thì có được coi là đã mạo phạm đến uy danh của đại vương nhà các ngươi hay chưa?
Trình Tiểu Cửu nắm lấy kẽ hở trong câu nói của hắn, chỉ trách một cách triệt để.
- Đúng rồi, Đại vương nhà các ngươi muốn tích thu lương thực và quân lương thì sao không đến chỗ khác mà kiếm, có thể không đến cho chúng ta không? Trừ phi trong huyện Quán Đào chúng ta có chôn tiền ở dưới đất, đại vương nhà các ngươi muốn sau khi vào thành đào đất tìm tiền chăng? !
Bọn sơn tặc cướp bóc lương thực, đương nhiên là sẽ cướp sạch đánh sạch rồi, mọi người càng nghe càng cảm thấy tuyệt vọng, trỏ tay vào tên lính kị binh mà chửi lớn:
- Đừng có mà giả nhân giả nghĩa, có giỏi thì qua đây mà đánh, bọn ta sẽ quyết sống mái với các ngươi!
- Muốn vào trong thành à, trừ phi bọn ta đều chết hết nhé!
Nhìn thấy sự tức giận thù địch phừng phừng của những người trên thành, tên lính kị binh hiểu rằng kế hoạch khuyên hàng của bọn chúng đã thất bại hoàn toàn. Cái kết quả này hắn cũng đã sớm tính đến rồi, nên sau khi chịu chửi một trận, hắn không hề tức giận, mà chỉ cười sau đó lấy từ phía sau yên ngựa một chiếc cung tên, buộc một miếng vải trắng vào thân mũi tên, lên dây nhằm hướng của Tiểu Cửu đang đứng giơ qua giơ lại, nói lớn:
- Đây là bút tích của đại vương nhà chúng ta, phiền tiểu tướng nhà ngươi chuyển lại cho Huyện lệnh đại nhân. Bắt đầu từ lúc này, ba canh giờ sau xin Huyện lệnh đại nhân đưa ra quyết định cuối cùng. Sau ba canh giờ nữa các ngươi vẫn tiếp tục ngoan cố chống cự, thì sau khi thành mất, Huyện Quán Đào này chắc chắn sẽ chìm trong biển máu và lửa.
Nói đoạn gã kéo mạnh cung tên, chỉ nghe thấy một tiếng “Bưng!” giòn giã. Mũi tên dài quét nhanh như điện, hướng về phía mặt Tiểu Cửu. Trình Tiểu Cửu sớm đã dự phòng chiêu này của đối phương, bèn nhanh chóng cúi sụp người xuống, tránh được đầu mũi tên. Sau đó dùng thanh giáo trong tay hất mạnh một cái, khiến cho mũi tên gắn miếng vải trắng thoắt một cái rơi mạnh xuống đất.
Mũi tên ban nãy bắn chính xác, mà tránh cũng khéo léo, khiến cho những người xem bên trong và bên ngoài thành đều không nén nổi tiếng trầm trồ ngưỡng mộ. Trình Tiểu Cửu bị những tiếng trầm trồ kích động nóng dần từng mạch máu, giơ tay với lấy cung tên và hai mũi tên của tên lính đứng bên cạnh, hướng ra phía ngoài thành nói lớn:
- Có qua mà không có lại là trái lễ nghĩa. Ta khuyên các ngươi nhanh chóng đầu hàng, tránh khỏi bị mất mạng oan uổng!
Vừa dứt lời, hai mũi tên dời cung bay vèo vèo hướng đến chỗ tên lính kị binh. Trước mặt mọi người sao có thể để cho đứa oắt con đó làm cho mất mặt, gã thắng cương chiến mã, giơ cung tên đỡ mũi tên đang lao đến. Mũi tên thứ nhất nhằm giữa mặt đã bị gạt sang một bên rơi xuống đất. Mũi tên thứ hai thì bay vút một cái trúng ngay dưới chân gã.
- Tiểu tặc đê tiện!
Đến lúc này, tên kị binh đen đủi đó mới phát giác ra mục đích thực sự của Trinh Tiểu Cửu là đánh vào chiến mã của mình, tức giận chửi lớn. Muốn quay đầu ngựa để tránh tên thì đã quá muộn. Mũi tên thứ hai găm ngay trên cổ con ngựa chiến, tuy không thể ngay tức thì lấy mạng được nó những cũng khiến cho nó đau đớn kêu gầm ầm ĩ.
- Hí lưu lưu!
Cùng với tiếng hí dài, con ngựa giơ cao hai chân trước, tên thuộc hạ của Trương Kim Xưng ứng phó không kịp, bị hất văng ra khỏi yên ngựa, ngã xuống đất làm bụi tung mù mịt.
- Ha, ha, ha, ha, ha!
Quân lính bên ta cười khoái trá, tiếng cười giòn giã như muốn nói rằng họ đang tạm thời quên đi những khủng hoảng lo sợ ở trong lòng, bọn họ vừa cười vừa giơ cao ngọn giáo trong tay !
Những tên lính kị binh khoác lên người những chiếc áo giáp đơn sơ, vũ khí trong tay đều là hoành đao. Trước hết bọn chúng diễu võ giương oai dưới chân thành vài vòng, sau đó chỉnh đốn đội ngũ, dần dần hình thành một phương trận ngay ngắn. Tiếp theo đó là tiếng trống đánh cờ reo, có một tên tướng lĩnh hình dáng lực lưỡng như hùm beo cưỡi ngựa xông ra, phi ngựa như bay đến trước rào chắn.
Cách chừng năm mươi bước chân, người đó bèn hãm phanh ngựa lại, hướng về phía quân phòng ngự bên kia rào chắn mà nói lớn:
- Ai là người nắm quyền ở đây, xin bước ra gặp mặt, đại vương nhà chúng tôi có điều muốn nói!
- Ra đi, ra đi! Không dám ra thì là đồ vô dụng xấu xí!
Nhưng tên giặc bị thua trận đứng bên ngoài thành tức giận phừng phừng luôn miệng gào thét.
- Các ngươi mới là lũ rác rưởi, cái đồ không có cha dạy bảo!
- Cái lũ không có cha dạy bảo mới không đi theo đường chính nghĩa, người tốt không làm mà lại đi làm giặc!
Đại bộ phận anh em huynh đệ ở đây đều xuất thân từ tầng lớp lao động chân tay, độ chua ngoa trong từng câu nói cũng chẳng kém gì sức lực bốc vác của họ, ỷ vào cái câu nói khiêu khích của lũ giặc mà chửi cho chúng tức muốn phát điên.
Tên lính ngồi trên lưng ngựa nhận thấy bên phe mình không kiếm được chút lợi nào từ việc cãi nhau, bèn lập tức giơ tay ra hiệu yên lặng, trấn át những tiếng ồn ào của bọn lính tay sai.
- Xin mời chủ tướng cố thành bước ra gặp mặt một chút! Trương Đại vương có chuyện muốn nói!
Lấy hết hơi mở rộng vòm họng, gã lại hướng về phía bên kia rào chắn nói lớn. Âm thanh dày dặn rõ ràng của gã trấn áp hoàn toàn những tiếng ầm ĩ của hai bên.
Thân là Trường sử hành quân lâm thời, Trình Tiểu Cửu đương nhiên không thể để cho bọn chúng coi thường được. Gạt đám lính bảo vệ trước mặt sang một bên, vội vàng tiến lên trước vài bước, hướng ra phía ngoài rào chắc hành lễ với tên lính cưỡi ngựa kia một cái.
- Trình mỗ chịu sự ủy thác của Huyện lệnh đại nhân nhận trọng trách bảo vệ Nam thành, tráng sĩ có điều gì muốn nói, xin cứ việc nói với ta. Nếu Trình mỗ cảm thấy hợp tình hợp lý, chắc chắn sẽ bẩm báo lại với Huyện tôn đại nhân!
Những lời nói điềm tĩnh đủ chừng mực có phần khách khí chốn chiến trận được nói ra từ miệng của một chàng thiếu niên chưa tròn hai mươi tuổi, khiến cho những người nghe ai nấy đều không khỏi ngỡ ngàng. Tên lính kị binh nhếch mép cười, dùng cái giọng nịnh nọt trẻ con mà giáo huấn:
- Cái đứa trẻ con nhà ngươi không hiểu chuyện, những lời mà Trương Đại vương muốn chuyển đến Huyện lệnh đại nhân nhà các ngươi có liên quan đến sự sống chết của toàn bộ bách tính trong thành. Một đứa oắt con như nhà ngươi bước ra nhận chức trách? Mau mau quay về, gọi thủ lĩnh của các ngươi ra gặp ta, chậm trễ là ảnh hưởng đến tính mạng của tất cả mọi người trong thành!
- Cái tên phàm phu nhà ngươi quả không hiểu chuyện!
Trình Tiểu Cửu tức giận phẩy tay áo một cái, dùng giọng điệu của vị tiền bối đáp trả lời:
- Cổ nhân đã từng nói: Chí lớn không đợi tuổi cao. Nếu như tuổi cao mới có bản lĩnh lớn, thì há chẳng phải Tôn Bá Phù đến chết cũng chẳng có cơ hội mà thể hiện tài năng hay sao? Nhà ngươi mau mau về tìm một người có hiểu biết ra đây nói chuyện với ta, tránh làm lỡ chuyện lớn của Trương Đại vương nhà các ngươi, khiến cho có nhiều tên lính tay sai hơn nữa mất mạng một cách vô tội!
- Ha ha ha ha!
Những người bên trong và bên ngoài thành bị những câu nói đầy tự tin và kiêu hãnh của Tiểu Cửu chọc cho cười lớn khoái trá, sự tình địch giữa hai bên thoáng một lát được giảm bớt đi khá nhiều.
Tên lính kị binh đó đã từng học võ, đương nhiên là biết Tôn Bá Phù là nhân vật nổi tiếng như thế nào, tuổi còn nhỏ nhưng đã cầm quân chinh phạt tứ phương, nổi tiếng bách chiến bách thắng, từng được người đời tôn là Hổ Vồ. Những người học võ hai nước Ngụy, Tần không có ai là không coi Tôn Bá Phù là tấm gương để học hỏi theo. Chàng thiếu niên đứng sau rào chắn ấy, tuy tuổi ít hơn Tôn Bá Phù năm xưa, nhưng phong độ khí chất thì không hề thua kém bất kỳ đấng anh hùng hảo hán nào.
Nghĩ đến đây, tên lính đó không khỏi lắc đầu cười gượng, kìm chế lại sự ngạo mạn của bản thân, chắp tay hành lễ với Tiểu Cửu nói lớn:
- Nếu tiểu tướng ngài có thể làm chủ, Hắc mỗ xin đem những lời của đại vương nhà chúng tôi nói với ngài luôn, hi vọng sau khi nghe xong ngài có thể đứng vững. Ý của Trương Đại vương như sau: thành Huyện Quán Đào đã bị hỏng từ lâu, các ngươi có thể cản bước chúng ta một chốc một lát, nhưng cuối cùng cũng khó có thể tránh được cái nạn diệt thân. Chi bằng nhận định cho rõ ràng thế cục, sớm đầu hàng dâng huyện Quán Đào cho chúng ta, niệm tình các ngươi đều là những hảo hán, Trương Đại vương sẽ không làm khó các ngươi. Chúng ta chỉ đến thu thập quân lương, lấy đủ lương thực chúng ta sẽ rời đi, quyết không làm hại một cái cây ngọn cỏ của quý huyện.
Tên này có tiếng nói trong vang, hình dáng lại phảng phất chút hào khí, lời khuyên hàng được nói ra từ miệng của hắn cũng làm tăng thêm độ tin tưởng. Các anh em huynh đệ chém giết đã thấm mệt, nghe thấy những lời này, cũng có phần dao động, tất cả đều hướng ánh mắt nhìn Trình Tiểu Cửu, chờ đợi sự phản ứng của hắn.
- Nói như vậy, là do chúng tôi không hiểu ý tứ của Đại vương nhà các ngươi hay sao, nổi loạn đánh nhau vô cớ à?
Trình Tiểu Cửu trong lòng khẽ bất bình một tiếng, lập tức phản bác lại.
- Vậy kết cục cuối cùng của Huyện Bình Ân là như thế nào? Thành Lưu Gia bị tiêu diệt bởi ai? Đừng nói với ta là không phải do đại vương nhà các ngươi làm. Những người dân đó tự dưng lại tự tìm đến cái chết à?
Một tràng phản bác chứa đầy sự phẫn nộ và trách móc khiến cho đám quân Hương dũng ngay lập tức hiểu ra được vấn đề, quên đi cái mộng đầu hàng bảo vệ tính mạng của mình. Huyện Bình Ân cách nơi đây có một trăm dặm, mùa xuân năm rồi bị lũ giặc Trương Kim Xưng đến cướp phá, hơn tám nghìn người trong thành vậy mà chỉ còn sống sót chưa đầy tám trăm người. Người thân của chúng ta đều ở trong thành này, nếu như thành bị thất thủ thì chẳng có ai dám chắc được rằng vợ con gia đình mình sẽ có thể là những kẻ may mắn còn sống sót.
- Những kẻ đó không biết hơn thiệt, dám coi thường uy danh, đắc tội với Trương đại vương nhà chúng ta. Đại vương đương nhiên phải cho chúng biết sự lợi hại!
Tên lính kị binh đó không có cách nào để biện hộ cho sự bạo hành của chúng trước đây, chỉ đành miễn cưỡng nói một cách ngang ngược.
- Vậy thì chúng ta đánh giết các ngươi từ đêm qua đến giờ thì có được coi là đã mạo phạm đến uy danh của đại vương nhà các ngươi hay chưa?
Trình Tiểu Cửu nắm lấy kẽ hở trong câu nói của hắn, chỉ trách một cách triệt để.
- Đúng rồi, Đại vương nhà các ngươi muốn tích thu lương thực và quân lương thì sao không đến chỗ khác mà kiếm, có thể không đến cho chúng ta không? Trừ phi trong huyện Quán Đào chúng ta có chôn tiền ở dưới đất, đại vương nhà các ngươi muốn sau khi vào thành đào đất tìm tiền chăng? !
Bọn sơn tặc cướp bóc lương thực, đương nhiên là sẽ cướp sạch đánh sạch rồi, mọi người càng nghe càng cảm thấy tuyệt vọng, trỏ tay vào tên lính kị binh mà chửi lớn:
- Đừng có mà giả nhân giả nghĩa, có giỏi thì qua đây mà đánh, bọn ta sẽ quyết sống mái với các ngươi!
- Muốn vào trong thành à, trừ phi bọn ta đều chết hết nhé!
Nhìn thấy sự tức giận thù địch phừng phừng của những người trên thành, tên lính kị binh hiểu rằng kế hoạch khuyên hàng của bọn chúng đã thất bại hoàn toàn. Cái kết quả này hắn cũng đã sớm tính đến rồi, nên sau khi chịu chửi một trận, hắn không hề tức giận, mà chỉ cười sau đó lấy từ phía sau yên ngựa một chiếc cung tên, buộc một miếng vải trắng vào thân mũi tên, lên dây nhằm hướng của Tiểu Cửu đang đứng giơ qua giơ lại, nói lớn:
- Đây là bút tích của đại vương nhà chúng ta, phiền tiểu tướng nhà ngươi chuyển lại cho Huyện lệnh đại nhân. Bắt đầu từ lúc này, ba canh giờ sau xin Huyện lệnh đại nhân đưa ra quyết định cuối cùng. Sau ba canh giờ nữa các ngươi vẫn tiếp tục ngoan cố chống cự, thì sau khi thành mất, Huyện Quán Đào này chắc chắn sẽ chìm trong biển máu và lửa.
Nói đoạn gã kéo mạnh cung tên, chỉ nghe thấy một tiếng “Bưng!” giòn giã. Mũi tên dài quét nhanh như điện, hướng về phía mặt Tiểu Cửu. Trình Tiểu Cửu sớm đã dự phòng chiêu này của đối phương, bèn nhanh chóng cúi sụp người xuống, tránh được đầu mũi tên. Sau đó dùng thanh giáo trong tay hất mạnh một cái, khiến cho mũi tên gắn miếng vải trắng thoắt một cái rơi mạnh xuống đất.
Mũi tên ban nãy bắn chính xác, mà tránh cũng khéo léo, khiến cho những người xem bên trong và bên ngoài thành đều không nén nổi tiếng trầm trồ ngưỡng mộ. Trình Tiểu Cửu bị những tiếng trầm trồ kích động nóng dần từng mạch máu, giơ tay với lấy cung tên và hai mũi tên của tên lính đứng bên cạnh, hướng ra phía ngoài thành nói lớn:
- Có qua mà không có lại là trái lễ nghĩa. Ta khuyên các ngươi nhanh chóng đầu hàng, tránh khỏi bị mất mạng oan uổng!
Vừa dứt lời, hai mũi tên dời cung bay vèo vèo hướng đến chỗ tên lính kị binh. Trước mặt mọi người sao có thể để cho đứa oắt con đó làm cho mất mặt, gã thắng cương chiến mã, giơ cung tên đỡ mũi tên đang lao đến. Mũi tên thứ nhất nhằm giữa mặt đã bị gạt sang một bên rơi xuống đất. Mũi tên thứ hai thì bay vút một cái trúng ngay dưới chân gã.
- Tiểu tặc đê tiện!
Đến lúc này, tên kị binh đen đủi đó mới phát giác ra mục đích thực sự của Trinh Tiểu Cửu là đánh vào chiến mã của mình, tức giận chửi lớn. Muốn quay đầu ngựa để tránh tên thì đã quá muộn. Mũi tên thứ hai găm ngay trên cổ con ngựa chiến, tuy không thể ngay tức thì lấy mạng được nó những cũng khiến cho nó đau đớn kêu gầm ầm ĩ.
- Hí lưu lưu!
Cùng với tiếng hí dài, con ngựa giơ cao hai chân trước, tên thuộc hạ của Trương Kim Xưng ứng phó không kịp, bị hất văng ra khỏi yên ngựa, ngã xuống đất làm bụi tung mù mịt.
- Ha, ha, ha, ha, ha!
Quân lính bên ta cười khoái trá, tiếng cười giòn giã như muốn nói rằng họ đang tạm thời quên đi những khủng hoảng lo sợ ở trong lòng, bọn họ vừa cười vừa giơ cao ngọn giáo trong tay !
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận