Khai Quốc Công Tặc
Chương 259: Cao chót vót (6).
Chương 259: Cao chót vót (6).
Trình Danh Chấn năm xưa là nanh vuốt trọng yếu dưới trướng vua giặc cỏ Trương Kim Xưng. Mà địa phương của Trương Gia Quân ngay cả châu chấu cũng không liếc mắt. Khi từ trong miệng thám báo biết được Minh Châu Doanh xuất hiện tại Núi Ngưu Đầu, Uất Trì Kính Đức lập tức đứng ngồi không yên, cùng Lưu Vũ Chu thương nghị chốc lát, nhanh chóng điểm hai nghìn kỵ binh nhẹ, chuẩn bị tấn công bất ngờ để tiêu diệt.
Đã trải qua hai năm lăn lộn, tinh thần của Lưu Vũ Chu dày dặn hơn, tiễn Uất Trì Kính Đức đến cửa thành, y kéo tay đối phương dặn dò:
- Kính Đức, cẩn thận một chút. Lý thị xưa nay giả dối, sẽ không vô duyên vô cớ xé một miếng thịt cấp cho chúng ta đâu.
- Dù chỉ là một miếng mồi nhử, cũng đáng để nuốt vào. Ta không tin năm nghìn Lưu tặc mà ngăn trở được hai nghìn tinh nhuệ dưới trướng của ta.
Uất Trì Kính Đức cầm trường sóc trong tay, vô cùng hào khí nói:
- Có thể nghịch chuyển Càn Khôn hay không, hôm nay là biết. Giết chết hắn, sĩ khí quân địch sẽ tan tác. Chủ công thừa cơ ra khỏi thành đánh lén, mạt tướng thế xa hiệp đại tương ứng, thằng nhãi Lý gia cho dù có ba đầu sáu tay, cũng nhất định phải chạy trối chết.
- Cô sẽ ở trên lầu thành tiễn đưa Kính Đức.
Lưu Vũ Chu gật đầu, trong lời nói mang theo sự thê lương.
- Nếu việc không thành, hãy mau chóng lui về. Chỉ cần Cô còn sống một ngày, chỉ cửa thành Phần Dương sẽ luôn mở rộng một ngày cho ngươi.
- Nếu mạt tướng cũng chưa về, xin Chủ công ngàn vạn lần đừng ở lại nữa, hãy nhanh chóng rút về Mã Ấp.
Nghe Lưu Vũ Chu nói hết sức bi thương, trong lòng Uất Trì Kính Đức cũng đau khổ, cười cười, lớn tiếng:
- Có thể cùng Chủ công rong ruổi ngựa chiến, cuộc đời này của mạt tướng không tiếc gì nữa. Mã Ấp là vùng giao giới giữa Đột Quyết và vùng Trung Nguyên, lãnh thổ quốc gia rộng lớn, dân tình phức tạp. Lý Trọng Kiên, La Nghệ, Đại Đường, Đột Quyết, bốn nhà đấu sức, ai cũng không dám tùy tiện vươn tay ra đó. Chỉ cần Chủ công tới nơi đó, là có thể chuyển nguy thành an.
Lưu Vũ Chu còn muốn nói, nhìn ánh mắt kiên quyết của Uất Trì Kính Đức, cắn răng, nói lớn:
- Cô nhớ kỹ! Cô sẽ không phụ Kính Đức. Cô sẽ không phụ chư quân! Mời chư quân lên ngựa, Cô xin tiễn chư quân!
- Vâng!
Uất Trì Kính Đức ở trên lưng ngựa chắp tay, sau đó thúc ngựa dẫn đầu xông ra khỏi thành. Hai nghìn kỵ binh tinh nhuệ hình thành một con rắn dài, dưới sự yểm hộ của màn đêm lao ra hướng đông, thẳng tới Núi Ngưu Đầu. Sao trên bầu trời sáng rực, lạnh lùng chiếu xuống, rọi sáng đôi mắt của đoàn người, rọi sáng lưỡi đao sắc bén của trường sóc. Những lưỡi đao ẩm máu trong nháy mắt như có linh tính, chậm rãi run lên, vang lên âm thanh ong ong trong gió.
Để đảm bảo trận công kích bất ngờ, y tận lực lựa chọn đêm khuya ra khỏi thành. Giờ sửu canh ba, đã đến dưới chân núi Ngưu Đầu, lúc thám báo tung ra ngoài các đoạn đường để thăm dò, Uất Trì Kính Đức mệnh cho toàn quân xuống ngựa, nghỉ ngơi trên bãi cỏ, chuẩn bị hừng đông sẽ đánh một đòn sấm sét với quân địch.
Tuy rằng là cuối mùa hạ, gió của miền bắc Trung quốc vẫn mang theo khí lạnh như trước, áo giáp bị sương sớm thấm xuyên qua ướt sũng, ngấm vào da thịt. Uất Trì Kính Đức ngủ không ngon, cầm theo trước sóc đi quanh doanh địa, rất nhiều các huynh đệ không ủ rũ, đang tụ tập với nhau, dùng nhiệt độ để sưởi ấm cho nhau, vừa thì thầm cảm thán thế sự vô thường. Đối với tiền đồ, bọn họ đều khá tuyệt vọng. Trong lời nói vẫn có chút oán giận Lưu Vũ Chu. Thấy chủ tướng của mình đi tới, bọn họ nhanh chóng ngậm miệng lại. Uất Trì Kính Đức cười cười, giả bộ như không nghe thấy gì cả, yên lặng đi qua. Đánh như này rồi, các tướng sĩ đã tận hết sức rồi, thật sự không nên tiếp tục chỉ trích bọn họ gì nữa. Những chuyện còn lại, chỉ sợ đành phải chờ ông Trời quyết định mà thôi. Thắng thua thành bại, trong lòng mình đã định trước rồi.
Đi theo Uất Trì Kính Đức là Phấn uy tướng quân Lục Kiến Phương, gã nhiều hơn Uất Trì Kính Đức hai tuổi, thể cốt đã không còn được như năm xưa nữa, thỉnh thoảng lại rùng mình.
- Lão Lục, đến trong doanh trướng ngủ một chút đi. Lúc này đêm lạnh, đợi sáng rồi, khí lạnh sẽ hết.
Đối với sự trung thành và tận tâm của gã, Uất Trì Kính Đức thủy chung vẫn duy trì sự tôn trọng, cười cười, quay sang phân phó.
- Bỏ đi, đi một lát là nóng lên ngay. Chân tay già rồi, đi một chút để hoạt động, cũng không làm lỡ chuyện của tướng quân.
Lục Kiến Phương cười, thở ra một làn hơi trắng dưới bộ râu rậm.
- Tướng quân về nghỉ đi, để ta canh giữ nốt cho.
- Ta ngủ không được!
Họ Uất Trì kính đức nhẹ nhàng lắc đầu, cự tuyệt ý tốt của Lục Kiến Phương. Đánh trận nhiều năm như vậy, cảm giác hoang mang trong ngực là lần đầu tiên nảy sinh trong đời y. Đối phương chỉ là một tên mâu tặc, chỉ cần một trận xung phong là có thể đánh tan, giết sạch. Nhưng Uất Trì Kính Đức lại cảm thấy có chút không thích hợp, rốt cuộc vấn đề ở đâu, y lại không nghĩ ra.
- Ta cũng ngủ không được.
Phá Phong Tướng quân Đỗ Thế Quý từ phía sau theo kịp, thấp giọng tiếp lời.
- Vốn là yên tĩnh, nhưng nửa đêm cứ giật mình tỉnh giấc, không thể ngủ được.
- Ngủ không được thì đừng ngủ. Sau này chúng ta sẽ có thời gian ngủ.
Lục Kiến Phương quay đầu sang, cười khổ chế nhạo.
- Có ý tứ.
Uất Trì Kính Đức cau có, trong lời nói có chút bất mãn. Binh sĩ mệt mỏi, y có thể bỏ qua, nhưng tướng là can đảm của tam quân, nếu như ngay cả các tướng lĩnh đều bắt đầu lộ chút thất bại, quân tâm tự loạn, thì trận đánh này sẽ không còn hy vọng thắng nữa.
- Không có ý tứ.
Lục Kiến Phong lão luyện thành thục sửa lại, cười cười, thấp giọng hỏi ngược lại:
- Uất Trì tướng quân, ngài thật sự cho rằng một hành động của chúng ta ở sườn úi là có thể xoay chuyển được xu hướng suy tàn hay sao?
Vấn đề này họ Uất Trì kính đức đã sớm nghĩ tới, tuy rằng luôn mồm tuyên bố với mọi người, đây là then chốt thắng bại của trận chiến này, nhưng trong lòng y và Lưu Vũ Chu đều hiểu rất rõ, tác dụng đánh bại được sĩ khí phấn chấn của Minh Châu Doanh, cụ thể kết cục làm sao, sợ rằng còn phải trải qua một thời gian rất lâu, chắc chắn trận ác đấu này mới có thể thấy. Nhưng trước mặt tướng lĩnh, y không thể tự hủy lòng tin, trừng mắt với Lục Kiến Phương, quát khẽ:
- Sao không thể? Quả cân tuy nhỏ, nhưng có thể ép ngàn quân. Hai thằng nhãi Lý gia vốn đã không hòa thuận rồi, trước trận thất bại, tất nhiên sẽ đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Đợi chưa chiến đã tự loạn, ta dẫn các ngươi đi tấn công nhất định có thể đuổi chúng chạy về phía nam Hoắc Ấp. Sao vậy, lão Lục, ngươi sợ ư, sợ thì nói một tiếng, sáng mai ta không cần ngươi ra trận nữa.
- Sợ thì chưa từng sợ. Từ năm xưa đi theo Chủ công qua cầu nổi sông Liêu, Lục mỗ đã không sợ gì rồi.
Lục Kiến Phương bị Uất Trì Kính Đức nói mà mặt đỏ tía tai, rướn cổ lên đáp lại.
- Vậy hôm nay ngươi làm sao vậy? Đầu bị đá đập trúng à?
Uất Trì Kính Đức thấy đối phương cãi già, cũng lên tiếng, ngữ khí sắc bén.
- Xưa khác nay rồi.
Lục Kiến Phương nhìn cảnh vật chung quanh, phát hiện không có bao nhiêu huynh đệ phụ cận, thở dài, thẳng thắn nói:
- Uất Trì tướng quân đừng nóng giận, nghe Lục mỗ nói hết lời đã. Lục mỗ không hề sợ chết, nhớ năm xưa, theo Chủ công đi qua sông Liêu, hơn mười vạn người Cao Cú Lệ, vây bắt mấy trăm người chúng ta, bắp chân Lục mỗ chưa hề run chút nào.
Hít vào một hơi dài, gã tiếp tục nói:
- Nhưng khi đó và nay khác nhau. Khi đó, trong đầu Lục mỗ hiểu, mình đang làm gì. Mặc dù có chết ở bờ đông sông Liêu, cũng không dám để hơn mười vạn ánh mắt phía sau chế giễu mình. Lục mỗ lúc đó nghĩ, chết thì chết, bệ hạ sẽ đem Lục mỗ cùng ba vị tướng quân Mạch Thiết Trượng, Tiền Thế Hùng, Mạnh Kim Xoa, còn có mấy nghìn huynh đệ vong trận hôm trước táng tại một chỗ. Hậu thế bất luận là triều nào đại nào, chỉ cần Trung Nguyên còn là của người Trung Nguyên, bất kỳ người Trung Nguyên nào đi qua khi thấy mộ bia của Lục mỗ, đều sẽ giơ ngón cái lên, khen Lục mỗ một tiếng.
Rất ít khi nghe Lục Kiến Phương nhắc đến chuyện xưa, mọi người không dám cắt đứt, đều hết sức chăm chú nghe. Nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt già nua, Lục Kiến Phương sầu thảm cười nói:
- Nhưng hiện tại, Uất Trì tướng quân, ngài biết mình đang làm gì sao? Lục mỗ, chư vị, bao gồm cả chủ công của chúng ta, hiểu rõ mình đang làm gì sao? Cờ hiệu của chúng ta là người Đột Quyết cấp, phong hiệu cũng là người Đột Quyết cấp, tọa kỵ để cưỡi, binh khí trong tay, thức ăn vào miệng cũng là người Đột Quyết cấp. Người Đột Quyết bảo chúng ta cắn ai, chúng ta sẽ phải cắn người đó. Người Đột Quyết giật sợi dây, chúng ta phải rầm rĩ bò lại.
- Đủ rồi.
Uất Trì Kính Đức phẫn nộ cắt đứt.
- Ngươi thì hiểu gì sao? Niệm tình ngươi năm xưa đi theo chủ công, hôm nay ta tha cho ngươi một lần, tiếp tục làm loạn quân tâm nữa, sẽ xử theo quân pháp.
- Dưới quân pháp hiện nay, cùng với dưới đao kẻ địch, sợ rằng cũng không có gì khác nhau.
Lục Kiến Phương cười nhạt, trong ánh mắt tràn ngập vẻ thê lương.
- Lục mỗ hiện tại chỉ hận, năm xưa vì sao không chết tại bờ đông sông Liêu, uổng mình sống mấy năm nay.
- Đủ rồi.
Uất Trì Kính Đức giận giữ, tay rút hoành đao bên hông ra. Đỗ Thế Quý thấy vậy vội tiến lên ngăn Kính Đức lại, đẩy Lục Kiến Phương đi, quát khẽ:
- Đủ rồi, đủ rồi, ngươi bớt tranh cãi đi. Đại tướng quân cũng đừng chấp nhặt với lão Lục, đêm nay hắn bị điên rồi. Chúng ta là cẩu của Đột Quyết, Lý Uyên thì sao nào? Hắn năm xưa khởi binh, chẳng phải cũng mượn thế lực của Đột Quyết đó sao?
- Nhưng sau Lý Uyên, lại có Phiêu Kỵ Đại Tướng quân chắn người Đột Quyết ở ngoài Trường Thành!
Lục Kiến Phương bị đẩy liên tục lui về sau, miệng vẫn cứng rắn nói:
- Uất Trì tướng quân, ngươi có từng suy nghĩ cho mình hay chưa, có từng nghĩ cho các huynh đệ hay chưa.
- Bắt hắn lại cho ta, nhét phân ngựa vào miệng, kéo vào trong tẩm trướng, đợi diệt xong Trình tặc, sẽ giao cho Chủ công xử lý.
Uất Trì Kính Đức hận không thể một đao chém Lục Kiến Phương, e ngại mặt mũi của chúng tướng, chỉ oán hận ra lệnh. Nghe tiếng bước chân mọi người đi xa, y xoay người lại, vung đao chém vào hòn đá dưới chân.
- Keng.
Hoành đao chém sâu vào nửa tấc, đột nhiên bị gãy vài đoạn. Uất Trì Kính Đức nắm chặt nửa đoạn lưỡi đao, kinh ngạc. Tổ tiên của y là hậu duệ quý tộc của Tiên Bi, bởi vậy trong lòng không có sự phân chia Hồ Hán mạnh mẽ. Nhưng một câu nói của Lục Kiến Phương, lại làm y cảm thấy vô cùng phức tạp. “Uất Trì tướng quân, ngươi biết mình đang làm gì sao?” “Uất Trì tướng quân, ngươi biết mình đang làm gì sao?”
Trình Danh Chấn năm xưa là nanh vuốt trọng yếu dưới trướng vua giặc cỏ Trương Kim Xưng. Mà địa phương của Trương Gia Quân ngay cả châu chấu cũng không liếc mắt. Khi từ trong miệng thám báo biết được Minh Châu Doanh xuất hiện tại Núi Ngưu Đầu, Uất Trì Kính Đức lập tức đứng ngồi không yên, cùng Lưu Vũ Chu thương nghị chốc lát, nhanh chóng điểm hai nghìn kỵ binh nhẹ, chuẩn bị tấn công bất ngờ để tiêu diệt.
Đã trải qua hai năm lăn lộn, tinh thần của Lưu Vũ Chu dày dặn hơn, tiễn Uất Trì Kính Đức đến cửa thành, y kéo tay đối phương dặn dò:
- Kính Đức, cẩn thận một chút. Lý thị xưa nay giả dối, sẽ không vô duyên vô cớ xé một miếng thịt cấp cho chúng ta đâu.
- Dù chỉ là một miếng mồi nhử, cũng đáng để nuốt vào. Ta không tin năm nghìn Lưu tặc mà ngăn trở được hai nghìn tinh nhuệ dưới trướng của ta.
Uất Trì Kính Đức cầm trường sóc trong tay, vô cùng hào khí nói:
- Có thể nghịch chuyển Càn Khôn hay không, hôm nay là biết. Giết chết hắn, sĩ khí quân địch sẽ tan tác. Chủ công thừa cơ ra khỏi thành đánh lén, mạt tướng thế xa hiệp đại tương ứng, thằng nhãi Lý gia cho dù có ba đầu sáu tay, cũng nhất định phải chạy trối chết.
- Cô sẽ ở trên lầu thành tiễn đưa Kính Đức.
Lưu Vũ Chu gật đầu, trong lời nói mang theo sự thê lương.
- Nếu việc không thành, hãy mau chóng lui về. Chỉ cần Cô còn sống một ngày, chỉ cửa thành Phần Dương sẽ luôn mở rộng một ngày cho ngươi.
- Nếu mạt tướng cũng chưa về, xin Chủ công ngàn vạn lần đừng ở lại nữa, hãy nhanh chóng rút về Mã Ấp.
Nghe Lưu Vũ Chu nói hết sức bi thương, trong lòng Uất Trì Kính Đức cũng đau khổ, cười cười, lớn tiếng:
- Có thể cùng Chủ công rong ruổi ngựa chiến, cuộc đời này của mạt tướng không tiếc gì nữa. Mã Ấp là vùng giao giới giữa Đột Quyết và vùng Trung Nguyên, lãnh thổ quốc gia rộng lớn, dân tình phức tạp. Lý Trọng Kiên, La Nghệ, Đại Đường, Đột Quyết, bốn nhà đấu sức, ai cũng không dám tùy tiện vươn tay ra đó. Chỉ cần Chủ công tới nơi đó, là có thể chuyển nguy thành an.
Lưu Vũ Chu còn muốn nói, nhìn ánh mắt kiên quyết của Uất Trì Kính Đức, cắn răng, nói lớn:
- Cô nhớ kỹ! Cô sẽ không phụ Kính Đức. Cô sẽ không phụ chư quân! Mời chư quân lên ngựa, Cô xin tiễn chư quân!
- Vâng!
Uất Trì Kính Đức ở trên lưng ngựa chắp tay, sau đó thúc ngựa dẫn đầu xông ra khỏi thành. Hai nghìn kỵ binh tinh nhuệ hình thành một con rắn dài, dưới sự yểm hộ của màn đêm lao ra hướng đông, thẳng tới Núi Ngưu Đầu. Sao trên bầu trời sáng rực, lạnh lùng chiếu xuống, rọi sáng đôi mắt của đoàn người, rọi sáng lưỡi đao sắc bén của trường sóc. Những lưỡi đao ẩm máu trong nháy mắt như có linh tính, chậm rãi run lên, vang lên âm thanh ong ong trong gió.
Để đảm bảo trận công kích bất ngờ, y tận lực lựa chọn đêm khuya ra khỏi thành. Giờ sửu canh ba, đã đến dưới chân núi Ngưu Đầu, lúc thám báo tung ra ngoài các đoạn đường để thăm dò, Uất Trì Kính Đức mệnh cho toàn quân xuống ngựa, nghỉ ngơi trên bãi cỏ, chuẩn bị hừng đông sẽ đánh một đòn sấm sét với quân địch.
Tuy rằng là cuối mùa hạ, gió của miền bắc Trung quốc vẫn mang theo khí lạnh như trước, áo giáp bị sương sớm thấm xuyên qua ướt sũng, ngấm vào da thịt. Uất Trì Kính Đức ngủ không ngon, cầm theo trước sóc đi quanh doanh địa, rất nhiều các huynh đệ không ủ rũ, đang tụ tập với nhau, dùng nhiệt độ để sưởi ấm cho nhau, vừa thì thầm cảm thán thế sự vô thường. Đối với tiền đồ, bọn họ đều khá tuyệt vọng. Trong lời nói vẫn có chút oán giận Lưu Vũ Chu. Thấy chủ tướng của mình đi tới, bọn họ nhanh chóng ngậm miệng lại. Uất Trì Kính Đức cười cười, giả bộ như không nghe thấy gì cả, yên lặng đi qua. Đánh như này rồi, các tướng sĩ đã tận hết sức rồi, thật sự không nên tiếp tục chỉ trích bọn họ gì nữa. Những chuyện còn lại, chỉ sợ đành phải chờ ông Trời quyết định mà thôi. Thắng thua thành bại, trong lòng mình đã định trước rồi.
Đi theo Uất Trì Kính Đức là Phấn uy tướng quân Lục Kiến Phương, gã nhiều hơn Uất Trì Kính Đức hai tuổi, thể cốt đã không còn được như năm xưa nữa, thỉnh thoảng lại rùng mình.
- Lão Lục, đến trong doanh trướng ngủ một chút đi. Lúc này đêm lạnh, đợi sáng rồi, khí lạnh sẽ hết.
Đối với sự trung thành và tận tâm của gã, Uất Trì Kính Đức thủy chung vẫn duy trì sự tôn trọng, cười cười, quay sang phân phó.
- Bỏ đi, đi một lát là nóng lên ngay. Chân tay già rồi, đi một chút để hoạt động, cũng không làm lỡ chuyện của tướng quân.
Lục Kiến Phương cười, thở ra một làn hơi trắng dưới bộ râu rậm.
- Tướng quân về nghỉ đi, để ta canh giữ nốt cho.
- Ta ngủ không được!
Họ Uất Trì kính đức nhẹ nhàng lắc đầu, cự tuyệt ý tốt của Lục Kiến Phương. Đánh trận nhiều năm như vậy, cảm giác hoang mang trong ngực là lần đầu tiên nảy sinh trong đời y. Đối phương chỉ là một tên mâu tặc, chỉ cần một trận xung phong là có thể đánh tan, giết sạch. Nhưng Uất Trì Kính Đức lại cảm thấy có chút không thích hợp, rốt cuộc vấn đề ở đâu, y lại không nghĩ ra.
- Ta cũng ngủ không được.
Phá Phong Tướng quân Đỗ Thế Quý từ phía sau theo kịp, thấp giọng tiếp lời.
- Vốn là yên tĩnh, nhưng nửa đêm cứ giật mình tỉnh giấc, không thể ngủ được.
- Ngủ không được thì đừng ngủ. Sau này chúng ta sẽ có thời gian ngủ.
Lục Kiến Phương quay đầu sang, cười khổ chế nhạo.
- Có ý tứ.
Uất Trì Kính Đức cau có, trong lời nói có chút bất mãn. Binh sĩ mệt mỏi, y có thể bỏ qua, nhưng tướng là can đảm của tam quân, nếu như ngay cả các tướng lĩnh đều bắt đầu lộ chút thất bại, quân tâm tự loạn, thì trận đánh này sẽ không còn hy vọng thắng nữa.
- Không có ý tứ.
Lục Kiến Phong lão luyện thành thục sửa lại, cười cười, thấp giọng hỏi ngược lại:
- Uất Trì tướng quân, ngài thật sự cho rằng một hành động của chúng ta ở sườn úi là có thể xoay chuyển được xu hướng suy tàn hay sao?
Vấn đề này họ Uất Trì kính đức đã sớm nghĩ tới, tuy rằng luôn mồm tuyên bố với mọi người, đây là then chốt thắng bại của trận chiến này, nhưng trong lòng y và Lưu Vũ Chu đều hiểu rất rõ, tác dụng đánh bại được sĩ khí phấn chấn của Minh Châu Doanh, cụ thể kết cục làm sao, sợ rằng còn phải trải qua một thời gian rất lâu, chắc chắn trận ác đấu này mới có thể thấy. Nhưng trước mặt tướng lĩnh, y không thể tự hủy lòng tin, trừng mắt với Lục Kiến Phương, quát khẽ:
- Sao không thể? Quả cân tuy nhỏ, nhưng có thể ép ngàn quân. Hai thằng nhãi Lý gia vốn đã không hòa thuận rồi, trước trận thất bại, tất nhiên sẽ đùn đẩy trách nhiệm cho nhau. Đợi chưa chiến đã tự loạn, ta dẫn các ngươi đi tấn công nhất định có thể đuổi chúng chạy về phía nam Hoắc Ấp. Sao vậy, lão Lục, ngươi sợ ư, sợ thì nói một tiếng, sáng mai ta không cần ngươi ra trận nữa.
- Sợ thì chưa từng sợ. Từ năm xưa đi theo Chủ công qua cầu nổi sông Liêu, Lục mỗ đã không sợ gì rồi.
Lục Kiến Phương bị Uất Trì Kính Đức nói mà mặt đỏ tía tai, rướn cổ lên đáp lại.
- Vậy hôm nay ngươi làm sao vậy? Đầu bị đá đập trúng à?
Uất Trì Kính Đức thấy đối phương cãi già, cũng lên tiếng, ngữ khí sắc bén.
- Xưa khác nay rồi.
Lục Kiến Phương nhìn cảnh vật chung quanh, phát hiện không có bao nhiêu huynh đệ phụ cận, thở dài, thẳng thắn nói:
- Uất Trì tướng quân đừng nóng giận, nghe Lục mỗ nói hết lời đã. Lục mỗ không hề sợ chết, nhớ năm xưa, theo Chủ công đi qua sông Liêu, hơn mười vạn người Cao Cú Lệ, vây bắt mấy trăm người chúng ta, bắp chân Lục mỗ chưa hề run chút nào.
Hít vào một hơi dài, gã tiếp tục nói:
- Nhưng khi đó và nay khác nhau. Khi đó, trong đầu Lục mỗ hiểu, mình đang làm gì. Mặc dù có chết ở bờ đông sông Liêu, cũng không dám để hơn mười vạn ánh mắt phía sau chế giễu mình. Lục mỗ lúc đó nghĩ, chết thì chết, bệ hạ sẽ đem Lục mỗ cùng ba vị tướng quân Mạch Thiết Trượng, Tiền Thế Hùng, Mạnh Kim Xoa, còn có mấy nghìn huynh đệ vong trận hôm trước táng tại một chỗ. Hậu thế bất luận là triều nào đại nào, chỉ cần Trung Nguyên còn là của người Trung Nguyên, bất kỳ người Trung Nguyên nào đi qua khi thấy mộ bia của Lục mỗ, đều sẽ giơ ngón cái lên, khen Lục mỗ một tiếng.
Rất ít khi nghe Lục Kiến Phương nhắc đến chuyện xưa, mọi người không dám cắt đứt, đều hết sức chăm chú nghe. Nhẹ nhàng lau đi nước mắt ở khóe mắt già nua, Lục Kiến Phương sầu thảm cười nói:
- Nhưng hiện tại, Uất Trì tướng quân, ngài biết mình đang làm gì sao? Lục mỗ, chư vị, bao gồm cả chủ công của chúng ta, hiểu rõ mình đang làm gì sao? Cờ hiệu của chúng ta là người Đột Quyết cấp, phong hiệu cũng là người Đột Quyết cấp, tọa kỵ để cưỡi, binh khí trong tay, thức ăn vào miệng cũng là người Đột Quyết cấp. Người Đột Quyết bảo chúng ta cắn ai, chúng ta sẽ phải cắn người đó. Người Đột Quyết giật sợi dây, chúng ta phải rầm rĩ bò lại.
- Đủ rồi.
Uất Trì Kính Đức phẫn nộ cắt đứt.
- Ngươi thì hiểu gì sao? Niệm tình ngươi năm xưa đi theo chủ công, hôm nay ta tha cho ngươi một lần, tiếp tục làm loạn quân tâm nữa, sẽ xử theo quân pháp.
- Dưới quân pháp hiện nay, cùng với dưới đao kẻ địch, sợ rằng cũng không có gì khác nhau.
Lục Kiến Phương cười nhạt, trong ánh mắt tràn ngập vẻ thê lương.
- Lục mỗ hiện tại chỉ hận, năm xưa vì sao không chết tại bờ đông sông Liêu, uổng mình sống mấy năm nay.
- Đủ rồi.
Uất Trì Kính Đức giận giữ, tay rút hoành đao bên hông ra. Đỗ Thế Quý thấy vậy vội tiến lên ngăn Kính Đức lại, đẩy Lục Kiến Phương đi, quát khẽ:
- Đủ rồi, đủ rồi, ngươi bớt tranh cãi đi. Đại tướng quân cũng đừng chấp nhặt với lão Lục, đêm nay hắn bị điên rồi. Chúng ta là cẩu của Đột Quyết, Lý Uyên thì sao nào? Hắn năm xưa khởi binh, chẳng phải cũng mượn thế lực của Đột Quyết đó sao?
- Nhưng sau Lý Uyên, lại có Phiêu Kỵ Đại Tướng quân chắn người Đột Quyết ở ngoài Trường Thành!
Lục Kiến Phương bị đẩy liên tục lui về sau, miệng vẫn cứng rắn nói:
- Uất Trì tướng quân, ngươi có từng suy nghĩ cho mình hay chưa, có từng nghĩ cho các huynh đệ hay chưa.
- Bắt hắn lại cho ta, nhét phân ngựa vào miệng, kéo vào trong tẩm trướng, đợi diệt xong Trình tặc, sẽ giao cho Chủ công xử lý.
Uất Trì Kính Đức hận không thể một đao chém Lục Kiến Phương, e ngại mặt mũi của chúng tướng, chỉ oán hận ra lệnh. Nghe tiếng bước chân mọi người đi xa, y xoay người lại, vung đao chém vào hòn đá dưới chân.
- Keng.
Hoành đao chém sâu vào nửa tấc, đột nhiên bị gãy vài đoạn. Uất Trì Kính Đức nắm chặt nửa đoạn lưỡi đao, kinh ngạc. Tổ tiên của y là hậu duệ quý tộc của Tiên Bi, bởi vậy trong lòng không có sự phân chia Hồ Hán mạnh mẽ. Nhưng một câu nói của Lục Kiến Phương, lại làm y cảm thấy vô cùng phức tạp. “Uất Trì tướng quân, ngươi biết mình đang làm gì sao?” “Uất Trì tướng quân, ngươi biết mình đang làm gì sao?”
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận