Khai Quốc Công Tặc
Chương 4: Thải vi (14)
Chương 4: Thải vi (14)
- Ta với ngươi không thù không oán, sao lại nhất định phải lấy mạng của ta?
Trình Danh Chấn khẽ lắc đầu, cười nói. Các tướng Minh Châu Quân đều võ nghệ rất bình thường, cho nên bất kể trong lòng chủ soái có bao nhiêu thượng sách phá địch, thường lại không tìm thấy người thích hợp để thực hiện. Thời khắc mấu chốt nhất, vẫn phải Trình Danh Chấn đích thân xuất mã giải quyết vấn đề. Mà võ nghệ của chính hắn cũng rất bình thường, so với Trương Kim Xưng, Đỗ Ba Lạt, những kẻ giặc cỏ chưa từng được huấn luyện chinh chiến, lại yếu hơn rất nhiều.
Trước kia chưa từng gặp qua cái gọi là cường địch, cái cảm giác có lòng nhưng không giúp gì được này vẫn còn chưa rõ ràng. Đêm qua trong trận chiến đấu với Tả Võ Hầu, khuyết điểm của dũng tướng Minh Châu Quân có thể nói là đều lộ rõ. Đoàn người vây quanh Tang Hiển Hòa đang gấp gáp nghênh chiến, và ra sức xông lên, nhưng lại chậm chạp không phá nổi một lỗ hổng. Nếu như không phải trong lúc quan trọng Hùng Khoát Hải đánh bậy đánh bạlật đổ cờ tướng quân địch, trận này còn không biết phải đánh đến bao giờ. Cuối cùng Minh Châu Quân mặc dù thắng lợi, e là cũng là kết cục hai bại một thương, một năm rưỡi cũng chưa chắc đã hồi phục nguyên khí. Còn bây giờ triều đình rõ ràng chú ý đến bình định các nơi phản loạn, mọi người hôm nay đánh bại Tang Hiển Hòa, ngày mai nói không chừng sẽ phái đến một Lí Hiển Hòa, Châu Hiển Hòa. Nếu như cứ thắng thảm tiếp nối thắng thảm, đến cuối cùng e là không cần đến Tả Võ Hầu, Hữu Võ Hầu, chỉ cần quận binh cũng có thể dễ dàng đánh bại Minh Châu Quân đã quá tiêu hao.
Bởi vậy, bất luận chiến trận thương xót Trương Đường Trụ bao nhiêu, Trình Danh Chấn cũng không dám ghi thù hận trong lòng. Hắn phải nghĩ tất cả các cách có khả năng, để chiêu gọi càng nhiều nhân tài dưới trướng, vì tương lai tươi sáng, cũng vì bảo toàn tính mạng của càng nhiều người hơn.
Cách nghĩ này đối với một số tướng lĩnh trong quân trướng mà nói, chắc chắn có phần quá lâu dài. Đặc biệt là mấy người bình thường có quan hệ tốt với Trương Đường Trụ, từ lời nói của Trình Danh Chấn có thể nghe ra, hắn có ý muốn thả những trai tráng bị bắt, ai nấy mắt trừng đến nỗi đỏ bừng, toàn bộ khí trên người đều tập trung vào quai hàm. Nhưng tù binh kia nghe thấy Trình Danh Chấn nói không giết mình, không ngờ không lập tức quỳ xuống xin hàng, chỉ cười lạnh vài tiếng, lắc đầu nói:
- Ngươi cũng không cần giả vờ từ bi, ta bại không hề oan, sau khi chết hồn ma cũng sẽ không tìm người đòi mạng. Còn về những cách nghĩ khác, ta khuyên ngươi thôi đi. Ngũ Thiên Tích ta dù sao cũng là quan quân Đại Tùy, không thể làm thành một đám với phản tặc các ngươi được!
- Cái tên không biết tốt xấu này!
Không đợi Trình Danh Chấn tiếp tục khuyên bảo, Mạnh Đại Bằng đã rút đao tiến lên phía trước, đặt đao lên cổ Ngũ Thiên Tích:
- Một đội trưởng cỏn con, dám lớn tiếng ở đây à? Giáo đầu ta coi trọng ngươi là cất nhắc ngươi! Nếu như ngươi còn không biết tốt xấu, một đao của ta sẽ cắt đầu chó của ngươi!
Đao sắc ở cổ họng, Ngũ Thiên Tích vừa không phản kháng, cũng không cầu xin. Hai mắt nhắm chắt, yên tĩnh đợi đao chém xuống. Không có mệnh lệnh của chủ soái, Mạnh Tử Bằng mặc dù hận không thể lập tức chém đối phương thành tám mảnh, nhưng cũng không thể không tạm thời kiềm chế cơn tức giận. Hai mắt đỏ bừng nhìn tứ phía, hi vọng có người đứng ra nói một câu với Trình Danh Chấn, khuyên hắn từ bỏ ý nghĩ thu hàng tù binh, để mình có thể thoải mái mà báo thù rửa hận cho huynh đệ.
Vương Nhị Mao có quan hệ mật thiết với Trình Danh Chấn nhất, mơ hồ biết được chỗ khó xử của hắn. Cười bước ra khỏi hàng, đi đến bên cạnh Mạnh Tử Bằng, một tay nắm chặt đao của y:
- Mạnh huynh đệ hãy bớt giận, Minh Châu Quân chúng ta nếu như đã không coi mình là giặc cỏ, không thể lấy cách cũ của giặc cỏ để đối đãi người khác được. Ngươi lui xuống trước đi, để ta hỏi tên ngu xuẩn này mấy câu!
Trong Minh Châu Quân, địa vị của Vương Nhị Mao vô cùng được tôn sùng. Thể diện của y, Mạnh Tử Bằng không thể không nể. Hung hăng trừng mắt nhìn Ngũ Thiên Tích một cái, lui ba bước một cách không cam lòng. Bất cứ lúc nào đợi Vương Nhị Mao khuyên chiêu hàng thất bại, tự y sẽ tiến lên phía trước dùng đao trả thù.
- Tên ngu xuẩn nhà ngươi, chẳng lẽ là con rể của cẩu Hoàng đế hay sao, sao lại khăng khăng một mực bán mạng cho hắn như thế?
Vương Nhị Mao vỗ vỗ bả vai của Ngũ Thiên Tích, cười trêu chọc.
- Đứa nào là con rể của cẩu hoàng đế!
Nói ra cũng kì lạ, lời nói của người khác, bất kể là uy hiếp hay là khuyên nhủ, Ngũ Thiên Tích đều không thèm trả lời, nhưng lời trêu chọc của Vương Nhị Mao y lại không chịu nổi, trừng mắt thật to, tức giận phản bác.
- Nếu như không phải là con rể của cẩu hoàng đế, sao ngươi lại muốn chết vì hắn? Hay là hắn cho ngươi nhiều lợi lộc? Cho ngươi cầm đến nỗi mềm cả tay, không thể không lấy tính mạng ra để báo đáp?
Vương Nhị Mao cợt nhả, tiếp tục trêu đùa Ngũ Thiên Tích.
Y mở miệng là cẩu hoàng đế, Ngũ Thiên Tích lại không nghe ra, cũng nói theo:
- Ngươi mới được nhận lợi lộc từ cẩu Hoàng đế. Hắn là tên keo kiệt như thế, nào nỡ cho bọn binh chúng ta lợi lộc!
- Các ngươi không phải vừa mới cứu mạng hắn ở Nhạn Môn Quan hay sao, hắn lại không tỏ ý gì sao?
Tạ Ánh Đăng ở bên cạnh nghe thấy thú vị, bình thản chen vào một câu.
Y không nhắc tới trận chiến Nhạn Môn còn tốt, vừa nhắc đến Nhạn Môn Quan, cơn tức giận của Ngũ Thiên Tích bị khơi mào, y trừng mắt hét lên:
- Tỏ ý, sao lại không có! Trên miệng cho rất nhiều. Trước khi giải vây, nói là thăng cho mỗi người hai cấp, ban bổng lộc. Sau khi giải vây, lập tức lật mặt. Đội bọn ta chết trận hơn ba mươi người, cuối cùng đến một chút trợ cấp cũng không có. Nếu không phải Khúc Đột y tướng quân tranh thủ, chỉ sợ đến tấm chiếu đắp thi hài, cẩu hoàng đế cũng không nỡ cho!
- Không phải vừa có người được phong hầu sao?
Tạ Ánh Đăng vẻ mặt tười cười, nhưng đầu lưỡi lại phun ra chất độc.
- Y à, tên cẩu hoàng đế đó ưng mắt y rồi, mới phong quan hậu thưởng cho y. Chúng ta đều là những đứa trẻ xui xẻo, lúc bị đánh thì thoát không khỏi, lúc ban thưởng thì trước nay đều không đến lượt!
- Nếu như cẩu hoàng đế không có tình nghĩa như thế, ngươi còn bán mạng cho hắn làm gì?
Vương Nhị Mao tiếp lời, nhanh chóng quay về chủ để chính.
- Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra, triều Đại Tùy này đã không còn mấy người gọi là có tài hay sao?
Thiên Tích bị hỏi đến ngẩn người, nghiêng nhìn Vương Nhị Mao một cái, cười khổ:
- Luẩn quẩn nửa ngày, hóa ra tiểu tử nhà ngươi đang đợi ta ở chỗ này! Nói như thế này cho ngươi vậy! Đầu hàng cũng phải có lí do đầu hàng. Nếu những người làm lính đều hi vọng giống như ngươi, đánh bại lập tức đầu hàng, thì đoàn người còn đánh cái gì nữa? Lần sau gặp địch thủ, thì trực tiếp hàng, cũng đỡ phải phiền toái về sau!
Mấy câu này mặc dù ăn to nói lớn, nhưng lại có vài phần là sự thật. Các tướng lĩnh bị chọc cho mỉm cười, ngay cả Mạnh Đại Bàng chỉ hận không thể lập tức giết chết y, nét mặt cũng hiền hòa vài phần. Đợi mọi người cười chán rồi, Trình Danh Chấn nhẹ nhàng gật đầu:
- Ngươi nói cũng không phải không có lí. Đầu hàng đúng là cần có lí do. Vậy thì ngươi nói đi, cần điều kiện gì, ngươi mới bằng lòng quy hàng bọn ta?
Thiên Tích nheo mắt nhìn Trình Danh Chấn, vẻ mặt không phục:
- Dựa vào tên giành thắng lợi một cách bẩn thỉu, ta mới không phục ngươi. Có bản lĩnh thì ngươi để người xuống đây đánh một trận với ta, đường đường chính chính đánh ta gục xuống, ta mới đầu hàng. Nếu không, thì đừng có nói nhảm nữa!
Không đợi Trình Danh Chấn đồng ý nghênh chiến, Hùng Khoát Hải đã bị khích đến tức giận, nhảy lên phía trước, lớn tiếng khiển trách:
- Tên tiểu tử nhà ngươi, không cần giáo đầu xuất ngựa, trước hết cứ để lão Hùng ta giáo huấn ngươi một trận!
Trong số những tướng lĩnh đang ngồi ở đây, võ nghệ của Tạ Ánh Đăng là tinh thông nhất. Nhưng y thân là tướng khách, thay chủ nhân xuất đầu lộ diện không được hay. Còn những người khác võ nghệ không bằng Trình Danh Chấn, cho nên nhất thời cũng không ai tranh lên đầu tiên với Hùng Khoát Hải. Trình Danh Chấn thấy vậy, cũng chỉ buồn cười mà ra lệnh:
- Người đâu, tới cởi trói cho giáp sĩ, để hắn đấu với Hùng tướng quân mấy chiêu!
Thân vệ đến cởi dây trói cho Ngũ Thiên Tích. Người này chầm chậm cử động cánh tay bị trói đến tê dại của mình một chút, sau đó lại từ từ chỉnh lại y phục trên người. Nhìn qua về phía trước, ngạo nghễ nói:
- Chúng ta phải nói trước, nếu như ta thắng, ngươi nhất định phải thả ta đi!
Lời này Trình Danh Chấn chưa hề nói, nhưng không thể tỏ ra yếu thế trước người khác, đành phải cười gật đầu, đồng ý nói:
- Nếu ngươi thắng, có thể cho ngươi rời khỏi đây bất cứ lúc nào!
- Nói lời phải giữ lời!
Ngũ Thiên Tích nhìn khắp bốn phía, đập đập gạch dưới chân.
- Ngươi cho rằng ai là cẩu hoàng đế nhà ngươi chứ? Có dám so tài, không dám thì đầu hàng sớm đi còn chưa muộn!
Hùng Khoát Hải bắt nạt trước, vung quyền lên đánh.
Ngũ Thiên Tích nhanh chóng lui về phía sau, kéo dài khoảng cách giữa mình và đối phương.
- So binh đao không bằng so quyền cước!
- Tùy ngươi!
Hùng Khoát Hải dừng người lại, không để ý mà đáp lại.
- Đao thương không có mắt, tử thương là do mệnh trời!
Ngũ Thiên Tích đưa mắt nhìn sang đám người Mạnh Đại Bằng vừa mới muốn giết mình, tiếp tục bổ sung điều kiện.
- Cũng tùy ngươi, thật quá dông dài!
Hùng Khoát Hải lập tức đồng ý, tranh trước một bước, bước ra quân trướng.
- Ta với ngươi không thù không oán, sao lại nhất định phải lấy mạng của ta?
Trình Danh Chấn khẽ lắc đầu, cười nói. Các tướng Minh Châu Quân đều võ nghệ rất bình thường, cho nên bất kể trong lòng chủ soái có bao nhiêu thượng sách phá địch, thường lại không tìm thấy người thích hợp để thực hiện. Thời khắc mấu chốt nhất, vẫn phải Trình Danh Chấn đích thân xuất mã giải quyết vấn đề. Mà võ nghệ của chính hắn cũng rất bình thường, so với Trương Kim Xưng, Đỗ Ba Lạt, những kẻ giặc cỏ chưa từng được huấn luyện chinh chiến, lại yếu hơn rất nhiều.
Trước kia chưa từng gặp qua cái gọi là cường địch, cái cảm giác có lòng nhưng không giúp gì được này vẫn còn chưa rõ ràng. Đêm qua trong trận chiến đấu với Tả Võ Hầu, khuyết điểm của dũng tướng Minh Châu Quân có thể nói là đều lộ rõ. Đoàn người vây quanh Tang Hiển Hòa đang gấp gáp nghênh chiến, và ra sức xông lên, nhưng lại chậm chạp không phá nổi một lỗ hổng. Nếu như không phải trong lúc quan trọng Hùng Khoát Hải đánh bậy đánh bạlật đổ cờ tướng quân địch, trận này còn không biết phải đánh đến bao giờ. Cuối cùng Minh Châu Quân mặc dù thắng lợi, e là cũng là kết cục hai bại một thương, một năm rưỡi cũng chưa chắc đã hồi phục nguyên khí. Còn bây giờ triều đình rõ ràng chú ý đến bình định các nơi phản loạn, mọi người hôm nay đánh bại Tang Hiển Hòa, ngày mai nói không chừng sẽ phái đến một Lí Hiển Hòa, Châu Hiển Hòa. Nếu như cứ thắng thảm tiếp nối thắng thảm, đến cuối cùng e là không cần đến Tả Võ Hầu, Hữu Võ Hầu, chỉ cần quận binh cũng có thể dễ dàng đánh bại Minh Châu Quân đã quá tiêu hao.
Bởi vậy, bất luận chiến trận thương xót Trương Đường Trụ bao nhiêu, Trình Danh Chấn cũng không dám ghi thù hận trong lòng. Hắn phải nghĩ tất cả các cách có khả năng, để chiêu gọi càng nhiều nhân tài dưới trướng, vì tương lai tươi sáng, cũng vì bảo toàn tính mạng của càng nhiều người hơn.
Cách nghĩ này đối với một số tướng lĩnh trong quân trướng mà nói, chắc chắn có phần quá lâu dài. Đặc biệt là mấy người bình thường có quan hệ tốt với Trương Đường Trụ, từ lời nói của Trình Danh Chấn có thể nghe ra, hắn có ý muốn thả những trai tráng bị bắt, ai nấy mắt trừng đến nỗi đỏ bừng, toàn bộ khí trên người đều tập trung vào quai hàm. Nhưng tù binh kia nghe thấy Trình Danh Chấn nói không giết mình, không ngờ không lập tức quỳ xuống xin hàng, chỉ cười lạnh vài tiếng, lắc đầu nói:
- Ngươi cũng không cần giả vờ từ bi, ta bại không hề oan, sau khi chết hồn ma cũng sẽ không tìm người đòi mạng. Còn về những cách nghĩ khác, ta khuyên ngươi thôi đi. Ngũ Thiên Tích ta dù sao cũng là quan quân Đại Tùy, không thể làm thành một đám với phản tặc các ngươi được!
- Cái tên không biết tốt xấu này!
Không đợi Trình Danh Chấn tiếp tục khuyên bảo, Mạnh Đại Bằng đã rút đao tiến lên phía trước, đặt đao lên cổ Ngũ Thiên Tích:
- Một đội trưởng cỏn con, dám lớn tiếng ở đây à? Giáo đầu ta coi trọng ngươi là cất nhắc ngươi! Nếu như ngươi còn không biết tốt xấu, một đao của ta sẽ cắt đầu chó của ngươi!
Đao sắc ở cổ họng, Ngũ Thiên Tích vừa không phản kháng, cũng không cầu xin. Hai mắt nhắm chắt, yên tĩnh đợi đao chém xuống. Không có mệnh lệnh của chủ soái, Mạnh Tử Bằng mặc dù hận không thể lập tức chém đối phương thành tám mảnh, nhưng cũng không thể không tạm thời kiềm chế cơn tức giận. Hai mắt đỏ bừng nhìn tứ phía, hi vọng có người đứng ra nói một câu với Trình Danh Chấn, khuyên hắn từ bỏ ý nghĩ thu hàng tù binh, để mình có thể thoải mái mà báo thù rửa hận cho huynh đệ.
Vương Nhị Mao có quan hệ mật thiết với Trình Danh Chấn nhất, mơ hồ biết được chỗ khó xử của hắn. Cười bước ra khỏi hàng, đi đến bên cạnh Mạnh Tử Bằng, một tay nắm chặt đao của y:
- Mạnh huynh đệ hãy bớt giận, Minh Châu Quân chúng ta nếu như đã không coi mình là giặc cỏ, không thể lấy cách cũ của giặc cỏ để đối đãi người khác được. Ngươi lui xuống trước đi, để ta hỏi tên ngu xuẩn này mấy câu!
Trong Minh Châu Quân, địa vị của Vương Nhị Mao vô cùng được tôn sùng. Thể diện của y, Mạnh Tử Bằng không thể không nể. Hung hăng trừng mắt nhìn Ngũ Thiên Tích một cái, lui ba bước một cách không cam lòng. Bất cứ lúc nào đợi Vương Nhị Mao khuyên chiêu hàng thất bại, tự y sẽ tiến lên phía trước dùng đao trả thù.
- Tên ngu xuẩn nhà ngươi, chẳng lẽ là con rể của cẩu Hoàng đế hay sao, sao lại khăng khăng một mực bán mạng cho hắn như thế?
Vương Nhị Mao vỗ vỗ bả vai của Ngũ Thiên Tích, cười trêu chọc.
- Đứa nào là con rể của cẩu hoàng đế!
Nói ra cũng kì lạ, lời nói của người khác, bất kể là uy hiếp hay là khuyên nhủ, Ngũ Thiên Tích đều không thèm trả lời, nhưng lời trêu chọc của Vương Nhị Mao y lại không chịu nổi, trừng mắt thật to, tức giận phản bác.
- Nếu như không phải là con rể của cẩu hoàng đế, sao ngươi lại muốn chết vì hắn? Hay là hắn cho ngươi nhiều lợi lộc? Cho ngươi cầm đến nỗi mềm cả tay, không thể không lấy tính mạng ra để báo đáp?
Vương Nhị Mao cợt nhả, tiếp tục trêu đùa Ngũ Thiên Tích.
Y mở miệng là cẩu hoàng đế, Ngũ Thiên Tích lại không nghe ra, cũng nói theo:
- Ngươi mới được nhận lợi lộc từ cẩu Hoàng đế. Hắn là tên keo kiệt như thế, nào nỡ cho bọn binh chúng ta lợi lộc!
- Các ngươi không phải vừa mới cứu mạng hắn ở Nhạn Môn Quan hay sao, hắn lại không tỏ ý gì sao?
Tạ Ánh Đăng ở bên cạnh nghe thấy thú vị, bình thản chen vào một câu.
Y không nhắc tới trận chiến Nhạn Môn còn tốt, vừa nhắc đến Nhạn Môn Quan, cơn tức giận của Ngũ Thiên Tích bị khơi mào, y trừng mắt hét lên:
- Tỏ ý, sao lại không có! Trên miệng cho rất nhiều. Trước khi giải vây, nói là thăng cho mỗi người hai cấp, ban bổng lộc. Sau khi giải vây, lập tức lật mặt. Đội bọn ta chết trận hơn ba mươi người, cuối cùng đến một chút trợ cấp cũng không có. Nếu không phải Khúc Đột y tướng quân tranh thủ, chỉ sợ đến tấm chiếu đắp thi hài, cẩu hoàng đế cũng không nỡ cho!
- Không phải vừa có người được phong hầu sao?
Tạ Ánh Đăng vẻ mặt tười cười, nhưng đầu lưỡi lại phun ra chất độc.
- Y à, tên cẩu hoàng đế đó ưng mắt y rồi, mới phong quan hậu thưởng cho y. Chúng ta đều là những đứa trẻ xui xẻo, lúc bị đánh thì thoát không khỏi, lúc ban thưởng thì trước nay đều không đến lượt!
- Nếu như cẩu hoàng đế không có tình nghĩa như thế, ngươi còn bán mạng cho hắn làm gì?
Vương Nhị Mao tiếp lời, nhanh chóng quay về chủ để chính.
- Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra, triều Đại Tùy này đã không còn mấy người gọi là có tài hay sao?
Thiên Tích bị hỏi đến ngẩn người, nghiêng nhìn Vương Nhị Mao một cái, cười khổ:
- Luẩn quẩn nửa ngày, hóa ra tiểu tử nhà ngươi đang đợi ta ở chỗ này! Nói như thế này cho ngươi vậy! Đầu hàng cũng phải có lí do đầu hàng. Nếu những người làm lính đều hi vọng giống như ngươi, đánh bại lập tức đầu hàng, thì đoàn người còn đánh cái gì nữa? Lần sau gặp địch thủ, thì trực tiếp hàng, cũng đỡ phải phiền toái về sau!
Mấy câu này mặc dù ăn to nói lớn, nhưng lại có vài phần là sự thật. Các tướng lĩnh bị chọc cho mỉm cười, ngay cả Mạnh Đại Bàng chỉ hận không thể lập tức giết chết y, nét mặt cũng hiền hòa vài phần. Đợi mọi người cười chán rồi, Trình Danh Chấn nhẹ nhàng gật đầu:
- Ngươi nói cũng không phải không có lí. Đầu hàng đúng là cần có lí do. Vậy thì ngươi nói đi, cần điều kiện gì, ngươi mới bằng lòng quy hàng bọn ta?
Thiên Tích nheo mắt nhìn Trình Danh Chấn, vẻ mặt không phục:
- Dựa vào tên giành thắng lợi một cách bẩn thỉu, ta mới không phục ngươi. Có bản lĩnh thì ngươi để người xuống đây đánh một trận với ta, đường đường chính chính đánh ta gục xuống, ta mới đầu hàng. Nếu không, thì đừng có nói nhảm nữa!
Không đợi Trình Danh Chấn đồng ý nghênh chiến, Hùng Khoát Hải đã bị khích đến tức giận, nhảy lên phía trước, lớn tiếng khiển trách:
- Tên tiểu tử nhà ngươi, không cần giáo đầu xuất ngựa, trước hết cứ để lão Hùng ta giáo huấn ngươi một trận!
Trong số những tướng lĩnh đang ngồi ở đây, võ nghệ của Tạ Ánh Đăng là tinh thông nhất. Nhưng y thân là tướng khách, thay chủ nhân xuất đầu lộ diện không được hay. Còn những người khác võ nghệ không bằng Trình Danh Chấn, cho nên nhất thời cũng không ai tranh lên đầu tiên với Hùng Khoát Hải. Trình Danh Chấn thấy vậy, cũng chỉ buồn cười mà ra lệnh:
- Người đâu, tới cởi trói cho giáp sĩ, để hắn đấu với Hùng tướng quân mấy chiêu!
Thân vệ đến cởi dây trói cho Ngũ Thiên Tích. Người này chầm chậm cử động cánh tay bị trói đến tê dại của mình một chút, sau đó lại từ từ chỉnh lại y phục trên người. Nhìn qua về phía trước, ngạo nghễ nói:
- Chúng ta phải nói trước, nếu như ta thắng, ngươi nhất định phải thả ta đi!
Lời này Trình Danh Chấn chưa hề nói, nhưng không thể tỏ ra yếu thế trước người khác, đành phải cười gật đầu, đồng ý nói:
- Nếu ngươi thắng, có thể cho ngươi rời khỏi đây bất cứ lúc nào!
- Nói lời phải giữ lời!
Ngũ Thiên Tích nhìn khắp bốn phía, đập đập gạch dưới chân.
- Ngươi cho rằng ai là cẩu hoàng đế nhà ngươi chứ? Có dám so tài, không dám thì đầu hàng sớm đi còn chưa muộn!
Hùng Khoát Hải bắt nạt trước, vung quyền lên đánh.
Ngũ Thiên Tích nhanh chóng lui về phía sau, kéo dài khoảng cách giữa mình và đối phương.
- So binh đao không bằng so quyền cước!
- Tùy ngươi!
Hùng Khoát Hải dừng người lại, không để ý mà đáp lại.
- Đao thương không có mắt, tử thương là do mệnh trời!
Ngũ Thiên Tích đưa mắt nhìn sang đám người Mạnh Đại Bằng vừa mới muốn giết mình, tiếp tục bổ sung điều kiện.
- Cũng tùy ngươi, thật quá dông dài!
Hùng Khoát Hải lập tức đồng ý, tranh trước một bước, bước ra quân trướng.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận