Khai Quốc Công Tặc
Chương 248: Cố Nhân (7)
Chương 248: Cố Nhân (7)
Trong phút chốc, Đỗ Quyên sững sờ ngay tại chỗ. Gánh nặng trên hai tay phảng phất nặng như thiên quân. Nàng mệt mỏi không tự chủ được ngồi xổm xuống, đem hai đứa bé thả trên mặt đất.
Là con trai của Trình Danh Chấn! Trách không được mặt mày giống bộ dạng trượng phu như vậy. Nhưng này lại không thể trách người khác! Là mình tự tay đem nữ nhân lòng dạ rắn rết trước mắt này đưa đến trên giường trượng phu, nghĩ đến như vậy liền sẽ khiến trượng phu thuận tâm, và vĩnh viễn quên nàng. Lại không ngờ tới, chính mình thành thân nhiều năm hoàn toàn không sinh được, nữ nhân ti tiện kia chỉ dùng một đêm liền mang thai hai đứa bé!
Nhìn đến bóng dáng xa lạ của Tiểu Hạnh Hoa, Trình Danh Chấn cũng sững sờ tại chỗ. Từ sau khi mạo hiểm đắc tội đám người Trương Kim Xưng vượt nguy hiểm đem Tiểu Hạnh Hoa và Chu Văn ném ra ngoài thành Quán Đào, hắn liền chưa từng nghĩ tới sẽ gặp lại bọn họ. Khi còn trẻ tình ý là từ phế phủ cũng vậy, là nhất thời mê man cũng thế, cũng đã coi là một giấc mộng, đã làm liền đã làm. Nếu không hề hữu tình, liền không cần phải hận. Không có gì đáng giá lưu luyến, tự nhiên cũng không muốn nhớ lại.
Ai ngờ đến, đã cách nhiều năm, Tiểu Hạnh Hoa cùng mình sẽ gặp lại dưới tình huống như vậy. Thật sự là nàng sao? Trình Danh Chấn trợn tròn hai mắt, nhất thời khó mà tin được những gì mình đã thấy. Trước mắt biểu muội Chu Hạnh Hoa, chỉ có điều trên người mơ hồ có thể thấy được một chút bóng dáng năm đó. Đơn thuần, mờ mịt, hồ đồ và dịu dàng quyến rũ năm xưa đều bị năm tháng ma luyện không còn thấy bóng dáng tăm hơi, tang thương đầy tóc mai, mỏi mệt đầy mắt.
Người thứ ba sững sờ ở tại chỗ, chính là biểu muội Chu Hạnh Hoa của Trình Danh Chấn. Nhìn biểu ca vẫn như trước giống như đại thụ đứng ở cách đó không xa, hết thảy lời nói chuẩn bị trước khi đến, bất kể là giả ý hay là thành thật, giờ phút này đột nhiên đều trở nên trắng bệch. Nàng muốn giống trước đây, vọt tới trước mặt gọi hắn một tiếng biểu ca, nhưng dưới ánh mắt linh hoạt, sắc bén một bên, nàng lại sợ linh hồn của mình không chỗ nào che giấu. Cặp ánh mắt như đao, năm đó làm nàng không biết làm sao. Hiện giờ, chủ nhân ánh mắt thành chị dâu mình, nhưng trong mắt vẫn thù hận như trước.
Là người đi theo hai vợ chồng Trình Danh Chấn nhiều năm, Liên tẩu đầu tiên cảm giác không khí cứng ngắc. Nhẹ nhàng ho khan một tiếng, hướng về phía nhóm nha hoàn vú già quát lớn:
- Đều thất thần làm gì? Sân đã thu thập xong sao? Hay là chờ mướn vài người hầu hạ các ngươi. Nên làm gì thì đi làm cái ấy, đừng kiếm cớ cho mình!
Chúng tỳ nữ đang không biết làm sao, nghe Liên tẩu quát lớn, một đám như được đại xá. Khom mình thi lễ với vợ chồng Trình Danh Chấn, trốn đi nhanh khỏi đó.
Chưa từng gặp Liên tẩu hung ác như thế, hai đứa bé sợ tới mức cùng mếu, lớn tiếng khóc lên:
- Nương, ta muốn tìm nương ta. Ngươi là người xấu, để cho nương ta đánh ngươi!
Một đứa khóc rống, một đứa từ trong cánh tay vô lực của Đỗ Quyên giãy ra, nghiêng ngả lảo đảo chạy tới chỗ Chu Hạnh Hoa.
Nghe thấy tiếng khóc của đứa nhỏ, ba người lớn đồng thời từ trong kinh ngạc tỉnh táo lại. Mẹ con Tiểu Hạnh Hoa liên tâm, bất chấp suy nghĩ tiếp theo sẽ chào hỏi biểu ca chị dâu như thế nào, ngồi xổm người xuống, ôm hai đứa bé vào trong ngực, nhẹ giọng an ủi. Trình Danh Chấn cũng vừa chú ý tới sắc mặt thê tử trắng bệch, đi lên trước, một phen đỡ lấy bả vai của đối phương:
- Không phải, không phải như nàng nghĩ. Ta, chưa cùng nàng ta, đứa nhỏ không phải là của ta!
Càng là sốt ruột, hắn càng không biết nói từ chỗ nào mới có thể giải thích rõ ràng hiểu lầm. Biểu muội năm đó đích xác ý đồ lấy thân thể đến chuộc tội thay Chu Văn, mình cũng đích xác mang đầy ngập phẫn uất chuẩn bị báo thù. Nhưng thời khắc mấu chốt, thiếu niên ngây ngô và cảm giác chịu tội trong lòng, lại làm chính mình không thể tiến hành một bước cuối cùng. Đối với nam nhân mà nói, đó thật sự không coi là cái việc gì sáng rọi. Cho nên những năm gần đây, chính hắn cho tới bây giờ không từng chủ động nói rõ với Đỗ Quyên. Hiện giờ biểu muội mang theo hai đứa bé ra hiện ra trước mắt, lại tìm cách giải thích, còn không phải càng tô càng đen sao?
- Ta biết!
Đỗ Quyên cười thảm gật đầu, trong ánh mắt vừa là thương tiếc, vừa là thất vọng:
- Không phải lỗi của chàng. Năm đó là ta lấy dao buộc nàng ta đi theo chàng. Là việc ta tự mình làm, chính mình phải gánh vác kết quả!
- Căn bản không có chuyện như vậy!
Trình Danh Chấn dậm chân đứng lên, lôi kéo Đỗ Quyên đi tới chỗ Tiểu Hạnh Hoa và hai đứa nhỏ đang khóc rống:
- Không tin nàng hỏi nàng ta, đứa nhỏ này cùng ta có quan hệ gì hay không. Hạnh Hoa, ngươi nói cho chị dâu, đứa nhỏ rốt cuộc là của ai?
Quát hỏi giống như rít gào khiến tiếng khóc của hai ngoan đồng đột nhiên ngừng lại. Từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu bất luận quở trách gì, huynh đệ sinh đôi sợ hãi, không dám làm nũng lần nữa, run rẩy trốn sau lưng mẫu thân nhà mình. Nguy cơ thình lình xảy ra trước mặt, Chu Hạnh Hoa lập tức biến thành gà mái hộ con, đầu tiên là đem hai đứa bé giấu về phía sau thân thể yếu ớt của mình, tiếp theo đứng ngẩng đầu lên, cố gắng cười nói:
- Biểu ca ngươi nói cái gì à? Ta mang đứa nhỏ tới bà bác bọn nó, có cái gì không đúng sao? Nếu khiến biểu ca chị dâu thêm phiền toái, ba chúng ta đi là được. Đừng lớn tiếng như vậy, hai chúng nó mới ba tuổi!
Bất kể tính thế nào, Trình Danh Chấn cùng biểu muội Chu Hạnh Hoa này tách ra cũng quá ba năm rồi. Nghe vậy, Đỗ Quyên đang bị ghen tị đoạt đi lý trí rốt cục tỉnh táo lại, nhẹ nhàng cười cười, tiến lên giữ chặt tay Tiểu Hạnh Hoa:
- Biểu muội nói gì thế? Ngươi đã đến thăm bà bà, hai vợ chồng chúng ta đâu thể đuổi ngươi ra khỏi nhà? Em rể đâu? Không cùng đi với ngươi nhận thân sao?
- Y vừa mới được triều đình ban chức quan, đang chuẩn bị đến Trường An diện thánh. Ba chúng ta ngại đường xá quá xa, liền nửa đường ngừng lại. Một là đến bái vọng cô mẫu, hai là cũng thuận tiện nghỉ chân một chút!
Chu Hạnh Hoa đứng người lên, cái tay còn lại khoác lên trên mu bàn tay Đỗ Quyên, cười nói rõ.
- Hoá ra em rể bay cao rồi. Thật sự là đáng mừng!
Trong nháy mắt, khí linh hoạt, sắc bén trên người Đỗ Quyên tiêu hết, biến thành một Cáo Mệnh phu nhân có tri thức hiểu lễ nghĩa không hơn không kém:
- Nhiều năm như vậy cũng không có tin tức, vẫn thật không nghĩ tới có người như trước nhớ kỹ chúng ta. Đến mấy ngày rồi, như thế nào không phái người tới trước thông báo một tiếng, ta với biểu ca ngươi cũng có thể chuẩn bị tốt một chút!
- Chị dâu chỉ trích rất đúng. Là muội muội ta thất lễ. Nhiều năm như vậy không có liên hệ, không biết phủ đệ biểu ca đã ở Thượng Đảng. Đều đi tới Trường Bình, vợ chồng chúng ta mới nghe quan địa phương nói. Sau đó không chịu nổi tưởng niệm đối với cô cô, ta liền không mời mà tới rồi. Nếu quấy rầy, kính xin chị dâu tha thứ một phần mới được!
Bàn về công phu đầu môi chót lưỡi, Tiểu Hạnh Hoa từ trước đến nay không thua người nào. Trái tim bị khủng hoảng của vừa mới được áp chế, lập tức khôi phục nhanh mồm nhanh miệng năm đó.
- Xem muội muội nói gì thế này. Nếu đến đây, đương nhiên không có đạo lý đuổi ra bên ngoài! Nếu không, người biết lại bảo là nhà chúng ta keo kiệt, không chào đón khách nhân. Không biết, còn tưởng rằng biểu ca ngươi được phong hầu rồi, liền đã quên cố nhân nha?
Dù sao đã làm hầu tước phu nhân hơn một năm, miệng lưỡi Đỗ Quyên cũng được rèn luyện rồi. Lời nói sắc bén, chữ chữ như đao.
Trơ mắt nhìn thê tử cùng Tiểu Hạnh Hoa nắm tay nhau giống như thân tỷ muội nhiều năm không gặp, vừa nói vừa cười đứng chung một chỗ. Trong lòng Trình Danh Chấn đột nhiên nảy lên một cỗ cảm giác vô cùng hoang đường. Hắn hoài nghi mình là đang nằm mơ, mơ một giấc mộng nhàm chán lại dài dòng. Liền như năm đó lão Long ở Hoàng Hà luôn dùng phú quý cùng mỹ nữ trêu đùa hắn, nhưng ở thời khắc mấu chốt, cuối cùng lại khiến hắn từ trong mộng tỉnh lại.
Chỉ có điều, giấc mộng trước mắt này so với lời hứa của lão Long Hoàng Hà còn hoang đường hơn. Không ngờ biểu muội gả cho kẻ thù mang theo đứa nhỏ đến thăm mình đấy, luôn mồm kêu mình là biểu ca. Cái kẻ thù hận tới mức không thể đưa mình vào tử địa, như giòi trong xương dây dưa với mình nhiều năm, hiện giờ không ngờ lại là quan đồng liêu với mình. Kia Tiểu Hạnh Hoa lần này tới, rốt cuộc là lấp đầy chỗ song phương từng va chạm, hay là mang theo đứa con thị uy với mình. Để nói với mình Chu Văn cũng là người của triều đình rồi, từ nay về sau tất cả thù hận đều xóa bỏ?
Nói nhảm, nếu như muốn báo thù mà nói, năm đó mình sớm đem Chu Văn một đao chặt. Cần gì phải đợi đến hiện tại. Xách hai đứa bé đến tính cái gì? Đưa đến trước mắt mình làm con tin sao? Hay là thử giới hạn lý trí của mình đây? Phải biết rằng, trong phạm vi xung quanh hai trăm dặm hiện giờ chính là địa bàn Minh Châu Doanh. Ở trong này, mình ngoắc ngoắc ngón tay, đủ để cho Chu gia đoạn tử tuyệt tôn, cam đoan không có dấu vết nào liên lụy đến trên đầu mình.
Nghĩ như vậy, ý nghĩ Trình Danh Chấn dần dần lại rõ ràng lên. Hắn không tin biểu muội là vì thân tình mà đến. Càng không tin Chu Văn âm hiểm giả dối chỉ biết cầu lợi dụng, sớm đã không tồn tại thân tình tới thể hiện thiện ý với mình. Sau lưng nhất định cất dấu mưu mẹo gì đó, chỉ là mình nhất thời không nghĩ tới mà thôi. Nhưng mình tất yếu phải cẩn thận đề phòng, để tránh trúng kế của người khác. Chịu thiệt một lần có thể trách người khác âm hiểm, chịu thiệt hai lần do cùng một người, cũng chỉ có thể tự trách mình quá ngu ngốc.
Không đợi hắn nghiền ngẫm rõ ràng ý đồ biểu muội đến, giữa Đỗ Quyên và Tiểu Hạnh Hoa giống như kỳ phùng địch thủ"Giết" nhau. Chiếm cứ lấy địa lợi và thiên thời, Đỗ Quyên miễn cưỡng thắng đối phương một chiêu nửa thức. Nhưng ở phương diện tâm cơ cá nhân, nàng hiển nhiên không phải là đối thủ của Tiểu Hạnh Hoa, tuy rằng chiếm cứ thượng phong, nhưng không cách nào khiến Tiểu Hạnh Hoa lộ ra sơ hở.
Liên tẩu cùng Thái Hà thương Đỗ Quyên, không muốn để Tiểu Hạnh Hoa tiếp tục rêu rao. Nhìn nhau một cái, song song đi lên trước:
- Hầu gia, phu nhân, cho tỳ tử lớn mật nhắc nhở một câu. Bên ngoài trời nóng, hay là vào trong thay quần áo trước đi. Khiến khách đứng ở hoa viên phơi nắng lâu cũng không phải chuyện hay. Lão phu nhân nơi đó vẫn ngóng trông tin tức Hầu gia và phu nhân đâu!
- Ồ, xem trí nhớ ta này. Mải chào hỏi biểu muội, thiếu chút nữa đã quên hiếu đạo rồi!
Đỗ Quyên vỗ nhè nhẹ đầu của mình, cười đáp lại:
- Đi thôi, cùng đi tới chỗ bà bà ta đi. Ta ở trong chùa xin được cho nàng cái trường sinh phù, vừa vặn tự tay tặng cho bà bà!
- Còn chưa cho đứa nhỏ dập đầu chào cậu chúng đâu!
Tiểu Hạnh Hoa cũng đột nhiên nhớ ra cái gì đó, chùi chùi khóe mắt, cười tiếp lời. Cứng rắn lôi ra từ phía sau lưng hai ngoan đồng bị hành động xa lạ của người lớn dọa sợ, ấn cổ của bọn chúng mệnh lệnh:
- Khẩn trương chào cậu, mợ các ngươi, nương trên đời này, chỉ còn lại có vài thân nhân như vậy thôi!
- Bái kiến cậu, mợ.
Hai đứa bé vừa mới nhìn thấy Trình Danh Chấn hung ác, không dám lỗ mãng, quỳ xuống đất, âm thanh hơi thở như trẻ đang bú hô.
- Đứa bé ngoan, nhìn qua thực biết điều!
Đỗ Quyên tiến lên trước người Trình Danh Chấn, một tay một đứa kéo lên:
- Đi, vào nhà cậu đi, để mợ nhìn kỹ một chút các cháu và mẹ của các cháu!
Dứt lời, nhẹ nhàng giữ chặt tay đứa nhỏ, cười một tràng đi vào phía trong viện.
Trong phút chốc, Đỗ Quyên sững sờ ngay tại chỗ. Gánh nặng trên hai tay phảng phất nặng như thiên quân. Nàng mệt mỏi không tự chủ được ngồi xổm xuống, đem hai đứa bé thả trên mặt đất.
Là con trai của Trình Danh Chấn! Trách không được mặt mày giống bộ dạng trượng phu như vậy. Nhưng này lại không thể trách người khác! Là mình tự tay đem nữ nhân lòng dạ rắn rết trước mắt này đưa đến trên giường trượng phu, nghĩ đến như vậy liền sẽ khiến trượng phu thuận tâm, và vĩnh viễn quên nàng. Lại không ngờ tới, chính mình thành thân nhiều năm hoàn toàn không sinh được, nữ nhân ti tiện kia chỉ dùng một đêm liền mang thai hai đứa bé!
Nhìn đến bóng dáng xa lạ của Tiểu Hạnh Hoa, Trình Danh Chấn cũng sững sờ tại chỗ. Từ sau khi mạo hiểm đắc tội đám người Trương Kim Xưng vượt nguy hiểm đem Tiểu Hạnh Hoa và Chu Văn ném ra ngoài thành Quán Đào, hắn liền chưa từng nghĩ tới sẽ gặp lại bọn họ. Khi còn trẻ tình ý là từ phế phủ cũng vậy, là nhất thời mê man cũng thế, cũng đã coi là một giấc mộng, đã làm liền đã làm. Nếu không hề hữu tình, liền không cần phải hận. Không có gì đáng giá lưu luyến, tự nhiên cũng không muốn nhớ lại.
Ai ngờ đến, đã cách nhiều năm, Tiểu Hạnh Hoa cùng mình sẽ gặp lại dưới tình huống như vậy. Thật sự là nàng sao? Trình Danh Chấn trợn tròn hai mắt, nhất thời khó mà tin được những gì mình đã thấy. Trước mắt biểu muội Chu Hạnh Hoa, chỉ có điều trên người mơ hồ có thể thấy được một chút bóng dáng năm đó. Đơn thuần, mờ mịt, hồ đồ và dịu dàng quyến rũ năm xưa đều bị năm tháng ma luyện không còn thấy bóng dáng tăm hơi, tang thương đầy tóc mai, mỏi mệt đầy mắt.
Người thứ ba sững sờ ở tại chỗ, chính là biểu muội Chu Hạnh Hoa của Trình Danh Chấn. Nhìn biểu ca vẫn như trước giống như đại thụ đứng ở cách đó không xa, hết thảy lời nói chuẩn bị trước khi đến, bất kể là giả ý hay là thành thật, giờ phút này đột nhiên đều trở nên trắng bệch. Nàng muốn giống trước đây, vọt tới trước mặt gọi hắn một tiếng biểu ca, nhưng dưới ánh mắt linh hoạt, sắc bén một bên, nàng lại sợ linh hồn của mình không chỗ nào che giấu. Cặp ánh mắt như đao, năm đó làm nàng không biết làm sao. Hiện giờ, chủ nhân ánh mắt thành chị dâu mình, nhưng trong mắt vẫn thù hận như trước.
Là người đi theo hai vợ chồng Trình Danh Chấn nhiều năm, Liên tẩu đầu tiên cảm giác không khí cứng ngắc. Nhẹ nhàng ho khan một tiếng, hướng về phía nhóm nha hoàn vú già quát lớn:
- Đều thất thần làm gì? Sân đã thu thập xong sao? Hay là chờ mướn vài người hầu hạ các ngươi. Nên làm gì thì đi làm cái ấy, đừng kiếm cớ cho mình!
Chúng tỳ nữ đang không biết làm sao, nghe Liên tẩu quát lớn, một đám như được đại xá. Khom mình thi lễ với vợ chồng Trình Danh Chấn, trốn đi nhanh khỏi đó.
Chưa từng gặp Liên tẩu hung ác như thế, hai đứa bé sợ tới mức cùng mếu, lớn tiếng khóc lên:
- Nương, ta muốn tìm nương ta. Ngươi là người xấu, để cho nương ta đánh ngươi!
Một đứa khóc rống, một đứa từ trong cánh tay vô lực của Đỗ Quyên giãy ra, nghiêng ngả lảo đảo chạy tới chỗ Chu Hạnh Hoa.
Nghe thấy tiếng khóc của đứa nhỏ, ba người lớn đồng thời từ trong kinh ngạc tỉnh táo lại. Mẹ con Tiểu Hạnh Hoa liên tâm, bất chấp suy nghĩ tiếp theo sẽ chào hỏi biểu ca chị dâu như thế nào, ngồi xổm người xuống, ôm hai đứa bé vào trong ngực, nhẹ giọng an ủi. Trình Danh Chấn cũng vừa chú ý tới sắc mặt thê tử trắng bệch, đi lên trước, một phen đỡ lấy bả vai của đối phương:
- Không phải, không phải như nàng nghĩ. Ta, chưa cùng nàng ta, đứa nhỏ không phải là của ta!
Càng là sốt ruột, hắn càng không biết nói từ chỗ nào mới có thể giải thích rõ ràng hiểu lầm. Biểu muội năm đó đích xác ý đồ lấy thân thể đến chuộc tội thay Chu Văn, mình cũng đích xác mang đầy ngập phẫn uất chuẩn bị báo thù. Nhưng thời khắc mấu chốt, thiếu niên ngây ngô và cảm giác chịu tội trong lòng, lại làm chính mình không thể tiến hành một bước cuối cùng. Đối với nam nhân mà nói, đó thật sự không coi là cái việc gì sáng rọi. Cho nên những năm gần đây, chính hắn cho tới bây giờ không từng chủ động nói rõ với Đỗ Quyên. Hiện giờ biểu muội mang theo hai đứa bé ra hiện ra trước mắt, lại tìm cách giải thích, còn không phải càng tô càng đen sao?
- Ta biết!
Đỗ Quyên cười thảm gật đầu, trong ánh mắt vừa là thương tiếc, vừa là thất vọng:
- Không phải lỗi của chàng. Năm đó là ta lấy dao buộc nàng ta đi theo chàng. Là việc ta tự mình làm, chính mình phải gánh vác kết quả!
- Căn bản không có chuyện như vậy!
Trình Danh Chấn dậm chân đứng lên, lôi kéo Đỗ Quyên đi tới chỗ Tiểu Hạnh Hoa và hai đứa nhỏ đang khóc rống:
- Không tin nàng hỏi nàng ta, đứa nhỏ này cùng ta có quan hệ gì hay không. Hạnh Hoa, ngươi nói cho chị dâu, đứa nhỏ rốt cuộc là của ai?
Quát hỏi giống như rít gào khiến tiếng khóc của hai ngoan đồng đột nhiên ngừng lại. Từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu bất luận quở trách gì, huynh đệ sinh đôi sợ hãi, không dám làm nũng lần nữa, run rẩy trốn sau lưng mẫu thân nhà mình. Nguy cơ thình lình xảy ra trước mặt, Chu Hạnh Hoa lập tức biến thành gà mái hộ con, đầu tiên là đem hai đứa bé giấu về phía sau thân thể yếu ớt của mình, tiếp theo đứng ngẩng đầu lên, cố gắng cười nói:
- Biểu ca ngươi nói cái gì à? Ta mang đứa nhỏ tới bà bác bọn nó, có cái gì không đúng sao? Nếu khiến biểu ca chị dâu thêm phiền toái, ba chúng ta đi là được. Đừng lớn tiếng như vậy, hai chúng nó mới ba tuổi!
Bất kể tính thế nào, Trình Danh Chấn cùng biểu muội Chu Hạnh Hoa này tách ra cũng quá ba năm rồi. Nghe vậy, Đỗ Quyên đang bị ghen tị đoạt đi lý trí rốt cục tỉnh táo lại, nhẹ nhàng cười cười, tiến lên giữ chặt tay Tiểu Hạnh Hoa:
- Biểu muội nói gì thế? Ngươi đã đến thăm bà bà, hai vợ chồng chúng ta đâu thể đuổi ngươi ra khỏi nhà? Em rể đâu? Không cùng đi với ngươi nhận thân sao?
- Y vừa mới được triều đình ban chức quan, đang chuẩn bị đến Trường An diện thánh. Ba chúng ta ngại đường xá quá xa, liền nửa đường ngừng lại. Một là đến bái vọng cô mẫu, hai là cũng thuận tiện nghỉ chân một chút!
Chu Hạnh Hoa đứng người lên, cái tay còn lại khoác lên trên mu bàn tay Đỗ Quyên, cười nói rõ.
- Hoá ra em rể bay cao rồi. Thật sự là đáng mừng!
Trong nháy mắt, khí linh hoạt, sắc bén trên người Đỗ Quyên tiêu hết, biến thành một Cáo Mệnh phu nhân có tri thức hiểu lễ nghĩa không hơn không kém:
- Nhiều năm như vậy cũng không có tin tức, vẫn thật không nghĩ tới có người như trước nhớ kỹ chúng ta. Đến mấy ngày rồi, như thế nào không phái người tới trước thông báo một tiếng, ta với biểu ca ngươi cũng có thể chuẩn bị tốt một chút!
- Chị dâu chỉ trích rất đúng. Là muội muội ta thất lễ. Nhiều năm như vậy không có liên hệ, không biết phủ đệ biểu ca đã ở Thượng Đảng. Đều đi tới Trường Bình, vợ chồng chúng ta mới nghe quan địa phương nói. Sau đó không chịu nổi tưởng niệm đối với cô cô, ta liền không mời mà tới rồi. Nếu quấy rầy, kính xin chị dâu tha thứ một phần mới được!
Bàn về công phu đầu môi chót lưỡi, Tiểu Hạnh Hoa từ trước đến nay không thua người nào. Trái tim bị khủng hoảng của vừa mới được áp chế, lập tức khôi phục nhanh mồm nhanh miệng năm đó.
- Xem muội muội nói gì thế này. Nếu đến đây, đương nhiên không có đạo lý đuổi ra bên ngoài! Nếu không, người biết lại bảo là nhà chúng ta keo kiệt, không chào đón khách nhân. Không biết, còn tưởng rằng biểu ca ngươi được phong hầu rồi, liền đã quên cố nhân nha?
Dù sao đã làm hầu tước phu nhân hơn một năm, miệng lưỡi Đỗ Quyên cũng được rèn luyện rồi. Lời nói sắc bén, chữ chữ như đao.
Trơ mắt nhìn thê tử cùng Tiểu Hạnh Hoa nắm tay nhau giống như thân tỷ muội nhiều năm không gặp, vừa nói vừa cười đứng chung một chỗ. Trong lòng Trình Danh Chấn đột nhiên nảy lên một cỗ cảm giác vô cùng hoang đường. Hắn hoài nghi mình là đang nằm mơ, mơ một giấc mộng nhàm chán lại dài dòng. Liền như năm đó lão Long ở Hoàng Hà luôn dùng phú quý cùng mỹ nữ trêu đùa hắn, nhưng ở thời khắc mấu chốt, cuối cùng lại khiến hắn từ trong mộng tỉnh lại.
Chỉ có điều, giấc mộng trước mắt này so với lời hứa của lão Long Hoàng Hà còn hoang đường hơn. Không ngờ biểu muội gả cho kẻ thù mang theo đứa nhỏ đến thăm mình đấy, luôn mồm kêu mình là biểu ca. Cái kẻ thù hận tới mức không thể đưa mình vào tử địa, như giòi trong xương dây dưa với mình nhiều năm, hiện giờ không ngờ lại là quan đồng liêu với mình. Kia Tiểu Hạnh Hoa lần này tới, rốt cuộc là lấp đầy chỗ song phương từng va chạm, hay là mang theo đứa con thị uy với mình. Để nói với mình Chu Văn cũng là người của triều đình rồi, từ nay về sau tất cả thù hận đều xóa bỏ?
Nói nhảm, nếu như muốn báo thù mà nói, năm đó mình sớm đem Chu Văn một đao chặt. Cần gì phải đợi đến hiện tại. Xách hai đứa bé đến tính cái gì? Đưa đến trước mắt mình làm con tin sao? Hay là thử giới hạn lý trí của mình đây? Phải biết rằng, trong phạm vi xung quanh hai trăm dặm hiện giờ chính là địa bàn Minh Châu Doanh. Ở trong này, mình ngoắc ngoắc ngón tay, đủ để cho Chu gia đoạn tử tuyệt tôn, cam đoan không có dấu vết nào liên lụy đến trên đầu mình.
Nghĩ như vậy, ý nghĩ Trình Danh Chấn dần dần lại rõ ràng lên. Hắn không tin biểu muội là vì thân tình mà đến. Càng không tin Chu Văn âm hiểm giả dối chỉ biết cầu lợi dụng, sớm đã không tồn tại thân tình tới thể hiện thiện ý với mình. Sau lưng nhất định cất dấu mưu mẹo gì đó, chỉ là mình nhất thời không nghĩ tới mà thôi. Nhưng mình tất yếu phải cẩn thận đề phòng, để tránh trúng kế của người khác. Chịu thiệt một lần có thể trách người khác âm hiểm, chịu thiệt hai lần do cùng một người, cũng chỉ có thể tự trách mình quá ngu ngốc.
Không đợi hắn nghiền ngẫm rõ ràng ý đồ biểu muội đến, giữa Đỗ Quyên và Tiểu Hạnh Hoa giống như kỳ phùng địch thủ"Giết" nhau. Chiếm cứ lấy địa lợi và thiên thời, Đỗ Quyên miễn cưỡng thắng đối phương một chiêu nửa thức. Nhưng ở phương diện tâm cơ cá nhân, nàng hiển nhiên không phải là đối thủ của Tiểu Hạnh Hoa, tuy rằng chiếm cứ thượng phong, nhưng không cách nào khiến Tiểu Hạnh Hoa lộ ra sơ hở.
Liên tẩu cùng Thái Hà thương Đỗ Quyên, không muốn để Tiểu Hạnh Hoa tiếp tục rêu rao. Nhìn nhau một cái, song song đi lên trước:
- Hầu gia, phu nhân, cho tỳ tử lớn mật nhắc nhở một câu. Bên ngoài trời nóng, hay là vào trong thay quần áo trước đi. Khiến khách đứng ở hoa viên phơi nắng lâu cũng không phải chuyện hay. Lão phu nhân nơi đó vẫn ngóng trông tin tức Hầu gia và phu nhân đâu!
- Ồ, xem trí nhớ ta này. Mải chào hỏi biểu muội, thiếu chút nữa đã quên hiếu đạo rồi!
Đỗ Quyên vỗ nhè nhẹ đầu của mình, cười đáp lại:
- Đi thôi, cùng đi tới chỗ bà bà ta đi. Ta ở trong chùa xin được cho nàng cái trường sinh phù, vừa vặn tự tay tặng cho bà bà!
- Còn chưa cho đứa nhỏ dập đầu chào cậu chúng đâu!
Tiểu Hạnh Hoa cũng đột nhiên nhớ ra cái gì đó, chùi chùi khóe mắt, cười tiếp lời. Cứng rắn lôi ra từ phía sau lưng hai ngoan đồng bị hành động xa lạ của người lớn dọa sợ, ấn cổ của bọn chúng mệnh lệnh:
- Khẩn trương chào cậu, mợ các ngươi, nương trên đời này, chỉ còn lại có vài thân nhân như vậy thôi!
- Bái kiến cậu, mợ.
Hai đứa bé vừa mới nhìn thấy Trình Danh Chấn hung ác, không dám lỗ mãng, quỳ xuống đất, âm thanh hơi thở như trẻ đang bú hô.
- Đứa bé ngoan, nhìn qua thực biết điều!
Đỗ Quyên tiến lên trước người Trình Danh Chấn, một tay một đứa kéo lên:
- Đi, vào nhà cậu đi, để mợ nhìn kỹ một chút các cháu và mẹ của các cháu!
Dứt lời, nhẹ nhàng giữ chặt tay đứa nhỏ, cười một tràng đi vào phía trong viện.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận