Khai Quốc Công Tặc
Chương 144: Chiết liễu (2).
Chương 144: Chiết liễu (2).
Trong hành lang của Huyện nha đã sớm hỗn loạn. Chợt nghe có tiếng trống, chúng chủ trại và nhóm Đường chủ không rõ Trương Kim Xưng rốt cuộc muốn làm gì, căn cứ vào “Đánh trống kêu oan” tự mình lý giải, đã thay xong y phục tới huyện nha. Điều bọn họ nhìn thấy đầu tiên chính là Vương Nhị Mao đang mệt mỏi rã rời, theo sau, vài tên canh gác trên thành ban đêm cũng thở hồng hộc chạy vào.
- Lửa, lửa, bên ngoài, cháy rồi!
Trước đó không cùng Vương Nhị Mao thông qua, nhóm binh lính hoảng loạn báo cáo.
- Lửa cái gì, từ từ nói!
Đại Đương gia và Nhị Đương gia còn chưa tới, Tam Đương gia Đỗ Ba Lạt đành phải chủ động hỏi lại Đại Lương.
- Ngươi rốt cuộc đã nhìn thấy gì? Cửu Đương gia trở về chưa?
- Bên ngoài, thành phía đông cháy rồi ạ, một đám lớn, không biết từ chỗ nào đưa tới.
Tiểu lâu la thở hổn hển mấy câu chửi thề, lớn tiếng trả lời.
- Cửu Đương gia…, không thấy Cửu Đương gia ạ. Thất Đương gia mang theo mấy huynh đệ ra ngoài rồi…
- Nha đầu ngốc này!
Đỗ Ba Lạt tức giận tới mức vỗ đùi.
- Người nào mở cửa thành! Mấy người đi, mang người canh cửa Đông đem nay trói mang đến đây cho ta!
- Là, là Chu tai lớn, gã đã ngăn cản, nhưng ngăn không được!
Tiểu lâu la thấy Đỗ Ba Lạt tức giận, khẩn trương biện bạch cho thượng cấp của mình.
- Ngươi, các ngươi đều là đồ vô dụng!
Đỗ Ba Lạt tiếp tục giậm chân, tức giận vô cùng. Tính tình của nữ nhi bảo bối, người làm cha rõ nhất. Nhìn một lượt toàn bộ Trương Gia Quân, ai có gan chặn ngựa của Đỗ Quyên? Mặc dù Đại Đương gia Trương Kim Xưng tự mình ra mặt, cũng khó có thể được. Vài tên lâu la làm sao có thể ngăn cản Thất đương gia đi cứu Trình Danh Chấn, đó không phải là lấy trứng chọi đá ư?
- Tam ca, Tam ca, đừng nóng, đừng có gấp, kỹ thuật cưỡi ngựa của Quyên Tử không tệ, lại sốt ruột, không cần biết đầu đuôi như thế nào cứ hướng biển lửa mà chạy!
Ngũ Đương gia và Đỗ thị có quan hệ gần, nhìn Đỗ Ba Lạt lo lắng như vậy, nhanh chóng khuyên.
Gã không mở miệng còn tốt, mới mở miệng, Đỗ Ba Lạt lại càng cảm thấy không ngồi yên được. Ánh mắt dựng lên, lớn tiếng hét:
- Ai sốt ruột! Ta chỉ nóng nảy chút thôi! Nha đầu đó nếu bị chết cháy, ta ngược lại không phải lo lắng, khốn khiếp, lão nuôi nha đầu ấy lớn đến như vậy, coi như đồ chơi, sau này cũng không cần làm lá chắn cho nha đầu ấy nữa!
Lời nói độc ác vừa buông, đôi mắt lại mơ hồ đỏ. Thê tử lão mất sớm, lại gia cảnh nên chỉ nuôi được một đứa con gái, trông cậy sau này già cả có chỗ để dựa vào, sinh cho lão một đứa cháu ngoại. Tuy rằng đứa nhỏ không mang họ Đỗ, nhưng không phải cũng cùng một dòng máu sao? Đâu biết được nha đầu này vừa nhìn thấy tên khồn kiếp Trình Danh Chấn liền mê mẩn, năm lần bảy lượt bị tên khốn ấy làm cho khóc rồi, nhưng vẫn năm lần bảy lượt không biết hối cải!
- Được rồi, được rồi, trước hết để cho Nhị Mao nói rõ tình hình địch đã. Quyên Tử lớn như vậy rồi, tự biết nặng nhẹ!
Tứ Đương gia Vương Ma Tử đã sớm không còn kiên nhẫn, lại thấy Đỗ Ba Lạt không quan tâm chính sự lại để ý đến con gái, cau mày nhắc nhở.
- Đó có phải là con gái của ngươi đâu!
Đỗ Ba Lạt lập tức tìm được mục tiêu mới, quay đầu, hung tợn, chỉ trích.
- Con gái của ngươi không tuân theo quân kỷ, tự tiện điều binh khiển mã, còn phải để ý tới hay sao?
Vương Ma Tử có chút tức giận, ngửa cổ hỏi lại.
Nhìn thấy hai vị Đương gia chuẩn bị khẩu chiến, các vị Đương gia và trại chủ khác khẩn trương vây lại khuyên giải. Vương Nhị Mao đến báo tin cuối cùng bị gạt sang một bên không ai quản. Đúng lúc đang hỗn loạn thì truyền đến một tiếng ho khan. Nhị Đương gia Tiết Tụng, Đại Đương gia Trương Kim Xưng mang theo vài binh lính thân cận, lục tục đi đến.
Nhìn thấy người đáng tin cậy đến, nhóm chủ trại và Đường chủ lập tức ngừng huyên náo, đều tự đứng ngay ngắn về chỗ của mình. Trương Kim Xưng nhìn khắp bốn phía, không giận tự uy, đợi tất cả mọi người đứng nghiêm rồi, hắng giọng một cái, hướng về phía Vương Nhị Mao hỏi,
- Mới vừa rồi là ngươi đánh trống phải không? Rốt cuộc là quan quân tới giết, có bao nhiêu nhân mã? Cách huyện Quán Đào còn bao xa!
- Vâng, Cửu Đương gia sai tiểu nhân trở về báo tin!
Vương Nhị Mao dùng ống tay áo xoa xoa hơi nóng còn đang bốc trên đầu, dựa theo vấn đề trả lời một cách trình tự.
- Quan quân đến từ phía Đông, quỳ rạp trên mặt đất có thể nghe thấy tiếng vó ngựa, nhân mã không rõ lắm, cách huyện Quán Đào khoảng…
Cậu ta dừng lại một chút, nét mặt thoáng chút xấu hổ,
- Cửu Đương gia cùng tiểu nhân khoảng một khắc trước cách thành ba dặm tả hữu nghe thấy tiếng vó ngựa, ban đêm trời tối không có đèn nên không biết rõ có bao nhiêu người. Cửu Đương gia chỉ bảo tiểu nhân tới báo tin, xin Đại Đương gia chỉnh quân ra khỏi thành dã chiến. Còn hắn ở lại nghĩ biện pháp ngăn cản quân địch!
- Liều lĩnh, hắn có mấy cái đầu?
Trương Kim Xưng nghe được, giật mình kinh hãi. Y vừa thấy Trình Danh Chấn hợp ý mình, đối với người thiếu niên thông minh dũngcảm này, trong lòng y gửi gắm rất nhiều kỳ vọng. Nếu người mới cứu từ trong lao huyện Quán Đào ra, đã liền chết trận, như vậy, không phải rất nhiều công sức và tiều của của y đều phí hoài hết sao.
Vương Nhị Mao không dám đáp lại, đôi mắt trông mong nhìn Trương Kim Xưng, dùng ánh mắt thúc giục y nhanh chóng đưa ra quyết định. Trương Kim Xưng bị cậu ta nhìn đến phiền lòng, lại vỗ xuống bàn, lớn tiếng quát,
- Ngươi sao lại không ở lại, để người biết được chuyện trở về? Quân địch nhiều hay ít cũng không nghe rõ ràng, ngươi bảo ta phải phát binh như thế nào?
- Đại Đương gia, cậu ta vẫn còn trẻ, như thế đã là không dễ dàng gì rồi!
Nhị Đương gia Tiết Tụng là một người cẩn thận, sợ Trương Kim Xưng vì tức giận mà làm chậm trễ thời cơ chiến đấu, thấp giọng biện hộ cho Vương Nhị Mao.
- Lúc ta lớn như cậu ta…
Trương Kim Xưng trừng to hai mắt giống như hai quả trứng gà, muốn khoe hình tượng của mình thời niên thiếu một chút, nói được một nửa, lại phẫn nộ ngậm miệng lại. Nhị Đương gia Tiết Tụng nói đúng, Vương Nhị Mao và Trình Danh Chấn đúng là còn rất trẻ, hai người thiếu niên phát hiện quân địch, một người ở lại nghĩ biện pháp ngăn cản quân địch, một người trở về báo tin, đã là rất không dễ dàng rồi. Nhìn ra thiên hạ, người còn trẻ tuổi mà vừa dũng cảm vừa thông minh như vậy có mấy người chứ? Nếu đổi lại là người khác, không chỉ những người còn trẻ, ngay cả mấy vị trại chủ cũng không có dũng khí và quyết đoán như Trình Danh Chấn.
Nghĩ như vậy, cơn tức giận trong lòng y dịu lại đôi chút. Lại nhìn Vương Nhị Mao, thấp giọng an ủi,
- Ngươi không phải sốt ruột, chỉ cần Cửu Đương gia chưa chết, ta nhất định cứu hắn trở về.
Sau đó lại quay đầu sang phía các huynh đệ khác, gật gật đầu, nghiêm mặt nói:
- Các vị Đường chủ lập chức trở về chỉnh đốn đội ngũ, có thể phải ra trận đấy, gọi hết những người đang ngủ dậy. Các vị trại chủ ở lại, chúng ta bàn kế sách vẹn toàn, dám lãnh binh đột kích chúng ta vào ban đêm, đoán chừng không phải là người dễ đối phó!
Vừa dứt lời, ở bên ngoài nha môn lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập, người đứng đầu phụ trách gác cửa thành phía Đông Chu tai lớn tự mình chạy vào báo tin,
- Bẩm báo Đại Đương gia, ngoài cửa Đông có ngọn lửa cháy càng ngày càng gần, thuộc hạ đề nghị dỡ phòng ở gần tường thành xuống, để tránh ngọn lửa tiến vào!
- Hủy đi, hủy đi con mẹ ngươi chó má!
Trương Kim Xưng cầm lên cái thước gõ xuống bàn, lập tức hướng lỗ tai họ Chu đập tới.
- Lửa tháng chạp cháy đất, có thể cháy được vào trong thành mới là lạ! Đem toàn bộ các huynh đệ điều đến ngoài cửa Đông, chuẩn bị dã chiến.
Chu tai lớn bị mắng đến đỏ mặt tía tia, đáp lại một tiếng, lui về phía sau chạy ra ngoài. Vài chủ trại nhìn nhau, âm thầm gật đầu, đều hiểu những lời Trương Kim Xưng nói là có lý. Tháng chạp cỏ dại và cây khô đều bị tuyết che lại, lộ ra ngoài mặt một tang bị gió lạnh làm khô, có lửa cháy liền. Đốt càng về sau, đất và cành khô bên trong không bị cháy, ngược lại có thể áp chế ngọn lửa. Cho nên dân gian có câu tổng kết, "Lửa tháng chạp, cháy đất, nhanh hơn, diệt phải gấp!”, có ý nói là loại lửa này nhìn qua thì uy phong như vậy, nhưng kỳ thật không thể gây ra tai họa lớn được. (chú thích)
Đợi toàn bộ Đường chủ lĩnh mệnh lui ra hết, Trương Kim Xưng thở dài, nói thành thật với các vị chủ trại:
- Ngọn lửa này không cần phải nói cũng biết được do Cửu Đương gia làm ra đấy. Tiểu tử này vì chúng ta không màng đến tính mệnh rồi, chúng ta không thể bỏ lại một mình hắn. Quyên Tử đâu? Sao ta lại không thấy nó? NsNó đã ra khỏi thành rồi phải không?
- Quyên Tử dẫn người đi cứu Cửu Đương gia rồi!
Đỗ Ba Lạt cúi đầu, ảm đạm đáp lại. Trương Quân Gia mấy năm nay thanh thế tuy lớn, nhưng lại chưa lần nào giao đấu với quan quân triều đình, lần trước đối phó với Hương Dũng Giang Hoài của Vương Thế Sung, đã lực bất tòng tâm. Bây giờ lại gặp "Đại quân có rất nhiều chiến mã", một khi đã đánh tới chính là binh lính của phủ Đại Tùy, chỉ sợ Đỗ Quyên và Tiểu Cửu hai người khó tránh khỏi miệng hổ.
- Bất luận như thế nào, chúng ta cũng không thể bỏ lại Thất Đương gia và Cửu Đương gia, để chạy trốn một mình được, Đại Đương gia người hạ lệnh đi, ta xung phong đi!
Bát Đương gia Lư Phương Nguyên là người rõ ràng, chắp tay, thấp giọng chờ lệnh.
- Đúng, tốt xấu gì chúng ta cũng phải liều mạng, chớ phụ tâm ý của Cửu đương gia!
Ngũ Đương gia Hách Lão Đao cũng lớn tiếng hưởng ứng.
Nhị Đương gia Tiết Tụng là người bình tĩnh nhất, nhìn thấy Trương Kim Xưng chuyển ánh mắt qua nhìn mình, ngẫm nghĩ một chút, thấp giọng phân tích,
- Nếu ta mang binh bí mật đánh úp doanh trại địch, sợ nhất là bị người ta nhìn thấu rồi. Cửu đương gia đã ở bên ngoài đốt lửa, tướng địch không biết hư thật chúng ta thế nào, nhất định sẽ nghĩ chúng ta đã có phòng bị, cho nên trước tiên phóng hỏa chặn đường đi của họ. Thừa dịp quân địch do dự chưa quyết định, chúng ta dốc toàn lực ra tấn công, cho họ một đòn phủ đầu!
- Đúng như vậy, ý của Cửu Đương gia nhất định là như vậy!
Trong phút chốc các vị trại chủ đều hiểu rõ dụng ý của Trình Danh Chấn trong câu nói "Ra khỏi thành dã chiến", đều vỗ tay tán thưởng. Với tình hình như thế này, Trương Kim Xưng không cần động viên, dùng sức vỗ vỗ tay xuống bàn, vươn người đứng dậy, là ngựa chết hay là lừa chết thì vẫn phải có lúc dừng lại. Chúng ta không thể cả đời trốn ở đầm Cự Lộc làm sơn tặc được, làm Huyện thái lão gia cũng không tệ, ta làm được. Tương lai ai dám nói chúng ta không thể làm được chức Quận Thủ, Tổng quản chứ. Khởi binh nghênh chiến, nói cho các huynh đệ, những người đã chết thì thôi, chưa chết, ta có một phần phú quý, liền ban một phần phú quý cho bọn họ, đối với họ quyết không quên!
- Đúng, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, quyết không quên lời!
Nhị Đương gia Tiết Tụng nói một câu văn ngôn không mấy ai hiểu, nhưng vẻ mặt ai nấy đều cảm động. Mới vài ngày trước gã thấy trên người Trương Kim Xưng có vài phần thay đổi khả quan, hóa ra Trương Đại Đương gia không chỉ hiểu được giết chóc, mà ngoài giết chóc ra, Trương Đại Đương gia còn muốn có một chút ánh hào quang lấp lánh gì đó.
Sau một lát, nhóm tiểu lâu la ở của thành Đông đã triển khai xong thế trận, chuẩn bị quyết chiến với quan quân ở trước mắt. Gió lạnh vẫn gào thét, trong đêm tối không nhìn thấy kẻ thù đâu, chỉ thấy những đám lửa nhỏ lan tràn cách thành vài dặm, những ngọn lửa kia chỉ cần cháy bình thường không cần cháy lớn, thì mấy vạn đống lửa liên tiếp ngoài kia.
Chú thích: Ở nơi lạnh khi có tuyết, tuyết chưa hóa, cây cỏ vẫn có thể cháy. Người viết trước đây từng chơi trò chơi này. Có điều kiện bằng hữu có thể thử xem, chú ý cẩn thận không phát sinh sự cố.
Trong hành lang của Huyện nha đã sớm hỗn loạn. Chợt nghe có tiếng trống, chúng chủ trại và nhóm Đường chủ không rõ Trương Kim Xưng rốt cuộc muốn làm gì, căn cứ vào “Đánh trống kêu oan” tự mình lý giải, đã thay xong y phục tới huyện nha. Điều bọn họ nhìn thấy đầu tiên chính là Vương Nhị Mao đang mệt mỏi rã rời, theo sau, vài tên canh gác trên thành ban đêm cũng thở hồng hộc chạy vào.
- Lửa, lửa, bên ngoài, cháy rồi!
Trước đó không cùng Vương Nhị Mao thông qua, nhóm binh lính hoảng loạn báo cáo.
- Lửa cái gì, từ từ nói!
Đại Đương gia và Nhị Đương gia còn chưa tới, Tam Đương gia Đỗ Ba Lạt đành phải chủ động hỏi lại Đại Lương.
- Ngươi rốt cuộc đã nhìn thấy gì? Cửu Đương gia trở về chưa?
- Bên ngoài, thành phía đông cháy rồi ạ, một đám lớn, không biết từ chỗ nào đưa tới.
Tiểu lâu la thở hổn hển mấy câu chửi thề, lớn tiếng trả lời.
- Cửu Đương gia…, không thấy Cửu Đương gia ạ. Thất Đương gia mang theo mấy huynh đệ ra ngoài rồi…
- Nha đầu ngốc này!
Đỗ Ba Lạt tức giận tới mức vỗ đùi.
- Người nào mở cửa thành! Mấy người đi, mang người canh cửa Đông đem nay trói mang đến đây cho ta!
- Là, là Chu tai lớn, gã đã ngăn cản, nhưng ngăn không được!
Tiểu lâu la thấy Đỗ Ba Lạt tức giận, khẩn trương biện bạch cho thượng cấp của mình.
- Ngươi, các ngươi đều là đồ vô dụng!
Đỗ Ba Lạt tiếp tục giậm chân, tức giận vô cùng. Tính tình của nữ nhi bảo bối, người làm cha rõ nhất. Nhìn một lượt toàn bộ Trương Gia Quân, ai có gan chặn ngựa của Đỗ Quyên? Mặc dù Đại Đương gia Trương Kim Xưng tự mình ra mặt, cũng khó có thể được. Vài tên lâu la làm sao có thể ngăn cản Thất đương gia đi cứu Trình Danh Chấn, đó không phải là lấy trứng chọi đá ư?
- Tam ca, Tam ca, đừng nóng, đừng có gấp, kỹ thuật cưỡi ngựa của Quyên Tử không tệ, lại sốt ruột, không cần biết đầu đuôi như thế nào cứ hướng biển lửa mà chạy!
Ngũ Đương gia và Đỗ thị có quan hệ gần, nhìn Đỗ Ba Lạt lo lắng như vậy, nhanh chóng khuyên.
Gã không mở miệng còn tốt, mới mở miệng, Đỗ Ba Lạt lại càng cảm thấy không ngồi yên được. Ánh mắt dựng lên, lớn tiếng hét:
- Ai sốt ruột! Ta chỉ nóng nảy chút thôi! Nha đầu đó nếu bị chết cháy, ta ngược lại không phải lo lắng, khốn khiếp, lão nuôi nha đầu ấy lớn đến như vậy, coi như đồ chơi, sau này cũng không cần làm lá chắn cho nha đầu ấy nữa!
Lời nói độc ác vừa buông, đôi mắt lại mơ hồ đỏ. Thê tử lão mất sớm, lại gia cảnh nên chỉ nuôi được một đứa con gái, trông cậy sau này già cả có chỗ để dựa vào, sinh cho lão một đứa cháu ngoại. Tuy rằng đứa nhỏ không mang họ Đỗ, nhưng không phải cũng cùng một dòng máu sao? Đâu biết được nha đầu này vừa nhìn thấy tên khồn kiếp Trình Danh Chấn liền mê mẩn, năm lần bảy lượt bị tên khốn ấy làm cho khóc rồi, nhưng vẫn năm lần bảy lượt không biết hối cải!
- Được rồi, được rồi, trước hết để cho Nhị Mao nói rõ tình hình địch đã. Quyên Tử lớn như vậy rồi, tự biết nặng nhẹ!
Tứ Đương gia Vương Ma Tử đã sớm không còn kiên nhẫn, lại thấy Đỗ Ba Lạt không quan tâm chính sự lại để ý đến con gái, cau mày nhắc nhở.
- Đó có phải là con gái của ngươi đâu!
Đỗ Ba Lạt lập tức tìm được mục tiêu mới, quay đầu, hung tợn, chỉ trích.
- Con gái của ngươi không tuân theo quân kỷ, tự tiện điều binh khiển mã, còn phải để ý tới hay sao?
Vương Ma Tử có chút tức giận, ngửa cổ hỏi lại.
Nhìn thấy hai vị Đương gia chuẩn bị khẩu chiến, các vị Đương gia và trại chủ khác khẩn trương vây lại khuyên giải. Vương Nhị Mao đến báo tin cuối cùng bị gạt sang một bên không ai quản. Đúng lúc đang hỗn loạn thì truyền đến một tiếng ho khan. Nhị Đương gia Tiết Tụng, Đại Đương gia Trương Kim Xưng mang theo vài binh lính thân cận, lục tục đi đến.
Nhìn thấy người đáng tin cậy đến, nhóm chủ trại và Đường chủ lập tức ngừng huyên náo, đều tự đứng ngay ngắn về chỗ của mình. Trương Kim Xưng nhìn khắp bốn phía, không giận tự uy, đợi tất cả mọi người đứng nghiêm rồi, hắng giọng một cái, hướng về phía Vương Nhị Mao hỏi,
- Mới vừa rồi là ngươi đánh trống phải không? Rốt cuộc là quan quân tới giết, có bao nhiêu nhân mã? Cách huyện Quán Đào còn bao xa!
- Vâng, Cửu Đương gia sai tiểu nhân trở về báo tin!
Vương Nhị Mao dùng ống tay áo xoa xoa hơi nóng còn đang bốc trên đầu, dựa theo vấn đề trả lời một cách trình tự.
- Quan quân đến từ phía Đông, quỳ rạp trên mặt đất có thể nghe thấy tiếng vó ngựa, nhân mã không rõ lắm, cách huyện Quán Đào khoảng…
Cậu ta dừng lại một chút, nét mặt thoáng chút xấu hổ,
- Cửu Đương gia cùng tiểu nhân khoảng một khắc trước cách thành ba dặm tả hữu nghe thấy tiếng vó ngựa, ban đêm trời tối không có đèn nên không biết rõ có bao nhiêu người. Cửu Đương gia chỉ bảo tiểu nhân tới báo tin, xin Đại Đương gia chỉnh quân ra khỏi thành dã chiến. Còn hắn ở lại nghĩ biện pháp ngăn cản quân địch!
- Liều lĩnh, hắn có mấy cái đầu?
Trương Kim Xưng nghe được, giật mình kinh hãi. Y vừa thấy Trình Danh Chấn hợp ý mình, đối với người thiếu niên thông minh dũngcảm này, trong lòng y gửi gắm rất nhiều kỳ vọng. Nếu người mới cứu từ trong lao huyện Quán Đào ra, đã liền chết trận, như vậy, không phải rất nhiều công sức và tiều của của y đều phí hoài hết sao.
Vương Nhị Mao không dám đáp lại, đôi mắt trông mong nhìn Trương Kim Xưng, dùng ánh mắt thúc giục y nhanh chóng đưa ra quyết định. Trương Kim Xưng bị cậu ta nhìn đến phiền lòng, lại vỗ xuống bàn, lớn tiếng quát,
- Ngươi sao lại không ở lại, để người biết được chuyện trở về? Quân địch nhiều hay ít cũng không nghe rõ ràng, ngươi bảo ta phải phát binh như thế nào?
- Đại Đương gia, cậu ta vẫn còn trẻ, như thế đã là không dễ dàng gì rồi!
Nhị Đương gia Tiết Tụng là một người cẩn thận, sợ Trương Kim Xưng vì tức giận mà làm chậm trễ thời cơ chiến đấu, thấp giọng biện hộ cho Vương Nhị Mao.
- Lúc ta lớn như cậu ta…
Trương Kim Xưng trừng to hai mắt giống như hai quả trứng gà, muốn khoe hình tượng của mình thời niên thiếu một chút, nói được một nửa, lại phẫn nộ ngậm miệng lại. Nhị Đương gia Tiết Tụng nói đúng, Vương Nhị Mao và Trình Danh Chấn đúng là còn rất trẻ, hai người thiếu niên phát hiện quân địch, một người ở lại nghĩ biện pháp ngăn cản quân địch, một người trở về báo tin, đã là rất không dễ dàng rồi. Nhìn ra thiên hạ, người còn trẻ tuổi mà vừa dũng cảm vừa thông minh như vậy có mấy người chứ? Nếu đổi lại là người khác, không chỉ những người còn trẻ, ngay cả mấy vị trại chủ cũng không có dũng khí và quyết đoán như Trình Danh Chấn.
Nghĩ như vậy, cơn tức giận trong lòng y dịu lại đôi chút. Lại nhìn Vương Nhị Mao, thấp giọng an ủi,
- Ngươi không phải sốt ruột, chỉ cần Cửu Đương gia chưa chết, ta nhất định cứu hắn trở về.
Sau đó lại quay đầu sang phía các huynh đệ khác, gật gật đầu, nghiêm mặt nói:
- Các vị Đường chủ lập chức trở về chỉnh đốn đội ngũ, có thể phải ra trận đấy, gọi hết những người đang ngủ dậy. Các vị trại chủ ở lại, chúng ta bàn kế sách vẹn toàn, dám lãnh binh đột kích chúng ta vào ban đêm, đoán chừng không phải là người dễ đối phó!
Vừa dứt lời, ở bên ngoài nha môn lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập, người đứng đầu phụ trách gác cửa thành phía Đông Chu tai lớn tự mình chạy vào báo tin,
- Bẩm báo Đại Đương gia, ngoài cửa Đông có ngọn lửa cháy càng ngày càng gần, thuộc hạ đề nghị dỡ phòng ở gần tường thành xuống, để tránh ngọn lửa tiến vào!
- Hủy đi, hủy đi con mẹ ngươi chó má!
Trương Kim Xưng cầm lên cái thước gõ xuống bàn, lập tức hướng lỗ tai họ Chu đập tới.
- Lửa tháng chạp cháy đất, có thể cháy được vào trong thành mới là lạ! Đem toàn bộ các huynh đệ điều đến ngoài cửa Đông, chuẩn bị dã chiến.
Chu tai lớn bị mắng đến đỏ mặt tía tia, đáp lại một tiếng, lui về phía sau chạy ra ngoài. Vài chủ trại nhìn nhau, âm thầm gật đầu, đều hiểu những lời Trương Kim Xưng nói là có lý. Tháng chạp cỏ dại và cây khô đều bị tuyết che lại, lộ ra ngoài mặt một tang bị gió lạnh làm khô, có lửa cháy liền. Đốt càng về sau, đất và cành khô bên trong không bị cháy, ngược lại có thể áp chế ngọn lửa. Cho nên dân gian có câu tổng kết, "Lửa tháng chạp, cháy đất, nhanh hơn, diệt phải gấp!”, có ý nói là loại lửa này nhìn qua thì uy phong như vậy, nhưng kỳ thật không thể gây ra tai họa lớn được. (chú thích)
Đợi toàn bộ Đường chủ lĩnh mệnh lui ra hết, Trương Kim Xưng thở dài, nói thành thật với các vị chủ trại:
- Ngọn lửa này không cần phải nói cũng biết được do Cửu Đương gia làm ra đấy. Tiểu tử này vì chúng ta không màng đến tính mệnh rồi, chúng ta không thể bỏ lại một mình hắn. Quyên Tử đâu? Sao ta lại không thấy nó? NsNó đã ra khỏi thành rồi phải không?
- Quyên Tử dẫn người đi cứu Cửu Đương gia rồi!
Đỗ Ba Lạt cúi đầu, ảm đạm đáp lại. Trương Quân Gia mấy năm nay thanh thế tuy lớn, nhưng lại chưa lần nào giao đấu với quan quân triều đình, lần trước đối phó với Hương Dũng Giang Hoài của Vương Thế Sung, đã lực bất tòng tâm. Bây giờ lại gặp "Đại quân có rất nhiều chiến mã", một khi đã đánh tới chính là binh lính của phủ Đại Tùy, chỉ sợ Đỗ Quyên và Tiểu Cửu hai người khó tránh khỏi miệng hổ.
- Bất luận như thế nào, chúng ta cũng không thể bỏ lại Thất Đương gia và Cửu Đương gia, để chạy trốn một mình được, Đại Đương gia người hạ lệnh đi, ta xung phong đi!
Bát Đương gia Lư Phương Nguyên là người rõ ràng, chắp tay, thấp giọng chờ lệnh.
- Đúng, tốt xấu gì chúng ta cũng phải liều mạng, chớ phụ tâm ý của Cửu đương gia!
Ngũ Đương gia Hách Lão Đao cũng lớn tiếng hưởng ứng.
Nhị Đương gia Tiết Tụng là người bình tĩnh nhất, nhìn thấy Trương Kim Xưng chuyển ánh mắt qua nhìn mình, ngẫm nghĩ một chút, thấp giọng phân tích,
- Nếu ta mang binh bí mật đánh úp doanh trại địch, sợ nhất là bị người ta nhìn thấu rồi. Cửu đương gia đã ở bên ngoài đốt lửa, tướng địch không biết hư thật chúng ta thế nào, nhất định sẽ nghĩ chúng ta đã có phòng bị, cho nên trước tiên phóng hỏa chặn đường đi của họ. Thừa dịp quân địch do dự chưa quyết định, chúng ta dốc toàn lực ra tấn công, cho họ một đòn phủ đầu!
- Đúng như vậy, ý của Cửu Đương gia nhất định là như vậy!
Trong phút chốc các vị trại chủ đều hiểu rõ dụng ý của Trình Danh Chấn trong câu nói "Ra khỏi thành dã chiến", đều vỗ tay tán thưởng. Với tình hình như thế này, Trương Kim Xưng không cần động viên, dùng sức vỗ vỗ tay xuống bàn, vươn người đứng dậy, là ngựa chết hay là lừa chết thì vẫn phải có lúc dừng lại. Chúng ta không thể cả đời trốn ở đầm Cự Lộc làm sơn tặc được, làm Huyện thái lão gia cũng không tệ, ta làm được. Tương lai ai dám nói chúng ta không thể làm được chức Quận Thủ, Tổng quản chứ. Khởi binh nghênh chiến, nói cho các huynh đệ, những người đã chết thì thôi, chưa chết, ta có một phần phú quý, liền ban một phần phú quý cho bọn họ, đối với họ quyết không quên!
- Đúng, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, quyết không quên lời!
Nhị Đương gia Tiết Tụng nói một câu văn ngôn không mấy ai hiểu, nhưng vẻ mặt ai nấy đều cảm động. Mới vài ngày trước gã thấy trên người Trương Kim Xưng có vài phần thay đổi khả quan, hóa ra Trương Đại Đương gia không chỉ hiểu được giết chóc, mà ngoài giết chóc ra, Trương Đại Đương gia còn muốn có một chút ánh hào quang lấp lánh gì đó.
Sau một lát, nhóm tiểu lâu la ở của thành Đông đã triển khai xong thế trận, chuẩn bị quyết chiến với quan quân ở trước mắt. Gió lạnh vẫn gào thét, trong đêm tối không nhìn thấy kẻ thù đâu, chỉ thấy những đám lửa nhỏ lan tràn cách thành vài dặm, những ngọn lửa kia chỉ cần cháy bình thường không cần cháy lớn, thì mấy vạn đống lửa liên tiếp ngoài kia.
Chú thích: Ở nơi lạnh khi có tuyết, tuyết chưa hóa, cây cỏ vẫn có thể cháy. Người viết trước đây từng chơi trò chơi này. Có điều kiện bằng hữu có thể thử xem, chú ý cẩn thận không phát sinh sự cố.
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận