Khai Quốc Công Tặc
Chương 104: Hồng trần (20).
Chương 104: Hồng trần (20).
Ra khỏi doanh trại đầy rẫy xác chết nằm ngả ngốn, hai trại chủ là Đỗ Ba Lạt và Hách Lão Đao đều cảm thấy vô vị. Nhớ năm đó, mấy huynh đệ qua lại buôn bán, mặc dù trải qua những ngày tháng nghèo khổ ăn không đủ no, nhưng cũng không phải nơm nớp lo sợ hàng ngày như bây giờ. Mà từ khi bước vào đầm Cự Lộc này, không tối nào được ngủ ngon. Hôm nay bị quan binh truy sát, ngày mai tấn công thành lũy, doanh trại, không cẩn thận trúng một mũi tên bay lạc, liệu có sống sót được dưới điều kiện thiếu thốn thuốc thang và đói khát không hoàn toàn phụ thuộc vào nhân phẩm. Khó khăn lắm mới sống yên ổn được mấy hôm, thì đủ các chuyện xấu xa lớn nhỏ lại ập tới. Nếu không như hôm nay, u mê đánh nhau một trận sống mái. Ai trung ai gian, ai sẽ chết và ai còn sống sót, không đến giây phút cuối cùng thì chỉ có ông trời mới biết rõ.
Lúc này điều duy nhất có thể khiến mọi người cảm thấy vui mừng là, hai lão ca đều sống sót qua kiếp nạn, không bị người khác cắt đầu mất. Mặc dù cái giá của thắng lợi này vô cùng lớn, đứng ở cửa doanh trại chính phóng mắt nhìn về phía sâu, dường như không trại nào không bốc khói, không ao nước nào không nhuốm đỏ. Sự giết chóc điên cuồng vẫn chưa đến lúc dừng lại, hai doanh trại chữ “Sơn” và “Hỏa” chính thống của Trương Kim Xưng tập hợp thành đội, tới lui tìm kiếm trong bụi lau sậy gần đó. Thỉnh thoảng có kẻ chiến bại bị bọn chúng bắt ra hoặc bị coi là “thú tội”, hoặc bị nhét đao vào tay, tiếng kêu và gào khóc thảm thiết liên tục vang lên, không biết khi nào mới lắng xuống, không biết khi nào những ngày này mới kết thúc.
Hách Lão Đao đã không còn ôm bất cứ ảo tưởng gì. Đây đều là nghiệp, đoàn người khi cướp bóc khắp nơi đã gieo nghiệp căn xuống, thì chủ định phải thu hoạch nghiệp quả. Lưu Lão Bát không phải là người đầu tiên dấy lên cuộc chiến tanh máu trong đầm Cự Lộc, cũng không phải là người cuối cùng. Cho dù địa vị của Trương Đại Đương gia ở đây từ nay không sợ bị ai đe dọa nữa, nhưng vùng Hà Bắc còn có Cao Sĩ Đạt, Vương Tu Bạt, Hoa Diều Tử… Đoàn người đều là một đám dã thú mắt đỏ, hoặc là tìm thịt ăn từ bên ngoài, hoặc cắn đứt cổ họng của nhau để giải khát.
Mấy tên lâu la người đầy bùn nước cưỡi ngựa chạy từ xa tới, vô cùng chật vật nhưng luôn giữ đội hình chiếu ứng lẫn nhau. Hách Lão Đao nhìn ra là tâm phúc mà mình khổ tâm huấn luyện liền tiến lên đón, lớn tiếng hỏi:
- Phó Dịch Thư, ngươi dẫn người của ta đi đâu đó?
- Ngũ, Ngũ Đương gia!
Tên tiểu đầu mục đi đầu vội vã quay người xuống ngựa, máu trên người tí tách nhỏ xuống hòa cùng với vệt máu trên đất:
- Doanh địa, doanh địa…
- Doanh địa làm sao?
Hách Lão Đao thấy mắt tối sầm lại, hai chân đạp mạnh vào yên ngựa mới miễn cưỡng bình tĩnh lại tinh thần. Ban nãy vì cứu Trương Kim Xưng, y không để ý tới an nguy của Lâm Tựdoanh của mình, nếu sào huyệt không may bị loạn quân phá hủy thì mình từ nay về sau cũng mất đi tư cách đứng thẳng lưng nói chuyện ở đầm Cự Lộc.
- Đúng, đúng Đỗ, Đỗ Thất Đương gia!
Tiểu đầu mục Phó Dịch Thư nhìn trộm Đỗ Ba Lạp đang đứng sát Hách Lão Đao, cố gắng nói nhẹ nhàng:
- Có kẻ bao vây tấn công doanh trại của chúng ta, là Đỗ Thất Đương gia xua đuổi bọn tặc nhân, sau đó dẫn những huynh đệ có thể lên được ngựa đi rồi, đầu tiên phá Phương Tự doanh, sau đó là Báo Tự doanh! Giờ cô ấy cùng với tên họ Trình dẫn theo các huynh đệ đi tấn công Kim Tự doanh, Trương đường chủ sợ xảy ra rắc rối nên cố ý phái tiểu tử tới tìm hiểu tình hình doanh trại chính.
- Biết rồi!
Hách Lão Đao thở dài một cái. Mặc dù đệ tử quan môn Đỗ Quyên không hỏi đã uy hiếp huynh đệ dưới trướng của mình và dẫn đi, nhưng dù sao nó cũng thay mình giữ vững sào huyệt. Nghiêng đầu liếc nhìn Đỗ Ba Lạt, Hách Lão Đao cũng không biết những lời nói của mình có mấy phần là thật:
- Thất Đương gia là đệ tử của ta, mệnh lệnh của nó chính là mệnh lệnh của ta. Đi, dẫn ta đi tới Kim tự doanh, nói không chừng có thể giúp tiểu nha đầu đó!
- Ôi!
Phó Dịch Thư hoài nghi liếc nhìn trại chủ của mình rồi nhảy lệ yên ngựa lần nãy. Gã có thể nhìn ra, Hách Ngũ Đương gia không tức giận vì Thất Đỗ Đương gia hành động vượt quá chức phận. Tuy nhiên điều này không phù hợp với quy định của đầm Cự Lộc, theo quy tắc thì ngoài Trương Đại Đương gia, bất kỳ đầu lĩnh nào khác cũng không có tư cách điều động một quân lính nào ngoài quân lính do mình phụ trách.
- Quyên Tử, Quyên Tử cũng thật nóng vội!
Đỗ Ba Lạt cảm thấy ngượng ngùng, khẽ giải thích với Hách Lão Đao.
- Ngươi nuôi được đứa con gái ngoan!
Hách Lão Đao nhún vai cười đáp lại. Không đợi Đỗ Ba Lạt nói gì đã nhanh chóng bổ sung:
- Con rể cũng rất giỏi, bình thường không thể hiện ra nhưng lại đánh bại được Lưu Lão Bát một cách dễ dàng trên sàn đấu võ.
- Hắn, hắn là gặp may.
Đỗ Ba Lạt mặc dù tỏ vẻ cảm thấy có phần không được tự nhiên nhưng trong lòng vô cùng vui sướng. Trước tiên giữ vững vốn của mình, sau đó lại thừa lúc loạn lạc đoạt lấy binh mã của Hách Lão Đao, tiếp đó trong tinh thần hăng hái phá hủy liên tiếp hai trại lớn. Cho dù sức chiến đấu trong doanh trại chính cuối cùng đã chấm dứt với thắng lợi của Lưu Lão Bát, nhưng con gái cũng vững vàng đứng ở thế bất bại. Hành động thông minh và quyết đoán này, đổi lại là mình, khi ấy chắc chắn không làm được!
- Cái gì mà may mắn? Hơn ba tháng nay hắn đã luyện được không dưới mười loại vũ khí, trong đó không có cái nào là hoành đao!
Hách Ngũ Đương gia ngoài miệng tức giận bất bình, nhưng vẻ mặt lại tràn ngập sự tán thưởng không che giấu được.
- Trên võ trường, hắn vừa giơ binh khí sáng loáng lên, ta đã biết Lão Bát yếu thế rồi, không nói cái khác, chỉ riêng bản lĩnh ẩn nhẫn này, mười Lão Bát cũng không so được một mình Trình Danh Chấn!
- Cũng đúng!
Đỗ Ba Lạt khẽ đáp lại. Kim Tự Doanh của Tứ Đương gia Vương Ma Tử nằm liền kề Nghĩa tựdoanh của lão, con gái đã dẫn người tấn công Kim Tự doanh rồi thì bản thân mình cũng không cần phải lo lắng cho an nguy của Nghĩa tựdoanh nữa. Cứ làm hòa với Ngũ Đương gia, cũng tránh sau này lão tìm Trình Danh Chấn kia gây phiền phức.
- Ngay từ đầu, hắn đã cố tình để tất cả mọi người xem thường hắn. Đùa giỡn với Lão Bát!
Hách Lão Đao thao thao bất tuyệt, vừa phân tích vừa lắc đầu liên tục.
- Tên tiểu tử này suy tính sâu xa, bao nhiêu năm rồi ta chưa gặp tên nào như vậy. Làm việc quyết đoán cũng là thứ ta hiếm thấy. Tam ca, huynh nhớ không, trước đây ở Vận Hà, hắn đề nghị với Đại Đương gia kế mai phục Vương Thế Sung, không hề do dự chút nào. Dường như hắn đã sớm là người của chúng ta, chẳng có chút liên hệ nào với đám truy binh phía sau.
Những lời này, Đỗ Ba Lạt không muốn nghe. Trình Danh Chấn làm việc quả thật có phần quá dứt khoát, dứt khoát tới mức khiến lão giang hồ như lão đây đôi khi cũng phải vờ ngu dốt. Tuy nhiên hắn cũng là bị ép đến bước đó, nếu trước đây hắn không bày mưu tính kế cho Trương Đại Đương gia thì các huynh đệ chẳng phải đều trút hết tức giận lên người hắn sao?
Nghĩ vậy, Đỗ Ba Lạt cười, lớn tiếng giải thích:
- Hắn chẳng phải đã nói rồi sao, chức Binh Tào đó tạm thời là bất đắc dĩ. Căn bản không có quyền lực gì! Nói không chừng Lâm huyện lệnh để một người không có nền tảng như hắn làm Binh Tào là để ứng phó chúng ta. Như ta thấy, tiểu tử này ngay từ đầu đã có duyên với đầm Cự Lộc chúng ta…
- Ta càng tin tưởng vào lời của Đà Tử nói!
Không đợi Đỗ Ba Lạt nói xong, Hách Lão Đao cắt ngang lời.
- Nhanh chân lên, đừng để giữa Quyên Tử và Tứ ca có hiểu lầm. Thật sự đánh nhau thì Tứ ca chắc chắn tổn hại.
- Quyên Tử sẽ không ỷ đông ức hiếp Lão Tứ đâu!
Đỗ Ba Lạt gắng sức kẹp vào bụng ngựa, làm bắn lên những vết bùn đất trên mặt đầm. Lão vẫn luôn tự hào vì con gái và con rể tương lai. Những người trẻ tuổi như vậy, đốt đèn lồng cũng không tìm thấy. Còn về phần Tôn Đà Tử coi như có được mệnh cách đấy, nếu quẻ bói thật sự chuẩn, lão còn phải cả ngày khom lưng uốn gối nữa sao.
Bởi vì cách doanh trại chính khá xa, cảnh tượng hai bên đường đã không thê thảm như trước đây. Thỉnh thoảng còn có thi thể nằm trong vũng nước bẩn, nhưng vì số lượng không đủ nên không thể nhuộm đỏ nước hồ lạnh giá nữa. Mấy tên lính thương tàn bị đánh tan tác nghe thấy tiếng người hô ngựa hí, sợ tới mức rúc vào bụi cỏ lau nhanh như chớp, rất nhiều quân lính mất chỉ huy cười ha ha luôn miệng chào hỏi Đỗ Ba Lạt.
- Tam đương gia!
- Bái kiến Tam đương gia!
Bọn chúng không phải quân lính do Đỗ Ba Lạt chỉ huy nên sự tôn kính trên mặt không hề giống giả bộ chút nào. Hách Lão Đao nhìn có phần đố kỵ, tay dắt đầu ngựa, dung mũi đao chỉ vào mũi một người trong số đó hỏi:
- Các ngươi ở doanh trại nào, đứng đây làm gì?
- Ban nãy bọn tại hạ dẹp yên ở phía sau cho Thất Đại Đương gia nên đều bị thương.
Tên bị hỏi không hề sợ hãi, vừa cười vừa chỉ vào cái đùi đang bị chảy máu.
- Thất Đương gia nói để bọn tại hạ đi trước tới cửa doanh trại của người để tập kết, sau này có thể đi theo người, việc trước đây sẽ bỏ qua!
Chiêu này cao minh hơn nhiều so với cách Trương Đại Đương gia ép đám đông nộp “đầu danh trạng”. Cho dù trước đây đi theo ai, chỉ cần tham gia “bình định” là lấy công chuộc tội. Hách Lão Đao có thể tưởng tượng, đám lâu la dưới trướng Lưu Triệu An lúc cùng đường nghe được lời hứa hẹn này sẽ lựa chọn thế nào. Có thể nói, chỉ dựa vào mệnh lệnh này, Đỗ Quyên đã hoàn toàn làm tan giã lòng quân của bọn phản loạn.
Thủ đoạn cao minh này rõ ràng không phải mình Đỗ Quyên tự nghĩ ra. Hách Lão Đao liếc nhìn Đỗ Ba Lạt nhưng bị vẻ đắc ý không hề che giấu trên khuôn mặt Đỗ Ba Lạt làm cho chán nản.
- Nhìn thấy Hàn Lục gia không?
Y định làm cho Đỗ Ba Lạt thêm ấm ức liền lớn tiếng hỏi đám lính này. Nhưng câu trả lời lại càng làm y mất tinh thần, đám lâu la nghĩ một lát rồi mồm năm miệng mười đáp lại:
- Tên tặc nhân họ Hàn đánh một trận với Đỗ Đương gia, không chiếm được ưu thế bèn đi về phía Khổ Thái Oa Tử rồi.
- Tên họ Hàn không biết tự lượng sức, muốn nhúng tay vào cùng Trình gia, bị Trình gia bắn một tên làm mù mắt ngựa. Nếu không phải Trình gia không thuộc đường trong đầm trạch thì chắc chắn bắt sốn được tên họ Hàn!
Đám lâu la tôn trọng kẻ mạnh, vô cùng khâm phục Trình Danh Chấn đã liên tiếp đánh bại hai vị Đương gia.
Không nhận được câu trả lời mong muốn, Hách Lão Đao đành nén bực bội tiếp tục lên đường. Đỗ Ba Lạt theo sát phía sau, vui sướng muốn hát lên. Hai người đi được một lát thì tầm nhìn trước mắt bỗng thoáng đãng. Trên một bãi sông thẳng tắp, Tứ Đương gia Vương Ma Tử dẫn theo hơn hai nghìn người, khí thế hừng hực nghênh đón.
- Tứ ca. Ngươi có thấy Quyên Tử không? Đại Đương gia đang ở doanh trại chính đợi huynh hợp binh, Quyên Tử đâu rồi? Sao không thấy đi cùng với huynh!
Chỉ sợ giữa hai bên xảy ra hiểu lầm, Hách Lão Đao thúc ngựa tiến lên, lớn tiếng nói rõ thân phận.
- Hai tên khốn kiếp…
Nhắc đến hai tên trẻ tuổi, vết rỗ trên mặt Vương Tứ Đương gia đen xạm lại, không đếm xỉa đến thân phận trưởng bối của mình, chửi rủa ầm ĩ. Bỗng nhiên, ông nhìn thấy Đỗ Ba Lạt ở phía sau Hách Lão Đao, lời đã nói ra không thể thu lại bèn dừng một lúc rồi hầm hừ nói thêm:
- Hai tiểu tử khốn kiếp vội vã lập công, mang theo các huynh đệ ở ba doanh trại chữ “Cẩm”, “Lâm” và “Nghĩa” đi Khổ Thái Oa Tử rồi. Ta khuyên bọn họ tập hợp với Đại Đương gia trước rồi hãy đi nhưng bọn họ không nghe! Hừ, nếu bị thiệt cũng đừng trách trưởng bối ta không nhắc nhở hắn!
- Hai bên gần như là huynh đệ của ba doanh trại, Quyên Tử sao có thể thiệt thòi?
Ra khỏi doanh trại đầy rẫy xác chết nằm ngả ngốn, hai trại chủ là Đỗ Ba Lạt và Hách Lão Đao đều cảm thấy vô vị. Nhớ năm đó, mấy huynh đệ qua lại buôn bán, mặc dù trải qua những ngày tháng nghèo khổ ăn không đủ no, nhưng cũng không phải nơm nớp lo sợ hàng ngày như bây giờ. Mà từ khi bước vào đầm Cự Lộc này, không tối nào được ngủ ngon. Hôm nay bị quan binh truy sát, ngày mai tấn công thành lũy, doanh trại, không cẩn thận trúng một mũi tên bay lạc, liệu có sống sót được dưới điều kiện thiếu thốn thuốc thang và đói khát không hoàn toàn phụ thuộc vào nhân phẩm. Khó khăn lắm mới sống yên ổn được mấy hôm, thì đủ các chuyện xấu xa lớn nhỏ lại ập tới. Nếu không như hôm nay, u mê đánh nhau một trận sống mái. Ai trung ai gian, ai sẽ chết và ai còn sống sót, không đến giây phút cuối cùng thì chỉ có ông trời mới biết rõ.
Lúc này điều duy nhất có thể khiến mọi người cảm thấy vui mừng là, hai lão ca đều sống sót qua kiếp nạn, không bị người khác cắt đầu mất. Mặc dù cái giá của thắng lợi này vô cùng lớn, đứng ở cửa doanh trại chính phóng mắt nhìn về phía sâu, dường như không trại nào không bốc khói, không ao nước nào không nhuốm đỏ. Sự giết chóc điên cuồng vẫn chưa đến lúc dừng lại, hai doanh trại chữ “Sơn” và “Hỏa” chính thống của Trương Kim Xưng tập hợp thành đội, tới lui tìm kiếm trong bụi lau sậy gần đó. Thỉnh thoảng có kẻ chiến bại bị bọn chúng bắt ra hoặc bị coi là “thú tội”, hoặc bị nhét đao vào tay, tiếng kêu và gào khóc thảm thiết liên tục vang lên, không biết khi nào mới lắng xuống, không biết khi nào những ngày này mới kết thúc.
Hách Lão Đao đã không còn ôm bất cứ ảo tưởng gì. Đây đều là nghiệp, đoàn người khi cướp bóc khắp nơi đã gieo nghiệp căn xuống, thì chủ định phải thu hoạch nghiệp quả. Lưu Lão Bát không phải là người đầu tiên dấy lên cuộc chiến tanh máu trong đầm Cự Lộc, cũng không phải là người cuối cùng. Cho dù địa vị của Trương Đại Đương gia ở đây từ nay không sợ bị ai đe dọa nữa, nhưng vùng Hà Bắc còn có Cao Sĩ Đạt, Vương Tu Bạt, Hoa Diều Tử… Đoàn người đều là một đám dã thú mắt đỏ, hoặc là tìm thịt ăn từ bên ngoài, hoặc cắn đứt cổ họng của nhau để giải khát.
Mấy tên lâu la người đầy bùn nước cưỡi ngựa chạy từ xa tới, vô cùng chật vật nhưng luôn giữ đội hình chiếu ứng lẫn nhau. Hách Lão Đao nhìn ra là tâm phúc mà mình khổ tâm huấn luyện liền tiến lên đón, lớn tiếng hỏi:
- Phó Dịch Thư, ngươi dẫn người của ta đi đâu đó?
- Ngũ, Ngũ Đương gia!
Tên tiểu đầu mục đi đầu vội vã quay người xuống ngựa, máu trên người tí tách nhỏ xuống hòa cùng với vệt máu trên đất:
- Doanh địa, doanh địa…
- Doanh địa làm sao?
Hách Lão Đao thấy mắt tối sầm lại, hai chân đạp mạnh vào yên ngựa mới miễn cưỡng bình tĩnh lại tinh thần. Ban nãy vì cứu Trương Kim Xưng, y không để ý tới an nguy của Lâm Tựdoanh của mình, nếu sào huyệt không may bị loạn quân phá hủy thì mình từ nay về sau cũng mất đi tư cách đứng thẳng lưng nói chuyện ở đầm Cự Lộc.
- Đúng, đúng Đỗ, Đỗ Thất Đương gia!
Tiểu đầu mục Phó Dịch Thư nhìn trộm Đỗ Ba Lạp đang đứng sát Hách Lão Đao, cố gắng nói nhẹ nhàng:
- Có kẻ bao vây tấn công doanh trại của chúng ta, là Đỗ Thất Đương gia xua đuổi bọn tặc nhân, sau đó dẫn những huynh đệ có thể lên được ngựa đi rồi, đầu tiên phá Phương Tự doanh, sau đó là Báo Tự doanh! Giờ cô ấy cùng với tên họ Trình dẫn theo các huynh đệ đi tấn công Kim Tự doanh, Trương đường chủ sợ xảy ra rắc rối nên cố ý phái tiểu tử tới tìm hiểu tình hình doanh trại chính.
- Biết rồi!
Hách Lão Đao thở dài một cái. Mặc dù đệ tử quan môn Đỗ Quyên không hỏi đã uy hiếp huynh đệ dưới trướng của mình và dẫn đi, nhưng dù sao nó cũng thay mình giữ vững sào huyệt. Nghiêng đầu liếc nhìn Đỗ Ba Lạt, Hách Lão Đao cũng không biết những lời nói của mình có mấy phần là thật:
- Thất Đương gia là đệ tử của ta, mệnh lệnh của nó chính là mệnh lệnh của ta. Đi, dẫn ta đi tới Kim tự doanh, nói không chừng có thể giúp tiểu nha đầu đó!
- Ôi!
Phó Dịch Thư hoài nghi liếc nhìn trại chủ của mình rồi nhảy lệ yên ngựa lần nãy. Gã có thể nhìn ra, Hách Ngũ Đương gia không tức giận vì Thất Đỗ Đương gia hành động vượt quá chức phận. Tuy nhiên điều này không phù hợp với quy định của đầm Cự Lộc, theo quy tắc thì ngoài Trương Đại Đương gia, bất kỳ đầu lĩnh nào khác cũng không có tư cách điều động một quân lính nào ngoài quân lính do mình phụ trách.
- Quyên Tử, Quyên Tử cũng thật nóng vội!
Đỗ Ba Lạt cảm thấy ngượng ngùng, khẽ giải thích với Hách Lão Đao.
- Ngươi nuôi được đứa con gái ngoan!
Hách Lão Đao nhún vai cười đáp lại. Không đợi Đỗ Ba Lạt nói gì đã nhanh chóng bổ sung:
- Con rể cũng rất giỏi, bình thường không thể hiện ra nhưng lại đánh bại được Lưu Lão Bát một cách dễ dàng trên sàn đấu võ.
- Hắn, hắn là gặp may.
Đỗ Ba Lạt mặc dù tỏ vẻ cảm thấy có phần không được tự nhiên nhưng trong lòng vô cùng vui sướng. Trước tiên giữ vững vốn của mình, sau đó lại thừa lúc loạn lạc đoạt lấy binh mã của Hách Lão Đao, tiếp đó trong tinh thần hăng hái phá hủy liên tiếp hai trại lớn. Cho dù sức chiến đấu trong doanh trại chính cuối cùng đã chấm dứt với thắng lợi của Lưu Lão Bát, nhưng con gái cũng vững vàng đứng ở thế bất bại. Hành động thông minh và quyết đoán này, đổi lại là mình, khi ấy chắc chắn không làm được!
- Cái gì mà may mắn? Hơn ba tháng nay hắn đã luyện được không dưới mười loại vũ khí, trong đó không có cái nào là hoành đao!
Hách Ngũ Đương gia ngoài miệng tức giận bất bình, nhưng vẻ mặt lại tràn ngập sự tán thưởng không che giấu được.
- Trên võ trường, hắn vừa giơ binh khí sáng loáng lên, ta đã biết Lão Bát yếu thế rồi, không nói cái khác, chỉ riêng bản lĩnh ẩn nhẫn này, mười Lão Bát cũng không so được một mình Trình Danh Chấn!
- Cũng đúng!
Đỗ Ba Lạt khẽ đáp lại. Kim Tự Doanh của Tứ Đương gia Vương Ma Tử nằm liền kề Nghĩa tựdoanh của lão, con gái đã dẫn người tấn công Kim Tự doanh rồi thì bản thân mình cũng không cần phải lo lắng cho an nguy của Nghĩa tựdoanh nữa. Cứ làm hòa với Ngũ Đương gia, cũng tránh sau này lão tìm Trình Danh Chấn kia gây phiền phức.
- Ngay từ đầu, hắn đã cố tình để tất cả mọi người xem thường hắn. Đùa giỡn với Lão Bát!
Hách Lão Đao thao thao bất tuyệt, vừa phân tích vừa lắc đầu liên tục.
- Tên tiểu tử này suy tính sâu xa, bao nhiêu năm rồi ta chưa gặp tên nào như vậy. Làm việc quyết đoán cũng là thứ ta hiếm thấy. Tam ca, huynh nhớ không, trước đây ở Vận Hà, hắn đề nghị với Đại Đương gia kế mai phục Vương Thế Sung, không hề do dự chút nào. Dường như hắn đã sớm là người của chúng ta, chẳng có chút liên hệ nào với đám truy binh phía sau.
Những lời này, Đỗ Ba Lạt không muốn nghe. Trình Danh Chấn làm việc quả thật có phần quá dứt khoát, dứt khoát tới mức khiến lão giang hồ như lão đây đôi khi cũng phải vờ ngu dốt. Tuy nhiên hắn cũng là bị ép đến bước đó, nếu trước đây hắn không bày mưu tính kế cho Trương Đại Đương gia thì các huynh đệ chẳng phải đều trút hết tức giận lên người hắn sao?
Nghĩ vậy, Đỗ Ba Lạt cười, lớn tiếng giải thích:
- Hắn chẳng phải đã nói rồi sao, chức Binh Tào đó tạm thời là bất đắc dĩ. Căn bản không có quyền lực gì! Nói không chừng Lâm huyện lệnh để một người không có nền tảng như hắn làm Binh Tào là để ứng phó chúng ta. Như ta thấy, tiểu tử này ngay từ đầu đã có duyên với đầm Cự Lộc chúng ta…
- Ta càng tin tưởng vào lời của Đà Tử nói!
Không đợi Đỗ Ba Lạt nói xong, Hách Lão Đao cắt ngang lời.
- Nhanh chân lên, đừng để giữa Quyên Tử và Tứ ca có hiểu lầm. Thật sự đánh nhau thì Tứ ca chắc chắn tổn hại.
- Quyên Tử sẽ không ỷ đông ức hiếp Lão Tứ đâu!
Đỗ Ba Lạt gắng sức kẹp vào bụng ngựa, làm bắn lên những vết bùn đất trên mặt đầm. Lão vẫn luôn tự hào vì con gái và con rể tương lai. Những người trẻ tuổi như vậy, đốt đèn lồng cũng không tìm thấy. Còn về phần Tôn Đà Tử coi như có được mệnh cách đấy, nếu quẻ bói thật sự chuẩn, lão còn phải cả ngày khom lưng uốn gối nữa sao.
Bởi vì cách doanh trại chính khá xa, cảnh tượng hai bên đường đã không thê thảm như trước đây. Thỉnh thoảng còn có thi thể nằm trong vũng nước bẩn, nhưng vì số lượng không đủ nên không thể nhuộm đỏ nước hồ lạnh giá nữa. Mấy tên lính thương tàn bị đánh tan tác nghe thấy tiếng người hô ngựa hí, sợ tới mức rúc vào bụi cỏ lau nhanh như chớp, rất nhiều quân lính mất chỉ huy cười ha ha luôn miệng chào hỏi Đỗ Ba Lạt.
- Tam đương gia!
- Bái kiến Tam đương gia!
Bọn chúng không phải quân lính do Đỗ Ba Lạt chỉ huy nên sự tôn kính trên mặt không hề giống giả bộ chút nào. Hách Lão Đao nhìn có phần đố kỵ, tay dắt đầu ngựa, dung mũi đao chỉ vào mũi một người trong số đó hỏi:
- Các ngươi ở doanh trại nào, đứng đây làm gì?
- Ban nãy bọn tại hạ dẹp yên ở phía sau cho Thất Đại Đương gia nên đều bị thương.
Tên bị hỏi không hề sợ hãi, vừa cười vừa chỉ vào cái đùi đang bị chảy máu.
- Thất Đương gia nói để bọn tại hạ đi trước tới cửa doanh trại của người để tập kết, sau này có thể đi theo người, việc trước đây sẽ bỏ qua!
Chiêu này cao minh hơn nhiều so với cách Trương Đại Đương gia ép đám đông nộp “đầu danh trạng”. Cho dù trước đây đi theo ai, chỉ cần tham gia “bình định” là lấy công chuộc tội. Hách Lão Đao có thể tưởng tượng, đám lâu la dưới trướng Lưu Triệu An lúc cùng đường nghe được lời hứa hẹn này sẽ lựa chọn thế nào. Có thể nói, chỉ dựa vào mệnh lệnh này, Đỗ Quyên đã hoàn toàn làm tan giã lòng quân của bọn phản loạn.
Thủ đoạn cao minh này rõ ràng không phải mình Đỗ Quyên tự nghĩ ra. Hách Lão Đao liếc nhìn Đỗ Ba Lạt nhưng bị vẻ đắc ý không hề che giấu trên khuôn mặt Đỗ Ba Lạt làm cho chán nản.
- Nhìn thấy Hàn Lục gia không?
Y định làm cho Đỗ Ba Lạt thêm ấm ức liền lớn tiếng hỏi đám lính này. Nhưng câu trả lời lại càng làm y mất tinh thần, đám lâu la nghĩ một lát rồi mồm năm miệng mười đáp lại:
- Tên tặc nhân họ Hàn đánh một trận với Đỗ Đương gia, không chiếm được ưu thế bèn đi về phía Khổ Thái Oa Tử rồi.
- Tên họ Hàn không biết tự lượng sức, muốn nhúng tay vào cùng Trình gia, bị Trình gia bắn một tên làm mù mắt ngựa. Nếu không phải Trình gia không thuộc đường trong đầm trạch thì chắc chắn bắt sốn được tên họ Hàn!
Đám lâu la tôn trọng kẻ mạnh, vô cùng khâm phục Trình Danh Chấn đã liên tiếp đánh bại hai vị Đương gia.
Không nhận được câu trả lời mong muốn, Hách Lão Đao đành nén bực bội tiếp tục lên đường. Đỗ Ba Lạt theo sát phía sau, vui sướng muốn hát lên. Hai người đi được một lát thì tầm nhìn trước mắt bỗng thoáng đãng. Trên một bãi sông thẳng tắp, Tứ Đương gia Vương Ma Tử dẫn theo hơn hai nghìn người, khí thế hừng hực nghênh đón.
- Tứ ca. Ngươi có thấy Quyên Tử không? Đại Đương gia đang ở doanh trại chính đợi huynh hợp binh, Quyên Tử đâu rồi? Sao không thấy đi cùng với huynh!
Chỉ sợ giữa hai bên xảy ra hiểu lầm, Hách Lão Đao thúc ngựa tiến lên, lớn tiếng nói rõ thân phận.
- Hai tên khốn kiếp…
Nhắc đến hai tên trẻ tuổi, vết rỗ trên mặt Vương Tứ Đương gia đen xạm lại, không đếm xỉa đến thân phận trưởng bối của mình, chửi rủa ầm ĩ. Bỗng nhiên, ông nhìn thấy Đỗ Ba Lạt ở phía sau Hách Lão Đao, lời đã nói ra không thể thu lại bèn dừng một lúc rồi hầm hừ nói thêm:
- Hai tiểu tử khốn kiếp vội vã lập công, mang theo các huynh đệ ở ba doanh trại chữ “Cẩm”, “Lâm” và “Nghĩa” đi Khổ Thái Oa Tử rồi. Ta khuyên bọn họ tập hợp với Đại Đương gia trước rồi hãy đi nhưng bọn họ không nghe! Hừ, nếu bị thiệt cũng đừng trách trưởng bối ta không nhắc nhở hắn!
- Hai bên gần như là huynh đệ của ba doanh trại, Quyên Tử sao có thể thiệt thòi?
Danh sách chương
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Thành Nam (1)
- Chương 3: Thành Nam (2)
- Chương 4: Thành Nam (3)
- Chương 5: Thành Nam (4)
- Chương 6: Thành Nam (5)
- Chương 7: Thành Nam (5)
- Chương 8: Thành Nam (7)
- Chương 9: Thành Nam (8)
- Chương 10: Thành Nam (9)
- Chương 11: Thành Nam (10)
- Chương 12: Thành Nam (11)
- Chương 13: Thành Nam (12)
- Chương 14: Thành Nam (13)
- Chương 15: Thành Nam (14)
- Chương 16: Thành Nam (15)
- Chương 17: Thành Nam (16)
- Chương 18: Thành Nam (17)
- Chương 19: Thành Nam (18)
- Chương 20: Thành Nam (19)
- Chương 21: Thành Nam (20)
- Chương 22: Thành Nam (21)
- Chương 23: Thành Nam (22)
- Chương 24: Oanh Kha (1)
- Chương 25: Oanh Kha (2)
- Chương 26: Oanh Kha (3)
- Chương 27: Oanh Kha (4)
- Chương 28: Oanh Kha (5)
- Chương 29: Oanh Kha (6)
- Chương 30: Oanh Kha (7)
- Chương 31: Oanh Kha (8)
- Chương 32: Oanh Kha (9)
- Chương 33: Oanh Kha (10)
- Chương 34: Oanh Kha (11)
- Chương 35: Oanh Kha (12)
- Chương 36: Oanh Kha (13)
- Chương 37: Oanh Kha (14)
- Chương 38: Oanh Kha (15)
- Chương 39: Oanh Kha (16)
- Chương 40: Oanh Kha (17)
- Chương 41: Oanh Kha (18)
- Chương 42: Oanh Kha (19)
- Chương 43: Oanh Kha (20)
- Chương 44: Oanh Kha (21)
- Chương 45: Oanh Kha (22)
- Chương 46: Oanh Kha (23)
- Chương 47: Oanh Kha (24)
- Chương 48: Oanh Kha (25)
- Chương 49: Đông Môn (1)
- Chương 50: Đông Môn (2)
- Chương 51: Đông Môn (3)
- Chương 52: Đông Môn (4)
- Chương 53: Đông Môn (5)
- Chương 54: Đông Môn (6)
- Chương 55: Đông Môn (7)
- Chương 56: Đông Môn (8)
- Chương 57: Đông Môn (9)
- Chương 58: Đông Môn (10)
- Chương 59: Đông Môn (11)
- Chương 60: Đông Môn (12)
- Chương 61: Đông Môn (13)
- Chương 62: Đông Môn (14)
- Chương 63: Đông Môn (15)
- Chương 64: Đông Môn (16)
- Chương 65: Đông Môn (17)
- Chương 66: Đông Môn (18)
- Chương 67: Đông Môn (19)
- Chương 68: Đông Môn (20)
- Chương 69: Đông Môn (21)
- Chương 70: Đông Môn (22)
- Chương 71: Đông Môn (23)
- Chương 72: Đông Môn (24)
- Chương 73: Đông Môn (25)
- Chương 74: Đông Môn (26)
- Chương 75: Đông Môn (27)
- Chương 76: Đông Môn (28)
- Chương 77: Đông Môn (29)
- Chương 78: Đông Môn (30)
- Chương 79: Đông Môn (31)
- Chương 80: Đông Môn (32)
- Chương 81: Đông Môn (33)
- Chương 82: Đông Môn (34)
- Chương 83: Đông Môn (35)
- Chương 84: Đông Môn (36)
- Chương 85: Hồng trần (1)
- Chương 86: Hồng trần (2)
- Chương 87: Hồng trần (3)
- Chương 88: Hồng trần (4)
- Chương 89: Hồng trần (5)
- Chương 90: Hồng trần (6)
- Chương 91: Hồng trần (7)
- Chương 92: Hồng trần (8)
- Chương 93: Hồng trần (9)
- Chương 94: Hồng trần (10)
- Chương 95: Hồng trần (11)
- Chương 96: Hồng trần (12)
- Chương 97: Hồng trần (13)
- Chương 98: Hồng trần (14)
- Chương 99: Hồng trần (15)
- Chương 100: Hồng trần (16)
- Chương 101: Hồng trần (17).
- Chương 102: Hồng trần (18).
- Chương 103: Hồng trần (19).
- Chương 104: Hồng trần (20).
- Chương 105: Hồng trần (21).
- Chương 106: Đông chí (1).
- Chương 107: Đông chí (2).
- Chương 108: Đông chí (3).
- Chương 109: Đông chí (4).
- Chương 110: Đông chí (5).
- Chương 111: Đông chí (6).
- Chương 112: Đông chí (7).
- Chương 113: Đông chí (8).
- Chương 114: Đông chí (9).
- Chương 115: Đông chí (10).
- Chương 116: Đông chí (11).
- Chương 117: Đông chí (12).
- Chương 118: Đông chí (13).
- Chương 119: Đông chí (14).
- Chương 120: Đông chí (15).
- Chương 121: Đông chí (16).
- Chương 122: Đông chí (17).
- Chương 123: Đông chí (18).
- Chương 124: Đông chí (19).
- Chương 125: Đông chí (20).
- Chương 126: Đông chí (21).
- Chương 127: Đông chí (22).
- Chương 128: Đông chí (23).
- Chương 129: Đông chí (24).
- Chương 130: Tây Cố (1).
- Chương 131: Tây Cố (2).
- Chương 132: Tây Cố (3).
- Chương 133: Tây Cố (4).
- Chương 134: Tây Cố (5).
- Chương 135: Tây Cố (6).
- Chương 136: Tây Cố (7).
- Chương 137: Tây Cố (8).
- Chương 138: Tây Cố (9).
- Chương 139: Tây Cố (10).
- Chương 140: Tây Cố (11).
- Chương 141: Tây Cố (12).
- Chương 142: Tây Cố (13).
- Chương 143: Chiết liễu (1).
- Chương 144: Chiết liễu (2).
- Chương 145: Chiết liễu (3).
- Chương 146: Chiết Liễu (4).
- Chương 147: Chiết Liễu (5).
- Chương 148: Chiết Liễu (6).
- Chương 149: Chiết Liễu (7).
- Chương 150: Chiết Liễu (8).
- Chương 151: Chiết Liễu (9).
- Chương 152: Chiết Liễu (10).
- Chương 153: Chiết Liễu (11).
- Chương 154: Chiết Liễu (14).
- Chương 155: Chiết Liễu (15).
- Chương 156: Chiết Liễu (16).
- Chương 157: Chiết Liễu (17).
- Chương 158: Chiết Liễu (18).
- Chương 159: Chiết Liễu (19).
- Chương 160: Chiết Liễu (20).
- Chương 161: Chiết Liễu (21).
- Chương 162: Chiết Liễu (22).
- Chương 163: Chiết Liễu (23).
- Chương 164: Chiết Liễu (24).
- Chương 165: Chiết Liễu (25).
- Chương 166: Đằng Uyên (1).
- Chương 167: Đằng Uyên (2).
- Chương 168: Đằng Uyên (3).
- Chương 169: Đằng Uyên (4).
- Chương 170: Đằng Uyên (5).
- Chương 171: Đằng Uyên (6).
- Chương 172: Đằng Uyên (7).
- Chương 173: Đằng Uyên (8).
- Chương 174: Đằng Uyên (9).
- Chương 175: Đằng Uyên (10).
- Chương 176: Đằng Uyên (11).
- Chương 177: Đằng Uyên (12).
- Chương 178: Đằng Uyên (13).
- Chương 179: Đằng Uyên (14).
- Chương 180: Đằng Uyên (15).
- Chương 181: Đằng Uyên (16).
- Chương 182: Đằng Uyên (17).
- Chương 183: Đằng Uyên (18).
- Chương 184: Đằng Uyên (19).
- Chương 185: Đằng Uyên (20).
- Chương 185: Đằng Uyên (21).
- Chương 186: Đằng Uyên (22).
- Chương 187: Đằng Uyên (23).
- Chương 188: Đằng Uyên (24).
- Chương 189: Đằng Uyên (25).
- Chương 190: Đằng Uyên (26).
- Chương 191: Đằng Uyên (27).
- Chương 192: Đằng Uyên (28).
- Chương 193: Đằng Uyên (29).
- Chương 194: Đằng Uyên (30).
- Chương 195: Đằng Uyên (31).
- Chương 196: Đằng Uyên (32).
- Chương 197: Đằng Uyên (33).
- Chương 1: Tiết thu (1)
- Chương 1: Tiết thu (2)
- Chương 1: Tiết thu (3)
- Chương 1: Tiết thu (4)
- Chương 1: Tiết thu (5)
- Chương 1: Tiết thu (6)
- Chương 1: Tiết thu (7)
- Chương 1: Tiết thu (8)
- Chương 1: Tiết thu (9)
- Chương 1: Tiết thu (10)
- Chương 1: Tiết thu (11)
- Chương 1: Tiết thu (12)
- Chương 1: Tiết thu (13)
- Chương 1: Tiết thu (14)
- Chương 1: Tiết thu (15)
- Chương 1: Tiết thu (16)
- Chương 1: Tiết thu (17)
- Chương 1: Tiết thu (18)
- Chương 1: Tiết thu (19)
- Chương 1: Tiết thu (20)
- Chương 1: Tiết thu (21)
- Chương 1: Tiết thu (22)
- Chương 1: Tiết thu (23)
- Chương 1: Tiết thu (24)
- Chương 1: Tiết thu (25)
- Chương 1: Tiết thu (26)
- Chương 1: Tiết thu (27)
- Chương 1: Tiết thu (28)
- Chương 1: Tiết thu (29)
- Chương 1: Tiết thu (30)
- Chương 1: Tiết thu (31)
- Chương 1: Tiết thu (32)
- Chương 1: Tiết thu (33)
- Chương 1: Tiết thu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (1)
- Chương 2: Tử Lưu (2)
- Chương 2: Tử Lưu (3)
- Chương 2: Tử Lưu (4)
- Chương 2: Tử Lưu (5)
- Chương 2: Tử Lưu (6)
- Chương 2: Tử Lưu (7)
- Chương 2: Tử Lưu (8)
- Chương 2: Tử Lưu (9)
- Chương 2: Tử Lưu (10)
- Chương 2: Tử Lưu (11)
- Chương 2: Tử Lưu (12)
- Chương 2: Tử Lưu (13)
- Chương 2: Tử Lưu (14)
- Chương 2: Tử Lưu (15)
- Chương 2: Tử Lưu (16)
- Chương 2: Tử Lưu (17)
- Chương 2: Tử Lưu (18)
- Chương 2: Tử Lưu (19)
- Chương 2: Tử Lưu (20)
- Chương 2: Tử Lưu (21)
- Chương 2: Tử Lưu (22)
- Chương 2: Tử Lưu (23)
- Chương 2: Tử Lưu (24)
- Chương 2: Tử Lưu (25)
- Chương 2: Tử Lưu (26)
- Chương 2: Tử Lưu (27)
- Chương 2: Tử Lưu (28)
- Chương 2: Tử Lưu (29)
- Chương 2: Tử Lưu (30)
- Chương 2: Tử Lưu (31)
- Chương 2: Tử Lưu (32)
- Chương 2: Tử Lưu (33)
- Chương 2: Tử Lưu (34)
- Chương 2: Tử Lưu (35)
- Chương 2: Tử Lưu (36)
- Chương 2: Tử Lưu (37)
- Chương 2: Tử Lưu (38)
- Chương 2: Tử Lưu (39)
- Chương 2: Tử Lưu (40)
- Chương 3: Triều lộ (1)
- Chương 3: Triều lộ (2)
- Chương 3: Triều lộ (3)
- Chương 3: Triều lộ (4)
- Chương 3: Triều lộ (5)
- Chương 3: Triều lộ (6)
- Chương 3: Triều lộ (7)
- Chương 3: Triều lộ (8)
- Chương 3: Triều lộ (9)
- Chương 3: Triều lộ (10)
- Chương 3: Triều lộ (11)
- Chương 3: Triều lộ (12)
- Chương 3: Triều lộ (13)
- Chương 3: Triều lộ (14)
- Chương 3: Triều lộ (15)
- Chương 3: Triều lộ (16)
- Chương 3: Triều lộ (17)
- Chương 3: Triều lộ (18)
- Chương 3: Triều lộ (19)
- Chương 3: Triều lộ (20)
- Chương 3: Triều lộ (21)
- Chương 3: Triều lộ (22)
- Chương 3: Triều lộ (23)
- Chương 3: Triều lộ (24)
- Chương 3: Triều lộ (25)
- Chương 3: Triều lộ (26)
- Chương 3: Triều lộ (27)
- Chương 3: Triều lộ (28)
- Chương 3: Triều lộ (29)
- Chương 3: Triều lộ (30)
- Chương 3: Triều lộ (31)
- Chương 3: Triều lộ (32)
- Chương 3: Triều lộ (33)
- Chương 3: Triều lộ (34)
- Chương 3: Triều lộ (35)
- Chương 3: Triều lộ (36)
- Chương 3: Triều lộ (37)
- Chương 3: Triều lộ (38)
- Chương 3: Triều lộ (39)
- Chương 3: Triều lộ (40)
- Chương 3: Triều lộ (41)
- Chương 3: Triều lộ (42)
- Chương 3: Triều lộ (43)
- Chương 3: Triều lộ (44)
- Chương 3: Triều lộ (45)
- Chương 3: Triều lộ (46)
- Chương 3: Triều lộ (47)
- Chương 3: Triều lộ (48)
- Chương 3: Triều lộ (49)
- Chương 3: Triều lộ (50)
- Chương 3: Triều lộ (51)
- Chương 3: Triều lộ (52)
- Chương 3: Triều lộ (53)
- Chương 3: Triều lộ (54)
- Chương 3: Triều lộ (55)
- Chương 3: Triều lộ (56)
- Chương 4: Thải vi (*) (1)
- Chương 4: Thải vi (2)
- Chương 4: Thải vi (3)
- Chương 4: Thải vi (4)
- Chương 4: Thải vi (5.1)
- Chương 4: Thải vi (5.2)
- Chương 4: Thải vi (6)
- Chương 4: Thải vi (7)
- Chương 4: Thải vi (8)
- Chương 4: Thải vi (9)
- Chương 4: Thải vi (10)
- Chương 4: Thải vi (11)
- Chương 4: Thải vi (12)
- Chương 4: Thải vi (13)
- Chương 4: Thải vi (14)
- Chương 4: Thải vi (15)
- Chương 4: Thải vi (16)
- Chương 4: Thải vi (17)
- Chương 4: Thải vi (18)
- Chương 4: Thải vi (19)
- Chương 4: Thải vi (20)
- Chương 4: Thải vi (21)
- Chương 4: Thải vi (22)
- Chương 4: Thải vi (23)
- Chương 4: Thải vi (24)
- Chương 4: Thải vi (25)
- Chương 1: Ván bài (1)
- Chương 2: Ván bài (2)
- Chương 3: Ván bài (3)
- Chương 4: Ván bài (4)
- Chương 5: Ván bài (5)
- Chương 6: Ván bài (6)
- Chương 7: Ván bài (7)
- Chương 8: Ván bài (8)
- Chương 9: Ván bài (9)
- Chương 10: Ván bài (10)
- Chương 11: Ván bài (11)
- Chương 12: Ván bài (12)
- Chương 13: Ván bài (13)
- Chương 14: Ván bài (14)
- Chương 15: Ván bài (15)
- Chương 16: Ván bài (16)
- Chương 17: Ván bài (17)
- Chương 18: Ván bài (18)
- Chương 19: Ván bài (19)
- Chương 20: Ván bài (20)
- Chương 21: Ván bài (21)
- Chương 22: Ván bài (22)
- Chương 23: Ván bài (23)
- Chương 24: Ván bài (24)
- Chương 25: Ván bài (25)
- Chương 26: Ván bài (26)
- Chương 27: Ván bài (27)
- Chương 28: Ván bài (28)
- Chương 29: Ván bài (29)
- Chương 30: Ván bài (30)
- Chương 31: Ván bài (31)
- Chương 32: Ván bài (32)
- Chương 33: Ván bài (33)
- Chương 34: Ván bài (34)
- Chương 35: Ván bài (35)
- Chương 36: Ván bài (36)
- Chương 37: Ván bài (37)
- Chương 38: Ván bài (38)
- Chương 39: Hoàng tước (1)
- Chương 40: Hoàng tước (2)
- Chương 41: Hoàng tước (2)
- Chương 42: Hoàng tước (3)
- Chương 43: Hoàng tước (4)
- Chương 44: Hoàng tước (5)
- Chương 45: Hoàng tước (6)
- Chương 46: Hoàng tước (7)
- Chương 47: Hoàng tước (8)
- Chương 48: Hoàng tước (9)
- Chương 49: Hoàng tước (10)
- Chương 50: Hoàng tước (11)
- Chương 51: Hoàng tước (12)
- Chương 52: Hoàng tước (13)
- Chương 53: Hoàng tước (14)
- Chương 54: Hoàng tước (15)
- Chương 55: Hoàng tước (16)
- Chương 56: Hoàng tước (17)
- Chương 57: Hoàng tước (18)
- Chương 58: Hoàng tước (19)
- Chương 59: Hoàng tước (20)
- Chương 60: Hoàng tước (21)
- Chương 61: Hoàng tước (22)
- Chương 62: Hoàng tước (23)
- Chương 63: Hoàng tước (24)
- Chương 64: Hoàng tước (25)
- Chương 65: Hoàng tước (26)
- Chương 66: Hoàng tước (27)
- Chương 67: Hoàng tước (28)
- Chương 68: Hoàng tước (29)
- Chương 69: Hoàng tước (30)
- Chương 70: Hoàng tước (31)
- Chương 71: Hoàng tước (32)
- Chương 72: Phiêu tơ
- Chương 73: Phiêu tơ (2)
- Chương 74: Phiêu tơ (3)
- Chương 75: Phiêu tơ (4)
- Chương 76: Phiêu tơ (5)
- Chương 77: Phiêu tơ (6)
- Chương 78: Phiêu tơ (7)
- Chương 79: Phiêu tơ (8)
- Chương 80: Phiêu tơ (9)
- Chương 81: Phiêu tơ (10)
- Chương 82: Phiêu tơ (11)
- Chương 83: Phiêu tơ (12)
- Chương 84: Phiêu tơ (13)
- Chương 85: Phiêu tơ (14)
- Chương 86: Phiêu tơ (15)
- Chương 87: Phiêu tơ (16)
- Chương 88: Phiêu tơ (17)
- Chương 89: Phiêu tơ (18)
- Chương 90: Phiêu tơ (19)
- Chương 91: Phiêu tơ (20)
- Chương 92: Phiêu tơ (21)
- Chương 93: Phiêu tơ (22)
- Chương 94: Phiêu tơ (23)
- Chương 95: Phiêu tơ (24)
- Chương 96: Phiêu tơ (25)
- Chương 97: Phiêu tơ (26)
- Chương 98: Phiêu tơ (27)
- Chương 99: Phiêu tơ (28)
- Chương 100: Phiêu tơ (29)
- Chương 101: Phiêu tơ (30)
- Chương 102: Phiêu tơ (31)
- Chương 103: Phiêu tơ (32)
- Chương 104: Phiêu tơ (33)
- Chương 105: Phiêu tơ (34)
- Chương 106: Phiêu tơ (35)
- Chương 107: Thăng trầm (1)
- Chương 108: Thăng trầm (2)
- Chương 109: Thăng trầm (3)
- Chương 110: Thăng trầm (4)
- Chương 111: Thăng trầm (5)
- Chương 112: Thăng trầm (6)
- Chương 113: Thăng trầm (7)
- Chương 114: Thăng trầm (8)
- Chương 115: Thăng trầm (9)
- Chương 116: Thăng trầm (10)
- Chương 117: Thăng trầm (11)
- Chương 118: Thăng trầm (12)
- Chương 119: Thăng trầm (13)
- Chương 120: Thăng trầm (14)
- Chương 121: Thăng trầm (15)
- Chương 122: Thăng trầm (16)
- Chương 123: Thăng trầm (17)
- Chương 124: Thăng trầm (18)
- Chương 125: Thăng trầm (19)
- Chương 126: Thăng trầm (20)
- Chương 127: Thăng trầm (21)
- Chương 128: Thăng trầm (22)
- Chương 129: Thăng trầm (23)
- Chương 130: Thăng trầm (24)
- Chương 131: Thăng trầm (25)
- Chương 132: Thăng trầm (26)
- Chương 133: Thăng trầm (27)
- Chương 134: Thăng trầm (28)
- Chương 135: Vấn đỉnh (1)
- Chương 136: Vấn đỉnh (2)
- Chương 137: Vấn đỉnh (3)
- Chương 138: Vấn đỉnh (4)
- Chương 139: Vấn đỉnh (5)
- Chương 140: Vấn đỉnh (6)
- Chương 141: Vấn đỉnh (7)
- Chương 142: Vấn đỉnh (8)
- Chương 143: Vấn đỉnh (9)
- Chương 144: Vấn đỉnh (10)
- Chương 145: Vấn đỉnh (11)
- Chương 146: Vấn đỉnh (12)
- Chương 147: Vấn đỉnh (13)
- Chương 148: Vấn đỉnh (14)
- Chương 149: Vấn đỉnh (15)
- Chương 150: Vấn đỉnh (16)
- Chương 151: Vấn đỉnh (17)
- Chương 152: Vấn đỉnh (18)
- Chương 153: Vấn đỉnh (19)
- Chương 154: Vấn đỉnh (20)
- Chương 155: Vấn đỉnh (21)
- Chương 156: Vấn đỉnh (22)
- Chương 157: Vấn đỉnh (23)
- Chương 158: Vấn đỉnh (24)
- Chương 159: Vấn đỉnh (25)
- Chương 160: Vấn đỉnh (26)
- Chương 161: Vấn đỉnh (27)
- Chương 162: Vấn đỉnh (28)
- Chương 163: Vấn đỉnh (29)
- Chương 164: Vấn đỉnh (30)
- Chương 165: Vấn đỉnh (31)
- Chương 166: Vấn đỉnh (32)
- Chương 167: Vấn đỉnh (33)
- Chương 168: Vấn đỉnh (34)
- Chương 169: Vấn đỉnh (35)
- Chương 170: Vấn đỉnh (36)
- Chương 171: Vấn đỉnh (37)
- Chương 172: Vấn đỉnh (38)
- Chương 173: Vấn đỉnh (39)
- Chương 174: Vấn đỉnh (40)
- Chương 175: Vấn đỉnh (41)
- Chương 176: Vấn đỉnh (42)
- Chương 177: Tranh giành (1).
- Chương 178: Tranh giành (2).
- Chương 179: Tranh giành (3).
- Chương 180: Tranh giành (4).
- Chương 181: Tranh giành (5).
- Chương 182: Tranh giành (6).
- Chương 183: Tranh giành (7).
- Chương 184: Tranh giành (8).
- Chương 185: Tranh giành (9).
- Chương 186: Tranh giành (10).
- Chương 187: Tranh giành (11).
- Chương 188: Tranh giành (12).
- Chương 189: Tranh giành (13).
- Chương 190: Tranh giành (14).
- Chương 191: Tranh giành (15).
- Chương 192: Tranh giành (16).
- Chương 193: Tranh giành (17).
- Chương 194: Canh bạc (1)
- Chương 195: Canh bạc (2)
- Chương 196: Canh bạc (3)
- Chương 197: Canh bạc (4)
- Chương 198: Canh bạc (5)
- Chương 199: Canh bạc (6)
- Chương 200: Canh bạc (7)
- Chương 201: Canh bạc (8)
- Chương 202: Canh bạc (9)
- Chương 203: Canh bạc (10)
- Chương 204: Canh bạc (11)
- Chương 205: Canh bạc (12)
- Chương 206: Canh bạc (13)
- Chương 207: Canh bạc (14)
- Chương 208: Canh bạc (15)
- Chương 209: Canh bạc (16)
- Chương 210: Canh bạc (17)
- Chương 211: Canh bạc (18)
- Chương 212: Canh bạc (19)
- Chương 213: Canh bạc (20)
- Chương 214: Canh bạc (21)
- Chương 215: Canh bạc (22)
- Chương 216: Canh bạc (23)
- Chương 217: Ân cừu (1).
- Chương 218: Ân cừu (2).
- Chương 219: Ân cừu (3).
- Chương 220: Ân cừu (4).
- Chương 221: Ân cừu (5).
- Chương 222: Ân cừu (6).
- Chương 223: Ân cừu (7).
- Chương 224: Ân cừu (8).
- Chương 225: Ân cừu (9).
- Chương 226: Ân cừu (10).
- Chương 227: Ân cừu (11).
- Chương 228: Ân cừu (12).
- Chương 229: Ân cừu (13).
- Chương 230: Ân cừu (14).
- Chương 231: Ân cừu (15).
- Chương 232: Ân cừu (16).
- Chương 233: Ân cừu (17).
- Chương 234: Ân cừu (18).
- Chương 235: Ân cừu (19).
- Chương 236: Ân cừu (20).
- Chương 237: Ân cừu (21).
- Chương 238: Ân cừu (22).
- Chương 239: Ân cừu (23).
- Chương 240: Ân cừu (24).
- Chương 241: Ân cừu (25).
- Chương 242: Cố Nhân (1)
- Chương 243: Cố Nhân (2)
- Chương 244: Cố Nhân (3)
- Chương 245: Cố Nhân (4)
- Chương 246: Cố Nhân (5)
- Chương 247: Cố Nhân (6)
- Chương 248: Cố Nhân (7)
- Chương 249: Cố Nhân (8)
- Chương 250: Cố Nhân (9)
- Chương 251: Cố Nhân (10)
- Chương 252: Cố Nhân (11)
- Chương 253: Cố Nhân (12)
- Chương 254: Cao chót vót (1).
- Chương 255: Cao chót vót (2).
- Chương 256: Cao chót vót (3).
- Chương 257: Cao chót vót (4).
- Chương 258: Cao chót vót (5).
- Chương 259: Cao chót vót (6).
- Chương 260: Cao chót vót (7).
- Chương 261: Cao chót vót (8).
- Chương 262: Cao chót vót (9).
- Chương 263: Cao chót vót (10).
- Chương 264: Cao chót vót (11).
- Chương 265: Phù hoa (1).
- Chương 266: Phù hoa (2).
- Chương 267: Phù hoa (3).
- Chương 268: Phù hoa (4).
- Chương 269: Phù hoa (5).
- Chương 270: Phù hoa (6).
- Chương 271: Phù hoa (7).
- Chương 272: Phù hoa (8).
- Chương 273: Phù hoa (9).
- Chương 274: Phù hoa (10).
- Chương 275: Phù hoa (11).
- Chương 276: Phù hoa (12).
- Chương 277: Phù hoa (13).
- Chương 278: Phù hoa (14).
- Chương 279: Phù hoa (15).
- Chương 280: Phù hoa (16).
- Chương 281: Phù hoa (17).
- Chương 282: Phù hoa (18).
- Chương 283: Phù hoa (19).
- Chương 284: Công tặc (1).
- Chương 285: Công tặc (2).
- Chương 286: Công tặc (3).
- Chương 287: Công tặc (4).
- Chương 288: Công tặc (5).
- Chương 289: Công tặc (6).
- Chương 290: Công tặc (7).
- Chương 291: Công tặc (8).
- Chương 292: Công tặc (9).
- Chương 293: Công tặc (10).
- Chương 294: Công tặc (11).
- Chương 295: Công tặc (12).
- Chương 296: Công tặc (13).
- Chương 297: Công tặc (14).
- Chương 298: Công tặc (15).
- Chương 299: Công tặc (16).
- Chương 300: Công tặc (17).
- Chương 301: Công tặc (18).
- Chương 302: Công tặc (19).
- Chương 303: Công tặc (20).
- Chương 304: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (1)
- Chương 305: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (2)
- Chương 306: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (3)
- Chương 307: Công tặc - Đại kết cục và vĩ thanh (4)
Bạn cần đăng nhập để bình luận