Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 877 Bắt vào không gian rút roi da

Chương 877 Bắt vào không gian rút roi da
Nói xong, Sở Thần liền nhìn người nọ một lượt, chỉ thấy trên người hắn không hề có khí tức của võ giả. Nhưng chỉ xét ánh mắt thì tuyệt đối không giống thứ tốt đẹp gì.
"Nhân loại yếu đuối, ta là sứ giả của Địa Ma, ngươi có thể gọi ta là Vương Bá đại nhân!"
"Ta đi con mẹ ngươi, cái tên này nghe chối tai, còn nhân loại yếu đuối, có bản lĩnh ngươi giết chết ông đây đi!" Nhìn cái kẻ tự xưng là Vương Bá đại nhân kia ra vẻ cao cao tại thượng, Sở Thần lập tức giận sôi máu, quát mắng.
Vương Bá nhìn Sở Thần trước mắt, hai con mắt xanh lục nhất thời đảo một vòng, liền lên tiếng: "Vị Nhân loại này..."
"Gọi ông đây là đại ca!"
"Vị đại ca này, ngôn ngữ của các ngươi ta không hiểu lắm, nhưng chúng ta ở vị diện cao hơn xuống đây chỉ đạo và chăm sóc các ngươi, dẫn dắt các ngươi đến vị diện cao hơn, các ngươi phải hoan nghênh chúng ta mới đúng, chứ không phải công kích!"
Sở Thần nghe xong thì cười khẩy, trong lòng nghĩ đã đến trộm nhà, còn nói gì đến dẫn dắt. Lập tức, Sở Thần liền giơ khẩu súng cát ưng giả trong tay lên.
"Muốn đánh thì đánh, không đánh thì cút mẹ mày đi, đừng có nhiều lời, ông đây bắn đấy", nói xong, Sở Thần liền bóp cò về phía tên sứ giả kia.
Nhưng ngay khi tiếng súng vừa vang lên, bóng người kia liền biến mất không dấu vết. Đến khi xuất hiện trở lại thì đã đứng trước mặt Sở Thần.
"Mẹ nó, nhanh như vậy?" Sở Thần cũng giật mình vì sự xuất hiện đột ngột này. Nhất thời hắn khẽ nhúc nhích ý nghĩ một chút rồi tiến vào trong không gian.
Nhưng ngay khi Sở Thần vừa biến mất, vũ khí trên tay Vương Bá liền chém xuống đúng vị trí Sở Thần vừa biến mất.
"Ừm... không đúng, một vị diện cấp thấp nhỏ bé như vậy, sao lại có một sự tồn tại mạnh mẽ như thế, lẽ nào hạn chế đã mất hiệu lực sao?"
Nói xong, hắn xoay ngang vũ khí trong tay, chớp mắt đã chém ngang những nhân sĩ binh do người chế tạo đang bảo vệ Sở Thần.
Sở Thần sau khi vào không gian cũng không hề nhàn rỗi, chỉ đợi có ba hơi thở đã xuất hiện trở lại chỗ cũ. Vừa ra, vừa vặn thấy con quái vật kia chém nhân sĩ binh làm hai đoạn, hắn liền cầm cát ưng trong tay hầu như dí sát vào người quái vật rồi liên tục nhả đạn.
Quái vật không ngờ Sở Thần lại xuất hiện thêm lần nữa, vì không đề phòng nên mấy viên đạn trực tiếp găm vào người hắn.
Sở Thần không có thời gian nhàn rỗi, nhân lúc đối phương bệnh tật muốn lấy mạng là tôn chỉ nhất quán của hắn. Thế nên, ngay lúc quái vật bị đau, Sở Thần liền đưa tay đặt lên vai hắn, sau đó mang hắn theo nhúc nhích ý nghĩ rồi tiến vào không gian.
"Ân, không đúng, một vị diện khác, lại còn là một vị diện cấp cao như vậy?"
Sau khi vào không gian, quái vật liền cảm nhận được vị diện mới này có một sự áp chế cực lớn với thực lực của hắn, khiến hắn nhất thời chỉ còn tương đương với thực lực của một võ sư loài người.
Sở Thần thấy mình có thể tùy ý định đoạt con quái vật, lập tức lao lên đấm đá không thương tiếc. Ở trong thế giới của mình, hắn muốn đánh ai thì đánh.
"Được được, đừng đánh, ngươi là chủ của vị diện khác? Rốt cuộc ngươi là ai?"
"Ta là cha ngươi, phi... Ông đây không sinh ra cái loại quái lông xanh như mày!" Nói xong, Sở Thần liền bắt đầu giật lớp vải vóc quấn bên ngoài của hắn ra, chỉ trong chốc lát sau, một thứ trông cực kỳ xấu xí hiện ra trước mắt Sở Thần. Từ vẻ ngoài, nó là một con cái.
"Nhân loại đáng ghét, ngươi không sợ quân ta kéo đến chiếm đoạt vị diện của ngươi sao?"
"Ha ha, còn kêu gào với ông đây à, đánh chưa đủ hả, có muốn nếm thử vị hắc tinh tinh không?" Nói xong, Sở Thần liền vung nắm đấm giáng liên hồi vào người trước mặt. Đánh cho hắn phun ra vài ngụm máu xanh lè, lúc này mới bỏ qua. Tiếp đó, Sở Thần lấy ra một bộ còng tay, rồi còng tay ngược hắn vào một thân cây lớn trong không gian. Sau đó hắn rút ra một chiếc roi da, rồi quất cho hắn một trận như trời giáng.
Đánh đến khi mỏi tay, Sở Thần mới vẫy tay gọi một chiếc ghế rồi ngồi xuống đối diện với hắn, châm một điếu thuốc.
Lúc này Vương Bá đã bị đánh cho tinh thần có chút uể oải.
"Nói đi, cái Địa Ma vực chết tiệt của các ngươi rốt cuộc là cái tình huống thế nào, tại sao lại xâm lấn Huyền Hoàng đại lục?" "Còn nữa, ngươi nhất định không phải tên Vương Bá, nói xem, ngươi rốt cuộc là ai?"
Quái vật mắt xanh liếc nhìn Sở Thần, sau đó nhìn cái roi da đang lăm lăm trên tay Sở Thần thì nhất thời co rúm lại vì sợ.
"Nhân loại..."
"Gọi đại ca!"
"Nhân loại đại ca, Địa Ma vực là Địa Ma vực, một sự tồn tại cao cấp hơn cái Huyền Hoàng vực này." "Ta tên Ni Đức Kéo, là người đứng đầu của một thành thuộc Địa Ma vực, cũng là người thống lĩnh thứ hai trong cuộc xâm chiếm này."
"Ha ha, kể cho ông đây nghe về Địa Ma vực của các ngươi đi!" Sở Thần nghe xong thì khẽ gật đầu, Huyền Hoàng đại lục, Địa Ma vực, lẽ nào ở phía trên, còn có những nhân vật mạnh hơn nữa sao? Thiên Địa Huyền Hoàng, ở xã hội hiện đại thường xuyên nghe được, lẽ nào một vài truyền thuyết thần thoại cũng không phải vô cớ mà có?
Ni Đức Kéo thấy Sở Thần rốt cuộc đã buông roi da xuống thì cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Nhân loại đại ca, ngươi làm vực chủ, sao lại không biết về Ma Vực?"
"Ông đây thích thì không biết, sao hả?" Sở Thần nghe Ni Đức Kéo hỏi thì lại giơ roi da lên.
Ni Đức Kéo rụt cổ lại, sau đó ngước mắt nhìn xung quanh? Nhất thời vẻ mặt bừng tỉnh: "Ừm... nhân loại đại ca không phải là người của Huyền Hoàng vực?"
"Sao ngươi biết?"
"Mọi thứ ở vị diện của ngươi, ở Gamma cảnh của chúng ta đều không có, lại giống với các vị diện ở Ngân Hà cảnh!"
Gamma cảnh? Ngân Hà cảnh? Sở Thần càng nghe càng thêm rối mù.
"Nhân loại đại ca, làm thế nào mà ngươi phá vỡ được không gian thời gian mà đến đây?"
"Nói tiếp, đừng hỏi ông đây! Cái gì là Gamma cảnh, cái gì là Ngân Hà cảnh?" Sở Thần dù không hiểu nhiều, nhưng hiện tại sinh mạng của người ta nằm trong tay mình, sao có thể trả lời câu hỏi của hắn.
Sau khi nghe xong, Ni Đức Kéo cũng không hỏi gì Sở Thần nữa, mà bắt đầu phổ cập khoa học cho hắn. Sau khoảng gần mười phút, Sở Thần mới hiểu được, hóa ra, tiểu thế giới mà hắn mang theo và Gamma cảnh không phải là cùng một nơi. Trên vị diện còn có những cảnh khác nữa.
Nói cách khác, mình đã vượt qua một khoảng cách xa không biết bao nhiêu để đến được đây. Cái gọi là Gamma cảnh, là một thế giới được tạo thành từ những địa phương tương tự như không gian Bộ Kinh Thiên, Huyền Hoàng đại lục, Địa Ma vực các loại. Còn mình, có thể đến từ một thế giới khác, một thế giới có sự phát triển hoàn toàn khác biệt, đó là Ngân Hà cảnh.
Nói cách khác, nếu giờ muốn quay về Địa Cầu, hắn phải xuyên qua một không gian thời gian rất xa.
Nghe Ni Đức Kéo nói xong, Sở Thần có đến 80% tin tưởng rằng mình đến từ cái gọi là Ngân Hà cảnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận