Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 368: Nơi ở nguyên lai là lao tù

Chương 368: Nơi ở nguyên lai là lao tù
Sau đó, hắn vẫy tay từ không gian lấy ra một gói mì Luosifen cùng một cái bếp từ mini, một cái nồi sữa nhỏ, tự mình nấu mì Luosifen. Ăn quen đồ ăn hiện đại, đối với đồ vật nơi đất khách quê người này, Sở Thần hoàn toàn không có hứng thú. Cũng mặc kệ mùi vị của mì Luosifen có bay ra hay không, coi như bị người ta ngửi thấy thì sao. Hắn chính là thích làm gì thì làm. Chỉ cần mình không gϊết người, người La Đa chắc cũng lười để ý đến mình. Hơn nữa trước đó mình từng cho hai nàng hầu lái qua tiểu táo (tiêu chuẩn ăn tập thể cao nhất, phân biệt với trung táo và đại táo), các nàng biết trong rương của mình chứa đầy nguyên liệu nấu ăn.
Chẳng mấy chốc sau, Sở Thần đã vừa bưng mì Luosifen vừa quan sát gian phòng này. Cửa sổ được rào chắn lại bằng thứ kim loại rất chắc chắn, những thanh chắn này to một cách đáng sợ. Nếu là người bình thường, chỉ cần bên ngoài khóa lại, cho dù là cao thủ tông sư, muốn đi ra ngoài cũng phải tốn không ít công sức mới được. Nhưng Sở Thần lại khác, không gian của hắn có loại kìm cắt cỡ lớn. Mấy thứ thanh chắn kia mà thôi, kết hợp với sức mạnh của hắn, hoàn toàn có thể dễ dàng phá tan. Nhưng hiện tại hắn vẫn cần phải bình tĩnh, chờ đợi quốc chủ La Đa gặp mặt mình, sờ soạng một chút kết cấu của hoàng cung rồi tính.
Ăn xong mì, Sở Thần móc ra một con dao găm đi đến bên tường. "Đâm" một tiếng, hắn cắt lớp vật liệu da bao quanh vách tường phòng. Trong nháy mắt, một loạt thanh chắn kim loại xếp hàng xuất hiện trước mắt Sở Thần. Thấy vậy, Sở Thần gật gù, lại đi đến các bức tường khác. Ước chừng một nén hương sau, Sở Thần ngồi trên giường, miệng chậm rãi nói: "Cái nước La Đa này được đấy, đúng là đang nhốt mình trong chuồng sắt mà." Nếu mình phân tích không sai, vậy tiếp theo, mình chắc chắn không ra ngoài được. Cũng sẽ không có kiểu quốc chủ triệu kiến gì cả. Liền hướng ra bên ngoài hô: "Hai người các ngươi, đi hỏi thử xem, khi nào quốc chủ triệu kiến a!"
"Công tử xin cứ nghỉ ngơi mấy ngày, quốc chủ công vụ bận rộn, chắc còn phải mấy ngày nữa." Bên ngoài truyền đến giọng của nữ tỳ. Sở Thần nghe xong nhếch miệng cười, thầm nghĩ đã vậy thì đừng trách ta ra tay trước. Hắn lại mở miệng hỏi: "Vậy, ta lần đầu đến La Đa, sao cũng phải cho ta đi dạo xung quanh chứ, ở mãi trong nhà này, lão tử sắp ngộp chết rồi." Hai hầu gái vừa nghe nhìn nhau, cuối cùng vẫn song song đẩy cửa đi vào. "Công tử cảm thấy cô quạnh sao?"
Sở Thần nhìn hai người vừa ngượng ngùng vừa thăm dò, trong lòng nghĩ lại đến thử thách mình đây. Vậy cứ thăm dò chút đã. Hắn thuận tay rút một điếu thuốc ra châm: "Không sai, quả thật có chút cô quạnh, sao, hai người theo ta đi dạo hoàng cung La Đa không?" Hai cô gái túng túng mũi, mùi vị điếu thuốc khiến các nàng có chút ngứa ngáy. "Công tử chờ chút, ta đi bẩm báo quản sự rồi quay lại." Nói xong, một cô hầu gái ở lại trong phòng, còn một cô liền xoay người đi ra.
Sở Thần ngẩng đầu nhìn cô hầu gái đang trừng trừng nhìn vào khói trong tay mình. Hắn lập tức ném mẩu thuốc vào thùng nước bên cạnh. "Nếu ta nói, mấy người La Đa không được tốt nhỉ, ta thân là đặc phái viên Đại Hạ, ăn đồ của các ngươi, ở trong căn phòng nhỏ như thế này, hơn nữa, ta đoán không sai, cái cửa này, từ bên trong không mở ra được đâu." "Sao, mấy người định giam lỏng lão tử ở đây hả?"
Sở Thần vừa nói xong, lông mày cô hầu gái giật giật, thầm nghĩ thì ra giờ ngươi mới nhận ra à. Nhưng nàng cũng không thể làm gì, đây là ý của quốc chủ, nói người này giữ lại có tác dụng lớn. Cứ chiêu đãi ăn ngon uống say, không thể để hắn bị chút thương tổn nào, trừ tự do, cái khác đều phải đáp ứng. Liền mở miệng nói với Sở Thần: "Công tử, La Đa dạo này không yên ổn, quốc chủ làm vậy cũng là vì đảm bảo an toàn cho công tử trước khi gặp mặt."
Sở Thần nghe xong cười: "Vậy sao, vậy hai người mang ta đi dạo trong hoàng cung một vòng, dù sao chắc cũng không vấn đề gì chứ." Trong lúc Sở Thần và hầu gái nói chuyện phiếm, tại nơi sâu trong hoàng cung La Đa, một cô hầu gái khác đang quỳ trước mặt một người đàn ông cao lớn, nói gì đó. "Ngươi nói, hắn muốn ra ngoài?"
"Hắn nghi ngờ gì không? Nếu không có, thì cứ dẫn hắn đi dạo hoàng cung, nhưng mấy nơi mấu chốt, đừng để hắn đến là được." Hầu gái nghe xong liền dập đầu với người đàn ông: "Rõ, quốc chủ, ta đi ngay đây!" Nói xong, cô liền xoay người đi về phòng. "Công tử, nếu công tử cảm thấy cô đơn, vậy để hai chúng ta đưa ngài đi xem hoàng cung một chút được không?"
Sở Thần vừa nghe, xem ra quốc chủ La Đa vẫn chưa điều tra mình đủ sâu. Nếu biết hắn có thể gϊết tông sư, chắc đánh c·hết cũng không để hắn ra ngoài mất. Đã vậy thì tại sao không mượn cơ hội này mà cố gắng tra xét một chút. "Ha ha, vậy thì tốt quá, vậy chúng ta, xuất phát." Nói xong, Sở Thần liền đi ra khỏi phòng, hai hầu gái vội vã đuổi theo hai bên. Trên đường đi, hai người đều dẫn Sở Thần xem mấy thứ vườn hoa vớ vẩn. Mà những nơi có quân sĩ canh gác, hai nàng đều tìm cớ để Sở Thần tránh đi.
"Hoàng cung La Đa của các ngươi đẹp thật đấy, cái cung điện cao nhất kia, là tẩm cung của quốc chủ các ngươi sao?" Sở Thần hướng về công trình kiến trúc cao nhất ở giữa mà hỏi. "Công tử, đó là nơi nghị sự của La Đa, không có gì mới lạ đâu." "Ồ, vậy cũng phải, chỗ đó không vui, đúng rồi, các người xem phía trước kia, canh gác nghiêm ngặt như vậy, chắc là quốc khố của các ngươi nhỉ." Sở Thần nói xong, lại chỉ vào một kiến trúc trông rất kiên cố giống như pháo đài mà hỏi. Thực ra, ngay khi đến đây, mắt hắn đã chú ý tới cái pháo đài đó rồi, chỉ thấy quân sĩ vây quanh mấy vòng. Nếu không có vật gì cực kỳ quan trọng, thì đâu cần nhiều binh lính canh gác đến thế.
Hai hầu gái nhìn Sở Thần chỉ tay về phía đó, có chút chần chừ. Tiếp theo liền đánh trống lảng nói: "Công tử, hôm nay đi cũng lâu rồi, chắc cũng mệt rồi nhỉ, hay là chúng ta về nghỉ ngơi thôi?" Sở Thần nhìn phản ứng của hai người, trong lòng lập tức hiểu rõ. Lúc trước đi qua rất nhiều nơi có quân sĩ canh gác, hễ mình vừa hỏi, hai cô liền tiếp chuyện ngay. Hoặc là cung điện của vị quý phi nào đó, hoặc là phủ đệ của vương tử nào đó. Chỉ có duy nhất chỗ này, lại khiến cả hai chần chừ và chuyển chủ đề. Vậy nơi này, có lẽ chính là quốc khố rồi. Liền nói: "Đừng mà, trời còn sớm mà, ta qua bên kia nhìn chút."
Sở Thần vừa nói, vừa nhấc chân đi về phía pháo đài. Hai hầu gái thấy thế lập tức bước lên một bước, kéo tay Sở Thần: "Công tử, đó là cấm địa, chúng ta, hay là không nên đi thì hơn." "Đúng đấy, công tử, về nghỉ ngơi đi, tỷ muội chúng ta ở cùng công tử lâu như vậy, còn chưa được hầu hạ công tử thật tốt đấy." Sở Thần vừa nghe quay đầu cười: "Vậy chúng ta, về phòng nhé?" "Đúng đấy, chẳng lẽ công tử không cảm thấy, tỷ muội chúng ta, rất xinh đẹp sao?" "Ha ha, không sai, hai đại mỹ nhân, về phòng thôi!" Sở Thần trở tay châm cho mình một điếu thuốc, nhấc chân đi về hướng phòng ở.
Bạn cần đăng nhập để bình luận