Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 300: Trận chiến mở màn thần bí người đeo mặt nạ

Vu Minh Đạt xoa xoa đầu có chút choáng váng: "Rượu ngon, công tử, đây là rượu ngon nhất ta Vu Minh Đạt uống trong đời."
Khóe miệng Sở Thần hơi nhếch, có thể không ngon sao? Đây chính là Mao Đài đấy.
Ngày thứ hai, khi đám thợ mỏ quần áo lam lũ đi vào nhà lá rộng rãi kia, đột nhiên phát hiện đồ ăn hôm nay không giống.
Không chỉ mỗi người trong bát đều là cơm khô một hạt một hạt, hơn nữa trên mặt cơm mỗi người còn có một gáo thức ăn.
Mà trong thức ăn còn có cả thịt.
Mọi người đều ngơ ngác nhìn đồ ăn trên tay.
Một lão nhân lớn tuổi đứng ra hỏi một quân sĩ: "Quan gia, sao hôm nay cho chúng ta ăn ngon thế? Chẳng lẽ chê lão già này không dùng được, đây là bữa cuối cùng sao?"
Nói rồi định quỳ xuống trước mặt quân sĩ: "Quan gia, ta vẫn làm được việc, mà lại ta ăn ít lắm."
Quân sĩ thấy thế liền kéo ông ta lên: "Nói gì vậy, đây là chủ nhân mới tới ban thưởng, không tin ông xem mọi người đều thế cả."
Lão nhân đứng lên nhìn xung quanh: "Quan gia, chủ nhân mới tới?"
"Không sai, công tử nói rồi, chỉ cần mọi người nỗ lực làm việc, sau này mỗi bữa đều có cơm như vậy, còn có canh thịt, ba ngày có một bữa ăn thịt thật."
Mọi người vừa nghe lập tức bàn tán xôn xao.
"Quan gia, đây là thật sao?"
"Đúng đấy, quan gia, sẽ không phải cho chúng ta ăn bữa này, ngày mai bắt chúng ta ngày đêm làm việc đấy chứ."
Quân sĩ nhìn mọi người nghi hoặc: "Ồn ào cái gì, đồ trong tay các ngươi là giả chắc? Chỉ cần các ngươi chăm chỉ làm việc, công tử sẽ không bạc đãi mọi người."
Bữa này, tất cả thợ mỏ đều ăn no đến ợ liên tục, mặt mày thỏa mãn, trong lòng cũng đang bàn luận.
Họ thầm nghĩ cuối cùng cũng gặp được minh chủ.
Mà đám quân sĩ cũng ở trong phòng ăn của mình, miệng lớn ăn thịt, hai má phồng lên, trong lòng không khỏi cảm kích Sở Thần.
Phần lớn bọn họ đều xuất thân nghèo khó, ai rảnh mà đến cái nơi chim không thèm ị này.
Nhưng ngay lúc bọn họ đang bàn tán về đồ ăn thì ngoài cửa có hai vị khách không mời mà đến.
"Ai đó, thần thần bí bí, khu mỏ là nơi trọng địa, tự tiện xông vào, giết không tha!"
Hai quân sĩ gác cửa vẫn còn dư vị bữa cơm trưa, liền thấy hai người đeo mặt nạ xuất hiện ở cửa.
Liền đứng dậy lớn tiếng quát mắng hai người.
Người đeo mặt nạ không nhìn rõ vẻ mặt bên dưới, một trong số họ tiến lên một bước đánh ngã hai quân sĩ xuống đất.
"Hai con chó trông cửa dám gào mồm trước mặt ông nội mày, gọi quản sự ở đây ra đón tiếp ông mày!"
Quân sĩ bị đau, bò dậy chạy vào bên trong.
Chẳng mấy chốc đã chạy tới trước mặt Vu Minh Đạt, kể lại sự tình.
Vừa lúc đó Sở Thần và Vu Minh Đạt cùng nhau hỏi quân sĩ: "Hai người đeo mặt nạ, vừa ra tay đã đánh hai người các ngươi không còn sức đánh trả?"
"Bẩm công tử, chính là vậy, người đến không có ý tốt!"
Vu Minh Đạt nghe vậy nhíu mày: "Công tử, ngươi cứ về nhà trước, ta dẫn người đi xem sao!"
Khóe miệng Sở Thần nở nụ cười, trong lòng nghĩ rốt cuộc cũng tới rồi, đã đến thì tóm lấy hỏi xem.
Liền vội nói: "Bọn chúng không phải đối thủ của các ngươi, không muốn thương vong vô ích, các ngươi trông coi kỹ khu mỏ, để bọn họ khai thác bình thường là được, những chuyện khác giao cho ta."
Nói xong Sở Thần vụt một cái xoay người đi về phía cửa.
Vu Minh Đạt cùng quân sĩ nhìn tốc độ của Sở Thần như vậy, đều thầm kinh hãi.
Công tử nhà mình không chỉ thiện tâm mà võ lực cũng cường đại đến lợi hại.
Thấy Sở Thần như vậy, Vu Minh Đạt cũng yên tâm, phân phó quân sĩ bên cạnh: "Không sao, các ngươi nên làm gì thì làm, đừng làm phiền công tử là được."
Nói xong cũng tự mình đi về phía cửa.
Nhìn thấy Sở Thần tốc độ cực nhanh lao tới, hai người đeo mặt nạ cũng không khỏi nheo mắt.
"Ngươi là quản sự ở đây? Sản lượng tháng này sao rồi?"
Sở Thần nghe bọn họ hỏi, nhìn đánh giá hai người một lượt từ trên xuống dưới, rồi từ sau lưng rút ra thanh bệnh phong đòn gánh chi nhận lấy được từ chỗ Quốc sư Cam Bồ trước kia.
Sở dĩ không dùng vũ khí nóng, vì Sở Thần đã liếc mắt nhìn ra thực lực hai người.
Một người khoảng chừng thất phẩm, một người chắc tầm lục phẩm, vừa hay cho mình thử xem thực lực của bản thân.
"Các ngươi là ai? Vì sao tự tiện xông vào mỏ tư nhân của ta?"
Hai người nhìn Sở Thần lấy ra một thanh đao rỉ sét loang lổ, không khỏi hơi nhướng mày: "Mỏ tư nhân của ngươi?"
Trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ mình tìm nhầm chỗ? Nhan Lập Hiên nói chính là chỗ này mà.
"Ngươi xác định đây không phải mỏ ngọc thạch của Ngô Đà quốc?"
Sở Thần nghe xong vác đao lên vai: "Không sai, đúng là mỏ ngọc thạch của Ngô Đà quốc, nhưng cách đây mấy ngày Nhan Lập Hiên đã đem mỏ này ban cho ta, các ngươi tới làm gì?"
Hai người nghe xong đánh giá Sở Thần một phen rồi nhìn nhau.
"Ban cho ngươi, cũng được, sau này khai thác ra bích lục ngọc thạch cũng phải giao cho bọn ta, rồi hai ta sẽ ở đây đóng quân bảo hộ sự an toàn của các ngươi, nhớ tìm cho ta phòng sạch sẽ với mấy nha hoàn xinh đẹp."
Sở Thần nghe xong buồn cười, đây là cái tổ chức gì vậy, không có não sao? Không thấy mình đã lấy bệnh phong đòn gánh chi nhận ra rồi à.
Liền giơ tay dùng đao chỉ vào hai người: "Lão tử không chấp nhận!"
Hai người vừa nghe hình như cũng khó tin nói: "Ồ! Tiểu tử này dám đối địch với bọn ta, dựa vào cái gì? Bằng chút thực lực cỏn con của ngươi à?"
Sở Thần lười phí lời với bọn họ, vung đao một bước dài xông tới người đeo mặt nạ thất phẩm.
Không cần mấy chiêu thức, chỉ ba chiêu, chém, bổ, xỉa.
Hai người không nghĩ tới Sở Thần sẽ bất thình lình động thủ, vội vàng giơ vũ khí trên tay lên chống đỡ.
Nhưng không ngờ lại bị Sở Thần một đao chặt đứt vũ khí của nam tử thất phẩm kia.
Tiếp đó tốc độ nhanh như chớp vẩy một cái, trong nháy mắt xẻ bụng người đeo mặt nạ thất phẩm kia, ruột gan lập tức trào ra.
Sở Thần hài lòng nhìn đao trên tay mình, sau đó nghiêng người xông về phía người đeo mặt nạ còn lại.
Người còn lại không ngờ tiểu tử bình thường này chỉ một chiêu đã chém đồng bạn, trong lòng hoảng sợ.
Mà Sở Thần sao có thể để hắn như ý, thuận thế vung đao, để lại một vết thương trên chân hắn.
Người đeo mặt nạ đau đớn ngã xuống đất, thấy thế Sở Thần vứt bệnh phong đòn gánh chi nhận, cưỡi lên người hắn đấm đá một trận.
Đánh đến khi người kia không còn sức lực mới lấy hai sợi thừng ra trói hắn thật chặt.
Tình cảnh này, đều bị Vu Minh Đạt cùng mấy quân sĩ đứng bên nhìn rõ.
Mấy người thấy Sở Thần khống chế được người kia liền tiến lên hỗ trợ.
Sở Thần quay đầu phân phó: "Thu dọn xác chết cùng tên này vào trong, ta muốn xem xem, bên dưới mặt nạ này, rốt cuộc là cái gì."
Nói xong nhặt bệnh phong đòn gánh chi nhận dưới đất lên, xoay người đi vào trong.
Bạn cần đăng nhập để bình luận