Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 792: Ác bá hai lạng mua cô nương

Phụ nữ vừa nói, một bên lấy ra một cái bát, múc thêm cho Sở Thần một chén cháo nữa đưa tới. Một bên còn không nhịn được nói với Chiêu Nam. Sở Thần nhận lấy cháo, sau đó mở miệng hỏi: "Đại thẩm, Chiêu Nam chúng ta, là gả cho ai vậy?" "Ha ha, công tử, đừng chê cười, trong nhà thực sự không sống nổi, vừa vặn Vương lão gia nhà công tử đến trong thôn chơi thấy Chiêu Nam, nên mới nói cẩn thận hai lượng bạc, cho Chiêu Nam đi làm thiếp phòng." Phụ nữ nói với Sở Thần, trên mặt có một chút bất đắc dĩ, lại có một chút vui mừng. Sở Thần nghe xong gật đầu, chuyện như vậy, nếu như đôi bên đồng ý, đúng là không tiện nhúng tay vào. "Vậy trước tiên chúc mừng Chiêu Nam tìm được lang quân như ý." "Cái gì mà lang quân như ý, một tên béo hai trăm cân, xấu xí không thể tả, tỷ ta mà gả đi, không chắc chịu cảnh dày vò đến đâu." "Ta nghe nói, thiếp phòng của Vương công tử, có khi chẳng sống được quá năm năm." Phụ nữ và Chiêu Nam còn chưa kịp nói gì, Tổ Tài bên cạnh đã không nhịn được oán trách với Sở Thần. "Tổ Tài, đừng nói bậy, Vương lão gia là nhà giàu số một số hai ở vùng này..." Phụ nữ vừa nói vừa không kìm được lén lau nước mắt. Còn Chiêu Nam, lại trực tiếp khóc thành tiếng. Sở Thần nghe xong trong lòng thầm nghĩ việc này không phải giống như cha của Lý Thanh Liên hai lượng bạc đem bán Lý Thanh Liên cho mình sao. Lý Thanh Liên xem như may mắn, gặp được mình xuyên qua đến, thế nhưng Chiêu Nam trước mắt, phỏng chừng là không may mắn như vậy. "Ờm... Kia, đại thẩm, Chiêu Nam, mọi người đừng khóc, nếu như không muốn, hôn sự này, còn có thể hủy không?" "Công tử, hủy, nói thì dễ, chúng ta đã nhận tiền đặt cọc của người ta rồi, còn đã tiêu một chút, sao có thể hủy được nữa." Đang lúc mấy người nói chuyện thì đột nhiên, bên ngoài truyền đến một trận âm thanh ồn ào. "Nương tử, vi phu đến cưới nàng đây!" Vừa nghe thấy một giọng nói hèn mọn vừa dứt, thì đoàn người đã đẩy cánh cửa lớn làm bằng tranh tre nứa mục nát ra. "Ồ, thật là có nam nhân!" "Mạc Chiêu Nam, không ngờ cô lại là người như vậy, lại cắm sừng ông đây đi lén lút với trai, hôm nay, phải cho ông đây một câu trả lời hợp lý." Sở Thần nghe thấy tiếng nói thì ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một người đàn ông bụng phệ xấu xí mang theo một đám người hầu đứng ở cửa, chỉ vào Chiêu Nam mắng chửi om sòm. Mạc Chiêu Nam, Mạc Tổ Tài, tên hay đấy, nhưng mà cái họ này? Đến lúc này Sở Thần mới hiểu rõ dòng họ của người nhà này, đang muốn đứng lên nói chuyện thì nhìn thấy phụ nữ đã quỳ xuống trước mặt người đàn ông. Quả là, mẹ vợ quỳ trước con rể, chuyện này xem như đã được chứng kiến rồi. "Vương công tử, không phải ngài nói sau ba ngày mới đến cầu thân sao, sao lại..." "Hừ, ông đây đã cho tiền, muốn đến lúc nào thì đến lúc đó thôi." "Vương công tử, vị công tử này được Tổ Tài nhặt được từ trên núi về, không phải như ngài nghĩ đâu." Người phụ nữ quỳ trên mặt đất hết sức giải thích. Ngay lúc này, trong đám người bước ra một người đàn ông lén lén lút lút: "Vương công tử, ngài đừng nghe bà ta nói bậy, tôi tận mắt thấy, Chiêu Nam ôm người này về, cử chỉ đó thân mật lắm cơ." Phụ nữ nghe xong liền ngẩng đầu nhìn lên, nhất thời liền mở miệng mắng to: "Cẩu Tam, thím không bạc đãi gì ngươi, sao ngươi lại vu oan cho Chiêu Nam, ngươi... ngươi..." "Hừ, Vương thiếu gia, ngài đừng nghe bà ta nói lung tung, tôi thật sự tận mắt nhìn thấy." Sở Thần nghe mấy người đối thoại thì trong nháy mắt đã hiểu ra. Trong lòng thầm nghĩ Cẩu Tam, ngươi đúng là chó thật, tính toán là ngươi coi trọng con gái người ta, không chiếm được thì muốn hủy hoại đi. Có điều hắn vẫn không nói gì, mà chỉ lạnh lùng nhìn tất cả mọi chuyện. Lúc này, Vương công tử kéo một chiếc ghế lại, ngồi phịch mông xuống. "Chiêu Nam, nói đi, việc này nên giải quyết thế nào?" Mạc Chiêu Nam không biết lấy dũng khí từ đâu ra, một bước tiến lên kéo mẹ mình đứng dậy. "Nương, người còn không thấy rõ sao? Đây chính là do Cẩu Tam kia mật báo, vu oan cho con." Nói xong, nàng cũng không hề sợ hãi nhìn thẳng vào Vương công tử. "Vương công tử, ta là Chiêu Nam không hổ thẹn với lương tâm, hiện giờ vẫn là thân trong sạch, nếu như ngài vẫn muốn cưới ta, vậy thì ta sẽ theo ngài." "Nhưng nếu ngài muốn nghe lời người khác, làm hại mẹ ta và em trai, coi chừng cuối cùng ngài sẽ không được gì đâu." Thực tế thì nàng đã sớm chuẩn bị tâm lý để đón nhận cái chết rồi, điều duy nhất sợ là sẽ liên lụy đến cha mẹ và em trai mà thôi. Vương thiếu gia nghe xong liền cười: "Dễ bàn dễ bàn thôi mà, đúng là còn trong sạch, bản thiếu gia nghiệm chứng là biết ngay thôi." "Có điều mà, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến danh tiếng của bản thiếu gia, vậy đi, tiền sính lễ năm trăm văn, những cái khác đừng nghĩ đến." "Còn nữa, người đàn ông này nếu không phải người thân mật của cô thì đánh chết đi, bản thiếu gia nhìn thấy là buồn nôn." Sở Thần nghe xong nhất thời bật cười, chuyện quái gì vậy, bá đạo thế cơ á? Ngươi cho rằng ngươi là Bộ Kinh Vân hả. Nhưng hắn còn chưa mở miệng thì Chiêu Nam ở bên cạnh đã lên tiếng: "Không được, hai lượng bạc, không thể thiếu một văn, hơn nữa, người này chỉ là người đi ngang qua, Mạc gia ta sẽ không làm hành vi liên lụy người khác như vậy." Vương thiếu gia nghe xong lại cười: "Cũng được thôi, thế nhưng bản thiếu gia hôm nay phải nghiệm chứng xem cô có còn trong sạch không đã, thế này đi, lát nữa ta vào nhà, nếu có, điều kiện kia có thể đáp ứng, người cũng có thể thả đi, còn nếu không, đừng trách bản thiếu gia." Nói xong, Vương thiếu gia được tay chân nâng dậy, gian nan đứng lên, sau đó đi về phía Mạc Chiêu Nam. Mạc Chiêu Nam hạ quyết tâm, trong lòng nghĩ sớm muộn cũng phải trải qua, liền cố nén sự buồn nôn: "Được, hi vọng Vương thiếu gia giữ lời." Nói xong, nàng lau nước mắt, sau đó đi về phía sau nhà. Nhưng chân nàng vừa bước, đã bị Sở Thần kéo lại. "Chiêu Nam, cô cảm thấy tên kia, có biết giữ lời không?" "Công tử, đây là chuyện của Mạc gia ta, không thể liên lụy đến ngươi, ngươi đi nhanh đi." Sở Thần nghe xong liền lắc đầu, trong lòng nghĩ đúng là đồ ngốc mà. "Thả tay ngươi ra, tin không bản thiếu gia chặt tay ngươi." Đúng lúc Sở Thần khuyên bảo thì Vương công tử nhìn thấy Sở Thần kéo tay Chiêu Nam, liền lớn tiếng quát. "Vương công tử đúng không, ngươi làm người như vậy, không sợ bị trời đánh sao?" "Ha ha, thằng nhãi, tao thấy mày là chán sống rồi, bắt thằng nhãi này cho tao, lôi ra ngoài đánh chết." Nói xong, đám gia đinh phía sau Vương công tử liền rút bội đao bên hông ra, khí thế hùng hổ xông về phía Sở Thần. Ngay lúc Sở Thần cười lạnh, chuẩn bị đại khai sát giới thì bên ngoài cửa bỗng truyền đến một tiếng quát chói tai. "Ta xem ai dám động vào Chiêu Nam của lão tử, hôm nay lão tử giết một cái thì huề vốn, giết hai cái thì có lời!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận