Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 291: Phủ nha đại nhân bị doạ nước tiểu

"Cút sang một bên, người này không được động vào, cô nương này nhìn còn có vẻ non nớt, nếu ta dâng hắn cho cái vị phủ nha đại nhân kia, ngươi nghĩ xem lão tử có phải sẽ được cất nhắc không.... Xoa bóp, đến lúc đó các ngươi theo lão tử, còn lo thiếu đồ sao?" Tên tiểu quan sai xấu xí vừa nghe, liền lập tức giơ ngón tay cái lên với hắn. "Đại ca cao minh, yên tâm, ta nhất định thề sống chết cống hiến cho đại ca, nguyện vì huynh đi theo làm tùy tùng." "Chỉ có tiểu tử ngươi lanh lợi, cái vị công tử kia trông có vẻ cũng không phải dạng vừa, sau khi về ngươi mau chóng điều tra rõ nhà hắn, rồi sau đó....", tên quan sai dẫn đầu liếc mắt ra hiệu với những người xung quanh, bọn họ ngay lập tức gật đầu lia lịa, ra vẻ đã hiểu rõ ý tứ. Thực ra Sở Thần nói mình là người du ngoạn, bọn chúng cũng không mấy tin. Nhưng thời buổi loạn lạc, những công tử nhà giàu này địa vị trong chốc lát đã tụt xuống, vì thế bọn quan sai cũng không sợ, dám bắt Sở Thần vào nha môn. Nếu đúng là người du ngoạn, thì trực tiếp đày ra mỏ quặng. Nếu trong nhà có chút thế lực, thì cứ nói bắt nhầm người, sau đó để nhà Sở Thần đưa ít tiền, thả người là xong việc. Dù sao cũng đã có mười lạng bạc bỏ túi, tính thế nào cũng không thiệt. Còn đám hơn chục người đàn ông trong thôn kia, ngày mai lại đến bắt một mẻ không phải là được sao, đằng nào bọn này cũng không có lương thực tích trữ, căn bản là chạy không thoát. Xe ngựa xóc nảy một đường, không lâu sau, Sở Thần đã thấy bên ngoài nhà cửa san sát. Và phía trước, một cái cổng thành lớn đề hai chữ Ngô Đà xuất hiện trước mắt Sở Thần. Thấy vậy Sở Thần liền vươn vai: "Cuối cùng cũng cmn tới nơi, cả người lão tử như rã rời rồi." Tiểu Ngọc cô nương ở bên cạnh thấy thế liền lập tức ngồi vào cạnh Sở Thần: "Công tử, để tiểu Ngọc đấm bóp chân cho người." "Ồ, sao ngươi biết chuyện đấm bóp này?" Sở Thần có chút nghi ngờ hỏi, trong lòng thầm nghĩ cô bé Tiểu Ngọc này chẳng lẽ là cán bộ về hưu của hoa lâu nào? Nếu mà đúng thế thì có phải là thiệt thòi lớn quá không. "Công tử, tiểu Ngọc không hiểu về chuyện xoa bóp này, nhưng mẫu thân ta tuy xuất thân không tốt nhưng từ nhỏ đã dạy ta cách đấm bóp chân và vai cho người, xin công tử đừng ghét bỏ." Sở Thần nghe vậy trong nháy mắt hiểu ra, thì ra mẹ nàng là cán bộ đã về hưu. Liền mở miệng hỏi: "Thế mẹ ngươi đâu?" "Bẩm công tử, cha mẹ con vừa mới chết đói tháng trước, đã chôn ở sau núi!" "Được rồi, ngươi nén bi thương nhé!" Sở Thần trả lời qua loa một câu rồi cũng không nói gì thêm, mặc cho hai tay của Tiểu Ngọc đấm bóp trên đùi mình! Trong lòng lại nghĩ cha ngươi ở cái thời đại này còn dám cưới gái lầu xanh về nhà, cũng gan dạ thật. Xe ngựa thuận lợi tiến vào thành, chốc lát sau đã tới trước một tòa kiến trúc to lớn. Sau khi ba người Sở Thần xuống xe, liền bị dẫn vào một nơi giống nha môn cổ đại. Sau một hồi la hét, một gã nam tử bụng phệ ngồi lên trên bàn chính đường. Hắn cầm cái kinh đường mộc đập xuống bàn cái bốp, không thèm nhìn Sở Thần và Tiểu Ngọc mà nói: "Người ở dưới đường là ai!" Tiểu Ngọc bị dọa đến run cầm cập quỳ xuống đất, còn Sở Thần lại một mặt thản nhiên ung dung nhìn người ngồi trên công đường. Ngay lúc này tên quan sai cầm đầu thấy vậy liền tiến tới ghé vào tai gã bụng phệ kia nói vài câu. Gã nam tử kia lập tức mở mắt híp lại, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía hai người Sở Thần. "Ồ, tiểu tử ngươi, thấy bản phủ nha sao không quỳ?" Sau đó lại quay đầu nhìn về phía cô nương Tiểu Ngọc đang quỳ trên đất. "Ui da, cô nương này biết điều đấy!""Vậy thì, nam đưa đi mỏ đá lưu vong, nữ đưa vào hậu đường, bản lão gia sẽ tùy ý xử lý, lui đường!" Sở Thần nghe xong khóe miệng không khỏi giật giật, hướng lên trên hô: "Vị phủ nha đại nhân này, hay là để ta thẩm tra chút đi?" "Đúng đúng đúng, thẩm tra chút đi? Lại đây lại đây, sư gia ngươi hãy kể tội danh của hắn cho ta nghe xem." Vị phủ nha vừa nói xong, một người râu dê ở bên cạnh liền tự mình bước ra phía trước bàn. "Người ở dưới đường nghe đây, một trong số đó là, trộm cắp quân nhu vật tư, đây là tội phá hoại sự ổn định của quốc gia. Thứ hai là, thấy phủ nha đại nhân mà không quỳ, đây là tội đại bất kính. Thứ ba, là tội la hét trước công đường. Ba tội hợp lại, đưa đi mỏ đá!" Sở Thần nghe vậy bật cười, cmn, cái tội danh bịa đặt này đúng là bịa như có thật mà. "Vậy, phủ nha đại nhân, người nói thẳng đi, muốn bao nhiêu tiền thì hai chúng ta mới được đi." Nhìn dáng vẻ vô cùng thích thú của Sở Thần, tên phủ nha kia trong nháy mắt cũng thích thú a lên. "Yêu, không tồi, trẻ nhỏ dễ dạy, đóng cửa lui đường!" Chỉ thấy hắn ra lệnh một tiếng, bọn quan sai liền ngay lập tức đuổi những người xem náo nhiệt ở bên ngoài ra hết, rồi sau đó cẩn thận đóng lại cánh cửa lớn của nha phủ. Làm xong tất cả những thứ này, phủ nha đại nhân lúc này mới bước đến trước mặt Sở Thần: "Tiểu tử, viết thư đi, bảo người trong nhà ngươi mang tiền đến." Vừa nói, mấy tên quan sai đã mang giấy bút mực đến cho Sở Thần. Sở Thần thấy vậy khẽ mỉm cười, liền móc từ trong người ra một tấm lệnh bài: "Phủ nha đại nhân, ta cho ngài xem một cái bảo bối gia truyền, vô giá đó." "Thật vậy chứ?" Phủ nha nói xong cũng đưa tay tiếp lấy tấm lệnh bài do Sở Thần đưa tới. Trên mặt không hề lộ biểu cảm đánh giá lên xuống, sau đó xoay người về phía râu dê nói. "Sư gia, ngươi qua xem thử xem, trên này khắc cái gì thế?" Sư gia ngạo nghễ nhận lấy lệnh bài, liếc mắt một cái, trong nháy mắt, lệnh bài suýt chút đã rơi khỏi tay hắn. Chỉ thấy vị sư gia kia loạng choạng một hồi liền quỳ rạp xuống trước mặt Sở Thần. "Công tử, tại hạ có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, không biết sứ giả Đại Hạ đến đây, xin hãy thứ tội." "Sư gia ngươi uống rượu giả rồi à... Ngươi nói cái gì? Sứ giả Đại Hạ? Màu vàng?" Phủ nha trong nháy mắt như nhớ ra điều gì đó, hai chân liền không tự chủ được run lên, ống quần chậm rãi ướt đẫm từ trên xuống dưới một mảng lớn. "Dưới... Hạ quan Ngô Đà Quốc Ngô Đà lòng dạ nha ấn thiên thành, bái kiến sứ giả đại nhân." Ngay sau đó hắn đùng một cái quỳ xuống. "Sứ giả đại nhân, đều là hiểu lầm, hiểu lầm cả thôi, xin mời sứ giả đại nhân lên trên an tọa." Sở Thần không nói gì, mà là kéo cô bé Tiểu Ngọc còn đang không rõ chuyện gì, đặt mông ngồi vào cái ghế phía trước. Ấn Thiên Thành trong lòng nghĩ, sứ giả Đại Hạ có ba loại, vì vậy tấm lệnh bài này cũng có ba loại. Loại thứ nhất là lệnh bài bằng đồng, là các sứ giả thông thường. Loại thứ hai là lệnh bài bằng bạc, thường là những quan lớn ở kinh thành. Còn loại thứ ba, chính là lệnh bài bằng vàng trong tay Sở Thần, thường là người của hoàng tộc, tỷ như hoàng tử công chúa mới có. Phải biết, Ngô Đà Quốc hoàn toàn là dựa vào Đại Hạ để sinh tồn. Mình lại dám bắt người cầm lệnh bài bằng vàng nhốt vào nha môn, sơ sảy một chút, mình sẽ bị quân vương Ngô Đà Quốc cho chém đầu mất. Lúc này Ấn Thiên Thành run rẩy quỳ gối trước người Sở Thần, như một học sinh tiểu học vậy. Còn vị sư gia sau khi hô lên một tiếng sứ giả đại nhân kia, những quan sai ở phía sau cũng ngay lập tức quỳ xuống trước mặt Sở Thần. Không có tiếng của Sở Thần, giờ phút này không một ai dám đứng lên. Tên đầu lĩnh quan sai vừa nãy bắt Sở Thần, lúc này đã hối hận đến phát điên. Cmn, phủ nha còn phải quỳ, vậy thân phận sứ giả này nhất định phải cao đến mức kinh khủng. Có khi mười lạng bạc kia, sẽ lấy mạng của chính mình ấy chứ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận