Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 859: Một đường bôn ba chung đến vực

"Cút m* mày!" Sở Thần nhìn Tô Mộng Thiên đang dập đầu dưới đất, tức giận quát lên."A, cảm tạ Sở công tử đã tha chết, ta liền lăn đây, ta cút đây!" Tô Mộng Thiên đâu hiểu được lời mắng người của Sở Thần, nghe được chữ "lăn" thì tưởng là Sở Thần tha cho hắn, lập tức đứng dậy chạy về phía sau. Giờ phút này còn hơi đâu mà quản Âu Dương Cung đang rên rỉ trên mặt đất."Ngươi cmn cho lão tử đứng lại đó!" "A... Sở công tử, không phải ngài bảo ta lăn sao?" Tô Mộng Thiên nghe thấy giọng của Sở Thần từ phía sau lưng thì cứng đờ cả người dừng lại. Sau đó quay đầu lại nhìn Sở Thần đầy sợ hãi, phải biết rằng Sở Thần với tu vi Thiên Thần cảnh hậu kỳ muốn giết hắn thì hắn căn bản không trốn thoát được. "Con sông này, cho lão tử sửa lại nguyên trạng." Nói xong, Sở Thần lại nhìn về phía Âu Dương Cung đang bị đánh: "Hắn là ai?" "Bẩm Sở tiền bối, hắn là đại đệ tử của Thiên Vương Điện, Âu Dương Cung." Nghe đến Thiên Vương Điện, Sở Thần liền nhớ đến Âu Dương Tài, tên đã từng cầm đùi dê uy hiếp hắn. Liền mở miệng hỏi: "Âu Dương Tài là ai của hắn?" "Bẩm công tử, là tứ đệ của hắn, bọn họ có tổng cộng bốn anh em, chúc mừng phát tài!" Sở Thần vừa nghe trong lòng nghĩ thầm đệ đệ ngươi dám uy hiếp lão tử, vậy mình nhất định phải đánh một trận hả giận, liền xoay người đi đến chỗ Trần Thanh Huyền đang đánh người. "Nghiện rượu, mệt chưa, ca ca đến giúp ngươi một tay." Nói xong, Sở Thần đi đến trước mặt ba người, sau đó kéo Trần Thanh Huyền ra, mình thì cưỡi lên người Âu Dương Cung vung nắm đấm đánh tới tấp."Sở... Sở công tử, ta với ngươi... cũng không có thù oán mà!""Đệ đệ của ngươi đắc tội lão tử!" Nói xong, Sở Thần càng vung nắm đấm mạnh hơn so với Trần Thanh Huyền. Âu Dương Cung vừa nghe trong lòng thầm nghĩ chuyện này là thế nào, tại sao Tô Mộng Thiên ở đó ra sức, mà mình thì lại phải chịu đòn ở đây. Thẩm Như Quân thấy Âu Dương Cung sắp ngất xỉu, không khỏi lên tiếng nói: "Sở công tử, tha cho hắn đi, đứa bé này từ nhỏ đã thiệt thòi, có năng lực hơn so với mấy đứa đệ đệ của hắn." Sở Thần nghe Thẩm Như Quân nói xong, lúc này mới vẫy tay, đứng dậy khỏi người hắn. Sau đó nói với một đám người: "Thứ nhất, con sông này cho lão tử khôi phục lại nguyên dạng, thứ hai, nếu lão tử còn nhìn thấy các ngươi đi theo thì không chỉ đơn giản là đánh cho các ngươi một trận đâu." Nói xong, hắn móc túi lấy một điếu thuốc ra, sau đó vẫy tay đưa cho Trần Thanh Huyền một điếu, hai người cùng nhau trở về nơi đóng quân. Mà Tô Mộng Thiên nhìn theo Sở Thần rời đi, lại quay đầu nhìn về phía Thẩm Như Quân: "Thẩm các chủ, chúng ta..." "Tô thiếu gia, nghe Sở tiền bối đi, đi lấp sông đi!" Tô Mộng Thiên nghe xong liền gật đầu bất đắc dĩ, mang theo đám thủ hạ bên cạnh rầm rầm nhảy xuống sông. Âu Dương Cung, với khuôn mặt sưng phù như đầu heo nhìn mọi người thi nhau nhảy xuống như bánh sủi cảo, lại một mặt kinh hãi nhìn về hướng Sở Thần và Trần Thanh Huyền, cắn răng một cái rồi cũng nhảy xuống sông. Thẩm Như Quân thấy cảnh này, không khỏi lắc đầu: "Sở công tử, ta không có ý đó, là bọn họ tự nhảy xuống sông lấp đấy chứ!" Sở Thần cười hề hề, trong lòng nghĩ thầm "tên nghiện rượu này phát hỏa một trận, đúng là đã dọa bọn họ sợ." "Nhảy thì nhảy thôi, cũng không ngập chết được bọn họ, cứ mặc kệ." Ở đây nấu cơm, ăn uống xong xuôi, mấy người liền lên xe bọc thép tiếp tục hướng về phía vực mà đi. Đoạn đường sau đó, không còn ai đến quấy rầy nữa nên đặc biệt thuận lợi. Do địa hình bằng phẳng, xe bọc thép chạy rất nhanh, sau tám ngày, Sở Thần tỉnh lại từ trong giấc ngủ. Sau đó nhìn thấy Trần Thanh Huyền đang lái xe muốn ngủ gật, liền lấy ra một điếu thuốc nhét vào miệng hắn. "Nghiện rượu, ngươi nghỉ ngơi một lát đi, lát nữa mà va chạm thì đau đấy!" Trần Thanh Huyền rít một hơi dài rồi lại phun ra: "Yên tâm đi, không sao đâu, Thẩm các chủ, sắp đến chưa?" "Sắp rồi, lật qua ngọn núi phía trước kia là sẽ thấy vực!" Trên đoạn đường này, bọn họ đã đi qua thảo nguyên, sa mạc, rừng rậm, và bây giờ là vùng hoang mạc than. Cuối cùng, một ngọn núi lớn hiện ra trước mắt Sở Thần và những người khác. Nghe Thẩm Như Quân nói chỉ cần lật qua ngọn núi này là đến, Trần Thanh Huyền liền nhấn ga vọt tới. Đúng như dự đoán, sau khi xe tạo ra một tiếng nổ lớn, leo lên đến đỉnh núi thì một cảnh tượng hoàn toàn khác liền xuất hiện trước mắt mọi người. Chỉ thấy phía trước có một tòa thành được xây tường vây cao tận mây xanh. Sở Thần kinh ngạc cảm thán, thầm nghĩ không biết vị đại thần nào mà có thể xây tường vây cao và hùng vĩ như vậy. Tuy nhiên xem kiến trúc này lại có chút tương đồng với hiện đại. Bên ngoài tường rào không có thứ gì, bên ngoài cửa thành to lớn cũng không có một người thủ vệ nào cả. Chỉ có cánh cổng thành cao sừng sững ở đó. Một dòng sông lớn chảy xiết xuyên qua thành, và cứ như là nước từ đập tràn ra, chảy ra từ dưới chân tường thành. Nhìn tốc độ của dòng nước này, Sở Thần ngay lập tức liên tưởng đến những trạm thủy điện cỡ lớn. "Nghiện rượu, tòa thành này có vẻ lạ à nha, đi, chúng ta qua đó xem sao!" Trần Thanh Huyền vừa nghe lập tức đạp ga hướng về phía cửa thành. Nhờ tốc độ của thiết giáp xe, mấy người chỉ chốc lát sau đã đến bên ngoài tường thành. Sở Thần là người đầu tiên nhảy xuống xe bọc thép, rồi đi đến bên ngoài cửa chính. Lúc này Thẩm Như Quân cũng đến bên cạnh Sở Thần, tiếp theo là Trần Thanh Huyền, Liễu Diệp Mi và hai đóa kim hoa. "Thẩm các chủ, đây chính là vực?" "Không sai, ta cũng chỉ đến một lần thôi, lúc đó bốn thế lực lớn muốn tấn công, kết quả còn chưa bắt đầu đã bị người trong tường thành đánh lui trở lại." "Sau đó, liền không còn ai dám đến gần nơi này nữa!" Sở Thần nghe xong tiến lên sờ sờ vào cánh cửa lớn: "Má ơi, làm bằng sắt, hơn nữa kỹ thuật rèn sắt này so với Huyền Thiên đại lục còn tốt hơn nhiều.""Vậy chúng ta làm sao đi vào?" Sở Thần quay người, lại hỏi Thẩm Như Quân. "Ta cũng không biết, hay là cần gọi cửa đi!" Nói xong, Thẩm Như Quân liền hướng về phía cửa lớn, sau đó vận công hô lớn vào bên trong: "Vui mừng thành Thu Thủy Các Thẩm Như Quân, mang theo Sở Thần Sở công tử đến đây cầu kiến!" Nhưng sau khi hô xong, đợi rất lâu, cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào truyền ra từ bên trong. Không ai biết được, giờ khắc này, ở trung tâm vực, trên nóc một ngôi nhà lớn, một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần đang ngồi trên một chiếc ghế rộng. Khóe miệng nở một nụ cười: "Ha ha, ngươi cuối cùng cũng đã đến rồi." Nói xong, nàng quay đầu dặn dò một cô gái bên cạnh: "Đi thôi, đem Sở Thần đang gọi cửa bên ngoài cùng một người nam khác mang vào, còn Thu Thủy Các thì cho bọn họ một quyển phương pháp tu luyện, giúp các các chủ đột phá Thiên Thần cảnh, toàn bộ nâng đỡ bọn họ thống trị Huyền Thiên đại lục!" "Thuộc hạ tuân mệnh!" Nữ tử nói xong, liền lướt người biến mất trong phòng. Tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức giống như bỗng nhiên biến mất vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận