Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 666 Lý gia lão tổ tự mình đến

"Chương 666 Lão tổ Lý gia đích thân đến"
"Sở huynh đệ, huynh xem huynh kìa, nếu đã muốn thì phải lấy cho bằng được, hơn nữa giá cả nhất định phải tốt hơn mấy nhà khác!"
Thấy Sở Thần có ý định rời đi, Lý Phú Quý cũng lộ vẻ lo lắng! Phải biết lão tổ mạnh nhất của Lý gia bọn họ đang ở giai đoạn đột phá Thiên cảnh, vô cùng cần loại thiên long thần dịch này! Nếu trên người Sở Thần thật sự có nhiều thiên long thần dịch như vậy, vậy thì đại lục này sẽ xuất hiện cường giả Thần cảnh thứ hai! Vì vậy, hoàng quyền có lẽ sẽ thay đổi cục diện!
Sở Thần thấy vẻ nóng nảy của Lý Phú Quý, liền dừng động tác trong tay, cười hì hì với Lý Phú Quý: "Lý chưởng quỹ, ta là người làm ăn, nếu ta có thể công khai lấy món đồ này ra, vậy chắc chắn ta có lá bài tẩy của mình!"
"Hơn nữa, người làm ăn sẽ không phụ thuộc vào bất cứ thế lực nào, ngươi nên hiểu rõ điều đó! Mà việc ta chọn Bách Bảo Các của ngươi cũng là vì ở Đồng La huyện ta đã từng giao dịch với Bách Bảo Các, với lại chưởng quỹ Ngưu Bách Nghiệp ở Đồng La huyện cũng hợp khẩu vị của bổn công tử mà thôi!"
Lý Phú Quý nghe xong liền tìm kiếm trong đầu! Đồng La huyện, đó là cái nơi quỷ quái nào chứ? Nhưng Bách Bảo Các mở khắp các nơi ở An Xương, trên danh nghĩa Bách Bảo Các chỉ là một thương hội, có một vị Thiên cảnh trấn giữ, đó chính là hắn! Kỳ thực, Bách Bảo Các chỉ là một cái làm ăn của Lý gia thôi! Xem ra cái tên Ngưu Bách Nghiệp này là phúc tướng của Lý gia rồi, sau này nhất định phải cố gắng bồi dưỡng!
"Sở lão đệ, như vậy đi, ngươi cứ ra giá, Lý gia ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi huynh!"
Nghĩ đến đây, Lý Phú Quý vội nói với Sở Thần! Người này nhất định phải kết giao, bất kể là số thiên long thần dịch trên tay hắn hay là dũng khí của hắn đều chứng minh người này không phải là người bình thường!
Định giá ư? Xem ra Lý gia rất cần thứ này a! Dù mình không hiểu rõ về Lý gia lắm, nhưng người đần độn cũng nhận ra được sự búc thiết của Lý gia! Trước ở Đồng La huyện, một bình khoảng 10ml, liền bán được 3000 ngọc tinh! Mà bình nước khoáng này khoảng chừng 500ml! Liền thấy Sở Thần giơ hai ngón tay lên: "Hai mươi vạn ngọc tinh, một bình thế này được chứ?"
Hai mươi vạn một bình, kỳ thực Sở Thần cũng chỉ là mua với giá cao hơn trước một chút thôi. Tính theo 10ml là 3000 ngọc tinh, 500ml thì cũng chỉ khoảng 15 vạn. Mà Lý Phú Quý lại như nghe được chuyện mừng rỡ, mặt đột nhiên lộ ra vẻ vui mừng! Nhưng ngay lập tức đổi thành vẻ mặt đau lòng: "Sở lão đệ, như vậy...có phải hơi đắt quá không!"
Nhưng sự thay đổi vẻ mặt của Lý Phú Quý đã bị Sở Thần thu hết vào mắt, trong lòng thầm nghĩ, lúc trước tên quái nào đó đã bán lỗ rồi à! Tên này rõ ràng là đang kiếm lời, còn làm bộ (trả) cho lão tử xem đây mà! Liền lại cầm túi lên: "Vậy ta đi?"
"Ha ha ha, Sở lão đệ, hai mươi vạn thì hai mươi vạn, thế nhưng Bách Bảo Các ta không có nhiều ngọc tinh như vậy!"
"Vì vậy, ta đại diện cho Lý gia ở trung tâm thành, mời Sở lão đệ đến Lý gia làm khách!"
Sở Thần nhất thời trong lòng hứng khởi, tên này chẳng lẽ muốn cướp của lão tử? Muốn ta đến Lý gia, Lý gia không chừng còn xé xác mình ra ấy chứ! Thấy Sở Thần do dự, Lý Phú Quý nghĩ rằng hắn hiểu lầm! Liền mau mau nói: "Sở huynh đệ cứ yên tâm, Lý gia ta là một trong bốn dòng họ lớn nhất trung tâm thành, tuyệt đối sẽ không làm chuyện xấu xa này đâu!"
"Ha ha, nếu ta sợ Lý gia các ngươi thì đã không mang thứ này ra đây rồi!"
"Tốt, Sở lão đệ, chuyện này không nên chậm trễ, ta đi ngay đây!"
Sở Thần đối diện lời mời của Lý Phú Quý, quay đầu nói với Đinh Vân: "Đinh lão lục, hay là hai ta đi một chuyến, nha hoàn không đi cũng được!"
"Công tử yên tâm, ai muốn làm tổn thương huynh, phải bước qua xác ta trước đã!"
Nói xong, Sở Thần đứng lên vỗ vai hắn rồi theo Lý Phú Quý đi ra khỏi phòng! Bên ngoài, Lý Phú Quý đã chuẩn bị xe ngựa xong xuôi, ba người liền đi về một hướng khác!
Xe ngựa chạy khoảng một nén hương thì đến một tòa cung điện rộng lớn, khí thế hùng vĩ! Nếu như Sở Thần hiện tại bay lên máy bay không người lái, nhất định sẽ phải thán phục bố cục của những kiến trúc này! Tứ đại gia tộc mỗi gia tộc một mảnh cung điện, bao quanh một kiến trúc cổ điển ở bốn phía! Chính giữa là vị trí của hoàng quyền, cũng là nơi ở của cao thủ được gọi là Thần cảnh!
Sở Thần mang theo Đinh Vân theo chân Lý Phú Quý bước vào cửa lớn, rồi được đưa đến chính sảnh! Đinh Vân ghé vào tai Sở Thần nói nhỏ: "Công tử, Lý gia xem như là dùng lễ nghi cao nhất để đón tiếp huynh, người bình thường đâu có được vào đây!"
Sở Thần cười không nói, thầm nghĩ điều này càng chứng tỏ Lý gia thiếu vật này thật! Lý Phú Quý đưa Sở Thần và Đinh Vân ngồi xuống rồi sai một hầu gái đưa trà lên. "Sở lão đệ, huynh cứ chờ ở đây một chút, ta đi một lát sẽ trở lại."
Sở Thần gật đầu cười ra hiệu cho hắn cứ đi. Không lâu sau khi Lý Phú Quý rời đi, Sở Thần và Đinh Vân đột nhiên cảm thấy một luồng khí tức của cường giả đang tới gần. Đinh Vân thấy vậy vội vàng đứng dậy, che trước mặt Sở Thần. "Công tử cẩn thận, có cao thủ!"
"Ta nói Đinh lão lục huynh có thể bớt chút lo đi được không, lại không phải là Thiên cảnh sao? Ta đâu có phải chưa từng đánh qua."
Đúng lúc này, một giọng nói hùng hậu từ cửa truyền đến: "Tiểu hữu có phần tâm tính này thì đã vượt qua phần lớn người trẻ tuổi Lý gia rồi."
"Xem ra Phú Quý nói không sai, ngươi đúng là một kỳ nhân." Sở Thần nghe xong liền đứng dậy, chắp tay về hướng người vừa tới: "Sở Thần, bái kiến tiền bối Lý gia."
"Ha ha, Sở Thần, tên hay lắm, lão phu là người đứng đầu Lý gia, Lý Hạo Nhiên, mời Sở công tử ngồi."
Lúc đầu, Lý Hạo Nhiên thấy Lý Phú Quý miêu tả Sở Thần rất kỳ diệu thì vẫn có chút không tin. Nhưng sau khi chính mình vừa đến đã thả khí thế ra thì hắn liền gọi Sở Thần là tiểu hữu. Nói chuyện một hồi, thấy Sở Thần có lễ độ thì đã liền biến thành Sở công tử. Quả nhiên, mặt mũi là phải tự mình giành lấy.
Sở Thần ngồi xuống, nhìn về phía Lý Hạo Nhiên: "Ta coi như đã hiểu vì sao tiền bối Lý gia cần món đồ của ta rồi."
Nói rồi Sở Thần lấy ra một chai nước khoáng đầy nước, đưa tới. Lý Hạo Nhiên cầm lấy bình nước khoáng, cũng không biết mở ra thế nào. Chỉ nhìn màu sắc của vật này đã biết nó tốt hơn thiên long thần dịch ở An Xương quá nhiều rồi. Lý Phú Quý nhanh tay lẹ mắt giật lấy chai học theo dáng vẻ của Sở Thần mà vặn ra rồi đưa cho Lý Hạo Nhiên: "Tê...ha ha ha, Sở công tử, lão phu cảm thấy cảnh giới nhiều năm qua đã có chút nới lỏng rồi."
"Tốt, tốt! Vật này Lý gia ta muốn! Không biết Sở công tử có thể cung cấp cho Lý gia ta bao nhiêu?"
"Cứ yên tâm, ngọc tinh tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi." Sở Thần nghe xong thì bật cười, trong lòng nghĩ, lại là câu nói này, ngươi đúng là lại lấy ra để lão tử muốn à. Liền mỉm cười, giật lấy chai trong tay Lý Hạo Nhiên, sau đó sùng sục sùng sục rót hết nửa bình vào bụng. Hành động này trực tiếp khiến Lý Hạo Nhiên choáng váng mặt mày. Uống như vậy, cũng không sợ...
Bạn cần đăng nhập để bình luận