Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 730: Mở hack lão Lục sát thần cảnh

Chương 730: Mở hack lão Lục s.át thần cảnh Cũng chính là một chút nghi hoặc nhỏ nhoi này của hắn, Lý Hạo Nhiên đã chớp lấy cơ hội nghiêng người tiến lên. Một cước đá thẳng vào thận của Mã Khắc Khánh!
"Hừ, đê tiện, đường đường cao thủ thần cảnh mà cũng làm đánh lén!" Mã Khắc Khánh ôm lấy bên thận hơi đau, trừng mắt nhìn Lý Hạo Nhiên nói!
"Đánh lén thì sao, đợi lão tử g.iết ngươi, hết thảy đều không quan trọng."
"Ha ha, muốn g.iết trẫm, ngươi còn non lắm!"
Ngay lúc hắn phát động công kích m.ãnh l.iệt với Lý Hạo Nhiên, Sở Thần không biết đã lắc lư đi vào bên trong Kim Loan Điện. Nhìn một đống hỗn độn và cảnh hai người ngươi tới ta đi tranh đấu, Sở Thần thả người nhảy một cái lên trên xà nhà. Sau đó hắn thuận tay lấy ra một khẩu súng trường bắn tỉa, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Lý Hạo Nhiên. Hắn thầm nghĩ ngươi cũng không ra gì, chỉ có chút trình độ này mà đánh nhau với Mã Khắc Khánh lâu như vậy vẫn chưa g.iết được. Hơn nữa, nhìn cẳng chân đang rỉ m.áu của Mã Khắc Khánh, thầm nghĩ là do tiểu Thập Lục bắn một phát vào Mã Khắc Khánh. Trong lòng nghĩ thầm: "Xem ra vẫn là phải lão tử ra tay a."
Nói xong, Sở Thần lên đ.ạn súng trường bắn tỉa, sau đó nhắm vào Mã Khắc Khánh đang đánh nhau. "Ồ, ngươi cmn đúng là đừng nhúc nhích a, lão tử cũng không có trình độ như tiểu Thập Lục." Sở Thần nằm rạp trên xà nhà đại điện, nhìn Mã Khắc Khánh đang nhúc nhích trong ống ngắm, không khỏi thầm mắng trong lòng.
Lúc này, Lý Hạo Nhiên và Mã Khắc Khánh cả hai đều đã xuất hiện tình trạng kiệt sức. Sau khi giao chiến mười mấy chiêu, cuối cùng cả hai đồng loạt dừng lại. Hai người cũng không hẹn mà cùng lấy ra thiên long thần dịch trong ng.ực để bổ sung tiêu hao.
"Ừm, thiên long thần dịch của ngươi, sao màu sắc lại sẫm vậy?" Mã Khắc Khánh nhìn dòng nước trong tay Lý Hạo Nhiên, không khỏi lên tiếng hỏi.
"Ha ha, kiến thức nông cạn thôi, đây là lão phu đi biển sâu đoạt được, không phải thứ trong tay ngươi có thể so sánh."
"Tốt, ta nói sao ngươi có thể nhanh chóng tiến vào thần cảnh như vậy, hóa ra là có cơ duyên."
"Nhưng đáng tiếc, chung quy ngươi không phải đối thủ của lão phu, đợi lão phu bắt được ngươi, ha ha, cơ duyên chính là của lão phu......." Mã Khắc Khánh cười lớn, nhưng chưa kịp dứt lời thì phía sau đã vang lên một tiếng "ping" lớn. Tiếp theo, hắn cảm thấy sau ng.ực một trận đ.au nhói, rồi cơ thể không khỏi lảo đảo. Chỉ nghe thấy một tiếng gầm lên: "Cmn, Lý gia chủ ngươi lo lắng gì, xông lên, g.iết c.hết hắn."
Lúc này, Lý Hạo Nhiên khó tin nhìn cảnh này, sau khi nghe thấy tiếng Sở Thần, mới phản ứng lại. Hắn vội vàng ném lọ nước suối, nâng k.iếm một đ.âm tới, sau đó k.iếm bén nhọn trong nháy mắt đ.âm vào trước ng.ực Mã Khắc Khánh. Lý Hạo Nhiên nhìn sắc mặt Mã Khắc Khánh đột ngột tái mét, khóe miệng nở một nụ cười của người thắng cuộc, rồi hai tay nắm chặt chuôi k.iếm, nhẹ nhàng xoay một cái. Trong nháy mắt đã xoắn nát tim Mã Khắc Khánh.
Mã Khắc Khánh trừng lớn mắt, không cam lòng ngã xuống đất, làm bắn lên một trận bụi. Hắn không hiểu, người phía sau xuất hiện từ lúc nào. Hơn nữa, hắn vốn nghĩ mình lợi hại nhất chính là tạo ra cái vụ n.ổ mạnh mẽ kia. Không ngờ còn có chiêu sau lợi hại đến vậy.
"Lý Hạo Nhiên, nhớ kỹ, ta thua không phải do ngươi, là do Sở Thần." Sau khi Mã Khắc Khánh dứt lời thì nhắm hai mắt lại.
Sở Thần ở trên xà nhà nhìn Mã Khắc Khánh c.hết cứng, thầm nghĩ cmn đến c.hết rồi mà còn muốn ly gián, ngươi cũng thật không ra gì. Còn Lý Hạo Nhiên sau một hồi hưng phấn ngắn ngủi thì không khỏi thấy lạnh sống lưng. Nếu như, đòn vừa nãy mà đánh trúng người mình, thì lúc này ngã xuống đất hẳn là mình. Sở Thần trước mắt, rốt cuộc là loại tồn tại gì. Xem ra, mình vẫn là đánh giá thấp người trong t.h.iên hạ.
Sau khi suy nghĩ ngắn ngủi, Lý Hạo Nhiên vội vã rút trường k.iếm. Rồi đối về phía Sở Thần t.h.i lễ: "Tạ Sở lão đệ đã giúp ta g.iết người này, ngày sau, tất cả mọi thứ của Lý gia ta, đều sẽ có một nửa của Sở lão đệ." Nói xong, liền lẳng lặng nhìn về vị trí Sở Thần ở Đại Lương, chờ đợi Sở Thần đáp lời. Nhưng cơ thể của hắn lại sẵn sàng làm động tác tránh né bất cứ lúc nào.
Sở Thần nghe vậy liền bật cười, thầm nghĩ ngươi sợ sệt là được rồi, cứ như vậy, hoặc là ngươi nghĩ tiêu diệt ta, hoặc là, phải cung kính với lão tử. Liền vung tay thu hồi súng trường bắn tỉa, sau đó nhảy xuống, đến trước mặt Lý Hạo Nhiên. "Lý gia chủ nói đùa rồi, ta chỉ cần thứ mà ta cần, Lý gia của các ngươi, ta không có hứng thú." Nói xong, liền nhanh chân đi về phía ngoài.
Lý Hạo Nhiên thấy vậy liền vội đuổi theo. "Sở lão đệ, Mã Khắc Khánh đã c.hết, lũ thủ hạ của hắn cũng không nên trò trống gì, chuyện tiếp theo cứ giao cho ta, yên tâm, nhất định cho ngươi một kết quả hài lòng." Sở Thần không nói nhiều với hắn, mà chỉ khoát tay áo, rồi biến mất trong hoàng cung. Còn Lý Hạo Nhiên thì xoay người đi về phía ngoài. Với thực lực thần cảnh của hắn, tiến vào trong đội ngũ của địch cũng chẳng khác nào chỗ không người.
Sau khi ra khỏi hoàng cung, Sở Thần kiểm tra một chút vị trí khái quát rồi đi về phía sau hoàng cung. Ở sau hoàng cung, có một gò núi nhỏ nhô lên. Sở Thần chỉ chốc lát sau liền đến được trên đỉnh núi nhỏ. Rồi cảm nhận từng đợt rung chấn dưới lòng đất. Hắn nghĩ thầm cmn không được, chỗ này hơi dày a, bọn họ bao giờ mới có thể đào xong. Lỡ mà không may làm ngh.ẹt người bên trong thì có lỗi lớn.
Cũng may là hắn vẫn cảm giác được mặt đất rung động, như vậy cũng có nghĩa là độ sâu cũng không quá mức. Chỉ cần cho họ đầy đủ vật tư, những binh lính súng máy kia có thể chui lên được từ dưới đất. Lúc này Sở Thần cũng không còn cách nào khác tốt hơn, chỉ có thể im lặng chờ đợi.
Khoảng chừng chưa đợi đến nửa tiếng, đột nhiên, hắn nghe thấy xa xa truyền đến một thanh âm lớn. Lập tức, Sở Thần nghe thấy trong bộ đàm bên hông phát ra tiếng động. "công tử, đã chui lên khỏi mặt đất, cách phía đông nam khoảng hai km, mau đến." Sở Thần nghe vậy thì kinh ngạc nhìn hướng phát ra âm thanh. Hắn thầm nghĩ hai km, cmn cái mạch khoáng này dài thật a. Rồi thân hình khẽ động, liền hướng về phía đông nam.
Chỉ chốc lát sau, Sở Thần thấy một lính súng máy đang đứng trên đường nhìn xung quanh, thế nhưng dưới chân anh ta lại không có cửa động. Hắn nghi hoặc bước lên hỏi: "Ngươi từ đâu chui ra vậy?"
"công tử mời đi theo tôi, chúng tôi đi theo hầm mỏ, đi được khoảng hai km rồi ước lượng vị trí, liền đào mở chỗ này, không ngờ lại đào trúng một giếng cạn."
Lính súng máy vừa đi, vừa nói tình huống cho Sở Thần. Hai người chỉ chốc lát đã đến trước một tòa nhà đổ nát. Sở Thần chỉ vào tòa nhà đó: "Ở trong này?"
"Không sai, công tử, chúng tôi đã kiểm tra rồi, hình như bên trong không có ai ở." Sở Thần nghe vậy mới yên lòng, nếu như bị người phát hiện, vậy chỉ còn cách g.iết người bịt miệng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận