Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 159: Đỏ lãng mạn Lâm Hải thành tiệm

Sở Đại Tráng cẩn thận từng li từng tí một đem tờ giấy kia dán vào ngực rồi cất đi. "Sở oa tử, cái này có thể coi như là bí mật của Sở gia chúng ta, phải bảo hộ, con thật là...." "Nhị thúc, trên đời này làm gì có bức tường nào mà gió không lọt qua được, chú cứ mang Hổ Tử đi nghỉ ngơi đi, với lại, con có rất nhiều cách kiếm tiền, cũng không thiếu chút này đâu." Khuyên nhủ Sở Đại Tráng xong, lúc này hắn mới đứng dậy đi vào bên trong biệt thự. Sở Đại Tráng ngồi trên tảng đá ngẩn người suy nghĩ hồi lâu, sau đó mới đứng lên, thở ra một hơi thật dài. Trong lòng thầm nghĩ: "Nhà lão Sở ta có bao giờ hẹp hòi đâu, với lại còn có Sở oa tử ở đây, kiếm tiền chẳng phải là chuyện vài phút thôi sao." Nói xong liền vươn vai một cái, đi về phía nhà mình. Mà Vương Đức Phát hôm nay chờ ở nhà cũng không dám đi ra ngoài, cũng không biết làm sao mà cứ hết chuyện này đến chuyện kia. Khoai lang của cô dâu nhỏ nhà mình cũng ăn không ít rồi, tại sao vẫn không có gì xảy ra. Sau khi ở Mã Sơn Thôn hơn mười ngày, Sở Thần dự định đến hải đảo bên kia. Tính ra tháng ngày thì cũng gần một tháng rồi, không biết bên hải đảo kiến thiết thế nào. Mà ở Thanh Vân Thành thì có Tư Lý Ngọc ở đó, hắn cũng không thể chạy đến Thanh Vân Thành được. Hơn nữa dùng bộ đàm liên lạc với Lam Bằng Vân thì biết được, Tư Lý Ngọc có vẻ đang hơi phiền phức. Hắn khăng khăng đòi đi Mã Sơn Thôn. Thế là Sở Thần cáo biệt ba nàng Lý Thanh Liên, cầm bộ đàm gọi Tiểu Phương thu dọn đồ đạc, rồi lái xe đi về phía bên ngoài Thanh Vân Thành. Còn Hổ Tử thì lái chiếc xe van, đón Tiểu Phương đi ra. Đối với Tư Lý Ngọc, Sở Thần lúc này vẫn chưa nghĩ ra cách, nên thôi thì cứ tránh mặt một chút vẫn hơn. Chủ yếu là mấy vị thành chủ phu nhân kia, chỉ cần thấy xe của mình đi vào Thanh Vân Thành là nhất định sẽ chặn lại. Tiếp tục làm cái trò tác hợp chưa xong kia. Xuyên không đến cổ đại bị ép gả cho mấy cô nương nhỏ, chắc Sở Thần là người đầu tiên. Sau khi đón Tiểu Phương xong, hắn nói với Hổ Tử: "Giao cho cậu một nhiệm vụ, dạy cho các chị dâu của cậu lái xe đi." Hổ Tử gật đầu không nói gì, rồi lái xe về hướng Thanh Vân Thành. Sở Thần mang theo Tiểu Phương một đường thẳng tiến về Lâm Hải Thành. Thấy Tiểu Phương có vẻ hưng phấn, liền chẳng còn nhớ gì đến Tư Lý Ngọc nữa rồi. "Tiểu Phương, lần này ta mang cô ra ngoài hưởng tuần trăng mật, cô có vui không?" "Chỉ cần ở cùng công tử, tháng nào tiểu Phương cũng thấy vui." Tiểu Phương hạnh phúc ngoan ngoãn đáp lời. "À mà công tử, tuần trăng mật là gì thế ạ?" "Ừm, tuần trăng mật là lấy danh nghĩa tình yêu mà mỗi ngày làm chuyện cẩu thả suốt mấy tháng." Sở Thần thấy Tiểu Phương hỏi bất thình lình liền chẳng biết phải giải thích thế nào. "Tiểu Phương nghe không hiểu gì hết, tại sao lại là chuyện cẩu thả..." Được rồi, cô nhóc Tiểu Phương này lúc nào cũng học được cái kỹ năng hỏi cho ra lẽ đến cùng rồi. Thế là hắn mau chóng nói: "Tiểu Phương mệt rồi phải không, hay là cô nghỉ ngơi chút đi!" Người ngoan ngoãn như cô, lúc nào cũng vâng lời Sở Thần. Tiểu Phương liền chợp mắt luôn ở ghế phụ. Sở Thần nhìn thấy liền đưa tay lên xoa nhẹ đầu cô một cái: "Tiểu Phương thật ngoan." "Công tử hư, công tử cẩn thận lái xe đấy..." Xe chạy nhanh suốt đường, đến đêm thì vào được Lâm Hải Thành. Mộ Dung Hoài nghe thuộc hạ báo lại, liền đưa Sở Thần đến tiểu viện trước đây hắn hay ở. Sở Nhất thì ở ngoài hải đảo, không có trong thành, nên Sở Thần cũng không đến làm phiền anh ta. Nhìn thấy Sở Thần lại mang theo một cô nương xinh đẹp, Mộ Dung Hoài lộ ra vẻ ngưỡng mộ sâu sắc. "Sở công tử, có chuyện này quên chưa nói với cậu, mong cậu đừng phiền lòng." Mộ Dung Hoài ngưỡng mộ Sở Thần một phen xong thì liền nói một chuyện. "Ồ, chuyện gì mà khiến Mộ Dung thành chủ phải nhớ đến vậy?" "Ờ thì, cũng không tính là chuyện lớn gì, là hôm diệt người Oa ấy, trong một gian phòng, chúng tôi tịch thu được mấy chục cô nương xinh đẹp, trong đó có cả nữ tử Oa." "Ta nghe Sở Nhất công tử nói cậu ở Thanh Vân Thành có một tiệm 'đỏ lãng mạn', nên cậu xem..." Thì ra, ngày hôm đó Sở Thần thu xong kim ngân thì rời khỏi chiến trường. Đám người thì bị thắng lợi làm choáng váng đầu óc cả lên. Đến ngày thứ hai, các tướng sĩ quét dọn chiến trường thì mới phát hiện trong một gian phòng giam giữ mấy chục nữ tử. Nhưng cũng chỉ mang về nhốt vào lao thôi chứ không thẩm vấn gì cả. Sau đó mọi người đều bận việc xây dựng ở hải đảo nên đã quên béng chuyện này. Đến một ngày, Mộ Dung Hoài trong lúc tán gẫu với Sở Nhất thì biết được Thanh Vân Thành có tiệm 'đỏ lãng mạn', lúc này mới nhớ ra chuyện này. Thế là trở về cho thẩm vấn từng người một. Mà những nữ nhân này, ngoài chừng mười mấy người Oa là do người Oa mang đến thì những người còn lại đều là bị người Oa bắt tới, đa số đều là người cửa nát nhà tan. Không có kỹ năng cầu sinh gì, nên Mộ Dung Hoài liền nảy ra ý hay. Nên lúc Sở Thần vừa tới Lâm Hải Thành, Mộ Dung Hoài liền nói ra ý nghĩ này. Chẳng còn cách nào, Lâm Hải Thành này tuy là thành phố biển nhưng kinh tế cần phải được vực dậy chứ. Một thành phố muốn phồn hoa thì không thể thiếu kỹ viện. Nếu Sở công tử có kinh nghiệm về chuyện này thì sao không cùng hắn thương lượng một kế hoạch phát tài. Tiện thể vực dậy luôn nền kinh tế của Lâm Hải Thành này. Sở Thần nghe xong liền hiểu chuyện gì xảy ra. Thế là nói: "Không sao, nếu Mộ Dung thành chủ có ý này thì cứ nói rõ trước, chuyện làm ăn này, tôi muốn chín thành." "Đương nhiên, chỉ cần ngài cho tôi một mảnh đất là được, những chuyện khác ngài không cần bận tâm." Mộ Dung Hoài làm thành chủ bao năm nay, đâu phải hạng người dễ bị qua mặt. Từ khi nghe nói về 'đỏ lãng mạn' của Sở Thần thì liền phái người lén đi điều tra một phen. Người tùy tùng sau khi đi điều tra về có nói rằng, doanh thu của cái tiệm đó không hề thấp, ít nhất cũng gấp mười lần cái kỹ viện truyền thống. Mà cái vị Lam Thiên Lỗi đại công tử kia, ở bên trong cũng chỉ chiếm một thành mà trong nháy mắt đã giàu to. "Cảm tạ Sở công tử đã nâng đỡ, yên tâm, nơi này và cả việc an giao thì đều do ta lo liệu cả, cậu cứ yên tâm." Thế là, qua một buổi gặp mặt đơn giản, phân bố 'đỏ lãng mạn' Lâm Hải Thành đã vui vẻ được quyết định như vậy. Thực ra, Sở Thần cũng có cân nhắc của mình, nếu như mình có được hải đảo ở Lâm Hải này, vậy thì làm chút sản nghiệp, nuôi người cũng tốt hơn. "Ngày mai đi, ngài dẫn ta đi gặp những cô nương kia." Sở Thần nói với Mộ Dung Hoài. Mộ Dung Hoài còn tưởng rằng Sở Thần muốn đi uống trước rồi mới nói chuyện, nên lập tức nói: "Yên tâm, Sở công tử, ngày mai tôi sẽ chọn mấy người đưa đến chỗ cậu." "Ờ, Mộ Dung thành chủ, ta là Sở mỗ sao có phải hạng người tùy tiện, ta có mục đích của ta, ngày mai ông cứ tập trung các cô nương lại một chỗ, tôi nhìn kỹ trước rồi mới tính." "Được, cậu thanh cao, ngày nào cũng mang theo một người không giống nhau. Tuy nghĩ vậy, nhưng vẫn là ngượng ngùng cười với Sở Thần: "Là lão phu lỗ mãng, vậy thì ngày mai tôi sẽ đến thỉnh công tử." Nói xong lại nhìn Tiểu Phương một cách đầy ẩn ý, rồi cáo từ rời đi! Sở Thần thấy ánh mắt hèn mọn kia của Mộ Dung Hoài, liền lập tức hiểu chuyện gì. Quay sang hỏi Tiểu Phương: "Tiểu Phương, cô thấy ta có phải là kẻ xấu xa không?" "Công tử nói gì vậy chứ, Tiểu Phương thích công tử như vậy đấy..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận