Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 331: Oa quốc dò xét hắc hỏa dược

Chương 331: Oa quốc thăm dò hắc hỏa dược.
Sở Thần mặt tươi cười, không hề dao động bước vào đại điện hoàng cung Oa quốc. Sau khi đi vào, chỉ thấy bên trong đại điện này đã có rất nhiều người mặc quan phục Oa quốc đứng sẵn. Sở Thần thầm nghĩ, cái đệt, lại là sao chép kiểu lâm triều của Đại Hạ. Có điều lâm triều Đại Hạ, xung quanh không có nhiều quân sĩ như vậy, hơn nữa ai nấy đều mặc áo giáp, tay cầm vũ khí sắc bén. Nhìn thấy tình cảnh này, Sở Thần không khỏi bật cười trong lòng, nếu ngươi mặc giáp ra trận, vậy cũng đừng trách hai tên nhóc kia có hỏa khí trong tay. Bước qua một đám quan chức, hắn nhìn về phía trên. Chỉ thấy Gia Đằng Nhạn đang uy nghi ngồi ở vị trí dẫn đầu, bên cạnh là một người toàn thân bọc vải đen, tay cầm trường kiếm, đứng nghiêm. Đôi mắt của người đó đang nhìn chằm chằm mình một cách hung ác.
"Xin mời đặc phái viên Đại Hạ, Sở công tử...". Theo một tràng hô hào, Sở Thần được thị nữ dẫn đến chỗ Gia Đằng Nhạn.
"Đại Hạ Sở Thần, ra mắt Gia Đằng quốc chủ!". Sở Thần bước lên đúng mực, chắp tay với Gia Đằng Nhạn coi như hành lễ.
"Lớn mật, thấy đế vương không quỳ, lẽ nào lại có đạo lý đó!". Gia Đằng Nhạn chưa lên tiếng, một quan chức bên cạnh Sở Thần liền dùng tiếng Oa quốc giận dữ nói. Sở Thần nhìn hắn, sau đó chỉ vào mình, nghi hoặc nói: "Ngươi nói cái gì vậy? Lão tử nghe không hiểu!". Đối với Gia Đằng Nhạn, Sở Thần còn khách khí một chút, nhưng đối với loại quan chức này, Sở Thần tuyệt đối không nể mặt, lập tức chửi thẳng. Người kia thấy Sở Thần dùng tiếng Đại Hạ nói một câu mình không hiểu, cũng nhận ra đầu óc mình có chút chậm tiêu. Thì ra đặc phái viên này hoàn toàn không hiểu tiếng Oa quốc. Đặc phái viên Đại Hạ đều tùy tiện vậy sao? Không hiểu tiếng Oa quốc mà cũng phái đến làm gì?
Lúc này Gia Đằng Nhạn thấy thế lập tức mở miệng nói với người kia: "Không được vô lễ, đây là quý khách của Đại Hạ". Nói xong lại cười nhìn Sở Thần: "Sở công tử tối qua nghỉ ngơi tốt không?". "Cảm tạ quốc chủ chiêu đãi, cũng không tệ lắm!". "Ha ha, vậy thì tốt, người đâu, ban ghế!". Gia Đằng Nhạn nói xong, vài tên quân sĩ liền mang đến cho Sở Thần một cái ghế siêu lớn. Sở Thần cũng không khách khí, đặt mông xuống ngồi.
"Tốt, để tiện giao lưu với quý khách Đại Hạ, ta sẽ cho mỗi người các ngươi một người thông thạo tiếng Đại Hạ, tất cả lên đi!". Nói xong, bên cạnh mỗi quan chức, có thêm một người phiên dịch đứng lên. Sở Thần nhìn, trong lòng nghĩ, không tệ, còn (trả) phối hợp phiên dịch, sợ mình chửi bậy sao?
"Sở công tử, bệ hạ phái ngươi đến đây, vì chuyện gì?". Sở Thần nghe xong không nói nhảm, trực tiếp lấy từ trong túi ra một khối ngọc thạch màu xanh lục: "Quốc chủ, có người nói, vật này chính là quốc bảo của Oa quốc, vì vậy bệ hạ phái ta đến đây, chính là vì đạt được ngọc thạch này". Gia Đằng Nhạn nhìn thấy ngọc thạch trong tay Sở Thần, lập tức suy tư. Muốn thứ này ư, Oa quốc nhiều lắm, nhưng không biết công dụng, hàng năm khai thác được đều cất trong quốc khố. Nhưng sao dễ dàng để ngươi lấy được, chẳng phải nói Oa quốc mình không hề có khí tiết hay sao? Liền mở miệng nói với Sở Thần: "Sở công tử, không giấu gì ngươi, vật này Oa quốc ta có không ít, dân gian không lưu thông, tất cả đều ở trong hoàng cung này, nhưng không biết, ngươi Đại Hạ muốn dùng cái gì để đổi?".
Sở Thần vừa nghe liền cười, chuyện này cũng bình thường thôi, một khi mình có nhu cầu, thì người khác liền có thể nắm lấy điểm này để bàn điều kiện. Liền mở miệng hỏi: "Không biết quốc chủ cần loại điều kiện gì?". "Ha ha, Sở công tử thẳng thắn, ta cũng không giấu ngươi, trước khi ngươi đến, ta đã phái người mang theo con gái nhỏ yêu quý nhất của ta, đến Đại Hạ cầu thân, tính ngày tháng, chắc cũng sắp đến Lâm Hải thành của Đại Hạ rồi". "Nếu chuyến này thuận lợi, Đại Hạ và Oa quốc ta, sẽ đời đời giao hảo, trở thành minh quân mạnh nhất".
Sở Thần không nói gì, yên lặng nghe hắn khoe mẽ, còn con gái nhỏ yêu quý nhất, lão già này hỏng quá rồi. "Sở công tử, nghe nói Đại Hạ các ngươi có một loại vũ khí siêu cường, đợi công chúa của ta về tới, ngươi và ta chính là người một nhà, ngọc thạch này, Sở công tử muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, nhưng phương pháp luyện chế kia... không biết Sở công tử có thư cho bệ hạ không?". Sở Thần vừa nghe đã thấy buồn cười, ngươi tính toán chi li như thế thì phỏng chừng Chu Thế Huân ở kinh thành Đại Hạ cũng nghe được mất. Dùng một cô gái dân thường mà muốn đổi lấy phương pháp luyện chế hắc hỏa dược của mình. Đúng là cóc ghẻ mà đòi cưới công chúa, mơ mộng hảo huyền thật!
"À, Gia Đằng quốc chủ tin tức đúng là rất linh thông, có điều có một số thứ, biết quá nhiều có thể không tốt đâu". Sở Thần vừa dứt lời, người áo đen kia lập tức tiến lên một bước: "Lớn mật, dám uy hiếp Đế vương!". Gia Đằng Nhạn thấy thế ngăn người áo đen lại. Sau đó cười híp mắt nói với Sở Thần: "Ha ha, Sở công tử thật là hài hước, không biết điều kiện của ta... ". Gia Đằng Nhạn chờ thái độ của Sở Thần.
"Gia Đằng quốc chủ muốn nói là, trước khi công chúa của ngài trở về, ta đều phải đợi ở trong hoàng cung của ngài?". "Ha ha, Sở công tử đường xa đến đây, ở lại hoàng cung của ta chơi mấy ngày, có gì không thể?". "Vậy nếu như họ không trở về hoặc không về được thì sao?". Sở Thần vẫn cười hỏi. "Ha ha, Sở công tử thật biết đùa, ngươi thấy sao?". Nói xong Gia Đằng Nhạn đứng dậy, nhìn Sở Thần như cười mà không phải cười: "Người đâu, đưa Sở công tử về phòng, chiêu đãi thật tốt". Nha, cái đệt, cái này là muốn chuẩn bị giam lỏng mình rồi, nhưng mình còn chưa biết vị trí của ngọc tinh. Liền mau nói: "Quốc chủ khoan đã!". "À, Sở công tử, còn có chuyện gì sao?".
"Gia Đằng quốc chủ nói vật đó có rất nhiều, nhưng ta vẫn chưa thấy, nói thật, phương pháp chế luyện vũ khí kia chính là do ta tự nghĩ ra, muốn ta đáp ứng điều kiện của ngài, thì... ". Nghe Sở Thần nói phương pháp chế luyện vũ khí là do hắn sáng tạo, lập tức hứng thú: "À, vũ khí kia là do ngươi sáng tạo, không biết có thể mang theo hàng mẫu của vũ khí đó hay không?". Gia Đằng Nhạn không ngốc, nếu vũ khí này thực sự là do Sở Thần tạo ra, thì rất có thể hắn sẽ mang theo trên người hoặc cất giữ trên người người khác. Nếu nói là thần kỳ như thế, vậy không ngại để hắn thể hiện một lần xem sao.
"Ừm, mang theo một chút, nhưng do vào thành phải kiểm tra, nên vẫn chưa đưa vào thành này". "Nhưng không biết có thể cho tại hạ mở mang tầm mắt về ngọc thạch đó hay không". Gia Đằng Nhạn nghe thấy Sở Thần nói cũng có lý, đô thành của mình quản lý rất nghiêm, có vũ khí cũng không thể mang vào được. Liền nói: "Không sao, quốc chủ ta đây, sẽ tự mình cho ngươi mở mang tầm mắt, người đâu, di giá!". Nói xong, vài tên quân sĩ tiến lên, đứng hai bên Sở Thần, ra hiệu Sở Thần đứng dậy. Mà người áo đen thì bám sát ở giữa Gia Đằng Nhạn và Sở Thần, đề phòng tình huống khẩn cấp xảy ra. Sở Thần không để ý gì đi theo Gia Đằng Nhạn. Chỉ cần cho hắn thấy được kho hàng ngọc thạch, mục đích của chuyến đi này coi như đạt được một nửa. Đến lúc đó tìm cơ hội, trở mặt là được!
Bạn cần đăng nhập để bình luận