Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 71: Trước cửa tái ngộ Nhị Cẩu Tử

Chương 71: Trước cửa tái ngộ Nhị Cẩu Tử
Nhị Cẩu Tử nghe xong thì ngẩn người ra, đúng vậy, người ta là công tử cao cao tại thượng, còn mình chỉ là một tên côn đồ cắc ké ở Thanh Vân Thành. Muốn người ta cứu mình, ít nhất cũng phải có thứ gì đó khiến người ta vừa mắt chứ.
"Công tử, người cứu ta đi, Nhị Cẩu Tử sau này sẽ đi theo bên cạnh người, làm trâu làm ngựa."
"Vị công tử này, người đừng nghe hắn nói xằng, đây đúng là một tên tiểu hỗn đản đích thực đấy." Người đàn ông cầm đầu lại nói với Sở Thần. Thầm nghĩ nếu như vị này nhúng tay vào, có lẽ hôm nay số tiền kia sẽ khó đòi lại.
"Nói đi, hắn nợ các ngươi tiền vì sao, thiếu bao nhiêu?"
"Mười lạng bạc, đủ mười lạng bạc, đây là tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta đấy."
Ơ, mười lạng bạc, liền nhất quyết muốn đánh người ta đến chết, điều này cũng quá.... Thế là Sở Thần liền đem hai nhóm người mang đến khoảng đất trống trước cửa nhà mình. Nhị Cẩu Tử thấy tòa nhà này, lúc này mới nhớ ra, người này chẳng phải là vị công tử gia mà mình đã dẫn đi mua nhà sao. Thế là trong lòng lại càng mừng rỡ mấy phần, xem ra hôm nay là có hy vọng sống rồi.
"Nói một chút xem, đã xảy ra chuyện gì?" Sở Thần không hỏi mấy người kia, mà hỏi Nhị Cẩu Tử. Nhị Cẩu Tử thấy vị công tử này dường như vẫn còn nhớ mình, thế là liền kể đầu đuôi sự tình một lượt. Thì ra, mấy người này là người hái thuốc ở các thôn lân cận Thanh Vân Thành. Nói thật thì so với việc ở nhà cày cấy, bọn họ cũng không khá hơn là bao, đều là người nghèo khổ cả. Có một hôm, bọn họ mang thuốc hái được đến Thanh Vân Thành bán. Liền bị Nhị Cẩu Tử này nhắm đến, hắn nói có thể tìm chỗ bán tốt hơn, có thể bán được giá cao. Dưới lời dụ dỗ ngọt ngào của Nhị Cẩu Tử, mấy người liền giao dược liệu cho hắn. Sau đó, họ cùng đến một khu chợ đêm ở Thanh Vân Thành. Họ thỏa thuận được giá mười lạng bạc, mọi người nghe thấy đương nhiên mừng rỡ, bởi vì đống dược liệu kia, tính ra cũng chỉ đáng tầm bảy, tám lạng là cùng. Nhưng người mua lại chỉ định phải giao dịch thông qua Nhị Cẩu Tử, vì hắn là người của Thanh Vân Thành. Nhị Cẩu Tử đương nhiên cũng vui vẻ, như vậy hắn có thể ăn cả hai đầu. Kết quả, Nhị Cẩu Tử mang dược liệu cùng người kia đi vào một con hẻm nhỏ, sau đó liền bị mấy người khác lao ra cướp đi dược liệu, đồng thời còn cho hắn một trận nhừ đòn.
Nghe đến đó, Sở Thần dở khóc dở cười, đám người này thật là quá thành thật, sao lại không yêu cầu đi theo người ta chứ? Còn Nhị Cẩu Tử, ỷ vào mình quen thuộc đường đi lối lại ở Thanh Vân Thành, nên cũng chẳng coi ra gì. Xét thấy Nhị Cẩu Tử đã giúp mình tìm được căn nhà tốt như vậy, Sở Thần bèn móc ra mười lạng bạc.
"Được rồi, chuyện này, hai bên đều không có lỗi, mười lạng bạc này, coi như ta kết một thiện duyên, mọi người về nhà ăn tết đi."
Mọi người nhìn thấy bạc trên tay Sở Thần, trong nhất thời không thốt nên lời. Đây là hành động mà gia đình giàu có nên làm sao? Sao lại thử thách bọn họ những người nghèo khó này chứ.
"Còn do dự gì nữa, cầm lấy đi, trở về mua cho vợ con ít đồ ngon."
"Công tử, người thật sự đồng ý, đưa tiền cho chúng tôi sao?"
Người đàn ông cầm đầu có vẻ không tin nổi nói, còn Nhị Cẩu Tử cũng ngơ ngác nhìn Sở Thần. Sở Thần nhét bạc vào tay người kia, kéo Nhị Cẩu Tử vào trong sân.
"Ân nhân, cảm tạ ngài đã giúp đỡ, nếu không có ngài thì Nhị Cẩu Tử ta, hôm nay chắc đã chết trong tay bọn họ rồi." Nhị Cẩu Tử nhìn Sở Thần, vẻ mặt cảm kích nói.
Còn Sở Thần thì không thèm để ý đến mấy lời này của hắn.
"Lần trước mua căn nhà này cũng mất mấy chục lạng bạc đúng không, nhìn bộ dạng hiện tại của ngươi xem, làm sao? Đem bạc ném vào thanh lâu rồi à?"
"Ân nhân, ta có nỗi khổ tâm riêng, số bạc đó đã tiêu hết từ lâu rồi, nhưng tuyệt đối ta không hề đặt chân đến mấy nơi đó."
Sở Thần nhìn hắn dáng vẻ gầy gò nhỏ bé, cũng cảm thấy hắn không phải loại người như vậy. Nhưng một người bình thường, mấy chục lạng bạc, đủ tiêu trong mấy năm, tên nhóc này chắc chắn có bí mật gì đó.
"Được rồi, ta cũng sẽ không vô cớ giúp ngươi, căn nhà này của ta, sau này ngươi trông coi cẩn thận, không được để cho những kẻ vô tích sự đặt chân vào." Sở Thần chỉ vào cái viện tử nói, đúng là nực cười, mười lạng bạc kia chứ ít gì, mình có giàu đến mấy đi nữa cũng không thể tiêu xài bừa bãi được, có người trông coi ở đây thỉnh thoảng, xem ra vẫn an tâm hơn chút.
"Yên tâm đi ân nhân, chỉ cần Nhị Cẩu Tử này còn sống, thì sẽ không để những người đó bước vào viện này nửa bước." Nhị Cẩu Tử thề thốt nói.
"Được, ngươi đi đi, chắc hẳn bọn họ cũng không tìm ngươi gây phiền phức nữa." Nhị Cẩu Tử quỳ xuống trước mặt Sở Thần, dập đầu mấy cái, muốn nói rồi lại thôi, liền đi ra khỏi sân. Đúng lúc Nhị Cẩu Tử đi ra đến cửa thì một đám trẻ choai choai kéo đến vây quanh Nhị Cẩu Tử. Sở Thần nhìn về phía cửa, chỉ thấy lũ trẻ ăn mặc rách rưới, xanh xao vàng vọt, giữa trời đông giá rét này, có đứa còn đi chân trần. Khuôn mặt nhỏ nhắn của từng đứa bị cóng đỏ hết cả, không ngừng xoa tay hít hà nước mũi.
"Cẩu ca, mấy người đánh ca đâu, ca có sao không?"
"Đúng đấy, Cẩu ca, ca có bị thương chỗ nào không?"
Một đám trẻ con thân thiết hỏi Nhị Cẩu Tử.
"Được rồi, về nhà rồi nói, để khỏi quấy rầy quý nhân." Nói xong, hắn liền dẫn đám trẻ kia đi về phía đông thành. Nhìn thấy cảnh tượng này, Sở Thần lập tức cảm thấy hứng thú, dù sao mình cũng đang rảnh rỗi mà. Thế là hắn nói với Lý Thanh Liên một tiếng, rồi đi theo hướng mà bọn họ vừa rời đi. Một đường đi theo, cuối cùng đến một nơi hẻo lánh ở phía tây thành thì bọn họ dừng chân. Chỉ thấy toàn bộ khu vực này, đều dùng đủ loại vật liệu dựng lên rất nhiều túp lều, trông không khác gì mấy khu ổ chuột mà người ta hay thấy trên ti vi thời hiện đại. Nghĩ đến sự an toàn của mình, Sở Thần liền lấy khẩu súng lục ra, tốt nhất là nên giấu nó trong tay áo, phòng hờ bất trắc. Đúng như dự đoán, hắn mới vào khu vực này chưa bao lâu, thì liền bị mấy người đàn ông bao vây. Ánh mắt của ai nấy đều tỏ vẻ không thân thiện, tay cầm gậy gộc làm vũ khí.
"Sao hả, sắp tết đến nơi rồi, các người còn muốn đến bắt người sao, có để chúng ta sống không vậy?" Một người đàn ông cầm đầu hung hãn nói. Nhưng khi nhìn thấy phía sau Sở Thần không có gia đinh gì thì hắn cũng có thêm dũng khí.
"Vị lão ca này, ta nghĩ là ngươi đã hiểu lầm rồi, ta có việc gì mà phải bắt người chứ?"
"Không bắt người, vậy chẳng lẽ ngươi đến chơi? Mấy người nhà giàu như các người, sao lại đến gần bọn ta những thứ tiện dân này chứ?"
Xem ra, những người này có thành kiến với người giàu rất nặng, mình chỉ mới đến nhìn một chút thôi đã bị vây lại rồi, hận thù còn rất sâu sắc nữa chứ.
"Khụ khụ, ta chỉ đến tìm một cậu nhóc tên là Nhị Cẩu Tử, xin lão ca bỏ vũ khí xuống rồi mình nói chuyện tiếp." Sở Thần vẫn giữ vẻ lễ độ, đối với đám người này, không nên trêu chọc thì tốt hơn. Một khi đã chọc giận, thì đó đúng là một phiền toái lớn, người quân tử cũng không hơn gì bọn côn đồ là mấy, sẽ làm ngươi khó chịu không thôi. Cho dù mình không sợ, nhưng bên cạnh mình còn có người nữa. Cũng đâu thể nào mà giết hết bọn họ đi được.
"Nhị Cẩu Tử, hắn lại gây chuyện sao?" Thấy Sở Thần vẻ ngoài không có vẻ gì là ác ý, lời nói cũng mang ý thiện ý, mấy người kia cũng dần thả vũ khí xuống.
"Ta đã biết mà, cái thằng nhóc này, không có chuyện gì liền thích đi gây rối, lần này thì hay rồi, bị người tìm đến tận cửa rồi."
"Bọn ta dẫn ngươi đến nhà nó, nhưng xin hãy lưu cho nó một mạng."
Mấy người tự mình lẩm bẩm, rồi dẫn Sở Thần về phía một căn lều khác. Thật sự rất có đảm đương, nhưng càng nhiều là sự đơn giản đến mức ngây ngô, thay vì nhân cơ hội này để Nhị Cẩu Tử bỏ chạy, họ lại còn dẫn mình đi nữa. Thôi cứ nhìn tình hình đã, nhỡ đâu lại là bẫy thì sao.
Bạn cần đăng nhập để bình luận