Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 202: Chưa từng có náo nhiệt Mã Sơn Thôn

Trong đại lễ đường, mấy chiếc điều hòa kiểu đứng mở hết công suất, xua tan cái nóng khô khốc do mặt trời gay gắt mang lại. Lam Thiên Lỗi cùng những quan chức quyền quý từ trong thành tới đều được sắp xếp chỗ ngồi trang trọng trong lễ đường. Những người này hầu hết đã từng đến Hồng Lãng Mạn và Văn Hương Các nên không mấy ngạc nhiên với ánh đèn LED sáng choang và hơi lạnh tỏa ra từ điều hòa. Sau một vài nghi thức ở nhà Hổ Tử, hai tân lang tân nương đến lễ đường ra mắt mọi người. Nghi lễ bái lạy ba lần kết thúc, tân nương được đưa vào động phòng. Sở Thần dặn người đốt một tràng pháo, tiệc rượu chính thức bắt đầu. Để tiện cho những người đến ăn cỗ về nhà, tiệc rượu được tổ chức vào buổi trưa.
Trong nháy mắt, không khí trong đại lễ đường náo nhiệt hẳn lên, các quan khách quý phái, đám gia đinh và dân làng ngoài quảng trường cũng huyên náo theo. Bọn gia đinh, những người chăn ngựa ngày thường theo chủ nhân ra ngoài, có mấy khi được đãi ngộ như vậy. Hơn nữa, lại đang vào năm mất mùa, địa chủ cũng chẳng có lòng tốt. Cuộc sống ngày thường của bọn họ có thể tưởng tượng được. Mà hôm nay có rượu có thịt, còn có cơm trắng thơm ngon ăn no bụng, ai nấy đều thỏa thuê ăn uống. Hổ Tử bưng chén rượu, tay cầm bình rượu đi mời khắp các bàn. Để đỡ rượu, Sở Thần cố ý sắp xếp Trần Thanh Huyền đi cùng làm bạn rượu. Với một người nghiện rượu lâu năm, Trần Thanh Huyền vui vẻ nhận lời ngay. Còn Sở Thần thì ngồi ở khu khách quý với Lam Thiên Lỗi và những người khác.
Trong bữa tiệc, Sở Đại Tráng vừa kích động vừa hưng phấn nâng ly mời rượu Lam Thiên Lỗi, hai người thân mật gọi nhau như người một nhà. Đối với Lam Thiên Lỗi mà nói, một tiếng thân gia này chẳng khác nào kéo thêm mối liên hệ với Sở Thần. Hổ Tử lại là anh họ của Sở Thần, vậy thì từ giây phút này, có thể xem như hắn với Sở Thần có quan hệ thân thích. Dù sau này Đại Hạ có bị người khác đoạt mất, Sở Thần vì bất cứ lý do gì, cũng sẽ kéo Lam gia hắn lên. Sở Thần nào có không biết quan hệ lợi hại này. Chẳng phải hắn cũng đang coi trọng gia thế nhà Lam Thiên Lỗi sao. Anh Hổ Tử rồi sẽ có một ngày tự mình ra ngoài xông pha. Có thêm sự bảo hộ của Lam Thiên Lỗi, ngày sau làm chuyện gì cũng sẽ thuận tiện hơn rất nhiều. Hơn nữa, lần này Sở Thần cũng lấy ra một bộ thiết bị phát điện và đồ điện gia dụng làm lễ hỏi của Hổ Tử. Giúp cho phủ thành chủ mua thêm không ít đồ dùng hiện đại. Những thứ này, Lam Thiên Lỗi sớm đã để tâm nhưng lại không dám mở miệng đòi Sở Thần. Vậy nên nhờ dịp này, nhà hắn mát mẻ sáng sủa hẳn lên. Khiến cho cả bảy bà vợ đều thưởng cho hắn một đêm sâu đậm giao hoan.
Bữa tiệc rượu kéo dài đến tận xế chiều, mọi người mới lục tục ra về. Tiền mừng thu được khiến Hổ Tử trong nháy mắt tỉnh cả rượu. Ước chừng phải đến năm vạn lượng bạc, Hổ Tử phút chốc đã bước lên tầng lớp thượng lưu. Có điều cả nhà Sở Đại Tráng đều hiểu, tất cả những điều này đều là nhờ có Sở Thần. Nếu không có Sở Thần, chắc Hổ Tử ngay cả tiền cưới vợ cũng không kiếm đâu ra, giờ này còn không biết đang ở xó nào chạy nạn. Vì vậy, điều đầu tiên mà Phượng Phương dặn dò khi vào Sở gia chính là: Tất cả đều lấy Sở Thần làm trung tâm.
Sở Thần sao mà biết được những điều này, đưa anh Hổ Tử về nhà, bản thân cũng trở lại biệt thự. Hiện tại đối với hắn mà nói, việc gì cần làm đều đã làm xong. Chu Thế Huân bên kia, mình đã dâng lên khoai lang và khoai tây, Mã Sơn Thôn, mấy năm tới cũng không lo thiếu lương. Nên là sau mấy ngày Hổ Tử đại hôn, Sở Thần lại lấy ra một lô nỏ thập tự và các loại vũ khí cung phức hợp. Một bên trong hang núi trữ rất nhiều nước, bí mật giao cho Hổ Tử, liền kéo Trần Thanh Huyền ra khỏi cửa.
Tuy rằng Trần Thanh Huyền không hiểu vì sao Sở Thần lúc này lại muốn trốn khỏi Mã Sơn Thôn, nhưng nghe Sở Thần nói một câu: "Thế giới lớn như vậy, ta muốn đi xem" thì hắn cũng thấy kích động. Trần Thanh Huyền xách bình rượu lên liền ngồi vào ghế phụ lái. Lần này mục tiêu của Sở Thần là nước Cam Bồ, bởi vì Sở Thần cảm thấy, ngọc thạch Đại Hạ, dù nhiều bao nhiêu đi nữa, cũng không thể khiến không gian tiếp tục biến hóa. Ngoại trừ lần trước biến hóa ngẫu nhiên có được chức năng thu vật ra thì diện tích không gian cùng những cái khác đều không có gì thay đổi. Thứ sương mù sau khi xuất hiện, rốt cuộc là cái gì, điều này luôn khiến Sở Thần có một sự hiếu kỳ mãnh liệt.
Cam Bồ là nước sản xuất ngọc thạch lớn nhất xung quanh Đại Hạ. Chất lượng ngọc thạch cũng thuộc vào loại tốt nhất. Sau khi Sở Thần thu vào một lượng lớn ngọc thạch mà không có tác dụng gì, hắn liền suy nghĩ, nếu như thu vào những loại ngọc thạch có chất lượng tốt hơn thì không gian liệu có biến hóa gì không. Mặc dù trước kia mình từng lái xe đụng phải bọn man tử Cam Bồ nhưng lúc đó mình đội mũ giáp trốn trên nóc xe. Thời khắc Tăng Bạch cũng không có ai thấy, phỏng chừng chỉ cần mình không lộ ra chiếc xe thì hoàn toàn không có nguy hiểm. Coi như lộ ra chiếc xe thì cũng không sao, không đánh lại thì chẳng lẽ còn không chạy được sao. Sau khi nói rõ với Trần Thanh Huyền chuyện đi làm cu li thì Trần Thanh Huyền cũng đồng ý cùng đi. Thật tình mà nói, tuy rằng hắn là cửu phẩm cao thủ nhưng vẫn chưa từng xuất ngoại. Không biết Cam Bồ là một nơi như thế nào, có những kỹ viện cao cấp hay không.
"Nghiện rượu, chúng ta đến biên giới Cam Bồ rồi phải chuyển sang xe ngựa mà đi."
"Xe ngựa? Chiếc xe này không dùng sao?"
Trần Thanh Huyền hoàn toàn không hiểu cách làm của Sở Thần, bản thân dựa vào thực lực cường hãn có thể nói là không sợ trời không sợ đất. Nhưng Sở Thần thì không được, Cam Bồ có thể không thể so sánh với Đại Hạ, cũng không có Chu Thế Huân chống lưng.
"Yên tâm đi, đã bí mật phái người mang xe tới rồi, để phòng ngừa bất trắc, lúc nào chúng ta cần đến đều sẽ xuất hiện ở gần chúng ta." Đối với điều này, Trần Thanh Huyền tỏ vẻ không quan tâm. Lúc cần đến có dùng được là được. Hai người lái xe mấy ngày mới tới được Đỉnh Mây Thành. Ở Đỉnh Mây dừng lại vài ngày thì một chiếc xe ngựa cải trang từ xe van được bốn năm con ngựa kéo ra khỏi Đỉnh Mây Thành. Thực chất Sở Thần chỉ là trang trí bên ngoài xe van thành hình dáng xe ngựa siêu lớn. Dùng dây thừng dẫn ngựa để ngựa kéo đi. Nếu gặp phải tình huống đặc thù, hoàn toàn có thể tháo ngựa ra, mở xe van là chạy. Làm như vậy là để che mắt thiên hạ, chủ yếu là để Trần Thanh Huyền nhìn cho hợp lý.
"Đồ ngốc, ngươi làm như vậy chẳng khác nào cởi quần đánh rắm?"
"Ặc, chúng ta đến nước khác, cẩn thận một chút thì hơn." Sở Thần tháo toàn bộ ghế phía sau xe van làm thành một chiếc giường lớn. Buồng lái vẫn giữ nguyên như cũ. Đằng sau xe van thì chất đầy vật tư.
Trần Thanh Huyền liếc Sở Thần một cái rồi nằm lên giường ngủ say sưa. Còn Sở Thần thì leo lên ghế điều khiển xe ngựa, thúc ngựa nhanh chóng hướng Cam Bồ mà đi. Ngoài thành Cam Bồ: "Người đâu, là ai vậy?" Một nhóm quân sĩ nhìn thấy xe ngựa Sở Thần chạy đến liền mau chóng ra ngăn lại. Từ sau lần xung đột trước, Cam Bồ và Đại Hạ đã đạt được hòa giải, đồng thời hai bên thông thương. Vì vậy, những quân sĩ cũng không vội ra tay. Giờ phút này, Sở Thần đang rất khó xử, mẹ nó căn bản nghe chẳng hiểu gì. Nhưng giây sau Sở Thần liền móc ra một nén bạc đưa cho tên quân sĩ cầm đầu. Sau đó lại chỉ về phía sau, rồi chỉ về phía Cam Bồ. Tên quân sĩ liền lộ ra một vẻ mặt hiểu ý ngay tức khắc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận