Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 328: Đại Hạ đặc phái viên "Trần Thanh Huyền "

Chương 328: Đặc phái viên Đại Hạ "Trần Thanh Huyền"
Ngoài cửa thành, trên xe ngựa, tiểu nhị cung kính hỏi Sở Thần bên trong xe: "Công tử, tại hạ tên Hổ Cốc Dũng Đấu, vẫn chưa được biết quý danh, sau này vào kinh thành còn có thể giới thiệu!"
Sở Thần nghe xong không khỏi nhíu mày, Hổ Cốc, còn Dũng Đấu, cha mẹ ngươi gan lớn đến thế cơ à. Liền hướng về tên Hổ Cốc Dũng Đấu từ tốn đáp: "Trần Thanh Huyền."
Ở xa tận Thanh Vân đang hưởng thụ không gian lãng mạn, Trần Thanh Huyền vừa làm xong việc, đột nhiên hắt xì một cái với Vương Thanh Tuyền.
Vương Thanh Tuyền thấy vậy liền đau lòng nhìn Trần Thanh Huyền hỏi: "Đạo trưởng, đêm qua bị cảm lạnh à?"
"Không sao, chắc lại có tên tiểu quy tôn tử nào đang nguyền rủa lão tử đây mà, ai... Ngươi làm gì mà mặc quần áo vào rồi?"
Tên Hổ Cốc Dũng Đấu nghe Sở Thần nói cả tên đầy đủ của mình thì thầm nghĩ, vị công tử này coi trọng mình ra phết.
Hắn liền lập tức khom người hành lễ với Sở Thần: "Thì ra là Trần công tử, Hổ Cốc Dũng Đấu xin chào."
"Tốt, xuất phát thôi, làm phiền ngươi, Hổ Cốc... Dũng Đấu!"
Hai ngày sau, trong xe ngựa, Sở Thần buông sổ ghi chép lộ trình, rồi vén rèm lên hỏi tiểu nhị:
"Hổ Cốc, đến đâu rồi?"
"Bẩm Trần công tử, ước chừng nửa canh giờ nữa là đến kinh thành."
Sở Thần nghe xong liền phẩy tay bảo hắn tiếp tục đánh xe, còn mình thì ấn vào tai nghe bộ đàm, nói vào trong:
"Hai người các ngươi tăng tốc độ, mau vào thành, cửa thành kiểm tra cẩn thận, chú ý an toàn."
Một lát sau, trong tai nghe truyền đến giọng của Sở Nhất và Sở Tam.
Tiếp đó, hai con khoái mã liền vượt qua xe ngựa của Sở Thần, hướng về kinh thành mà đi.
Sau một canh giờ, xe ngựa của Sở Thần đến cửa kinh thành.
Thấy ngựa xe dừng lại, Sở Thần vén rèm lên, đánh giá tường thành một phen.
Chỉ thấy thành tường cũng không khác thành trì Đại Hạ là bao, thậm chí còn có vẻ lạc hậu hơn một chút.
Cửa thành có mấy chữ của Oa quốc, Sở Thần không biết chữ này, cũng chẳng buồn tìm hiểu.
Lúc này, từ bên ngoài xe ngựa vang lên tiếng của Hổ Cốc Dũng Đấu: "Trần công tử, đã đến kinh thành, xin mời xuống xe nhận kiểm tra."
Nhận kiểm tra, nghiêm ngặt thế sao?
Sở Thần nghe vậy liền phẩy tay, thu hết vũ khí trang bị trên người vào không gian.
Sau đó cầm một túi bạc nhỏ, rồi đứng dậy xuống xe.
Hổ Cốc Dũng Đấu thấy thế liền dắt xe đi bộ về phía cửa thành.
"Ai đấy, đến kinh thành làm gì?"
Lính canh thành thấy xe ngựa sang trọng của Sở Thần, liền tiến lên hỏi Hổ Cốc Dũng Đấu.
"Vị quân gia, đây là quý khách đến từ Đại Hạ, Trần công tử!"
Nói xong, Hổ Cốc Dũng Đấu liền đưa một túi bạc nhỏ cho lính canh thành.
Người kia nghe thấy Sở Thần đến từ Đại Hạ, liền tỏ ra đề phòng.
Hắn nhíu mày, bước nhanh về phía Sở Thần.
Sau đó nói một tràng với Sở Thần, Sở Thần nghe xong liền quay đầu nhìn Hổ Cốc Dũng Đấu.
"Trần công tử, quân gia hỏi vì sao ngài đến Oa quốc."
Sở Thần không nói gì, mà lẳng lặng đưa cho tên quân sĩ một túi bạc.
Rồi mới lên tiếng: "Hổ Cốc, ngươi nói với hắn, ta là người của hoàng gia Đại Hạ, mong đến kinh thành gặp quân vương của các ngươi."
Hổ Cốc Dũng Đấu nghe xong trong lòng không khỏi chấn động, người của hoàng gia Đại Hạ, chẳng lẽ Trần công tử không phải là thương nhân sao?
Nhưng thân là một phiên dịch, hắn cũng không dám hỏi nhiều, mà nói lại câu này.
Tên quân sĩ kia nghe xong lập tức ánh mắt liền khác lạ.
Thái độ của Oa quốc đối với Đại Hạ ra sao hắn không rõ, nhưng chuyện Oa quốc phái chiến thuyền tấn công Đại Hạ thì hắn có nghe nói.
Việc người hoàng gia Đại Hạ đột nhiên đến đây, là có chuyện gì đây?
Giờ phút này, hắn cảm thấy túi bạc trong tay có hơi nặng nề.
Liền nói với Hổ Cốc Dũng Đấu: "Vị công tử này của các ngươi có hơi khác thường, các ngươi chờ đã, ta báo cáo xong rồi nói."
Nói xong, liền đi về phía trong thành.
Sở Thần thấy vậy thì mỉm cười, rồi quay người trở lại vào trong xe ngựa.
Thực ra, từ khi có ý định đến kinh thành, Sở Thần đã không định giấu giếm thân phận, người của mình cũng đã dàn trải khắp nơi rồi.
Vậy thì mình cứ xông thẳng vào hoàng cung của Oa quốc một phen.
Không vào hoàng cung, e là khó dụ được vị trí ngọc tinh ra.
Vốn chuẩn bị là đến Oa quốc, tìm một người dẫn đường, vào kinh thành rồi, tìm cơ hội trộm quốc khố.
Nhưng giữa đường lại gặp phải chiến thuyền mang công chúa đi Đại Hạ cầu thân, liền khiến hắn thay đổi ý định.
Nếu lời của viên tướng quân kia là thật, Oa quốc đang có chuyện muốn nhờ, vậy chỉ cần lệnh bài của mình vừa ra, sẽ có hai khả năng xảy ra.
Một là, được Oa quốc rất mong chờ, xem như quý khách.
Hai là, Oa quốc thay đổi ý định, bắt giữ mình, để uy hiếp Chu Thế Huân.
Nhưng về khả năng thứ hai, bọn họ làm được sao? Mình có không gian trong tay, e là không ai có thể dễ dàng khống chế được mình.
Chỉ cần họ thực hiện khả năng thứ hai, thì ở trong thành Sở Nhất và Sở Tam có lý do dùng ống phóng rốc-két và súng máy hạng nặng.
Nếu không cho nát cái hoàng cung này, thì coi như Sở Thần nhân từ.
Cho nên, thay vì lén la lút lút, chi bằng công khai ra tay.
Hơn nữa, đêm qua khi vào không gian uống nước, phát hiện bản thân mình đã đột phá cửu phẩm, chỉ là trong mấy ngày này mà thôi.
Điều này càng khiến Sở Thần kiên định hơn về việc sẽ lật bài.
Còn tên Hổ Cốc Dũng Đấu này, với chưởng quỹ khách sạn từng gặp đoàn người mười một người của mình, có lẽ khó mà sống qua đêm nay.
Một lát sau, tên quân sĩ kia liền dẫn theo mấy người vội vã chạy tới xe ngựa của Sở Thần.
Hổ Cốc Dũng Đấu kinh ngạc nhìn mấy người mặc quan phục vội vàng đến, trong lòng lại càng kinh ngạc hơn.
Lẽ nào vị mình đưa đi thật sự là người thâm tàng bất lộ.
Mà Oa quốc giáo dục cho bọn họ chính là Đại Hạ sản vật phong phú, chờ Oa quốc đủ mạnh sẽ tiến vào chiếm lĩnh tư tưởng.
Nhưng xem những quan viên này vội vàng mà lại thái độ cung kính, thật không khoa học.
Mặc kệ hắn suy nghĩ nhiều, một người dáng vẻ quan chức trong đoàn liền cung kính nói với Sở Thần bằng tiếng Đại Hạ: "Quý khách đường xa tới, xin mời xuống xe dời bước đến hoàng cung, để Oa quốc ta, tận tình hiếu khách."
Sở Thần nghe xong thì nhếch mép cười, cầm bộ đàm tai nghe lên: "Tiểu nhị đó không dùng nữa, tìm cơ hội khử đi."
Trong tai nghe rõ ràng truyền đến tiếng "Rõ" của Sở Nhất, Sở Thần lúc này mới cầm một chiếc lệnh bài vàng óng, bước ra khỏi xe ngựa.
"Tại hạ Trần Thanh Huyền, mang theo lệnh bài của hoàng đế Đại Hạ, cầu kiến quân vương Oa quốc."
Người vừa tới nhìn lệnh bài trên tay Sở Thần, làm quan ngoại giao của Oa quốc, sao có thể không biết uy lực của món đồ này ở Đại Hạ.
Liền lập tức tươi cười hớn hở nói với Sở Thần: "Trần đặc phái viên, mời theo hạ quan tiến cung."
Sở Thần nghe xong thì mỉm cười: "Vậy làm phiền, xin mời ngài dẫn đường."
Nói xong thì quay sang cười với Hổ Cốc Dũng Đấu: "Ngươi cứ đợi trong kinh thành này, ta xong việc sẽ tìm ngươi."
Hổ Cốc Dũng Đấu không nói gì, chỉ thi lễ với Sở Thần, rồi đánh xe ngựa đi vào thành, sau đó tìm một quán trọ rồi dừng lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận