Mang Theo Siêu Cấp Thương Trường Đi Dạo Cổ Đại

Chương 281: Đại Hạ xuất phẩm đại pháo trượng

Chương 281: "Đại pháo trượng" do Đại Hạ sản xuất
"Nhìn kỹ đây, trước tiên hãy nghiền nát các nguyên liệu này, sau đó dùng bảy lạng rưỡi diêm tiêu, một lạng lưu huỳnh và một lạng rưỡi than củi, cuối cùng trộn đều tất cả chúng lại với nhau."
"Rồi cho hỗn hợp này vào trong ống trúc... sau đó nén chặt chúng lại."
Chẳng mấy chốc, Sở Thần đã có trong tay một ống trúc.
Ở đầu ống trúc, Sở Thần nhét vào một cái bấc đèn tẩm dầu trẩu.
Cách chế tạo kíp nổ, thì để Trịnh Kinh từ từ nghiên cứu, mình đã cho hắn làm ra được thuốc nổ đen này đã là hết mức rồi.
Dù sao mình giờ có tiền tiêu xài không hết, vật tư cũng không dùng hết, làm vài quả pháo đốt chơi không phải là quá đáng.
"Thúc phụ, thế này là làm xong rồi ạ?"
"Làm xong hay chưa thì cứ thử xem là biết."
Nói rồi, Sở Thần mang theo Trịnh Kinh đi ra khỏi phòng.
Ra tới chỗ đất trống, đào một cái hố lớn, rồi chôn cái ống trúc kia xuống.
"Đi, ngươi châm lửa đi." Chôn xong, Sở Thần liền ném cho hắn một cái bật lửa.
Trịnh Kinh bất đắc dĩ, chỉ có thể cầm tấm khiên đi tới chỗ ống trúc kia.
Sau khi châm lửa xong, liền ba chân bốn cẳng chạy tới nấp sau lưng Sở Thần.
"Ngươi... mẹ nó..."
Sở Thần còn chưa nói xong thì đã kéo hắn chạy vào phòng.
Một lúc sau, một tiếng nổ lớn vang lên, khiến mặt đất rung chuyển.
Sở Thần cùng Trịnh Kinh ra khỏi phòng nhìn cái hố lớn trên đất kia.
Trong lòng nghĩ, uy lực lớn vậy sao?
Phải biết rằng, mặc dù thời xưa dùng hệ cân mười sáu lạng, nhưng đổi ra xã hội hiện đại thì chỗ này cũng gần một cân thuốc nổ đen, uy lực sao mà nhỏ cho được.
Trịnh Kinh nhìn cái hố lớn, hưng phấn đến mức nhảy dựng lên.
"Thúc phụ, thành rồi, con làm thành công rồi......."
Sở Thần mặt không đổi sắc nghĩ, chuyên gia viết luận văn quả nhiên không có lừa ai.
"Được, cách pha chế con cũng thấy rồi, tiếp theo tự con làm một cái, chú ý liều lượng, ta đợi con ở ngoài."
Nói xong Sở Thần cởi cái bộ đồ bảo hộ chống bom ra, đưa cho Trịnh Kinh.
Nửa canh giờ sau, trong nhà lại vang lên một tiếng nổ lớn.
Và ngay lập tức, Sở Thần thấy Trịnh Kinh đen nhẻm chạy ra.
"Mẹ nó, con làm không xong à?"
"Không có, thúc phụ, con pha chế được rồi, con thấy cái bảng đinh bị bắn ra ngoài, nên con mới gõ lại đó mà."
Sở Thần nghe xong cười ha hả: "Cũng phải, uổng công ngươi là người phát minh số một của Đại Hạ, thứ này không được chạm vào lửa chút nào."
"Vì vậy, sau này làm tiếp, khi nghiền xong, phải thêm một lượng nước nhất định, rồi mới đem phơi khô, hiểu chưa?"
"Châm nước? Châm nước ướt vẫn nổ được à?"
Trịnh Kinh ngơ ngác nhìn Sở Thần hỏi.
Sở Thần đành phải giải thích cho hắn thế nào là nổ bụi, thế nào là ma sát sinh nhiệt, va chạm gây cháy,... Các loại kiến thức cơ bản.
Trịnh Kinh nghe rất chăm chú, móc sổ nhỏ ra, từng chữ từng chữ ghi lại.
"Thúc phụ, người hiểu biết thật nhiều, xin nhận của Trịnh Kinh một lạy."
Nói xong Trịnh Kinh liền quỳ xuống trước Sở Thần.
Sở Thần vui vẻ chấp nhận, những thứ mình biết, sớm nói cho hắn thì có thể bảo toàn mạng sống cho hắn.
Lần này là do lượng thuốc nổ nhỏ, hơn nữa lại không để trong môi trường kín, nếu không thì có lẽ Trịnh Văn Khải đã đến tìm mình đòi bồi thường rồi.
Dặn dò xong, Trịnh Kinh lại hăm hở đi vào trong phòng.
Nửa canh giờ sau, Trịnh Kinh nhìn cái hố lớn trên mặt đất kia, cười vô cùng tươi rói.
Thử nghiệm thành công, Sở Thần mang theo Trịnh Kinh quay lại bộ Công.
"Cho con nửa canh giờ, có gì không hiểu cứ hỏi, ta biết sẽ nói hết cho con."
Sở Thần nhìn Trịnh Kinh ngồi đối diện mình nói.
"Thúc phụ, thuốc nổ này nổ ở dưới đất, vậy ở trên mặt đất thì làm sao giết địch được?"
"Con hỏi đúng trọng điểm rồi đó, con đem cái ống trúc đó đổi thành đồ gốm, hoặc là bọc nhiều mảnh sắt hay đinh nhọn ra bên ngoài ống trúc hoặc đồ gốm, thì khi nổ tung chẳng phải là nó sẽ mang theo mấy thứ này bắn ra tứ phía à?"
Trịnh Kinh nghe xong gật gật đầu, lại dùng sổ nhỏ ghi chép lại.
"Thúc phụ, làm thế nào để kiểm soát được thời gian nổ?"
"Con lấy dây dẫn xén đi, hoặc là con dùng giấy dầu gói một chút thuốc nổ đen, làm thành dây dẫn, sau đó chẳng phải là sẽ càng nhanh sao?"
"Đúng là, thúc phụ, sao con lại không nghĩ ra nhỉ?"
"... ... ... ... ..."
Hết nửa canh giờ, Trịnh Kinh như một học sinh tiểu học, hỏi Sở Thần đủ thứ chuyện.
Thứ này có phơi khô được không, có sấy khô được không, khi vận chuyển có va chạm gây nổ được không...
Hỏi tới mức Sở Thần đau cả đầu, mình có biết nhiều như vậy đâu, chỉ là có một số kiến thức thường thức có thể trả lời được thôi.
Còn lại thì vẫn là do hắn tự mình khám phá.
"Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, ta cũng nên đi thôi!"
Sở Thần có chút không chịu nổi, liền xin phép cáo từ.
"Thúc phụ vất vả rồi, vậy để con tiễn người."
Nói rồi Trịnh Kinh cho người mang xe ngựa tới đưa Sở Thần đến nhà.
Ở nhà thoải mái ngủ một đêm, Sở Thần dùng bộ đàm gọi Trần Thanh Huyền về.
"Tên ngốc gọi lão tử về làm gì? Lão tử còn chưa chơi đã đây này!"
Trần Thanh Huyền có vẻ không vui nói.
"À, ngươi có vẻ lâu không đánh bài nhỉ?"
Sở Thần nhìn chằm chằm Trần Thanh Huyền nói, lần trước mình đưa hắn tới Kinh thành là để thực hiện lời hứa thắng quốc khố của Chu Thế Huân cho hắn mà.
Nếu đã nói ra thì phải làm được.
"Có mà, tối hôm qua ở Bách Hoa Lâu đánh cả đêm này."
"Mẹ nó, ngươi dùng tiền đi đánh bài với cô nương ở Bách Hoa Lâu à?"
Sở Thần có chút không hiểu, thằng này không phải là ngốc đó chứ, làm trò gì vậy?
"Có đâu, tối hôm qua không tốn một xu, có phải đạo gia đây rất lợi hại không?"
Trần Thanh Huyền tự hào nói với Sở Thần.
Sở Thần nghe xong liền giơ ngón tay cái với hắn, trong lòng nghĩ, cách này quả là trâu bò, trắng tay mà vẫn chơi được.
"Được rồi, trước tìm ngươi đến Kinh thành, đã hứa là phải thắng quốc khố của Chu Thế Huân rồi, thế nào, còn hứng thú không?"
"Có chứ, sao lại không, đi ngay thôi..."
Trần Thanh Huyền vừa nghe liền hứng thú hẳn lên.
Sở Thần nghe xong đứng lên, khởi động xe đưa hắn chạy đến hoàng cung.
Nửa ngày sau, Chu Thế Huân, Trần Thanh Huyền, Ngụy công công, ba người như nâng bài vị ngồi trước bàn.
Ngươi thì một đôi, ta thì một sảnh, hắn thì ba lá một quân, chơi tới quên cả trời đất.
Mà trên bàn ngự thư phòng, chất đầy tấu chương lại bị lạnh nhạt để sang một bên.
"Đạo trưởng, lão Ngụy hình như còn một quả bom, hai ta phải cẩn thận."
Chu Thế Huân mở miệng nói với Trần Thanh Huyền, hoàn toàn không để ý đến Ngụy công công mặt mũi cau có.
"Bệ hạ, hay là ta cho ngài xem bài của ta đi."
Trần Thanh Huyền chẳng coi ai ra gì nói với Chu Thế Huân.
"Bệ hạ, đạo trưởng, làm vậy thì còn gì là vui nữa." Ngụy công công giờ phút này rất bất đắc dĩ, biết vậy, mình cần gì đi giành phần làm địa chủ chứ.
"Ừm, đạo trưởng, nếu thế thì không phải hai ta bắt nạt lão Ngụy sao?"
Chu Thế Huân đăm chiêu nói với Trần Thanh Huyền.
Ngụy công công thầm nghĩ bệ hạ ngươi cuối cùng cũng còn chút lương tâm.
Nhưng câu nói tiếp theo của Chu Thế Huân, trực tiếp khiến Ngụy công công thổ huyết......
"Nhưng đạo trưởng, nếu thế, chẳng phải là hai ta không thua sao... nhanh, nhìn một cái!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận